Truyện Les
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp
Tìm Truyện
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp Truyện Người Lớn , Truyện Dâm ,Truyện 18+, Truyện xxx, Đọc Truyện Cô Giáo Thảo , Truyện Sex , Truyen Nguoi Lon Hay ,Truyen Nguoi Lon 18+ cho tuổi dậy thì
Prev
Next

Sắc Hoa Anh Đào - Chương 10

  1. Home
  2. Sắc Hoa Anh Đào
  3. Chương 10 - Quan Hệ
Prev
Next

Có rất nhiều lời muốn nói nhưng không có cách nào nói ra khỏi miệng.

Chaeyoung mở miệng, lại phát hiện có mấy lời thật sự không biết là nên nói thế nào, thế là đổi thành nói ít lời đi, trời sinh là một tác giả mẫn cảm và bao bọc bởi sự kiêu ngạo, cùng với lòng tự trọng cũng bị đặt ở một chỗ rất rất sâu.

Cho nên cuối cùng nàng chỉ nhắm mắt lại, nói: “Ngủ thôi.”

Đây là lời nói thật, nàng nằm ở trên giường cơ thể cùng với đầu óc đều hoạt động cả ngày, nên vừa nằm xuống sự mệt mỏi như bị thuỷ triều đánh úp.

Lisa nhìn nàng trong chốc lát, đưa tay thay nàng chỉnh lại góc chăn.

“Ừ, vậy ngủ đi.”

Một đêm không mộng mị, nhưng vẫn là ngủ thiếp đi.

Lúc tỉnh lại, giống như hôm qua Lisa đã rời khỏi đây.

Trước kia dường như rất ít khi nàng không nhìn thấy bóng dáng cô, bình thường đều là nàng ngại cô quá dính người, chê cô một bước cũng theo sát, buổi tối lại phiền chuyện cô không trở về phòng của mình, mà chỉ muốn ngủ ở chỗ của nàng.

Chaeyoung thậm chí còn tiêu cực nghĩ, đây chẳng lẽ là loại người mà khi đạt được thì sẽ không còn cảm giác mới mẻ mà người ta thường nói ư, chẳng lẽ bởi vì hai người đã quan hệ nên cô mới lộ ra bản chất thật sự của mình?

Chỉ là phụ nữ cả thôi, đều là thực sắc tính dã*.

(*Thực sắc tính dã: Một câu nói của Mạnh Tử, nghĩa là chuyện ham muốn ăn uống và tình dục là bản năng của con người.)

Lúc đến studio, Lisa quả nhiên không có tới, lần này là nhờ người khác đến báo, còn bóng dáng của cô thì chưa từng xuất hiện ở đây.

Bỗng dưng, Chaeyoung có chút tức giận: “Xin nghỉ phép không phải là xin trước một ngày ư? Ngày hôm nay mới xin mà các anh cũng đồng ý?”

“Không phải, đây là…. Đạo diễn trực tiếp đồng ý, nên cũng không ai dám từ chối cả.”

Nàng xem anh ta như là bị ma quỷ ám, quay người đi vài bước, lại không thể nhịn được mà nở nụ cười tự giễu.

Nói không chừng người thật sự bị ma xui quỷ khiến đó là nàng mới đúng.

—————
Cảnh quay đều lấy bối cảnh ở vùng ngoại thành, nhưng dù sao cũng không phải ở trên núi, cách nội thành cũng không có xa, Chaeyoung đi vào trung tâm thành phố, không biết là bị cái gì đó thôi thúc, chỉ nghĩ là đến xem thôi cũng được.
Nhân duyên đúng là có thể trùng hợp như vậy.

Nàng vậy mà lại thấy Lisa, lần này là ở trước một công ty vô cùng sang trọng, cô vẫn mặc bộ âu phục như thường ngày, mà bên cạnh vẫn là người phụ nữ cười rộ lên trông thật đẹp mắt kia.

Có lẽ là vì đã nhìn thấy hai lần, ngược lại có nhiều thứ thật sự có thể buông tay được rồi.

Chaeyoung nghĩ, cũng không thể không làm sáng tỏ, dù sao cũng muốn cho một cơ hội cuối cùng.

Thế là nàng lấy hết dũng khí gửi cho cô một tin nhắn.

[Bọn họ nói hôm nay chị không có đến phim trường, tạm thời xin nghỉ, vậy bây giờ chị đang ở đâu?]

Lúc nàng gửi tin nhắn là lúc Lisa đã bước vào trong tòa công ty đó, Chaeyoung không thấy rõ được tên của công ty đó là gì, chỉ thấy người phụ nữ ấy đi theo cô vào, dọc trên đường thỉnh thoảng gật gật đầu chào hỏi với người đối diện.

Nàng nhìn đến thất thần, lại nhận được tin nhắn của cô.

Cô nói: [Trong nhà có chút chuyện.]

Nói dối.

Nếu như không tận mắt nhìn thấy cô và người phụ nữ kia đi vào công ty, nàng quả thực là đã tin.

Người phụ nữ đó làm việc ở chỗ này sao? Bởi vì công ty đó rất khí thế, có thể cho cô được rất nhiều tài nguyên tốt, cho nên cô chọn như vậy?

Cổ tay đặt ở bên hông run lên, không nghĩ là tới cuối cùng vẫn không thể chạy thoát được cái cốt truyện đầy máu chó này, trái tim khẽ rung động hai cái, cuối cùng vẫn không có rời đi.

Quan hệ của bọn họ như vậy, thậm chí tư cách để tức giận cũng không có.

Chaeyoung trở về khách sạn trước, nhưng làm sao cũng đứng ngồi không yên, không thèm nghỉ ngơi một chút đã lập tức đến đoàn làm phim.

Vẫn là cảnh tượng lúc nàng rời đi, nam nữ diễn viên chính ngồi ở trên bậc thang, chuẩn bị cho cảnh diễn tiếp theo.

Nàng kéo cái ghế, không nhớ đạo diễn đã nói cái gì với nàng, chỉ là không yên lòng mà đáp lại, sau đó lại xem nam nữ diễn viên chính diễn.

Đoạn này là do mấy ngày hôm trước nàng tạm thời thêm vào, nam chính không thể nhập vai được, đã nhiều lần diễn nhưng trạng thái đều không đúng, bởi vì lúc diễn không có cảm giác ngây thơ cần có, giống như là làm cho những diễn biến tiếp theo đều đoán được hết, và cũng làm cho nội dung ngọt ngào của cốt truyện cũng bị giảm đi một chút.

Hôm nay đạo diễn có chút việc nên không có ở studio, nên đều do phó đạo diễn chỉ đạo.

Kim Jin ngồi ở bên cạnh, bỗng nhiên phó đạo diễn nghĩ ra cái gì đó, nghiêng đầu nói với nàng hai câu.

Nàng không có hứng thú: “Không cần.”

Trải qua chuyện lần trước, nàng cũng biết cậu ta là một diễn viên có thể bắt được cảm xúc khi tự mình trải nghiệm. Nếu không để cậu ấy trực tiếp trải nghiệm thì cảnh này không thể nào qua được. Ngày đầu tiên cùng với nhau, nếu cảnh quan trọng như vậy mà diễn không tốt, thì sẽ làm cho bộ phim ngôn tình ngọt ngào này có cảm giác không tới.

Phó đạo diễn nói: “Tôi thấy động tác cũng không phải quá khác người, cô để ý sao?”

Chaeyoung vì bị đòi hỏi này quấy rầy một hồi, biết rõ là phó đạo diễn cũng vì chất lượng của bộ phim mà suy nghĩ, hơn nữa cũng không có biện pháp nào khác, thế là nàng thỏa mãn mong muốn của phó đạo diễn, đẩy đám người ra đi vào chính giữa khu vực diễn.

“Sửa lại cảnh diễn đi.” Nàng nói.

Nữ diễn viên có chút mờ mịt mà nhìn nàng: “Thay đổi như thế nào?”

“Đoạn này sẽ được đổi thành một bên chạy trốn còn một bên thì đuổi theo.”

Nói một hồi, nhìn thấy hai diễn viên đều lộ ra vẻ mặt mờ mịt, Chaeyoung biết rõ mình lại phải đích thân lên, ở đoàn phim này nàng đúng thật sự là vừa làm cha vừa làm mẹ.

Nàng để cho nam chính lên xe chờ, sau đó lại đứng ở vị trí của nam chính, làm một loạt các động tác để Sana nhìn.

Sana Nhiên đỏ mặt gật đầu.

Nam chính trở lại vị trí, quay mấy lần, cũng không qua được.

Có dạng diễn viên ổn định, sẽ không xảy ra những lỗi cơ bản, nhưng để đem đến niềm vui bất ngờ thì cũng không có, căn bản là chỉ đạt được 70 80 điểm thôi, giống như Sana đây.

Cũng có dạng diễn viên có thể dễ dàng cho ra những màn trình diễn tuyệt vời và sâu sắc, cao nhất là 90 điểm, nhưng lại không ổn định, và thỉnh thoảng cũng chỉ đạt được 50 đến 60 điểm.

Nam chính là thuộc vào loại sau.
Nếu anh không có trải nghiệm nhân vật tốt thì làm sao cũng không thể nào diễn tốt được.

Phó đạo diễn cùng Chaeyoung thì thầm một lúc, sau đó cười nói: “Không có gì, lúc trước cô không phải cùng diễn viên nữ hai kia diễn cảnh hôn ư?

Nữ hai nữ hai nữ hai, bây giờ nói đến LaLisa là nàng liền tức giận đến sôi sùng sục.

Chaeyoung ngồi trên bậc thang, vẫy tay ra hiệu cho diễn viên nam chính đến.
Anh ta có vẻ hơi lo sợ, ngồi xuống bên cạnh nàng.

Nàng cầm tấm hình đạo cụ lên, ra vẻ đưa cho anh ta nhìn: “Cậu có biết vì sao mà cậu được tuyển vào vai nhân vật chính không?

Câu này vừa nói ra, lập tức khiến nam diễn viên tò mò.

Vừa rồi anh còn tưởng nàng muốn nói về cảnh diễn, vì anh diễn không tốt mà đã làm chậm trễ thời gian của mọi người, vốn là khẩn trương nhưng không ngờ lại không phải, tâm tình cũng được thả lỏng không ít.

Thế là anh cho rằng có cái gì đó rất huyền bí trong bức ảnh, vội vàng lại gần nhìn xem: “Vì sao thế?”

Diễn viên nam đó ngồi ở phía bên trái nàng, anh ta tiến gần lại, Chaeyoung lại kéo tấm ảnh đó sang bên phải, anh ta liền nghiêng người theo tấm ảnh để xem, muốn nhìn rõ hơn.

Chaeyoung ngẩng đầu nhìn phó đạo diễn, ý bảo ông chuẩn bị đi, sau khi thấy mặt anh ta sắp tiến lại gần, đưa tay đỡ lấy nửa khuôn mặt anh, làm động tác hôn lên má.

Đương nhiên chỉ là hành động mà thôi, tay của nàng hoàn toàn không có chạm vào mặt của anh, chứ đừng nói đến chuyện môi nàng phủ lên môi anh, nhưng lát nữa nữ chính nhất định là phải hôn thật, và vị trí hiện tại mà máy quay bắt được, trông cũng giống như là hai người thật sự chạm môi vào nhau.

Nam diễn viên bị nàng bất ngờ đánh một cái chưa kịp phòng bị, sững người tại chỗ, hai má nhanh chóng đỏ bừng, bờ môi khép mở, mấp máy vài cái, hơi kinh ngạc nhìn về phía nàng.

Chaeyoung đứng dậy vô tình, hôm nay tâm trạng nàng rất tệ, thực sự không có một chút hứng thú trêu đùa nào: “Lát nữa cứ làm như thế như trong kịch bản, phản ứng vừa rồi của anh chính là hiệu quả mà cảnh diễn cần. Lần này đã cảm nhận được rồi, chắc là có thể diễn tốt đấy, đừng quá căng thẳng, nếu như anh quên thì có thể qua nhìn lại, máy a10 đã quay lại cảnh vừa rồi. ”

Đây là điều mà phó đạo diễn đã thảo luận với nàng, và muốn nàng tự mình dạy cho anh cách thể hiện cảnh này.

Nàng đứng dậy và không nhìn biểu cảm của nam diễn viên nữa. Dù sao bị dọa sợ cũng là biểu hiện bình thường. Nàng vì muốn cho anh ta hoàn toàn tiến vào cảnh diễn, cảm nhận được tâm tình của nhân vật trong kịch bản nên không thể nói trước cho anh ta biết được.

Chỉ là lúc bước xuống bậc thang, dường như nàng nhìn thấy phía sau máy quay vừa được thu lại, là một gương mặt lạnh lùng quen thuộc.

Lisa đã trở lại?

Nhưng chuyện này cũng không liên quan gì đến nàng, Chaeyoung giật giật khóe môi, xoay người bước đi.

Trên đường trở về khách sạn, nơi có một số tiệm trà sữa kế nhau nàng bị người nào đó kéo lại.

Lisa bộ dạng nghe lời, hỏi nàng: “Em vừa làm gì vậy?”

Nếu trước đây nàng nghe thấy giọng điệu này, có lẽ sẽ vui sướng một chút, dù sao cô cũng vừa mới đến, nên sẽ không biết lúc đó bọn họ đang tập diễn.

Nhưng hiện tại nàng chỉ cảm thấy thật vô lý, ngẩng đầu nhìn cô thật lâu, mới nói: “Chị hỏi để làm gì?”

Những sự tức giận từ trong xương lại bắt đầu cháy lên, nàng không biết là đang tự hỏi mình hay đang hỏi cô: “LaLisa, chị có biết mối quan hệ của chúng ta là gì không?”

Nàng thường xuyên không thể hiểu được bọn họ được xem là gì, trong phút chốc có quá nhiều thứ mờ mịt, nàng nghĩ cô thích nàng, cho rằng sau khi phá tờ giấy mỏng kia đi thì bọn họ có thể được xem như là người yêu hay cái gì đó, nhưng những chuyện xảy ra trong hai ngày nay đã cho nàng biết rằng, dường như nàng chỉ là đơn phương mà thôi.

Nhưng nếu chỉ một mình nàng đơn phương, thì tại sao bây giờ Lisa lại dùng giọng điệu khó chịu như vậy để hỏi nàng khi thấy nàng thân mật với người đàn khác?

Nàng phải trung trinh với mối quan hệ thể xác này, còn cô thì không cần – đó là điều cô nghĩ sao?

Chaeyoung không muốn dùng bất cứ giọng điệu nào để nói chuyện với cô, nhưng bị đè nén nó mấy ngày, dù thế nào thì càng cố kìm nén cũng sẽ mang theo gai nhọn, lúc lòng tự trọng của nàng như bị vỡ vụn, thì biểu lộ ra bên ngoài chỉ là sự xa cách không thể nào đến gần.

Bởi vì chỉ có như vậy nàng mới có thể tự bảo vệ chính mình, để cho sự yếu ớt của mình không đến mức bị người ta vạch trần hoặc đập nát.

Lisa nhìn nàng, đọc được ánh mắt và giọng điệu của nàng, không khí ngưng lại hồi lâu, cô bỗng nhiên cười tự giễu.

Nàng muốn nói gì với cô? Muốn cô tự hiểu rõ thân phận của mình, không được quản những điều không thuộc phạm vi của cô, đó được coi là đi ngoài giới hạn, là như vậy phải không?

Chaeyoung thấy ánh mắt cô dần dần lạnh xuống, nơi khoé môi kéo lên một vòng cung không rõ là ý gì.

“Em nói đúng, tôi không phải là gì của em cả.”

Cô đặt chiếc ô trên tay vào tay nàng, rời khỏi đó, bước đi rất nhanh.

Đầu óc nàng vẫn đang rất hỗn loạn, mua một cốc cacao nóng một cách máy móc, cũng không bao lâu sau, bên ngoài đổ mưa nhỏ.

Cô ấy vẫn còn cầm ô chứ?

Nàng nhìn vào lòng bàn tay của mình, ngẩn ngơ nghĩ.

Ngày hôm sau, Chaeyoung thức dậy rất sớm, khi nàng xuống lầu ăn sáng thì phát hiện Lisa đã ở đó.

Cô ăn mặc khác với trước đây, khi còn ở cùng nàng.

Càng giống với bộ dáng nàng gặp cô cách đây mấy ngày hơn, lúc ấy cô đứng trước cửa một toà công ty đồ sộ.

Bộ vest đen, cà vạt chỉnh tề, đồng hồ tinh xảo, và một chiếc khăn vuông có góc nhọn được kẹp trong túi áo.

Khi Lisa nhìn thấy nàng, cô cụp mắt xuống và mặt không đổi sắc bước qua, thậm chí ánh mắt cô cũng chưa từng dừng trên người nàng dù chỉ một chút.

Đây là cô trong mắt của tất cả mọi người, lạnh lùng, ít nói và khó gần.

Mỗi lần mọi người nói chuyện phiếm với nhau nàng luôn cảm thấy kỳ lạ, bởi vì lúc Lisa ở bên cạnh nàng không phải là dạng như vậy, cô giống như là một người tốt không có giới hạn, nhẹ nhàng dịu dàng, khóe môi luôn mang theo ý cười, ngay cả bá đạo cũng có giới hạn.

Nàng thậm chí còn tò mò thật lâu, rốt cuộc mọi người nhìn thấy cô, là bộ dáng như thế nào chứ.

Hôm nay rốt cuộc nàng cũng được nhìn thấy thế nào gọi là người sống chớ lại gần, đối với cái gì cũng là dáng vẻ không để tâm rồi.

Thế nhưng, một chút vui nàng cũng không có nổi.

VOTE 🌟

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

Bi Kịch Của 2 Cô Nàng Les
Bi Kịch Của 2 Cô Nàng Les
Tháng 6 17, 2025
Hèn Hò Với Bà Sếp Lớn Tuổi
Hèn Hò Với Bà Sếp Lớn Tuổi
Tháng 6 17, 2025
Dâm Thủy Chảy Ướt Chân
Tháng mười một 21, 2025
Les Dân Chơi
Les Dân Chơi
Tháng 6 17, 2025
Truyện Les Hay
Bạn gì ơi!!! yêu nha_truyenles.net
Bạn gì ơi!!! yêu nha
chương 50 Tháng 8 29, 2025
Chương 49 Tháng 8 29, 2025
Trả thù mọt sách
Chương 18 Tháng 1 18, 2026
Chương 17 Tháng 1 18, 2026
end-fiction-citadel-18-lesbian-85647105
Citadel Truyện Les 18+
70.7 Tháng 6 20, 2025
70.6 Tháng 6 20, 2025
SẮC TÌNH, MUỐN ĐỘC CHIẾM EM
Ngoại truyện 2 Tháng 2 22, 2026
Ngoại truyện 1 Tháng 2 22, 2026
ĐỘNG NHẦM PHÒNG VỚI MẸ CHỒNG
Chương 20 Tháng 5 6, 2026
Chương 19 Tháng 5 6, 2026
Những Người Phụ Nữ Ở Làng Lá
Những Người Phụ Nữ Ở Làng Lá
Chương 27 Tháng 6 17, 2025
Chương 26 Tháng 6 17, 2025
Đụ Con Bạn LES Thời Cấp 3_truyenles.net
Đụ Con Bạn LES Thời Cấp 3
phần 4 Tháng 6 27, 2025
Phần 3 Tháng 6 27, 2025
TIÊU CHUẨN DỰNG VỢ GẢ CHỒNG
Chương 71 Tháng 10 1, 2025
Chương 70 Tháng 10 1, 2025
Chị dâm thích móc lồn
Chương 5 Tháng 3 1, 2026
Chương 4 Tháng 3 1, 2026
Cô có thật sự yêu em không_truyenles.net
Cô có thật sự yêu em không?
Chap 49 Tháng 6 27, 2025
Chap 48 Tháng 6 27, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved