Truyện Les
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp
Tìm Truyện
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp Truyện Người Lớn , Truyện Dâm ,Truyện 18+, Truyện xxx, Đọc Truyện Cô Giáo Thảo , Truyện Sex , Truyen Nguoi Lon Hay ,Truyen Nguoi Lon 18+ cho tuổi dậy thì
Prev
Next

Sư Tôn, Thỉnh Ngươi Đứng Đắn Điểm - Chương 120

  1. Home
  2. Sư Tôn, Thỉnh Ngươi Đứng Đắn Điểm
  3. Chương 120 - Chương 119: Cộng Sinh
Prev
Next

Sang ngày thứ hai, Dung Y vẫn theo lệ thường chuẩn bị đi tìm Bạch Ỷ để đổi dược cho mình.

"Muốn cùng đi không?" Dung Y nhìn Yến Ly hỏi.

Yến Ly lắc đầu: "Ta không đi đâu, ta mang Kỳ Lân đi dạo một chút."

Dung Y nhìn nàng, mỉm cười nói: "Được rồi, đỡ cho nàng nhìn thấy lại đau lòng, ta đi đây."

"Ân." Yến Ly cười tiễn nàng rời đi.

Sau khi tiễn người đi rồi, nàng mới bước vào phòng tìm Kỳ Lân, lại phát hiện nó đang thẫn thờ nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi có những tán linh thụ xào xạc.

"Làm sao vậy Kỳ Lân? Ngươi đang nhìn cái gì thế?" Yến Ly tiến lên phía trước, tò mò dò hỏi.

Kỳ Lân không quay đầu lại, vẫn dán mắt về hướng những cây linh thụ, đôi đồng tử vàng kim khẽ chớp, sau đó mới mở miệng nói: "Nó đang kêu gọi ta."

"Nó?" Yến Ly sững sờ trong chớp mắt, kinh ngạc thốt lên: "Ngươi đang nói đến cái cây linh thụ kia sao?!"

"Ân." Kỳ Lân quay đầu lại nhìn nàng, nghiêm túc gật đầu. Sau đó, nó nhìn Yến Ly có chút ngượng ngùng mà mở lời: "Chủ nhân, ta có thể qua đó nhìn xem một chút không?"

"Đương nhiên rồi, ta có thể đi cùng ngươi không?" Yến Ly nhìn nó mỉm cười hỏi.

"Chắc chắn là có thể rồi ạ." Kỳ Lân ngoan ngoãn gật đầu đồng ý.

Nàng đi theo Kỳ Lân suốt một quãng đường, men theo những gốc linh thụ dẫn vào sâu trong một hốc cây lớn. Một luồng linh khí tỏa ra ánh huỳnh quang xanh lục lượn lờ xung quanh, dù chưa tiến lại gần cũng đã cảm nhận được sự thư thái lạ thường lan tỏa khắp tâm trí.

Bên trong hốc cây vô cùng rộng rãi, tràn ngập ánh sáng nhạt nhòa, phảng phất tựa như tiên cảnh, nhưng thấp thoáng đâu đó vẫn có thể nhìn thấy vài chỗ đã khô kiệt, suy bại.

"Đây là…" Yến Ly có chút kinh ngạc nhìn cảnh tượng xung quanh.

"Là linh thụ." Kỳ Lân nhìn cảnh tượng trước mắt, khẽ đáp.

Giữa hư vô, ánh huỳnh quang mờ mịt bỗng nhiên tụ lại một chỗ, lờ mờ phác họa ra hình dáng của một người. Yến Ly ngơ ngẩn nhìn màn này, hồi lâu sau vẫn không thốt nên lời.

Bóng người kia bất chợt duỗi tay, đầu ngón tay dừng lại trên trán Kỳ Lân. Một luồng bạch quang chói mắt đột ngột bùng lên, khiến Yến Ly không thể không giơ tay che mắt lại.

Không chỉ riêng bên trong hốc cây, mà dường như toàn bộ linh thụ đều cùng lúc phát ra hào quang rực rỡ. Động tĩnh to lớn này ngay lập tức khiến cả Thanh Khâu đều bị kinh động.

Đám người Bạch Ỷ đẩy cửa bước ra, nhìn linh thụ đang tỏa ra ánh sáng chói lòa mà sững sờ tại chỗ.

"Nương, linh thụ này là…" Phi Yên nhìn dáng vẻ của linh thụ, lắp bắp mở miệng.

"Linh thụ làm sao có thể đột nhiên tỏa ra sinh cơ rực rỡ như thế?" Hiển nhiên, ngay cả Bạch Ỷ cũng nhất thời không kịp phản ứng trước tình huống này.

"Cái gì?" Dung Y vừa nghe xong, sắc mặt lập tức thay đổi, nàng thốt lên: "Là Tiểu Ly Nhi!"

Nói đoạn, dưới chân nàng đột ngột phát lực, không nói lời thứ hai đã lao thẳng về hướng linh thụ.

"Mau, chúng ta cũng đi xem sao!" Bạch Ỷ vội vã gọi, lôi kéo cả nhà cùng đuổi theo.

……

Khi luồng bạch quang chói mắt cuối cùng cũng tan đi, Yến Ly mới từ từ buông tay xuống. Thế nhưng, khi nhìn rõ tình huống trước mắt, nàng không khỏi kinh ngạc đến trợn tròn mắt.

"Tiểu Ly Nhi!"

Cùng với tiếng gọi nôn nóng, Yến Ly vừa quay đầu lại đã thấy Dung Y vội vàng lao tới. Nàng nắm lấy hai tay Yến Ly, lo lắng quan sát một lượt từ trên xuống dưới.

"Nàng không sao chứ?" Giọng nói của nàng mang theo vài phần khẩn trương rõ rệt.

"Ta… ta không sao…" Yến Ly vẫn chưa hoàn toàn thoát khỏi cú sốc vừa rồi, ngơ ngác đáp lời.

Dứt lời, nàng nghiêng đầu nhìn về phía Kỳ Lân và bóng người lúc trước, nhưng bóng người kia đã sớm tiêu tán không còn dấu vết, chỉ còn lại Kỳ Lân đang đứng đó……

Yến Ly dùng ánh mắt phức tạp nhìn bóng hình trước mắt. Đó là một nữ tử khoác trên mình bộ bạch y thướt tha, mái tóc bạc trắng tựa tuyết bay, dáng vẻ thanh mảnh xinh đẹp tuyệt trần, quanh thân tỏa ra khí chất thanh khiết, thoát tục.

"Ngươi là…" Dung Y đương nhiên cũng nhận ra sự hiện diện của người nọ, trên gương mặt không giấu nổi vẻ kinh ngạc.

Chỉ thấy người kia khẽ giơ tay, luồng linh lực mang theo ánh huỳnh quang xanh lục tụ tập lại trong lòng bàn tay nàng, sau đó lan tỏa khắp không gian bên trong hốc cây.

Nhóm người Bạch Ỷ vừa vặn đến nơi, tận mắt chứng kiến màn này.

Bên trong hốc cây vốn đã khô héo suy tàn, nay lại được bao phủ bởi luồng sinh cơ mãnh liệt, chồi non bắt đầu đâm chồi nảy lộc, tượng trưng cho một hy vọng mới sinh.

"A Ly, đây là có chuyện gì thế?" Phi Yên không khỏi quay sang hỏi Yến Ly.

"Ta… ta cũng không rõ nữa." Yến Ly ngơ ngác trả lời.

"Đừng hỏi nàng, nàng quả thật không biết đâu." Một giọng nói thanh tao, thoát tục chậm rãi vang lên.

Người nọ xoay người lại đối diện với các nàng. Trên khuôn mặt diễm lệ vô ngần, đôi đồng tử vàng kim lộng lẫy đang bình tĩnh, chăm chú nhìn mọi người.

"Kỳ… Kỳ Lân?" Yến Ly thử lên tiếng gọi.

"Là ta." Kỳ Lân nhẹ nhàng gật đầu.

Yến Ly: "……"

Dù đã đoán trước được phần nào, nhưng trong nhất thời, nàng vẫn không cách nào thích nghi nhanh như vậy được.

Tiểu Kỳ Lân khả ái, đáng yêu của nàng, sao chớp mắt một cái đã biến thành một vị ngự tỷ lạnh lùng thế này?

Nhìn ra vẻ nghi hoặc của nàng, Kỳ Lân mở lời giải thích: "Là nó đã truyền lực lượng cho ta."

"Cái gì… ý ngươi là sao?" Bạch Ỷ nghe vậy, không khỏi thắc mắc.

"Ta và nó giờ đây đã là trạng thái cộng sinh, ta còn nó còn, ta chết nó vong." Kỳ Lân giải thích ngắn gọn súc tích.

"Từ từ đã!" Yến Ly vội vàng ngắt lời: "Vấn đề là, ta hoàn toàn không cảm thấy khế ước giữa chúng ta bị tách rời ra."

Kỳ Lân khẽ cong môi, vị mỹ nhân thanh lãnh ấy nở một nụ cười nhạt nhưng lại mang theo phong tình vạn chủng.

"Đó là kết quả sau khi ta và nó thương lượng với nhau."

Yến Ly ngạc nhiên: "Như vậy cũng được sao?"

"Cho nên, tình hình của linh thụ hiện tại rốt cuộc là thế nào?" Bạch Ỷ không nhịn được mà hỏi tiếp.

Gương mặt Kỳ Lân lộ vẻ áy náy, nàng nói: "Thực lực của ta còn non kém, chỉ có thể làm linh thụ khôi phục được đôi chút như ban đầu, e là sản lượng linh quả không thể tăng lên được, hiện tại cũng chỉ vừa kết ra được một viên."

"Nhiêu đó cũng đủ rồi!" Bạch Ỷ nghe vậy, tức khắc thở phào một hơi nhẹ nhõm.

Kỳ Lân giơ tay, luồng linh lực mang theo ánh huỳnh quang xanh lục hội tụ trong lòng bàn tay. Một lát sau, nàng dẫn dắt linh khí ấy rót sâu vào bên trong linh thụ. Ngay lập tức, một viên linh quả to bằng nắm tay, mang sắc xanh đậm bắt mắt dần dần kết thành trên một cành cây cách đó không xa.

Bạch Ỷ tiến lên phía trước, đợi cho quả tử hoàn toàn thành hình mới giơ tay, dùng linh lực ôn hòa bao bọc lấy rồi hái xuống. Nhìn viên linh quả trong tay, nàng không kìm được mà lộ ra vẻ vui mừng khôn xiết.

Đúng lúc này, thân hình Kỳ Lân bỗng lảo đảo, đứng không vững như sắp ngã quỵ. Yến Ly thấy vậy liền vội vàng lao tới đỡ lấy nàng.

"Kỳ Lân, ngươi vẫn ổn chứ?" Yến Ly lo lắng nôn nóng hỏi.

"Vẫn… vẫn ổn." Kỳ Lân yếu ớt đáp: "Chỉ là vừa rồi dùng lực hơi quá nhiều."

Yến Ly nghe vậy, khẽ mím môi nói: "Cảm ơn ngươi, Kỳ Lân."

Kỳ Lân khẽ cong môi, nàng dựa sát vào người Yến Ly, im lặng không nói gì thêm.

Dung Y chứng kiến cảnh tượng ấy, ánh mắt khẽ lay động, sau đó lên tiếng: "Nếu đã như vậy, chi bằng cứ để nàng về nghỉ ngơi trước đi. Gánh vác cả một đại thụ linh tính như thế, tuy nàng là thần thú, nhưng e rằng nhất thời cũng khó lòng khôi phục ngay được."

"Nói cũng đúng. Yên Nhi, con đi cùng A Ly đưa Kỳ Lân về nghỉ ngơi đi. A Dung, nàng cùng ta trở về trị thương." Bạch Ỷ nhanh chóng phân phó.

"Được." Mấy người đồng thanh đáp lời.

Yến Ly cùng Phi Yên dìu Kỳ Lân trở về phòng. Trạng thái của Kỳ Lân lúc này suy yếu lạ thường, vừa đặt mình xuống giường nàng đã lập tức chìm vào giấc ngủ sâu.

"Ta đi chuẩn bị chút đồ ăn cho nàng, linh lực tiêu hao lớn như vậy, dù sao cũng nên bồi bổ một chút." Sau khi an trí cho Kỳ Lân xong xuôi, Yến Ly khẽ nói.

"Được, ngươi đi đi, ta giúp ngươi trông chừng nàng." Phi Yên vô cùng sảng khoái đáp ứng ngay.

Lúc này Yến Ly mới yên tâm rời đi.

Ở bên kia, Dung Y đi theo Bạch Ỷ trở về. Bạch Ỷ liền đem toàn bộ linh quả nghiền ra, đắp lên vết thương trên mặt Dung Y. Luồng linh lực màu xanh lục mang lại cảm giác dịu mát dễ chịu cho vết thương, nhẹ nhàng cuốn đi từng đợt linh lực màu kim sắc đang tràn ra bên ngoài.

Nhìn thấy cảnh này, Bạch Ỷ thở phào một hơi, cười nói: "Thật tốt quá, linh lực của quả này thực sự có tác dụng."

Thế nhưng đáp lại lời nàng chỉ là bầu không khí im lặng đến lạ thường. Bạch Ỷ ngẩng đầu nhìn lên, liền thấy Dung Y đang chống cằm thẫn thờ, dường như tâm trí đã bay tận phương nào.

"A Dung, A Dung!" Bạch Ỷ gọi khẽ vài tiếng.

Lúc này Dung Y mới sực tỉnh, nàng nhìn Bạch Ỷ hỏi: "Có chuyện gì vậy Bạch dì?"

"Không có gì, ta chỉ thấy ngươi cứ ngẩn ngơ ra đó. Làm sao vậy, ngươi đang nghĩ gì thế?" Bạch Ỷ tò mò hỏi.

Dung Y im lặng một lúc, sau đó mới chậm rãi hỏi: "Bạch dì, người cảm thấy tại sao linh thụ lại đồng ý điều kiện của Kỳ Lân?"

"Vì sao ngươi lại hỏi vậy?" Bạch Ỷ dừng tay lại một chút rồi nói.

"Thần thú Kỳ Lân tuy hiếm có, nhưng trời đất bao la, ai biết được khi nào lại xuất hiện thêm một con khác. Linh thụ chỉ cần điềm lành chi khí của Kỳ Lân để duy trì sự sống, vốn không cần phải đáp ứng thỉnh cầu của nó mới đúng. Rốt cuộc thì cho dù có là chủ nhân của Kỳ Lân, cũng không thể nào lúc nào cũng che chở cho nó được." Dung Y nói ra nỗi hoang mang sâu thẳm trong lòng mình.

"Đáp án, kỳ thực Kỳ Lân sớm đã nói cho ngươi biết rồi." Bạch Ỷ đứng dậy, thu dọn đống đồ đạc lặt vặt trên mặt bàn cho gọn gàng.

"Cái gì?" Dung Y không khỏi ngước mắt nhìn về phía nàng.

"Cộng sinh." Bạch Ỷ quay đầu lại nhìn nàng, khẳng định.

Dung Y sững sờ trong giây lát, rồi như chợt hiểu ra điều gì: "Ý của người là…?"

"Không sai, lấy thọ mệnh của Kỳ Lân để nuôi dưỡng linh thụ. Kỳ Lân có thể sống bao lâu thì có thể cung cấp dưỡng chất cho linh thụ bấy lâu. Điều này tương đương với một loại khế ước trói buộc ở tầng thứ khác. Trong khoảng thời gian này, linh thụ sẽ có tốc độ khôi phục không gì sánh bằng. Đợi đến trăm ngàn năm sau khi Kỳ Lân qua đời, linh thụ cũng đã có đủ thời gian để chờ đợi sự xuất hiện của một con Kỳ Lân tiếp theo." Bạch Ỷ phân tích.

"Vậy điều đó có gì bất lợi cho Kỳ Lân không?" Dung Y vội vàng hỏi.

Bạch Ỷ lắc đầu, sau đó nói tiếp: "Về mặt bất lợi, đại khái cũng chỉ có một điều. Bởi vì Kỳ Lân hiện tại đang có khế ước với A Ly, thân phận là linh sủng của con bé, điều này có nghĩa là nó không cách nào hoàn toàn hấp thụ được toàn bộ sức mạnh của linh thụ. Nói cách khác, sức mạnh của linh thụ ngược lại còn trở thành một loại xiềng xích kìm hãm nó."

"Nói như vậy, Kỳ Lân không thể tùy ý sử dụng nguồn sức mạnh này, thậm chí còn phải gánh vác trách nhiệm tương ứng sao?" Dung Y tức khắc nhìn về phía vết thương của mình, ánh mắt lộ vẻ phức tạp.

"Vậy mà nàng ấy vẫn gắng gượng kết ra linh quả…"

"Yên tâm đi." Bạch Ỷ trấn an nói: "Ta đã nói không sao thì nghĩa là không có vấn đề gì lớn. Trong thời gian tới Kỳ Lân sẽ khá suy yếu, các ngươi cũng nên ở lại Thanh Khâu lâu hơn một chút, để nó có thời gian tĩnh dưỡng cho thật tốt."

"Thật sự không có việc gì chứ?" Dung Y lại hỏi lần nữa cho chắc chắn.

"Tự nhiên là thật rồi, Bạch dì của ngươi khi nào từng lừa gạt ngươi chưa?" Bạch Ỷ lườm nàng một cái. Thấy linh khí kim sắc từ vết thương trên cánh tay Dung Y không còn tràn ra nữa, lúc này Bạch Ỷ mới lấy băng gạc ra băng bó cho nàng.

"Được rồi, có linh quả này, vết thương của ngươi cũng sẽ sớm lành thôi. Cánh tay này của ngươi không cần lo lắng là sẽ bị phế đi nữa." Bạch Ỷ vỗ vỗ tay nàng nói.

"Vất vả cho Bạch dì rồi." Dung Y lập tức nở nụ cười hì hì.

"Ngươi cái đứa nhỏ này, mấy trăm năm qua đi mà càng ngày càng chẳng có chút đứng đắn nào cả." Bạch Ỷ dở khóc dở cười nói.

Dung Y nhún vai nói: "Như vậy thì tốt quá, chẳng còn chuyện gì có thể làm khó được ta nữa rồi."

"Thật sao?" Bạch Ỷ cười như không cười mà liếc nhìn nàng một cái đầy ẩn ý.

Dung Y tức khắc cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, vội kêu lên: "Bạch dì, người đừng có dùng cái vẻ mặt đó nhìn ta. Đừng tưởng là ta không biết mọi người đang tính toán dùng Tiểu Ly Nhi để áp chế ta đấy nhé."

"Xì, được rồi, mau chạy về đi thôi. Nói với A Ly là không cần lo lắng, Kỳ Lân chỉ cần tĩnh dưỡng vài ngày là sẽ ổn thôi." Bạch Ỷ bật cười thúc giục.

"Biết rồi, biết rồi mà." Dung Y vẫy vẫy tay, xoay người rời đi mà không thèm ngoảnh đầu lại.

"Cái đứa nhỏ này thật là…"

Bạch Ỷ ra vẻ trách cứ, lườm theo bóng dáng nàng một cái, sau đó lại thở phào nhẹ nhõm, lẩm bẩm một mình: "Lần này, toàn bộ Thanh Khâu đều nợ các nàng một ân tình lớn rồi."

—————

Tiểu loli trưởng thành biến thành đại ngự tỷ rồi!

Ô ô ô, vẫn là thấy hoài niệm tiểu loli mềm mại đáng yêu lúc trước hơn mà…

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

Sống Chung Với Con Dâu_truyenles.net
Sống Chung Với Con Dâu
Tháng 7 19, 2025
CHỊ CHỒNG, MAU ĐẾN YÊU EM_truyenles.net
CHỊ CHỒNG, MAU ĐẾN YÊU EM
Tháng 8 7, 2025
Đoản Thiên Hợp Tập
Tháng 5 22, 2026
Em ấy thuộc về tôi_truyenles.net
Em ấy thuộc về tôi
Tháng 7 2, 2025
Truyện Les Hay
Chị Ấy Không Yêu Tôi_truyenles.net
Chị Ấy Không Yêu Tôi
chương 17 Tháng 8 22, 2025
chương 16 Tháng 8 22, 2025
XU SẮC ĐỘNG NHÂN
PHIÊN NGOẠI CUỐI Tháng 10 15, 2025
PHIÊN NGOẠI 16 Tháng 10 15, 2025
Vô Tình Ái Thất Nữ Lão Sư_truyenles.net
Vô Tình Ái Thất Nữ Lão Sư
Chương 133 Tháng 7 26, 2025
Chương 132 Tháng 7 26, 2025
284797853-256-k387488-1
Cô Ba
Chương 129 Tháng 7 2, 2026
Chương 128 Tháng 7 2, 2026
Chính Là Thích Chị
Chương 57 Tháng 5 8, 2026
Chương 56 Tháng 5 8, 2026
405533751-256-k272905
Vợ Đẹp
Chương 16 Tháng 7 28, 2026
Chương 15 Tháng 7 28, 2026
Yêu đắm cô giáo cấp 2_truyenles.net
Yêu đắm cô giáo cấp 2
54 Tháng 6 27, 2025
53 Tháng 6 27, 2025
MẸ ƠI ! BA KÌA
Ngoại Truyện Tháng 9 15, 2025
chap 36 Tháng 9 15, 2025
Cô Ơi ! Em Nè
Chương 25 Tháng 4 1, 2026
Chương 24 Tháng 4 1, 2026
Hệ Thống Cải Tạo
chương 35 Tháng 5 31, 2026
chương 34 Tháng 5 31, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved