Sau khi được người vợ giàu có nhặt về nhà - Chương 52
Trợ lý Tần trông có vẻ đang yên lặng lái xe, nhưng khóe miệng em đã sắp xếch đến tận thái dương rồi. Nếu không nhờ có phẩm chất nghề nghiệp của một trợ lý ưu tú, em đã gõ đầu cười thành tiếng mất rồi.
Ngoại trừ ở trước mặt Khương Ánh, em đã bao giờ nghe thấy sếp nhà mình dùng tông giọng mê hoặc lòng người thế này để nói chuyện với ai đâu, nghe mà mặt em cũng sắp đỏ lên rồi.
Ngọt xỉu luôn.
Em chỉ mong hai vị chính chủ hãy coi em như không tồn tại, cứ tự do thoải mái muốn làm gì thì làm. Em không nên ở trong xe, em nên ở dưới gầm xe mới đúng.
Vô-lăng sao lại không thiết kế dưới gầm xe luôn đi chứ.
Một người trưởng thành, trí tuệ và giàu kinh nghiệm như Trình Khanh Ngôn quả thực có thể xem em như không tồn tại, nhưng Khương Ánh thì không thể. Khương Ánh tuổi đời còn nhỏ, da mặt mỏng, cả khuôn mặt đã đỏ bừng lên rồi.
Đầu ngón tay nàng trượt từ giữa lông mày xuống đến khóe miệng cô, nhẹ nhàng mài cọ: "Trả lời chị đi, muốn gặp chị, hay là nhớ chị?"
Nhịp tim Khương Ánh rất nhanh, xấu hổ đến mức không dám nhìn thẳng vào nàng. Cô ngập ngừng một lúc rồi nhỏ giọng nói: "Nhớ chị…"
Trình Khanh Ngôn cười khẽ, véo véo chiếc tai nóng bừng của cô: "Không muốn gặp chị sao?"
"Cũng muốn ạ." Giọng Khương Ánh rất nhỏ nhưng vô cùng rõ ràng.
"Cho nên là đều muốn." Ngón tay Trình Khanh Ngôn dứt khoát nâng cằm cô lên, ép Alpha phải nhìn vào mắt nàng. Âm cuối hơi nâng lên, giống như chiếc móc nhẹ nhàng móc lấy tâm trí cô gái nhỏ, "Lòng tham thế hả Khương Ánh."
Nên… nên nói gì bây giờ nhỉ.
Nàng nói đúng là sự thật, cô nhớ nàng, và cô cũng muốn gặp nàng.
Họ hẹn nhau chín giờ gặp ở cổng trường, vậy mà hơn năm giờ cô đã tỉnh, tinh thần phấn chấn đến mức không ngủ lại được, cứ thế nằm trên giường chờ trời sáng.
Cô băn khoăn không biết nên mặc gì đi gặp Trình Khanh Ngôn, nhưng quần áo của cô lại không có nhiều, cô thậm chí còn nảy ra ý định muốn đi mua quần áo mới.
Nhu cầu vật chất của cô vốn rất thấp, bình thường hiếm khi mua đồ cho bản thân. Vậy mà cô lại vì muốn gặp một người mà nảy ra ý định cố tình đi mua quần áo cho mình.
Vậy sau này cô sẽ còn muốn làm gì nữa?
Tạm thời cô chưa rõ. Cô đang chờ trời sáng, cô tự hỏi tại sao thời gian lại trôi chậm đến thế, từng giây từng phút đều dài đằng đẵng. Cô đang nhớ nàng, rất muốn được gặp nàng.
Khương Ánh không thể phản bác, đỏ mặt thành thật thừa nhận: "Em cũng thấy mình thật tham lam."
Trình Khanh Ngôn bật cười một tiếng, rộng lượng cho phép: "Chị cho phép em tham lam."
Khương Ánh chớp chớp hàng mi, ngốc nghếch đáp: "Cảm ơn chị."
Đồ hư hỏng lịch sự đến mức chuyện này cũng phải cảm ơn nàng. Trình Khanh Ngôn nhướng mày, cũng tỏ ra lịch sự theo: "Không có gì."
Khương Ánh nháy mắt, mỉm cười với nàng.
Đồ hư hỏng lại giả vờ đáng yêu rồi.
Thế là Trình Khanh Ngôn đưa tay ra, véo nhẹ vào khuôn mặt ngây ngô của cô hai cái: "Đau không?"
"Không đau ạ."
Làn da của cô gái mới mươi hai mươi tuổi mịn màng trơn bóng, còn mềm mại hơn cả đậu hũ, chỉ cần chạm nhẹ vào là sẽ để lại vết. Trình Khanh Ngôn nhìn vết ửng đỏ mà mình vừa tạo ra trên mặt cô, ánh mắt hơi tối lại. Nàng cảm thấy vết tích này đẹp đẽ đến lạ kỳ, lực trên tay không tự chủ được mà siết chặt hơn một chút: "Đau không?"
"Cũng bình thường ạ."
"Thế này thì sao?"
"Có một chút xíu."
"Thế này?"
"Đau…"
Lực tay gia tăng từng chút một, Trình Khanh Ngôn sơ ý một chút nên siết hơi mạnh. Tiếng kêu đau khẽ của Alpha đã thức tỉnh lý trí của nàng, tay nàng nhanh chóng thu lực lại.
Ừm…
Vừa rồi nàng đã làm gì vậy, sao lại từ mặt véo xuống tận cổ của Alpha thế này.
Trình Khanh Ngôn nhíu chặt lông mày. Đúng lúc nàng đang định thu tay về thì bàn tay của cô gái nhỏ đã nhẹ nhàng đè lên cổ tay nàng. Cô chớp chớp mi mắt, run rẩy nói với nàng: "Không đau đâu, chẳng đau chút nào cả. Chị thích thì cứ véo đi, em không thấy đau đâu."
Cô gái vừa nói vừa đưa cổ về phía lòng bàn tay nàng.
Ngốc quá đi mất.
Đã đỏ lên thành ra thế này rồi, còn làm tới nữa thì thành hiện trường bạo lực gia đình mất.
Trình Khanh Ngôn thở dài trong lòng, dịu dàng xoa xoa cổ cho cô gái, ngón tay nhẹ nhàng mài cọ từng chút một: "Được rồi, làm em đau là lỗi của chị, lần sau chị sẽ không thế nữa."
Như dự đoán được cô gái định nói gì, nàng nói tiếp: "Đừng bảo em không đau. Em có phải tảng đá đâu, em có cảm giác cơ mà. Khi người khác làm em không thoải mái thì em phải ngăn lại, biết chưa?"
"Nhưng em đâu có thấy khó chịu." Khương Ánh nhìn nàng với vẻ mặt thuần khiết, còn tỉ mỉ giải thích cho nàng nghe: "Đúng là có một chút xíu đau, thêm một chút hơi khó thở nữa, nhưng em thực sự không thấy khó chịu. Ngược lại trong đầu còn xuất hiện cảm giác trống rỗng, tê dại nữa cơ."
Chính cô cũng chẳng biết những cảm giác này rốt cuộc là làm sao.
Hơn nữa khả năng tự phục hồi của cô khác hẳn người thường. Mấy vết tích này do nàng tạo ra cùng lắm chỉ nửa tiếng sau là biến mất sạch sẽ, đối với cô hoàn toàn chẳng có ảnh hưởng gì.
Khụ.
Ánh mắt Trình Khanh Ngôn xao động liên hồi. Nàng không ngờ Khương Ánh lại có cảm nhận như vậy. Cô gái nhỏ tâm trí đơn thuần nên không hiểu mấy chuyện kỳ kỳ quái quái này, chứ nàng thì không thể nào không hiểu được.
Cái đồ hư hỏng này không chừng có sở thích kỳ lạ gì rồi cũng nên.
Trình Khanh Ngôn nhìn cô với ánh mắt đầy ẩn ý. Chỉ vì vài câu giải thích của cô gái nhỏ mà bàn tay đang chạm vào cổ Alpha như muốn bốc cháy. Trong đầu nàng không khỏi tưởng tượng ra vài chuyện kỳ quái. Đã vậy đồ hư hỏng còn bồi thêm một câu: "Chị ơi, tay chị nóng quá."
Trình Khanh Ngôn nhanh chóng thu tay về, hít một hơi thật sâu rồi lườm cô gái một cái cháy mặt: "Im miệng, em đừng nói nữa."
Hả?
Tại sao cơ?
Khương Ánh mờ mịt chớp chớp mắt. Tại sao nàng lại không cho cô nói chuyện nữa, mà tự nhiên lại còn hung dữ lườm cô một cái vậy chứ.
Trình Khanh Ngôn nhắm mắt lại: "Chị muốn ngủ một lúc."
Nàng phải bình tĩnh lại đã. Giữa ban ngày ban mặt, trời quang mây tạnh, nàng không muốn để bản thân rơi vào trạng thái rạo rực đâu.
Được rồi vậy.
Khương Ánh "ồ" một tiếng. Dù trong lòng đầy thắc mắc thì lúc này cô cũng không thể cất lời được nữa.
Trong xe khôi phục lại sự yên tĩnh. Hương thơm thanh nhẹ của thanh trúc lan tỏa trong không khí, giúp tĩnh tâm dưỡng thần.
Thế nhưng lúc này, cả ba người trong xe không một ai có thể giữ cho tâm mình yên bình được.
Vừa hay xe chạy đến ngã tư và dừng lại chờ đèn đỏ. Trợ lý Tần liếc nhìn gương chiếu hậu thì lập tức chạm phải ánh mắt của Khương Ánh.
Là một trợ lý có khả năng quan sát xuất sắc, bình thường đến cả ánh mắt của Trình Khanh Ngôn em còn đọc hiểu được, lẽ tự nhiên cũng đọc hiểu được ánh mắt của Khương Ánh.
Khương Ánh đang cầu cứu em, muốn nhờ trợ lý Tần nghĩ giùm xem rốt cuộc tại sao mình lại đột nhiên làm Trình Khanh Ngôn nổi giận, cô muốn rút kinh nghiệm.
Trợ lý Tần hoảng hốt, chỉ ngón trỏ vào mình: Chị á?
Khương Ánh biết ơn gật đầu: Đúng rồi ạ.
Không đúng chút nào hết!
Chuyện này tuyệt đối không đúng!
Trợ lý Tần lắc đầu như trống lắc: Chị không được đâu, chị không biết gì hết, không biết không biết.
Có cho em ăn gan trời thì em cũng chẳng dám xen vào chuyện yêu đương tán tỉnh của sếp với cô sinh viên Khương Ánh đâu. Em đâu có bị điên.
Em nghe lén được một chút đã là "đại nghịch bất đạo", "đã tai lắm rồi".
Không những không can thiệp, em còn vội vã dời ánh mắt khỏi gương chiếu hậu, chấm dứt cuộc giao lưu bằng ánh mắt với Khương Ánh. Mấy nữa sếp mà tỉnh lại rồi nghi ngờ em với Khương Ánh đưa đẩy ánh mắt lúc sếp ngủ thì em có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng rửa không sạch.
Đèn đỏ kết thúc, trợ lý Tần nhấn ga. Lái xe mới là việc em cần làm nhất lúc này. Vô-lăng sao không thiết kế dưới gầm xe luôn đi chứ!
Khương Ánh hoang mang muốn thở dài, nhưng lại không muốn phát ra tiếng động làm phiền đến nàng nên đành nén hơi thở lại.
Trợ lý Tần không giúp được cô, cô chỉ có thể tự mình suy ngẫm. Suốt cả quãng đường cô đều suy nghĩ nhưng chẳng thể nghĩ ra lý do vì sao.
Cô cảm thấy Trình Khanh Ngôn đối với cô giống như một cuốn sách bí ẩn và phức tạp. Mỗi khi lật sang một trang, cô đều không thể thấu hiểu hết ý nghĩa bên trong, nhưng cô lại chẳng thấy nhàm chán chút nào mà chỉ muốn lật tiếp. Nhờ sự tò mò thôi thúc, cô rất muốn biết rốt cuộc bên trong cuốn sách ấy viết những gì.
Cô lật từng trang từng trang một, có lẽ đến cuối cùng chẳng hiểu được điều gì, nhưng khi nhìn thấy những vết tích mình để lại lúc lật sách, cô dường như cũng thấy rất đỗi vui mừng.
Cô thích lật cuốn sách này.
Đến điểm dừng chân, vết nhéo trên cổ Khương Ánh đã biến mất không còn dấu vết, khôi phục lại làn da trắng nõn ban đầu. Khi chiếc xe dừng lại êm ái, cô đang do dự không biết có nên đánh thức Trình Khanh Ngôn dậy hay không.
Cân nhắc việc ngồi ngủ trong xe lâu không tốt cho cổ và lưng, vài giây sau nàng cất tiếng gọi: "Chị ơi."
Người phụ nữ không phản ứng, vẫn nhắm mắt ngủ.
Khương Ánh cất giọng lớn hơn một chút: "Chị ơi."
Người phụ nữ vẫn không đáp lại, hàng mi dài khép chặt.
Đầu ngón tay Khương Ánh nhẹ nhàng xoa xoa cánh tay nàng: "Đến nơi rồi chị ơi, chị thức dậy đi."
Sao vẫn chưa tỉnh nhỉ? Cô tiếp tục gọi thêm vài tiếng chị ơi, tiếng sau lại thuần thục và tự nhiên hơn tiếng trước, hoàn toàn không còn chút ngại ngùng nào. Ngay khi cô bắt đầu lo lắng không biết có phải nàng cảm thấy trong người không khỏe hay không, thì chị ơi của cô mở mắt ra, dịu dàng nhìn cô.
Khương Ánh thở phào: "Đến nơi rồi, chúng ta phải xuống xe thôi."
Trình Khanh Ngôn "ừm" một tiếng, đẩy cửa xe ra: "Đi thôi."
Khương Ánh đáp lại một tiếng rồi bước xuống cùng nàng, vừa đi vừa nói: "Vừa rồi chị ngủ say thật đấy."
Trình Khanh Ngôn khẽ nhướn mày: "Thế sao?"
Khương Ánh gật đầu: "Em gọi chị bao nhiêu tiếng chị mới tỉnh."
Cô nghĩ chắc chắn do tối qua nàng mất ngủ, hôm nay lại thức dậy sớm đi đường vòng đến trường đón cô nên mới mệt mỏi như vậy.
Cô có chút xót xa, ngày càng lo lắng cho giấc ngủ của nàng.
Đi ngay sau lưng, trợ lý Tần nhìn bóng lưng Khương Ánh rồi thầm cảm thán trong lòng: Đứa trẻ đơn thuần ơi, chị ơi của em chưa chắc đã ngủ đâu. Cho dù có ngủ thật thì giây phút xe dừng lại, chắc chắn chị ấy cũng tỉnh rồi.
Đứa nhỏ ngốc này.
Chị ơi của em chỉ muốn nghe em gọi chị ơi thôi.
Những lời này trợ lý Tần dĩ nhiên sẽ không nói cho Khương Ánh. Chút tình thú vô thưởng vô phạt giữa sếp và Khương Ánh, em chỉ cần đứng ngoài đẩy thuyền là được.
Nói ra rồi Khương Ánh không còn ngơ ngác nữa thì em làm sao mà "đẩy thuyền" tiếp được.
Nhưng cũng chưa biết chừng, trợ lý Tần nghiêm túc suy nghĩ một chút, với tính cách này của Khương Ánh, cho dù biết trò đùa của sếp mình thì cô vẫn sẽ ngoan ngoãn chiều chuộng và phối hợp thôi.
Chà.
Yêu đương thật là thú vị.
Nhưng em thì không yêu đâu, vừa kiếm tiền vừa xem sếp yêu đương mới là thú vị nhất.
Có điều trợ lý Tần cũng chút tò mò, tình trạng hiện tại giữa Trình Khanh Ngôn và Khương Ánh rốt cuộc là sao, cảm giác như đã yêu, mà hình như lại chưa yêu.
Vào đến nhà hàng.
Chỗ ngồi đã được đặt trước, không phải phòng riêng mà là một bàn cạnh cửa sổ ngay đại sảnh. Dưới sự dẫn đường của nhân viên phục vụ, các cô ngồi vào chỗ.
Trình Khanh Ngôn nói: "Chúng tôi chưa gọi món ngay, lát nữa sẽ gọi sau."
"Vâng thưa cô." Nhân viên phục vụ biết ý lui ra.
Chỗ ngồi cạnh cửa sổ có góc nhìn rất đẹp, hôm nay trời lại hửng nắng, ánh nắng rực rỡ ấm áp chiếu vào trút xuống người làm tâm trạng cũng thoải mái hơn nhiều.
Thật là một thời tiết đẹp thích hợp để ra ngoài, thích hợp để gặp gỡ.
Khương Ánh chớp chớp mắt, hỏi: "Sao lại chưa gọi món vậy chị?"
Trình Khanh Ngôn: "Em nhìn xem bây giờ là mấy giờ rồi."
Khương Ánh nhìn điện thoại, còn vài phút nữa là mười giờ rưỡi. Nếu chưa đói thì giờ này ăn cơm đúng là hơi sớm thật. Cô suy nghĩ một chút rồi nói: "Lần sau chị có thể xuất phát muộn hơn một chút, đến nhà hàng đúng giờ cơm là có thể gọi món ăn luôn rồi."
Đi muộn hơn một chút thì nàng cũng có thể ở nhà nghỉ ngơi thêm, ngủ thêm một lúc.
Trình Khanh Ngôn nhíu mày nhìn cô, giọng nói trong trẻo cất lên hỏi: "Chị hẹn em ăn cơm là chỉ vì ăn cơm thôi sao?"
Khương Ánh khẽ chớp mi, trong lòng nảy ra một ý nghĩ táo bạo khiến nhịp tim bất giác đập nhanh. Cô rất ngại ngùng hỏi lại: "Là vì muốn gặp em ạ?"
"Bằng không thì sao?" Đồ hư hỏng này cũng không đến mức quá đần. Trình Khanh Ngôn hừ nhẹ một tiếng: "Cơm thì ngày nào chẳng ăn được, còn em thì ngày nào cũng gặp được sao?"
"Được mà, ngày nào em cũng có thể đến gặp chị." Khương Ánh đỏ bừng mặt, miệng nhanh hơn não mà bộc bạch ngay suy nghĩ trong lòng. Nói xong rồi cô mới bắt đầu thấy xấu hổ.
Nhìn người trước mặt vừa thõa mắt vừa êm tai, nghe những lời ngọt ngào dịu dàng, Trình Khanh Ngôn tâm trạng vô cùng vui vẻ. Khóe môi nàng khẽ nhếch lên, giọng điệu vừa kiêu kỳ vừa nũng nịu: "Em muốn gặp là chị cho gặp chắc? Em nghĩ hay thật đấy."
Nàng đâu phải người tùy tiện. Mỗi ngày người muốn gặp nàng nhiều vô số kể, ai cũng phải đến lễ tân của tập đoàn Trình thị đặt lịch hẹn rồi xếp hàng, đâu phải ai muốn gặp nàng là gặp được ngay.
Hơn nữa dạo gần đây Trình Khanh Ngôn thực sự rất bận, lịch trình mỗi ngày đều kín lịch. Hai ngày cuối tuần, thời gian nghỉ ngơi của nàng chỉ có sáng nay, đến chiều là nàng phải về công ty tăng ca họp hành để lo việc cho dự án phía Tây thành phố.
Trong điện thoại cũng chất đống rất nhiều tin nhắn công việc, có một số việc khá gấp cần nàng đưa ra quyết định ngay. Mới nói với Khương Ánh được vài câu thì cấp dưới đã gọi điện tới.
Ban đầu nàng muốn trò chuyện với Khương Ánh một lúc, nhưng không còn cách nào khác, nàng đành phải tạm gác lại công việc một chút.
Khương Ánh rất thông cảm, vì chính cô cũng có rất nhiều việc đang chờ hoàn thành: bận rộn thi cuối kỳ, bận chuẩn bị cho kỳ thực tập kỳ nghỉ đông, trên bảng kế hoạch toàn là việc. Thế nhưng cô vẫn chạy đến gặp nàng: "Không sao đâu chị, chị cứ xử lý công việc đi, em cũng có thể xem báo cáo một lúc."
Trình Khanh Ngôn gật đầu, mỉm cười với cô. Sau khi nhìn nhau một cái, cả hai cùng cầm điện thoại lên, rủ mắt bắt đầu bận rộn.
Cùng một khoảng nắng ấm vờn nhẹ trên người họ, những hạt bụi nhỏ li ti nhảy múa giữa hai người. Tuy yên lặng không nói với nhau câu nào nhưng dường như lại như đã bộc bạch rất nhiều điều.
Còn về việc đã nói những gì thì ngôn từ khó mà diễn tả được.
Trợ lý Tần ngồi một mình ở bàn đối diện cũng đang xử lý công việc, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu nhìn hai người họ. Không phải em lén nhìn, mà là em phải quan sát tình hình xung quanh, bởi vì công việc trợ lý bao gồm cả nhiệm vụ bảo đảm an toàn cho sếp.
Quan sát vài lần, trong lòng em dâng lên sự thán phục dạt dào. Đúng là những người giỏi giang, đi hẹn hò cũng nghiêm túc xử lý công việc, bảo sao họ lại thành công đến vậy.
Gặm đường đã quá trời.
Nhưng em vẫn muốn xem sếp cùng Khương Ánh tương tác với nhau hơn, như thế mới gặm sướng hơn được.
Khi chú tâm làm việc thì thời gian trôi qua rất nhanh.
Khương Ánh phát hiện ra một điều rất kỳ diệu. Dạo gần đây khi tự học ở thư viện trường, khi ngồi nghe giảng trong lớp hay lúc ôn tập ở ký túc xá, cô luôn ít nhiều bị phân tâm mà nghĩ đến nàng. Cô muốn gửi tin nhắn cho nàng, muốn gặp nàng, muốn trò chuyện cùng nàng.
Thế nhưng lúc này người phụ nữ ấy đang ngồi ngay đối diện cô, cô lại chẳng hề xao nhãng chút nào. Sự tập trung của cô đã trở lại và cô có thể bình tĩnh bước vào trạng thái học tập.
Vì sao nhỉ?
Khương Ánh đọc xong một bản báo cáo liền tắt điện thoại, ngơ ngác nhìn đối phương, trong đầu mải mê suy nghĩ lý do.
Trình Khanh Ngôn xử lý xong công việc, khi ngẩng đầu lên thấy dáng vẻ này của cô Alpha thì nhíu mày cười khẽ một tiếng.
Xem ra đồ hư hỏng này thật sự rất thích nàng, nhìn nàng đến mức ngẩn ngơ như vậy.
"Nhìn chị bao lâu rồi?"
"Dạ?"
Khương Ánh hoàn hồn, hàng mi run rẩy. Cô ngại ngùng mỉm cười rồi liếc nhìn thời gian, đáp lời nàng: "Khoảng chừng năm sáu phút rồi ạ."
"Lâu thế cơ à?"
"Dạ."
"Đẹp lắm sao?"
"Đẹp ạ."
Trình Khanh Ngôn lại hỏi: "Thích nhìn không?"
Khương Ánh mặt nóng bừng, nhỏ giọng nói: "Thích ạ…"
Trình Khanh Ngôn tâm trạng cực kỳ tốt, nàng nâng cốc nhấp một ngụm nước ấm rồi lại khẽ cười một tiếng.
Khương Ánh cảm thấy lỗ tai ngứa ngáy vô cùng, ngứa đến mức hơi nóng lên. Cô đưa tay xoa xoa vài cái, suy nghĩ một chút rồi hỏi: "Em có làm phiền chị làm việc không?"
"Không phiền." Trình Khanh Ngôn nói, "Ánh mắt của em không ồn ào."
Khương Ánh chớp chớp mắt, "ồ" một tiếng. Nhưng mà ánh mắt không ồn ào là thế nào chứ?
Cô chưa từng nghe qua cách nói này bao giờ.
Những tin nhắn cần xử lý gấp Trình Khanh Ngôn đều đã giải quyết xong, còn một số việc không quá quan trọng thì nàng tạm thời chưa buồn ngó tới. Thả lỏng cả thể xác lẫn tâm trí, nàng thong thả trò chuyện, tràn đầy tính xấu mà trêu chọc Alpha, thích thú nhìn khuôn mặt cô gái nhỏ đỏ hết lần này đến lần khác, thỉnh thoảng lại cuống quýt bất đắc dĩ gọi nàng là chị ơi để mong nàng tha cho.
Nhưng Alpha đâu biết rằng, cô càng gọi như vậy thì chị ơi xấu tính lại càng muốn trêu chọc cô hơn.
Nếu cứ trêu tiếp thì cô gái nhỏ sẽ phát hoảng mất. Trình Khanh Ngôn giữ vững nguyên tắc "phát triển bền vững", rất có lương tâm mà tha cho cô. Nàng hắng giọng một cái rồi chuyển sang chuyện chính: "Khi nào em được nghỉ đông?"
Khương Ánh nhấp một ngụm nước chanh để xua đi cảm giác oi nóng trên người: "Chắc là đầu tháng Một ạ. Lịch thi của khoa vẫn chưa có, nhưng mọi năm đều nghỉ vào đầu tháng Một."
Trình Khanh Ngôn "ừ" một tiếng, cầm menu lên: "Kỳ nghỉ đông em ở lại Bối Thành qua tết sao?"
"Sau khi nghỉ xong em phải đi thực tập ngay nên chắc không có thời gian về quê, em sẽ ở lại Bối Thành suốt." Khương Ánh nhìn nàng nói, "Vì vậy em tính đến Tết Dương lịch sẽ tranh thủ về một chuyến để thăm gia đình."
Trình Khanh Ngôn: "Quê em ở huyện Vân à?"
Khương Ánh "dạ" một tiếng: "Quýt em gửi cho chị là từ huyện Vân đấy ạ. Mấy cây đó do nhà hàng xóm dưới tầng nhà em trồng dưới quê, nếu chị thích thì em có thể mua thêm một ít."
"Lần trước em cho chị vẫn chưa ăn hết, năm nay đừng gửi nữa." Trình Khanh Ngôn rủ mắt lật xem menu.
Khương Ánh nói: "Vậy sang năm em lại gửi cho chị nhé."
Lời vừa thốt ra, cô liền ngơ ngác mất vài giây. Cô nhớ đến bản hợp đồng đã ký giữa mình và Trình Khanh Ngôn, đến mùa quýt chín sang năm thì hợp đồng của hai người đã hết hạn mất rồi.
Hợp đồng hết hạn…
Cô còn có thể gửi quýt cho nàng nữa không?
Khương Ánh mím mím môi, sự ấm áp trên người tan biến, cô cảm thấy lồng ngực có chút ngột ngạt.
Trình Khanh Ngôn đang chăm chú gọi món nên không nhận ra sự thay đổi biểu cảm nhỏ nhặt này của cô. Đây là lần đầu tiên nàng đến nhà hàng này nên cũng không biết món nào ngon. Menu lại quá dày, nàng chọn một lúc đã cảm thấy hơi thiếu kiên nhẫn nên đưa cho cô gái nhỏ: "Em biết nấu ăn, em gọi món đi."
Gọi món và biết nấu ăn thì có liên quan trực tiếp gì với nhau sao?
Khương Ánh chớp chớp mắt, nhìn dáng vẻ nhíu mày thiếu kiên nhẫn của người phụ nữ trước mặt, mắt cô cong cong khẽ mỉm cười.
Ngay cả gọi món cũng cảm thấy phiền phức, tính nết của Trình Khanh Ngôn thật đáng yêu quá đi.
Trình Khanh Ngôn liếc nhìn cô một cái, đồ hư hỏng này đang cười cái gì thế không biết, thích gọi món đến vậy sao?
Khương Ánh nghiêm túc lật xem menu, kiên nhẫn hỏi xem nàng có muốn ăn món này không, có thích món kia không, sau đó đưa ra gợi ý hợp lý. Chưa đầy năm phút, cô đã gọi xong những món hai người sẽ ăn.
Cô gọi khá nhiều món, qua lời giới thiệu của Khương Ánh thì Trình Khanh Ngôn món nào cũng muốn nếm thử. Bởi vậy tốc độ lên món hơi chậm, họ phải đợi một lúc.
Nhà hàng mà Trình Khanh Ngôn chọn mức giá không hề rẻ, vậy mà hành động lật xem menu gọi món vừa rồi của Khương Ánh lại đặc biệt tự nhiên và thuần thục, giống như đã tiêu dùng ở những nhà hàng kiểu này vô số lần nên mới hình thành nên sự tự nhiên đó.
Thế nhưng bình thường cô gái nhỏ chắc chắn sẽ không đến những quán như thế này để tiêu dùng. Không chỉ có vậy, ngẫm nghĩ kỹ lại thì trong những lần tiếp xúc hàng ngày, cô gái nhỏ dường như đối với tất cả những thứ vượt quá mức tiêu dùng hiện tại của cô đều thể hiện rất tự nhiên, dùng cũng rất quen tay, giống như từ nhỏ điều kiện sống đã vô cùng ưu việt, chẳng kém cạnh nàng là bao.
Nhưng chẳng phải Khương Ánh đã rời khỏi Khương gia từ nhỏ để tới huyện Vân sinh sống rồi sao?
Trình Khanh Ngôn có chút tò mò, song trước mắt nàng không hỏi nhiều. Những chủ đề nặng nề có thể liên quan đến gia đình gốc thế này vốn không thích hợp để trò chuyện vào một thời khắc thư thái, vui vẻ như hiện tại.
Cũng không phải chuyện gì quá quan trọng, sau này có cơ hội rồi nói tiếp cũng được.
Trợ lý Tần không ăn cùng hai người, em không muốn làm bóng đèn nên ngồi riêng một góc, rất hào phóng gọi vài món mình thích rồi vui vẻ thưởng thức.
Chuyện ăn uống hay đi lại của em hầu như chẳng tốn đồng nào, công ty đều chi trả hết.
Trợ lý Tần thức thời không đến quấy rầy, nhưng điều đó không có nghĩa là người khác cũng vậy.
"Trình tổng?"
Trong lúc chờ lên món, một giọng nữ trầm ấm thành thục cất lên gọi Trình Khanh Ngôn. Nàng nghiêng đầu nhìn sang rồi nở nụ cười lịch sự, đưa tay ra bắt: "Tô tổng."
Tô Liễm Ý mỉm cười bắt tay với nàng: "Tôi còn tưởng mình nhìn lầm, không ngờ lại là cô thật, đúng là có duyên."
Trình Khanh Ngôn: "Tôi cũng không nghĩ lại gặp cô ở đây, cô có hẹn với ai sao?"
"Không có, tôi đi một mình thôi." Tô Liễm Ý thoải mái trêu đùa, "Nếu cô không thấy phiền thì hay là cho tôi ngồi cùng bàn ăn chung nhé?"
Hiện tại họ là đối tác của nhau, Trình Khanh Ngôn lại rất thưởng thức Tô Liễm Ý và sẵn lòng kết bạn với chị. Đối phương đã nói vậy, nàng tự nhiên sẽ không từ chối nên liền gật đầu đồng ý.
Tô Liễm Ý vốn chỉ tiện miệng nhắc tới, không ngờ Trình Khanh Ngôn lại thật sự không ngại. Chị cũng không phải người thiếu phép lịch sự nên quay sang nhìn Khương Ánh: "Liệu có làm phiền em gái này không?"
Khương Ánh ngoại trừ trước mặt Trình Khanh Ngôn mới bối rối ngượng ngùng, còn trước mặt người khác cô đều rất bình tĩnh, hoàn toàn không bị ảnh hưởng: "Không sao đâu ạ, chị ngồi đi."
Lúc này Tô Liễm Ý mới ngồi xuống, chị hỏi: "Hai người gọi món chưa?"
"Đã gọi rồi." Trình Khanh Ngôn đưa menu cho chị để gọi thêm vài món mình thích.
Tô Liễm Ý nhìn qua những món hai người đã chọn, không khỏi lên tiếng: "Hai người không phải lần đầu tới đây ăn đúng không?"
Trình Khanh Ngôn tò mò vì sao chị lại nói vậy: "Ừm?"
"Thực ra không giấu gì cô, nhà hàng này là do tôi đầu tư. Hôm nay rảnh rỗi không có việc gì nên tôi mới ghé qua xem thử. Món hai người gọi kết hợp rất khéo, bình thường chỉ có khách quen mới biết cách phối hợp như thế này thôi." Tô Liễm Ý giải thích.
Trình Khanh Ngôn nhíu mày, mỉm cười nhìn Khương Ánh, trong lời nói mang theo chút tự hào: "Là em ấy gọi đấy."
Nàng cũng tiện thể giới thiệu sơ qua để hai người làm quen với nhau.
"Đây là Tô tổng của tập đoàn Tô Thị, Tô Liễm Ý."
"Còn đây là Khương Ánh, sinh viên đại học Bối Thành."
Khương Ánh và Tô Liễm Ý nhìn nhau, chào hỏi rồi bắt đầu trò chuyện.
"Bạn học Khương năm nay bao nhiêu tuổi rồi?" Tô Liễm Ý nhìn ngắm nét mặt cô, giọng điệu vô thức mềm mỏng đi rất nhiều.
Khương Ánh rất lễ phép, mỉm cười đáp: "Em hai mươi rồi ạ."
Tô Liễm Ý lại hỏi: "Hai mươi à, vậy là sắp tốt nghiệp rồi nhỉ?"
"Dạ."
"Em định đi làm luôn hay sẽ học tiếp?"
Khương Ánh nói: "Em được học thẳng lên tiến sĩ nên chắc phải học thêm vài năm nữa."
"Lợi hại quá nha." Tô Liễm Ý nhìn cô, "Có muốn đãi tiệc ăn mừng không?"
Khương Ánh lắc đầu: "Dạ thôi, cũng chỉ là đi học bình thường thôi ạ."
Tô Liễm Ý tỏ vẻ tiếc nuối: "Thế thì chị lại không có cơ hội tặng quà cho em rồi. Em là người Bối Thành à?"
"Dạ, em ở huyện Vân, Bối Thành." Khương Ánh gật đầu.
Trình Khanh Ngôn nhìn hai người họ cứ thế người một câu tôi một câu trò chuyện rôm rả: ? ? ?
Nếu nàng nhớ không lầm thì Khương Ánh và Tô Liễm Ý mới chỉ vừa quen nhau hai phút trước qua lời giới thiệu của nàng thôi mà, bây giờ là tình huống gì đây?
Lại có thể bỏ rơi nàng sang một bên để nói chuyện khí thế ngút trời như thế.
Cái đồ xấu xa này bình thường chẳng phải rất ít lời sao, sao tự dưng lại chủ động nói nhiều với Tô Liễm Ý thế chứ?
Lại còn học thẳng tiến sĩ nữa, ngay cả nàng còn chưa biết đồ xấu xa này được học thẳng tiến sĩ đấy.
Trình Khanh Ngôn rất không hài lòng liếc nhìn cô gái nhỏ. Ở dưới bàn, chiếc chân đi giày cao gót của nàng liền đá thẳng vào bắp chân cô.
Khương Ánh giật mình nhíu mày, vì quá đột ngột nên cô suýt chút nữa đã thốt lên thành tiếng.
Tô Liễm Ý thấy sắc mặt cô không ổn liền quan tâm: "Sao thế em?"
Khương Ánh hoàn hồn: "Không có gì, không có gì đâu ạ."
Ngay khi cô nói không sao, Trình Khanh Ngôn lại đá thêm cho cô một cái nữa. Cô nhìn người phụ nữ đối diện, vô tội chớp chớp mắt.
Đồ xấu xa này lại muốn giả bộ đáng yêu để cho qua chuyện sao?
Trình Khanh Ngôn khẽ cười một tiếng. Đúng lúc này nhân viên phục vụ đến dọn thức ăn lên, nàng mới thu chân về, tha cho cô gái nhỏ.
Ăn tại nhà hàng do Tô Liễm Ý đầu tư, với tư cách là chủ nhà, bữa ăn này đương nhiên là do chị đãi. Trong lúc dùng bữa, chị còn nhiệt tình giới thiệu tỉ mỉ từng món ăn cho hai người.
Trình Khanh Ngôn hỏi: "Tô tổng hình như rất có hứng thú với ẩm thực nhỉ?"
Lần trước là quán bar yên tĩnh, lần này lại là nhà hàng, tất cả đều liên quan đến ăn uống.
Tô Liễm Ý đáp: "Chắc là sở thích của gia đình đấy. Người nhà tôi ai cũng thích nấu nướng, bản thân tôi cũng có hứng thú với việc xuống bếp nên mới mở vài nhà hàng chơi chơi thôi."
Thì ra là thế, Trình Khanh Ngôn gật đầu.
Tô Liễm Ý hỏi: "Trình tổng thích nấu ăn không?"
"Tôi không có năng khiếu ở khoản này nên rất ít khi vào bếp." Trình Khanh Ngôn không chỉ không có năng khiếu mà nàng thực sự không thích tự mình động tay động chân.
Nàng cũng không hiểu nấu ăn thì có gì thú vị, thế nhưng xung quanh nàng lại có rất nhiều người thích, ví dụ như Dư Giản Dư, trợ lý Tần, Khương Ánh, và giờ lại có thêm cả Tô Liễm Ý.
Khi dùng bữa xong, Khương Ánh đứng dậy chuẩn bị đi nhà vệ sinh một chuyến.
Tô Liễm Ý chủ động hỏi: "Có cần chị dẫn em đi không?"
Khương Ánh từ chối: "Không cần đâu ạ, em tự đi là được rồi, em quay lại ngay thôi."
Tô Liễm Ý "ừ" một tiếng, ánh mắt đong đầy nụ cười nhìn theo bóng lưng Khương Ánh cho đến khi cô biến mất ở góc rẽ chị mới quay đầu lại.
Rất không bình thường.
Người đứng đầu một tập đoàn, tại sao lại nhiệt tình với một sinh viên mới gặp lần đầu như thế?
Trình Khanh Ngôn nhớ lại lần trước Tô Liễm Ý gặp trợ lý Hà dường như cũng có thái độ này. Suy nghĩ một hồi, nàng chủ động hỏi: "Tô tổng hình như rất có hứng thú với Khương Ánh?"
"Đúng là rất có hứng thú." Tô Liễm Ý nói thật, "Tôi đối với em ấy có cảm giác mới quen mà như đã thân từ lâu vậy."
Nghe vậy, đầu ngón tay Trình Khanh Ngôn nhẹ nhàng gõ gõ lên mặt bàn, ánh mắt khẽ dấy lên chút cảnh giác nhìn Tô Liễm Ý.
Mới quen đã thân, hay là vừa thấy đã yêu?
Trợ lý Hà thì sao cũng được.
Khương Ánh thì tuyệt đối không thể.
Tác giả có lời muốn nói:
Tiểu Khương đang học cái xấu ing~
Tiểu Khương đang được khai phá đam mê ing~
Cam tổng: Còn kinh hỉ nào mà tôi chưa biết nữa không? (Đáp: Còn nhiều lắm nha)
(Tô tỷ không phải tình địch đâu, yên tâm nhé)
Ngủ ngon, ngày mai gặp lại!