Truyện Les
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp
Tìm Truyện
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp Truyện Người Lớn , Truyện Dâm ,Truyện 18+, Truyện xxx, Đọc Truyện Cô Giáo Thảo , Truyện Sex , Truyen Nguoi Lon Hay ,Truyen Nguoi Lon 18+ cho tuổi dậy thì
Prev
Next

Sau khi được người vợ giàu có nhặt về nhà - Chương 18

  1. Home
  2. Sau khi được người vợ giàu có nhặt về nhà
  3. Chương 18
Prev
Next

Khu biệt thự Nguyệt Bạc Lâm nằm ở trung tâm thành phố, xung quanh tiện ích thương mại rất đầy đủ. Nếu Trình Khanh Ngôn có thể trả lời trước khi cô đến nơi thì Khương Ánh vẫn sẽ ghé vào trung tâm thương mại mua nước hoa.

Tàu điện ngầm đông đúc người qua lại, cô không có chỗ ngồi nên phải một tay bám vào tay vịn để giữ thăng bằng, tay còn lại thỉnh thoảng lại bật màn hình điện thoại lên kiểm tra tin nhắn, nhưng vẫn chưa nhận được hồi âm.

Thời gian hẹn gặp là tám giờ, đi tàu điện ngầm mất hơn bốn mươi phút. Đi được hơn nửa quãng đường, càng đến gần điểm dừng Khương Ánh lại càng thấy căng thẳng. Có người đi ra đi vào, lúc cô chuyển chỗ đứng, ánh mắt vô tình lướt xuống thì vừa hay nhìn thấy màn hình điện thoại của người ngồi bên cạnh đang chiếu bộ phim nước ngoài gắn nhãn người lớn mà Chu Thanh Nguyệt đang cày.

Hay là mình lén nhìn mấy cái nhỉ?

Có khi lại học hỏi được ít kiến thức hữu ích.

Đấu tranh tư tưởng một hồi cô đành bỏ cuộc, làm vậy thật bất lịch sự, mà quan trọng nhất là Trình Khanh Ngôn đã dặn là không cho phép cô xem.

Bước ra khỏi trạm tàu điện ngầm, cô nhanh chóng đến trước cổng chính khu biệt thự Nguyệt Bạc Lâm. Trình Khanh Ngôn đã thông báo trước với lực lượng bảo vệ nên xe điện nội khu chở cô vào tận nơi. Khương Ánh cất lời cảm ơn tài xế, trong lòng còn chưa kịp chuẩn bị tâm lý thì vừa quay người lại đã chạm ngay phải ánh mắt của Trình Khanh Ngôn đang huấn luyện chó ở trong sân.

Ngay giây tiếp theo, Trình Khanh Ngôn đã dời ánh mắt đi chỗ khác, tiếp tục huấn luyện chó.

Khương Ánh siết chặt lòng bàn tay, bước từng bước nặng như đeo đá đi vào. Cô định cất tiếng chào hỏi nhưng người phụ nữ đó có vẻ như chưa có ý định bắt chuyện với cô. Cô mím mím môi, liếc nhìn đồng hồ thì ra là do mình đến sớm mất mười lăm phút. Cô im lặng đứng sang một bên chờ đợi, ánh mắt dừng lại trên người người phụ nữ cùng hai chú chó.

Cô vẫn nhớ tên của chúng, chú chó Samoyed tên là Mì Sợi, còn chú chó Doberman tên là Thịt Viên. Dựa vào ngoại hình mà nói thì Samoyed trông giống Thịt Viên hơn, còn Doberman lại giống Mì Sợi. Lẽ nào đúng như người lớn hay nói, trong mệnh thiếu cái gì thì đặt tên gọi cái đó sao? Mới nghĩ đến đây, mắt và lông mày Khương Ánh đã bất giác cong lên thành một nụ cười.

Ngồi xuống, nằm xuống, đứng lên, tiến lên, lùi lại, xoay tròn — mỗi một mệnh lệnh chúng đều nghe hiểu. Khi được người phụ nữ khen, cái đuôi chúng ngoáy tít như chiếc quạt xòe nhỏ, vô cùng biết nũng nịu thả thính.

Là do chó quá thông minh nghe lời, hay do người phụ nữ quá khéo huấn luyện? Khương Ánh không khỏi tò mò, chăm chú quan sát.

Đồ vô lại này đang cười ngơ ngác cái gì thế?

Trình Khanh Ngôn vừa huấn chó vừa lườm cô một cái, hừ nhẹ một tiếng rồi hạ lệnh cho Mì Sợi và Thịt Viên đi ra sân sau nghỉ ngơi.

Mì Sợi cùng Thịt Viên ư ử vài tiếng đáp lại. Lúc chạy ra sân sau vốn dĩ sẽ không đi qua chỗ Khương Ánh, nhưng chẳng biết là ý của con nào, như thể đã bàn nhau từ trước, chúng cố tình đi vòng thêm mấy bước, cả hai cùng tung tăng hớn hở chạy về phía cô gái.

Đáng yêu thì đáng yêu thật, nhưng vì chưa quen nên Khương Ánh vẫn sợ. Cô đứng chết trân tại chỗ không dám nhúc nhích, theo bản năng phóng ánh mắt cầu cứu về phía người phụ nữ.

Mì Sợi và Thịt Viên thích lại gần Khương Ánh là vì từng nghe thấy mùi của Khương Ánh trên người chủ nhân. Bằng sự thông minh của mình, chúng nhận ra cô gái có chút sợ hãi, không biết có thể chơi cùng người này hay không. Chạy đến nơi rồi chúng cũng chẳng dám có hành động mạo muội, sợ bị mắng nên cũng quay sang nhìn người phụ nữ.

Alpha ngây ngô, chú chó Samoyed tròn trịa cùng chú chó Doberman thon dài — một người hai chó xếp thành một hàng đứng thẳng tắp. Cùng một kiểu mắt to lông mi dài, tất cả đồng loạt nhìn Trình Khanh Ngôn, thần sắc y hệt nhau chờ nàng hạ lệnh.

Trình Khanh Ngôn có chút buồn cười, lườm cô gái một cái. Nàng chẳng có hứng thú biến người ta thành con chó thứ ba của mình.

"Bây giờ hai đứa ra sân sau uống nước nghỉ ngơi. Còn em, theo chị vào nhà."

"Gâu gâu gâu ư ư ư."

"Vâng ạ."

Mì Sợi và Thịt Viên đi một bước ngoảnh đầu lại ba lần, hâm mộ nhìn theo bóng lưng Khương Ánh. Bọn chúng cũng muốn đi theo chủ nhân mà, gâu gâu gâu ư ư ư.

Khương Ánh mới đến đây một lần, chưa từng đi tham quan kỹ nên không quen thuộc với bố cục phòng khách.

Trình Khanh Ngôn huấn luyện chó xong làm bẩn tay nên phải vào phòng tắm rửa. Nhưng mà — nàng ngoảnh đầu lại: "Vẫn đi theo chị, muốn vào tắm chung luôn sao?"

"A?" Khương Ánh suýt chút nữa đụng phải nàng, khi phản ứng kịp liền đỏ bừng mặt, "Không phải đâu, xin lỗi chị, vừa rồi em bị mất tập trung."

Trình Khanh Ngôn dựa vào khung cửa nói: "Em sang bên kia ngồi nghỉ một lát đi, chị tắm qua một chút rồi ra ngay."

"Vâng ạ," Khương Ánh khẽ chớp mi đáp lời. Thấy người phụ nữ sắp đóng cửa, cô lập tức gọi nàng lại, siết nhẹ lòng bàn tay rồi hỏi: "Cô Trình, mấy chú chó có vào nhà không ạ?"

Trình Khanh Ngôn nhìn dáng vẻ sợ hãi của cô, hai tay khoanh trước ngực. Mì Sợi và Thịt Viên vào tầm này sẽ không vào nhà, vốn dĩ nàng không định dọa cô, nhưng đứa trẻ hư thì phải chịu phạt: "Chân mọc trên người chúng, muốn vào thì vào thôi."

Khương Ánh khẽ "A" một tiếng: "Được rồi…"

Trình Khanh Ngôn biết rõ còn cố hỏi: "Sợ à?"

Khương Ánh thành thật: "Có một chút ạ."

"Vì sao sợ chó?"

"Lúc nhỏ từng bị một con chó lạ cắn."

"Cho nên không phải sợ chó, mà là sợ bị cắn?"

"Vâng."

"Thế chị có phải cũng nên sợ không?"

Khương Ánh khó hiểu nhìn người phụ nữ: "Hả?"

"Lát nữa em cũng phải cắn chị đấy," Ánh mắt Trình Khanh Ngôn gợn sóng, nhìn sang vành tai đỏ bừng trong chớp mắt của alpha, "Em nói xem, có nên sợ không?"

Dứt lời, nàng đóng cửa phòng tắm lại.

Bàn tay thon dài gảy nhẹ dây lưng váy rồi nhẹ nhàng vén lên. Y phục trượt khỏi bờ vai, lướt qua làn da trắng hồng, tấm lưng mảnh dẻ cùng vòng eo thon gọn gàng, rơi xuống nền gạch.

Trình Khanh Ngôn nhìn bộ đồ lót vừa thay ra, hừ khẽ một tiếng. Cô gái nhỏ trước mặt nàng thì ngoan ngoãn hiền lành, vậy mà qua không gian mạng lại táo bạo đến thế, thậm chí còn dám hỏi nàng thích tin tức tố mùi gì.

Đồ vô lại.

Còn ra thể thống gì nữa.

Kẻ không ra thể thống gì – Khương Ánh – lúc này đang căng thẳng ngồi trên ghế sofa. Tiếng nước chảy từ phòng tắm át đi nhịp tim đang ngày một đập nhanh của cô. Cô vừa suy nghĩ về những lời người phụ nữ vừa nói, vừa phải phân tâm quan sát ngoài cửa sổ, cảnh giác Mì Sợi và Thịt Viên đột nhiên chạy vào.

Chị ấy nói lát nữa mình sẽ cắn chị ấy… Tại sao lại phải cắn, cắn vào đâu?

Mặt Khương Ánh nóng bừng, nhớ lại cảnh tượng nhìn thấy khi tỉnh dậy ở khách sạn lần trước: Sau cổ người phụ nữ phủ đầy những vết mút đậm nhạt khác nhau. Lần này cũng phải tạo ra những vết đó sao? Không có tin tức tố mà vẫn phải cắn vào tuyến thể ư?

Cắn xuống khi không có tin tức tố rót vào thì sẽ đau biết bao nhiêu. Lúc nhỏ cô bị chó cắn nhẹ một chút chảy máu thôi mà đã đau suốt mấy tiếng đồng hồ.

Khương Ánh không muốn giống như con chó hư đi cắn người, nhưng ý tứ người phụ nữ tiết lộ đã quá rõ ràng: cô phải cắn, không có tin tức tố cũng phải cắn, một tuần phải đến cắn ba lần.

Không muốn làm nàng đau, Khương Ánh co nhẹ các đầu ngón tay. Cô mở cặp sách, từ trong lọ đổ một viên thuốc tăng cường ra lòng bàn tay, ngập ngừng một chút rồi ngửa đầu nuốt xuống.

Thuốc tăng cường chỉ có thể cung cấp cho cô lượng tin tức tố cơ bản mà cơ thể cần, hoàn toàn không thể giúp cô tạo ra tin tức tố để rót vào cơ thể omega. Nhưng cô chẳng còn cách nào khác, uống vào dù sao cũng tốt hơn không.

Lỡ đâu có tác dụng thì sao, tác dụng tâm lý cũng là một loại tác dụng mà.

Cô hít sâu một hơi, thẫn thờ nhìn Mì Sợi và Thịt Viên đang giành nhau cắn con gấu bông ngoài cửa sổ kính kịch trần. Tinh thần tập trung cao độ đến mức không hề chú ý cửa phòng tắm sau lưng đã mở ra.

Hơi nóng tựa như mây mù phủ lên người omega một lớp mờ ảo. Mái tóc suôn mượt lúc này được búi tùy ý sau đầu bằng chiếc trâm ngọc màu xanh da trời, vài sợi tóc mai dính hơi nước rủ xuống chiếc áo ngủ bằng lụa tơ tằm màu xám nhạt. Trình Khanh Ngôn vừa bước ra khỏi phòng tắm, nét mặt chợt đanh lại, tuyến thể sau cổ bỗng nhảy lên mấy cái rồi dần bắt đầu phát nhiệt.

Mùi thanh trúc nồng nàn ngông cuồng chiếm lấy toàn bộ phòng khách. Ngay khoảnh khắc nhận ra nàng bước ra, nó như chú chó nhỏ vẫy đuôi lao đến, luôn lách qua mái tóc, cổ áo, kẽ tay nàng, tận dụng mọi ngóc ngách tràn vào vây lấy nàng thật chặt.

Như muốn thăm dò đùa giỡn, nó cọ xát vào tuyến thể của nàng, khiến mùi anh đào tuôn ra mất kiểm soát, quấn quít lấy hương trúc xanh.

Người phụ nữ hít sâu, lòng bàn tay chống vào tường.

Tên này thật là nóng vội.

Còn chưa bắt đầu đã tự ý giải phóng tin tức tố với nồng độ cao như thế. Bảo cô không biết xấu hổ thì động một chút là lại đỏ mặt, tỏ ra thẹn thùng.

Thế này là thế nào chứ?

Bên ngoài thẹn thùng, bên trong lại rực cháy.

Trình Khanh Ngôn lườm cô một cái thật hờn dỗi, hít một hơi thật sâu. Vừa mắng alpha trong lòng, nàng vừa không thể không thừa nhận, dù chưa có tiếp xúc thể xác, chỉ riêng việc ngâm mình trong không gian ngập tràn tin tức tố của đối phương đã mang lại cảm giác dễ chịu khó tả.

"Khương Ánh."

Giọng nói của omega dưới sự kiểm soát của nàng vẫn trong trẻo du dương, không chút vướng bụi trần. Chỉ có chính nàng mới biết hai chân mình đang run rẩy đến nhường nào, nếu nhích thêm một phân thôi cũng đủ để người ta nhận ra điểm bất thường.

Khương Ánh quay đầu, lập tức đứng dậy nhìn nàng: "Chị tắm rửa xong rồi ạ."

Hơi thở Trình Khanh Ngôn dần nóng lên, hai gò má như hũ son phấn bị đổ làm nhiễm một màu hồng nhạt. Tấm lưng mượn lực tựa vào tường: "Lại đây."

"Vâng, vâng ạ." Khương Ánh thật sự rất căng thẳng, chậm rãi bước từng bước nhỏ tiến lại gần.

Lúc trốn nàng thì chạy rõ nhanh, giờ đi về phía nàng lại như ốc sên. Trình Khanh Ngôn bực bội: "Lề mề cái gì, nhanh lên."

Ba bước gộp làm một, Khương Ánh đã đứng bên cạnh nàng. Chú ý tới sắc mặt nàng đỏ lên bất thường, cô quan tâm hỏi: "Cô Trình, chị làm sao vậy?"

Người phụ nữ không trả lời cô, chỉ hừ nhẹ một tiếng.

Khương Ánh đoán mò: "Có phải do nước tắm mở nóng quá nên bị thiếu oxy không ạ?"

Cố ý đúng không, thật sự không hiểu hay giả vờ không hiểu thế? Nếu không phải vì khó chịu đến mức không còn sức lực, Trình Khanh Ngôn thật sự muốn giơ tay đánh cô một cái.

Alpha mà đáng ghét lên thì cũng giống như Mì Sợi và Thịt Viên lúc nghịch ngợm quấy phá, đều khiến người ta ngứa mắt, chỉ muốn ăn đòn.

Khoảng cách rất gần, Khương Ánh có thể nghe thấy tiếng hít thở của nàng ngày càng dồn dập, trông có vẻ rất nghiêm trọng. Cô lo lắng xảy ra chuyện: "Chị có cần gọi bác sĩ không ạ?"

"Ôm chị ra sofa."

Trình Khanh Ngôn sắp đứng không vững nữa rồi. Nàng hai tay ôm lấy cổ alpha, gục đầu ghé sát vào tai cô, thấp giọng nói.

"Không cần bác sĩ, cần em."

Tác giả có lời muốn nói:

Tiểu Cam tổng: Lúc không yêu thì dù tôi có treo cổ người ta cũng tưởng tôi đang chơi đánh đu…

Ngủ ngon, ngày mai gặp lại nhé.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

Sống Chung Với Dì
Tháng 5 25, 2026
My Love_truyenles.net
My Love
Tháng 6 24, 2025
Người Là Nắng Ấm_truyenles.net
Người Là Nắng Ấm
Tháng 6 28, 2025
399885366-256-k119566
Lần Yêu Thứ Hai
Tháng 8 20, 2026
Truyện Les Hay
My Love_truyenles.net
My Love
Ngoại truyện 2 Tháng 6 24, 2025
Ngoại truyện 1 Tháng 6 24, 2025
NHẬT KÝ VỀ CHỊ_truyenles.net
NHẬT KÝ VỀ CHỊ
Chap 9 Tháng 8 20, 2025
Chap 8 Tháng 8 20, 2025
18159136-256-k130743-2
Ban mã tuyến
Chương 101 Tháng 7 4, 2026
Chương 100 Tháng 7 4, 2026
63926932-256-k270494
Tôi là bác sỹ phụ khoa
Chương 7 Tháng 7 19, 2026
Chương 6 Tháng 7 19, 2026
Cùng Nàng Đùa Giỡn Mà Thành Thật
Cùng Nàng Đùa Giỡn Mà Thành Thật
Chương 96 Tháng 6 18, 2025
Chương 95 Tháng 6 18, 2025
Tình cuối là quan hệ cô trò_truyenles.net
Tình cuối là quan hệ cô trò
Chương 67 Tháng 7 2, 2025
Chương 66 Tháng 7 2, 2025
Nữ Liệp Hộ Và Tiểu Kiều Thê
Chương 53 Tháng 6 14, 2026
Chương 52 Tháng 6 14, 2026
Ghét Của Nào Trời Trao Của Đấy_truyenles.net
Ghét Của Nào Trời Trao Của Đấy
chap 38 Tháng 7 7, 2025
chap 37 Tháng 7 7, 2025
Cô Hai Thái Anh_truyenles.net
Cô Hai Thái Anh
29 Tháng 8 3, 2025
28 Tháng 8 3, 2025
LIÊU THẤT THẦN NHAN_truyenles.net
LIÊU THẤT THẦN NHAN
NGOẠI TRUYỆN CUỐI Tháng 9 6, 2025
NGOẠI TRUYỆN 20 Tháng 9 6, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved