Truyện Les
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp
Tìm Truyện
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp Truyện Người Lớn , Truyện Dâm ,Truyện 18+, Truyện xxx, Đọc Truyện Cô Giáo Thảo , Truyện Sex , Truyen Nguoi Lon Hay ,Truyen Nguoi Lon 18+ cho tuổi dậy thì
Prev
Next

Ta Chỉ Muốn Làm Tra Nữ, Ai Ngờ Thành Sủng Vật Quốc Dân? - Chương 6

  1. Home
  2. Ta Chỉ Muốn Làm Tra Nữ, Ai Ngờ Thành Sủng Vật Quốc Dân?
  3. Chương 6 - Chương 5
Prev
Next

Giọt nước mắt sinh lý của Han Ji-won khẽ lăn qua gò má, trượt xuống cằm rồi đọng lại trên mu bàn tay của Vô Kỳ. Cảm giác mát lạnh, ẩm ướt ấy đột ngột dội vào xúc giác làm Vô Kỳ khẽ giật mình, nhưng nó không khiến cô dừng lại, mà ngược lại càng thổi bùng lên ngọn lửa chiếm hữu đang rực cháy trong lồng ngực tuổi hai mươi mốt.

Đối với một người con gái hiện đại bình thường như Vô Kỳ, việc được ôm trọn nữ thần trong mộng vào lòng, cảm nhận từng nhịp thở, từng cái run rẩy của nàng vốn đã là một giấc mơ hoang đường nhất. Huống chi hiện tại, sự hoang đường ấy lại đang diễn ra một cách chân thực đến từng milimet.

"Đừng khóc…" Vô Kỳ khẽ thì thầm bằng chất giọng khàn đặc, lười biếng qua lớp khẩu trang. Cô nghiêng đầu, dùng phần gò má có lớp vải che chắn khẽ cọ xát vào giọt nước mắt trên má Han Ji-won, như muốn lau đi, nhưng động tác lại ám muội và quyến rũ đến mức giống như một cái vuốt ve âu yếm. "Chị khóc như vậy, sẽ làm tôi muốn bắt nạt chị nhiều hơn đấy."

Han Ji-won cắn chặt môi đến mức bật máu. Vị chát đắng của máu tươi trong khoang miệng kích thích dây thần kinh đang căng như dây đàn của nàng. Nàng không thể tiếp tục như thế này. Bản năng của một người phụ nữ trưởng thành, một đại lão trong giới giải trí nói với nàng rằng: nếu đêm nay nàng hoàn toàn buông xuôi, nàng sẽ vĩnh viễn đánh mất quyền làm chủ cuộc đời mình vào tay con quỷ sa đọa này.

Nghĩ đến đây, một luồng sức mạnh từ đâu đột ngột trỗi dậy trong cơ thể dường như đã rã rời của Han Ji-won. Nàng giả vờ bất lực nương theo vòng tay Vô Kỳ, nhưng ngay khi cảm nhận được sự thả lỏng nhẹ của kẻ phía sau, Han Ji-won bất ngờ dùng hết sức bình sinh, dậm mạnh gót chân trần xuống mu bàn chân của Vô Kỳ, đồng thời dùng cùi chỏ huých mạnh vào mạng sườn cô.

Bộp!

Một tiếng động trầm đục vang lên. Vô Kỳ bị bất ngờ, cơn đau thốn từ mạn sườn truyền đến khiến cô khẽ hừ một tiếng, vòng tay siết chặt eo Han Ji-won theo bản năng nới lỏng ra một chút.

Chỉ cần một chút sơ hở đó, Han Ji-won liền như một con cá trắm đen nhanh nhẹn thoát khỏi sự kiềm tỏa. Nàng không chạy về phía cửa ra vào — nơi kẻ đột nhập đang chặn đường, mà lao thẳng về phía chiếc bàn làm việc bên cạnh, tay quờ quạng vớ lấy chiếc chặn giấy bằng pha lê nguyên khối, quay ngoắt người lại, giơ lên thế phòng thủ.

Dưới ánh trăng bạc, Han Ji-won đứng thở dốc, mái tóc đen dài xõa tung che khuất một phần khuôn mặt. Chiếc váy ngủ bằng lụa trắng ngà hơi xô lệch, để lộ một bên vai trần mướt mồ hôi và vùng cổ đầy những vết ửng hồng do hơi thở dồn dập lúc nãy tạo nên. Đôi mắt nàng lúc này không còn sự hoảng loạn của con mồi nữa, mà thay vào đó là sự lạnh lùng, sắc bén và tràn ngập sự cảnh giác của một nữ hoàng bị xúc phạm.

"Cút ra ngoài." Nàng gằn giọng bằng tiếng Hàn, chiếc chặn giấy trong tay siết chặt đến mức các đầu ngón tay trắng bệch. "Bằng không, tôi không ngại cá chết lưới rách với cô."

Nhìn đóa hoa tuyết cấm dục bỗng chốc xù lông, biến thành một con báo nhỏ đầy tính công kích, Vô Kỳ không hề tức giận. Cô đứng yên trong góc tối của căn phòng, hai tay thong thả đút vào túi áo hoodie, khẽ nghiêng đầu nhìn nàng thông qua lớp khẩu trang đen che kín mít.

Sự vô sỉ và bình tĩnh của Vô Kỳ lúc này là một đòn giáng mạnh vào tâm lý của Han Ji-won. Kẻ đột nhập này quá tự tin, tự tin đến mức đáng sợ. Cô ta không sợ camera, không sợ hệ thống báo động, và dường như… cũng chẳng sợ sự phản kháng của nàng.

"Chị Ji-won, chị nghĩ chiếc chặn giấy đó có thể giữ tôi lại sao?" Vô Kỳ khẽ cười trầm thấp, tiếng cười trong trẻo của tuổi trẻ lọt qua lớp vải nghe có chút mờ ảo. Cô chậm rãi tiến lên một bước, thân hình cao ráo, gầy gò nhưng săn chắc lọt vào vùng ánh trăng. "Trò chơi đêm nay đến đây là đủ rồi. Tôi không muốn làm chị bị thương."

"Cô là ai?" Đôi mắt Han Ji-won khóa chặt vào bóng đen trước mặt, cố gắng ghi nhớ chiều cao, vóc dáng, mùi hương và cả chất giọng tiếng Anh pha lẫn chút lười biếng kia. Nàng thề, chỉ cần qua đêm nay, nàng sẽ dùng toàn bộ tài lực của mình để lật tung cả cái thế giới này lên để tìm ra kẻ này.

"Tôi là ai không quan trọng. Quan trọng là…" Vô Kỳ dừng lại cách Han Ji-won ba bước chân, một khoảng cách an toàn tuyệt đối. Cô nhìn chằm chằm vào đôi môi mọng hơi sưng của nữ minh tinh, ánh mắt lộ ra ngoài lớp khẩu trang cong lên đầy ý cười tà ác, "…chị đã ghi nhớ kỹ cảm giác của tôi chưa?"

Chưa kịp để Han Ji-won hiểu câu nói đó có ý nghĩa gì, Vô Kỳ đã đưa bàn tay phải lên. Ấn ký quả địa cầu màu bạc dưới da cô đột ngột tỏa ra một luồng hơi ấm vô hình.

"Hẹn gặp lại, đàn chị hướng nội của tôi."

Oong——

Một luồng gió mạnh đột ngột quét qua phòng đọc sách, làm rèm cửa bay phần phật. Han Ji-won giật mình nhắm mắt lại theo bản năng, chiếc chặn giấy pha lê vung mạnh vào không trung.

Nhưng, chiếc chặn giấy chỉ xé rách làn gió đêm.

Khi Han Ji-won mở mắt ra, không gian phòng đọc sách rộng lớn lại trở về với vẻ tịch mịch vốn có của nó. Góc tối hành lang trống rỗng. Ánh trăng vẫn đổ dài trên thảm. Chiếc ghế bành vẫn nằm yên đó. Bóng đen trùm đầu đeo khẩu trang lúc nãy như một làn khói, hoàn toàn bốc hơi khỏi căn phòng mà không để lại bất kỳ tiếng động cửa nẻo nào.

Han Ji-won sững sờ buông thõng tay xuống, chiếc chặn giấy rơi bịch trên tấm thảm lông dày. Nàng loạng choạng lùi lại vài bước, ngã ngồi xuống chiếc ghế sô pha.

Căn phòng không có dấu vết của sự lục lọi, cửa sổ vẫn khóa chặt từ bên trong. Nếu không phải vùng cổ và eo vẫn còn vương lại hơi ấm nóng bỏng, và mùi hương thanh tân mát lạnh như sương đêm vẫn còn phảng phất trong không khí, Han Ji-won sẽ thực sự nghĩ rằng mình vừa trải qua một cơn ác mộng hoang đường do chứng trầm cảm và áp lực công việc tạo nên.

Nàng đưa tay lên, những ngón tay run rẩy chạm vào bờ môi vẫn còn vương chút xúc giác của ngón tay Vô Kỳ, rồi trượt xuống vùng cổ ngần mướt mồ hôi.

Một sự nhục nhã, bất lực xen lẫn một thứ cảm xúc kỳ lạ, kích thích chưa từng có xộc thẳng lên đại não. Đóa hoa tuyết ba mươi ba tuổi của Hàn Quốc, người phụ nữ hướng nội vốn luôn tự hào về sự lý trí và lạnh lùng của mình, lúc này đang ngồi co rúm trên sô pha, đôi mắt nhìn trân trân vào khoảng không vô định.

Kẻ đó đã biến mất, như một vị thần, hoặc như một con quỷ. Nhưng có một điều Han Ji-won biết chắc chắn: linh hồn cấm dục của nàng, đã vĩnh viễn bị bóng đen ấy gieo vào một hạt giống của sự sa đọa mất rồi.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

TIÊU CHUẨN DỰNG VỢ GẢ CHỒNG
Tháng 10 1, 2025
Con Đường Tẩy Oan của Nữ Pháp Y
Tháng 6 21, 2026
Về thăm trường, thăm cả cô giáo_truyenles.net
Về thăm trường, thăm cả cô giáo
Tháng 7 27, 2025
PHÒ MÃ CŨNG LÀ HOA NHI
Tháng 10 13, 2025
Truyện Les Hay
Cô giáo, học sinh hay thế thân_truyenles.net
Cô giáo, học sinh hay thế thân
Chap 37 Tháng 6 22, 2025
Chap 36 Tháng 6 22, 2025
Làm Kén – PEPSI_truyenles.net
Làm Kén – PEPSI
158 Tháng 7 10, 2025
157 Tháng 7 10, 2025
SẮC TÌNH, MUỐN ĐỘC CHIẾM EM
Ngoại truyện 2 Tháng 2 22, 2026
Ngoại truyện 1 Tháng 2 22, 2026
MẸ ƠI ! BA KÌA
Ngoại Truyện Tháng 9 15, 2025
chap 36 Tháng 9 15, 2025
Cô ba Quỳnh
Chương 3 Tháng 4 21, 2026
Chương 2 Tháng 4 21, 2026
Cô giáo_truyenles.net
Cô giáo
Chap 43 Tháng 6 22, 2025
Chap 42 Tháng 6 22, 2025
Đồng học không làm yêu_truyenles.net
Đồng học không làm yêu
Chương 140 Tháng 8 8, 2025
Chương 139 Tháng 8 8, 2025
Mẹ và con gái
No title Tháng 6 17, 2025
TÔI, NGƯỜI YÊU CỦA EM & NGƯỜI NHÀ CỦA CÔ ẤY_truyenles.net
TÔI, NGƯỜI YÊU CỦA EM & NGƯỜI NHÀ CỦA CÔ ẤY
Đôi lời tác giả Tháng 7 17, 2025
Chương 36 Tháng 7 17, 2025
Chị Dâu Không Chịu Buông Tay
chương 30 Tháng 12 8, 2025
chương 29 Tháng 12 8, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved