Sau khi được người vợ giàu có nhặt về nhà - Chương 27
Ngày thường ở trong phòng họp, đối mặt với vô số kẻ cáo già lọc lõi mà Trình Khanh Ngôn vẫn có thể ứng phó một cách thong dong tự tại, vậy mà giờ phút này nàng lại bị một gói đồ ăn vặt nhỏ bé làm cho điếng người.
Nàng là người sĩ diện, lời từ chối không thể thốt ra khỏi miệng, mà trong túi thì lại chẳng móc đâu ra đồ ăn. Trong phút chốc nàng không biết phải xử lý tình huống này thế nào, thậm chí vì quá ngượng ngùng mà hai bên gò má đã ửng đỏ.
Thấy nàng không phản ứng, Khương Ánh tưởng nàng nghe không rõ mình nói gì, bèn dịch bàn tay về phía trước thêm một chút: "Chị đưa cho em đi."
Không đưa được.
Nàng không đưa cho em ấy được!
Trình Khanh Ngôn hoàn toàn không ngờ cô gái nhỏ lại chủ động đòi đồ ăn vặt như thế. Mấy lần trước nàng mua đồ là do có lý do riêng, chẳng lẽ lại vô tình luyện thành thói quen cho cô rồi sao?
Chẳng phải trên mạng hay đồn rằng phải mất hai mươi mốt ngày mới hình thành một thói quen ư? Cô gái nhỏ này mới có mấy ngày đã quen tay rồi, đúng là mạng mẽo toàn nói hươu nói vượn.
Cứ im lặng mãi cũng không phải cách, rốt cuộc vẫn phải giải quyết. Trình Khanh Ngôn không phải tuýp người thích im lặng né tránh vấn đề. Ngay khi nàng định cất lời thì trợ lý Tần — người vốn dĩ im lặng như biến thành người tàng hình suốt từ nãy đến giờ — đã ra tay.
Sáng nay trợ lý Tần đi tiệm tạp hóa mua sữa chua bằng tiền mặt, chủ quán không có một hào tiền lẻ trả lại nên đã đưa cho cô một viên kẹo Alpenliebe.
Tai nghe tám hướng mắt nhìn sáu phương, em ấy mau mải móc viên kẹo từ trong túi ra, quay người đặt vào lòng bàn tay Khương Ánh.
Khương Ánh khẽ rung mi mắt. Hóa ra là đặt ở chỗ trợ lý Tần, cô lịch sự nói: "Em cảm ơn ạ."
"Không có gì đâu em."
Trình Khanh Ngôn trút được gánh nặng thở phào một hơi, liếc mắt nhìn trợ lý Tần. Trợ lý Tần lập tức đọc được thông điệp truyền ra từ trong ánh mắt của sếp: Tăng lương, cộng thưởng cuối năm!
Chỉ một hào tiền lẻ mà đổi lại được bao nhiêu là tiền thưởng, trợ lý Tần mừng đến mức muốn hét lên. Bạn học Khương Ánh đúng là Thần Tài của em ấy mà!
Tạm thời ứng phó xong, nhưng một viên kẹo Alpenliebe vẫn có chút qua loa. Trình Khanh Ngôn không muốn để lại ấn tượng keo kiệt, nàng liền hỏi: "Em ăn tối chưa?"
Khương Ánh: "Em ăn rồi."
"Ăn món gì thế?"
"Lẩu khô ạ."
Trong ấn tượng của Trình Khanh Ngôn, lẩu khô dù là phần nhỏ thì lượng thức ăn vẫn rất nhiều, một người ăn không hết, nhưng lại cực kỳ thích hợp cho các cặp tình nhân cùng ăn. Nàng thong thả hỏi: "Ăn với chị gái khóa trên của em à?"
Khương Ánh không hiểu sao chị cứ nhắc tới đàn chị của mình mãi, nhưng vẫn thành thật trả lời: "Em ăn cùng bạn chung phòng."
Đuôi nhướn mày Trình Khanh Ngôn khẽ nhích lên, nàng gật đầu: "Vậy giờ em đói không, có muốn ăn khuya chút gì không?"
"Buổi tối em ăn nhiều lắm rồi, không ăn nổi món khuya đâu," Khương Ánh nhìn nàng rồi nói tiếp, "Cô Trình, tối nay chị hẹn em ra đây là có việc gì quan trọng sao?"
Trình Khanh Ngôn "ừm" một tiếng, ánh mắt dời về phía gáy cổ trắng nõn của cô gái trẻ, ý cất trong lời: "Cần em giúp một tay."
Mấy lần trước Khương Ánh tưởng gặp mặt là để mình cung cấp dịch vụ, nhưng nàng lại bảo không phải. Lần này cô không hề nghĩ tới chuyện đó, vậy mà nàng lại bảo phải. Do hoàn toàn chưa chuẩn bị tâm lý nên nhịp tim cô bỗng đập nhanh hơn vài phần.
Trình Khanh Ngôn giải thích cho cô nghe: "Lần trước chị quả thực có nói một tuần gặp hai lần, tối nay cũng chưa tới thời gian đã hẹn. Nhưng bên chị vừa phát sinh chút sự cố bất ngờ, sáng mai chị phải bay ra nước ngoài và ở lại đó mấy ngày, thế nên mới phải tới tìm em sớm hơn."
Nàng cũng hết cách. Nàng chẳng thể dẫn Khương Ánh bay sang nước ngoài cùng mình, chỉ đành đến tìm cô trước để đảm bảo tuyến thể của mình hoạt động bình thường trong mấy ngày tới.
Khương Ánh "dạ" một tiếng, trong lòng không khỏi cảm thán người phụ nữ này đúng là nghiện cảm giác đau thật rồi, số lần đã hẹn không thể thiếu dù chỉ một lần, ngay cả đi công tác cũng không quên chuyện này, còn đặc biệt chạy tới tìm cô dịch vụ.
Tuy vậy cô không hề phản đối. Trong hợp đồng đã ghi rõ ràng cô phải phối hợp theo thời gian gặp mặt của đối phương.
"Về nhà em sao?" Cô gái nhỏ run run hàng mi hỏi.
Trình Khanh Ngôn đáp: "Không cần phiền phức vậy đâu. Mấy ngày trước chị có rà soát lại bất động sản đứng tên mình, phát hiện trong khu chung cư gần làng đại học có một căn hộ hai phòng ngủ. Em đi tới đó cùng chị là được."
Bất động sản đứng tên nàng quá nhiều nên nàng không nhớ nổi căn hộ diện tích nhỏ này được mua từ khi nào, có lẽ là do cô ruột tặng lúc nàng học đại học.
So với việc tới nhà người khác, nàng vẫn thích làm những việc riêng tư ở nơi mình có thể kiểm soát hơn, như vậy sẽ cho nàng cảm giác an toàn hơn. Đại học Bối Thành lại nằm ngay trong khu làng đại học này, khoảng cách chuyển đi cũng rất hợp lý.
Hơn nữa, Khương Ánh chắc hẳn cũng từng dẫn chị khóa trên của cô về nhà rồi. Nếu nàng tới đó để yêu cầu đối phương đánh dấu, lúc nào cũng thấy thật kỳ quặc, nàng không muốn đi.
Khương Ánh nghe theo sự sắp xếp của nàng, đi cùng nàng tới khu chung cư vừa nói.
Khu chung cư không quá mới. Nhìn độ cũ mới của tường ngoài thì chắc đã xây được hơn mười năm rồi, thế nhưng nhờ vị trí đắc địa nên giá bán rất cao, đơn vị quản lý cũng duy trì rất tốt, thoải mái hơn căn nhà cũ của cô gấp vô số lần.
Đó là tòa nhà thấp tầng, mỗi tầng chỉ có hai hộ. Đi thang máy lên tầng, Trình Khanh Ngôn cũng mới là lần đầu tiên bước vào đây. Trang trí bên trong tuy chẳng thể so với bên Nguyệt Bạc Lâm nhưng nhìn vẫn ổn, dùng làm nơi dừng chân tạm thời thì dư dả.
"Em thấy thế nào, có hài lòng không?"
Khương Ánh tưởng nàng bảo mình nhận xét, liền quan sát một lượt rồi thành thật nói: "Phong cách trang trí rất tuyệt, đơn giản mà trang nhã."
Nghe cô nói vậy, Trình Khanh Ngôn quyết định đợi tới khi hợp đồng hết hạn sẽ đem căn hộ này làm món quà chia tay nhỏ tặng cho cô.
Trình Khanh Ngôn cởi áo khoác ngoài, an tâm xé miếng dán ngăn tuyến thể ra, mặc cho tin tức tố cuộn tràn ra ngoài. Bàn tay ngọc ngà vuốt lại mái tóc, nàng hỏi: "Chị phải đi tắm trước, em có muốn tắm không?"
Dưới chiếc áo khoác vest của người phụ nữ là một chiếc đầm dạ hội hở lưng ôm sát vóc dáng. Nàng vừa dự tiệc xong đã tới tìm cô gái nhỏ ngay chứ chưa kịp thay trang phục khác. Những đường cong nảy nở thướt tha đặc trưng của một Omega trưởng thành được phô diễn trọn vẹn, chiếc cổ thiên nga trắng nõn nà, cùng khung cảnh lấp ló quyến rũ bên dưới xương quai xanh tinh tế.
Khương Ánh lúc này đang ngồi trên sofa, vừa thấy nàng cởi áo khoác để lộ ra một mảng da thịt trắng ngần, hai má liền ửng đỏ trong chớp mắt: "Dạ thôi, ở ký túc xá em tắm rồi."
"Chị có bảo em tắm chung với chị đâu, em đỏ mặt cái gì?" Trình Khanh Ngôn khoanh hai tay trước ngực, cúi người quan sát nét hồng rực đang lan rộng trên má cô gái trẻ, trêu đùa: "Hay là trong lòng em thực ra từng nghĩ tới chuyện tắm chung với chị?"
Giọng điệu trêu chọc đùa giỡn rõ mùng một, nhưng một Alpha trẻ tuổi chưa từng trải qua những chuyện thế này, lại thêm một Omega đang khom lưng nói chuyện với mình trong bộ trang phục mỏng manh quyến rũ, khoảng cách cực kỳ gần gũi khiến cô vô cùng cuống quít. Trong phút chốc cô rối trí tưởng thật, cuống tới mức đuôi mắt cũng đỏ lên, vội vàng giải thích: "Cô… chị Trình, em xin đảm bảo với chị là em chưa từng nghĩ tới chuyện tắm chung với chị, bây giờ không, mà sau này cũng tuyệt đối không có! Xin chị hãy tin em."
Gấp đến mức quên luôn cả dùng kính ngữ, chuyển từ "cô" dạng lịch sự sang xưng hô bình thường. Trình Khanh Ngôn khẽ nhướn chóp mày, cảm thấy nghe xưng hô tự nhiên này vẫn dễ chịu hơn, lại còn trẻ trung hơn nữa.
"Cúi đầu làm gì, ngẩng đầu lên nhìn chị này."
"Vậy cô Trình đừng có đứng gần em như thế được không?" Khương Ánh không dám nhìn, ngượng đến mức hai tai nóng bừng.
Lại quay về dùng kính ngữ rồi.
Trình Khanh Ngôn "hừm" một tiếng nhẹ, chẳng những không lùi ra xa mà còn bước tới một bước nhỏ, chen vào đứng giữa hai chân của Alpha, đầu gối khẽ chạm vào đùi cô: "Tại sao?"
Sức nóng cơ thể đột ngột truyền qua lớp vải áo khiến Khương Ánh run lên một nhịp. Lưng cô đã dán chặt vào thành tựa sofa, muốn trốn cũng chẳng trốn nổi: "Gần quá em sẽ thấy cuống."
"Lần trước chị ngồi trên đùi em còn gần hơn thế này, chẳng phải em vẫn chấp nhận sao, giờ lại thấy cuống à?"
"Lần trước chị mặc áo ngủ, che chắn rất kín kẽ."
Che chắn kín kẽ.
Trình Khanh Ngôn nhớ tới hội chứng ngượng ngùng khi lộ da thịt mà cô gái nhỏ từng nhắc tới —— Lộ quá nhiều trước mặt người khác sẽ xấu hổ, mà người khác lộ quá nhiều trước mặt cô, cô cũng sẽ thấy xấu hổ.
Nàng rủ mắt nhìn chiếc đầm mình đang mặc hôm nay, quả thực có chút tôn dáng, nhưng những nơi không nên lộ thì chẳng hề lộ ra, thế này mà cũng không nhìn nổi sao?
Cô gái nhỏ này thật khó chiều mà.
"Chị có thể đứng xa em một chút." Trình Khanh Ngôn chậm rãi nói, "Nhưng để trao đổi, từ nay về sau khi gọi chị em đừng dùng kính ngữ nữa, làm được không?"
"Được ạ." Khương Ánh lập tức đồng ý. Người phụ nữ liền lùi lại vài bước, lúc này cô mới nhẹ cả người.
Ngay cả phụ nữ đẹp cũng không thích ngắm, sống trên đời còn ý nghĩa gì nữa chứ.
Đúng là Alpha chả có tiền đồ gì.
Trình Khanh Ngôn hừ nhẹ một tiếng, cầm lấy áo ngủ đi vào phòng tắm. Đã xây dựng được niềm tin rồi nên nàng chẳng lo cô gái nhỏ sẽ lén chạy mất.
Khương Ánh ngồi thẫn thờ vài phút, cô xoa xoa hai má vẫn còn hây hây nóng, hít một hơi thật sâu thì nhịp tim thình thịch mới chịu đập chậm lại.
Cô không phải người cổ hủ phong kiến. Trong thời đại tự do ăn mặc này, mặc thế nào cũng chẳng có gì là quá đáng. Chẳng qua là do bản thân cô mỗi khi nhìn thấy sẽ thấy ngại ngùng, nhất là ở khoảng cách gần tới mức có thể cảm nhận được nhiệt độ cơ thể như thế này.
Cũng may váy ngủ hay áo ngủ của người phụ nữ kia đều rất kín đáo, vạt áo khá dài, che xuống tận qua đầu gối. Cô chưa từng thấy đối phương mặc chiếc váy nào ngắn trên đầu gối bao giờ.
Sau khi Khương Ánh lắng lại được tâm trí, tiếng nước trong phòng tắm vẫn chưa ngừng. Không biết đối phương sẽ tắm trong bao lâu, cô liền lấy bản báo cáo thí nghiệm từ trong cặp ra tiếp tục phân tích. Chưa đầy nửa phút sau thì chuông điện thoại vang lên, cô chớp chớp mắt rồi nhấn nghe.
"Đồ ăn giao tới rồi, tài xế không lên tầng được, em bước xuống tầng lấy giúp chị nhé."
Giọng nói lành lạnh của Omega hòa lẫn vào tiếng nước chảy róc rách, ướt đẫm, mềm mại, êm dịu truyền vào bên tai cô. Dái tai như bị làn nước ngậm lấy rồi khẽ nhấp nhẹ vài cái, trong chớp mắt liền trở nên vừa đỏ vừa ngứa. Khương Ánh không biết mình bị làm sao nữa, nhịp tim lại bắt đầu đập nhanh hơn.
Cô thậm chí còn nghi ngờ căn nhà này có phải lâu ngày không có người ở nên đã có thứ gì không sạch sẽ ám vào rồi hay không, nếu không thì sao cô lại xuất hiện những cảm giác kỳ kỳ quái quái thế này chứ.
"Em không nghe thấy sao?"
"Khương Ánh?"
Khương Ánh đặt lòng bàn tay lên vị trí trái tim, hoàn hồn đáp lời: "Em biết rồi ạ."
Cô thay giày rồi lập tức xuống tầng lấy đồ ăn giao tới, không để nhân viên giao hàng phải chờ lâu. Đứng dưới nhà hứng gió lạnh một lúc, cảm thấy bản thân đã bình thường trở lại cô mới leo trở lên tầng.
Cô đặt túi đồ ăn lên bàn. Trong phòng tắm đã không còn tiếng nước nữa, chắc đối phương đã tắm xong. Thế là cô lấy một viên thuốc tăng cường từ trong cặp ra, vừa nuốt xuống thì người phụ nữ cũng bước ra ngoài.
Trình Khanh Ngôn bước tới, hất cằm về phía chiếc túi giao hàng màu xanh lá: "Sao em không mở ra?"
Khương Ánh "ồ" một tiếng, từ trong túi lấy ra một chiếc bánh kem nhỏ được đóng gói tinh xảo, giá cả chắc hẳn cũng chẳng hề rẻ. Cô mở ra rồi ngoan ngoãn đưa cho người phụ nữ.
"Đưa cho chị làm gì, cho em ăn đấy chứ." Người phụ nữ lại bảo.
"Dạ?" Khương Ánh chớp mắt, "Chị… chị chẳng phải đã cho em đồ ăn rồi sao?"
Viên kẹo Alpenliebe đã chui tọt vào trong bụng kia kìa.
Trình Khanh Ngôn lại chẳng buồn giải thích nguyên do cho cô, chỉ bảo: "Bánh kem nhỏ nhà này ngon lắm, em ăn thử đi."
"Dạ, cảm ơn cô Trình."
Người phụ nữ đúng là rất thích mời người khác ăn đồ ăn vặt. Khương Ánh mở hộp ra, cầm thìa xúc một muỗng bỏ vào miệng. Lớp kem mịn màng, hương thơm nồng nàn, vị ngon tuyệt vời, nhưng mà ngọt quá.
Khương Ánh vốn không hứng thú với đồ ngọt, khẩu vị của cô thiên về thanh nhạt hơn. Cũng may chiếc bánh không quá lớn, cô nhai từng muỗng nhỏ một.
Trình Khanh Ngôn xử lý công việc trên điện thoại, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu nhìn dáng vẻ ăn uống của cô gái nhỏ. So với Mì Sợi và Thịt Viên thì nhã nhặn hơn nhiều, trông càng thêm vừa mắt dễ chịu, khóe môi nàng không tự chủ được mà cong lên.
Nàng đã rút kinh nghiệm sâu sắc, dặn trợ lý mua rất nhiều món ăn vặt mà giới trẻ ưa thích để sẵn trên xe, bên Nguyệt Bạc Lâm cũng đã để một ít, còn bên này chưa kịp chuẩn bị. Đợi ngày mai hai người rời đi nàng cũng sẽ dặn người sắp xếp chu đáo.
Trình Khanh Ngôn thu hồi ánh mắt, tiếp tục xử lý các tin nhắn công việc. Chỉ có điều chưa đầy vài giây sau, nàng đã đánh hơi được một điểm bất thường. Mùi thanh trúc khiến nàng dễ chịu đang chậm rãi lan tỏa, hương thơm ngày một đậm đà hơn.
Bởi vì rối loạn tin tức tố nên khứu giác của nàng vốn dĩ đã nhạy bén hơn người thường rất nhiều. Cộng thêm việc sau khi vào nhà nàng đã tháo miếng dán ngăn cách ra, cô gái nhỏ lại không ngửi được tin tức tố của nàng, nên nàng thả lỏng để tin tức tố của mình thỉnh thoảng lại bốc ra một chút, rải rác ít nhiều khắp các góc phòng khách. Vì thế, tin tức tố của nàng có thể cảm nhận được sự tồn tại tin tức tố của đối phương ngay từ giây phút đầu tiên.
Trình Khanh Ngôn hít sâu một hơi, một lần nữa nhìn về phía Alpha đang ngồi ăn bánh kem nhỏ. Trước đây khi hoàn toàn chưa quen biết, nàng nhầm tưởng đối phương là kẻ hỗn xược tự ý giải phóng tin tức tố. Lần trước nàng lại nghĩ đối phương ra ngoài xem mấy cái hướng dẫn linh tinh rồi không kìm được mà phát tán tin tức tố. Vậy còn lần này là vì lý do gì?
Ngoan ngoãn ngồi ăn bánh kem nhỏ mà tin tức tố cũng bộc phát ra cho được.
Alpha hay Omega trong phần lớn trường hợp đều có thể kiểm soát sự rò rỉ tin tức tố của bản thân, cấp bậc tin tức tố càng cao thì khả năng kiểm soát càng mạnh. Nhưng khi cơ thể ở trong trạng thái hưng phấn kích động, tin tức tố ít nhiều vẫn sẽ tràn ra một chút, vậy nên ở nơi công cộng mọi người đều sẽ tự giác dán miếng dán ngăn cách, đó là phép lịch sự xã giao tối thiểu.
Trước mắt nàng, Alpha từ trước đến nay chưa từng dùng miếng dán ngăn tin tức tố, bởi vì không một người bình thường nào ngửi được tin tức tố của cô, mà cô cũng chẳng hay biết nàng có thể ngửi thấy mùi hương của mình.
Trình Khanh Ngôn tò mò là —— điều gì đã thúc đẩy Khương Ánh đột ngột bộc phát tin tức tố vào lúc này?
Tổng không đến mức chỉ vì một miếng bánh ngọt nhỏ mà trở nên hưng phấn, kích động đến thế.
Nơi tuyến thể sau gáy chậm rãi đập từng nhịp, vừa hưng phấn lại vừa khao khát. Trình Khanh Ngôn đặt điện thoại xuống, cất giọng khàn khàn hỏi: "Em ăn xong chưa?"
Khương Ánh vừa khéo ăn xong muỗng cuối cùng, kéo khăn giấy lau khóe miệng: "Xong rồi ạ."
Cô dọn dẹp mặt bàn, đem hộp đồ ăn ngoài vứt vào thùng rác.
"Lại đây." Trình Khanh Ngôn lên tiếng. Alpha với gương mặt hoàn toàn vô hại bước đến trước mặt nàng, mùi trúc thanh càng lúc càng nồng đậm. Nàng nói tiếp: "Ngồi xuống, đến lượt chị ăn."
Đến lượt nàng ăn cái gì cơ?
Miếng bánh ngọt nhỏ cô đã ăn xong rồi, người phụ nữ vừa rồi chẳng phải bảo không ăn sao, nên cô đâu có chừa lại chút nào.
Chẳng lẽ lại bảo cô đi nấu cơm?
Lần trước cô làm bữa sáng, người phụ nữ hình như rất hài lòng, còn khen cô khéo tay nữa, lúc này chắc là muốn ăn cơm do cô nấu rồi.
Ánh mắt Khương Ánh ngây thơ, hàng mi khẽ run, hỏi: "Chị muốn ăn gì, em đi làm."
Trình Khanh Ngôn: …
Chuyện nên nghĩ nhiều thì chẳng buồn nghĩ, chuyện không nên nghĩ thì lại diễn tưởng lung tung. Chẳng lẽ nàng nói còn chưa đủ huỵch toẹt ra sao? Người này đã học giáo trình lâu như vậy, đáng lẽ phải thấy qua những từ ngữ thế này trong video hay sách vở rồi mới đúng chứ.
"Bảo em đi học, rốt cuộc em học được những gì rồi?"
Học tập.
Người phụ nữ đã nhiều lần nhắc tới, Khương Ánh tự nhiên hiểu là có ý gì. Giờ xâu chuỗi lại với từ "ăn", nghĩa là…
Phút chốc, mặt cô đỏ bừng.
Sao có thể dùng từ "ăn" để mô tả chuyện đó cơ chứ! Giống như trong đầu vừa nạp vào một từ ngữ hoàn toàn mới, phải tiếp nhận cách dùng kỳ lạ của từ "ăn" khiến cô nhất thời khó mà tiêu hóa nổi. Cả người cô nóng đến mức tưởng chừng như sắp bốc khói, ngẩn ngơ mất một lúc lâu.
Mà rõ ràng là cô cắn đối phương, xét theo động tác thì phải là cô, là cô "ăn" mới đúng chứ, làm sao lại là nàng…
Khương Ánh xấu hổ không dám nghĩ sâu thêm, hơi thở ra cũng mang theo hơi nóng. Đã hiểu được ý của người phụ nữ, cô khẽ siết chặt lòng bàn tay: "Em… em học rồi, chị… chị đừng lo."
Trình Khanh Ngôn lúc này trong người đang khó chịu, chẳng còn sức đâu mà phân biệt xem cô có thật sự học hay chưa. Dùng hành động thực tế để kiểm chứng là cách nhanh chóng và hiệu quả nhất. Hơi thở nàng dồn dập, nóng rực: "Vậy bắt đầu đi."
Khương Ánh đáp một tiếng "dạ", hít một hơi thật sâu rồi nhẹ nhàng ôm bổng Omega lên, để nàng ngồi trong lòng mình như lần trước.
Trình Khanh Ngôn kinh ngạc, không ngờ cô lại ôm mình. Lần trước cần ôm là vì lúc đó nàng không ngồi trên sofa, không có điểm tựa, tổng không thể để nàng vịn tường mà làm, nên mới phải bảo đối phương ôm nàng ra sofa rồi thuận thế ngồi lên đùi cô.
Lần này đâu có cần, nàng đang tựa vào sofa có điểm tựa sẵn rồi, cứ thế cắn là được.
Nhưng dù sao cũng đã ôm rồi, hạ xuống nữa cũng chẳng để làm gì, thà bắt đầu sớm rồi kết thúc sớm. Người phụ nữ thành thục búi gọn mái tóc xõa, hơi ngửa đầu về phía sau, đưa phần gáy đến sát môi Alpha, ra hiệu cho cô bắt đầu.
Khoảng cách cực kỳ, cực kỳ gần, chỉ tính bằng milimét. Khương Ánh nghiêm túc nhìn vào tuyến thể của người phụ nữ, yết hầu ấp úng lăn lăn, những kiến thức sinh lý chuyên ngành đã học cứ xoay mòng mòng trong đầu.
Cấu tạo tuyến thể, tác dụng của tuyến thể, sự phân bố dây thần kinh ở tuyến thể, vân vân và vân vân.
Trong sách nói tuyến thể của Omega nằm dưới da sau gáy, tổ chức bên trong chia làm ba tầng, trong đó tầng trong cùng tập trung nhiều dây thần kinh nhất. Khi cắn tới đó sẽ nhanh chóng tạo ra cảm giác khoái lạc, rất ít đau đớn. Ngược lại, tầng ngoài và tầng giữa phân bố ít dây thần kinh hơn, cảm giác khoái lạc tự nhiên giảm đi rất nhiều mà cảm giác đau lại nặng hơn.
Thế nên khi cắn vào tuyến thể của Omega, không phải cứ dùng lực càng nhẹ càng tốt, cũng không phải càng nông càng hay. Lần trước chắc cô chỉ mới chạm đến tầng giữa, lần này tốt nhất là phải chạm tới tầng trong. Đây là những trọng tâm kiến thức mà Khương Ánh đã đúc kết và đắn đo suy ngẫm sau khi học xong, giờ là lúc cô áp dụng thực hành.
Cô hít một hơi thật sâu, hơi thở phả lên sau gáy người phụ nữ. Đôi môi chậm rãi ghé sát, ngay khi sắp sửa cắn xuống thì tiếng chuông điện thoại của nàng đột ngột vang lên.
Trình Khanh Ngôn nhíu chặt lông mày, chẳng buồn nhìn ai gọi tới, trực tiếp bấm từ chối.
Khương Ánh thấy vậy cũng không nói gì, lại chuẩn bị cắn xuống một lần nữa.
Tiếng chuông điện thoại lại vang lên. Ai mà vô duyên gọi điện vào đúng lúc này không biết? Trình Khanh Ngôn tựa trong lòng Alpha, thiếu kiên nhẫn bấm nghe, định bụng dăm ba câu cho xong chuyện.
Là Dư Giản Dư gọi tới. Cô ấy hưng phấn thông báo rằng phía tập đoàn Tô thị đột nhiên phản hồi, đồng ý gặp mặt trao đổi chi tiết về dự án mới ở Khu công nghệ phía Tây thành phố.
Dư Giản Dư không chỉ gọi để báo tin mừng này, mà còn đang gấp gáp muốn đối chiếu vài số liệu dự án với nàng để lập tức gửi sang bên kia, tránh cho đối phương đổi ý. Bởi vậy cô ấy mới liên tục gọi liền hai cuộc điện thoại.
Dăm ba câu thì không thể xong ngay được, ít nhất cũng phải mất vài phút. Trình Khanh Ngôn không thể bỏ lỡ bất kỳ cơ hội nào, nhưng tuyến thể đã sưng căng đến mức nàng khó lòng chịu đựng nổi, đang rất cần tin tức tố của Alpha rót vào.
Nàng lập tức đưa ra quyết định: tiến hành cả hai việc cùng một lúc.
Dư Giản Dư đối chiếu số liệu, nàng chỉ cần mở miệng khi nghe thấy chỗ sai, nhưng số liệu trong bản kế hoạch dự án hầu như chẳng mấy khi có vấn đề. Vì thế nàng có thể không cần lên tiếng, đối phương cũng sẽ không phát hiện ra nàng đang làm gì.
Còn Khương Ánh ư, dù có học đi nữa thì chắc cũng chẳng thay đổi gì mấy. Dựa vào tình hình đánh dấu lần trước, nàng vẫn có thể chịu đựng được, cắn răng nhịn một chút là sẽ không phát ra bất kỳ âm thanh bất thường nào.
Trình Khanh Ngôn ra hiệu bằng ánh mắt cho Alpha, giơ tay ấn đầu cô vào sát gáy mình, bảo cô không cần chờ mà cứ bắt đầu ngay đi. Sau đó nàng cất tiếng hướng về phía điện thoại: "Cậu nói đi, mình đang nghe."
Cả hai áp sát nhau quá đỗi gần gũi, Khương Ánh có thể nghe rõ mồn một giọng nói trong điện thoại, cảm giác như thể đang có người thứ ba ở ngay tại đây khiến cô xấu hổ không biết giấu mặt vào đâu.
Ngay cả khi bị Mì Sợi hay Thịt Viên nhìn thấy cô cũng đã ngượng ngùng lắm rồi, huống chi đây lại là con người.
Thế nhưng Omega đã bắt đầu thiếu kiên nhẫn, véo nhẹ tai cô thúc giục. Khương Ánh thẹn thùng đến mức muốn khóc, cô Trình sao lại không thể đợi nghe xong điện thoại rồi mới bắt đầu cơ chứ?
Cô đâu phải thật sự có thể cung cấp tin tức tố, chẳng qua chỉ là cắn nhẹ một cái thôi mà, làm lúc nào mà hiệu quả chẳng như nhau.
Khương Ánh đau tai, thấy thái độ của người phụ nữ vẫn không hề lay chuyển, cô chẳng còn cách nào khác đành phải đè nén sự xấu hổ trong lòng. Vành mắt đỏ bừng, cô dồn hết can đảm cắn mạnh xuống.
Vị trí chuẩn xác, kiến thức trong sách nắm rất vững, khả năng thực hành cũng chẳng kém chút nào. Mùi thanh trúc nồng đậm theo đầu răng đâm xuyên qua lớp da sau gáy, xông thẳng và chính xác vào tận tầng trong của tuyến thể.
Ánh mắt Trình Khanh Ngôn chao đảo, cả thân thể lẫn tâm trí đột ngột run lên bần bật, mu bàn chân căng cứng. Tin tức tố của Alpha chạy dọc toàn thân, trong đầu trong chốc lát trở nên trắng xóa một màu, hệt như những giọt sương đọng lại vào buổi sớm mai trên ngọn lá trúc, tí tách rơi xuống. Giống như một trận mưa rào vừa trút xuống, làm cho lớp đất phì nhiêu trở nên xốp mềm và ẩm ướt.
Ngay khi tiếng rên rỉ sắp sửa không thể đè nén mà bật ra khỏi làn môi, nàng cắn chặt lấy vai của Alpha trẻ tuổi, nước mắt trào ra nơi khóe mắt.
Trong từng hơi thở đều là những lời không thể cất lên: Nhẹ một chút… dừng lại đi…
Chậm… chậm một chút…
"Mình nói xong rồi, chắc là không có vấn đề gì chứ?" Dư Giản Dư cũng sợ làm mất thời gian nên bỏ lỡ cơ hội, vô cùng tập trung và nhanh chóng đối chiếu xong nội dung trong bản kế hoạch dự án. "Sao cậu không nói gì thế?"
"Trình Khanh Ngôn?"
"Cậu làm gì đấy, có vấn đề gì hay không thì ậm ừ một tiếng đi chứ, thời gian gấp lắm rồi đấy."
"Không… không có vấn đề gì…"
"Thế thì mình yên tâm rồi. Cơ mà sao giọng cậu nghe có vẻ nghẹn ngào thế, bị cảm à?" Dư Giản Dư vừa mới dứt lời, giây tiếp theo cuộc gọi đã bị ngắt kết nối. Cô ấy ngơ ngác nhìn màn hình điện thoại, rốt cuộc là đang làm cái trò gì thế không biết?
Nhưng cô ấy không gọi lại, tạm thời cũng chẳng buồn nghĩ sâu về sự bất thường của Trình Khanh Ngôn, vội vã đi liên hệ với người của Tô Thị.
Dưới ánh đèn sáng rực, Omega ôm lấy cơ thể vẫn còn run rẩy và mềm nhũn của mình, nằm nghiêng trên chiếc sofa. Toàn thân làn da ngả sang màu hồng nhạt, hàng mi dài khép chặt ẩm ướt run run.
Khương Ánh đứng túc trực một bên đầy lúng túng, chẳng còn tâm trí đâu mà để ý đến cơn đau ở cổ và hông, vô cùng lo lắng hỏi: "Cô Trình, chị không sao chứ?"
"Chị có cần em lấy cho chị ly nước không?"
"Cô Trình, em…"
"Đừng nói nữa, em có thể về rồi."
Trình Khanh Ngôn quay lưng về phía cô, tiện tay vơ lấy chiếc gối ôm giận dỗi ném về phía Alpha. Giọng điệu có phần hung dữ, nhưng dư vị còn sót lại trong cơ thể khiến nàng căn bản chẳng thể nào hung hăng cho nổi.
Khương Ánh bắt lấy chiếc gối, sốt ruột: "Nhưng mà chị…"
"Chị không sao, em về đi." Người phụ nữ cất giọng khàn khàn ngắt lời.
Khương Ánh khẽ siết lòng bàn tay, do dự một hồi rồi mới đeo balo lên bước về phía cửa ra vào: "Vậy em về trường trước đây, chị có việc gì cứ nhắn tin cho em, gọi điện cũng được ạ."
Trình Khanh Ngôn không đáp lại, vẫn lặng lẽ nằm trên sofa, úp mặt vào chiếc gối ôm.
Khương Ánh đóng cửa rời khỏi khu chung cư. Nơi này cách Đại học Bối không xa, cô quét một chiếc xe đạp công cộng chạy đến cổng trường, rồi chậm rãi đi bộ về ký túc xá.
Gương mặt ngây ngô đong đầy sự hoang mang và bất an.
Cô cảm thấy hình như mình đã làm Trình Khanh Ngôn tức giận rồi.
Nhưng cô hoàn toàn không hiểu tại sao. Tìm một chiếc ghế đá trên đường nội khu ngồi xuống, cô hồi tưởng lại chuyện tối nay: người phụ nữ bảo cô cắn trong lúc nghe điện thoại, cô đã làm theo, hoàn toàn không hề cãi lời nàng.
Chẳng lẽ là do cô thể hiện quá kém khiến đối phương không hài lòng sao?
Nhớ lại kỹ càng, quả thực có thể cảm nhận được lần này người phụ nữ rung lên rất mạnh trong lòng mình, hoàn toàn khác hẳn với lần trước. Nàng không chỉ cắn vào vai cô mà còn siết chặt lấy eo cô, hình như còn rơi nước mắt nữa.
Đau quá sao?
Nhưng cô hoàn toàn làm theo đúng những gì sách sinh lý đã dạy mà, lẽ nào cô đã hiểu sai chỗ nào rồi sao?
Lần đầu tiên Khương Ánh tự đáy lòng cảm thấy mình thật ngốc nghếch, ngay cả một việc nhỏ nhặt như thế cũng làm không xong. Cô ủ rũ lấy điện thoại ra, đang chuẩn bị soạn tin nhắn xin lỗi.
Trình Khanh Ngôn đã gửi tin nhắn tới trước: 【 Về đến trường an toàn chưa? 】
Mắt Khương Ánh sáng lên, xốc lại tinh thần: 【 Em về tới rồi ạ 】
Trình Khanh Ngôn lại gửi tiếp một tin nhắn nữa: 【 Em không làm chị giận đâu, đừng nghĩ lung tung, nghỉ ngơi cho tốt đi 】
Khương Ánh quan tâm hỏi: 【 Thế vừa rồi chị bị làm sao vậy ạ? 】
Người phụ nữ hồi đáp lại cô: 【 Sướng quá không được à? 】
Tác giả có lời muốn nói:
Chúng ta hãy lớn tiếng nói cho tiểu Khương biết, có được hay không nào! ! !
Chúc ngủ ngon, hẹn gặp lại vào ngày mai.