Sắc Hoa Anh Đào - Chương 21
Thời gian quay ngược trở lại vào năm ấy, một mùa hè đầy nắng.
Trường trung học cơ sở Gun Yang.
Những con đường ở Gun Yang lúc đầu không hề sầm uất, nhưng bởi vì sự thành lập của trường trung học cơ sở này mà khu vực xung quanh dần trở nên sôi động náo nhiệt, trường trung học cơ sở Gun Yang cũng trở thành trường chuyên cấp hai của thành phố này.
Vô số bậc cha mẹ nhà có điều kiện muốn đưa con mình vô đây để được nhận những nguồn tài nguyên giáo dục hàng đầu.
Năm đó Lisa mười bốn tuổi, cứ như vậy bị đưa vào trường trung học cơ sở của Gun Yang.
Lúc đó, cô vừa mới được gia đình nhà họ La nhận về, cha ruột của cô là một người vừa phụ bạc lại vừa lạm tình, ông lấy rất nhiều vợ, Lisa cũng không nhớ nổi rằng mình đã có bao nhiêu người mẹ kế nữa.
Điều duy nhất cô nhớ rõ là người gần đây nhất, bà mẹ kế này đối với cô rất quan tâm chăm sóc, còn nói rằng bà sẽ coi cô như con đẻ của mình.
Bên ngoài bà ta đã làm rất nhiều thứ nhưng sau lưng lại hận không thể khiến cô chết đi.
Mọi người đều biết Gun Yang là một trường trung học trọng điểm, còn ca ngợi người mẹ kế của cô có tấm lòng nhân hậu, tốt bụng lại thiện lương, hiền lành.
Nhưng ai đã từng nghĩ về việc tại sao mà một La thị to như vậy, đường đường là một công ty đứng đầu ở địa phương, lại không gửi con của mình đến một ngôi trường quý tộc xuất sắc và toàn diện?
Ở bề nổi thì Lisa không bị bỏ rơi ở bên ngoài, nhưng chỉ có mình cô biết rằng mẹ kế lo lắng cô sẽ quá mức ưu tú, lo lắng cô sẽ hòa nhập vào vòng luẩn quẩn kia, sẽ tham gia vào cuộc chiến giành tài sản thừa kế và uy hiếp đến địa vị của bà ta.
Thử hỏi một đứa trẻ nhỏ tuổi bình thường làm sao có thể ảnh hưởng đến một công ty lớn như vậy chứ?
Vì điều này mà Lisa cực kỳ chán ghét những người có lòng dạ hiểm độc, cô thà rằng họ không cần giả vờ còn tốt hơn là thối rữa một cách không kiêng kị ở trong bóng tối.
Thủ tục chuyển trường trong một tháng đã được xử lý xong, khi đó cô còn nhỏ tuổi, không có người để dựa vào. Vệ sĩ không cho phép cô rời khỏi phòng, không cho phép cô đọc sách, điều duy nhất Lisa có thể làm là ngẩn người và ăn cơm.
Lúc đó cô vẫn còn rất khỏe mạnh, ngoại hình, dáng người cùng chỉ số thông minh vượt trội hơn nhiều so với những người bạn cùng tuổi, có lẽ vì cái dạng này nên mới càng lộ ra nguy hiểm uy hiếp người khác. Cuối cùng Lisa cũng hiểu tại sao chỉ một thủ tục đơn giản như vậy lại mất hơn một tháng để hoàn thành.
Vì trong tháng đó, mắt của cô có vấn đề, đột nhiên thị lực trở nên mờ mờ, rất khó mà nhìn rõ mọi vật.
Mọi thứ trước mắt đều là một lớp sương mù mờ ảo, nhưng từ bên ngoài nhìn vào thì sẽ không nhìn thấy có vấn đề gì.
Trước khi chuyển trường, người mẹ kế của cô đã khóc lóc một cách điên cuồng trước truyền thông, bà ta khóc đến lê hoa đái vũ:
“Cha mất rồi, mà con thì khóc nhiều quá cho nên mắt cũng bị ảnh hưởng một chút. Không sao cả, nếu như con cảm thấy khó chịu thì chúng ta không cần đi học nữa.”
Lisa đối với người phụ nữ kia cười lạnh một cái, rõ ràng chỉ là một thiếu niên mười mấy tuổi nhưng nụ cười lại lạnh lẽo đến tận xương tủy.
Lúc trước, khi cô vừa mới đến nhà họ La không phải là một bộ dáng này, nhưng bây giờ cô dường như lớn lên chỉ trong một đêm.
Cô ý thức được rằng bản thân mình phải trưởng thành, cô phải trở nên mạnh mẽ mới có thể thoát ra khỏi nhà tù khủng khiếp này.
Lisa bắt đầu bằng mặt không bằng lòng, cô không còn ăn thức ăn do gia đình nhà họ La cung cấp cho nữa, hoặc là sau khi ăn xong sẽ uống một cốc nước máy lớn, lúc không có ai cô sẽ vào nhà vệ sinh mà nôn hết ra, bởi vì người hầu chuẩn bị nước cho cô đầy đủ nhưng cô không còn tin tưởng nữa.
Chính bởi vì như thế mà cô bắt đầu gầy đi một cách nhanh chóng, cơ thể cũng trở nên kém hơn bình thường, thị lực đã hồi phục được một chút nhưng vẫn khó có thể nhìn rõ được chữ trên bài tập.
Thân phận của cô mẹ kế cũng không tiết lộ, hơn nữa cô chỉ còn một thân một mình, sau này lại ngồi trên xe lăn, giai đoạn cô học cấp hai, cấp ba là thời gian cô bị bạo lực học đường, đặc biệt là những người thân xung quanh cô còn vô tình hay cố ý bao che, dung túng.
Lisa biết rằng việc này là do mẹ kế của cô bày mưu đặt kế.
Cô không thích nói chuyện, nhìn thoáng qua vẻ ngoài có chút quái gở lại còn kiêu ngạo, nhưng cô có cái gì để kiêu ngạo chứ? Những người đó mắng mỏ cô, cười nhạo cô, thậm chí còn dùng đá ném cô, mắng cô là một kẻ xui xẻo, một kẻ giết cha mình.
Khi đó, có một cô gái nhỏ đã xuất hiện vào lúc đó.
Cô không thể nhìn rõ hình dáng của nàng, nhưng cô có thể nghe thấy giọng nói của nàng, một giọng nói cao vút, kiên định, âm thanh như xuyên qua mọi thứ, âm thanh trong trẻo.
“Các người có bệnh hả!”
“Có thể tôn trọng người khác hay không, trong nhà không dạy các người lễ nghĩa liêm sỉ viết như thế nào sao?”
Rõ ràng nàng chỉ là một cô gái nhỏ, trong giọng nói vẫn còn sự non nớt của trẻ con, nhưng những người đó dường như rất sợ nàng, một câu cũng không dám lên tiếng nói lại.
Ngay sau đó, Lisa thấy nàng làm vài động tác ném, đám người kia đứng im tại chỗ, trong miệng không ngừng rên rỉ.
” Âm thanh gì vậy?” Nàng làm như thấy rất kỳ lạ mà hỏi:
“Là do cảm thấy đau sao? Hoá ra các người vẫn biết là rất đau nha.”
Mấy nam sinh kia giống như những con gà con, xếp thành một hàng đứng ở đầu bức tường.
Nàng nắm lấy cục đá trong tay: “Ngẩn người làm gì? Không định xin lỗi sao?”
Sau đó, cô gái nhỏ lại dám ấn đầu bọn họ xuống, ép những người đó nói ra lời xin lỗi với cô.
Trên thực tế, thỉnh thoảng đôi khi Lisa cũng nhận được những sự giúp đỡ như thế này nhưng nó thường sẽ không kéo dài. Khi cô nghĩ rằng nàng sẽ rời đi thì mới nhận ra rằng nàng đang nhấc chân đi về phía mình.
Vừa đi nàng vừa quay đầu lại “dạy dỗ” những người đó một lần nữa:
“Nếu còn để cho tôi nhìn thấy các người ném đá lần nữa, thì ngày mai tôi sẽ lấy bài thi cuối kỳ của các người bọc vào đá rồi ném xuống đáy hồ đấy.”
“Có phải tôi miêu tả rất tỉ mỉ hay không? Bởi vì tôi sẽ thực sự làm như vậy, không phải chỉ là lời đe dọa đâu.”
Những người bị nàng hung hăng cảnh cáo một lần nữa, lúc này mới chạy tán loạn như chim thú.
Cô gái nhỏ này có vẻ không cao lắm, so với với cô đang ngồi trên xe lăn thì cũng chỉ miễn cưỡng lắm mới có thể cao bằng mà thôi.
Nàng đột ngột ghé sát vào cô, mang theo hơi thở có mùi hương của cây hoa dành dành mùa hè, nhẹ nhàng vuốt ve cằm cô bằng những ngón tay nhỏ mềm mại của nàng.
“Chỗ này hình như bị trầy da rồi.” Nàng nói:
“Có đau không?”
Cô lắc đầu.
“Nói dối, làm gì có vết thương nào mà không đau.”
Nàng không quan tâm đến câu trả lời của cô, lẩm bẩm mở miệng nói tiếp:
“Ở đây tôi không có băng keo cá nhân, tôi lấy cho chị thứ khác nhé, được không? ”
Cô chợt sửng sốt.
Nàng xé mở túi giấy ăn mang theo bên mình, làm ẩm nó bằng nước rồi cẩn thận lau sạch bụi bẩn quanh miệng vết thương của cô.
Lực của nàng rất nhẹ, đó là lần đầu tiên cô biết được, hoá ra sức lực của cô gái nhỏ lại nhẹ như vậy.
“Trên cánh tay cũng có.” Nàng nói:
“Nơi này cũng đang chảy máu đây nè.”
Nói xong, không đợi cô phản ứng lại, nàng đã trực tiếp ấn tờ khăn giấy trong tay lên, sau đó tháo dây buộc tóc của mình xuống, ngón tay cứ vòng hết vòng này đến vòng khác buộc cổ tay cô lại, cố định tờ khăn giấy.
Trên tóc của nàng vẫn còn lưu lại hương thơm của mùi dầu gội, trong thế giới mơ hồ của mình, cô nhìn thấy mái tóc dài của nàng xõa xuống, nhẹ vuốt ve cái trán của cô.
Rất mền, lại còn ngứa.
Đó là lần đầu tiên Lisa cảm nhận được thế nào là rung động.
—————-
Lần gặp thứ hai là trên sân thượng.
Vất vả lắm cô mới có thể tìm được một nơi yên tĩnh và vắng vẻ, nhưng Lisa cũng không thể ngờ rằng những tên côn đồ cắc ké kia cũng sẽ lên lầu với mình.
Nhưng những người đó chưa kịp làm gì thì đã thấy một tiếng hét lớn:
“Đi mau đi mau, ủy viên kiểm tra kỷ luật của nhà trường lại đến rồi!”
Ủy viên kiểm tra kỷ luật là ai? Cô cau mày nhìn về hướng cửa thì nhìn thấy một cô gái nhỏ đang ôm một cặp lồng giữ nhiệt.
Khi nàng nhìn thấy cô, liền sửng sốt, sau đó nàng ngồi xuống nền xi măng bên cạnh cô, dường như rất quen thuộc với cô và nói: “Chị cũng ở đây à.”
Đúng vậy, chị cũng ở đây.
Nàng mở cặp lồng giữ nhiệt ra, cũng không quan tâm cô không trả lời mình, bĩu môi, không hài lòng mà lấy quả ớt trong hộp cơm ra, liền than thở với cô:
“Chán ghê, sáng nay mưa cả buổi sáng, lại ngay hôm em ra ngoài mà không mang theo ô. Mẹ của em cũng không nhớ rõ là em không ăn cà rốt với ớt nữa.”
“Thật là bực bội mà.” Nàng lại nói tiếp:
“Ngày hôm qua, em lấy dây buộc tóc buộc miệng vết thương cho chị, bởi vì không buộc tóc nên em liền bị bố phạt viết kiểm điểm ba ngàn chữ, tới mười hai giờ đêm mới được đi ngủ đấy!”
Những phiền não của nàng quá mức chân thật, vậy mà cô lại không có lương tâm cười thành tiếng.
“Chị cười cái gì vậy? Em cứu chị, bởi vì chị cho nên mới bị phạt, thế mà chị còn cảm thấy buồn cười à?”
Nàng khó có thể tin được, chọc chọc chiếc kính trên sống mũi của cô:
“Chị không có lương tâm sao?”
Nàng tức giận thở phì phò một lúc, rất nhanh đã bình thường lại, tiếp tục thân thiện cùng cô trò chuyện:
“Nhưng mà, có ba làm hiệu trưởng cũng có rất nhiều ích lợi nha, ví dụ như có rất nhiều người không sợ ai cả nhưng lại chỉ sợ mỗi một mình em thôi.”
Nàng nói với cô: “Sau này nếu bọn họ bắt nạt chị thì chị cứ bắt nạt lại bọn họ, nếu không được thì chị tìm em, em sẽ nói cho ba em biết.”
Lisa: “……”
Một lúc lâu sau, Lisa rốt cuộc cũng giãn mày dưới ánh mặt trời thiêu đốt, thản nhiên cười một tiếng, nói: “Vậy thì cám ơn em.”
Mắt nàng trừng lớn, bộ dáng dường như rất ngạc nhiên:
“Giọng của chị nghe rất hay nha.”
Ăn xong hai miếng cơm, nàng hỏi lại cô:
“Chị tên gì vậy?”
Cô lại mím chặt hai cánh môi, không lên tiếng nói thêm nữa.
Nàng hỏi: “Không thể nói được à?”
Không phải. Là xấu hổ khi nói ra.
Cô chỉ là một đứa con ngoài giá thú, vừa trở về đã bị hãm hại làm cho gãy chân, đôi mắt của cô lại như thế này, thật sự cô không có cách nào để nói tên mình trước mặt nàng.
Dường như luôn cảm thấy sắp mất đi nàng, nhưng nàng cũng không có cảm thấy khó chịu hay tức giận, chỉ đắm chìm trong thế giới của chính mình:
“Vậy thì gọi chị là Tiểu Hạt Tử* đi.”
(*Văn gốc là 小瞎子, 小 là tiểu tức nhỏ, 瞎子 có nghĩa là người mù, mù loà.)
Lisa cảm thấy hẳn là bản thân mình nên tức giận, ba chữ này hoàn toàn nghe không lọt tai chút nào, nhưng khi nghe giọng nói trong trẻo của nàng, trong lòng cô lại có cảm giác nở hoa.
Có một cái tên, có nghĩa cô đã không còn là người xa lạ nữa, cho dù trong mắt nàng, cô tên là Tiểu Hạt Tử (nhỏ mù lòa) đi chăng nữa.
“Tiểu Hạt Tử, chị đã ăn cơm chưa.” Nàng nhìn cô:
“Vừa mới tan học, có lẽ là chưa đâu nhỉ, ngăn dưới cùng là mẹ em làm thêm đấy, bà ấy sợ em sẽ lấy cơm chia cho bạn bè.”
“Đã như vậy thì chia cho chị nhá, nhưng thìa em đã xài qua rồi, chị đừng có ghét bỏ nha.”
Cô đột nhiên muốn cười: “Nếu chị ghét bỏ thì sao?”
Cô gái nhỏ vẫn luôn có tình tính tốt lúc này dường như giật nảy cả mình:
“Vậy thì chị cứ ăn rắm đi!”
Thật dễ thương.
Đây là điều cô chợt nghĩ đến khi cầm lấy chiếc thìa ăn miếng đầu tiên trong hộp cơm, nhìn thấy nàng vì tức giận mà cánh tay cứ vẫy tới vẫy lui, trong lòng đột nhiên nảy ra ý tưởng đó.
Sau đó, họ thường xuyên cùng nhau ăn cơm, nàng nói rằng bởi vì một người bạn tốt của mình đã chuyển trường, nếu không nàng cũng không có thời gian để mà ở cùng với cô, cô không tức giận khi mình chỉ là người thay thế.
Khi nàng nghe tiếng Anh mà không thể hiểu được, cô sẽ phân tích đáp án của đề cho nàng.
“Đoạn trước có nói là The only indoor game i & # 039; ve never play discards, cho nên chọn B.”
Bởi vì nàng không mang theo tai nghe cho nên mới nghe bằng loa ngoài, giữa trưa cho nên lớp học ồn ào, rồi nàng nghĩ đến chỗ này làm bài tập, không ngờ lại gặp được một cô giáo ở đây.
“Chị nói tiếng Anh cũng rất dễ nghe nha.”
Nàng nói: “Tiếng Anh tốt lắm phải không?”
“Cũng tạm.” Cô thản nhiên nói:
“Nhưng dùng để dạy em thì vẫn dư dả.”
“…”
Nàng im lặng nửa giây rồi nói: “Thật là tự đại cuồng.”
Sau đó, dần dần sự ăn ý giữa Lisa và nàng hình thành một cách âm thầm. Cô dạy cho nàng những câu hỏi mà nàng không thể làm được trong bài tập. Nàng sử dụng tài nguyên của cha mình để tìm các bài học trực tuyến trên băng dĩa cho cô, còn bí mật giúp cô lén sao chép bài thi cấp cao, suýt nữa đã bị giáo viên bắt được.
Lisa cho rằng, sở dĩ bản thân mình có thể kiên trì trong khoảng thời gian u ám đó, có lẽ là bởi vì, cuối con đường vẫn luôn có một mảng màu tươi sáng như vậy.
Nàng luôn mặc đồng phục học sinh bình thường, nhưng buộc tóc lại rất sặc sỡ.
Nàng thích nhất là màu xanh và màu hồng nhạt, giống như để thể hiện sự phản kháng đối với quy định cứng nhắc của trường học.
Lisa bắt đầu cảm thấy thành tích của mình có dấu hiệu tăng lên đáng kể, nhưng không thể để người trong nhà phát hiện, nên cô bắt đầu bỏ trống một hai môn.
Cuối cùng, cô chỉ làm hai bài thi, tổng điểm số sẽ giống như trước đây.
Tiến độ, chỉ mình cô biết là đủ.
Chiều hôm đó trường bị cúp điện, nên được tan học sớm, nàng thần thần bí bí đợi cô ở cửa lớp và nói rằng muốn đưa cô đến một nơi.
Nàng cố ý che mắt cô lại, khi bàn tay của nàng buông xuống, đập vào mắt cô chính là một mảnh trắng tinh cùng mùi thuốc khử trùng.
Bệnh viện.
Có một nơi khiến Lisa không thể không sợ hãi chính là nơi này, bởi vì thuốc làm tổn thương mắt của cô, chính là mẹ kế đưa cho mỗi khi đi khám sức khoẻ hàng tuần.
Bởi vì đôi chân của cô, chính vì bệnh viện thông đồng với bà ta, mà bác sĩ đã phán tử hình cho nó, tên lang băm kia nói, trị không được, ngồi xe lăn đi.
Cô không thể phản kháng, phản kháng chính là biểu hiện của việc chưa hoàn toàn bị thuần hóa, cô chỉ có thể ghi hận ở trong lòng, chờ ngày thoát ra được sẽ đem trả lại hết cho bọn họ.
Nhưng vào ngày hôm đó, bên ngoài trời mưa nhẹ bầu trời có chút âm u, lạnh lẽo chui vào tận xương tuỷ, cô gái vỗ nhẹ lên đầu cô, dùng giọng nói dịu dàng, nhỏ nhẹ mà nói với cô:
“Bác sĩ là chú của em, ông ấy chỉ khám thôi, chị đừng sợ.”
Lisa đã thực sự không còn run nữa. Có lẽ là nàng đột nhiên muốn làm điều này, bác sĩ thậm chí còn không biết rằng nàng sẽ đến, ông ấy nhìn cô ngồi trên xe lăn và hỏi nàng đây là ai.
Nàng nói: “Bạn của cháu.”
Chỉ ba chữ thôi, nhưng Lisa lại không kiểm soát được lòng bàn tay lập tức nóng lên.
Chân của cô cũng không khó chữa trị, hơn nữa còn có nàng cùng cô tập luyện, chỉ sau ba tuần cô khôi phục, có thể đi lại bình thường.
Lần đầu tiên đứng lên ở trước mặt nàng, nàng dùng giọng điệu ngưỡng mộ mà kêu lên:
“Tiểu Hạt Tử, chân của chị rất dài nha.”
Nhưng cô vẫn ngồi trên xe lăn như cũ.
Nàng rất thông minh, chưa bao giờ nàng tiết lộ bất kỳ thông tin nào ra bên ngoài rằng cô đang trở nên tốt hơn.
Cô hỏi nàng: “Vì sao em lại không hỏi chị nguyên nhân?”
Nàng nói: “Chị làm như vậy chắc chắn là có lý do riêng của mình, đến lúc muốn nói thì tự nhiên chị sẽ nói cho em biết, không nói cũng không sao, em sẽ giúp chị giữ bí mật chuyện này.”
Nhưng đôi mắt của Lisa lại rất khó chữa, chú của nàng nói rằng cần phải ra nước ngoài, dùng thiết bị y tế tiên tiến để chữa trị.
Rốt cuộc, Lisa dựa vào điện thoại của nàng gọi một cuộc gọi tuyến dài, kể lại một lần toàn bộ tình hình hiện tại mà cô đang gặp.
Không mất nhiều thời gian, bác hai của cô đã hoàn thành các thủ tục chuyển trường cho cô.
Khi đó, trong mắt mẹ kế Lisa đã là một kẻ vô dụng rồi, thành tích luôn duy trì ở hơn hai trăm điểm, không thích nói chuyện lại lạnh lùng, đôi mắt chỉ thấy được những thứ cản đường, chân cũng không thể đứng lên, dường như chỗ nào cũng có khuyết điểm.
Vì vậy, mẹ kế đã để cho cô đi.
Trước tiên, cô muốn ra nước ngoài để chữa khỏi đôi mắt của mình.
Vào đêm trước khi chia tay, cô mất ngủ cả một đêm, không biết nên nói lời chia tay ngắn ngủi như thế nào với nàng, nhưng niềm vui lại nhanh chóng lấn át nỗi buồn kia, vì cô nghĩ rằng cô sẽ sớm quay lại, chờ khi cô trở nên tốt hơn lại mạnh mẽ hơn, cô sẽ dùng trạng thái tốt nhất để gặp lại nàng.
Trong ngăn kéo của Lisa không có nhiều đồ vật lắm, bởi vì cô không thể biểu hiện ra ngoài việc yêu thích học tập của mình, cho nên mọi thứ đều ở trên sân thượng.
Giữa trưa, khi đang thu dọn đồ đạc, nàng đứng phía sau cô.
“Em không thể ra khỏi trường được, cho nên em tiễn chị ở đây vậy.”
Nàng ra vẻ như ghét bỏ mà nói:
“Chị đừng có mà nhớ em nhiều quá nha.”
Lisa muốn cười, cô muốn nói rằng trong vòng nửa năm nữa cô sẽ quay trở lại, nhưng khi nghe thấy giọng nói trong trẻo của nàng vang lên, vẫn không nhịn được mà siết chặt nắm tay lại.
Cô thấp giọng nói: “Chị sẽ cố gắng hết sức”.
Tài xế đem đồ đạc đã thu xếp xong mang xuống lầu cất vào trong xe, sân thượng trống trải, cô cố hết sức nhịn xuống sự đau nhức nơi mũi mình.
“Cho chị chạm vào em một chút.”
Khi đó nàng còn rất trong sáng, ngây thơ, khuôn mặt nàng liền nghiêng qua, lông mi chọc vào đầu ngón tay của cô, chớp chớp mà đâm vào tay cô.
Lisa từ từ cảm nhận mọi thứ về nàng, lông mày của nàng, đôi mắt của nàng, đường nét trên gương mặt nàng, bên môi nàng là hai lúm đồng tiền nhàn nhạt.
Nếu nói điều tiếc nuối duy nhất của cô là gì, thì chính là nàng của năm đó có lẽ rất xinh đẹp nhưng cô lại không thể nhìn rõ.
Đáng lẽ năm đó cô nên nói ra tình cảm của mình, nhưng lại không cách nào mở miệng.
Cô nói: “Chờ khi nào chị trở nên lợi hại hơn, chị sẽ quay lại tìm em.”
Nàng suy nghĩ một chút, mặt nhăn lại nói:
“Không cần quá lợi hại đâu, nếu như tốt quá mức thì em sẽ có áp lực đấy.”
Cô đồng ý.
Đó là dấu chấm hết cho cuộc chia ly của họ.
Khi đó vẫn còn nhỏ chỉ tạm biệt qua loa, nghĩ rằng vẫn còn nhiều thời gian và vẫn còn cơ hội để gặp lại nhau.
Nhưng khi Lisa quay lại, khi cô trở nên ưu tú hơn, đứng trong đám người lập tức khiến xung quanh trở nên mờ nhạt thì nàng đã không còn học ở trường này nữa.
Nghe nói rằng sau khi cô đi không bao lâu thì nàng cũng chuyển trường vì lý do gia đình.
Người lớn trong nhà nàng thiếu tiền, sau này nàng lại đổi tên lại, nhưng gọi là gì thì không thể tìm được, bọn họ chuyển nhà đi, ngay cả di động của nàng cũng không còn. Mọi phương thức liên lạc mà nàng từng sử dụng trước đây đều vô dụng, không một người nào biết nàng đã đi đâu.
Hàn Quốc rộng lớn như vậy, cô phải tìm ở đâu đây.
Bác hai đối với cô có sự kỳ vọng rất cao, cũng không cho phép cô ở đây để hao phí thời gian của mình cho chuyện tình cảm thế này, cô chỉ có thể tự dùng cách của mình để đi tìm, nhưng hiệu quả lại rất chậm.
Buổi tối Lisa trằn trọc, liền lấy tấm hình duy nhất có nàng khi chụp chung với lớp ra nhìn, bên tai lại xuất hiện giọng nói của nàng.
“Tiểu Hạt Tử, cơm rang trứng ăn ngon không?”
“Tiểu Hạt Tử, món này do chính tay em làm sáng nay đấy. Em ăn xong rồi còn cố ý làm thêm cho chị nữa, chị đây là có ý gì, ghét bỏ đồ ăn em nấu sao?”
“Tiểu Hạt Tử, từ nay về sau mỗi ngày em sẽ đều mang cơm cho chị ăn nhé, chị phải cười nhiều hơn nữa đó.”
“Tiểu Hạt Tử, chú em nói rằng chân của chị cần phải đi lại thường xuyên mới có thể nhanh chóng hồi phục được, để em đỡ chị, em sẽ ở bên chị, chị không được bỏ cuộc đâu nha.”
“Tiểu Hạt Tử, nếu chị bỏ kính ra thì bên trong sẽ như thế nào?”
“Em đã nhận nhầm người ở nhà ga ngày hôm nay đấy. Em phát hiện ra rằng em không hề biết chị trông như thế nào. Cặp kính này đã che gần hết khuôn mặt của chị rồi. Sau này, trong một đám người liệu em có thể có cơ hội nhận ra chị không?”
…………..
Không ai biết, lần đầu tiên Lisa khóc, là vì nàng.
Cũng không ai biết rằng, lần đầu tiên lặn lội đường xa đi tìm một người, cũng là vì nàng.
Năm đó cô mười tám tuổi, giống như một món quà mừng lễ trưởng thành mà cả thế giới dành cho cô, cuối cùng cô cũng tìm được tin tức của nàng.
Nàng sống ở Busan, khi học lớp 10 nàng đã đổi tên lại. Nàng học tại một trường chuyên cấp ba, xinh đẹp, thành tích lại rất tốt, vẫn là một bộ dáng chính trực nhưng cũng nổi loạn.
Nhưng cô nghĩ rằng, phải đợi từ từ, chờ một chút nữa, quyền lực nhà họ La cô vẫn chưa nắm được trong tay, nếu như lúc này cô đi tìm nàng, cô cũng không thể cho nàng được bất cứ thứ gì.
Sau vô số ngày đêm, cuối cùng cô cũng nắm quyền kiểm soát quyền lực của nhà họ La, một lần nữa gột tẩy lại công ty, tống mẹ kế vào tù ngục, người đã hãm hại cô cũng đến lúc phải nhận báo ứng rồi.
Vô số người tìm đến cô mà phủ phục cô, cúi đầu trước cô.
Đã từng đối xử với cô một cách lạnh lùng, nhưng giờ phút này lại tỏ ra bản thân mình thực yêu mến cô, kính trọng cô, trân quý cô, trong đó có cả Somi.
Nhưng Lisa vẫn luôn nhớ kỹ buổi chiều hôm đó, trên sân thượng ngày đó, cô gái nhỏ tức giận mắng cô vì cô nói ghét bỏ nước miếng của mình.
Không ai giống cô ấy.
Không ai có thể thay thế được cô ấy.
Trong những năm không ai coi cô như một con người, nàng đã cứu cô và là ánh sáng duy nhất của cô.
VOTE 🌟