Ta Chỉ Muốn Làm Tra Nữ, Ai Ngờ Thành Sủng Vật Quốc Dân? - Chương 5
Trong bóng tối tịch mịch của phòng đọc sách, ánh trăng nghiêng che qua khung cửa kính sát đất như một dải lụa mỏng nhuộm bạc cả không gian. Sự im lặng lúc này không còn mang lại cảm giác bình yên của một người hướng nội thích cô độc nữa, mà nó đã biến thành một chất xúc tác làm phóng đại mọi xúc giác, mọi thanh âm và cả những nhịp đập dồn dập đầy tội lỗi.
Không khí cấm dục, thanh cao vốn là lớp vỏ bọc hoàn hảo của Han Ji-won suốt ba mươi ba năm qua, giờ đây đang bị một nguồn năng lượng tuổi trẻ hai mươi mốt tuổi thô bạo xé toạc.
Vô Kỳ vô cùng xảo quyệt. Cô không vội vã, không dùng vũ lực thô bạo như một kẻ cưỡng đoạt tầm thường. Thứ cô muốn là sự gặm nhấm, là bẻ gãy từ từ cái kiêu ngạo của một đại minh tinh đứng trên đỉnh cao danh vọng. Bàn tay đeo khẩu trang che kín mặt của Vô Kỳ khẽ nới lỏng bờ môi của Han Ji-won, nhưng ngay lập tức, ngón tay cái của cô lại thong dong ấn nhẹ lên cánh môi dưới mọng nước đang run rẩy của nàng.
"Ưm…"
Han Ji-won khẽ nấc lên một tiếng, đôi mắt nhắm chặt lại. Nàng cố gắng quay đầu, cố gắng dùng chút lý trí còn sót lại để trốn tránh nụ hôn rình rập hay những cái đụng chạm ám muội của kẻ lạ mặt. Nhưng vô ích. Dù có né tránh thế nào, tấm lưng trần mảnh dẻ của nàng vẫn găm chặt vào lồng ngực săn chắc, ấm nóng của Vô Kỳ. Lớp lụa mỏng manh của chiếc váy ngủ màu trắng ngà lúc này trở nên vô dụng, nó không những không thể bảo vệ nàng, mà còn như một lớp màng dẫn nhiệt, truyền đi từng đợt sóng điện râm ran từ bàn tay của kẻ đột nhập thẳng vào da thịt nàng.
Dưới góc độ phản chiếu của tấm kính, Vô Kỳ thu trọn vào tầm mắt sự chuyển biến tâm lý đầy kịch tính của Han Ji-won.
Ban đầu là sự bàng hoàng, kinh hãi tột độ — phản ứng tự nhiên của một người phụ nữ sống khép kín khi lãnh địa riêng tư bị xâm phạm. Nhưng khi nhận ra kẻ khống chế mình là một cô gái, lại sở hữu một mùi hương thanh tân kỳ lạ không chút ác ý, trong lòng Han Ji-won bỗng dâng lên một nỗi sững sờ khó tả. Nàng là một diễn viên tài năng, nàng nhạy cảm với cảm xúc hơn bất cứ ai. Nàng có thể cảm nhận được, sự bao vây của người phía sau không mang theo sát khí, mà nó tràn ngập một thứ dục vọng nguyên thủy, một sự chiêm ngưỡng và sùng bái đen tối dành riêng cho nàng.
"Chị Ji-won, chị đang run lên kìa…" Giọng Vô Kỳ thì thầm, nhẹ như một sợi lông vũ lướt qua màng nhĩ, đầy rẫy sự vô sỉ nhưng lại êm ái đến lạ kỳ. "Là vì sợ tôi, hay vì… chị cũng đang có cảm giác?"
"Câm miệng…" Giọng Han Ji-won khàn đặc, hơi thở dồn dập phả vào không gian làm mờ đi một mảng kính. Nàng muốn mắng chửi, muốn dùng những lời lẽ lạnh lùng nhất để xua đuổi kẻ vô sỉ này, nhưng thanh âm thốt ra lại mềm nhũn, mang theo tiếng thở dốc đầy bất lực.
Vô Kỳ bật cười khẽ, tiếng cười trầm thấp chấn động qua lồng ngực ép sát vào lưng nữ minh tinh. Sự trốn tránh của Han Ji-won càng làm tăng thêm tính nghệ thuật của sự chiếm đoạt này. Nó giống như việc bôi bẩn một bức tranh màu trắng tinh khôi, sự cự tuyệt yếu ớt của nàng chính là chất gia vị kích thích nhất.
Bàn tay Vô Kỳ bắt đầu di chuyển. Một vũ điệu của những ngón tay dài, thon thả và mang theo nhiệt độ nóng bỏng. Cô chậm rãi lướt dọc từ bờ vai gầy, men theo đường xương quai xanh tinh tế như nét vẽ của một danh họa, rồi dừng lại ở phần cổ thanh tú của Han Ji-won. Ngón tay Vô Kỳ khẽ nhấn vào mạch đập nơi cổ nàng, cảm nhận nhịp tim hoảng loạn của người phụ nữ ba mươi ba tuổi đang nhảy múa dưới da thịt.
Sự kích thích về mặt tâm lý đạt đến đỉnh điểm khi Vô Kỳ cúi đầu, vùi mặt vào hõm cổ của Han Ji-won. Qua lớp khẩu trang mỏng, cô không thể trực tiếp chạm môi vào làn da ấy, nhưng hơi thở nóng hổi, dồn dập của cô phả thẳng vào da thịt nhạy cảm của nàng. Nó tạo ra một cảm giác ngứa ngáy, nửa vời, khiến Han Ji-won không tự chủ được mà ưỡn cong người lên, một tiếng rên rỉ vô thức bật ra khỏi cổ họng.
"A…"
Ngay khi tiếng âm thanh ấy vang lên, cả hai đều sững sờ.
Han Ji-won mở to mắt, sự nhục nhã và thẹn thùng dâng tràn làm gương mặt thanh tú của nàng ửng hồng dưới ánh trăng. Nàng vừa làm cái gì vậy? Nàng lại bị một kẻ đột nhập, một cô gái trẻ không rõ lai lịch trêu chọc đến mức bật ra những thanh âm đáng xấu hổ này sao? Sự cấm dục vững chắc mà nàng xây dựng bao năm qua, dường như đang có một vết nứt lớn, sụp đổ từng mảng trước sự tấn công ám muội này.
"Nghe thật tuyệt, chị Ji-won à." Vô Kỳ vô sỉ thì thầm, bàn tay cô không dừng lại mà tiếp tục trượt xuống, vuốt ve vòng eo thon gọn, cảm nhận sự co thắt mềm mại của những khối cơ được bảo dưỡng cực tốt dưới lớp lụa.
Mỗi một cái chạm đều mang tính nghệ thuật cao, gợi cảm nhưng không hề dung tục. Nó giống như cách một người nghệ sĩ đang thưởng thức một tác phẩm điêu khắc vô giá trong bóng tối, dùng xúc giác để cảm nhận từng đường cong tuyệt mỹ, từng cái rùng mình phản kháng nhưng lại bất lực xuôi theo của đối phương.
Han Ji-won nhắm mắt lại, giọt nước mắt sinh lý vì quá kích thích khẽ lăn dài từ khóe mắt, long lanh dưới ánh trăng. Nàng không biết thực tại này là gì, một giấc mơ hoang đường do nàng quá cô đơn, hay là một sự trừng phạt của số phận. Nàng ghét sự vô sỉ của kẻ phía sau, ghét cái cách bản thân mình đang dần mất đi sự tự chủ dưới những ngón tay ấy, nhưng sâu trong góc khuất của một linh hồn hướng nội bị kìm nén quá lâu, một ngọn lửa sa đọa nhỏ nhoi đã bắt đầu được thắp lên, thiêu đốt chút phòng vệ cuối cùng của nàng.