Truyện Les
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp
Tìm Truyện
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp Truyện Người Lớn , Truyện Dâm ,Truyện 18+, Truyện xxx, Đọc Truyện Cô Giáo Thảo , Truyện Sex , Truyen Nguoi Lon Hay ,Truyen Nguoi Lon 18+ cho tuổi dậy thì
Prev
Next

Sau khi được người vợ giàu có nhặt về nhà - Chương 88

  1. Home
  2. Sau khi được người vợ giàu có nhặt về nhà
  3. Chương 88
Prev
Next

Trời đã sáng, ánh nắng mờ mờ buổi sớm bắt đầu ló ra từ sau tầng mây.

Tuyết phủ kín mặt đất, một màu trắng xóa bao la.

Sáng sớm ở Viện nghiên cứu Tuyến thể vốn luôn yên tĩnh, nhưng sáng nay thỉnh thoảng lại vang lên tiếng cười đùa.

Tôn Ảnh đi tới bên cửa sổ, men theo âm thanh phóng tầm mắt nhìn xuống thì thấy hai người đang đắp người tuyết trong khuôn viên sân nhỏ.

"Ai ở bên dưới thế?" Trâu Toàn đặt bản báo cáo kiểm tra trong tay xuống, bước lại gần ngó ra ngoài. Lông mày bà trong phút chốc nhíu chặt lại: "Thật là hồ đồ! Đã đến nông nổi này rồi sao còn có thể ra đống tuyết chơi đùa cơ chứ? Để tôi xuống gọi bọn họ vào ngay."

Tôn Ảnh giữ bà lại, lên tiếng khuyên lơn: "Đừng đi."

Trâu Toàn lo lắng: "Thế nhưng…"

Vừa rồi họ xem chính là báo cáo kiểm tra mới nhất của Trình Khanh Ngôn, tình hình so với dự đoán ban đầu của họ còn tồi tệ hơn rất nhiều. Ban đầu họ chẩn đoán Trình Khanh Ngôn còn khoảng một tháng.

Thế nhưng dựa vào các số liệu tuyến thể ở hiện tại, cùng với tốc độ biến chuyển trong mấy ngày nay, thực chất nhiều nhất chỉ còn lại hai mươi ngày.

Mà hai mươi ngày ấy đã trôi qua gần một tuần, thời gian còn lại lác đác chẳng có bao nhiêu, đến nửa tháng cũng không tới.

Tình trạng quá kém, thể lực của Trình Khanh Ngôn không đủ để chống đỡ cho nàng ra bãi tuyết chơi, trừ phi uống thuốc tăng cường thể lực. Thế nhưng tác dụng phụ của thuốc tăng cường thể lực quá lớn, những lúc thế này sao có thể uống loại thuốc đó được.

"Cứ để con bé chơi đi," Tôn Ảnh nhìn Trình Khanh Ngôn tươi sống, tràn ngập niềm vui hiếm có trên mặt tuyết, hốc mắt hơi ửng đỏ, nghẹn ngào thốt ra từng chữ, "Thời gian chẳng còn lại bao nhiêu nữa, cứ để con bé được làm chính mình, tùy hứng một lần."

Trình Khanh Ngôn xem như là người do một tay dì nhìn lớn lên, tuy không thường xuyên gặp mặt nhưng dì rất hiểu tính cách của nàng.

Với tính cách của Trình Khanh Ngôn, ở chặng đường cuối cùng của cuộc đời, thực chất nàng sẽ không đời nào để bản thân cả ngày nằm trên giường mê man, trải qua những tháng ngày "kéo dài hơi tàn". Như thế đối với Trình Khanh Ngôn mà nói là chẳng có chút giá trị nào.

Nàng nhất định sẽ uống thuốc tăng cường thể lực mỗi ngày, cho dù khoảng thời gian ít ỏi còn lại liên tục bị rút ngắn, dù cho một tháng bị rút xuống chỉ còn một hai ngày, nàng cũng sẽ không bận tâm.

Giữa số lượng và chất lượng, nàng sẽ chọn chất lượng, sẽ đi làm những điều bản thân muốn làm.

Thế nhưng Trình Khanh Ngôn lại không làm như vậy. Nàng vẫn luôn ngoan ngoãn tuân theo lời dặn của bác sĩ, không hề dùng đến thuốc tăng cường thể lực, phần lớn thời gian đều trôi qua trong trạng thái mê mê tỉnh tỉnh.

Trình Khanh Ngôn không phải vì bản thân nàng, mà là vì mọi người, vì không muốn mọi người phải đau lòng, vì muốn mọi người có thể ở bên nàng thêm một thời gian nữa. Chính vì vậy nàng mới ngoan ngoãn một cách khác thường, mỗi ngày nhẫn nại chìm trong mê man như thế.

Trâu Toàn thở dài một hơi, dẹp bỏ ý định xuống dưới ngăn cản hai người.

Những người dưới lầu chơi đùa quá đắm chìm, hoàn toàn không biết có người đang dõi theo mình.

Mà dù cho có biết, họ cũng chẳng bận tâm, bởi trong mắt họ lúc này chỉ có đối phương.

Trình Khanh Ngôn mặc rất dày, đội mũ len, quấn khăn quàng, đeo găng tay, khoác chiếc áo bông lớn, mặc quần len kèm quần lông vũ, lại thêm cả giày bông.

Nàng vốn trí thức ưu nhã, những nơi từng đi qua trước đây chưa từng lạnh giá như thế này nên ăn mặc luôn rất thanh thoát, làm sao đã từng mặc cồng kềnh như thế bao giờ.

Bộ trang phục này không phải do nàng tự phối, nàng không đời nào để bản thân mặc thành ra thế này, quá mức lệch tông với khí chất của nàng.

Là Khương Ánh đã phối đồ cho nàng. Như một điều kiện để đồng ý cho nàng uống thuốc tăng cường thể lực xuống lầu chơi tuyết, Trình Khanh Ngôn mới bất đắc dĩ mặc vào.

Trình Khanh Ngôn trước đây chưa từng đắp người tuyết, khả năng thực hành cũng bình thường, vì vậy chủ lực vẫn là Khương Ánh.

Đương nhiên, nàng cũng chẳng chịu đứng yên một bên lặng lẽ ngắm nhìn, nàng phụ trách gây rối. Thỉnh thoảng nàng lại tháo găng tay ra, luồn bàn tay hơi lành lạnh vào trong cổ áo cô gái nhỏ, làm cô lạnh đến mức giật mình.

Khương Ánh sẽ cưng chiều lẫn bất đắc dĩ liếc nhìn nàng một cái, nắm lấy tay nàng rút ra rồi đeo lại găng tay tử tế cho nàng: "Chị đừng phá nữa."

Trình Khanh Ngôn nhíu mày: "Ghét chị à?"

"Sao lại thế được." Khương Ánh thấy oan uổng vô cùng.

"Không cho chị chạm vào em," Trình Khanh Ngôn nhìn cô, "rõ ràng là em ghét chị rồi."

Giọng nói người phụ nữ u oán, vô cùng nhập vai, đã bắt đầu diễn trò.

Khương Ánh nhìn ra được nàng đang nói đùa, ôm lấy người phụ nữ rồi khẽ cười một tiếng. Cô chủ động tháo găng tay người phụ nữ ra, kéo tay nàng luồn vào dưới vạt áo mình, áp trực tiếp lên khuôn ngực ấm áp mịn màng.

Lòng bàn tay Trình Khanh Ngôn nảy lên một nhịp, mất một hai giây mới phản ứng kịp hành động của cô gái nhỏ.

Cái người này từ khi nào lại trở nên dạn dĩ đến thế chứ, tuy xung quanh không có ai nhưng dù sao cũng là ở giữa thanh thiên bạch nhật mà.

Hàng mi Khương Ánh rung rung, cất tiếng hỏi: "Tay chị đã ấm hơn chút nào chưa?"

Trình Khanh Ngôn hờn dỗi liếc cô một cái, nhanh chóng rút tay ra, nhẹ nhàng cắn lên môi cô gái nhỏ một cái rồi khẽ mắng một câu: "Đồ hư hỏng."

Đã rất lâu rồi người phụ nữ không gọi cô như thế, Khương Ánh hoài niệm vô cùng, dịu giọng nói: "Chị mắng em nữa đi."

Trình Khanh Ngôn cười thành tiếng, đây rốt cuộc là cái yêu cầu gì thế. Nàng véo véo tai cô, cưng chiều thỏa mãn Alpha của mình, tông giọng vút cao đầy hờn dỗi: "Đồ con nít ranh, đồ hỗn đản, đồ hỗn trướng."

Náo đùa một hồi, Khương Ánh nghe mà lòng sảng khoái, lại tiếp tục đắp người tuyết. Khéo tay hay làm, cô nhanh chóng hoàn thành.

"Không tồi," Trình Khanh Ngôn chăm chú ngắm nhìn, "có điều hơi đơn điệu một chút."

Khương Ánh suy nghĩ một chút, tháo chiếc khăn quàng cổ của mình ra quấn lên cổ người tuyết: "Thế này thì sao ạ?"

Trình Khanh Ngôn đối với điều này rất hài lòng, đề nghị: "Em đặt cho nó một cái tên đi."

Khương Ánh: "Em đặt ạ?"

Trình Khanh Ngôn gật đầu: "Em đặt đi."

Khương Ánh nghiêm túc suy nghĩ vài giây: "Trình Tiểu Hoa."

Trình Khanh Ngôn: ?

Con người tuyết ngơ ngơ ngác ngác này sao có thể mang cùng họ với nàng được chứ.

"Khương Tiểu Hoa."

Khương Ánh chớp mắt: "Dạ?"

Trình Khanh Ngôn cong môi: "Không được sao?"

Mặt mày Khương Ánh đong đầy ngập tràn nụ cười: "Được chứ, vậy gọi nó là Khương Tiểu Hoa."

Thật là ngốc nghếch làm sao.

Trình Khanh Ngôn cũng cười theo cô.

Con người tuyết đầu tiên đã đắp xong, có kinh nghiệm rồi, Khương Ánh lại đắp thêm một con nữa. Không chỉ tốc độ nhanh hơn mà kích thước cũng lớn hơn một chút. Hai con người tuyết kề sát bên nhau sẽ không còn cô đơn nữa.

Khương Ánh đặt tên cho con người tuyết lớn: "Khương Đại Hoa."

Đôi mắt Trình Khanh Ngôn khẽ run lên, dịu dàng bảo: "Gọi là Trình Đại Hoa đi."

Khương Ánh khựng lại, hiểu được ý của nàng. Đôi mắt cô nóng bừng, đột nhiên có cảm giác muốn trào nước mắt. Cô cắn chặt đầu lưỡi, cố gắng nhẫn nại nén xuống.

Không thể để người phụ nữ nhìn thấy cô rơi lệ.

Đã xuống đây được một lúc lâu, sau trận tuyết đêm qua, hôm nay là một ngày nắng chói chang.

Nắng gắt, nhiệt độ cũng khá cao.

Người tuyết rồi sẽ tan ra.

Trình Khanh Ngôn nắm lấy tay Khương Ánh, đứng bên cạnh Khương Tiểu Hoa và Trình Đại Hoa, cất tiếng hỏi: "Em có muốn chụp một bức ảnh không?"

Nàng rất muốn. Nếu như nàng có tương lai, nàng sẽ không hỏi mà sẽ trực tiếp chụp thật nhiều ảnh. Nhưng lúc này nàng bắt buộc phải hỏi một tiếng mới được. Lưu lại bức ảnh chụp chung thế này, cô gái nhỏ sau này nhìn thấy sẽ lại đau lòng.

Trông thấy bức ảnh, nhìn vật nhớ người, sẽ phải rơi bao nhiêu giọt nước mắt đây.

Nàng thật sự rất muốn sống cùng đồ hư hỏng này trọn đời trọn kiếp.

Tại sao số phận của nàng lại thế này? Trong lòng nàng không phục, thế nhưng nàng lại vô lực phản kháng.

Khương Ánh nuốt xuống ngụm nước bọt đắng chát nơi cổ họng, mỉm cười đáp lời: "Chụp đi chị."

Trước khi người tuyết tan chảy.

Thế là hai người liên tiếp chụp vài tấm. Trình Khanh Ngôn giở xem lại ảnh, bắt đầu lẩm bẩm: "Bộ quần áo này không hợp với chị, không phải phong cách của chị, chị thấy chẳng đẹp chút nào."

Khương Ánh nói: "Chị mặc gì cũng đẹp cả."

Lời của cô gái nhỏ chẳng có giá trị tham khảo chút nào. Cô gái nhỏ yêu nàng đến thế, dù nàng có mặc cái gì thì trong mắt cô nàng vẫn luôn xinh đẹp.

Nghe lời khen của cô gái nhỏ, tâm trạng Trình Khanh Ngôn vô cùng vui vẻ, nhưng nàng vẫn có gu thẩm mỹ của riêng mình. Nàng thật sự không thích phong cách đáng yêu, nàng đâu phải là cô gái ngọt ngào dễ thương.

"Lần sau đừng bắt chị mặc…"

Giọng nói bỗng khựng lại, không thể nói hết được một câu hoàn chỉnh.

Lần sau.

Chắc là sẽ không còn lần sau nữa rồi.

Mấy ngày trước trời liên tục đổ mưa, nhiệt độ giảm đột ngột. Đêm qua nhiệt độ xuống thấp nhất mới có được trận tuyết này.

Bắt đầu từ hôm nay, thời tiết một hai tuần tới đều khá tốt. Cho dù có mưa tiếp thì nhiệt độ cũng không thể thấp hơn 0 độ được nữa.

Đây là trận tuyết đầu tiên nàng và Khương Ánh cùng nhau ngắm nhìn.

Cũng là trận tuyết cuối cùng.

Khương Ánh hít một hơi thật sâu. Ngay khoảnh khắc không thể khống chế nổi vành mắt đỏ ngầu, cô lập tức rủ mắt, cúi người đắp tuyết: "Em làm thêm một con người tuyết nữa nhé, ba con sẽ náo nhiệt hơn."

Trình Khanh Ngôn nhìn bóng dáng cô, kéo tay cô lại: "Đừng làm nữa, đủ rồi em."

Khương Ánh lắc đầu: "Chưa đủ."

Trình Khanh Ngôn: "Khương Ánh."

Khương Ánh đứng dậy, đôi mắt đỏ ngầu nhìn nàng, hàng mi ướt đẫm, nước mắt lăn dài: "Chưa đủ."

Trái tim Trình Khanh Ngôn trong chốc bắt đầu nhói đau. Đây là lần đầu tiên cô gái nhỏ rơi lệ trước mặt nàng. Nàng luôn biết cô gái nhỏ chắc chắn đã lén khóc sau lưng mình, vì không muốn nàng phải buồn lòng nên mới không khóc trước mặt nàng, luôn âm thầm chịu đựng.

Lúc này đây giọt nước mắt đã rơi xuống, nhưng khuôn mặt vẫn bướng bỉnh chịu đựng, cố gắng nuốt nước mắt ngược vào trong.

Trình Khanh Ngôn không thể chịu đựng nổi nữa, nàng ôm lấy cô gái nhỏ, nhẹ nhàng vỗ lên lưng cô, dịu dàng an ủi: "Đừng nhẫn nại nữa, em có thể khóc mà."

Đau lòng thì cứ khóc ra, đừng cố gượng ép bản thân nữa.

Tiếng nức nở của cô gái nhỏ vang lên bên tai. Cô khóc một lúc, nhưng cũng chỉ một lúc ngắn rồi nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. Cô hít hít mũi, đôi mắt đỏ ngầu nhìn nàng, quan tâm hỏi: "Chị có lạnh không, có muốn lên lầu chưa?"

Đầu ngón tay Trình Khanh Ngôn vuốt ve đuôi mắt cô: "Cảm giác vẫn ổn, đi dạo một vòng rồi hãy lên."

Khương Ánh "dạ" một tiếng. Thấy trạng thái của nàng vẫn ổn, cô nắm tay nàng sóng bước đi dạo trong sân vài phút mới lên lầu, để lại những dấu chân trên bãi tuyết.

Hơn bảy giờ một chút đi xuống lầu, chơi suốt hai tiếng đồng hồ, giờ đã sắp chín giờ rưỡi.

Khương Ánh thay quần áo cho người phụ nữ, lại bảo nàng uống bát canh gừng nóng hổi. Canh gừng rất nồng, dù có cho thêm chút đường thì mùi vị vẫn vô cùng hăng.

Trình Khanh Ngôn nhấp vài ngụm đã không muốn uống nữa.

Khương Ánh đối với việc này rất nghiêm ngặt. Uống canh gừng xua tan cái lạnh cũng là điều kiện cô đưa ra khi đồng ý cho người phụ nữ xuống lầu chơi tuyết, cô phải giám sát nàng uống hết mới thôi.

Trình Khanh Ngôn uống thêm vài ngụm nữa, lông mày nhíu lại, bắt đầu dỗi: "Chị không uống nổi nữa đâu."

Khương Ánh kiên nhẫn dỗ dành một lúc nhưng người phụ nữ không nghe. Cô trực tiếp bê ly lên, uống một ngụm nước gừng vào miệng rồi áp hai tay lên mặt người phụ nữ, dùng miệng mớm sang cho nàng.

Hai phút sau, một ly canh gừng đã thấy đáy.

Trình Khanh Ngôn hừ nhẹ một tiếng, rút khăn giấy lau khóe miệng, mắng: "Đồ gừng(Khương) hư."

Là đang mắng canh gừng, hay đang mắng Khương Ánh, hay là mắng cả hai? Khương Ánh khẽ cười một tiếng, giả vờ như không hiểu, hùa theo mắng: "Đúng thế, gừng hư thật, khó uống như vậy."

Trình Khanh Ngôn véo véo mặt cô rồi bật cười. Hai người ngồi bên nhau xem chương trình giải trí, trò chuyện, đến gần trưa thì cùng nhau ăn bữa trưa. Cả buổi sáng trải qua khá êm đềm, đây là ngày nàng sống vui vẻ nhất kể từ khi đến viện nghiên cứu.

Sau bữa ăn, thể lực của nàng liền không trụ nổi nữa. Tác dụng của thuốc tăng cường thể lực đã hết, mệt mỏi rã rời, vừa nằm xuống giường khoảnh khắc tiếp theo nàng đã thiếp đi.

Cũng có thể nói là nàng đã ngất đi.

Tuyến thể đau đớn dữ dội, trên trán vã ra rất nhiều mồ hôi lạnh. Khương Ánh thấy tình hình của nàng không ổn lập tức gọi Tôn Ảnh.

Tôn Ảnh nhanh chóng kiểm tra tình trạng tuyến thể của Trình Khanh Ngôn rồi truyền nước cho nàng, liều lượng thuốc lại tăng gấp đôi. Tầm mười phút sau, lông mày nhíu chặt của Trình Khanh Ngôn mới từ từ giãn ra, cơn đau dịu đi mới có thể ngủ dễ chịu hơn một chút.

Tôn Ảnh thở ra một hơi, muốn nói lại thôi: "Cháu…"

Khương Ánh siết chặt lòng bàn tay: "Dì cứ nói đi ạ."

Tôn Ảnh nói: "Cháu cho con bé dùng thuốc tăng cường thể lực, tác dụng phụ thế nào cháu cũng biết rồi đấy. Tiếp theo con bé sẽ còn đau đớn hơn nữa, thuốc giảm đau hay thuốc xoa dịu cũng không còn tác dụng gì đâu, sẽ mất hiệu lực hoàn toàn. Cháu  phải chuẩn bị tâm lý, không còn nhiều thời gian nữa đâu."

"Cháu biết rồi ạ." Đôi mắt Khương Ánh đỏ ngầu, nơi cổ họng dâng lên vị đắng chát như máu.

"Nếu sau khi tỉnh lại, con bé không muốn nằm đó chịu đựng đau đớn như thế nữa, vẫn muốn dùng thuốc tăng cường thể lực để xuống giường đi lại, cháu cứ đồng ý hết đi." Tôn Ảnh cũng đau đớn không kém, mấy ngày nay tóc bà đã bạc đi rất nhiều, nói ra những lời này mà lòng như rỉ máu.

Dặn dò xong những điều cần chú ý, bà trở về phòng thí nghiệm.

Căn phòng trong nháy mắt trở nên yên tĩnh.

Trước đây Khương Ánh rất thích không gian yên tĩnh, nhưng lúc này cô chỉ cảm thấy sự im lặng này thật đáng sợ, cảm giác như bản thân sắp không thở nổi.

Chiếc điện thoại chợt vang lên một tiếng phá tan không gian tĩnh mịch. Cô cầm lên nhìn màn hình, là Trương Vân gọi tới.

Khương Ánh đi đến bên cửa sổ, ấn nghe máy.

Trương Vân tìm cô cũng không có việc gì lớn, chỉ hỏi khi nào cô được nghỉ, có về huyện Vân ăn Tết hay không.

Ngày kia là đêm Giao thừa, gia đình sẽ ăn bữa cơm đoàn viên. Những năm trước Khương Ánh đều sẽ về ở lại vài ngày, cùng Trương Vân đi thăm chúc Tết họ hàng người thân.

Năm nay không thể về được nữa, Khương Ánh nói mình có việc, phải ở lại Bồi Thành.

Trương Vân tưởng cô bận công việc nên cũng không truy vấn hay gượng ép cô về, chỉ dặn cô nghỉ ngơi nhiều một chút, đừng để bản thân quá mệt mỏi.

Bà có thể nghe ra giọng nói của Khương Ánh có chút khàn khàn, đong đầy cảm giác mệt mỏi rã rời.

Khương Ánh ngoan ngoãn đáp lời. Sau khi cúp điện thoại, cô đứng bên cửa sổ nhìn ra ngoài một hồi, ngắm nhìn khoảng sân nhỏ lặng lẽ dưới lầu. Khương Tiểu Hoa và Trình Đại Hoa vẫn còn ở đó, chưa tan hết.

Cơn gió lạnh buốt táp vào mặt, cô rung rung hàng mi, lặng lẽ đứng thêm một lúc.

Mấy ngày nay cô đã hỏi trợ lý Tần về những người từng xuất hiện quanh người phụ nữ thời gian gần đây. Cô đã phân tích từng người một nhưng chẳng có ai đặc biệt, còn về vị đại boss doanh nghiệp nước ngoài mà người phụ nữ điều tra cũng không giống người thực hiện nhiệm vụ của nàng, chẳng có chút liên quan nào với nàng cả.

Người thực hiện nhiệm vụ rốt cuộc đang ở đâu, tại sao đến giờ vẫn chưa xuất hiện?

Khương Ánh nghĩ mãi không ra, lòng rối bời như lửa đốt nhưng lại hoàn toàn lực bất tòng tâm.

Thời gian không chờ đợi một ai, một phút một giây cũng không thể chậm trễ.

Phải làm sao bây giờ?

Khương Ánh không biết, cô không thể nào chấp nhận được sự thật này. Gió lạnh thổi làm đỏ bừng sống mũi, cô đóng cửa sổ lại, quay về bên giường ngồi xuống.

Cô nắm lấy bàn tay không phải truyền dịch của người phụ nữ, lặng lẽ ngồi trông nom.

*

Kim đồng hồ nhích dần, đã đến ba giờ sáng.

Trình Khanh Ngôn đã ngủ suốt mười lăm tiếng đồng hồ. Thân thể nàng vẫn vô cùng mệt mỏi, cơ thể tuy đang chìm trong giấc ngủ sâu nhưng ý thức đã thức tỉnh. Nàng có thể cảm nhận được có người đang nắm lấy tay mình, từng giọt nước ấm áp đứt quãng rơi trên mu bàn tay nàng.

Rất giống nước mắt.

Ai đang khóc vậy?

Có phải Khương Ánh không? Trình Khanh Ngôn vô cùng lo lắng, rất muốn tỉnh lại, thế nhưng nàng cảm thấy cơ thể này dường như không còn thuộc về mình nữa, nàng không cách nào mở mắt ra nổi.

Khó chịu, ngột ngạt, linh hồn như bị giam cầm trong một chiếc hộp kín không kẽ hở. Nàng vùng vẫy một hồi lâu, cuối cùng cũng mở được mắt ra, nhìn thấy người đang túc trực bên cạnh mình.

Khương Ánh không lên giường nằm mà ngồi trên chiếc ghế nhỏ, nắm lấy tay nàng, gục đầu bên mép giường, không biết đã ngủ thiếp đi từ lúc nào.

Trình Khanh Ngôn nhìn hàng mi ướt đẫm cùng lông mày nhíu chặt của cô gái nhỏ, trong lòng đau đớn khôn nguôi.

Nàng dịu dàng vuốt ve má cô gái nhỏ, bờ môi khẽ mở, định bụng cất tiếng gọi.

Còn chưa kịp cất lời, Khương Ánh đã tỉnh giấc. Cô mở mắt nhìn nàng, giọng khàn khàn cất tiếng: "Chị ơi, chị tỉnh rồi."

Trình Khanh Ngôn mỉm cười với cô, khẽ "ừ" một tiếng: "Sao lại ngồi ngủ thế này, mau lên giường ngủ đi em."

Khương Ánh ngoan ngoãn đáp lời rồi cởi áo khoác và quần ngoài ra, leo lên giường ôm lấy người phụ nữ. Lúc này người phụ nữ đã rút truyền dịch nên không lo đè trúng kim tiêm nữa.

Trình Khanh Ngôn đưa tay lên eo cô gái nhỏ sờ thử, rõ ràng cảm nhận được đối phương đã gầy đi một vòng lớn.

Nàng so với ai khác đều hiểu rõ tình trạng của bản thân hơn cả: dầu hết đèn tắt, chẳng còn sống được mấy ngày nữa.

Sau khi nàng đi rồi, cô gái nhỏ này biết phải làm sao đây, phải mất bao lâu mới có thể bước ra khỏi nỗi đau mất mát này?

Đôi mắt Trình Khanh Ngôn ửng đỏ, không lỡ rời xa mà cắn nhẹ lên cằm cô gái nhỏ, dắt lấy tay cô: "Khương Ánh."

"Em đây." Khương Ánh đặt một nụ hôn lên trán người phụ nữ. Giọng nói của người phụ nữ nghe thật mệt mỏi và kiệt sức, cô dịu giọng: "Ngủ đi chị, em ôm chị."

Trình Khanh Ngôn lắc đầu, nàng tạm thời vẫn chưa thể ngủ được, gượng sức chống đỡ: "Chị muốn nói chuyện với em một chút."

Khương Ánh chiều theo ý nàng: "Dạ, chị nói đi."

Chiếc đèn ngủ trong phòng vẫn chưa tắt, ánh sáng vàng ấm áp yếu ớt chỉ vừa đủ để nhìn rõ gương mặt nhau. Trình Khanh Ngôn nhích lại gần một chút, hôn nhẹ vài cái lên đuôi mắt đỏ ngầu của cô gái nhỏ, dịu dàng bảo: "Lúc chị ngủ, em lại khóc nữa rồi."

Khương Ánh thở ra một hơi, không hề giấu giếm mà gật đầu: "Em hay khóc lắm."

Trình Khanh Ngôn sờ sờ tai cô: "Vậy sau này em có thể dũng cảm hơn một chút được không, đừng lúc nào cũng rơi nước mắt như thế."

Sau này…

Khương Ánh mấp máy bờ môi khô khốc, chóp mũi cay xè: "Xin lỗi chị, có lẽ em không làm được đâu…"

Thế thì làm sao nàng có thể yên lòng được.

Trình Khanh Ngôn thở dài trong lòng, hôn lên tai cô. Yên tĩnh vài nhịp thở, nàng lên tiếng trấn an: "Em nói em không thuộc về thế giới này, đến từ một nơi khác. Sau khi chị đi rồi, biết đâu chừng lại đến thế giới của em, ở nơi đó rất có thể chúng ta sẽ gặp lại đó, em thấy sao?"

Cục Thời Không sao?

Gặp lại ở Cục Thời Không ư?

Khương Ánh không rõ liệu có khả năng này hay không, bởi chính cô cũng không biết tại sao mình lại xuất hiện ở Cục Thời Không, cô không hề có đoạn ký ức đó.

Trình Khanh Ngôn đã quá mệt mỏi, sắp không chống đỡ nổi nữa rồi. Vốn dĩ giờ này nàng không nên tỉnh lại, chỉ vì cảm nhận được cô gái nhỏ đang khóc nên não bộ mới gượng ép bắt nàng phải mở mắt.

Trò chuyện được một lúc đã là giới hạn của nàng. Chưa chờ được lời hồi đáp từ cô gái nhỏ, nàng cũng không thể tiếp tục ngắm nhìn gương mặt cô được nữa, liền mệt mỏi chìm vào giấc ngủ.

Người trong lòng đã nhắm mắt, Khương Ánh gọi khẽ: "Chị ơi."

Không một lời đáp lại.

Cô theo bản năng đưa tay thử thăm dò hơi thở của người phụ nữ. Mặc dù rất yếu ớt nhưng vẫn có thể cảm nhận được.

Khương Ánh ôm chặt lấy nàng. Cô sẽ không để người phụ nữ xảy ra chuyện, nhất định sẽ có cách.

Cô không cần sự trùng phùng nào ở Cục Thời Không cả, như thế vẫn là đem vận mệnh của họ giao phó cho bên ngoài, họ hoàn toàn không thể chủ động nắm bắt, sự kỳ vọng ấy quá đỗi mong manh.

Gặp lại ở Cục Thời Không.

Cục Thời Không.

Hệ thống.

Điểm tích lũy.

Khương Ánh chợt bừng tỉnh mở mắt ra, nhớ lại một chuyện. Cô nhớ hệ thống từng nói với mình rằng điểm tích lũy có được từ việc thực hiện nhiệm vụ, chỉ cần đạt đến định mức do Cục Thời Không quy định là có thể dùng để thực hiện nguyện vọng.

Trước đây cô đã hoàn thành rất nhiều nhiệm vụ, điểm tích lũy đã xếp vào top 3 trên bảng xếp hạng của Cục Thời Không, chưa từng sử dụng qua một lần nào.

Nếu đã như vậy, liệu có thể dùng nó để giúp người phụ nữ phục hồi sức khỏe hay không?

Nhịp tim Khương Ánh đập nhanh liên hồi, cô nhanh chóng nhẩm mật khẩu đăng nhập trong đầu: 【sysyqy】

Một tiếng "đinh" vang lên, trong không gian ý thức xuất hiện một giao diện màn hình xanh phát sáng, đăng nhập thành công vào nhật ký làm việc.

Giọng nói máy móc của hệ thống vang lên: 【Chào mừng ký chủ đăng nhập.】

Khương Ánh nhấn vào mục điểm tích lũy, liếc nhìn số điểm của mình, quả thực nhiều đến kinh ngạc. Trong mục điểm tích lũy có thể điền nguyện vọng, sau khi gửi đi, điểm tích lũy sẽ lập tức bị khấu trừ.

Nguyện vọng được khởi tạo, điểm tích lũy biến động, bản ghi chép sẽ xuất hiện trên hồ sơ của Cục Nhiệm Vụ Thời Không, Cục Thời Không sẽ tìm ký chủ để xác minh.

Đến lúc đó Cục Thời Không sẽ biết cô đã bỏ trốn và sẽ tìm ra cô.

Khương Ánh lặng người một lúc, trong lòng vẫn còn thắc mắc liền hỏi hệ thống: 【Dùng điểm tích lũy đổi nguyện vọng chỉ có thể dùng trên người bản thân thôi sao?】

Hệ thống đáp: 【Chỉ cần ký chủ muốn, có thể dùng lên bất kỳ ai.】

Bất kỳ ai, tức là cũng có thể dùng trên người Trình Khanh Ngôn.

Khương Ánh: 【Nguyện vọng gì cũng được chứ?】

Hệ thống: 【Chỉ cần đủ điểm tích lũy, nguyện vọng tùy ý ngài ước.】

Khương Ánh: 【Muốn một người sắp chết phục hồi sức khỏe thì cần bao nhiêu điểm tích lũy?】

Hệ thống: 【Nguyện vọng thuộc loại hồi sinh là cấp độ cao nhất. Điểm tích lũy hiện tại của ký chủ có một trăm tỷ, vừa vặn đủ dùng.】

Đủ dùng là được rồi. Khương Ánh rung rung hàng mi, hỏi câu hỏi cuối cùng.

Nếu cô sử dụng điểm tích lũy ở một thế giới không thuộc về mình, sau khi bị triệu hồi về Cục Thời Không, thế giới này sẽ có thay đổi gì?

Hệ thống như một con robot thông minh, truy xuất dữ liệu tìm kiếm vấn đề, một lúc sau mới đưa ra câu trả lời: 【Xóa bỏ.】

Xóa bỏ toàn bộ vết tích của cô ở thế giới này, tất cả sinh mệnh đều sẽ quên đi cô, giống như cô chưa từng tồn tại.

Cho nên tất cả mọi người đều sẽ không còn nhớ đến cô nữa.

Tim Khương Ánh thắt lại mấy hồi, cô yên lặng một lúc rồi viết nguyện vọng của mình vào giao diện điểm tích lũy. Chỉ cần nhấn xác nhận, nguyện vọng sẽ lập tức được thực hiện, Trình Khanh Ngôn có thể ngay lập tức hồi phục khỏe mạnh.

Thế nhưng ngay khoảnh khắc sắp nhấn xác nhận, cô lại do dự. Đầu ngón tay cô run rẩy, cô cảm thấy bản thân có chút sợ hãi.

Mặc dù cô không muốn quay về tiếp tục làm nhiệm vụ, không muốn bị Cục Thời Không phát hiện, nhưng lúc này cô không phải đang sợ những điều đó. Những chuyện này so với tính mạng của Trình Khanh Ngôn thì chẳng đáng là gì cả.

Chỉ cần người phụ nữ có thể khỏe lại, cô nguyện ý đánh đổi tất cả những gì mình có, cho dù phải quay trở lại Cục Thời Không đầy mệt mỏi kia.

Cô là đang sợ hãi, sau này sẽ vĩnh viễn không còn được gặp lại người phụ nữ nữa.

Không thể nghe thấy giọng nói của nàng, không thể nhìn thấy nụ cười của nàng, cũng không thể cảm nhận được hơi ấm từ cơ thể nàng.

Trái tim Khương Ánh đau nhói từng cơn, ánh mắt đẫm lệ khẽ run lên. Cô cúi đầu nhìn gương mặt đang ngủ say của người phụ nữ, ghé sát lại nhẹ nhàng hôn lên má nàng.

Làm sao cô lỡ lòng rời xa nàng được.

Thế nhưng không còn cách nào khác nữa rồi, thời gian của người phụ nữ không còn nhiều nữa. Nếu cô không dùng điểm tích lũy để đổi lấy nguyện vọng, cô sẽ phải đối mặt với hậu quả còn khủng khiếp và đớn đau hơn gấp bội.

Sau khi đổi điểm tích lũy, Cục Thời Không sẽ phát hiện ra cô, nhưng cô không rõ tốc độ phát hiện của họ là nhanh hay chậm. Cô sẽ lập tức biến mất khỏi thế giới này, hay là có thể ở lại thêm một thời gian nữa rồi mới biến mất?

Nếu cô lập tức rời đi, đối với người phụ nữ mà nói sẽ không có đau khổ, bởi vì mọi vết tích cô để lại ở thế giới này đều sẽ bị xóa sạch.

Người phụ nữ sẽ quên mất cô, sẽ không nhớ rằng cô đã từng xuất hiện ngắn ngủi trong cuộc đời của nàng.

Thế nhưng…

Hít một hơi thật sâu, cuối cùng Khương Ánh vẫn không nhấn xác nhận. Cô thoát khỏi nhật ký làm việc, màn hình xanh trong không gian ý thức lập tức biến mất.

Khương Ánh phát hiện lòng bàn tay cô tràn ngập mồ hôi.

Chờ thêm một chút nữa.

Cô muốn ngắm nhìn nàng thêm một lần.              

*

Khương Ánh thức trắng cả đêm.

Đêm tối qua đi, bình minh tới, mặt trời chầm chậm nhô lên.

Màn cửa kéo không kín, mấy vệt nắng ấm áp chiếu lên chăn đệm.

Khương Ánh rung rung hàng mi, lặng nhìn gương mặt người phụ nữ đang ngủ say, ánh mắt tràn ngập yêu thương cùng nỗi niềm tha thiết không lỡ rời xa. Cô ngồi bất động như thế suốt một đêm, ngắm nhìn mãi cũng chẳng thấy đủ.

Hơn chín giờ sáng, Trình Khanh Ngôn chầm chậm mở mắt. Nàng ngủ đủ nên sẽ tỉnh lại một lúc, thế nhưng thuốc giảm đau đã không còn nhiều tác dụng với nàng nữa, tuyến thể lại bắt đầu nhói đau.

Sắc mặt nàng vô cùng nhợt nhạt, cơn đau ập đến thật khó chịu.

Khương Ánh lấy khăn giấy lau mồ hôi cho nàng, xót xa đong đầy ánh mắt, chủ động hỏi: "Hôm nay thời tiết tốt lắm, chị có muốn uống một viên thuốc tăng cường thể lực rồi chúng ta xuống lầu đi dạo một chút không?"

Uống thuốc tăng cường thể lực xong, người phụ nữ sẽ dễ chịu hơn rất nhiều.

Trình Khanh Ngôn quay đầu nhìn ánh nắng ấm áp ngoài cửa sổ, trong lòng rất muốn đi, nhưng cuối cùng vẫn lắc đầu: "Không đi đâu em."

Nàng biết rõ tác hại của thuốc tăng cường thể lực, hôm qua uống một viên đã là phóng túng rồi, không thể uống thêm nữa, nàng phải dành nhiều thời gian hơn để ở bên Khương Ánh.

Tồn tại thêm một giây là có thể ở bên cô thêm một giây, dù là trong trạng thái ngủ say thì đó vẫn là sự đồng hành.

Nếu nàng ra đi quá sớm, cô gái nhỏ sẽ không chịu nổi mất.

Khương Ánh đỏ bừng mắt, muốn khuyên lăm: "Thế nhưng…"

Trình Khanh Ngôn đưa tay che miệng cô, yếu ớt nở một nụ cười với cô: "Em ngoan một chút, nghe lời đi."

Cơn đau quá dữ dội khiến người phụ nữ cất lời cũng rất tốn sức, chẳng mấy chạp lại thiếp đi.

Sau khi ngủ thiếp đi cơn đau vẫn không hề biến mất, trán nàng liên tục rịn mồ hôi lạnh. Tôn Ảnh đã ghé qua mấy lần, nâng liều lượng thuốc giảm đau lên mức tối đa nhưng tác dụng vẫn chẳng đáng là bao.

Người phụ nữ rất khó chịu.

Đau đến tỉnh lại, mê man, rồi lại đau đến tỉnh lại, tiếp tục mê man.

Suốt một ngày hôm ấy cứ lặp đi lặp lại như thế.

Tôn Ảnh nói những ngày tiếp theo Trình Khanh Ngôn sẽ còn khó chịu hơn hôm nay, đớn đau sẽ ngày một chồng chất, liên tục sống trong dằn dặc dằn dỗi.

Khương Ánh chịu không nổi, cô không thể trơ mắt nhìn người phụ nữ phải chịu giày vò. Sau khi mọi người rời đi, cô túc trực bên giường. Lúc này người phụ nữ lại vì đau mà tỉnh giấc thêm lần nữa, yếu ớt nở nụ cười nhìn cô.

Đôi mắt Khương Ánh đỏ ngầu: "Chị ơi…"

"Ừm?"

Trình Khanh Ngôn khó nhọc đáp lời, lại chuẩn bị chìm vào giấc ngủ sâu.

Khương Ánh cúi người hôn lên trán người phụ nữ, bờ môi rung rung: "Chị hãy ngủ một giấc thật ngon nhé, tỉnh lại rồi sẽ không còn đau nữa đâu."

Trong đầu vang lên một tiếng "đinh", giao diện màn hình xanh hiện ra. Cô nhấn vào mục điểm tích lũy, đổi lấy nguyện vọng rồi ấn gửi đi.

"Chị không cần nhớ rõ em từng đến đây, em yêu chị nhiều lắm."

Cô thì thầm bên tai người phụ nữ.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

Nữ Dâm Tặc Háo Sắc
Tháng 6 26, 2026
Ghét Của Nào Trời Trao Của Đấy_truyenles.net
Ghét Của Nào Trời Trao Của Đấy
Tháng 7 7, 2025
Mẹ Này, Yêu Con Nhé_truyenles.net
Mẹ Này, Yêu Con Nhé
Tháng 6 24, 2025
413419743-256-k330227
Xuân Tẫn Bất Quy
Tháng 8 3, 2026
Truyện Les Hay
Cô giáo_truyenles.net
Cô giáo
Chap 43 Tháng 6 22, 2025
Chap 42 Tháng 6 22, 2025
Đồng học không làm yêu_truyenles.net
Đồng học không làm yêu
Chương 140 Tháng 8 8, 2025
Chương 139 Tháng 8 8, 2025
Mẹ và con gái
No title Tháng 6 17, 2025
TÔI, NGƯỜI YÊU CỦA EM & NGƯỜI NHÀ CỦA CÔ ẤY_truyenles.net
TÔI, NGƯỜI YÊU CỦA EM & NGƯỜI NHÀ CỦA CÔ ẤY
Đôi lời tác giả Tháng 7 17, 2025
Chương 36 Tháng 7 17, 2025
MẸ ƠI ! BA KÌA
Ngoại Truyện Tháng 9 15, 2025
chap 36 Tháng 9 15, 2025
Đoản Thiên Hợp Tập
Chương 9 Tháng 5 22, 2026
Chương 8 Tháng 5 22, 2026
SẮC TÌNH, MUỐN ĐỘC CHIẾM EM
Ngoại truyện 2 Tháng 2 22, 2026
Ngoại truyện 1 Tháng 2 22, 2026
Vương Phi Của Vương Gia
Ngoại Truyện 2 Tháng 5 12, 2026
Ngoại Truyện 1 Tháng 5 12, 2026
245065299-256-k707978-1
Em Đáng Tuổi Bà Cố Tôi
Chương 74 Tháng 7 13, 2026
Chương 73 Tháng 7 13, 2026
Hạnh Phúc Và Thước Đo Thời Gian
Hạnh Phúc Và Thước Đo Thời Gian
Chương 32 Tháng 6 18, 2025
Chương 31 Tháng 6 18, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved