Truyện Les
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp
Tìm Truyện
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp Truyện Người Lớn , Truyện Dâm ,Truyện 18+, Truyện xxx, Đọc Truyện Cô Giáo Thảo , Truyện Sex , Truyen Nguoi Lon Hay ,Truyen Nguoi Lon 18+ cho tuổi dậy thì
Prev
Next

Series LC Miền Tây - Chương 7

  1. Home
  2. Series LC Miền Tây
  3. Chương 7
Prev
Next

Chaeng bật lên tiếng rên nhỏ, đầu gối co giật khi chiếc lưỡi kia lướt qua hột đậu nhỏ căng cứng giữa cơn giông ngoài trời

– Chị… ưm… đừng… mạnh quá…

Nàng nói mà như van xin, nhưng tay lại siết lấy mái tóc Li như muốn níu giữ.

Hai tay banh rộng đùi nàng ra, đầu lưỡi xoáy tròn rồi cắm sâu vào lỗ huyệt đang thèm khát được lấp đầy.

Chiếc lưỡi điêu luyện, từng đợt từng đợt như sóng đánh vào ghềnh, khiến Chaeng cong người, hai chân quặp lại run bần bật.

Mỗi lần đỉnh sóng ập tới, nàng lại bật lên tiếng rên nhỏ nghẹn trong cổ

-A… a… chị… dừng lại… em… chịu hông nổi…

– Vậy đừng đi. Ở lại với chị…

Li dừng lại thầm thì, mắt đỏ hoe ngước nhìn lên, xong lại cúi xuống , lưỡi vẫn không rời khỏi hoa huyệt ướt đẫm.

Mút đến khi Chaeng rướn cong người căng cứng các cơ rên một hơi dài báo hiệu nàng lên đỉnh.

Li chậm rãi rời khỏi âm hộ trườn lên, hôn khắp người Chaeng, từ bụng, eo, sườn, rồi đến hai bầu ngực mượt mà.

Đèn dầu hắt lên làn da trắng ngà ấy làm Chaeng như một pho tượng sống, vừa thiêng liêng vừa phàm tục.

Mỗi lần Li mút lấy đầu ti, Chaeng lại giật nhẹ, nước mắt vô thức trào ra.

Đèn dầu leo lét nghiêng bóng hai thân người trên manh chiếu

Mùi bưởi non lẫn trong mùi đất ẩm và da thịt… thơm, nhưng cũng hoang hoải như lòng người sắp mất nhau.

Chaeng bị Li ghì chặt.

Lưng nàng dán vào chiếu, gối lấm tấm ướt do nước mắt và cả mồ hôi.

Gió lạnh ngoài kia nào sánh với lửa cháy rực trong lòng Li.

Ngọn lửa ấy bừng lên từ tháng ngày chôn chặt, từ những đêm cô độc bên mâm cơm nguội lạnh, từ nỗi nhớ hoang dại đến rã rời vì ánh mắt, tiếng cười, cả mùi hương Chaeng để lại.

– Cho chị… tất cả… đêm nay

giọng Li khàn đặc, không phải mệnh lệnh, không phải xin, mà là tiếng gọi từ đáy vực tình yêu không lối thoát.

Chaeng nằm yên, ánh mắt mở trân, ngỡ ngàng lẫn xót xa.

Nhưng khi đầu môi Li lướt lên ngực nàng, khi từng ngón tay nóng rẫy trườn dọc đùi trong, nàng không đẩy ra.

Chỉ cắn răng thở khẽ, hai tay siết nhẹ tấm của Li, như đang cầm lấy cả một thời thanh xuân sắp rơi tuột khỏi tay mình vì chính mình muốn buông bỏ

Mỗi lần môi Li trượt qua bụng dưới nàng, mồ hôi nàng lại đổ từng giọt dù đêm lạnh ngắt.

Tiếng rên bật ra từ cổ họng không phải của thể xác, mà của ký ức.

Nỗi nhớ bị mài mòn đến tột cùng, giờ ùa về như đê vỡ.

Chaeng mở chân ra.

Không nói gì.

Nhưng làn môi mím chặt và ánh mắt ướt rượt đã nói thay

– Em cho. Nhưng rồi vẫn sẽ đi…

Li luồn mình vào giữa hai chân nàng, mái tóc dài phớt qua bụng Chaeng.

Rồi chiếc lưỡi đó lại bắt đầu cày xới từng lớp thịt mềm giữa hai đùi nàng như trâu cày ruộng nước.

Mỗi đường lưỡi là một vệt dài thương nhớ.

Chaeng cong người, cả thân như chiếc lá bị bẻ cong giữa cơn giông.

-Chị… đừng… như trút giận lên người em vậy…ah..um…ah…

Lưỡi Li lách sâu vào chốn đó, nơi chưa ai ngoài chị từng bước chân tới.

Chaeng giật nhẹ người, rên khẽ như tiếng sáo khô giữa đồng vắng.

– A….um…chậm. một chút…em tê…um…a…..a….

Nhưng Li không dừng lại

Càng lúc càng miết chặt, liếm dọc theo khe suối trũng, như đang vét sạch những kỷ niệm cuối cùng.

Tay chị xoa lên rốn nàng, vuốt dọc theo eo lưng mềm nhũn, rồi ấn nhẹ nàng ngửa ra thêm nữa.

Nàng đưa tay ôm đầu Li, thở dồn dập.

Mưa ngoài trời mỗi lúc một nặng hạt, như tiếng vỗ tay tiễn một cuộc tình đoạn mệnh.

Trong ánh đèn dầu leo lét, thân thể nàng trắng như sữa lấp loáng mồ hôi, nhễ nhại và thổn thức.

Tiếng mưa như roi quất xuống mái lá chòi, gió hun hút lùa qua vách, thốc cả ngọn đèn dầu ngả nghiêng, chập chờn như bóng oan hồn lạc lối.

Nhưng trong gian chòi mộc mạc, dưới tấm mùng cũ sờn vai, xác thịt hai người vẫn quấn chặt vào nhau vừa như tìm lại cố nhân, vừa như đoạn tuyệt ngàn thu.

Li trườn lên, nằm đè trên người nàng, ngực ướt mồ hôi ép sát da thịt Chaeng đang run nhè nhẹ.

Tóc rối bết dính vào trán, môi khô cháy như bờ ruộng tháng Ba, nhưng mắt lại long lanh như vừa bị cào xước bởi ánh nhìn của người con gái mình yêu nhất đời.

– Đừng….yêu em nữa…

Nàng thở gấp, giọng nhỏ nhưng từng chữ như lưỡi dao găm vào tim Li.

Li không đáp.

Chị chỉ cúi đầu hôn nàng, như thể muốn nuốt lấy tiếng từ ly đoạn tuyệt ấy.

Môi chị lướt từ má xuống cổ, từ cổ xuống ngực, như một con thú hoang đang cố mút lấy chút sinh khí còn sót lại từ một mối tình đang hấp hối.

– Đừng nói tiếng chia ly… để chị yêu em như lần cuối cùng của đời chị…

Chaeng không kháng cự .

Li lại cọ mặt vào vùng cỏ non mượt như nhung ấy, hít lấy mùi thân quen từng khiến chị mê mẩn trong bao tháng năm tuổi trẻ…..

– Ah…um…ah…..ah…ah…

. Càng nghe Chaeng thở đứt đoạn, Li càng điên dại.

Một tay đè bụng nàng, tay kia vỗ nhẹ mông rồi đưa hai ngón tay vào trong.

Hai ngón tay thọc sâu, xoắn xoáy như cố khơi lại nguồn sống.

Dâm thủy từ nàng trào ra ướt cả đùi, trộn vào mùi dầu lửa của đèn dầu và bưởi chín rụng quanh chòi, thơm lịm

– Ă…um…đừng…a….um…â..a.a.a

Chaeng vật vã như thân cây bị cưa, mỗi cú đẩy của bàn tay Li như chiếc rìu bổ xuống tận gốc.

Thân thể nàng run lên từng đợt, nhưng bàn tay lại không ngừng kéo Li sát lại, móng tay bấm vào lưng Li.

-Chị… làm gì cũng được… nhưng đừng khóc nữa…

giọng nàng run, gián đoạn giữa những lần co thắt.

Li ngẩng lên, ánh mắt đỏ hoe

– Ở lại… với chị đi Chaeng

Nàng lắc đầu nhè nhẹ.

– Em nói… chỉ mình chị từng chạm vào em phải hông…?

– Ừm… đến nay… vẫn vậy… chưa ai… chỉ mình chị…

– Vậy đừng đi. Em là của chị…

– Không… em… không thể…

Li dọc mạnh vài nhịp làm nàng bắn cả dâm thủy ra ngoài rồi mạnh bạo rút ngón tay ra

Cầm lấy cự vật cạ cạ ngoài lỗ huyệt.

Li nâng hông nàng lên, cự vật trượt vào sâu bên trong, tách mép thịt hồng hào ra đầy điêu luyện

Rút ra nửa chừng rồi lại dập vào, từng cú dập như trút cả hận lẫn yêu, vừa đau vừa thỏa mãn, vừa trừng phạt vừa cầu xin như cuồng phong bão táp

pạch..pạch…pạch…pạch..pạch…pạch…pạch..pạch…pạch…pạch..pạch…pạch…pạch..pạch…pạch…pạch..pạch…pạch…

Tiếng da thịt chạm nhau, tiếng mưa, tiếng tim đập hòa thành một thứ dàn nhạc huyễn hoặc.

Tư thế đó không nhân nhượng.

Không có dịu dàng.

Là của một kẻ đang cố cướp lại người yêu giữa lằn ranh được – mất

Cự vật đâm mạnh từng nhịp,  nàng cong lưng đón nhận từng cú dập từng nhịp sâu như muốn chạm đến đáy linh hồn.

pạch..pạch…pạch…pạch..pạch…pạch…pạch..pạch…pạch…pạch..pạch…pạch…pạch..pạch…pạch…pạch..pạch…pạch…

Chaeng gào lên một tiếng, tay đập xuống chiếu

– Chị… ơi… em… hông chịu nổi…a…ă..a.a..a.a…â.a…a..a.a

– Ư…ưmmmmm…ahhhhh

Li rên khẽ trong cổ họng, nhấp thêm vài chục nhịp mạnh mẽ liêm tucn rồi phun đầy tinh dịch bên trong nàng

Tiếng mưa vẫn ràn rạt ngoài hiên, tiếng đèn dầu kêu lách tách, như đang đếm từng hơi thở rã rời trên thân thể hai kẻ từng yêu nhau đến điên cuồng, giờ chia nhau nửa chén si mê, nửa bát đoạn tình.

Li thở hổn hển xoay người nàng lại

Chaeng nằm sấp, má áp vào mặt chiếu thấm nước mưa, mắt mở trân nhìn cái ánh sáng dầu lập lòe.

Mỗi lần Li dập vào từ phía sau là một nhịp đẩy sâu như muốn ép bật tiếng rên từ cổ họng nàng.

Nhưng nàng cố không rên.

Nàng cắn chặt môi, để từng nhịp va chạm ấy chỉ là "trả lại"  không phải "đáp lại".

Nhưng cơ thể nàng lại sướng khoái kì lạ dường như sinh ra chỉ thuộc về Li.

– A…a…a…chậm…ă…â..lại…ă..ă.

– Li ơi…chết em…â.a.a.a.a..a.â

Li thì thào

– Ở lại..với chị đi Chaeng…. đừng đi.

– Em…quên em…đi…a…um…a..

Giọng nàng rời rạc, như khúc ca vọng cổ cuối cùng trên sân khấu bụi đời.

Nhưng chính cái giọng ấy lại làm Li đau thắt.

Li gập người, ôm trọn lưng nàng vào ngực mình, thì thầm

– Chị sẽ cho em những gì em muốn….

Chaeng bật cười khô khốc, cổ nghẹn như có gai bưởi mắc kẹt

-Không…

Li rút ra rồi xoay nàng lại.

Đôi mắt ướt nhòe đối mặt nhau.

Không còn dục vọng thuần túy, mà là ánh nhìn kêu cứu của kẻ yêu quá lâu nên đã kiệt sức.

Chaeng nằm ngửa, ngực phập phồng, nước mắt chưa rơi nhưng lòng đã vỡ vụn.

Li hôn lên trán, lên mí mắt, lên đôi môi lạnh ngắt vì mưa gió lùa vào kẽ lá.

– Một lần này thôi…hãy làm những gì chị muốn

nàng nói, vừa như cho phép, vừa như ra án tử cho những lần sau.

Li luồn mình xuống, tay nâng hai chân nàng lên, gập gối nàng về phía bụng.

Tư thế đó khiến thân thể nàng mở ra trọn vẹn, không còn gì che chắn.

Mỗi lần cự vật đâm vào, Chaeng ngửa cổ ra sau, mắt nhắm nghiền, nước mắt sinh lý rơi xuống tai. Nàng sướng điếng người cả cơ thể cứ rần rần lên

Nàng không ôm Li.

Tay chỉ nắm chặt lấy mép chiếu.

Nhưng cơ thể lại không cưỡng được mỗi cú đẩy mạnh mẽ và đều đặn.

Thịt da nàng run bần bật như nhánh hoa thiên lý ngoài kia bị gió bứt lìa.

Em… ưm..xin… lỗi a….ă…vì ..um..â..a.â.a….ă…a.a

đã không còn yêu như trước…

Li khựng lại giữa chừng.

Hơi thở dồn dập như gió lùa qua vách lá.

– Chị… chưa từng hết yêu em.

Nói rồi, Li rút ra, kéo nàng ngồi dậy.

Đèn dầu chao nghiêng soi bóng cả hai in lên vách.

Li ngồi trên chiếu, kéo Chaeng ngồi lên đùi mình, mặt đối mặt.

Nàng  hiểu ý dang chân, hạ mình xuống.

Không nói gì.

Nhưng khi đầu khấc chạm đến tận cùng bên trong nàng, cả hai cùng bật ra một tiếng rên một tiếng dài như ai gỡ từng sợi tóc, từng đoạn gân, từng mảnh tim rách nát.

Chaeng ngồi trên Li, nhấp nhẹ, rồi nhanh dần.

Nhưng không phải vì khao khát.

Mà là vì muốn kết thúc sớm.

Nàng nhắm mắt, cắn môi đến gần như bật máu, nước mắt rơi lăn trên gò má rồi rơi xuống ngực Li như mưa nặng hạt sau những ngày oi bức.

Li ngửa đầu ra sau, ôm eo nàng thật chặt.

Mỗi nhịp nàng hạ xuống, Li lại rên một tiếng, ôm chặt lấy nàng như đứa trẻ ôm chặt món đồ chơi trước khi bị giật khỏi tay.

– Đừng bỏ chị… nếu còn một chút… một chút thôi…

Li nghẹn ngào thì thào van xin

Chaeng mở mắt nhìn thẳng vào mặt Li, trong khoảnh khắc ấy, lòng nàng dao động  nhưng chỉ một khắc rồi tắt hẳn.

Nàng dừng lại, ngồi yên trên thân thể Li, gục đầu lên vai, thở khẽ

– Hết thật rồi, chị ơi…

Li im lặng.

Mà nước mắt cứ tự trào ra, như mạch nước bị vỡ.

Chaeng chống tay xuống, đẩy mình khỏi Li, rồi nằm xuống chiếu.

Nàng đưa tay về phía đèn dầu. Ngọn lửa run rẩy theo gió. Nàng thở dài

– Lửa sắp tắt rồi…

Li nằm nghiêng, vòng tay ôm lấy nàng từ sau lưng, kéo sát nàng vào ngực mình.

Không còn muốn làm gì thêm.

Chỉ nằm thế, để nghe nhịp tim của người mình yêu, dù biết sau đêm nay… sẽ không còn là của mình nữa.

Tiếng mưa bắt đầu nhỏ lại, nhưng gió vẫn rít ngoài vườn bưởi như ai đang tru tréo cho một mối tình vừa chạm đáy nỗi đau

Chaeng nằm nghiêng, mái tóc rối xõa bệt vào vai, ánh đèn dầu rọi nghiêng nửa gương mặt nàng  nửa dịu dàng, nửa tuyệt tình.

Nàng nhìn Li, đôi mắt ráo hoảnh, như đã khóc đủ rồi.

Li từ phía sau lại ôm sát vào nàng, đôi tay trượt dọc theo eo, kéo nàng áp vào bụng mình.

Thân thể cả hai giờ ẩm ướt vì mưa, vì mồ hôi, vì bao nhiêu vặn vẹo lẫn si mê từ nãy giờ chưa nguôi.

– Lần nữa thôi, em…

giọng Li vỡ vụn bên vành tai nàng.

Chaeng nhắm mắt.

Không gật, không lắc.

Nhưng nàng tự khẽ nhích người ra sau, để đón lấy sự xâm nhập từ người đã "từng là" cả bầu trời của mình.

Cự vật đâm vào  từ phía sau, tư thế ấy khiến thân thể Chaeng cong lên như cành bưởi bị gió quật, mềm rũ, cam chịu.

pạch..pạch…pạch…pạch..pạch…pạch…pạch..pạch…pạch…pạch..pạch…pạch…pạch..pạch…pạch…pạch..pạch…pạch…

Mỗi nhịp đẩy của Li dập sâu đến tận cùng, ép bụng nàng sát vào chiếu, thở không kịp.

Tiếng da thịt va vào nhau giữa cơn mưa rả rích, trong chòi nhỏ chỉ có ánh đèn dầu leo lét như ngọn lửa đang ngáp dài chờ tắt.

– Ưm… chậm thôi…a..a.a…a.a.

Chaeng rít khẽ qua kẽ răng, nhưng cơ thể lại phản bội lời nói ấy.

Nàng cong lưng đón lấy Li, hai tay chống xuống chiếu, tóc rũ trước mặt, môi hé mở trong vô thức.

pạch..pạch…pạch…pạch..pạch…pạch…pạch..pạch…pạch…pạch..pạch…pạch…pạch..pạch…pạch…pạch..pạch…pạch…

Li càng dập càng mạnh, như người khát cháy lao đầu vào suối mát.

Mỗi lần chạm sâu, nàng đều rên khẽ

– Em…chết mất..a.a.a.a.a.a. sướng…a…e.m…sướng…ă..ă…..ă

emmm…raaaaaaaa

Nàng siết chặt bụng dưới run rẩy cao trào đath đỉnh.

Li rút ra, xoay nàng lại, bế bổng nàng lên lòng, thân kề thân, mắt nhìn mắt.

Tay Li đặt nơi eo nàng, giữ chặt.

Chaeng tự hạ thân xuống, gồng mình, môi mím chặt.

Nhưng khi Li vào đến tận cùng, nàng thở dốc, vòng tay ôm lấy cổ Li, lần đầu tiên trong đêm nay.. nàng chủ động siết chặt.

pạch..pạch…pạch…pạch..pạch…pạch…pạch..pạch…pạch…pạch..pạch…pạch…pạch..pạch…pạch…pạch..pạch…pạch…

– Chị ơi… em… sắp…a…a.a…a.a

– Cùng chị… một lần thôi…

Li hổn hển, ánh mắt đỏ hoe, mồ hôi nhỏ xuống trán nàng.

Nàng ngồi trên người Li, thân thể bắt đầu run rẩy dữ dội.

Tiếng rên bật ra từng cơn.

Li ôm eo nàng, nhấp mạnh từ dưới lên, tạo ra những cú chạm đầy nội lực, làm cả hai cùng vỡ vụn.

Chaeng gục vào vai Li đúng lúc ấy giây phút đỉnh cao, cơ thể nàng co thắt mạnh, rên nghẹn trong cổ họng, cả người mềm oặt trong tay Li.

– Chị… chị ơi…..a..a.a..a.ummmm

nàng thều thào, như vừa khóc, vừa thở, vừa muốn gọi một lần cuối.

Li cũng không chịu nổi nữa, ép sát nàng vào lòng, thét lên một tiếng thật dài rồi bắn trào vào sâu bên trong, run rẩy, nước mắt tuôn ra như đứa trẻ.

Hai cơ thể quấn chặt lấy nhau, dính đầy mồ hôi, tinh dịch, nước mắt và mùi đất ẩm của đêm mưa.

Ngọn đèn dầu… vụt tắt.

Chỉ còn lại tiếng thở dồn dập, tiếng mưa rơi lộp bộp qua kẽ lá, và tiếng tim Li đập loạn lên trong lồng ngực, như đang níu giữ nhịp sống cuối cùng của một giấc mộng vừa vỡ tan

Dù xung quanh tối om nhưng Li vẫn nhìn thấy nàng rất rõ, hay do trái tim mình hình bóng nàng chưa phai đi một nét nào.

Rồi từ từ dẫn nàng vào một vũ điệu mộc mạc, dằn xóc như người cưỡi ngựa băng qua lũ.

Nàng ôm lấy vai Li, miệng hé rên từng đợt.

– Chậm… chậm thôi… em chưa kịp thở…a…a.a….a…ă..ă..aa…a.â

– Hổng chậm được… chị sợ trời..sáng lắm.

pạch..pạch…pạch…pạch..pạch…pạch…pạch..pạch…pạch…pạch..pạch…pạch…pạch..pạch…pạch…pạch..pạch…pạch…

Tiếng va chạm giữa hai thân thể mỗi lúc một gấp, nhịp từng cú va như nhịp trống lệnh, khi dồn dập, lúc ngập ngừng, rồi lại ào tới như sóng đánh bờ.

Chaeng nghẹn ngào, mắt ươn ướt.

– Đừng nhìn em kiểu đó… em sợ tim em nhớ lại…ư…ư…â..aa…ă…

– Nhớ đi… nhớ hết đi em… nhớ chị từng thương em ra sao, nhớ chị từng ôm em giữa đồng nước, nhớ… lúc em chưa bạc lòng…

– Aaaaa….ă…a.a..a.chậm..â.sâu…

quá…a.â.a.a..a…

Tiếng rên của nàng vỡ ra, ướt át như tiếng nước tràn ghe.

Nàng run lên, co giật, đôi mắt trợn ngược như vừa bị cơn cực khoái cuốn đi mất hết ý thức.

Li giữ lấy eo nàng, dập thêm vài lần nữa, rồi cũng run rẩy, đổ người về phía trước, môi cắn chặt vào vai nàng mà rên rỉ như một người hấp hối giữa cơn mê tình lẫn tiếc thương.

Trong khoảnh khắc đó, cả hai cùng bật ra một tiếng thở dài như trút linh hồn, run rẩy, dính chặt vào nhau như hai cánh hoa rụng rơi giữa cơn giông.

Mồ hôi, nước mưa, nước mắt hòa lẫn chẳng phân đâu là thật, đâu là tiếc nuối.

Chaeng nằm thiêm thiếp trong vòng tay chị, thở từng hơi dài như rút từ đáy phổi.

Còn Li, dù thỏa mãn về thể xác, lòng lại quặn thắt như có ai vừa rút trái tim ra bóp nát.

– Cho chị thêm chút nữa thôi… chị chưa muốn rời khỏi em…

Nàng quay mặt đi, cắn môi

– Đủ rồi… vậy là đủ rồi… chị…ở trong em căng…quá.

Li lại cắm cự vật vào lần nữa nhưng không nhấp chỉ vòng tay ôm lấy nàng từ phía sau

– Lạnh quá…cho chị gửi một chút…ấm…lắm..

Chaeng mệt lả ngủ thiếp đi khi cự vật vẫn còn nằm trong nàng.

Tiếng gà gáy cất lên giữa sương mù, từng hồi kéo lê như rạch vào tâm can kẻ đêm qua còn thở dốc trong gian chòi quạnh hiu.

Ngọn đèn dầu từ khuya đã lịm tắt.

Tro lạnh.

Mùi mồ hôi, mùi nhục dục chưa tan.

Và cả mùi tan hoang, phảng phất như xác hoa bưởi rụng rơi

Chaeng dậy sớm, sớm hơn cả sương rơi

Nàng khoác tấm áo của Li treo trên vách.

Li vẫn ngủ.

Mặt úp vào tấm áo lụa mà đêm qua Li đã mạnh bạo xé toạc để chạm vào nàng trong cơn hoan ái cuồng loạn đêm qua như cố giấu kín một tình yêu từng là cả thế giới.

Chaeng quay lại nhìn.

Cặp mắt ấy cặp mắt đã từng sáng rỡ như mặt nước, từng nhìn nàng như nhìn điều đẹp đẽ nhất trong cõi đời này … giờ đang nhắm nghiền, hàng mi còn ướt nước mắt.

Nàng không đành lòng…..

Nhưng cũng không thể quay lại….

Li bật dậy.

– Em… đừng… đừng đi mà…

Tiếng chị vỡ òa như tiếng người chết đuối vừa trồi lên mặt nước.

Chaeng đứng khựng lại, lưng quay về phía chị.

Nhưng tim nàng… không đập nổi một nhịp.

Đêm qua đã trao, đã trả.

Trọn vẹn.

Đầy đủ.

Không còn gì vướng mắc.

– Em… hết thương rồi. Đừng níu em…Li.

Giọng nàng trầm, nhẹ.

Nhưng như nhát dao mỏng cứa thẳng vào tim chị.

Chaeng đứng lặng trước cửa.

Dưới chân nàng, chiếc dép còn chưa mang vào.

Li ngồi bên trong, tựa lưng vào cây cột gỗ đã mòn vẹt, mắt mở nhưng nhìn mông lung

Tròng mắt như mặt nước đục, hoang vu không còn bóng ai.

Chị không nói.

Cũng không bước lại.

Chị đã thức từ lâu.

Nhưng giả vờ ngủ.

Chỉ để níu lại chút không khí, chút mùi hương, chút hơi ấm cuối cùng còn vương trên gối , trên làn da , trên những gì hôm qua còn tưởng là yêu thương.

Chaeng quay đầu lại, ánh mắt nàng nhìn chị như lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng nhìn một người xa lạ.

Li mở miệng, giọng khản như vừa nuốt phải cơn đau

– Em thật sự không hối hận về quyết định này sao, Chaeng?

Chaeng đứng yên một lát. Môi nàng mím lại, rồi lắc đầu chậm rãi

– Em không hối hận khi chấp nhận chọn… Sirilak.

Tim chị như bị ai chọt mũi dao nhỏ vào, xoáy từng chút một. Li cắn chặt môi cố nén nước mắt

– Chỉ vì… thời gian đại học đó Sirilak ở cạnh em?

Một tiếng gió rít qua mái chòi. Chaeng đáp, mắt không nhìn lại

– Sirilak đã luôn xuất hiện lúc em cần chị nhất… lúc em cần một người tựa nương. Nhưng Li à… em hết thương chị rồi.

Tiếng "hết thương" như tiếng gãy răng rắc trong lòng chị.

Li rơi nước mắt nghẹn ngào. Chị cố nói điều gì đó, nhưng cổ họng như bị bóp nghẹt

– Nếu hôm nay em đi… sau này…

Chaeng cắt ngang.

Giọng nàng nhẹ như sương nhưng đanh lại

– Em chọn, em chịu…

Li đưa tay về phía nàng, nhưng rồi buông thõng giữa khoảng không.

Giọng run run, đứt quãng

-Đừng… đừng khổ… Em mà khổ, chị sẽ hận mình lắm… Vì chẳng đủ sức giữ lấy em… cho em một gia đình như em mong muốn…chị thương em chỉ là hông như cách em muốn thôi Chaeng à…

Chaeng không nói gì nữa.

Nàng cúi đầu, mang dép, rồi bước ra khỏi chòi.

Li ngồi lại, một mình giữa căn chòi lạnh.

Trên nền đất còn in vết bàn chân nàng để lại trong đêm.

Chaeng đã từng là thế giới của chị.

Còn bây giờ… chỉ còn một căn chòi vắng, và những mảng ký ức ẩm mốc, nặng trĩu, ướt lạnh như tro tàn sau một đêm gió lùa.

Ngoài kia, tiếng gà gáy vọng về lần nữa.

Lần này, chẳng ai còn ở lại cạnh ai

Chaeng vào nhà nhanh chóng thay quần áo.

Nhìn những dấu vết yêu thương ân ái đêm qua trên da

thịt nàng khẽ nhói trong lòng.

Chaeng nghe cha mình dậy nên nhanh chóng vào giường nằm xuống. Nàng xếp chiếc áo của Li lại cất vào một góc nhỏ trong phòng.

Li ôm lấy chiếc áo lụa thẫn thờ ngồi như người mất hồn.

Nhớ về Chaeng hết khóc lại cười hết cười lại khóc…

🌟

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

364702543-256-k64040
Ninh Tổng, Đừng Qua Đây
Tháng 6 30, 2026
BÌNH YÊN BÊN CHỊ
Tháng 10 8, 2025
Cô Ơi ! Em Nè
Tháng 4 1, 2026
Mẹ Kế Tôi Là Lesbian 18+
Mẹ Kế Tôi Là Lesbian 18+
Tháng 6 17, 2025
Truyện Les Hay
Cô Ơi ! Em Nè
Chương 25 Tháng 4 1, 2026
Chương 24 Tháng 4 1, 2026
Cô có thật sự yêu em không_truyenles.net
Cô có thật sự yêu em không?
Chap 49 Tháng 6 27, 2025
Chap 48 Tháng 6 27, 2025
413419743-256-k330227
Xuân Tẫn Bất Quy
Chương 34 Tháng 8 3, 2026
Chương 33 Tháng 8 3, 2026
63926932-256-k270494
Tôi là bác sỹ phụ khoa
Chương 7 Tháng 7 19, 2026
Chương 6 Tháng 7 19, 2026
gl-tieng-hat-nguoi-thuong-378844694
Tiếng Hát Người Thương
Chương 47 Tháng 6 21, 2025
Chương 46 Tháng 6 21, 2025
TÔI CẦN BỜ VAI, CẬU CẦN MỘT CÁNH TAY_truyenles.net
TÔI CẦN BỜ VAI, CẬU CẦN MỘT CÁNH TAY
CHƯƠNG 18 Tháng 7 8, 2025
CHƯƠNG 17 Tháng 7 8, 2025
DỤC VỌNG CHIẾM HỮU CỦA TIỂU CHÓ SĂN
Ngoại Truyện Tháng 12 12, 2025
Chương 24 Tháng 12 12, 2025
Xà Hoan
Chương 7 Tháng 2 9, 2026
Chương 6 Tháng 2 9, 2026
Good Girl
Chương 30 Tháng 12 24, 2025
Chương 29 Tháng 12 24, 2025
Chính Là Thích Chị
Chương 57 Tháng 5 8, 2026
Chương 56 Tháng 5 8, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved