Sau khi được người vợ giàu có nhặt về nhà - Chương 53
Tô Liễm Ý có thể có hứng thú với trợ lý Hà, chỉ cần chị không làm ra chuyện ảnh hưởng đến Trình Thị thì Trình Khanh Ngôn vừa không tò mò, cũng chẳng buồn bận tâm.
Đều là người trưởng thành cả rồi, sau này phát triển ra sao thì đó cũng là chuyện riêng của họ.
Thế nhưng Khương Ánh thì không được.
Trình Khanh Ngôn và Tô Liễm Ý xét theo một nghĩa nào đó thì thực ra thuộc cùng một tuýp người.
Ngoại trừ tính cách không giống nhau, thì thân thế, diện mạo, gia cảnh của họ đều ngang tài ngang sức. Hiện tại cả hai đều đang độc thân, đối với những thứ mình muốn thì đều sẽ nỗ lực hết sức để đạt được, vô cùng mạnh mẽ và không chịu thua.
Hiện tại Trình Thị và Tô Thị vừa mới bắt đầu hợp tác, dự án khu công nghệ phía Tây thành phố có ý nghĩa vô cùng trọng đại đối với Trình Khanh Ngôn. Nàng không muốn có bất kỳ sự cố ngoài ý muốn nào xảy ra, tự nhiên lại càng không thể nảy sinh mâu thuẫn với Tô Liễm Ý.
Bởi vậy, Trình Khanh Ngôn không hề muốn Tô Liễm Ý có hứng thú với Khương Ánh. Trong lòng nàng tuy thận trọng nhưng lại không hề biểu lộ ra ngoài, giọng điệu vẫn tự nhiên hòa nhã như thể đang trò chuyện phiếm: "Là loại hứng thú nào vậy?"
Tô Liễm Ý cười đáp: "Nói cũng không rõ nữa, có lẽ là loại hứng thú muốn coi em ấy như em gái chăng."
Em gái.
Là em gái đàng hoàng, hay là "em gái mưa"?
Tô Liễm Ý sao lúc nào cũng có hứng thú với những người xung quanh nàng thế nhỉ, người đứng đầu một doanh nghiệp lại không có việc gì đàng hoàng để bận rộn sao, Tô Thị sắp sập tiệm rồi à?
Trình Khanh Ngôn thầm cằn nhằn vài câu trong lòng, nét mặt vẫn hòa nhã, nửa thật nửa giả trêu ghẹo: "Mấy ngày trước Tô tổng chẳng phải còn nói có hứng thú với trợ lý Hà sao, nhanh như vậy đã muốn đổi em gái khác rồi?"
"Em gái mà, đương nhiên là càng nhiều càng tốt rồi." Tô Liễm Ý cũng chẳng phải dạng vừa. Mặc dù Trình Khanh Ngôn che giấu rất giỏi, nhưng vì quan tâm nên mới rối loạn, chị vẫn vô tình nhận ra sự bất thường rất nhỏ trên nét mặt nàng. Lông mày chị khẽ nhếch lên, đưa ra một câu trả lời lấp lửng rồi còn hỏi ngược lại: "Trình tổng có nguyện ý chia sẻ em gái Khương Ánh ra không?"
Mặc dù chị không hóng hớt như Dư Giản Dư, nhưng chuyện dưa tình cảm của mẫu người như Trình Khanh Ngôn, lại còn là chuyện ngay trước mắt thế này, chị thực sự rất tò mò.
Lần trước khi chị nhắc đến trợ lý Hà, Trình Khanh Ngôn đã nói thế nào nhỉ? Hình như là: "Đó là việc tư của trợ lý Hà, cô muốn làm quen thì cứ tự nhiên, tôi không can thiệp."
Còn bây giờ Trình Khanh Ngôn lại chẳng hề tỏ ra dửng dưng như thế nữa, nàng nói: "Tôi thấy Tô tổng hình như cũng không thiếu một cô em gái như Khương Ánh đâu."
Quả nhiên đúng như chị dự đoán.
Tô Liễm Ý cười cười, không đùa nữa mà nghiêm túc nói: "Không phải loại em gái đó đâu, tôi là muốn xem Khương Ánh như một đứa em gái thuộc hàng vãn bối thôi, không giống với trợ lý Hà đâu."
Trong những chuyện thế này không cần thiết phải nói dối. Ánh mắt hai người giao nhau, điểm tới là dừng, cả hai đều đã hiểu rõ ý của đối phương.
Tô Liễm Ý muốn một cô em gái ruột thịt chân chính.
Trình Khanh Ngôn lại muốn một cô "em gái nhỏ" để yêu thương.
Đều là em gái, nhưng tính chất lại khác nhau nên sẽ không xảy ra xung đột, cũng không ảnh hưởng đến chuyện hợp tác, Trình Khanh Ngôn nhờ đó mà yên tâm hơn rất nhiều.
Tô Liễm Ý nhấp một ngụm rượu vang, thong thả trò chuyện: "Khương Ánh trông rất ngoan, lại rất hợp nhãn tôi."
"Cũng hợp nhãn tôi." Trình Khanh Ngôn thong thả đáp, "Có điều cũng có lúc không ngoan đâu."
Tô Liễm Ý bật cười, mách nước: "Là do chiều quá đấy thôi, cứ răn dạy cho vài trận là ngoan ngay. Giới trẻ bây giờ ai cũng thế cả, thích giả bộ đáng thương để tranh thủ sự đồng cảm, Trình tổng đừng có đau lòng rồi lại không lỡ ra tay thu phục nhé."
Thật sự là do nuông chiều quá nên cô Alpha mới không ngoan sao?
Nhưng cho đến hiện tại, Khương Ánh nhìn chung vẫn rất ngoan ngoãn, chỉ thỉnh thoảng mới giở chút tính bướng bỉnh chứ chưa đến mức cần phải "thu phục".
Trình Khanh Ngôn không có kinh nghiệm trong chuyện này, còn Tô Liễm Ý trông có vẻ kinh nghiệm dạn dĩ, đợi sau này có nhu cầu rồi nàng hướng chị nghiêm túc thỉnh giáo cũng chưa muộn.
Tô Liễm Ý nói: "Trình tổng hẳn là biết, Tô gia đến đời của tôi thì trong dòng trực hệ chỉ có mình tôi, tôi không có chị em nào cả."
"Kỳ thực mẹ tôi ngày trước cũng từng muốn sinh thêm đứa nữa, tôi ủng hộ hai người họ lắm chứ, ngay cả tên tôi cũng đã nghĩ xong rồi, gọi là Tô Dụ, đồ chơi cũng chuẩn bị rất nhiều để chờ em gái ra đời. Thế nhưng năm đó hai người họ chuẩn bị mang thai thế nào cũng không được, mommy của tôi lại không muốn mẹ vất vả chịu khổ nữa nên sau đó đành phải từ bỏ."
Năm hai người mẹ của nàng chuẩn bị mang thai, nàng hình như vừa tròn sáu tuổi. Nếu năm đó nàng thật sự có em gái, thì bây giờ em gái cũng vừa bằng tuổi Trình Khanh Ngôn.
Khó mà nói trước được, biết đâu vào thời trung học còn có thể cùng Trình Khanh Ngôn đi học, cùng nhau lớn lên, trở thành bạn thân.
Cũng biết đâu chừng Tô thị và Trình thị đã có thể hợp tác sớm hơn, hai bên cùng lớn mạnh.
Trình Khanh Ngôn nhẹ gật đầu: "Cho nên cô mới muốn Khương Ánh làm em gái sao?"
Khương Ánh quả thực rất thích hợp làm em gái, tính cách tốt, học giỏi, lại ngoan ngoãn.
Thế nhưng nàng chưa từng nảy ra ý nghĩ muốn Khương Ánh làm em gái mình. Bầu không khí gia đình nàng và Tô Liễm Ý không giống nhau. Tô Liễm Ý là người thừa kế duy nhất của thế hệ này ở Tô gia, hai người mẹ của chị cũng rất ân ái, người một nhà hòa thuận yêu thương, không hề xảy ra bất kỳ chuyện đấu đá xăm xoi nào, nên việc muốn có em gái là rất bình thường.
Nhưng Trình gia lại có quá nhiều chuyện phức tạp, từ nhỏ nàng sống vốn chẳng mấy êm đềm. Nàng không có nhiều mong cầu đối với tình thân, chi bằng tình bạn còn đáng tin hơn.
Tô Liễm Ý "ừ" một tiếng. Chị nói mình và Khương Ánh vừa gặp đã thân, câu này không hề dối lòng, chị thật sự rất hài lòng về Khương Ánh.
Chị còn nói thêm: "Cô không cảm thấy tôi và em ấy nhìn khá giống nhau sao?"
Trình Khanh Ngôn: …
Tô tổng, cô nói hơi quá rồi đấy.
Hai người hoàn toàn khác nhau, ngoại trừ đều là nữ giới ra thì chẳng có điểm nào giống nhau cả.
Thế nhưng Tô tổng lúc này đang chìm đắm trong việc nhận em gái nên chẳng lọt tai những lời này. Chị còn bắt đầu liệt kê những điểm tương đồng ở đâu: lông mày, ánh mắt, sống mũi, vành tai…
Trình Khanh Ngôn: …
Cứ theo đà này, e là một lúc nữa chị sẽ bảo Khương Ánh là em gái ruột của mình mất.
Tô Liễm Ý: "Qua một thời gian nữa, khi tôi và em ấy thân thiết hơn, tôi sẽ dẫn em ấy về nhà gặp người nhà tôi. Mọi người chắc chắn đều sẽ thích em ấy."
Trình Khanh Ngôn: …
Đã lên kế hoạch dẫn về ra mắt gia đình luôn rồi.
Nếu không phải chính miệng đối phương nói chỉ thích Khương Ánh như một người em gái thuần túy, nàng thật sự sẽ không thể yên tâm.
Tiếng bước chân bên cạnh từ xa tiến lại gần, Trình Khanh Ngôn và Tô Liễm Ý đồng thời nhìn sang, ánh mắt không rời khỏi người em gái này.
Khương Ánh vừa đi vệ sinh một chuyến về vẫn chưa hề hay biết mình vừa có thêm một người chị.
Khương Ánh ngồi xuống, bị hai người nhìn như vậy cảm thấy hơi ngượng ngùng, cô sờ sờ mặt rồi hỏi: "Trên mặt em có dính gì sao?"
Tô Liễm Ý gật đầu: "Có nét đẹp."
Nét đẹp giống hệt như chị.
Trình Khanh Ngôn: …
Khương Ánh: ? ? ?
Gì cơ, sao cô nghe không hiểu gì hết vậy, có phải Tô tổng uống nhiều quá nên bắt đầu nói mớ rồi không.
Ăn xong bữa cơm, mọi người đều không phải là người rảnh rỗi nên đành chào tạm biệt để đi làm việc riêng.
Tô Liễm Ý lấy điện thoại ra, nói với Khương Ánh: "Thêm WeChat nhé, sau này tiện liên lạc."
Hả?
Khương Ánh chớp chớp mắt, sau này sao lại cần liên lạc chứ? Tuy cô cảm thấy Tô Liễm Ý là người rất tốt, cô không ghét bỏ gì, nhưng cô chưa từng nghĩ sau này sẽ gặp lại.
Thế nhưng Tô Liễm Ý lại là đối tác của Trình Khanh Ngôn, nếu cô trực tiếp từ chối thì có vẻ không ổn lắm, liệu có ảnh hưởng đến công việc của Trình Khanh Ngôn hay không?
Cô không muốn gây thêm rắc rối cho nàng.
Cô do dự mím mím môi, rèm mi run nhẹ, đưa ánh mắt cầu cứu về phía Trình Khanh Ngôn.
Trình Khanh Ngôn khoanh tay trước ngực, lườm cô một cái. Mới vừa rồi chẳng phải còn bơ nàng sang một bên, trò chuyện xôm xả với người chị mới sao? Giờ mới biết đường nhìn về phía người chị cũ này à: "Nhìn chị làm gì, em muốn thêm thì cứ thêm, chẳng lẽ còn muốn chị giúp chắc?"
Người có thân phận địa vị như Tô Liễm Ý mà chủ động đề nghị kết bạn WeChat thực sự rất hiếm thấy.
Kết bạn rồi, đối với sự nghiệp và cuộc sống sau này của Khương Ánh chỉ có lợi chứ không có hại. Nàng trách thì trách vậy thôi, chứ sẽ không ngăn cản.
Khương Ánh "ồ" một tiếng, do dự vài giây rồi lấy điện thoại ra thêm WeChat của Tô Liễm Ý.
Tô Liễm Ý nhắc nhở cô: "Em sửa lại ghi chú tên chị đi, chị thường xuyên thay đổi ảnh đại diện với tên WeChat nên khó tìm lắm."
Khương Ánh gật đầu, rủ mắt chạm vào màn hình. Trong lúc cô sửa ghi chú, Trình Khanh Ngôn và Tô Liễm Ý đồng thời nhìn vào điện thoại của cô, thấy cô gõ vào hai chữ "Tô tổng".
Chẳng liên quan gì đến chữ "chị" cả.
Khóe miệng Trình Khanh Ngôn nhếch lên.
Khóe miệng Tô Liễm Ý lại hơi trề xuống. Dù chị rất muốn nhận người ta làm em gái, nhưng dù sao đây cũng là lần đầu tiên gặp mặt, chị không thể làm Khương Ánh giật mình, càng không thể bắt người ta gọi mình là chị ơi ngay được.
Chờ sau này số lần gặp mặt nhiều hơn, khi mang Khương Ánh về nhà giới thiệu với người thân, chị sẽ chuẩn bị một món quà lớn rồi mới nhắc lại chuyện nhận em gái và đổi cách xưng hô cũng chưa muộn.
Đến lúc đó chị định nhờ Trình Khanh Ngôn làm người chứng kiến, dù sao Trình Khanh Ngôn cũng là cầu nối giúp chị và Khương Ánh quen biết nhau.
Tô Liễm Ý cùng hai người đi ra bãi đỗ xe. Chị lên xe trước rồi chào tạm biệt: "Hẹn gặp lại lần sau."
Sau khi chị rời đi, Khương Ánh mới đi theo Trình Khanh Ngôn lên xe. Vừa ngồi xuống, nàng liền lên tiếng, hỏi một câu đầy ẩn ý: "Hôm nay vui không?"
Khương Ánh gật đầu: "Dạ vui."
Trình Khanh Ngôn: "Vì sao lại vui?"
Khương Ánh chớp chớp mắt, có chút ngại ngùng: "Được gặp chị rất vui, cùng nhau ăn cơm cũng rất vui."
Trình Khanh Ngôn nhướng mày, hừ nhẹ một tiếng: "Còn Tô tổng thì sao?"
"Tô tổng làm sao ạ?" Khương Ánh không hiểu.
"Không phải em nói chuyện với Tô tổng rất hợp sao, còn kết bạn WeChat nữa, lẽ nào không vui?"
Chẳng trách nàng lại châm biếm như vậy. Nàng và Khương Ánh quen biết nhau một thời gian rồi, ban đầu toàn nhắn tin qua số điện thoại, cách đây không lâu mới vừa kết bạn WeChat.
Vậy mà ngày đầu tiên Khương Ánh quen biết Tô Liễm Ý đã thêm WeChat của người ta, lại còn vui vẻ trò chuyện nhiều như thế, mà còn là chủ động nói chuyện nữa chứ.
Khương Ánh có ý gì đây?
Dù Tô Liễm Ý đã bày tỏ thái độ là không có hứng thú tình cảm gì với Khương Ánh, nhưng còn Khương Ánh thì sao?
Trình Khanh Ngôn nhíu chặt lông mày. Nhan sắc, tài phú, địa vị mà nàng sở hữu, Tô Liễm Ý đều có.
Những thứ nàng không có, Tô Liễm Ý cũng có. Ví dụ như tuyến thể khỏe mạnh, gia đình hòa thuận êm ấm, hay một tay nấu nướng tài hoa…
Khương Ánh có thể nảy sinh hứng thú với nàng, có thể thích nàng, vậy liệu có đồng nghĩa với việc cô cũng sẽ nảy sinh hứng thú với Tô Liễm Ý hay không?
Khương Ánh không biết trong lòng nàng đang nghĩ gì. Thấy nàng nhíu mày, cô vội vàng nói: "Em thêm WeChat của chị ấy là vì chị ấy là đối tác của chị, em lo từ chối thì sẽ gây phiền phức cho chị. Nếu chị không muốn em kết bạn với chị ấy, giờ em xóa chị ấy đi ngay."
Trình Khanh Ngôn ngăn lại: "Chị đâu có bảo em xóa."
Nàng bực bội không phải vì chuyện kết bạn WeChat.
Khương Ánh lại đặt điện thoại xuống, "ồ" một tiếng rồi ngẫm nghĩ bổ sung thêm: "Em gặp chị ấy không thấy vui, mà cũng chẳng thấy không vui, em chỉ rất bình thường nói chuyện với chị ấy thôi."
Còn về việc tại sao lời nói của mình lại trở nên nhiều hơn, chính cô dường như cũng không giải thích rõ ràng được. Lúc đó cô rất tự nhiên nói nhiều như vậy, cứ như thể Tô Liễm Ý là một người vô cùng đáng tin cậy.
Chẳng trách Trình Khanh Ngôn nghĩ nhiều, thực ra chính Khương Ánh cũng cảm thấy có chút kỳ lạ.
Khương Ánh có chút bất an, áy náy xin lỗi: "Em xin lỗi, em lại làm chị không vui rồi."
Đồ tồi này thật là phiền phức.
Trình Khanh Ngôn lườm cô một cái, giơ tay véo nhẹ má trái của cô: "Đừng có lúc nào cũng xin lỗi chị, nhớ chưa?"
Lúc nào cũng lịch sự xã giao với nàng như thế, nhưng lại thân mật tự nhiên với người khác. Nàng vốn dĩ kiên nhẫn không tốt lại có tính chiếm hữu cao, nhìn thấy cảnh đó trong lòng sẽ không dễ chịu.
Khương Ánh gật đầu: "Em nhớ rồi."
Trình Khanh Ngôn xoa xoa cái má trái vừa bị mình véo, Alpha liền chủ động ghé má phải vào lòng bàn tay nàng, ngoan ngoãn nói: "Còn bên này nữa, bên này chị chưa véo."
Một vẻ mặt đưa má ra xin được véo.
Làm gì có Alpha nào như thế này cơ chứ.
Trình Khanh Ngôn bật cười một tiếng, đầu ngón tay chuyển sang má phải của cô gái trẻ, làn da mịn màng láng mịn, mướt tay vô cùng.
Nàng không véo cô nữa mà chỉ hơi dùng chút lực, đầu ngón tay mơn trớn trên mặt Alpha, từ gò má xoa đến sống mũi cao dừa, từ sống mũi mơn trớn đến mắt mày, rồi từ từ trượt xuống, cuối cùng dừng lại trên đôi môi mỏng dính của cô gái.
Nàng hình như từng nghe qua một cách nói: người có đôi môi mỏng thường có tính tình lạnh nhạt, đối với chuyện tình yêu cũng không si mê sâu đậm.
Khương Ánh có phải là người như vậy không?
Trình Khanh Ngôn là người theo chủ nghĩa duy vật, không tin vào những lời mê tín này. Alpha có bạc tình hay không nàng không biết, nàng chỉ biết đôi môi như thế này khi hôn lên chắc chắn cảm giác sẽ rất tuyệt.
Cổ họng hơi ngứa ngáy, Trình Khanh Ngôn hít sâu một hơi, ngước mắt nhìn Alpha đang ngây thơ chớp chớp hàng mi dài, rồi thu tay về. Không thể tiếp tục xoa nữa, nếu không sẽ rất dễ xảy ra chuyện mất.
Tên này không thể học hư một chút được sao? Nàng bực bội lườm cô một cái.
Khương Ánh vô tội: "Sao vậy chị?"
Trình Khanh Ngôn: "Muốn trị em một trận."
Hả.
Khương Ánh nghiêm túc hỏi lại: "Chị muốn trị thế nào ạ?"
Đánh cô, véo cô, đá cô, mắng cô.
Chỉ cần tâm trạng đối phương tốt lên, cô đều nguyện ý, cô không phiền bị nàng trị đâu.
Trận "trị" mà Trình Khanh Ngôn nói và trận "trị" mà cô gái nghĩ tới hoàn toàn không cùng một nghĩa. Có điều nàng không nói ra, nói ra cũng chẳng để làm gì, cô gái trước mắt hiện tại vẫn chưa thể tiếp nhận nổi mấy chuyện đó.
Trong lòng nàng gợn lên chút phiền muộn, không hiểu sao bản thân lại nảy sinh hứng thú với cô gái nhỏ này. Không chỉ có nàng, ngay cả Tô Liễm Ý cũng có hứng thú với Khương Ánh.
Tuy loại hình hứng thú của hai người không giống nhau, nhưng việc nảy sinh hứng thú đã là sự thật.
Đi đâu cũng giở trò đáng yêu.
Trêu hoa ghẹo nguyệt.
Trình Khanh Ngôn đã dán xong nhãn cho Khương Ánh.
Lần này thu hút đến một Tô Liễm Ý không có ý đồ xấu, vậy sau này thì sao?
Sau này sẽ còn trêu chọc phải những người như thế nào nữa?
Khương Ánh hiện tại vẫn chưa tròn hai mươi mốt tuổi, đang ở giai đoạn ngây thơ non nớt. Nếu lớn thêm vài tuổi nữa, trải nghiệm xã hội tăng lên, trên người lại có thêm một phần khí chất trưởng thành…
Nơi đất Bối Thành sài lang hổ báo tụ tập trong giới hào môn quyền quý, e là sẽ thu hút càng nhiều người hơn nữa.
Thế nhưng, ngoại trừ những người cùng loại hình với nàng như Tô Liễm Ý có thể khiến Trình Khanh Ngôn dấy lên chút cảnh giác, thì phần lớn thời gian nàng đều vô cùng tự tin, lúc này nàng cũng rất tự tin. Những kẻ đó làm sao so được với nàng, nàng chẳng hề lo lắng về điều đó một chút nào.
Alpha đã từng thích nàng, sau khi ở bên cạnh nàng rồi, lẽ nào lại còn có thể để mắt đến người khác sao?
Không phải đầu óc có vấn đề thì cũng là do mắt mũi có vấn đề.
Nhưng lại kèm thêm một thời hạn —— lớn thêm vài tuổi nữa.
Vài tuổi.
Trình Khanh Ngôn chợt nhận ra mình trở nên nhạy cảm với thời gian, cảm xúc khẽ dao động, tuyến thể bên dưới miếng dán cũng nhẹ nhàng rung lên mấy cái.
Nàng liệu có cơ hội chứng kiến một Khương Ánh trở nên trưởng thành của vài năm sau không?
Nếu việc nghiên cứu chế tạo thuốc điều trị rối loạn tin tức tố Omega cuối cùng thất bại, nàng biết rất rõ, nàng sẽ không thể nào nhìn thấy Khương Ánh của lúc đó nữa.
Trong lịch sử y học, trường hợp Omega bị rối loạn tin tức tố sống sót lâu nhất là mười lăm năm, chưa từng có Omega nào vượt qua được cột mốc này.
Mà năm nay đã là năm thứ mười bốn của nàng.
Nàng thậm chí còn chẳng biết liệu mình có thể nhìn thấy Khương Ánh của một năm sau hay không.
Liệu có thành công không?
Trước khi Tôn Ảnh nói với nàng rằng thuốc đặc trị đã bước vào giai đoạn thử nghiệm cuối cùng, đồng thời kết quả của chu kỳ đầu tiên cho thấy các chỉ số của bệnh nhân đang tiến triển theo chiều hướng tốt, nàng vẫn luôn tin tưởng chắc chắn quá trình nghiên cứu và chế tạo thuốc sẽ thành công. Dù bản thân có tiến gần đến hạn định cuối cùng đến đâu, tâm trạng nàng vẫn rất tích cực.
Nhưng càng đến gần thành công, càng nhận được tin tốt, nàng lại càng cảm thấy bất an.
Cảm giác bất an ấy xuất hiện ngày một nhiều, dạo gần đây còn diễn ra liên tục, mỗi khi rảnh rỗi nàng lại bất giác nghĩ về chuyện này.
Nguyên do là vì đâu?
Là vì cảm nhận được các chức năng trong cơ thể đang suy giảm, thể lực chẳng còn được như xưa, mà bản thân vẫn còn bao điều muốn hoàn thành lại chưa kịp làm nên mới sinh ra bất an?
Hay là vì sự xuất hiện của Khương Ánh đã khiến nàng bắt đầu nghĩ về tương lai?
Trình Khanh Ngôn cũng không thể nói rõ cảm giác ấy là gì. Nàng chán ghét trạng thái hiện tại của mình, nhắm chặt mắt lại rồi nhẹ nhàng thở ra một hơi.
Chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, nàng đã suy nghĩ rất nhiều. Dù trong đầu rối bời nhưng vẻ mặt nàng vẫn vô cùng bình thản, giấu kín mọi cảm xúc ngổn ngang vào sâu trong lòng.
Nàng vốn là người không hay lộ cảm xúc ra mặt, nhưng Khương Ánh lại mơ hồ cảm nhận được hình như tâm trạng Trình Khanh Ngôn đang không tốt.
Không phải kiểu bực bội bóp tay hay trừng mắt nhìn cô như lúc nãy vì biết cô quen Tô Liễm Ý, mà là một nỗi sầu u ám bao phủ bởi lớp sương mù dày đặc, khiến cô không tài nào tả nổi.
Tựa như chỉ cần cô bước vào màn sương, sương mù tan đi thì nàng cũng sẽ biến mất.
Ngay khoảnh khắc nhận ra điều đó, lồng ngực Khương Ánh chợt nhói lên một cơn đau dữ dội, như thể nơi đó bị khuyết mất một miếng thịt. Vết thương đã mất nhiều năm, từ lâu đã cầm máu và đóng vảy, nên cô cũng chưa từng chú ý đến sự thiếu hụt này.
Thế nhưng lúc này, vết thương lại đột ngột vỡ ra, lở loét trăm ngàn lỗ hổng. Cơn đau khiến mồ hôi lạnh rịn ra đầy trán cô, hai hàm răng đánh vào nhau lập cập.
Thấy vẻ mặt cô bất thường, Trình Khanh Ngôn lo lắng hỏi: "Em sao thế, không khỏe ở đâu à?"
"Tim em… hơi đau…" Khương Ánh mặt mày trắng bệch, khó khăn thốt ra từng chữ, "Chắc là không sao đâu… ưm… nghỉ một chút là khỏi thôi…"
Lại là căn bệnh cũ tương tự như "kỳ dễ cảm", hay là cơ thể lại phát sinh vấn đề mới? Trình Khanh Ngôn lo lắng lấy khăn giấy lau mồ hôi trên trán cô, đau đến mức vã cả mồ hôi hột thế này thì nghỉ một chút cái gì mà nghỉ.
Nàng nắm lấy tay cô, đang định bảo trợ lý Tần lái xe đến bệnh viện thì chân mày đang nhíu chặt vì đau của Khương Ánh đột nhiên giãn ra. Cơn đau ở lồng ngực cũng rút đi với tốc độ cực nhanh, vết thương vô hình như đang tự động khâu lại. Cô hơi ngạc nhiên, chớp chớp hàng mi run rẩy rồi nói: "Hình như em không sao nữa rồi."
Trình Khanh Ngôn ngơ ngác: "Thật không?"
Khương Ánh chăm chú cảm nhận vài giây rồi gật đầu khẳng định: "Thật sự không sao nữa rồi."
Trình Khanh Ngôn hoang mang nhìn cô. Rốt cuộc con người này được cấu tạo từ cái gì vậy chứ? Trước đây nàng từng đưa Khương Ánh đi kiểm tra tổng quát toàn thân, báo cáo cho thấy ngoại trừ việc không thể tiết ra tin tức tố ra thì tất cả các cơ quan khác của cô đều vô cùng khỏe mạnh.
Hơn nữa, tin tức tố của Khương Ánh thực ra cũng chẳng có vấn đề gì.
Trong khoảng thời gian ở bên nhau, nàng còn cảm nhận được khả năng tự phục hồi, thể lực lẫn khả năng hồi phục vượt trội hơn hẳn người bình thường của Khương Ánh.
Một người khỏe mạnh đến thế, vậy mà thỉnh thoảng lại dở chứng hỏng lặt vặt.
Có muốn đưa cô đến bệnh viện kiểm tra lại lần nữa thì e rằng cũng chẳng khám ra được gì. Thấy cô đã trở lại bình thường, Trình Khanh Ngôn mới trút được gánh nặng trong lòng, lên tiếng hỏi: "Tim em mới bị đau như vậy lần đầu tiên à?"
Khương Ánh gật đầu: "Dạ, là lần đầu tiên."
Trình Khanh Ngôn: "Em có biết tại sao lại đau không?"
Khương Ánh cũng thấy khó hiểu: "Chỉ là rất đột ngột thôi. Em cảm thấy tâm trạng chị không tốt, thế là nó đau."
Trình Khanh Ngôn liếc nhìn cô một cái: …
Nếu không phải biết rõ cô không phải tuýp người thích dùng lời hoa mỹ, nàng nhất định sẽ tán cho cô một phát. Đang lúc nói chuyện đàng hoàng lại đi thốt ra mấy câu tình tứ dỗ dành Omega làm gì không biết.
Nhưng cô đã nói vậy thì e là sự thật.
Trình Khanh Ngôn lại hỏi: "Thế sao tự nhiên lại hết đau rồi?"
Khương Ánh suy nghĩ một chút rồi nghiêm túc trả lời: "Hình như là do chị nắm lấy tay em nên nó mới hết đau."
Trình Khanh Ngôn bật cười hừ một tiếng. Thật là, chẳng lẽ Alpha này thực sự đang nói lời ngọt ngào để dỗ dành nàng sao?
Nếu là đang dỗ nàng thì nghe xong quả thực tâm trạng nàng đã thoải mái hơn rất nhiều.
Còn nếu không phải dỗ dành mà những gì Alpha nói đều là sự thật, vậy thì nàng sẽ càng cảm thấy vui vẻ hơn.
Dù sao đi nữa, nỗi u uất tích tụ trong lòng khi nãy đã tan đi phần lớn nhờ sự cố bất ngờ của Khương Ánh.
Khóe miệng Trình Khanh Ngôn khẽ cong lên, nàng hỏi: "Vậy giờ em đã hoàn toàn hồi phục chưa, có cần chị nắm tay thêm một lúc nữa không?"
Nếu đã hồi phục hoàn toàn, liệu nàng có rút tay về không?
Khương Ánh khẽ rung hàng mi. Cô rất muốn nói mình vẫn chưa đỡ, cực kỳ muốn, cô muốn nói dối.
Chính vì manh nha ý định nói dối nên nhịp tim cô mới đập nhanh hơn, vẻ mặt lén lút lộ rõ sự căng thẳng, đến cả vành tai cũng bắt đầu ửng đỏ.
"Em…"
Trình Khanh Ngôn làm sao đoán được ý đồ xấu của Alpha đang dần nhen nhóm. Liếc thấy vành tai đột nhiên đỏ bừng của cô, nàng không khỏi thầm nghĩ: Tự dưng đỏ tai làm gì không biết, lại sắp giở chứng gì mới rồi sao?
"Em đừng nói chuyện nữa, nhắm mắt lại rồi cứ nắm tay nghỉ ngơi một lát đi." Nữ nhân dịu dàng lên tiếng.
Khương Ánh mừng rỡ ra mặt, mỉm cười nhìn nàng rồi gật đầu dạ một tiếng.
Đồ ngốc này.
Chẳng biết đang vui vì cái gì nữa.
Trình Khanh Ngôn khẽ cười. Bản thân nàng cũng có chút mệt mỏi nên khép mi lại nhắm mắt dưỡng thần.
Nàng đâu biết rằng, sau khi nàng nhắm mắt, Khương Ánh ở bên cạnh đã lặng lẽ mở mắt ra nhìn nàng chằm chằm. Ánh mắt cô dịu dàng và thuần khiết, đong đầy niềm trìu mến dõi theo nàng.
Lúc thì nhìn nốt ruồi nhạt màu nơi đuôi mắt nàng, lúc lại nhìn hai bàn tay đang đan vào nhau của hai người.
Ấm áp, mịn màng và hơi ẩm ướt.
Một cảm giác bình yên, vững chãi lại vô cớ trào dâng trong lòng.
Ánh nắng chan hòa rực rỡ xuyên qua cửa kính xe chậm rãi rọi xuống người, khiến toàn thân thấy ấm áp dễ chịu.
*
Xe đã đến gần Trường Đại học Bối Thành.
Ngay giây phút chiếc Cayenne dừng lại êm ái, Trình Khanh Ngôn mở mắt ra.
Khương Ánh cầm lấy balo rồi chào tạm biệt nàng: "Em phải về trường rồi."
Trình Khanh Ngôn ừ một tiếng, nàng cũng phải đi làm rồi: "Lần sau gặp lại."
"Dạ." Khương Ánh khẽ chớp mắt, đặt tay lên tay nắm cửa. Định mở cửa bước xuống xe nhưng cô lại quay đầu lại, hít một hơi thật sâu rồi nghiêm túc nhìn nàng nói: "Được gặp chị, được ăn cơm cùng chị, em thấy vui lắm ạ."
Mặc dù lúc mới lên xe Trình Khanh Ngôn đã hỏi câu này và cô cũng đã trả lời rồi, nhưng cô vẫn muốn nghiêm túc bày tỏ thêm một lần nữa.
Giọng nói trong trẻo của Alpha mang theo chút ngượng ngùng, gương mặt cũng hơi ửng đỏ, nhưng lại vô cùng thành khẩn và kiên định.
Ánh mắt Trình Khanh Ngôn khẽ xao động. Nàng đưa tay chạm vào gò má hơi nóng của cô, nhìn sâu vào mắt cô rồi nhẹ nhàng mấp máy môi đỏ, cất giọng trong trẻo êm dịu: "Chị còn có thể khiến em vui hơn nữa cơ."
Khương Ánh chớp mắt: "Gì cơ ạ?"
"Như thế này này." Trình Khanh Ngôn đưa tay che mắt cô lại, ghé người tới đặt một nụ hôn lên má Alpha, hơi thở phả ra như có như không mơn trớn vành tai cô: "Vui không Khương Ánh?"
Tác giả có lời muốn nói:
Cam tổng: Muốn trị em một trận.
Tiểu Khương: Thưởng cho em á???!
Chúc ngủ ngon, ngày mai gặp lại nhé.