Truyện Les
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp
Tìm Truyện
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp Truyện Người Lớn , Truyện Dâm ,Truyện 18+, Truyện xxx, Đọc Truyện Cô Giáo Thảo , Truyện Sex , Truyen Nguoi Lon Hay ,Truyen Nguoi Lon 18+ cho tuổi dậy thì
Prev
Novel Info

Sau khi được người vợ giàu có nhặt về nhà - Chương 106

  1. Home
  2. Sau khi được người vợ giàu có nhặt về nhà
  3. Chương 106
Prev
Novel Info

Đến tháng chín, Khương Ánh trở lại trường học để học tiếp lên tiến sĩ.

Chương trình học của năm đầu tiên rất nhiều, cô phải tích lũy đủ toàn bộ tín chỉ trong năm này để sang năm quay lại viện nghiên cứu tiếp tục thực tập. Việc học nặng nề, thời gian nghỉ ngơi vô cùng ít ỏi nên cô không thể về nhà mỗi ngày.

Trước khi khai giảng, cô đã kể hết cho Trình Khanh Ngôn nghe những chuyện trong quá khứ.

Trình Khanh Ngôn rất hứng thú với những chuyện trước đây của hai người. Mỗi ngày đi làm về nàng đều không tăng ca nữa, cũng chẳng thiết tha ân ái, chỉ đắm chìm vào việc nghe cô kể chuyện cũ.

Chuyện xưa nhiều vô kể, vốn tưởng phải mất rất lâu mới kể xong, chẳng ngờ chưa đầy hai tháng cô đã nói xong gần hết.

Về cái kết khi cô phải trải qua một mình suốt một năm, phần đó cô không kể chi tiết mà chỉ khái quát sơ qua. Không chỉ vì không muốn Trình Khanh Ngôn phải đau lòng vì mình, mà bản thân cô cũng chẳng thể nào kể tỉ mỉ về sự ra đi của người yêu, đó là một chuyện vô cùng đau đớn đối với cô.

Dù không kể chi tiết, nhưng người phụ nữ nghe xong vẫn ôm lấy cô mà khóc đến rơi lệ đầy mặt.

Trình Khanh Ngôn liên tục hôn lên vành tai cô, nói lời xin lỗi với cô.

Cô biết người phụ nữ đang xin lỗi vì điều gì. Nàng xin lỗi vì không thể nhớ lại chuyện trước kia, xin lỗi vì ngày xưa đã để cô lại một mình trên đời, khiến cô phải chịu nhiều đau khổ đến thế.

Đêm hôm đó, Trình Khanh Ngôn lại một lần nữa nói với cô: "Vì yêu chị, em đã vất vả rồi."

Khương Ánh chưa từng cảm thấy vất vả. Cô làm tất cả những điều này đều là tự nguyện, họ có thể tái ngộ, quãng đời còn lại có thể ở bên cạnh nhau đã là điều may mắn lớn nhất rồi.

Cô không cần người phụ nữ phải cảm thấy áy náy với mình, cô chỉ cần nàng được vui vẻ.

Trình Khanh Ngôn không phải người tiêu cực, vài ngày sau nàng đã nguôi ngoai trở lại.

Quá khứ quá đỗi trầm trọng, họ không thể quay về quá khứ để thay đổi kết cục, vậy nên cũng chẳng cần thiết phải quá đau buồn vì nó. Điều quan trọng là phải sống thật tốt cho hiện tại và tương lai.

Khương Ánh cũng có cùng suy nghĩ với nàng. Cô kể lại chuyện cũ không phải để người phụ nữ phải đau lòng, chỉ là cảm thấy trong những chuyện như thế này họ không nên giấu giếm nhau. Người phụ nữ là người yêu của cô, nàng có quyền được biết về quá khứ.

Sau khi trò chuyện xong về chuyện này, trừ mấy ngày đầu có chút đau thương ra thì cuộc sống không có thay đổi gì lớn, hai người trải qua những ngày tháng vô cùng hạnh phúc.

Dĩ nhiên là vậy rồi.

Nếu người phụ nữ không đột nhiên hỏi cô rằng cô yêu nàng của ngày trước hơn hay yêu nàng của hiện tại hơn, thì Khương Ánh sẽ còn hạnh phúc hơn nữa.

Chiều thứ sáu học xong trở về Nguyệt Bạc Lâm.  Trời chưa tối hẳn, không bật đèn vẫn có thể nhìn thấy lờ mờ hình dáng người yêu.

Vừa vào nhà, Alpha đã hôn lên môi người phụ nữ.

Lưng Trình Khanh Ngôn tựa vào tường, hai tay ôm lấy cổ đối phương, xé bỏ miếng dán che tuyến thể sau cổ Alpha. Mùi thanh trúc tràn ra, vấn vương quanh hơi thở của nàng.

Trình Khanh Ngôn ngửa cổ, hít một hơi thật sâu.

Mấy ngày trước nàng phải bay ra nước ngoài công tác suốt năm ngày. Khương Ánh vì bận rộn việc học nên không chỉ không thể đi cùng nàng, mà do lệch múi giờ, ngay cả thời gian gọi điện thoại cho nhau cũng rất ít.

Chiều nay vừa về đến Bội Thành, nàng liền bảo trợ lý Tần lái xe thẳng đến cổng trường đón người.

Mấy ngày xa cách khiến nỗi nhớ thương đong đầy, cảm xúc của cả hai đều rất nồng nàn. Vào nhà chưa đầy năm phút, họ đã hoàn thành xong một lần thân mật.

Hàng mi Trình Khanh Ngôn rung động nhẹ nhàng, đọng lại chút ánh lệ. Cằm nàng tựa lên vai Alpha, hít thở sâu vài nhịp.

"A Khanh." Bàn tay nữ sinh đỡ lấy eo nàng, cất tiếng gọi.

Trình Khanh Ngôn ngước mắt nhìn cô: "Ơi?"

Đôi mắt Alpha đong đầy tình ý, cô mỉm cười hôn lên lớp mồ hôi mỏng trên trán nàng, dịu dàng thì thầm bên tai nàng một câu bảo nàng nhanh thật đó.

Trình Khanh Ngôn: "…"

Nói ra làm cái gì chứ, cái đồ xấu xa này thật đáng ghét.

Khương Ánh lại bảo: "Em thích lắm."

Khóe miệng Trình Khanh Ngôn khẽ giếch lên một chút, gò má thoải mái áp vào cổ đối phương, mắng nhẹ một câu: "Đồ vô lại."

Đâu phải là mắng, đối với Khương Ánh thì đó chính là lời khen thưởng. Cô nghe xong vô cùng vui vẻ, quấn quít hỏi: "Chị có nhớ em không?"

Trong lòng thừa biết đối phương chắc chắn là nhớ mình, nhưng cô vẫn muốn chính miệng người phụ nữ nói ra.

Trình Khanh Ngôn rất hào phóng nói cho cô biết: "Nhớ."

Khương Ánh chớp chớp mắt, tiếp tục hỏi: "Nhớ nhiều chừng nào?"

"Vừa rồi chẳng phải em còn bảo chị nhanh sao, em không cảm nhận được à?" Trình Khanh Ngôn véo tai cô.

Mắt Khương Ánh cong cong như vầng trăng khuyết, dịu dàng bảo: "Em cũng rất nhớ chị."

Trình Khanh Ngôn: "Chị biết chứ."

Khương Ánh nhìn nàng, mỉm cười "dạ" một tiếng: "Chắc chắn chị cảm nhận được nỗi nhớ của em mà."

Ôm ấp nồng nàn một hồi, lúc sau cô giơ tay bật đèn. Ánh sáng dịu nhẹ chiếu lên người họ, hơi nóng trên mặt cũng dần rút bớt.

Khi tầm nhìn đã rõ ràng, cơn xúc động qua đi thì đầu óc cũng tỉnh táo trở lại.

Trình Khanh Ngôn nhìn hoàn cảnh lúc này, thở ra một hơi, đúng là vội vàng quá rồi.

Về nhà chưa được bao lâu mà hai người vẫn còn đang đứng ở lối ra vào, trên mặt đất vương vài miếng khăn giấy tiệt trùng đã qua sử dụng cùng chiếc quần tây của nàng.

Nhiệt độ và độ ẩm trong phòng đều ổn định nên không thấy lạnh. Khương Ánh lo nàng bị cảm nên chu đáo bảo: "Đi tắm nha chị?"

Trình Khanh Ngôn vẫn ôm lấy cổ cô không buông, "ừm" một tiếng: "Em bế chị qua đó đi."

Khương Ánh vui vẻ làm việc này, bế nàng vào phòng tắm.

Cánh cửa khép lại, hơi nước mịt mờ.

Cũng không làm gì khác, cả hai tắm rửa tương đối nhanh. Hơn hai mươi phút sau, họ mặc váy ngủ sạch sẽ rồi cùng nhau quay lại phòng khách, gọi nhà hàng giao bữa tối đến.

Trình Khanh Ngôn húp một ngụm canh rồi bảo: "Không ngon bằng em nấu."

Khương Ánh cũng nếm thử một ngụm, hàng mi run rẩy nói: "Ngày mai em không có tiết, không cần đến trường, hay là em nấu nhé?"

"Thôi đi, để lần sau đi." Trình Khanh Ngôn biết cô bận rộn, khó khăn lắm mới nghỉ được một ngày nên không muốn cô phải mệt mỏi lãng phí thời gian trong bếp.

Khương Ánh nghe lời nàng, ngoan ngoãn đáp lời "dạ".

Dùng xong bữa tối, hai người ra sân chơi với ba chú thú cưng nửa tiếng rồi quay về phòng ngủ, không bước ra ngoài nữa.

Ngăn kéo tủ đầu giường được mở ra, tiếng ong ong nho nhỏ vang lên.

Ánh trăng trong trẻo rọi qua khung cửa sổ, cùng ngọn gió đêm oi ả đung đưa, chập chờn hư ảo.

Món đồ chơi nhồi bông hình cây trúc xanh mà Khương Ánh tặng người phụ nữ trước đây rơi xuống đất, hơn một tiếng sau mới được nhặt lên đặt lại trên giường.

Trình Khanh Ngôn ôm gối thở ra một hơi, cổ họng không được dễ chịu cho lắm. Còn chưa kịp mở miệng thì Alpha đã đưa ly nước đến trước mặt nàng.

Trình Khanh Ngôn ngồi dậy uống vài ngụm nước ấm, nhìn gương mặt trẻ trung của Alpha rồi giơ tay véo nhẹ vài cái.

Độ tuổi đôi mươi, làn da rất tốt, đong đầy collagen.

Trong câu chuyện xưa, tuổi tác của họ bằng nhau. Lần này nàng lại lớn hơn đối phương chín tuổi, từ thanh mai trúc mã trở thành mối tình chị em.

Chân mày nàng khẽ động, nằm xuống nhẹ nhàng thở dài một tiếng.

Khương Ánh ôm lấy nàng, quan tâm hỏi: "Sao thế chị?"

Thực ra cũng chẳng có chuyện gì lớn, có lẽ sau khi thân mật cảm xúc trở nên mẫn cảm hơn đôi chút. Trình Khanh Ngôn chỉ cảm thấy có chút tiếc nuối, đối phương đã chân thực tham dự vào thời thanh xuân của nàng, nhưng nàng lại không thể tham gia vào cuộc sống cấp ba của cô.

Nàng tuổi 18 và nàng tuổi 30, tuy là cùng một người, ngoại hình hay tính cách cũng không có thay đổi gì quá lớn, nhưng trong lòng nàng biết rõ giữa hai thời điểm ấy vẫn có rất nhiều điểm khác biệt nhỏ nhặt.

Nàng tuổi 30 đã trải qua biết bao nhiêu chuyện, thành thục ổn trọng hơn, cũng sự đời hơn. Đối với chuyện chăn gối, góc nhìn cũng hoàn toàn khác so với thời trẻ.

Thấy đối phương không trả lời mình, Khương Ánh nghi hoặc gọi: "A Khanh?"

Trình Khanh Ngôn hoàn hồn, thong thả cất lời: "Chị hỏi em chuyện này."

Khương Ánh hôn nhẹ lên cằm người phụ nữ: "Chị nói đi."

Trình Khanh Ngôn trong lòng chua xót hỏi: "Chị của ngày trước và chị của hiện tại, em yêu ai hơn?"

"Dạ?"

Đây là câu hỏi gì thế này? Khương Ánh ngẩn người vài giây rồi trả lời: "Chị của ngày trước hay chị của hiện tại thì đều là chị mà. Em đều rất yêu, yêu như nhau."

Trình Khanh Ngôn thong thả bảo: "Không phải nên là ngày càng yêu chị hơn sao, tại sao lại là yêu như nhau? Quả nhiên em vẫn thích tuổi trẻ hơn, thích chị của ngày trước hơn đúng không?"

Khương Ánh nghe ngữ khí nói chuyện của người phụ nữ liền phản ứng kịp chuyện gì đang xảy ra. Người phụ nữ này là đang tự ăn giấm của chính mình đây mà.

Đáng yêu thật đó.

Khương Ánh không kìm được bật cười một tiếng.

Đồ vô lại này còn dám cười cơ à?

Trình Khanh Ngôn đá vào bắp chân cô một cái.

Lực đá của người phụ nữ còn chẳng mạnh bằng lực đá khi hai người thân mật, chẳng đau chút nào.

Khương Ánh nắm lấy tay nàng, không trêu đùa nữa mà nghiêm túc nói bên tai nàng: "Dù gặp gỡ ở bất kỳ thời điểm nào, em cũng đều sẽ yêu chị. Chỉ cần là chị, và cũng chỉ có thể là chị."

Giống như khoảng thời gian người phụ nữ quên mất cô, nàng lại đem lòng yêu cô khi cô biến thành chiếc đèn ngủ vậy. Cô sẽ yêu nàng ở mọi độ tuổi.

"Chị 18 tuổi hay chị 30 tuổi, trong mắt em đều đáng yêu như nhau."

Trình Khanh Ngôn lặng lẽ nghe, hàng mi khẽ rung động vài cái, cảm giác chua xót trong lồng ngực biến mất, thay vào đó là sự ngọt ngào mềm mại.

Đúng là ngày càng ấu trĩ, sao nàng lại đi ăn giấm của chính mình cơ chứ.

Hừ.

Đều tại Khương Ánh cả, chắc chắn là cái người này đã lây bệnh ấu trĩ sang cho nàng rồi.

Trình Khanh Ngôn ôm lấy cô rồi bảo: "Chị buồn ngủ rồi."

Khương Ánh biết nàng đã nguôi nguôi nên hôn lên khóe miệng nàng: "Chị ngủ ngon."

Trình Khanh Ngôn nhắm mắt "ừm" một tiếng, một lúc sau mới nói nhỏ bên tai người yêu: "Chị cũng yêu em ở mọi khoảnh khắc."

Tình cảm của họ không liên quan đến tuổi tác, ngoại hình hay hình thái, họ yêu chính tâm hồn của nhau.

Có tình yêu đồng hành, đêm đêm đều ngủ ngon.

Khương Ánh cứ tưởng chuyện này chỉ là một khúc nhạc đệm nhỏ giữa hai người, nói xong là sẽ qua đi.

Nào ngờ vào một buổi tối nọ, người phụ nữ lại lấy ra hai bộ đồng phục học sinh cấp ba, thay vào mà chẳng hề thấy gượng gạo chút nào.

Khương Ánh vốn đã nhỏ tuổi, Trình Khanh Ngôn trông lại trẻ trung, khi không trang điểm thì vẻ ngoài chẳng khác biệt là bao so với sinh viên hay học sinh cấp ba.

Trải nghiệm một lần, nhiều ngày liên tiếp sau đó đều như thế.

Thể lực của Trình Khanh Ngôn không bằng người trẻ tuổi, sau hết lần này đến lần khác thì mệt mỏi không chịu nổi, thậm chí có chút không chịu đựng nổi sự nhiệt tình của Khương Ánh. Từ đó về sau nàng rốt cuộc không bao giờ hỏi Khương Ánh yêu nàng của ngày trước hay yêu nàng của hiện tại nữa.

Bởi vì Alpha thật sự sẽ làm cho nàng xem, dùng hành động thực tế để nói cho nàng biết cô yêu nàng đến nhường nào.

Chuyện này mới thực sự qua đi.

Cuối tháng chín, sinh nhật 21 tuổi của Khương Ánh đã đến.

Đúng ngày sinh nhật cô lại có lịch học kín cả ngày, không thể xin nghỉ nên đến tối mới có thể cùng Trình Khanh Ngôn ăn mừng.

Không mời bạn bè hay người thân, chỉ có hai người họ.

Trình Khanh Ngôn đã học được cách làm bánh kem. Nàng tự tay làm cho người yêu một chiếc, khi cắm nến thì dùng hai con số.

Một con số 21 thuộc về Khương Ánh, con số còn lại là 30 thuộc về Tô Dụ.

Ngày trước không thể cùng nhau đón tuổi 30, giờ đây đã có thể ở bên cạnh nhau cùng bước qua.

Ánh nến lung linh, ước nguyện rồi thổi nến.

Bình an suôn sẻ.

Bạn bè người thân tuy không đến dự nhưng đã chuẩn bị rất nhiều quà tặng.

Biệt thự, siêu xe, du thuyền, thẻ ngân hàng và vô số món quà khác.

Trong đó, món quà Tô Liễm Ý tặng Khương Ánh tương đối đặc biệt, đó là một miếng ngọc có giá trị đắt đỏ.

Nhìn thấy miếng ngọc này, viền mắt Khương Ánh đỏ lên, bởi vì khi cô còn là Tô Dụ, cô cũng từng nhận được miếng ngọc bội này.

Trình Khanh Ngôn hôn nhẹ lên đuôi mắt cô, nàng có thể hiểu được tâm trạng của cô lúc này: "Tuần sau chúng mình cùng về nhà họ Tô nhé."

Tuần sau là kỳ nghỉ Quốc khánh, mọi người đều rảnh rỗi, thời tiết lại đẹp, đúng là thời điểm tốt để sum họp.

Sau khi liên hệ với Tô Liễm Ý, họ đã ấn định xong thời gian.

Đã lâu không gặp, xuất phát từ sự áy náy dành cho hai người mẹ, Khương Ánh hiếm khi lại trở nên hồi hộp và bất an. Trình Khanh Ngôn vì muốn cô thả lỏng nên đêm nào cũng chủ động.

Đến khi eo nàng sắp không chịu nổi nữa thì rốt cuộc cũng tới ngày gặp mặt.

Lái xe đến nhà họ Tô, Khương Ánh tưởng rằng khoảnh khắc nhìn thấy hai người mẹ cô sẽ không kìm được mà rơi lệ. Nhưng khi thực sự bước vào nhà họ Tô, nhìn thấy họ, cô lại không khóc.

Không những thế, sự hồi hộp và bất an trong cô cũng biến mất sạch sẽ.

Ở lại nhà họ Tô suốt một ngày, không khí vô cùng hòa hợp. Đến khi trời tối họ mới đứng dậy xin phép về, lái xe quay lại Nguyệt Bạc Lâm.

Ánh trăng rất đẹp, tâm trạng cũng vô cùng sảng khoái.

Trình Khanh Ngôn không lái xe thẳng vào trong sân mà nắm tay Khương Ánh, cùng dạo bước ở công viên gần khu chung cư.

Trình Khanh Ngôn gãi gãi lòng bàn tay cô, khen ngợi: "Hôm nay em thể hiện rất tốt, rất bình tĩnh."

Khương Ánh mỉm cười, đan mười ngón tay vào tay người phụ nữ: "Thật sao chị?"

Trình Khanh Ngôn bảo: "Đương nhiên rồi."

Khương Ánh hỏi: "Thế chị thưởng cho em cái gì đây?"

Trình Khanh Ngôn hừ cười một tiếng: "Lại được voi đòi tiên à."

Khương Ánh dừng bước, nhanh chóng đặt một nụ hôn lên mặt người phụ nữ, sau đó ghé sát tai nàng, dùng âm lượng chỉ hai người họ nghe thấy mà nói: "Chị mới là người thường xuyên được voi đòi tiên với em đấy."

Trình Khanh Ngôn trong chớp mắt đã hiểu ý cô, vành tai hơi nóng lên, dịu dàng lườm cô một cái.

Giữa chốn đông người mà nói mấy lời này.

Còn ra thể thống gì nữa.

Trình Khanh Ngôn thẹn quá hóa giận véo nhẹ vào eo cô. Không đau, ngược lại còn hơi ngứa. Khóe miệng Khương Ánh nhếch lên, nắm tay người yêu tiếp tục bước về phía trước.

Không cần phải vội vã lên đường, bước chân thong thả nhẹ nhàng.

Ánh trăng rọi xuống người họ, bóng dáng đan xen vào nhau.

Lý do hôm nay không còn hồi hộp nữa, đáp án của Khương Ánh lúc này vừa hay đang nằm trọn trong bàn tay cô.

Người thân và người yêu đều đã trở về bên cạnh cô, trái tim đã thực sự tìm được chỗ dừng chân.

Quãng đời còn lại cô đã có chốn thuộc về.

(Hết)

Prev
Novel Info

YOU MAY ALSO LIKE

BÌNH YÊN BÊN CHỊ
Tháng 10 8, 2025
Tổng Tài Cao Ngạo
Tháng 8 6, 2026
CHỊ CHỒNG, MAU ĐẾN YÊU EM_truyenles.net
CHỊ CHỒNG, MAU ĐẾN YÊU EM
Tháng 8 7, 2025
CUỘC GẶP GỠ GIỮA EM VÀ TÔI_truyenles.net
CUỘC GẶP GỠ GIỮA EM VÀ TÔI
Tháng 7 10, 2025
Truyện Les Hay
Chuyển sinh tìm chị ở một thế giới khác
Chương 10 Tháng 4 26, 2026
Chương 9 Tháng 4 26, 2026
Cô giáo, học sinh hay thế thân_truyenles.net
Cô giáo, học sinh hay thế thân
Chap 37 Tháng 6 22, 2025
Chap 36 Tháng 6 22, 2025
Ngốc À! Em Không Đơn Phương
Chap 70 Tháng 9 9, 2025
Chap 69 Tháng 9 9, 2025
XU SẮC ĐỘNG NHÂN
PHIÊN NGOẠI CUỐI Tháng 10 15, 2025
PHIÊN NGOẠI 16 Tháng 10 15, 2025
Lão sư lão bà
Chương 8 Tháng 3 18, 2026
Chương 7 Tháng 3 18, 2026
Phòng trọ nữ sinh
No title Tháng 6 17, 2025
Cô giáo_truyenles.net
Cô giáo
Chap 43 Tháng 6 22, 2025
Chap 42 Tháng 6 22, 2025
Đồng học không làm yêu_truyenles.net
Đồng học không làm yêu
Chương 140 Tháng 8 8, 2025
Chương 139 Tháng 8 8, 2025
Mẹ và con gái
No title Tháng 6 17, 2025
TÔI, NGƯỜI YÊU CỦA EM & NGƯỜI NHÀ CỦA CÔ ẤY_truyenles.net
TÔI, NGƯỜI YÊU CỦA EM & NGƯỜI NHÀ CỦA CÔ ẤY
Đôi lời tác giả Tháng 7 17, 2025
Chương 36 Tháng 7 17, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved