Ta Chỉ Muốn Làm Tra Nữ, Ai Ngờ Thành Sủng Vật Quốc Dân? - Chương 26
Một tuần sau đêm tái ngộ đầy máu và dối trá ấy, Vô Kỳ bị cuốn vào một bữa tiệc liên hoan cuối khóa của trường đại học. Đó là một buổi tối náo nhiệt tại một quán pub sầm uất giữa lòng Sài Gòn. Tiếng nhạc EDM xập xình, ánh đèn neon xanh đỏ quét qua quét lại, và mùi rượu tequila nồng nặc trộn lẫn trong không khí.
Trong buổi tiệc, một cô bạn cùng khóa quyến rũ, người đã thầm mến Vô Kỳ từ lâu, mượn men rượu để tiến sát lại gần cô. Cô gái ấy chủ động khoác tay, ghé sát vào tai Vô Kỳ thì thầm những lời tán tỉnh đầy ám muội. Thậm chí, trong một khoảnh khắc hỗn loạn khi cả nhóm cùng nâng ly, cô bạn kia đã cố tình ngã nhào vào lòng Vô Kỳ, khiến thứ nước hoa mùi quả ngọt mọng và phấn son nồng đậm của cô ấy vương đầy lên lớp áo hoodie đen của cô.
Vô Kỳ vốn có bản tính tra nữ lười biếng, cô không đẩy ra quá thô bạo, chỉ cười cợt nhả rồi khéo léo né tránh. Nhưng cô không thể ngờ rằng, chính sự dung túng ngầm này đã để lại một tai họa khủng khiếp cho đêm nay.
Vừa trở về phòng trọ lúc một giờ sáng, men rượu trong người vẫn còn chưa tan hết, sự hưng phấn và chút phóng đãng của tuổi trẻ khiến Vô Kỳ không kiềm chế được ham muốn. Cô không kịp tắm rửa, chỉ đeo chiếc mặt nạ da thuộc lên rồi kích hoạt ấn ký dịch chuyển, dứt khoát bước qua ranh giới không gian để đến Seoul.
Oong——
Luồng gió không gian quen thuộc xé toạc màn đêm lạnh lẽo trong phòng ngủ của biệt thự Seongbuk-dong.
Han Ji-won lúc này đang ngồi bên bàn trang điểm, trên người là chiếc váy ngủ lụa màu rượu vang đỏ thẫm cắt xẻ táo bạo. Khi cảm nhận được luồng khí vặn vẹo, nàng lập tức đứng bật dậy, đôi mắt hướng nội đỏ quạch vì những đêm thức trắng rực lên một tia sáng chiếm hữu điên cuồng. Nàng lao thẳng về phía bóng đen vừa bước ra từ hư không.
Nhưng ngay khi khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại dưới một mét, bước chân của Han Ji-won đột ngột khựng lại.
Khứu giác cực kỳ nhạy cảm của đại minh tinh bắt được một mùi vị hoàn toàn xa lạ. Bên cạnh mùi sương đêm thanh tân quen thuộc của Vô Kỳ, lúc này lại trộn lẫn một mùi nước hoa quả ngọt nồng nặc, mùi phấn son rẻ tiền của các buổi tiệc tùng, và cả mùi rượu tequila nồng nặc. Đó tuyệt đối không phải là mùi hương tự nhiên của con sói nhỏ, mà là mùi hương của một người đàn bà khác vương vãi trên da thịt và quần áo cô ta.
"Cô…"
Sắc mặt Han Ji-won trong tích tắc trở nên trắng bệch, rồi ngay sau đó, một luồng hắc khí đầy tàn nhẫn và điên cuồng tràn ngập trong đôi mắt nàng. Cơn ghen tuông của một đại lão tài phiệt hắc hóa bùng nổ như một cơn sóng thần thiêu rụi chút lý trí cuối cùng. Nàng cảm thấy như cấm địa của mình bị vấy bẩn, kẻ gieo rắc tội lỗi trên cơ thể nàng suốt thời gian qua, hóa ra vừa mới bước ra từ vòng tay ôm ấp của một kẻ khác!
"Chị Ji-won, nhớ tôi…"
Chát——!
Một tiếng tát sắc lẹm, vang dội vang lên trong không gian tịch mịch. Vô Kỳ chưa kịp nói hết câu chào vô sỉ quen thuộc thì đầu đã bị đánh lệch sang một bên. Lực đánh mạnh đến mức chiếc mặt nạ da thuộc trên mặt cô suýt chút nữa bị lệch khỏi vị trí, bờ môi mỏng rỉ ra một vệt máu tươi.
Vô Kỳ ngỡ ngàng, đôi mắt sói sau lớp mặt nạ co rút lại, cô chưa từng thấy Han Ji-won đáng sợ đến mức này.
"Khốn nạn! Cô vừa mới bò từ trên giường của kẻ nào về đây?!"
Han Ji-won gầm lên bằng chất giọng khàn đặc, vỡ vụn. Nàng như một con báo cái bị xâm phạm lãnh thổ, thô bạo lao lên, hai tay túm chặt lấy cổ áo hoodie của Vô Kỳ, dùng móng tay cào mạnh vào da thịt cổ cô đến mức rỉ máu. Đôi mắt nàng đỏ ngầu, nước mắt ấm ức và giận dữ trào ra: "Cái mùi nước hoa rẻ tiền này là của con khốn nào? Cô dám mang cái mùi ghê tởm của kẻ khác vào phòng ngủ của tôi?!"
Nhìn đóa hoa tuyết kiêu sa thường ngày giờ đây đang phát điên, khóc lóc gào thét vì ghen tuông, trong lòng Vô Kỳ bất ngờ dâng lên một sự thỏa mãn đầy biến thái. Cô không hề tức giận vì cái tát, ngược lại, nụ cười tà ác lại từ từ hiện rõ trên khóe môi đang rỉ máu.
"Ồ, đàn chị của tôi ghen rồi sao?" Vô Kỳ thong thả chộp lấy hai cổ tay đang điên cuồng cào xé của Han Ji-won, thô bạo ép chặt nàng lùi thẳng về phía sau, đóng sầm người nàng vào cánh cửa tủ quần áo bằng gỗ mun đắt tiền.
Rầm!
"Buông tôi ra! Đồ bẩn thỉu! Đồ vô sỉ!" Han Ji-won điên cuồng vùng vẫy, nàng ghét cái mùi hương ngoại lai trên người cô, nàng muốn đẩy cô ra nhưng cơ thể lại run rẩy vì sự áp chế thô bạo đầy quen thuộc này.
"Bẩn thỉu sao? Để tôi cho chị xem thế nào là bẩn thỉu thực sự nhé."
Vô Kỳ dồn lực đè chặt toàn bộ cơ thể săn chắc của mình lên người Han Ji-won, khiến nàng không thể nhúc nhích. Cô cúi đầu xuống, đôi môi mỏng dính máu thô bạo ngậm chặt lấy khuôn miệng đang không ngừng mắng chửi của đại minh tinh. Nụ hôn lần này không có một chút dịu dàng nào, nó tràn ngập sự trừng phạt và tính chiếm đoạt dã tính. Vô Kỳ dùng chiếc lưỡi thô ráp càn quét, ép Han Ji-won phải nuốt vào tất cả những vị rượu tequila và cả mùi hương hỗn loạn còn sót lại.
"Ưm… buông… ha…"
Han Ji-won khóc nấc lên trong khoang miệng của Vô Kỳ. Nàng ghét sự trừng phạt này, nhưng cái cách cơ thể cô gái trẻ dồn ép nàng vào góc tường, cái sự bá đạo đầy dã tính ấy lại một lần nữa kích phát cơn nghiện đen tối sâu trong linh hồn nàng. Hai tay nàng từ chỗ đẩy ra, vô thức lại chuyển thành ôm chặt lấy gáy Vô Kỳ, móng tay găm sâu vào da thịt cô như muốn khảm cô vào trong xương tủy của mình.
Trong bóng tối của căn phòng ngủ, cuộc giằng co vì ghen tuông biến chuyển thành một trận hoan ái điên cuồng, tàn nhẫn và đầy tính trừng phạt nhất từ trước đến nay. Han Ji-won vừa khóc vừa cắn xé bờ vai Vô Kỳ, thề rằng đêm nay sẽ dùng chính thân xác của mình để tẩy sạch mọi mùi hương của kẻ khác trên người con sói nhỏ vô sỉ này.