Truyện Les
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp
Tìm Truyện
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp Truyện Người Lớn , Truyện Dâm ,Truyện 18+, Truyện xxx, Đọc Truyện Cô Giáo Thảo , Truyện Sex , Truyen Nguoi Lon Hay ,Truyen Nguoi Lon 18+ cho tuổi dậy thì
Prev
Next

Phò Mã Hôm Nay Hết Giận Chưa - Chương 24

  1. Home
  2. Phò Mã Hôm Nay Hết Giận Chưa
  3. Chương 24
Prev
Next

Dương Vân Ý nhìn nàng chăm chú thật sâu: "Đổi Dương thành Liễu, chỉ có như vậy mới giải thích được những điều khác thường trên người nương ngươi. Lai lịch của cây đàn Xuân Lôi kia ta cũng đã tra qua, chính là vật cũ do mẹ ta tặng cho Khang Nhạc huyện chủ."

Hạ Sơ Huyền hé miệng, từng tiếng sét giáng xuống, đập đến nàng đầu váng mắt hoa. Thật lâu sau, nàng mới tìm lại chút tỉnh táo, hỏi: "Vậy Định Viễn hầu hiện tại là gì?"

"Chim khách chiếm tổ thôi." Dương Vân Ý nói. Nếu là cùng một mẹ sinh ra, Tạ Văn Trạch hà tất phải ra tay với Hạ Sơ Huyền? Rất có khả năng Hạ Quân Thành chính là Định Viễn hầu giả mạo. Nàng cũng không giấu giếm, lại nói, "Ngươi nghe thấy động tĩnh ở chùa Hữu An chứ? Bên phía Định Viễn hầu đã có người ra tay ám sát ngươi."

Hạ Sơ Huyền: "…" Nàng còn tưởng đó là đám tặc giết người cướp của. Thật là hoang đường!

Dương Vân Ý hỏi nàng: "Chẳng lẽ ngươi không muốn lấy lại tất cả những gì thuộc về ngươi sao?"

"Cái gì là thuộc về ta? Mẹ đã qua đời, thân cố của ta đều ở thôn Hạ gia, ta ở lại huyện An Dương không phải cũng rất tốt sao?" Mệt mỏi đột nhiên sinh ra, lòng Hạ Sơ Huyền rối như tơ vò.

Dương Vân Ý thấy nàng như vậy, lại ném ra vấn đề cuối cùng: "Chẳng lẽ đến bây giờ ngươi vẫn chưa nghĩ rõ, vì sao mẹ ngươi muốn ngươi giả làm nam nhi sao?"

Đầu óc Hạ Sơ Huyền choáng váng, trước mắt quay cuồng. Vừa mới gặp lại cố nhân, lại biết được chuyện cũ, không hiểu sao nàng phải gánh thêm nhiều chuyện như vậy. Đây là một giấc mộng sao? Nàng không muốn suy nghĩ. "Ta phải trở về." Hạ Sơ Huyền lựa chọn trốn tránh. Nàng muốn trốn vào một tiểu thiên địa an toàn, không cần nghĩ, không cần đối mặt nhiều như vậy.

Dương Vân Ý nói: "Ở lại phủ công chúa sẽ an toàn hơn."

"Lúc trước sao ngươi không nghĩ như vậy?" Giọng Hạ Sơ Huyền đột nhiên trở nên sắc nhọn. Nàng nhìn chằm chằm Dương Vân Ý, "Vì mới tra được chuyện của ta nên quyết định gặp ta sao? Nếu ta chỉ là một thợ săn bình thường ở thôn Hạ gia, ngươi còn bằng lòng gặp ta không? Xa gả? Ha, xem ta như kẻ ngốc mà lừa gạt sao?"

"Hạ Sơ Huyền!" Dương Vân Ý bị lời của Hạ Sơ Huyền kích thích, cũng không áp chế được nỗi lòng, giọng nói lạnh nghiêm hẳn lên, "Ngươi sao có thể nói như vậy?!"

Hạ Sơ Huyền quay mắt đi: "Dù sao những gì ta thấy chính là như vậy."

Dương Vân Ý gấp giọng nói: "Ta không gặp ngươi là vì tốt cho ngươi."

Hạ Sơ Huyền cong môi, lộ ra một nụ cười trào phúng: "Vậy bây giờ gặp ta cũng là vì tốt cho ta sao? Ta đã đến Trường An tìm ngươi, cam nguyện liều cả tội chết, chỉ muốn xác nhận ngươi bình an. Chính ta còn không để ý, ngươi thay ta lo lắng cái gì? Ta không cần ngươi tự ý thay ta suy xét."

Đây là lần đầu Dương Vân Ý nhìn thấy một Hạ Sơ Huyền sắc bén, đầy tính công kích như vậy. Nàng biết hiện tại Hạ Sơ Huyền tức đến hồ đồ, nói chuyện không qua suy nghĩ, rất dễ làm người khác tổn thương, nhưng vẫn khó mà kìm được nỗi đau lòng và thất vọng. Sự chần chừ, khát vọng, sầu lo, những gì nàng suy tư nghĩ đến, đều bị Hạ Sơ Huyền phủ định. Con đường nàng đi là một con đường lên trời, phía trước sẽ gặp vô số gai góc cản trở. Mẹ nói đến tương lai chỉ có thể xưng cô đạo quả, chẳng lẽ thật sự là như vậy sao?

Nhìn thấy hốc mắt Dương Vân Ý đỏ lên, trong lòng Hạ Sơ Huyền như bị đâm một chiếc gai. Nàng cũng ý thức được mình không đúng, vội cúi đầu uể oải nói: "Xin lỗi."

Dương Vân Ý rũ mi mắt, nhẹ giọng nói: "Không sao, ta không trách ngươi." Nàng nên tự trách mình cứ mãi lặp đi lặp lại.

"Ta có thể trở về không? Ta muốn yên tĩnh một chút." Trong giọng Hạ Sơ Huyền mang theo chút bi ai và khẩn cầu. Phủ công chúa rất lớn, nàng có thể ở một nơi không nhìn thấy Dương Vân Ý, nhưng dù sao đó cũng là phủ công chúa, nơi nào cũng có dấu vết của Dương Vân Ý. Hiện tại nàng không biết phải đối đãi với "cố nhân" thế nào. Giữa tiểu nương tử nhà phú quý và Tấn Dương trưởng công chúa có một đường trời cách biệt. Lúc trước nàng từng oán mình nghĩ mọi chuyện quá đơn giản, hiện giờ xem ra, đó quả thực là ngu xuẩn đến cực điểm.

"A Du…" Trên mặt Dương Vân Ý hiện vẻ gấp gáp. Nàng siết chặt cánh tay Hạ Sơ Huyền, sâu trong lòng là nỗi nóng ruột không cách nào áp chế.

"Ta rất muốn về nhà." Hạ Sơ Huyền thất thần, lẩm bẩm tự nói. Nếu đây chỉ là một giấc mộng, sau khi tỉnh lại, nàng vẫn còn ở tiểu viện lưng chừng núi tại thôn Hạ gia, vậy tốt biết bao?

Dương Vân Ý nghe mà chua xót, chỉ có thể nhượng bộ. Nàng nhẹ giọng nói: "Ta phái người đưa ngươi về."

Hạ Sơ Huyền lắc đầu: "Ta tự đi được."

Nàng khăng khăng muốn rời khỏi, Dương Vân Ý không thể ngăn cản.

Cuối cùng, những kẻ sĩ hóng chuyện chỉ thấy tân tiến sĩ vừa thi đỗ thất hồn lạc phách rời khỏi phủ Tấn Dương trưởng công chúa, âm thầm suy đoán nàng bị công chúa ghét bỏ. Sau khi trở về, Hạ Sơ Huyền đóng cửa mấy ngày. Mà chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi ấy, lời đồn đã bay đầy trời, nói toàn những chuyện bên lề của Hạ Sơ Huyền.

Hạ Sơ Huyền không quan tâm, vẫn giống như một cái xác không hồn. Suy nghĩ của nàng qua lại giằng xé giữa Tấn Dương và Định Viễn hầu phủ, bên nào cũng khiến lòng nàng không yên. Còn có Tào Vương phủ, nếu lời công chúa nói là thật, vậy bọn họ chính là thân nhân còn sót lại trên đời của nàng sao? Trong lòng Hạ Sơ Huyền rất mờ mịt. Nàng chưa từng nghĩ những chuyện kia sẽ giáng xuống đầu mình.

Sau khi tiến sĩ yết bảng, còn phải bái tạ tọa chủ, yết kiến tể tướng, lại phải qua quan thí để lấy tư cách thuyên tuyển. Hạ Sơ Huyền dù sao cũng là tiến sĩ, những lễ tiết ấy không thể tùy tiện bỏ qua. Nhưng sau đó, các yến tiệc nghe hỉ, anh đào, Khúc Giang, nàng không dự một buổi nào, cũng không có ai đến mời. Có lẽ bọn họ nghe lời đồn, không dám gần gũi Hạ Sơ Huyền, sợ đắc tội phủ Tấn Dương trưởng công chúa.

Hạ Sơ Huyền không ra khỏi cửa, lại có người muốn tìm đến nàng.

Bên kia, sau khi cánh tay gãy lành lại, hơi thở quanh người An Quốc công thế tử Tiêu Thiên Hành càng thêm tàn khốc thô bạo. Hắn bị trong nhà nghiêm lệnh không được xung đột với Hạ Quân Thành, đành tìm người khác trút giận. Vừa nghe tin Hạ Sơ Huyền bị Tấn Dương chán ghét, hắn lập tức nảy sinh ý nghĩ ghê tởm. Tân khoa tiến sĩ này cũng họ Hạ, giống nhau xui xẻo.

Tiêu Thiên Hành hỏi: "Hạnh Viên yến sắp bắt đầu rồi sao?" Thấy tôi tớ gật đầu, trong mắt hắn xẹt qua một tia âm ngoan. Việc đáng xem nhất trong Hạnh Viên yến chính là "Thám Hoa", chọn hai vị tuấn tú trẻ tuổi trong đồng khoa tiến sĩ, cưỡi ngựa dạo khắp Khúc Giang, hái danh hoa. Hạ Sơ Huyền có một bộ dung mạo đẹp, hai vị Thám Hoa sứ không ai thích hợp hơn nàng!

Hạnh Viên nằm ở phía tây Khúc Giang, cùng tháp Từ Ân nam bắc đối nhau.

Hạ Sơ Huyền nhận được danh thiếp do đồng khoa tiến sĩ đưa tới, nhất thời do dự. Lúc trước những người đó không qua lại với nàng, nay bỗng nhiên đưa thiếp, nhìn thế nào cũng không có ý tốt. Tổng không thể là vì tiếng hô của các tiểu nương tử trong thành Trường An quá lớn, muốn nàng đảm đương vị Thám Hoa sứ này chứ? Tâm tư Hạ Sơ Huyền nặng nề. Nàng ra ngoài mua một chiếc hồ bánh, khi trở về trên bàn đã có thêm một tờ giấy, bên trên viết: "Điện hạ nói, ngài muốn đi thì cứ đi, xảy ra chuyện gì nàng đều sẽ thay ngài dàn xếp."

Hạ Sơ Huyền: "…" Ngoài mặt công chúa nói là được, trên thực tế gần đây vẫn giấu người của nàng, thân thủ còn rất không tệ. Trong lòng Hạ Sơ Huyền chua xót bất đắc dĩ, đốt tờ giấy đi.

Đến ngày tổ chức Hạnh Viên yến, rốt cuộc Hạ Sơ Huyền vẫn xuất phát.

Thám Hoa lang dạo vườn hái danh hoa là tiết mục mà tiểu nương tử trong kinh yêu thích nhất. Tiến sĩ cập đệ vốn không dễ, người trẻ tuổi có tài chưa chắc đẹp, người lớn tuổi dù dung mạo đoan chính cũng chẳng có gì đáng xem. Khó khăn lắm mới chờ được một vị tuấn thiếu tài mạo song toàn, các tiểu nương tử làm sao kìm nén nổi, người thì lên lầu, người thì du hồ, chỉ mong được nhìn thấy phong thái của Thám Hoa lang. Còn chuyện Tấn Dương trưởng công chúa không thích… Các nàng chỉ đến xem thôi, đâu có làm gì, phủ công chúa tổng không thể vô lý đến vậy chứ?

"Thám Hoa lang thật đáng thương. Vốn là rể hiền trong mắt mọi người, vậy mà giờ vì thái độ của công chúa, thậm chí không ai dám qua lại với nàng." Tiểu nương tử vịn cửa sổ nhìn ra ngoài, ai thán thở dài.

Vi Cư Nhạc cũng ở đó. Nàng nhướng mày nói: "Rể hiền thì không cần đâu, Thám Hoa lang của chúng ta đã cưới vợ rồi."

"A? Chẳng lẽ công chúa chính vì việc này mà ghét bỏ nàng?"

"Lục nương, lá gan ngươi lớn thật, ngay cả công chúa cũng dám bàn tán?"

"Ta chỉ thấy nàng đáng thương thôi. Đúng là thành cũng công chúa, bại cũng công chúa, tiến sĩ cập đệ thế mà đã là đỉnh cao nhân sinh." Với tình hình trước mắt, Lại Bộ sao có thể để nàng qua thuyên tuyển? Thủ tuyển chờ trao quan, không biết phải chờ đến năm nào tháng nào.

Vi Cư Nhạc có ấn tượng không xấu với Hạ Sơ Huyền. Nàng cười nhạt một tiếng, nói: "Nịnh nọt." Dừng một chút, nàng lại buồn bực nói, "Sao Đỗ Ngưỡng Xuân không xuất hiện?" Đỗ gia không phải rất thưởng thức Hạ Sơ Huyền sao? Chẳng lẽ vì Tấn Dương trưởng công chúa mà lùi bước?

"Ở đối diện đi." Một tiểu nương tử đáp lời. Ai cũng biết Vi nhị và Đỗ nương tử không hợp, lúc đưa thiệp mời, ai lại để hai người các nàng ngồi cùng nhau chứ?

Ánh mắt Vi Cư Nhạc lóe lên, không vui lắm. Nàng chào hỏi các bạn đồng hành, rồi vội vàng xuống lầu.

"Nhị nương đi làm gì vậy?"

"Đừng gọi nàng, e là đi tìm Đỗ nương tử đánh nhau đấy." Tiểu nương tử hiểu rõ Vi nhị trêu ghẹo nói.

Các tiểu nương tử đang xem tân khoa tiến sĩ, các sĩ tử cũng đang xem.

Tiêu Thiên Hành phe phẩy quạt, thấp giọng nói với tôi tớ bên cạnh: "Chuẩn bị ổn thỏa chưa?"

Tôi tớ kia gật đầu.

Tiêu Thiên Hành cũng là từ chuyện kinh mã lần trước mà được gợi ý, nhưng hắn không trực tiếp động vào ngựa của Hạ Sơ Huyền, mà động tay chân lên ngựa của một vị Thám Hoa sứ khác. Dựa theo tính tình thấy việc nghĩa hăng hái làm của Hạ Sơ Huyền, nàng tuyệt đối sẽ không để chuyện ngựa giẫm đạp người qua đường xảy ra. Một vị Thám Hoa lang khác xuất thân hào tộc, vốn đã ghen ghét Hạ Sơ Huyền. Nếu hôm nay xảy ra một chuyện mất mặt lớn như vậy, nhất định hắn sẽ giận chó đánh mèo sang Hạ Sơ Huyền, người đã giành được thanh danh. Tiêu Thiên Hành hiểu rõ loại người cùng một giuộc với mình nhất.

Nhưng sự việc không xảy ra như Tiêu Thiên Hành tưởng. Gần như ngay khoảnh khắc ngựa kinh hoảng, đã có một nam tử cường tráng đeo đao xoay người nhảy ra. Tiêu Thiên Hành trốn một bên nhìn kỹ, phát hiện người này chính là Vũ Lâm đại tướng quân Chu Lân Chi. Gần Khúc Giang, Hạnh Viên có nhiều người, nhưng ngày thường nhiều nhất cũng chỉ phái Kim Ngô vệ đến tuần tra. Vũ Lâm quân không phải cấm vệ Bắc Môn sao? Sao Chu Lân Chi lại xuất hiện ở đây? Tiêu Thiên Hành rất buồn bực. Vị Thám Hoa sứ kia sẽ giận chó đánh mèo với Hạ Sơ Huyền không quyền không thế, nhưng đối diện Chu Lân Chi, hắn chỉ có phần mang ơn đội nghĩa.

"Lang quân, chuyện này…"

Tiêu Thiên Hành nhìn một hồi, cảm thấy rất mất hứng. Hắn "chậc" một tiếng, liền gọi tôi tớ lui về thuyền hoa, chuẩn bị du hồ. Nào ngờ hắn vừa bước lên chiếc thuyền hoa quý báu, cả con thuyền đột nhiên vỡ tan thành năm bảy mảnh. Bùm một tiếng vang lên, Tiêu Thiên Hành lập tức rơi xuống hồ. Hắn nào biết bơi? Chỉ có thể liều mạng vùng vẫy trong nước. Tôi tớ Tiêu gia sợ đến không chịu nổi, vội xuống nước vớt Tiêu Thiên Hành sắc mặt xanh trắng lên. Ban đầu còn có người vây xem, nhưng nhìn một con chó rơi xuống nước nào có thú vị bằng xem hoa, chỉ liếc vài cái rồi bỏ đi.

"Lang quân?" Tôi tớ rất lo lắng.

Tiêu Thiên Hành sặc một ngụm nước lớn, hận đến nghiến răng nghiến lợi, gọi tên Tiêu Thiên Tuấn. Nếu hắn chết, chẳng phải Tiêu Thiên Tuấn sẽ được lợi sao? Hắn nào còn rảnh nghĩ đến chuyện Hạ Sơ Huyền? Lập tức chuẩn bị đi tìm Tiêu Thiên Tuấn tính sổ. Vừa chạy đến chỗ Tiêu Thiên Tuấn, bỗng phát hiện hắn đang cùng tôi tớ Định Viễn hầu nói cười vui vẻ. Tiêu Thiên Hành khinh thường Tiêu Thiên Tuấn tự hạ thân phận, nhưng lại nhớ đến chuyện náo loạn với Hạ Quân Thành lúc trước. Chẳng lẽ là Tiêu Thiên Tuấn sai sử? Tiêu Thiên Hành càng nghĩ càng thấy có khả năng! Còn chưa kịp xông lên đánh Tiêu Thiên Tuấn một trận, hắn đã bị hai ám vệ đột nhiên xuất hiện mời vào trong vườn.

Tiêu Thiên Hành không gặp được Tấn Dương, nhưng nghi hoặc trong lòng đã có đáp án. Tấn Dương vậy mà nhàn rỗi đến xem Hạnh Viên yến, trách không được Vũ Lâm đại tướng quân ở đây, hóa ra là đến bảo vệ nàng.

Bích Hà cười tươi nói: "Huynh đệ bất hòa, chỉ sợ sẽ khiến người ta chê cười."

Tiêu Thiên Hành không cho là đúng nói: "Hắn và ta tính là huynh đệ gì? Cũng đâu phải do một mẫu thân sinh ra."

Bích Hà nhíu mày: "Nhị lang đừng tùy hứng."

Tiêu Thiên Hành tức đến không chịu nổi. Phụ thân nói hắn tùy hứng, Tấn Dương cũng nói hắn tùy hứng, rõ ràng hắn mới là thế tử Quốc công phủ. Hắn kìm nén tức giận hỏi: "Ta nên làm thế nào?"

Bích Hà vẫy tay với Tiêu Thiên Hành, nhỏ giọng bày chủ ý cho hắn. Điện hạ nói, phủ An Quốc công đi gần với thánh nhân, phủ An Quốc công không yên tĩnh mới là tốt nhất. An Quốc công sẽ bị xem là điểm yếu của Thái hậu. Muốn thánh nhân tự mình chấp chính, người ta sẽ lấy chuyện này uy hiếp, ép Thái hậu lui một bước. Nhưng Thái hậu chỉ biết mượn tay bọn họ diệt trừ vị huynh trưởng có thể mang đến phiền toái này.

Trong Hạnh Viên yến.

Hạ Sơ Huyền hái được cành mẫu đơn đầu tiên trở về. Nàng cưỡi bạch mã, thần thanh cốt tú, tựa ngọc thụ đón gió, tuấn dật bất phàm. Các tân khoa tiến sĩ ngồi trong yến tiệc ai nấy đều lộ vẻ kinh diễm, nhưng theo sau đó là hâm mộ và ghen ghét, bởi đây là phong lưu niên thiếu mà bọn họ không có được.

"Thỉnh Thám Hoa sứ tặng hoa." Một giọng nói sắc nhọn vang lên. Hạ Sơ Huyền xoay người xuống ngựa, lúc này mới chú ý phía trước có màn trướng buông xuống, bên trong mơ hồ ngồi một người.

Hạ Sơ Huyền đứng yên không động.

Một tiến sĩ khác cũng là Thám Hoa sứ với Hạ Sơ Huyền vốn chậm hơn một bước, nhưng lúc này thấy Hạ Sơ Huyền đứng bất động, trong lòng lập tức mừng như điên. Hắn nhận ra người hầu đứng một bên, người ngồi bên trong rõ ràng là Tấn Dương trưởng công chúa. Công chúa chán ghét Hạ Sơ Huyền, sao có thể nhận hoa của nàng? Lúc trước tuấn mã kinh hoảng, hắn mất mặt một phen, nhưng nếu dâng hoa cho công chúa, người khác sẽ chỉ nhớ đến một màn này!

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

Xuyên Thư Xong, Nữ Chính Tóm Được Tôi
Tháng 10 4, 2025
Phong hoa tuyết
Tháng 9 15, 2025
284797853-256-k387488-1
Cô Ba
Tháng 7 2, 2026
CÔ GIÁO À!!!
Tháng 9 11, 2025
Truyện Les Hay
Cô có thật sự yêu em không_truyenles.net
Cô có thật sự yêu em không?
Chap 49 Tháng 6 27, 2025
Chap 48 Tháng 6 27, 2025
Hôm Nay Vợ Chồng Đỉnh Lưu Lại Show Ân Ái Ư
Chương 78 Tháng 6 6, 2026
Chương 77 Tháng 6 6, 2026
63926932-256-k270494
Tôi là bác sỹ phụ khoa
Chương 7 Tháng 7 19, 2026
Chương 6 Tháng 7 19, 2026
414989533-256-k779159-1
Hẹn Em Dưới Hoàng Hôn
Chương 52 Tháng 8 22, 2026
Chương 51 Tháng 8 22, 2026
gl-tieng-hat-nguoi-thuong-378844694
Tiếng Hát Người Thương
Chương 47 Tháng 6 21, 2025
Chương 46 Tháng 6 21, 2025
TÔI CẦN BỜ VAI, CẬU CẦN MỘT CÁNH TAY_truyenles.net
TÔI CẦN BỜ VAI, CẬU CẦN MỘT CÁNH TAY
CHƯƠNG 18 Tháng 7 8, 2025
CHƯƠNG 17 Tháng 7 8, 2025
DỤC VỌNG CHIẾM HỮU CỦA TIỂU CHÓ SĂN
Ngoại Truyện Tháng 12 12, 2025
Chương 24 Tháng 12 12, 2025
Xà Hoan
Chương 7 Tháng 2 9, 2026
Chương 6 Tháng 2 9, 2026
Good Girl
Chương 30 Tháng 12 24, 2025
Chương 29 Tháng 12 24, 2025
Chính Là Thích Chị
Chương 57 Tháng 5 8, 2026
Chương 56 Tháng 5 8, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved