Ta Chỉ Muốn Làm Tra Nữ, Ai Ngờ Thành Sủng Vật Quốc Dân? - Chương 27
Trong căn phòng ngủ vương vấn mùi vị hỗn loạn, không gian bị bóp nghẹt bởi sự căng thẳng tột độ. Vô Kỳ không dừng lại. Cô gái trẻ như một kẻ đi săn đang bị khiêu khích, sự vô sỉ của cô lúc này biến thành một loại hung tính thực thụ.
Cô nhấc bổng Han Ji-won lên, đôi chân dài của nữ minh tinh quặp chặt lấy hông cô theo bản năng. Vô Kỳ bước những bước chân nặng nề, dứt khoát hướng thẳng về phía chiếc giường King-size, không hề giảm đi áp lực lên người đối phương. Cô ép Han Ji-won nằm rạp xuống nệm, hai cổ tay nàng bị Vô Kỳ dùng một tay đè chặt, tay còn lại cô thô bạo xé toạc chiếc váy ngủ lụa màu rượu vang đỏ thẫm.
Xoẹt!
Tiếng vải lụa rách vụn nghe như tiếng gào thét của sự kiêu hãnh vừa bị chà đạp. Làn da trắng ngần của Han Ji-won lộ ra dưới ánh đèn mờ, mang theo những dấu vết hằn đỏ từ những cái tát và những cái túm tóc lúc nãy.
"Chị nói tôi bẩn?" Vô Kỳ cúi thấp người, chiếc mặt nạ da thuộc đè sát vào gò má Han Ji-won, giọng nói trầm thấp đầy nguy hiểm: "Để tôi xem chị muốn 'tẩy sạch' tôi như thế nào."
Cô không chần chừ, bắt đầu cuộc hành hạ đầy kích thích. Vô Kỳ dùng đầu lưỡi thô ráp liếm dọc theo xương quai xanh, cắn mạnh lên những điểm nhạy cảm nhất trên bầu ngực Han Ji-won, không phải với sự nâng niu mà là sự đánh dấu chủ quyền một cách tàn nhẫn. Cô cố tình lưu lại những vết đỏ thẫm trên làn da nhạy cảm ấy, như muốn khẳng định rằng: Đây là lãnh địa của tôi, dù là ai cũng không được phép chạm vào.
"A… đồ khốn… buông… ha…"
Han Ji-won cắn chặt răng, nước mắt lăn dài từ đuôi mắt xuống thái dương. Cơn ghen tuông ban nãy vẫn còn cháy rực, nhưng nó đã sớm hòa quyện cùng khoái cảm thể xác tạo thành một loại hợp chất gây nghiện cực hạn. Nàng cảm thấy nhục nhã, nhưng chính sự nhục nhã ấy lại khiến cơ thể nàng khao khát được Vô Kỳ lấp đầy hơn bao giờ hết. Nàng muốn trừng phạt con sói nhỏ này vì mùi hương lạ, nhưng nàng cũng muốn con sói nhỏ này phải bị nàng hút cạn sức lực ngay trên giường của mình.
Vô Kỳ nhận ra sự mâu thuẫn đó. Cô cười khẽ, rồi bất ngờ thay đổi chiến thuật. Cô không tiếp tục vồ vập, mà rút tay ra, thong thả cởi bỏ lớp áo hoodie đen của chính mình, vứt thẳng vào mặt Han Ji-won.
"Chị ghét mùi của người khác? Vậy thì tự mình kiểm chứng xem mùi của tôi có đáng để chị ghen không."
Cô bắt đầu dùng chính cơ thể mình để "phủ" lên người nữ minh tinh. Vô Kỳ không dùng tay, cô dùng cơ ngực săn chắc, dùng đôi chân dài kìm kẹp, biến Han Ji-won thành một con búp bê bị giam cầm trong những cái siết chặt đến nghẹt thở. Cô không để nàng được thỏa mãn ngay, mà cố tình chơi trò mèo vờn chuột, di chuyển chầm chậm, thong thả dạo chơi trên những vùng da thịt nhạy cảm nhất, khiến Han Ji-won phải rên rỉ van xin trong tuyệt vọng.
"Nói đi… chị muốn ai? Muốn kẻ nào chiếm lấy chị vào đêm nay?" Vô Kỳ thì thầm, ngón tay nhấn mạnh vào điểm cấm kỵ của Han Ji-won, khiến nàng ưỡn cong người lên, miệng phát ra những tiếng kêu vỡ vụn.
"Tôi… chỉ muốn cô… con sói nhỏ khốn kiếp…" Han Ji-won gần như sụp đổ, sự kiêu hãnh của đại lão tài phiệt tan biến, chỉ còn lại một người đàn bà đang bị cơn khát dục vọng và sự chiếm hữu dằn vặt. Nàng bấu chặt lấy lưng Vô Kỳ, đôi môi run rẩy tìm kiếm nụ hôn của đối phương: "Đừng bỏ tôi… đừng để mùi của kẻ khác ám vào tôi… chỉ có cô… chỉ có cô được phép chạm vào tôi thôi!"
Nghe thấy lời thú nhận đầy nhục nhã đó, sự vô sỉ của Vô Kỳ đạt đến đỉnh điểm. Cô biết mình đã thắng. Cô đã biến một nữ minh tinh cao quý, một đại lão tài phiệt lạnh lùng trở thành một kẻ cuồng si, sống chết vì sự hiện diện của mình.
Cô không còn kìm hãm, mà bắt đầu cuộc xâm chiếm toàn diện. Những cú thúc điên cuồng, mạnh bạo hơn bao giờ hết vang lên hòa cùng tiếng rên rỉ lịm đi của Han Ji-won. Trong căn phòng ấy, không còn là cuộc đối đầu giữa người đi săn và con mồi, mà là sự hành hạ đầy hoan lạc của hai linh hồn đang chết chìm trong sự chiếm hữu ngược ngạo.
Han Ji-won nhắm nghiền mắt, tận hưởng từng đợt công kích mạnh bạo, nàng cảm thấy mình như đang bị xé nát, nhưng cũng thấy mình đang được hồi sinh. Mỗi vết cắn, mỗi dấu ấn mà Vô Kỳ để lại trên da thịt nàng đều là minh chứng cho việc nàng là của riêng cô. Và Vô Kỳ, dưới ánh sáng lờ mờ, nhìn vẻ mặt đắm chìm trong sa đọa của nữ minh tinh, trong lòng dâng lên một khoái cảm chinh phục tột cùng. Cô biết, sau đêm nay, dù có dùng đến mười ngàn tấm lưới công nghệ, Han Ji-won cũng vĩnh viễn không thể thoát khỏi bàn tay cô.