Truyện Les
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp
Tìm Truyện
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp Truyện Người Lớn , Truyện Dâm ,Truyện 18+, Truyện xxx, Đọc Truyện Cô Giáo Thảo , Truyện Sex , Truyen Nguoi Lon Hay ,Truyen Nguoi Lon 18+ cho tuổi dậy thì
Prev
Next

Sắc Hoa Anh Đào - Chương 20

  1. Home
  2. Sắc Hoa Anh Đào
  3. Chương 20 - Thẳng Thắn
Prev
Next

Lisa nhận ra có điều gì đó không ổn đã là hai giờ sau.

Ngay sau khi cúp điện thoại, cô cũng không nghĩ ngợi gì nhiều, cô chỉ cho là nàng có việc bận nên không có thời gian trò chuyện với cô, hoặc là đang trong thang máy hoặc do tín hiệu ở trường quay không được tốt.

Nhưng nơi nào đó trong trái tim cô không thể an tâm được, gửi tin nhắn cho nàng nàng cũng không trả lời lại, thật vất vả đến cuối cùng cô cũng giải quyết xong công việc của công ty, lúc này cô lập tức gọi điện cho nàng.

Máy bận.

Chưa kịp ra lệnh cho tài xế, Lisa một đường đi thẳng xuống gara, chọn một chiếc xe gần nhất, phóng như bay quay trở lại khách sạn.

Tầng 5 đang được dọn dẹp, nhân viên nói rằng khách ở phòng 8507 đã trả phòng.

May mắn đó không phải là phòng của nàng, cô thở phào nhẹ nhõm, đưa mắt nhìn xung quanh, khi nhìn đến cửa phòng của Chaeyoung cô lại nhìn thấy Jeon Somi đang đứng khoanh tay trước cửa phòng.

Thời gian lái xe quay trở về khách sạn vốn là một giờ đồng hồ, nhưng Lisa lại lái xe với tốc độ nhanh đến mức chỉ còn 30 phút. Trong nửa giờ này, cô đã cố gắng gọi điện thoại cho nàng, nhưng lúc nào cũng trong trạng thái máy bận.

Cô ấy không phải là người thích gọi điện thoại, vì vậy…

Khoảnh khắc nhìn thấy Somi, một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu cô.

Cũng có thể là do Chaeyoung đã cài đặt chế độ để không nhận được các cuộc gọi của cô nữa.

Lisa lập tức quẹt thẻ mở cửa phòng, chỉ liếc nhìn một cái rồi rời đi, sải bước đi thẳng về phía thang máy.

Cổ tay bị ai đó nắm lại.

Somi hé môi: “Cô ấy..”

Cuối cùng sự kiên nhẫn của cô cũng mất sạch, Lisa đã cảnh báo rõ ràng, sau này cô sẽ tính sổ sau, cô hất tay ra, lạnh lùng nói:

“Cút.”

Somi sững người ngay tại chỗ.

Mặc dù bình thường Lisa không thích cô ta, nhưng hai nhà Jeon – La vẫn thường xuyên có quan hệ hợp tác, cùng có lợi với nhau, nhưng Lisa chưa từng xé nát mặt mũi nhau như vậy, cũng sẽ không toát ra vẻ chán ghét, tàn nhẫn như lúc này.

Ánh mắt đó giống như hận không thể đem cô ta ra lột da tróc thịt vậy, ngay cả dáng vẻ giả tạo cũng không thèm duy trì nữa.

Quen biết cô mười hai năm nay, đây là lần đầu tiên cô ta thấy cô tức giận như thế.

Thực sự rất tức giận.

————
Trên đường đến sân bay Chaeyoung đã mua một cây kẹo hồ lô được ghim thành xâu.

Bên trong là dâu tây, bên ngoài được bao bọc bởi một lớp đường, ngoài cùng còn có một lớp giấy gạo nếp*.

(*Giấy gạo nếp là kiểu như giấy nến, dạng như lớp nilon bọc bên ngoài viên kẹo.)

Dâu tây mùa này ngọt lịm, lớp đường áo bên ngoài cũng rất ngấy, nàng chỉ cắn hai miếng đã không chịu nổi vị ngọt gay gắt này, lập tức vứt nửa xâu còn lại vào thùng rác.

Nhưng nàng còn chưa kịp vứt thì trong bụi có một con mèo nhỏ hướng về phía nàng kêu meo meo hai tiếng, dường như nó không hề sợ con người.

Chaeyoung chỉ vào thứ trong tay mình:

“Em muốn ăn cái này à?”

Nàng bóc lớp giấy gạo nếp bên ngoài ra, ngồi xổm xuống cho con mèo nhỏ liếm mấy miếng, nàng không biết mèo này lại thích ăn món này như vậy, nhưng chắc là cũng không thể cho nó ăn quá nhiều, một chút đồ ăn người thì không sao.

Sau khi cho nó liếm vài miếng của lớp vỏ bọc đường bên ngoài, Chaeyoung mở phần mềm giao hàng ra, đặt mua một phần thức ăn nhỏ cho mèo. Trong khi chờ đợi, nàng đến cửa hàng tiện lợi mua một hộp đồ ăn đóng hộp, sau đó ra ngoài cho mèo ăn.

Thời gian rất chính xác, thậm chí có thể nói là dư dả.

Cô bạn thân Jennie của nàng đã đặt cho nàng một vé máy bay đến Mỹ, nói rằng sẽ cùng nàng sẽ đi giải sầu một chuyến.

Chaeyoung cảm thấy trong lòng dễ chịu hơn rất nhiều, chủ yếu là vì Jennie nói rằng cô ấy sẽ trả tiền cho chuyến đi này.
Không ai không thích bạch phiêu*, đặc biệt là bạch phiêu đắt tiền.

(*Bạch phiêu (白嫖): dịch thô là mại dâm trắng, nghĩa đen của từ này là không tiêu tiền, thường được dùng trong thuật ngữ cơm áo gạo tiền. (theo baidu))

Thời gian ghi trên vé máy bay là mười một giờ, nàng ngồi xổm trên mặt đất trêu đùa con mèo con một lúc, màn sương trắng xóa tản ra trong không khí, Chaeyoung vươn tay kéo khăn quàng cổ xuống.

Khi nàng đứng dậy, thiếu chút nữa đã đụng phải ai đó.

Trước mặt là một nam sinh có chút bối rối, nhưng lại mạnh dạn hỏi:

“Có thể thêm WeChat được không?”

Cậu vừa nhìn thấy nàng ở đây, nàng mặc bộ quần áo bông màu trắng, đi giày tuyết, quấn khăn choàng vài vòng ở cổ, khuôn mặt càng xinh xắn, chóp mũi và cằm đỏ ửng lên vì lạnh, ngược lại góp thêm vài phần ngây thơ, lúc nàng chơi đùa với con mèo nhỏ kia trong thực sự rất đáng yêu.
Hơn nữa nàng có vẻ là một cô gái rất tốt bụng, lại còn xinh đẹp, trái tim của nàng cũng đẹp.

Theo bản năng Chaeyoung muốn từ chối, nhưng nàng lại không có bất cứ lý do gì để từ chối, trong đầu nàng lúc này đột nhiên hiện lên gương mặt của Lisa.

Đây dường như là một cảnh báo, vì vậy Chaeyoung càng dứt khoát hơn, nàng thầm nghĩ rằng bản thân mình không thể đã ra đi rồi mà còn bị ăn hoàn toàn như vậy được, thế nên nàng liền đưa mã QR của mình ra cho cậu nam sinh.

“Chuyến bay của tôi sắp cất cánh rồi, xin phép đi trước.”

Lúc nàng ra sân bay, thời gian vẫn còn đủ nhưng sau hai ba lần trì hoãn thì nàng sắp lỡ chuyến bay mất rồi.

Chuyến bay sắp cất cánh, cho nên nàng dùng vận tốc ánh sáng hoàn thành việc gửi hành lý, nàng một đường chạy như bay ở lối đi, cuối cùng khó khăn lắm mới có thể đuổi kịp.

Vốn dĩ sử dụng từ “có thể” này là bởi vì máy bay đã bị cho dừng khẩn cấp.

Tiếng bánh xe vali bị vấp, Chaeyoung bị mắc kẹt trên cầu thang lên máy bay, bên ngoài cửa sổ là ánh nắng vàng vàng chiếu xuyên qua cửa kính.

Cuộc thảo luận ở phía sau vẫn vang lên hết đợt này đến đợt khác, nhưng kỳ lạ là trên mặt ai cũng không nhìn thấy vẻ bực bội.

“Có phải là đổi sang máy bay bên cạnh không?”

“Đúng vậy, nghe nói là trễ mười phút, còn trợ cấp gấp đôi tiền vé máy bay, bữa ăn trên máy bay cũng được nâng cấp. Còn có chuyện tốt như vậy sao?”

“Hẳn là mười phút đến trễ là do thời tiết, như vậy tính ra vẫn là buôn bán có lời.”

“Anh kiếm lời sao, vậy ai sẽ trả tiền?”

“Tôi nghe nói là Tổng Giám Đốc của LC cho dừng máy bay lại, hình như là vì muốn… đuổi theo vợ.”

“Hahahahaha chắc không phải đâu? Có cô vợ nhà giàu nào lại đi cùng máy bay với chúng ta chứ, hơn nữa còn cãi nhau với chồng sao?”

“Những người có tiền thực sự rất biết cách đùa giỡn mà.”

Trong khi mọi người vừa thảo luận, vừa đổi hướng chuyển sang một lối đi khác, đi lên máy bay mới.

Mặc dù trong lòng Chaeyoung cảm thấy kỳ lạ, nhưng nàng vẫn đi theo bước chân của mọi người, kiểm tra lại vé máy bay một lần nữa.

Tiếp viên hàng không kiểm tra vé của nàng một chút thì ngẩn người, chợt mỉm cười nói:

“Thật xin lỗi.”

Xin lỗi ??

Xin lỗi là có ý gì?

Chaeyoung: “Tôi không thể lên được sao?”

Chỉ bởi vì nàng sắp muộn cho nên không chứng kiến được cảnh tượng Tổng Giám Đốc cho dừng máy bay lại, lúc đó nàng không có ở đó cho nên không có tên sao?

Vậy nàng đi bằng cách nào đây?

Nhưng cô tiếp viên hàng không không nói thêm gì nhiều, chỉ nhìn nàng cười xin lỗi.

Chaeyoung càng nghĩ càng tức giận, nàng thầm thắc mắc không biết nhà tư bản này đến từ đâu lại không nói đạo lý như vậy, thế nhưng những người phía sau vẫn tiếp tục bàn tán “Tổng Giám Đốc La này thật là hào phóng”, nàng không khỏi quay đầu lại, mở miệng trút giận:

“Không đến mức như vậy chứ, bỏ ra nhiều tiền như vậy để ngăn máy bay chỉ vì một người phụ nữ, người này có phải là coi tiền như rác không vậy? Nếu thực sự thích thì lúc trước….”

Lời nói còn chưa dứt, nhưng ở cuối tầm mắt của mình, Chaeyoung nhìn thấy một đoàn người đang bước nhanh tới đây, người đi đầu mặc vest đen bước nhanh về phía trước, phía sau có một đám người đuổi theo.

“La tổng! La tổng! Ngài thực sự không cần phải đích thân đến đây như vậy. Nếu như phá hủy quá nhiều quy củ cũng không phải là điều tốt. Tôi có thể đưa mọi người đến phòng chờ cho ngài cũng được mà! Làm sao có thể phiền ngài tự mình đến đây một chuyến chứ, ngài cũng đừng ép tôi như vậy!”

“La tổng?” Chaeyoung buột miệng:

“Rốt cuộc có bao nhiêu họ La nữa?”.

Ngoại trừ nàng ra, điểm chú ý của mọi người đều bình thường, có cô gái trẻ tuổi lập tức nhào ra để trực tiếp nhìn thấy khuôn mặt soái tỷ của người phụ nữ càng ngày càng đi đến gần:

“Đến rồi đến rồi, ôi mẹ ơi thật là đẹp mà, chị ta chính là người vừa mới trở thành Tổng Giám Đốc trẻ tuổi nhất của LC vào năm nay đấy – chị ấy thậm chí còn không cho mọi người biết tên của mình, truyền thông cũng chưa bao giờ đưa tin về chị ấy, chỉ nói rằng chị ấy rất bận rộn. Tôi không ngờ chị ấy lại đẹp đến vậy.”

“Chị ấy rốt cuộc đang tìm ai chứ, người nào có mệnh tốt lại có mặt mũi lớn như vậy?”

Chaeyoung hoàn toàn trống rỗng, tiến vào chế độ chiến đấu, quay đầu lại đã vứt một đống rác (???), không thể nhịn được nữa mà mở miệng đáp trả lại cô gái kia:

“Đẹp thì có ích lợi gì? Đẹp có thể có cơm ăn không? Lo chuyện hôm nay cô ta có đến tìm ai làm gì, cô ta không cho tôi lên máy bay chính là nhắm vào tôi, Park…”

Trong một giây tiếp theo, người phụ nữ cầm lấy cánh tay của nàng, giọng nói trầm thấp, trong lòng mơ hồ đang đè nén tức giận cùng hạnh phúc.

“Park Chaeyoung”

Chaeyoung: “…”

Ánh mắt của mọi người lúc này đều tập trung trên người nàng, nàng cứng ngắc quay đầu lại, sau đó từ từ nâng mắt lên.

Vốn dĩ nàng định đưa ra tấm vé máy bay của mình ra đòi một lời giải thích, nhưng theo bản năng nàng lại thu tay về.

Nhưng người phụ nữ không cho nàng cơ hội đó, Lisa lập tức rút tấm vé máy bay từ trong tay của nàng ra, nhìn thoáng qua một chút rồi cười lạnh, chợt ở trước mặt nàng.

Cầm tấm vé xé thành nhiều mảnh.

“Rất tò mò tại sao mình không thể lên máy bay?”

Giờ phút này nhìn Lisa có chút đáng sợ, Chaeyoung theo bản năng muốn lui về phía sau, nàng đoán rằng bản thân mình đã chọc giận cô rồi, và còn đang cực kỳ cực kỳ tức giận.

Nếu cô thực sự là Tổng Giám Đốc La kia, vậy nàng sẽ là người đầu tiên dám đối đầu với Tổng Giám Đốc rồi, vậy số phận của nàng hẳn là cũng giống như tấm vé kia bị xé thành nhiều mảnh.

Nhưng Lisa lại gắt gao mà giữ chặt bả vai của nàng, không cho phép nàng lui về sau nửa bước.

Chaeyoung nức nở: “Đau…”

“Đau cũng chịu cho chị!”

Đáy mắt Lisa dần dần đỏ lên, trong giọng nói phát ra một tia run rẩy không thể kiểm soát được, quai hàm căng cứng, yết hầu trượt lên trượt xuống, trên cổ cô nổi lên những đường gân xanh vô cùng rõ ràng.

Ngay cả câu nói vừa rồi, từng chữ từng chữ một từ lồng ngực phát ra cũng khiến tim cô như bị bóp nghẹn:

“Từ Gyeonggi đến Busan”

Mắt của cô khẽ mở ra, thanh âm trầm thấp bật thốt lên:

“Chị tìm em chín năm rồi, Park Chaeyoung, em còn muốn chạy đi đâu nữa?”

Trong đầu Chaeyoung lập tức oanh một tiếng, tất cả ý thức đều đánh cho vỡ vụng.

“Cái gì?”

“Cái gì sao?” Lisa dường như đang cười:

“Chị nói rằng chị đã đuổi theo em suốt chín năm. Chính vì em mà chị đã đầu tư vào đoàn phim này dù cho một chút lợi nhuận mang về cũng không có. Chị ghi nhớ những lời thoại dài dòng đó, để cho em quay những cảnh quay nhàm chán đó, còn cung cấp tiền đầu tư cho đoàn làm phim đó, tất cả đều vì em.”

Cô nhắm mắt lại:

“Dưới trời tuyết âm năm độ, hết lần này đến lần khác chịu đựng từng cơn gió lạnh thổi qua.”

“Trước kia là vì em, hôm nay cũng là vì em, là chị cam tâm tình nguyện.”

“Bây giờ chị đã nói đủ rõ ràng chưa?”

“Em nghe có hiểu hay không? Em có biết chị yêu em nhiều như thế nào không?”

VOTE 🌟

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

Suối nước nóng
Tháng 12 11, 2025
Phòng trọ nữ sinh
Tháng 6 17, 2025
SẮC TÌNH, MUỐN ĐỘC CHIẾM EM
Tháng 2 22, 2026
Mơ Ước Đã Lâu
Tháng 5 1, 2026
Truyện Les Hay
PHÒ MÃ GIA! THỈNH ĐI LỐI NÀY_truyenles.net
PHÒ MÃ GIA! THỈNH ĐI LỐI NÀY
Chương 92 Tháng 7 1, 2025
Chương 91 Tháng 7 1, 2025
Gấu Nho – Ngọc Lan X Thùy Trang
Chương 27 Tháng 1 8, 2026
Chương 26 Tháng 1 8, 2026
Làm thế nào để trả thù
Chương 15 Tháng 4 19, 2026
Chương 14 Tháng 4 19, 2026
Trót yêu người hắc ám_truyenles.net
Trót yêu người hắc ám
Chap 23 Tháng 8 1, 2025
Chap 22 Tháng 8 1, 2025
Bạn gì ơi!!! yêu nha_truyenles.net
Bạn gì ơi!!! yêu nha
chương 50 Tháng 8 29, 2025
Chương 49 Tháng 8 29, 2025
end-fiction-citadel-18-lesbian-85647105
Citadel Truyện Les 18+
70.7 Tháng 6 20, 2025
70.6 Tháng 6 20, 2025
SẮC TÌNH, MUỐN ĐỘC CHIẾM EM
Ngoại truyện 2 Tháng 2 22, 2026
Ngoại truyện 1 Tháng 2 22, 2026
ĐỘNG NHẦM PHÒNG VỚI MẸ CHỒNG
Chương 20 Tháng 5 6, 2026
Chương 19 Tháng 5 6, 2026
Những Người Phụ Nữ Ở Làng Lá
Những Người Phụ Nữ Ở Làng Lá
Chương 27 Tháng 6 17, 2025
Chương 26 Tháng 6 17, 2025
Đụ Con Bạn LES Thời Cấp 3_truyenles.net
Đụ Con Bạn LES Thời Cấp 3
phần 4 Tháng 6 27, 2025
Phần 3 Tháng 6 27, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved