Sau khi được người vợ giàu có nhặt về nhà - Chương 68
"Em quay người lại, đi tới đây gặp chị."
Dứt lời, Trình Khanh Ngôn chủ động cúp máy.
Hôm nay nàng không đi chiếc Cayenne quen thuộc vì xe đã đưa đi bảo dưỡng, mà lái một chiếc Mercedes mà Khương Ánh chưa từng thấy qua.
Trình Khanh Ngôn không quá cầu kỳ về xe cộ, chỉ cần ngồi thoải mái là được. Chiếc Mercedes này giá cả không quá đắt, tầm hơn một triệu tệ, màu sắc lẫn kiểu dáng đều rất khiêm tốn.
Tại một thành phố phát triển như Bối Thành, trên đường đâu đâu cũng thấy xe sang, vậy nên chiếc Mercedes này hòa vào dòng xe lại chẳng mấy nổi bật.
Thế nhưng ngay khoảnh khắc quay người lại, ánh mắt Khương Ánh đã khóa chặt lấy chiếc xe của nàng. Trình Khanh Ngôn hơi bất ngờ, đôi mắt đong đầy ý cười, nhìn cô nàng Alpha đang lon ton chạy thẳng về phía mình.
Từ xa đến gần, gương mặt cô gái nhỏ ngày càng rõ nét. Nàng có thể thấy rõ biểu cảm bất ngờ xen lẫn vui mừng cùng khóe môi khẽ cong lên của cô.
Trình Khanh Ngôn dám chắc chắn, cô gái nhỏ đang rất hạnh phúc vì sự xuất hiện đột ngột của nàng.
Rất nhanh sau đó, cửa xe được kéo ra, Khương Ánh bước vào ngồi xuống, trợ lý Tần cũng rất biết ý tự giác xuống xe ra ngoài.
Cửa xe đóng lại, trong không gian nhỏ hẹp chỉ còn lại hai người bọn họ, hương thanh trúc quen thuộc vương vấn quanh chóp mũi.
Gương mặt Khương Ánh hơi ửng hồng, đôi mắt sáng long lanh: "Chị ơi."
Trình Khanh Ngôn vươn tay vuốt nhẹ chiếc mũi cao thẳng bị gió lạnh thổi đến đỏ bừng của cô. Đầu ngón tay chạm vào làn da lạnh dâng dấp làm nàng không khỏi nhớ lại đêm qua, lúc cô gái nhỏ dùng chiếc mũi này cọ xát trên người nàng, nông sâu vừa phải, cọ đến mức khiến nàng phát mê.
Sống mũi cao thẳng này không chỉ đẹp mắt, mà dùng cũng rất thích…
Đôi mắt người phụ nữ xao động, hơi thở dần trở nên dồn dập hơn. Chỉ mới hồi tưởng lại thôi mà dường như giữa hai chân nàng đã dâng lên một luồng nhiệt ấm nóng.
"Chị ơi?" Khương Ánh thấy nàng không đáp lại mà cứ liên tục nắn nhẹ sống mũi mình liền gọi thêm một tiếng.
Trình Khanh Ngôn hoàn hồn, thở ra một hơi dài nhằm đè nén những tâm tư ám ảnh kiều diễm kia xuống, cất tiếng hỏi: "Em ăn tối chưa?"
"Em chưa ăn," Khương Ánh nhìn nàng, "Còn chị? Chị ăn chưa?"
Trình Khanh Ngôn: "Lát nữa chị về nhà cũ ăn."
Hóa ra vẫn phải về nhà cũ, Khương Ánh cứ tưởng nàng đã thay đổi lịch trình, chớp chớp mắt hỏi: "Vậy sao chị còn tới tìm em?"
Trình Khanh Ngôn đáp: "Tiện đường thôi, cùng một hướng mà."
Khương Ánh "ồ" một tiếng: "Ra là vậy."
"Nếu không thì em nghĩ sao?" Trình Khanh Ngôn nắm lấy lòng bàn tay cô.
Rung động rủ hàng mi, Khương Ánh ngập ngừng: "Em tưởng…"
"Tưởng cái gì?" Trình Khanh Ngôn bắt cô phải nói ra.
Khương Ánh đỏ mặt, có chút ngượng ngùng đáp: "Tưởng chị nhớ em…"
Trình Khanh Ngôn khẽ cười một tiếng, ghé sát vào tai cô, dùng giọng nói mê hoặc lòng người cất lời: "Tiện đường chỉ là cái cớ thôi, dù có tiện hay không chị vẫn sẽ đến, vì chị thật sự rất nhớ em."
Vành tai Khương Ánh nóng bừng đỏ lây, xấu hổ "dạ" một tiếng.
Bởi vì tai cô quá nóng, lúc Trình Khanh Ngôn ghé sát vào đã khẽ giật mình, liếc nhìn cô một cái.
Cái đồ hư hỏng này sao vẫn chưa quen thế, lại bắt đầu thẹn thùng rồi, đêm qua chẳng phải mạnh dạn lắm sao?
Trước đó còn viện cớ chứng xấu hổ khi để lộ da thịt, toàn là nói bừa. Lúc cởi đồ cho nàng có thấy cô ngập ngừng chút nào đâu, đến khi ngậm mút cũng chẳng thấy ngại ngùng mà nương tay chút nào.
Lời nói thì thẹn thùng, nhưng hành động lại táo bạo thế cơ à?
Dù ngại ngùng là vậy, Khương Ánh vẫn nhỏ giọng đáp lại một câu: "Em cũng nhớ chị."
Điều đó là tất nhiên rồi, cô không nói thì nàng cũng biết rõ.
Trình Khanh Ngôn nhếch môi, cố tình trêu chọc: "Có nhớ đêm qua không?"
Đầu ngón tay Khương Ánh run lên, tim đập nhanh hơn vài nhịp. Cô vô cùng xấu hổ, không dám nhìn thẳng vào mắt nàng, chỉ lý nhí "có" một tiếng.
"Nhớ bao nhiêu lần rồi?" Nàng tiếp tục dồn hỏi.
Đếm không nổi, rất nhiều lần.
Cả ngày hôm nay, bộ não Khương Ánh như không còn nằm dưới sự kiểm soát của chính mình. Chỉ cần rảnh rỗi ra một chút là những hình ảnh đêm qua lại tự động hiện ra. Không chỉ vậy, cô còn tự giác ngồi phân tích lại chi tiết. Cô đâu muốn nghĩ tới, chỉ là không thể khống chế được bản thân nên mới thỉnh thoảng lại đỏ mặt, tới mức đồng nghiệp trong viện nghiên cứu còn lo lắng hỏi thăm xem cô có bị mệt ở đâu không.
Khương Ánh không thể nói ra miệng, đành lên tiếng cầu xin: "Chị ơi, chị đừng hỏi chuyện này nữa có được không?"
Trình Khanh Ngôn mỉm cười, tạm thời tha cho cô để hỏi sang chuyện chính: "Vừa rồi làm sao em biết chị ở trong chiếc xe này?"
Kính xe chống nhìn lén rất tốt, bên ngoài không thể thấy tình hình bên trong, lại cách một khoảng như vậy, cô không thể nào nhìn thấy nàng được.
Khương Ánh nghĩ nghĩ: "Em cũng không rõ nữa. Vừa nhìn thấy chiếc xe này là em đã nghĩ ngay đó là xe của chị, có một cảm giác rất quen thuộc."
Lại là quen thuộc.
Rốt cuộc người này sao lúc nào cũng thấy quen thuộc với những đồ vật của nàng thế nhỉ? Trình Khanh Ngôn cảm thấy có chút kỳ diệu, đang định nói tiếp thì chuông điện thoại của cô gái nhỏ vang lên.
Khương Ánh nhìn nàng, vô thức xin phép: "Em nghe điện thoại nha?"
"Em nghe đi."
Khương Ánh mỉm cười đồng ý rồi nhấn nghe. Đáp lại vài câu xong cô cúp máy, quay sang nói với nàng: "Em xuống xe lấy ít đồ, sẽ quay lại ngay."
Vì ngồi quá gần nên Trình Khanh Ngôn cũng nghe thấy nội dung cuộc gọi, có người mang USB tới cho cô: "Đi đi, chị chờ em, không phải vội."
Sau khi cô gái nhỏ xuống xe, nàng cầm điện thoại lên trả lời vài tin nhắn công việc, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu nhìn bóng lưng cô ở phía xa, nhìn xong lại cúi đầu tiếp tục gõ bàn phím.
Đến lần nhìn thứ ba, bên cạnh Khương Ánh đã xuất hiện thêm một người, chắc là người tới đưa đồ. Trình Khanh Ngôn ban đầu không để ý đã cúi đầu xuống, nhưng rồi lông mày nàng chợt nhíu lại như nhớ ra điều gì đó, liền ngẩng đầu nhìn kỹ người đứng bên cạnh Khương Ánh lần nữa.
Ánh mắt nàng mang theo sự dò xét, nét mặt dần trở nên nghiêm túc.
Chờ đến khi Khương Ánh quay lại xe, nàng chủ động hỏi: "Người vừa đưa đồ cho em là ai thế?"
Khương Ánh trả lời: "Là Lâm Khê, bạn cùng phòng của em ạ."
Trình Khanh Ngôn: "Năm nay cô ấy bao nhiêu tuổi rồi?"
"Cũng bằng tuổi em, sắp sửa hai mươi mốt rồi ạ," Khương Ánh không hiểu sao nàng lại hỏi vậy, "Có chuyện gì thế chị?"
Trình Khanh Ngôn lắc đầu: "Không có gì, chỉ là thấy cô ấy hơi quen mắt."
Dáng người và đường nét rất giống với người mà nàng biết. Nếu không phải chênh lệch tuổi tác quá lớn thì thật sự sẽ nghĩ là cùng một người.
Tuy nhiên dù tuổi tác có trùng khớp đi nữa thì cũng không thể là người đó được, dù sao người đó cũng đã qua đời nhiều năm rồi.
Quen mắt sao?
Khương Ánh tò mò: "Chị quen cậu ấy ạ?"
"Cô ấy là người ở đâu?" Trình Khanh Ngôn hỏi.
Khương Ánh đáp: "Là người bản địa Bối Thành ạ."
Đã là người Bối Thành, lại cách Cảng Thành xa như vậy thì càng không thể nào có quan hệ họ hàng với người kia được.
Trình Khanh Ngôn liền nói: "Vậy thì không quen rồi, chỉ là trông khá giống với một người chị từng biết thôi."
Khương Ánh "ồ" một tiếng. Trên đời này người giống người thiếu gì, nghe nàng nói không quen nên cô cũng không để tâm chuyện này nữa.
Trình Khanh Ngôn cũng trân trọng từng phút giây bên cô nên không nhắc tới người khác nữa, cất tiếng hỏi: "Chủ nhật tuần này em có rảnh không?"
Khương Ánh đáp: "Em có ạ."
Bình thường thì sẽ rảnh, viện nghiên cứu cuối tuần vẫn cho nghỉ theo quy định. Nhưng nghỉ thì nghỉ, khi khối lượng công việc nhiều lên thì vẫn phải tăng ca như thường.
Trình Khanh Ngôn hỏi cô: "Đến hôm đó em qua nhà chị, chúng ta cùng nhau làm bánh kem, em thấy thế nào?"
Mắt Khương Ánh sáng lên, liền gật đầu đồng ý.
Trình Khanh Ngôn: "Em biết làm không?"
"Mấy bước cơ bản thì em biết ạ."
"Trước đây từng học qua rồi sao?"
"Năm ngoái vào sinh nhật Chu Thanh Nguyệt, em và Lâm Khê có cùng nhau làm một chiếc bánh tặng cậu ấy," Khương Ánh nói, "Nhưng mà làm xong trông không được đẹp mắt lắm."
Trình Khanh Ngôn mỉm cười: "Không sao, không có độc là được."
"Dạ?" Khương Ánh ngơ ngác.
Trình Khanh Ngôn véo nhẹ má cô, cất lời giải thích: "Em còn nhớ Vân Thu Nhiễm không? Lần trước lúc em uống say ở tiệc mừng thắng giải Cúp Thanh Hướng, chị và cậu ấy đã cùng đi đón em đấy."
Khương Ánh gật đầu: "Em nhớ ạ."
Vân Thu Nhiễm là đại minh tinh, cô nhớ hai người họ từng có tin đồn tình cảm. Tin đồn nói Trình Khanh Ngôn theo đuổi Vân Thu Nhiễm nhưng không thành.
Trình Khanh Ngôn: "Mấy ngày nữa là sinh nhật cậu ấy rồi, chúng ta cùng làm một chiếc bánh kem tặng cậu ấy nhé."
Đã là làm bánh đem đi tặng người khác, Khương Ánh liền bảo: "Hai ngày này em sẽ chăm chỉ xem video hướng dẫn, cố gắng làm sao cho đẹp mắt một chút."
"Không cần phải nghiêm túc quá thế đâu. Chẳng phải chị vừa nói rồi sao, không có độc là được rồi," Trình Khanh Ngôn biết cô gái nhỏ rất bận rộn, nàng không muốn cô phải hy sinh chút thời gian nghỉ ngơi ít ỏi để đi nghiên cứu cách làm bánh kem, "Tí nữa em kết bạn WeChat với trợ lý Tần nhé, cần nguyên liệu hay dụng cụ gì em cứ nhắn trực tiếp cho em ấy, em ấy sẽ sắp xếp người đi mua."
Khương Ánh đều nghe theo nàng: "Dạ."
Trình Khanh Ngôn liếc nhìn đồng hồ, đã sáu giờ hai mươi phút rồi, nhiều nhất nàng chỉ có thể ở lại thêm năm phút nữa là phải đi.
Thời gian sao mà trôi nhanh quá, nàng cảm giác hai người còn chưa kịp nói với nhau được mấy câu. Lòng nàng dâng lên chút bực bội, rất muốn có thể quang minh chính đại dẫn Khương Ánh cùng về nhà cũ.
Nhưng nàng cũng chỉ có thể nghĩ vậy thôi, trước mắt thì không được. Nàng có rất nhiều nỗi lo, không thể cuốn Khương Ánh vào những chuyện phức tạp này. Còn phải chờ một thời gian nữa, chờ tuyến thể của nàng hồi phục, chờ nàng hoàn toàn nắm quyền, khi không còn ai có thể trói buộc được nàng, nàng mới có thể tùy ý làm bất cứ điều gì mình muốn.
Khương Ánh thấy sắc mặt nàng bỗng nhiên không tốt, hơi lo lắng, chủ động đưa tay sờ trán nàng.
Trình Khanh Ngôn nắm lấy tay cô, nhếch môi cười: "Em đang làm gì vậy?"
Khương Ánh nói: "Đo nhiệt độ cơ thể cho chị."
Trình Khanh Ngôn hỏi: "Có bình thường không?"
Khương Ánh gật đầu: "Bình thường ạ."
"Chắc chắn là bình thường rồi, hôm nay em chẳng phải đã giám sát chị uống thuốc sao." Cô gái nhỏ không chỉ nhắn tin nhắc nhở, còn bắt nàng uống thuốc xong phải chụp cái vỏ túi thuốc không gửi cho cô xem, Trình Khanh Ngôn đều rất phối hợp làm theo. Nàng hỏi: "Hôm nay chị có ngoan không?"
Cũng chỉ có nàng mới dùng từ "ngoan" để tự miêu tả bản thân, nếu Dư Giản Dư mà ở đây, chắc chắn sẽ nói nàng thật dở hơi.
Khương Ánh mỉm cười với nàng: "Ngoan ạ."
Trình Khanh Ngôn hỏi: "Vậy phần thưởng của chị đâu?"
Phần thưởng?
Nàng không nói trước là cần phần thưởng.
Khương Ánh chủ động hỏi: "Chị muốn gì ạ?"
Trình Khanh Ngôn nghĩ nghĩ: "Cho chị một nguyện vọng đi, chờ chị nghĩ kỹ xong sẽ tìm em để thực hiện."
Khương Ánh đồng ý, nhưng cẩn thận nói: "Nếu là việc em không làm được thì sao ạ?"
"Chị không quan tâm." Trình Khanh Ngôn nói: "Em tự nghĩ cách đi."
Khương Ánh gật đầu: "Dạ được."
Trình Khanh Ngôn nói: "Chị phải đi rồi."
Sau khi nàng nói lời này, cô gái nhỏ nhìn nàng đầy luyến tiếc, nhìn đến mức trái tim nàng như tan chảy. Nàng đưa tay ôm lấy cô, đặt cằm lên vai cô.
Tim Khương Ánh đập thình thịch: "Chị ơi."
"Ừm?"
"Chị thơm quá."
Trình Khanh Ngôn nhướng mày, đã ôm bao nhiêu lần rồi, giờ mới thấy nàng thơm, nàng hỏi: "Em ngửi thấy mùi gì?"
Khương Ánh thật thà nói: "Mùi của sự an tâm, mùi của sự bình yên."
Hơi thở Trình Khanh Ngôn khựng lại, không ngờ cô lại trả lời như vậy. Cái đồ hư hỏng này lúc nào cũng nghiêm túc nói lời đường mật, làm trái tim nàng ấm áp hẳn lên.
"Được rồi, em mau đi ăn cơm ở căn tin đi." Ôm một lát, nàng buông cô ra.
Khương Ánh chào tạm biệt: "Vậy em đi nha."
Trình Khanh Ngôn gật đầu. Chỉ trong vòng nửa tiếng ngắn ngủi, nàng nhìn cô gái nhỏ hứng khởi chạy về phía mình, rồi lại nhìn cô cứ đi một bước lại ngoảnh đầu nhìn lại đầy hụt hẫng khi rời xa nàng.
Rõ ràng là ở cùng một thành phố, cũng thường xuyên gặp mặt, sao lại cứ như cách biệt muôn trùng thế này.
Và nàng nhận ra, kể từ khi nàng xác định được lòng mình, mỗi lần họ chào tạm biệt dường như đều kết thúc bằng một cái ôm.
Ôm.
Cảm giác an tâm, cảm giác bình yên.
Trình Khanh Ngôn bỗng cảm thấy đây không phải là lời đường mật, mà là sự thật.
Nàng thích ôm cô, ôm rất dễ chịu, khác với sự dễ chịu khi ân ái, cái ôm mang lại cho nàng cảm giác an tâm và thư giãn.
Nếu Khương Ánh thật sự không được, có lẽ nàng cũng sẽ chấp nhận, cứ ôm nhau thế này mà sống cả đời cũng là một sự hạnh phúc và bình yên.
Sự mệt mỏi của cả ngày, nhờ nửa tiếng ở bên nhau ngắn ngủi này, đã tan biến đi không ít.
Trình Khanh Ngôn thở dài một hơi. Nàng nhìn thấy Khương Ánh đã đi tới cổng chính nhưng lại không đi vào ngay mà đứng lại đó chịu trận giữa cơn gió lạnh, mắt cứ đăm đăm nhìn về hướng chiếc xe của nàng đang đỗ.
Đồ ngốc này, nếu nàng không chịu lái xe đi thì cô định đứng nhìn mãi như thế sao?
Trình Khanh Ngôn khẽ cất lời, bảo trợ lý Tần lái xe trở về nhà cũ.
Nửa giờ sau, chiếc xe từ từ dừng lại trong sân nhà cũ.
Trình Khanh Ngôn là người cuối cùng bước vào nhà. Cô út Trình Lạp cùng gia đình người chú thứ hai Trình Thâm Tích đều đã có mặt đầy đủ.
Trình lão thái thái cất giọng hỏi: "Sao cháu về muộn thế?"
"Cháu có chút việc phải xử lý ạ." Trình Khanh Ngôn đáp lời ngắn gọn, không giải thích gì thêm.
Trình lão thái thái cũng không hỏi sâu thêm, liền cất lời bảo mọi người vào bàn dùng bữa, người làm trong nhà cũng bắt đầu dọn thức ăn lên.
Nhà họ Trình tuy không cổ hủ khắt khe nhưng những quy tắc gia phong cơ bản vẫn được giữ vững. Lúc ăn cơm mọi người đều rất giữ kẽ, yên lặng dùng bữa chứ không trò chuyện nhiều.
Sau bữa ăn, Trình Hiểu Hi — con gái lớn của Trình Thâm Tích — cất tiếng hỏi: "Bà nội ơi, tối nay bà gọi tụi cháu về ăn cơm là có chuyện gì muốn dặn dò ạ?"
"Không có chuyện gì thì không thể về nhà thăm bà sao?" Trình lão thái thái đáp.
Trình Hiểu Hi liền nũng nịu ôm lấy cánh tay bà: "Dĩ nhiên là không phải rồi ạ, ngày nào cháu cũng có thể về thăm bà mà."
Trình Thâm Tích nghe vậy liền tiếp lời: "Đúng thế, con bé Hiểu Hi ngày nào cũng có thể về đây với mẹ. Từ nhỏ nó đã thích quây quần bên mẹ rồi, đâu có giống mấy kẻ không chịu nghe lời người lớn, lúc nào cũng ghét bỏ việc phải ở cạnh bề trên."
Lại bắt đầu giở giọng mỉa mai châm biếm ai đây không biết.
Thời gian của Trình Khanh Ngôn rất quý giá, nàng chẳng buồn tốn lời với kẻ ngốc nên chỉ rủ mi mắt nhìn vào điện thoại, tiếp tục xử lý công việc.
Trình Lạp lúc này đang rảnh rỗi liền cười khẩy một tiếng: "Đúng là nên để con bé Hiểu Hi ngày nào cũng về nhà cũ với mẹ. Dù sao bình thường nó cũng chẳng có việc gì làm, ở đây vừa giúp nó bớt ra ngoài gây chuyện, lại vừa tiết kiệm được khối tiền."
Trình Hiểu Hi nhíu mày phản bác: "Cô út, cô đừng có nói bậy! Cháu đâu phải học sinh của cô, cô đừng có giữ cái thói quen làm cô giáo đó rồi mở miệng ra là dạy đời người khác."
Trình Lập bật cười: "Cô chẳng rảnh đâu mà dạy dỗ cháu, cô chỉ đang nói sự thật thôi."
"Cô…" Trình Hiểu Hi tức nghẹn lời.
"Được rồi, đừng cãi nhau nữa," Trình lão thái thái cất lời ngắt lời hai người, "Ta gọi các con về đây không phải để xem các người cãi lộn."
Trình Hiểu Hi không phục, ấm ức thì thầm trong miệng: "Lúc nào cũng thiên vị…"
Trình lão thái thái vờ như không nghe thấy, nét mặt trở nên nghiêm nghị: "Thời gian cuối tháng này nhớ dành trống ra đấy. Cả nhà mình sẽ cùng đi đến nghĩa trang. Năm nay ta dặn trước rồi nên các con phải tự xếp đặt công việc cho tốt. Đến hôm đó đừng có viện lý do bận rộn này nọ không đi được, ta không muốn nghe mấy lời đó đâu, rõ chưa?"
"Dạ rõ rồi ạ." Mọi người đồng thanh đáp lời.
Trình lão thái thái gật đầu. Sau khi nhận được câu trả lời thoả đáng, bà không nhắc thêm về chuyện này nữa mà thu lại vẻ nghiêm nghị, trở lại làm một người bà hiền hòa, cùng mọi người trò chuyện phiếm một lúc.
Đến khoảng chín giờ tối, thấy Trình lão thái thái đã có vẻ mệt mỏi, Trình Hiểu Hi rất nhanh nhảu đứng dậy định tiến tới dìu bà về phòng.
"Cháu cứ ngồi chơi đi," Bà cụ Trình xua tay, "Để Khanh Ngôn đưa bà về phòng là được."
Là phận con cháu, Trình Khanh Ngôn sẽ không từ chối những việc này. Nàng nhẹ nhàng đáp một tiếng "dạ", rồi đỡ bà bước vào thang máy lên lầu.
"Đúng là thiên vị trắng trợn." Trình Hiểu Hi nhìn theo bóng lưng hai người, nghiến răng nghiến lợi lẩm bẩm.
Trình Lạp ngước mắt nhìn cô ta một cái, thản nhiên phán một câu: "Loại thiên vị này mà rơi xuống đầu cháu, chắc cháu đã sớm chịu không nổi rồi đấy."
Trình Thâm Tích lạnh giọng cắt ngang: "Cô ba, cô có quyền gì mà nói cái kiểu đó?"
Trình lão thái thái tổng cộng có ba người con. Mẹ của Trình Khanh Ngôn là con cả, người con mà bà gửi gắm nhiều kỳ vọng nhất, cũng là niềm tự hào lớn nhất của bà. Trình Lạp là con út, chỉ lớn hơn Trình Khanh Ngôn một chút, sinh ra khi bà đã nhiều tuổi nên được sống vô tư tha hồ tung hoành, lớn lên trong sự nuông chiều.
Còn ông ta là con thứ hai, lại là người bị phớt lờ nhiều nhất — vừa không được thương yêu, vừa chẳng được trọng dụng, ngay cả con cái của ông ta cũng không được bà để mắt tới.
Mẹ của Trình Khanh Ngôn không còn nữa thì đáng lẽ ông ta phải là người kế thừa nhà họ Trình mới đúng. Thế nhưng bà lại thiên vị tận cùng, chưa từng cho ông ta lấy một cơ hội, dồn hết mọi tâm huyết và công sức lên người Trình Khanh Ngôn.
Trình Lạp cạn lời nhìn ông anh trai của mình. Đã không có năng lực lại còn thích tranh giành, lúc nào cũng làm như có ai ngược đãi mình không bằng. Hơn nữa, được bà gửi gắm kỳ vọng rồi đào tạo thành người thừa kế đâu phải là chuyện sung sướng gì cho cam.
Đầu óc Trình Thâm Tích bị lừa đá rồi hay sao ấy? Cô thật sự không thể hiểu nổi, cũng chẳng buồn tốn nước bọt với kẻ ngu ngốc, liền cầm điện thoại đứng dậy đi về phòng nghỉ ngơi.
Căn phòng khách mới mấy phút trước còn náo nhiệt, sau khi Trình lão thái thái lên lầu đã nhanh chóng rơi vào khoảng lặng.
Trên tầng hai cũng tĩnh mịch không kém.
Trình Khanh Ngôn dìu bà trở về phòng. Tuy tuổi tác đã cao nhưng ánh mắt của bà vẫn rất tinh anh. Bà im lặng quan sát nàng một lúc rồi chợt cất tiếng: "Dạo này nhìn cháu có vẻ gầy đi đấy."
Trình Khanh Ngôn đáp: "Chắc là ảo giác của bà thôi ạ."
"Công việc mệt mỏi lắm sao?"
"Vẫn ổn ạ."
"Vậy là vì chuyện khác nên mới mệt mỏi như thế." Trình lão thái thái nói.
Đôi lông mày Trình Khanh Ngôn khẽ giật giật: "Bà muốn nói gì ạ?"
Trình lão thái thái nhìn vào đôi mắt của nàng — đôi mắt giống hệt với người con gái lớn của bà. Trầm ngâm một hồi, bà mệt mỏi thở dài một hơi, rốt cuộc vẫn không nói thêm điều gì, chỉ xua xua tay: "Bà buồn ngủ rồi, cháu ra ngoài đi."
Trình Khanh Ngôn khẽ đáp "dạ", rồi quay người rời khỏi phòng, trở về không gian của riêng mình.
Phòng của nàng nằm ngay sát vách phòng bà cụ.
Đó là một căn phòng rất rộng rãi và được trang hoàng sang trọng. Trình Khanh Ngôn đã sống ở đây suốt những năm tháng trước khi lên cấp ba, thế nhưng nàng lại chẳng hề cảm thấy quen thuộc với phòng ngủ này. Những đồ đạc bên trong không phải do nàng tự tay sắm sửa, cũng chẳng hề theo sở thích của nàng. Nếu có ai từng ghé thăm phòng của mẹ nàng rồi bước vào đây, họ sẽ nhận ra phong cách trang trí của hai căn phòng gần như giống hệt nhau.
Đối với Trình Khanh Ngôn, phòng ngủ này chẳng khác nào một phòng khách sạn, đơn thuần chỉ là nơi để ngả lưng.
Bước vào trong, nàng thậm chí còn cảm thấy có chút ngột ngạt. Trên đầu giường không có vật trưng bày hình cây trúc mà nàng yêu thích, cũng không có hương thơm thanh trúc giúp nàng tĩnh tâm ngưng thần.
Trình Khanh Ngôn nhíu chặt lông mày. Nàng vào phòng tắm rửa mặt mũi xong xuôi liền vén chăn nằm lên giường, tựa vào đầu giường tiếp tục làm việc. Thỉnh thoảng nàng lại nhắn tin trò chuyện với Khương Ánh một lúc, mãi đến tận khuya mới chợp mắt.
Trước khi ngủ, cô gái nhỏ có gửi cho nàng một đoạn tin nhắn thoại. Nàng nhấn vào nghe, giọng nói ấm áp vang lên: "Chị ơi ngủ ngon nha."
Khóe môi Trình Khanh Ngôn khẽ giật giật tạo thành một nụ cười, nàng nhẹ nhàng thở ra một hơi dài.
Sáng hôm sau khi trời còn chưa hửng sáng, nàng một mình dùng bữa sáng rồi lên xe đi thẳng đến công ty. Khi chiếc xe ngày một đi xa, hoàn toàn bỏ lại căn nhà cũ ở phía sau, nàng mới cảm thấy không khí dường như trở nên thoáng đãng hơn hẳn.
Nếu không thực sự cần thiết, bình thường nàng sẽ không ở lại ngủ qua đêm tại nhà cũ.
Thế nhưng tháng này nàng vẫn phải quay lại đây ở thêm một đêm nữa — vào ngày giỗ hai người mẹ của nàng, Trình lão thái thái sẽ bắt tất cả mọi người phải tập hợp đông đủ.
Ánh nắng ban mai xuyên qua cửa kính ô tô chiếu vào bên trong. Ánh mắt Trình Khanh Ngôn khẽ dao động, nàng tự dặn lòng không được nghĩ về những chuyện đã qua nữa, không thể cứ mãi đắm chìm trong quá khứ.
Đến bãi đỗ xe của tòa nhà tập đoàn Trình thị, nàng không lập tức bước xuống như mọi khi mà lẳng lặng ngồi lại trong xe một lúc. Sau khi đã chấn chỉnh lại mọi suy nghĩ, nàng hít một hơi thật sâu, mở cửa xe rồi bước vào công ty với khí thái vô cùng uy nghi.
Mấy ngày tiếp theo công việc vẫn bận rộn liên miên, nàng không có thời gian để gặp Khương Ánh. Vì dự án mới, nàng phải bay một chuyến đến Cảng Thành và ở lại đó hai ngày, mãi đến sáng Chủ nhật mới quay trở về Bối Thành.
Tắm rửa xong xuôi, uống thuốc ngủ cùng thuốc tăng cường thể lực, Trình Khanh Ngôn nằm xuống giường, ôm lấy con gấu bông hình cây trúc rồi chìm vào giấc ngủ sâu. Nàng cũng không biết mình đã ngủ bao lâu, giữa chừng mơ hồ tỉnh giấc một lần thì nhìn thấy cô Alpha đang ngồi bên giường trông nom mình. Nàng cất giọng khàn khàn hỏi: "Mấy giờ rồi em?"
Khương Ánh dịu dàng nói: "Mười một giờ hai mươi sáu ạ."
"Em đến lâu chưa?" Trình Khanh Ngôn nắm lấy tay cô.
Khương Ánh: "Hơn hai tiếng rồi ạ."
Lần trước nàng đã báo với bảo vệ và ban quản lý khu chung cư, cô đã có thể tự do đi vào Nguyệt Bạc Lâm. Hai người hẹn chiều nay cùng làm bánh kem, nhưng cô đợi không nổi đến chiều. Tối qua thức trắng đêm tăng ca, vừa xong việc là cô bắt xe qua đây ngay.
"Đến sớm thế," Nàng ghé má cọ nhẹ vào lòng bàn tay cô: "Lên đây nằm ngủ với chị một lúc."
Khương Ánh ngẫm nghĩ một chút rồi nói: "Người em hơi bẩn, để em đi tắm đã nha?"
"Chị không muốn em đi."
"Em quay lại ngay mà, hai phút thôi."
Được Khương Ánh hứa hẹn, nàng mới buông tay cho cô đi tắm. Cô thao tác nhanh nhẹn, nói được làm được, chưa đầy hai phút đã trở lại phòng ngủ. Mặc chiếc áo choàng ngủ, cô nhẹ nhàng vén chăn leo lên giường.
Mới tắm xong, làn da mịn màng trắng trẻo của cô lúc này hơi ửng hồng và bốc hơi nóng, ôm vào lòng rất dễ chịu.
Trình Khanh Ngôn khép đôi mi, mũi chân cọ nhẹ vào bắp chân của nữ Alpha, khẽ nhíu mày.
Khương Ánh luôn chú ý đến khuôn mặt nàng, nhận ra sự thay đổi nhỏ trên nét mặt ấy liền quan tâm hỏi: "Sao thế chị?"
Trình Khanh Ngôn chưa tỉnh ngủ hẳn, giọng nói mềm mại: "Muốn sát vào em."
Khương Ánh chớp mắt: "Chẳng phải đang sát bên cạnh rồi sao ạ?"
Nàng lắc đầu, ghé sát tai cô thì thầm dịu dàng: "Cách lớp quần áo khó chịu lắm, cởi ra đi…"
Tác giả có lời muốn nói:
Cởi của chị, hay là của em?
Ngủ ngon, ngày mai gặp lại.