Sau khi được người vợ giàu có nhặt về nhà - Chương 61
Chủ nhật.
Trình Khanh Ngôn lấy ra cây bút ký tên màu đen, khoanh một vòng tròn trên lịch, khoanh lấy hai chữ "Chủ nhật".
Đầu ngón tay gõ nhẹ vào thân bút, nàng vẽ một bức tranh nét đơn hình cây trúc bên cạnh vòng tròn, người phụ nữ với ánh mắt dịu dàng nhìn ngắm tác phẩm của mình, đẹp thì có đẹp, nhưng trông hơi đơn điệu, còn thiếu thiếu thứ gì đó.
Một lúc sau, nàng lại vẽ thêm một quả anh đào trên ngọn trúc, khóe miệng Trình Khanh Ngôn nhếch lên, gật đầu hài lòng.
Tay nghề vẽ tranh của nàng cũng ra dáng lắm chứ.
Chỉ vài nét phác thảo mà vô cùng sống động, nếu năm xưa nàng không theo con đường kinh doanh mà đi học nghệ thuật hội họa, biết đâu chừng giờ này đã trở thành một đại họa sĩ nhà nhà đều biết rồi.
Nhưng cũng chỉ có thể nghĩ vậy thôi, cuộc đời nàng không có từ "nếu như", sinh ra ở Trình gia, nhất là sau khi hai người mẹ ngoài ý muốn bị tai nạn qua đời, cuộc đời nàng đã chẳng còn lựa chọn nào khác. Trình lão thái thái từ nhỏ đã giáo dục nàng rất khắc nghiệt, đào tạo nàng hoàn toàn theo tiêu chuẩn của một người thừa kế, cho dù năm xưa nàng thực sự có ước mơ làm họa sĩ thì cũng chỉ bị bóp chết ngay từ trong trứng nước, chẳng thể nhận được sự ủng hộ nào.
Thế nhưng nàng cũng không tiếc nuối, nàng vốn có hứng thú với kinh doanh, nàng thích cảm giác đứng ở vị trí trên cao, tự tay nắm giữ vận mệnh của chính mình.
Cũng may là nàng thích làm ăn, bằng không những năm qua hẳn là sẽ sống vô cùng đau khổ.
Suy nghĩ miên man một hồi, đến khi nàng thu hồi lại tinh thần thì trên tờ lịch lại có thêm hai chú chó và một chú mèo: Mì Sợi, Thịt Viên và Dữu Dữu.
Trình Khanh Ngôn đặt bút xuống, thưởng thức thêm một lúc rồi cầm điện thoại lên chụp một tấm ảnh, gửi cho Dư Giản Dư đang tăng ca ở văn phòng bên cạnh.
Dư Giản Dư hồi đáp: 【 Cậu lấy đâu ra tấm ảnh xấu xí này thế, ai vẽ mà xấu dữ vậy, sao trên chiếc đũa lại xiên một quả mận thế kia, vẽ kẹo hồ lô đấy à, sao không xiên thêm vài quả nữa? Bên cạnh chiếc đũa là hai chú chó đúng không, chắc là chó rồi, nhưng mà sao lại vẽ thêm một con chuột nằm sát bên con chó thế? Bức tranh này có ý nghĩa gì vậy, chó bắt chuột xen vào việc của người khác à? 】
Trình Khanh Ngôn: …
Không buồn cười gì hết.
Trực tiếp thu hồi tấm ảnh.
Dư Giản Dư: 【 ? ? ? 】
Trình Khanh Ngôn hừ một tiếng: 【 Cậu kiếm được lắm tiền như thế đều đem đi yêu đương hết rồi à, tiết kiệm một chút ra mà cắt thêm mấy cặp kính đi. 】
Không biết thưởng thức.
Dư Giản Dư: 【 Không lẽ là cậu vẽ đấy chứ? 】
Trình Khanh Ngôn chẳng buồn đáp lại, quăng điện thoại sang một bên, nhìn về phía màn hình máy tính chuẩn bị tiếp tục làm việc thì cửa văn phòng đột nhiên bị đẩy ra.
Không hề gõ cửa đã đẩy vào, trong công ty người duy nhất dám lỗ mãng đẩy cửa phòng nàng như vậy chỉ có Dư Giản Dư.
Nàng không ngẩng đầu.
Chẳng thèm điếm xỉa tới.
Dư Giản Dư nheo mắt, đi thẳng tới trước bàn làm việc của nàng, cúi người ghé đầu nhìn tờ lịch đặt trên mặt bàn, nhìn thấy thứ mình muốn thấy, trong phút chốc liền ha ha ha ha cười thành tiếng.
Trình Khanh Ngôn mím môi, nhẫn hại cô ấy mười giây, ngẩng đầu lạnh lùng nói: "Cười đủ chưa?"
Dư Giản Dư cười đến đau cả bụng, có chút không dừng lại được, mở một chai nước soda uống vài ngụm mới dịu lại, xoa xoa cái mặt cười đến phát đau, giải thích: "Cậu vẽ cái thứ quỷ gì thế này?"
Trình Khanh Ngôn mỉm cười, đầu ngón tay chỉ về phía cửa: "Lập tức rời khỏi văn phòng của tôi, được không Dư tổng?"
"Được được được," Dư Giản Dư vốn dĩ cố tình chạy sang đây để chế giễu nàng, trò vui cũng đã xem xong, giúp tinh thần tỉnh táo lại rồi, đã đến lúc quay về tiếp tục làm việc. Đi tới cửa, cô quay đầu dặm thêm một câu: "Kỳ thực vẽ cũng khá lắm, thuộc trường phái trừu tượng, người bình thường căn bản không vẽ ra được đâu."
Trình Khanh Ngôn hừ một tiếng, lười tranh luận với cô, vốn dĩ đã vẽ rất đẹp rồi.
Nàng vô cùng hài lòng với bức vẽ của mình.
Nàng muốn mua một chiếc khung hình tinh xảo, đem tờ lịch này xé về lồng khung treo lên tường để thưởng thức mỗi ngày.
Gần mười giờ.
Xử lý xong công việc, Trình Khanh Ngôn đứng dậy, xé tờ lịch nàng đã vẽ tranh bỏ vào túi xách, đi thang máy xuống lầu rời khỏi công ty.
Trợ lý Hà mấy đêm nay sẽ không đến công ty, cô ấy phải vào bệnh viện túc trực bên mẹ mình.
Người lái xe là trợ lý Tần.
Đường xá ban đêm rất tốt, suốt một đường êm xuôi thông suốt.
Trình Khanh Ngôn khép bờ mi, ngồi ở hàng ghế sau nghỉ ngơi một lúc, chẳng mấy chốc đã đến Viện Nghiên cứu Tin tức tố. Không cần nàng phải dặn dò, trợ lý Tần sẽ không đi theo mà chỉ ở dưới lầu chờ đợi.
Cứ cách một khoảng thời gian Trình Khanh Ngôn lại đến đây kiểm tra, nửa tiếng sau, toàn bộ báo cáo kiểm tra của nàng đã có kết quả.
Nàng xem qua vài lượt, lông mày khẽ nhíu lại.
Lâu bệnh thành y, đại đa số số liệu cùng thuật ngữ chuyên ngành trên báo cáo nàng đều có thể đọc hiểu, không cần Tôn Ảnh phải lên tiếng, nàng đã biết tình hình đã trở nên rất tồi tệ.
Kết quả kiểm tra lần trước cho thấy nàng vẫn duy trì được tình trạng như trước đó, không xuất hiện biến chuyển lớn nào, mà từ lần kiểm tra trước đến lần này chỉ mới trải qua hơn nửa tháng đã biến thành như vậy.
Trình Khanh Ngôn im lặng, năm cuối cùng rồi, cho nên trong lịch sử y học tin tức tố chưa từng có bệnh nhân rối loạn tin tức tố nào có thể cầm cự qua mười lăm năm. Cho dù bình thường vẫn luôn duy trì rất tốt thì cũng sẽ đột ngột biến chuyển xấu đi trong năm cuối cùng này, nàng cũng không phải ngoại lệ.
Tôn Ảnh xem kỹ báo cáo kiểm tra của nàng, thở nhẹ một hơi, hỏi: "Cháu…"
Trình Khanh Ngôn ngắt lời: "Dì Tôn, dì đừng nói mấy lời an ủi cháu nữa, dì biết cháu xem hiểu những thứ này mà, cứ nói thẳng tình trạng hiện tại của cháu ra sao đi ạ."
Chỉ khi nắm rõ tình hình thực tế mới có thể tìm ra phương án đối phó.
Tôn Ảnh hiểu rõ tính cách của nàng, khựng lại vài giây rồi lại rũ mắt nhìn báo cáo một lúc. Người đã cống hiến hơn nửa đời mình trong lĩnh vực y học tin tức tố như bà, người luôn tin tưởng vào khoa học như bà, lúc này lại hy vọng tờ kết quả trên tay mình là sai sót, bà vẫn có chút không thể tin nổi.
Không tin vào máy móc, bà phải tự mình xác nhận lại một lần nữa, nghiêm túc hỏi: "Trong nửa tháng này cháu có cảm thấy tuyến thể rất ngoan ngoãn không?"
Tuyến thể dường như trở nên ổn định hẳn, không còn khao khát chất chế áp hay sự vỗ về từ tin tức tố của Alpha như trước nữa, tựa như đã khôi phục lại bình thường.
Nhưng lại có thể cảm nhận rõ ràng thể lực và năng lượng không còn được như trước, lúc nào cũng cảm thấy buồn ngủ, mệt mỏi rã rời.
Những triệu chứng này Trình Khanh Ngôn cũng có sao?
Nửa tháng nay, Trình Khanh Ngôn đều cảm nhận được hết, tất cả đều xuất hiện trên cơ thể nàng.
Thế nhưng những điều này chẳng phải dấu hiệu tuyến thể đang hồi phục bình thường, mà trái lại, chính là triệu chứng của sự suy kiệt.
Chính vì đang suy kiệt, sức sống không còn như trước, nên dạo này nàng chỉ cần dùng một chút thuốc ức chế là đã có thể xoa dịu những nhịp biến động bất chợt của tuyến thể về trạng thái bình thường.
Cũng chính vì đang suy kiệt, thể lực của nàng giảm sút nghiêm trọng, chỉ mới chủ trì một cuộc họp mà nàng đã cảm thấy mệt mỏi rã rời.
"Nếu tình trạng cứ tiếp diễn thế này, có phải cháu cũng chỉ còn sống được chưa đầy một năm nữa ạ?"
Bác sĩ Tôn Ảnh khẽ nhíu mày, ừ một tiếng.
Sắc mặt vốn bình tĩnh của Trình Khanh Ngôn chợt thoáng nét gợn sóng. Trước đây nàng chưa thể chắc chắn mình có cầm cự nổi qua mười lăm năm hay không, nhưng giờ thì đã rõ, không thể rồi.
Nàng chỉ là một người bình thường, không phải nữ chính, không có phép màu, và cũng chẳng nhận được sự ưu ái của đất trời.
Thấy nàng im lặng, Tôn Ảnh liền tiếp lời: "Cháu đừng nản chí, có tin tốt muốn báo cho cháu đây. Kết quả thử nghiệm giai đoạn hai của thuốc đặc trị vừa có vào sáng nay, các chỉ số của người tình nguyện đều rất tốt."
Điều đó đồng nghĩa với việc giai đoạn thử nghiệm thứ hai đã vượt qua thuận lợi, nhanh hơn dự kiến của bà và các đồng nghiệp hơn hai mươi ngày. Thế nên, thuốc đặc trị sẽ lập tức bước vào giai đoạn ba, cũng là giai đoạn thử nghiệm cuối cùng.
Nếu thành công, căn bệnh rối loạn tin tức tố này sẽ hoàn toàn bị khuất phục.
Dựa trên dữ liệu hai giai đoạn trước, tỉ lệ thành công đạt tới chín mươi phần trăm.
Vậy nên, dù tuyến thể của Trình Khanh Ngôn có bắt đầu teo lại, chỉ cần nghiên cứu thuốc đặc trị thành công thì cuối cùng nàng vẫn có thể bình phục trở lại.
"Sẽ thành công thôi, nếu nhanh thì trong vòng một tháng nữa là có kết quả."
Trình Khanh Ngôn dạ một tiếng, ngẫm nghĩ rồi hỏi: "Trong một tháng này thể lực của cháu có tiếp tục giảm sút không? Có loại thuốc nào kiểm soát được phần nào không ạ?"
Có thuốc chứ.
Loại thuốc giúp duy trì thể lực dành cho bệnh nhân rối loạn tin tức tố giai đoạn cuối.
Nhưng tác dụng phụ của loại thuốc này rất lớn. Nếu bệnh nhân chỉ còn sống được một năm, uống vào có khi quỹ thời gian ấy sẽ rút ngắn xuống còn tám đến mười tháng, nên Tôn Ảnh không đành lòng kê đơn cho nàng.
"Dì Tôn, chính dì cũng nói việc nghiên cứu thuốc đặc trị nhất định sẽ thành công, tỉ lệ thắng lên đến chín mươi phần trăm mà, dì cứ kê cho cháu đi."
Trình Khanh Ngôn không thể để thể lực của mình sụt giảm quá nhanh, dạo gần đây nàng thực sự có quá nhiều việc phải lo liệu.
Nếu thuốc đặc trị thành công, dù nàng có dùng thuốc duy trì thể lực khiến tuổi thọ ngắn đi một hai tháng thì cũng chẳng ảnh hưởng gì, cuối cùng nàng vẫn sẽ khỏe mạnh trở lại.
Còn nếu không thành công, thì sống dật dờ thêm một hai tháng nữa cũng chẳng còn ý nghĩa gì.
Nàng bắt buộc phải uống.
Tôn Ảnh không lay chuyển được nàng, đành kê đơn một tháng rồi dặn dò: "Sáng, trưa, tối mỗi lần một viên, tuyệt đối không được dùng quá liều."
Trình Khanh Ngôn đáp: "Cháu biết rồi."
Tôn Ảnh trầm ngâm một hồi rồi dặn tiếp: "Mấy tháng này cháu phải chú ý nghỉ ngơi, đừng làm việc quá sức, đặc biệt là không được để cơ thể chịu kích thích quá lớn. Cố gắng kiêng chuyện chăn gối đi, bằng không cơ thể cháu không gánh nổi đâu."
Tuyến thể đã rơi vào trạng thái teo rặn, chỉ cần một chút tin tức tố là đủ để xoa dịu. Nếu tiếp nhận lượng quá lớn, cơ thể sẽ phản ứng rất mạnh và trở nên nhạy cảm bất thường.
Mà nhạy cảm thì lại sinh ra ham muốn, lại muốn cuồng nhiệt.
Thế nhưng với tình trạng hiện tại, dù có uống thuốc duy trì thể lực thì nàng cũng chẳng chịu nổi những trận cuồng nhiệt liên hồi như thế, quá hao tổn tinh thần.
Kiêng chuyện chăn gối.
Trình Khanh Ngôn hỏi: "Thỉnh thoảng tự mình giải quyết thì có được không ạ?"
Tôn Ảnh thực thà đáp: "Tầm đó thì vẫn được, cháu tự biết chừng mực là ổn. Ý dì vừa nói là cố gắng tránh tiếp xúc thân thể và quan hệ với Alpha ấy."
Loại quan hệ đó ư, nàng đã từng có bao giờ đâu.
Khương Ánh đâu có được.
Xem ra "không được" cũng có cái hay của nó.
Trình Khanh Ngôn chẳng biết nên vui hay buồn, khẽ thở dài một tiếng.
Tôn Ảnh nghe thấy lại tưởng nàng không nhẫn nại nổi. Bản thân bà cũng là người từng trải, thời trẻ từng có lúc bốc đồng nên ngẫm nghĩ rồi nói: "Nếu thèm muốn quá thì cháu nhất định phải bảo Alpha biết kiềm chế, lúc nên dừng là phải dừng ngay. Phải làm chủ được cuộc chơi, tuyệt đối không thể để cháu muốn bao nhiêu là Alpha đáp ứng bấy nhiêu."
Nói tóm lại.
Không quan hệ tình dục là điều có lợi nhất đối với bệnh nhân rối loạn tin tức tố đã bước vào giai đoạn tuyến thể suy kiệt.
Nếu không nhờ thuốc đặc trị sắp hoàn thành, việc có ảnh hưởng đến một năm sống còn lại hay không chẳng còn quan trọng, bằng không bà đã nghiêm khắc yêu cầu Trình Khanh Ngôn cấm dục hoàn toàn.
"Cháu biết rồi ạ." Trình Khanh Ngôn vừa ngoan ngoãn đáp lời, vừa thầm oán trách kẻ xấu xa nào đó trong lòng.
Tôn Ảnh không chỉ là bác sĩ chữa trị mà còn là bạn học, đồng nghiệp, bạn thân của hai người mẹ quá cố của nàng. Bà nhìn nàng cất tiếng khóc chào đời, dõi theo nàng lớn lên từng ngày nên rất mực quan tâm đến đời sống của nàng. Bỏ qua chuyện thầm kín, bà còn dặn dò thêm vô số điều cần lưu ý.
Trình Khanh Ngôn chăm chú lắng nghe. Nàng đâu thể coi thường sức khỏe của chính mình, có phục hồi thể trạng thì nàng mới làm được thêm nhiều điều mong muốn.
Hơn một tiếng sau nàng mới bước ra khỏi văn phòng của Tôn Ảnh, đi xuống tầng rồi trở lại trong xe: "Lái xe đi, về Nguyệt Bạc Lâm."
Trợ lý Tần đáp: "Vâng ạ."
Cửa xe hé mở một khe nhỏ, luồn gió lạnh ùa vào làm rối tung những lọn tóc nơi trán, luồn lách qua từng kẽ tóc nàng.
Trình Khanh Ngôn hít một hơi thật sâu. Nàng chẳng biết phải diễn tả trạng thái của mình lúc này ra sao, nơi lồng ngực có chút ngột ngạt, nhưng lại không phải kiểu ngột ngạt khiến người ta khó chịu.
Đêm nay nàng đã biết được hai tin tức vô cùng quan trọng đối với bản thân.
Tin xấu là tuyến thể đã bắt đầu teo lại, cuộc sống của nàng đã chính thức bước vào đợt đếm ngược của năm cuối cùng.
Còn tin tốt là thử nghiệm giai đoạn hai của thuốc đặc trị đã thành công, tỉ lệ thành công của giai đoạn ba cũng cực kỳ cao. Điều đó đồng nghĩa với việc cơ hội để nàng hồi phục và tiếp tục sống sót là rất lớn, đồng nghĩa với việc nàng sẽ có thật nhiều ngày sau.
Lý tưởng của nàng, sự nghiệp nàng tha thiết yêu thương, người nàng thương mến, nàng sẽ có thời gian để chạm tới, để sở hữu và tận hưởng.
Sau này.
Một từ ngữ thật đẹp đẽ và đong đầy hy vọng.
Nàng thích từ này.
Căn bệnh rối loạn tin tức tố giằng xé nàng suốt bao nhiêu năm qua cuối cùng cũng sắp đi đến hồi kết.
Chẳng phải nàng gục ngã thì chính là nó tiêu tan.
Trình Khanh Ngôn kéo cửa kính xe lên, lấy điện thoại mở giao diện trò chuyện với Khương Ánh. Đầu ngón tay nàng khựng lại trên màn hình, ánh mắt khẽ rung động, một lúc sau lại thoát ra ngoài chứ không gửi tin nhắn cho cô gái nhỏ.
Đầu ngón tay thon mềm vuốt ve mép lưng máy lạnh ngắt.
Những lúc thế này, nàng rất muốn chia sẻ cảm xúc với Khương Ánh — một nỗi niềm đan xen giữa niềm vui sướng lẫn chút xót xa, cuộn trào bao nỗi xao xuyến trong lòng.
Nhưng nàng đã kềm lại được. Trời đã muộn thế này, biết đâu cô gái nhỏ đã đi ngủ rồi.
Còn nếu chưa ngủ thì hẳn là đang ôn bài, thấy tin nhắn thế nào cũng sẽ đáp lại nàng.
Trình Khanh Ngôn tự hiểu rõ bản thân mình, nếu nhận được phản hồi từ Khương Ánh, nàng sẽ chẳng chịu dừng lại ở những dòng tin nhắn qua màn hình đâu. Nàng sẽ nảy sinh những khao khát khác, sẽ lái xe đến tận cổng Đại học Bối Thành, gọi cô gái nhỏ ra gặp mặt bằng được.
Gặp rồi thì có lẽ lại chẳng chịu bằng lòng với cuộc gặp gỡ ngắn ngủi ấy, nàng sẽ đưa cô gái nhỏ về nhà mình, cùng nhau trải qua một đêm và thiếp đi trong vòng tay cô.
Thế nhưng Khương Ánh đang trong kỳ thi. Trình Khanh Ngôn có cả lịch thi của cô, ngày nào cũng mấy ca thi liền, nếu vì nàng mà không được nghỉ ngơi tử tế dẫn đến tụt điểm thì nàng sẽ áy nát trong lòng mất.
Nàng tốt nhất là đừng làm hư học sinh ngoan.
Hừ, đồ xấu xa thật là có phúc, mới gặp được người phụ nữ biết thấu hiểu lòng người như nàng.
Trình Khanh Ngôn nhướng mày, chẳng tiếc lời tự khen mình vài câu trong lòng, rồi lại nhớ đến mấy hôm trước đêm nào nàng cũng thầm mắng cô gái nhỏ "không được".
Thực ra nàng không nên mắng cô mới phải, dạo này Alpha "không được" lại vô tình giúp nàng gạt bỏ bớt dục niệm.
Nếu đêm giao thừa hôm ấy tại khách sạn ở huyện Vân mà Khương Ánh nảy sinh ham muốn với nàng, chắc chắn nàng sẽ làm với cô.
Khi ấy nàng chưa hề hay biết tuyến thể của mình đã bước vào giai đoạn suy kiệt, bên mình lại chẳng có thuốc duy trì thể lực. Làm xong rồi hậu quả sẽ là nàng càng thêm kiệt sức, tiêu tốn quá nhiều thể năng, có khi lại chẳng thể hoàn thành công việc ở huyện Vân, làm ảnh hưởng đến tiến độ dự án thì lợi bất cập hại.
Không những không nên mắng, nàng còn phải cảm ơn cô mới đúng.
Nhưng điều đó không có nghĩa là nàng mong Khương Ánh cứ "không được" mãi. Đợi một tháng nữa khi nàng phục hồi khỏe mạnh rồi, Trình Khanh Ngôn vẫn sẽ tiếp tục mắng đồ xấu xa cho mà xem.
Alpha trẻ mần thế mà sao lại "không được" cơ chứ.
Trình Khanh Ngôn day day thái dương, lại cầm điện thoại mở WeChat, nhấn vào trang cá nhân của Khương Ánh. Ngón tay lướt nhẹ trên màn hình vài cái, thay đổi biệt danh nàng đặt cho Khương Ánh.
Từ "Ong Mật Nhỏ" đổi thành "Khương Không Được".
Đổi xong, nàng cúi mắt nhìn ngắm vài giây rồi kiêu kỳ hừ nhẹ một tiếng.
Trở về Nguyệt Bạc Lâm, Trình Khanh Ngôn lấy tờ lịch mình mang về ra đặt lên tủ đầu giường trong phòng ngủ. Tắm rửa xong xuôi, nàng leo lên giường, mở ứng dụng mua sắm chọn vài khung ảnh vừa mắt, uống thuốc duy trì thể lực rồi chuẩn bị đi ngủ.
Trước khi khép mắt, nàng nhìn vào con số được khoanh tròn trên tờ lịch cùng bức vẽ do chính tay mình họa, khóe môi khẽ khép mở một nụ cười nhè nhẹ.
Còn hai ngày nữa thôi, chỉ hai ngày nữa.
*
Sáng sớm chủ nhật.
Sương mù giăng lối, chân trời vừa hửng sáng mơ hồ.
Hai hàng đèn đường màu vàng nhạt trên con đường nội khu Đại học Bối Thành vẫn chưa tắt, bóng cây chập chờn, người qua lại thưa thớt.
Một chiếc xe điện công cộng lăn bánh trên con đường trường rộng rãi thông thoáng. Luồng gió lạnh mang theo sương giá tạt thẳng vào gò má ngây thơ của cô gái nhỏ, làm rối tung mái tóc đen mượt mà.
Mấy phút sau, chiếc xe điện nhỏ dừng lại tại khu vực gửi xe đạp công cộng riêng biệt trước cổng trường. Chóp mũi dọc dừa của Khương Ánh bị gió lạnh thổi cho đỏ bừng, các khớp xương trên ngón tay thon dài cũng ửng lên sắc hồng.
Trời còn quá sớm, mới sáu giờ năm mươi mấy phút, mặt trời còn chưa mọc, nhiệt độ xuống rất thấp.
Hơi thở Khương Ánh phả ra thành từng làn sương trắng. Cô vuốt lại mái tóc, cầm lấy chiếc túi treo trên tay lái rồi đi ra chỗ cũ ngoài cổng trường đứng đợi.
Đợi chừng vài phút, biển số xe quen thuộc đã xuất hiện trong tầm mắt, tiến lại mỗi lúc một gần.
Mới chỉ bốn ngày không gặp mà nhịp tim Khương Ánh đã đập liên hồi. Cô nhận ra mình có chút hồi hộp, khóe môi như chẳng thể khống chế nổi, cứ muốn giương lên mãi.
Ah~
Tại sao chỉ mới nhìn thấy chiếc Porsche Cayenne thôi mà cô đã bắt đầu e ấp rồi chứ, xe Cayenne có biết trêu chọc cô đâu cơ chứ.
Lòng bàn tay Khương Ánh cũng ấm dần lên, cô hít một hơi thật sâu.
Rất nhanh sau đó, chiếc xe dừng lại ngay trước mặt cô. Khương Ánh ánh mắt cong cong nét cười, kéo cửa xe bước lên.
Hôm nay người đi theo Trình Khanh Ngôn đến dự họp là trợ lý Hà. Chờ cô yên vị xong, chiếc xe lập tức lăn bánh xuất phát.
Khương Ánh hơi ngượng ngùng gọi một tiếng "Chị ơi", đôi mắt sáng long lanh nhìn nàng. Cô nhìn mấy giây, rồi lại ngượng ngùng dời mắt đi, sau đó lại dời trở lại tiếp tục nhìn.
Trình Khanh Ngôn nhướng mày, khẽ cười một tiếng: "Em muốn nhìn thì cứ nhìn."
Màng tai Khương Ánh đỏ bừng, cô "dạ" một tiếng, nghiêng đầu, chăm chú nhìn nàng.
Trong mắt cô gợn sóng lăn tăn, trong trẻo sạch sẽ, nếu nhìn kỹ, có thể nhận ra bên trong như đong đầy tình cảm đậm sâu.
Ánh mắt như vậy rơi trên người làm người ta cảm thấy vô cùng dễ chịu, cả người cũng ấm áp hẳn lên.
Mấy ngày không gặp, Trình Khanh Ngôn cảm giác thái độ của cô gái nhỏ đối với nàng dường như đã có chút thay đổi nho nhỏ, nhưng nàng lại chẳng thể diễn tả được là đổi thay ở chỗ nào.
Cũng đều là xấu hổ, nhưng sự ngượng ngùng lúc này lại không giống với trước kia cho lắm.
"Bữa sáng mang cho chị đâu?"
Giọng nói của nàng trong trẻo dịu dàng, âm cuối còn nhẹ nhàng ngân dài quyến rũ. Khương Ánh nghe mà lỗ tai tê ngứa, lại nhớ tới tiếng thở đứt quãng của nàng qua điện thoại đêm đó.
Không biết liệu còn có cơ hội được nghe lại lần nữa hay không.
Trình Khanh Ngôn xoay người, mũi chân khẽ đá đá cô gái đang thẫn thờ ra ra, hơi chút nũng nịu trách móc: "Khương Ánh."
Nàng đang ở ngay trước mắt, thế mà cái đồ hư hỏng này lại thả hồn đi đâu mất, xem nàng như không tồn tại mà ngẩn ngơ.
Khương Ánh lập tức bừng tỉnh, nhìn nàng nở nụ cười: "Em xin lỗi."
Trình Khanh Ngôn "hừ" một tiếng, đưa tay véo má cô.
Khương Ánh ngoan ngoãn để mặc nàng véo, mở chiếc túi trong tay ra: "Em mua mấy loại luôn, chị xem muốn ăn món gì?"
Lúc khoảng sáu giờ rưỡi, nàng gửi tin nhắn cho cô, bảo tầm hơn bảy giờ sẽ tới gần cổng trường. Khi đó cô đang ăn sáng ở nhà ăn nên đã chủ động hỏi nàng có cần cô mua giúp đồ ăn sáng hay không.
Trình Khanh Ngôn nói muốn, bảo cô mua vài món mà cô thấy ngon.
Đồ ăn ở nhà ăn Đại học Bối không đắt nhưng hương vị lại rất tuyệt, ngon hơn rất nhiều so với mấy cửa hàng chuỗi trong trung tâm thương mại.
Khương Ánh đã mua bánh bao nhân thịt xá xíu, bánh bao kim sa, bánh xếp chiên, cơm nắm và sữa đậu nành xay thủ công.
"Nhiều thế này sao?" Trình Khanh Ngôn nói.
Khương Ánh đáp: "Chị cứ ăn những món chị thích thôi."
Trình Khanh Ngôn lại hỏi: "Nếu chị muốn ăn hết thì sao?"
Khương Ánh chớp chớp mắt: "Vậy chị cứ nếm thử mỗi thứ một chút, phần còn lại cứ để em ăn."
Khóe miệng Trình Khanh Ngôn nhếch lên, chỉ tay vào chiếc cơm nắm. Cô gái nhỏ liền đưa cho nàng. Nàng cắn một ngụm nhỏ nhai kỹ, lông mày khẽ nhíu lại, rồi trả chiếc cơm nắm lại cho cô: "Em ăn đi, bên trong có rau diếp cá, chị không thích."
Khương Ánh "ồ" một tiếng, rồi ăn hết phần cơm nắm.
Trình Khanh Ngôn lại nếm thử bánh bao thịt và bánh bao kim sa, hương vị rất khá nên nàng ăn thêm vài ngụm, sau đó ăn thêm hai chiếc bánh xếp chiên là đã cảm thấy no bụng. Sức ăn của nàng vốn không lớn nên dừng lại không ăn tiếp nữa.
Vừa uống sữa đậu nành, nàng vừa nhìn cô gái nhỏ ngoan ngoãn ăn đồ ăn, khóe môi khẽ cong lên. Chờ cô ăn xong, nàng đưa ly sữa đậu nành trong tay sang: "Uống một chút đi, kẻo bị nghẹn."
Khương Ánh nhận lấy, "dạ" một tiếng. Ánh mắt cô rơi vào vết son môi in trên ống hút, hàng mi khẽ rung rẩy. Cô lén lút ngước mắt lên nhìn nhanh nàng một cái, thấy nàng lúc này đang cầm điện thoại nhắn tin, không chú ý tới mình, cô mới ngậm lấy ống hút. Đôi môi nóng bừng nhẹ nhàng đè lên vết son ấy rồi uống sữa đậu nành.
Độ ngọt của sữa đậu nành ra sao, là lạnh hay nóng, cô hoàn toàn chẳng cảm nhận được. Cô chỉ cảm thấy tim mình đập nhanh quá, nhanh tới mức như muốn nhảy ra ngoài, thật sự quá đỗi hồi hộp.
Trình Khanh Ngôn trả lời xong tin nhắn của Dư Giản Dư, ngước mắt nhìn cô gái nhỏ, nghi hoặc "hửm" một tiếng: "Em thấy nóng lắm sao?"
Khương Ánh siết chặt ly sữa đậu nành trong tay, lắc đầu: "Không nóng ạ."
Trình Khanh Ngôn hỏi: "Đã không nóng, sao trên trán lại nhiều mồ hôi thế kia?"
Mồ hôi hột, là mồ hôi chảy ra vì quá khẩn trương và chột dạ.
Khương Ánh run run hàng mi, mấp máy làn môi tê dại, không dám nhìn thẳng, ánh mắt hơi né tránh.
Trình Khanh Ngôn: ?
Cô gái nhỏ này lại đang giở trò gì nữa đây.
Nàng lấy khăn giấy đưa cho cô: "Lau đi này."
Khương Ánh "ồ" một tiếng, đặt ly xuống rồi lau mồ hôi trên trán.
Trình Khanh Ngôn tiện tay cầm lấy ly sữa đậu nành, định uống thêm vài ngụm thì phát hiện ly đã trống rỗng. Cái đồ hư hỏng này chẳng để lại cho nàng chút nào, có khát đến thế không cơ chứ. Nàng kín đáo lườm cô một cái.
Khương Ánh vốn đã có chút "tật giật mình" liền nín thở, khẩn trương nhìn nàng: "Chị sao thế?"
Trình Khanh Ngôn đáp: "Không có gì."
Chỉ là một ly sữa đậu nành thôi mà, cô muốn uống thì nàng nhường cho cô là được chứ gì.
Ôi, đồ hư hỏng này số tốt thật đấy, lại gặp được người phụ nữ hào phóng như nàng.
Từ Bối Thành đi sang tỉnh bên cạnh mất hơn một tiếng đi xe. Tối qua Trình Khanh Ngôn bị mất ngủ, trằn trọc mãi mới vào giấc, sáng nay lại thức dậy sớm. Dù trước khi ra khỏi nhà đã uống thuốc tăng cường thể lực, nhưng để duy trì trạng thái tinh thần tốt nhất cho buổi hội thảo thương mại sắp tới, lúc này nàng cần phải nghỉ ngơi một lúc.
Nàng nắm lấy cổ tay cô gái nhỏ, ngón tay nhẹ nhàng xoa xoa sợi dây đỏ trên cổ tay cô: "Chị muốn ngủ một lát."
Khương Ánh chớp chớp mắt, có thể nhận ra tinh thần nàng không được tốt lắm, liền lo lắng hỏi: "Chị nằm lên đùi em nhé?"
Trình Khanh Ngôn nghiêng đầu khẽ cười, tự nhiên và thành thục nằm xuống, gối đầu lên đùi cô, khẽ giọng hỏi: "Chị ngủ rồi, em có thấy chán không?"
Khương Ánh nhìn vào mắt nàng: "Không đâu ạ, em sẽ tìm việc để làm."
Trình Khanh Ngôn "ừ" một tiếng rồi nhắm mắt lại, không bận tâm nữa.
Học sinh giỏi nhiệm vụ học tập nặng nề, phần lớn thời gian còn bận hơn cả nàng. Sau khi nàng ngủ, chắc cô sẽ lấy điện thoại ra để học bài thôi.
Nàng nào đâu hay biết, sau khi nàng nhắm mắt và hiếm hoi đi vào giấc ngủ nông, ánh mắt Khương Ánh chưa từng dời khỏi khuôn mặt nàng. Cô cứ dịu dàng ngắm nhìn nàng như thế, chẳng hề làm bất cứ việc gì liên quan đến học hành.
Thân xe mượt mà lao nhanh trên đường cao tốc, sương mù đậm đặc ngoài cửa sổ dần tan đi, hắt lên những tia nắng sớm mờ mờ.
Mặt trời từ từ nhô lên, ánh sáng êm dịu chiếu vào trong xe, nhuộm một màu vàng rực rỡ lên ngọn tóc của nàng.
Rất nhanh sau đó, trời đã sáng rõ.
Khương Ánh có thể nhìn thấy rõ ràng những sợi lông tơ nhỏ mịn trên mặt người trong lòng, nốt ruồi rất nhạt nơi đuôi mắt, hàng mi dày cong vút, cùng với đôi môi hồng phấn của nàng.
Đêm đó, tiếng thở đứt quãng mà cô nghe được qua điện thoại chính là phát ra từ nơi này.
Cô giơ tay lên, khẽ dùng đầu ngón tay chạm nhẹ vào khóe miệng nàng, tựa như chuồn chuồn lướt nước.
Khi ánh mắt rơi trên đôi môi nàng, như thể đã bị khóa chặt lại, Khương Ánh không thể nào dời mắt ra được nữa. Cô không tự chủ được mà lăn lăn chiếc yết hầu đang khô khốc, hơi thở cũng trở nên nóng bừng.
Nhịp tim cô đập rất nhanh, cô nhớ lại cảm giác khi mình ngậm lấy ống hút, đôi môi đè lên vết son của nàng. Đầu óc cô tê dại, dường như có chút thiếu oxy.
Đột nhiên có một suy nghĩ, cô rất muốn hôn nàng.
Lòng bàn tay cô rịn ra một lớp mồ hôi mỏng, cô nuốt ậm ừ vài cái, ánh mắt dịu dàng mà nóng bỏng. Cô cúi người ghé sát lại, do dự vài giây, cuối cùng nhanh chóng hôn lên trán nàng một cái.
Vừa định rút lui thì nàng lại chẳng hề mở mắt, chỉ dựa vào bản năng mà nắm chuẩn xác lấy cổ áo cô, kéo cô về phía mình. Giọng nàng hơi khàn khàn: "Ngoại trừ trán ra, những chỗ khác cũng được, hãy làm với chị những gì em muốn…"
Tác giả có lời muốn nói:
Chúc ngủ ngon, hẹn gặp lại vào ngày mai.