Truyện Les
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp
Tìm Truyện
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp Truyện Người Lớn , Truyện Dâm ,Truyện 18+, Truyện xxx, Đọc Truyện Cô Giáo Thảo , Truyện Sex , Truyen Nguoi Lon Hay ,Truyen Nguoi Lon 18+ cho tuổi dậy thì
Prev
Next

Sau khi được người vợ giàu có nhặt về nhà - Chương 17

  1. Home
  2. Sau khi được người vợ giàu có nhặt về nhà
  3. Chương 17
Prev
Next

Khương Ánh ngơ ngác mất vài giây, hỏi lại: "Bây giờ đi luôn ạ?"

Cô lúc này chẳng khác nào đứa sinh viên chưa kịp ôn tập đã phải bước vào phòng thi cuối kỳ, trong lòng không chút tự tin. Từ hồi đi học mẫu giáo cho đến nay, vốn là một học bá chính hiệu, cô chưa bao giờ trải qua cảm giác này.

Tim đập rất nhanh, ngứa ngáy rối bời, tựa như có hàng ngàn sợi dây thừng vặn xoắn lại với nhau mà cô không làm sao gỡ ra nổi.

"Tối nay em không tiện à?" Trình Khanh Ngôn hỏi cô.

"Không có, em không có không tiện." Khương Ánh hít một hơi thật sâu rồi đọc địa chỉ. Trình Khanh Ngôn bảo trợ lý Tần bật bản đồ lái xe qua đó. Quãng đường chỉ mất vài phút đi xe nên rất ngắn, suốt khoảng thời gian này không ai lên tiếng, chỉ có giọng nói từ ứng dụng chỉ đường vang lên đều đặn.

Trình Khanh Ngôn cảm thấy trong người hơi khó chịu nên nhắm mắt dưỡng thần.

Khương Ánh bất an miết nhẹ sợi dây đỏ trên cổ tay. Cho cô một bài toán, cô có thể nhanh chóng tìm ra điểm đột phá từ đề bài, nhưng đối với chuyện này, cô hoàn toàn không có chút manh mốc nào, mải miết suy nghĩ xem các bước tiến hành sẽ như thế nào.

Mọi chuyện xảy ra quá đột ngột khiến cô hối hận vì lần trước Chu Thanh Nguyệt rủ xem phim mà cô lại không xem, thành ra giờ đây chẳng biết trình tự ra sao.

Khương Ánh âm thầm hít sâu một hơi.

Thuyền đến đầu cầu tự khắc sẽ thẳng, chỉ cần không giả vờ hiểu biết, cô khiêm tốn thỉnh giáo thì đối phương chắc cũng sẽ thông cảm cho thôi.

Khu tập thể cũ xây từ nhiều năm trước, tuy chung cư đã nhuốm màu thời gian nhưng vệ sinh lại rất sạch sẽ. Nơi này không phân luồng người và xe nên xe có thể chạy thẳng đến đỗ ngay dưới chân lối vào tòa nhà.

Trình Khanh Ngôn mở mắt, hạ cửa kính xe xuống: "Là chỗ này sao?"

"Vâng ạ."

"Em ở tầng mấy?"

"Căn bên trái tầng năm ạ." Khương Ánh đưa tay chỉ hướng.

Trình Khanh Ngôn gật đầu tỏ ý đã biết, sau đó dặn trợ lý Tần nhấn ga quay đầu trở về theo đường cũ.

Khương Ánh hoang mang nhìn nàng: "Chị không lên ạ?"

"Lên làm gì?" Trình Khanh Ngôn cũng hoang mang không kém, nhưng ngay giây sau nàng liền hiểu ra, đuôi lông mày nhếch lên đầy trêu chọc: "Xem ra em đang rất nôn nóng đấy nhỉ."

"Không phải ạ," Khương Ánh vội vàng giải thích, "Em không có nôn nóng, tại chị bảo muốn về nhà em nên em mới tưởng chị muốn…"

"Muốn cái gì?"

Khương Ánh ngại ngùng không dám nói. Hai chữ "vụng trộm" cô còn chẳng dám thốt ra lời, nói chi đến những câu từ bậy bạ khác.

Trình Khanh Ngôn bật cười một tiếng: "Biết trước địa chỉ cụ thể để sau này cần gặp chị có thể trực tiếp qua, hay là em muốn lần nào chị cũng đến cổng trường đón em?"

Khương Ánh ở trong lòng tự trách bản thân tư tưởng đen tối, lấy bụng bẩn đo lòng quân tử: "Là em hiểu lầm chị rồi ạ."

"Cũng đành chịu thôi, em hiểu lầm chị nhiều rồi, thêm một lần này cũng chẳng sao." Trình Khanh Ngôn thong thả nói.

Khương Ánh xấu hổ, thành khẩn cất lời xin lỗi.

Trình Khanh Ngôn hỏi: "Ngày kia em có rảnh không?"

Khương Ánh nhẩm lại lịch trình trong đầu: "Sau tám giờ tối em rảnh ạ. Chị muốn gặp nhau vào ngày kia sao?"

Trình Khanh Ngôn "ừm" một tiếng.

"Đến lúc đó em sẽ qua tìm chị, chị không cần qua đây đâu." Nhà của Khương Ánh chỉ là phương án dự phòng khi cô quá bận rộn mà người phụ nữ này lại cần gặp mặt, nếu không thật sự bắt buộc thì cô không muốn đưa nàng về nhà mình.

Trình Khanh Ngôn không phản đối: "Cần chị xếp người đến đón em không?"

"Em đi tàu điện ngầm được rồi ạ." Gần tới cổng Trường Đại học Bối Thành, Khương Ánh do dự một chút, trước khi bước xuống xe liền dặn dò: "Xin chị cứ yên tâm, trong hai ngày này em sẽ chăm chỉ học hỏi thêm kiến thức về mảng này, nhất định sẽ không làm chị thất vọng."

Học hỏi?

Chẳng phải chỉ là cắn tuyến thể rồi bơm tin tức tố vào thôi sao? Một chuyện đơn giản như thế thì cần gì phải học, có phải chưa từng cắn bao giờ đâu, nàng đâu cần mấy trò tiền đề màu mè hoa mỹ đó.

Trình Khanh Ngôn nghiêm mặt: "Cấm em đi học mấy cái đó."

Khương Ánh khó xử: "Nhưng mà em…"

"Không có nhưng nhị gì hết." Trình Khanh Ngôn nói một là một, hai là hai, giơ tay day day mi tâm tỏ vẻ không cho phép phản kháng.

Khương Ánh chẳng còn cách nào khác đành phải nghe theo nàng. Trở về phòng ký túc xá ngồi xuống, nhìn đống táo trên bàn mà ngẩn ngơ mất một lúc rồi ưu sầu thở dài, không hiểu sao người phụ nữ ấy lại không cho cô tìm hiểu trước.

Dù là Alpha hay Omega, khi tuyến thể bước vào giai đoạn phát triển, nhà trường tuần nào cũng sẽ xếp lịch học môn sinh lý. Khương Ánh lúc mới sinh ra xét nghiệm gen đã phát hiện tuyến thể gặp trục trặc, bẩm sinh không thể thực hiện đánh dấu. Môn sinh lý của Alpha đối với cô mà nói chỉ là giờ học cưỡi ngựa xem hoa vô bổ. Cô đã trình giấy chứng nhận của bác sĩ để xin phép nghỉ, lần nào cũng dành thời gian đó lên thư viện ôn bài.

Chính vì vậy, cô vô cùng xa lạ đối với mảng này.

Trình Khanh Ngôn thừa biết cô không thể tiết ra tin tức tố, gặp nhau chắc chắn không phải để cô đánh dấu bằng tin tức tố rồi, vậy thì chỉ còn lại việc đụng chạm thể xác.

Đụng chạm đến mức độ nào cô hoàn toàn không rõ, cô cũng chẳng thể nhớ nổi lần trước hai người đã tiến triển tới bước nào.

Toàn thân Khương Ánh nóng bừng, cô uống liền hơn nửa ly nước lạnh rồi thu dọn laptop và tài liệu giảng dạy để lên thư viện.

Thời gian hẹn gặp là ngày kia, tức là thứ Ba.

Hai ngày này đối với Khương Ánh trôi qua vừa nhanh lại vừa chậm. Nhanh là bởi việc cô phải làm quá nhiều, để dành ra khoảng trống đi gặp mặt, cô đã phải sắp xếp lại toàn bộ lịch học, còn công việc làm thêm và cuộc thi tranh luận thì không thể dời lại được, bận rộn đến bù đầu bù cổ. Thời gian cứ thế vèo vèo trôi qua giữa làn gió thu và những chiếc lá phong chao đảo rơi.

Trôi chậm là ở mấy phút trước khi đi ngủ, cô lại hồi hộp lo lắng cho những chuyện sắp sửa xảy ra. Sự hoảng loạn xuất phát từ cảm giác mơ hồ không chắc chắn, nhưng cô đã hứa với người phụ nữ ấy là sẽ không lén lút tìm hiểu, cô là người có tinh thần trách nhiệm, không thích nói một đằng làm một nẻo.

Trằn trọc không ngủ được, cô bèn mở bản ghi nhớ có tên "Nữ chính" ra để tiếp tục bổ sung những điều cần lưu ý khi ở bên Trình Khanh Ngôn, nhắc nhở bản thân không được làm đối phương nổi giận và phải biết tự bảo vệ an toàn cho chính mình.

Thứ Ba, sáu giờ chiều.

Khương Ánh trở về ký túc xá tắm rửa thay quần áo. Thời tiết cuối thu khô ráo, lúc thoa kem dưỡng da trẻ em lên mặt, cô chợt nghĩ đến một chuyện.

Cô không thể tạo ra tin tức tố nên trên người sẽ chẳng bao giờ có mùi hương đặc trưng của Alpha. Đối với Omega mà nói, ngửi thấy mùi tin tức tố mình yêu thích là một điều rất đỗi dễ chịu. Bản thân cô đã không thể cung cấp tin tức tố rồi, liệu có nên xịt chút nước hoa có mùi tương tự như tin tức tố hay không.

Cô không có mấy thứ này, nhưng ở trung tâm thương mại sát cạnh trường học lại có cửa hàng bán chuyên doanh.

Trầm ngâm một lúc, cô thấy cách này khá khả thi.

Khương Ánh không biết Trình Khanh Ngôn thích mùi gì, bèn thành khẩn gửi một tin nhắn hỏi: 【Chào cô Trình, chị thích tin tức tố có mùi gì ạ?】

Cô chưa từng học lớp sinh lý, chưa từng có bạn gái, cũng chẳng đọc tiểu thuyết hay xem phim ngôn tình bao giờ. Cô đâu biết rằng việc một alpha hỏi omega thích tin tức tố mùi gì cũng giống hệt như hỏi thẳng omega xem thích mặc kiểu nội y nào, thích dùng bao ngón tay mùi gì vậy.

Đây là một câu hỏi khá mập mờ, chỉ có những cặp đôi đang trong giai đoạn mặn nồng mới dùng để trêu chọc nhau, bằng không thì chẳng khác nào hành vi sàm sỡ.

Bôi xong kem dưỡng, thay xong quần áo rồi lại ngồi viết luận văn thêm nửa tiếng đồng hồ. Tối nay cô không về ký túc xá mà định về nhà ngủ một đêm, tiện thể thăm Dữu Dữu, dọn dẹp nhà cửa và mua thêm một ít đồ dùng sinh hoạt mới. Cho nên cô phải mang theo cả laptop, sách vở lẫn thuốc men.

Dọn dẹp xong xuôi mọi thứ, đến lúc xuất phát cô vẫn chưa nhận được tin nhắn phản hồi.

Chẳng lẽ chị ấy không thấy?

Chắc không đến mức cố tình không trả lời đâu nhỉ.

Khương Ánh đứng ở cổng trường, rẽ phải là trạm tàu điện ngầm, rẽ trái là trung tâm thương mại có thể mua nước hoa. Cô từng ngửi thấy mùi hương thanh trúc trên xe của Trình Khanh Ngôn, từ đó suy đoán có lẽ nàng thích mùi thanh trúc.

Nhưng cô không thể chắc chắn một trăm phần trăm, nếu mua nhầm thì lại lãng phí tiền bạc, khiến cho một người vốn đã chẳng mấy dư dả như cô lại càng thêm nghèo túng.

Bởi vậy, cô quyết định khi nào gặp người phụ nữ ấy sẽ trực tiếp hỏi nàng xem thích mùi tin tức tố nào. Khương Ánh đeo balo lên vai rồi rẽ phải, đi về hướng trạm tàu điện ngầm.

Tác giả có lời muốn nói:

Tiểu Khương: Là ~ chị ~ không ~ cho ~ em ~ học ~ đấy ~ nhé (*▽*)

Ngủ ngon, ngày mai gặp.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

Sủng Vật, Ngươi Chạy Không Thoát!
Tháng 9 7, 2025
Nữ Nhân Bất Phôi
Tháng 10 13, 2025
XU SẮC ĐỘNG NHÂN
Tháng 10 15, 2025
411744616-256-k694164
ĐOẠT VỢ
Tháng 9 12, 2026
Truyện Les Hay
Cô giáo, học sinh hay thế thân_truyenles.net
Cô giáo, học sinh hay thế thân
Chap 37 Tháng 6 22, 2025
Chap 36 Tháng 6 22, 2025
Ngốc À! Em Không Đơn Phương
Chap 70 Tháng 9 9, 2025
Chap 69 Tháng 9 9, 2025
Chuyển sinh tìm chị ở một thế giới khác
Chương 10 Tháng 4 26, 2026
Chương 9 Tháng 4 26, 2026
Phòng trọ nữ sinh
No title Tháng 6 17, 2025
XU SẮC ĐỘNG NHÂN
PHIÊN NGOẠI CUỐI Tháng 10 15, 2025
PHIÊN NGOẠI 16 Tháng 10 15, 2025
Lão sư lão bà
Chương 8 Tháng 3 18, 2026
Chương 7 Tháng 3 18, 2026
293628981-256-k776085-1
Thần Tượng Nói Tôi Lừa Gạt Tình Cảm Em Ấy
Chương 41 Tháng 7 7, 2026
Chương 40 Tháng 7 7, 2026
Trà Xanh Không Thể Chạy
Chương 59 Tháng 6 19, 2026
Chương 58 Tháng 6 19, 2026
Cô giáo_truyenles.net
Cô giáo
Chap 43 Tháng 6 22, 2025
Chap 42 Tháng 6 22, 2025
Đồng học không làm yêu_truyenles.net
Đồng học không làm yêu
Chương 140 Tháng 8 8, 2025
Chương 139 Tháng 8 8, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved