Trâu Già Thích Gặm Cỏ Non - Chương 39
*Bốp.
-“Á…” Một tiếng kêu phát ra.
-“Đau quá…” Becky ôm đầu nói.
Vừa nãy đột nhiên có người đập vào đầu nàng , khiến cho miếng bánh chưa kịp bỏ vào miệng đã rơi xuống sàn.
-“Nè , sao cô lại đứng trơ trơ ở đó hả.” Giọng nói đanh đá phát ra .
-“Là do cô đi mà không nhìn đường mà.” – Becky tức tối nói.
Rõ ràng là cô gái này có lỗi trước vậy mà còn hét toáng lên.
-“Gì hả ? Cô…” Giản Tiểu Mạn vốn định sẽ chửi Becky nhưng cặp mắt liếc thấy sợi dây chuyền trên cổ nàng cùng chiếc nhẫn liền ngưng lại , tức giận nói : “Sợi dây chuyền này…cô lấy ở đâu ?
-“Ở đâu sao ? P’Freen tặng tôi ” Becky nhíu mày trả lời.
-“Sao ? ” Sợi dây chuyền do cô thiết kế , chết tiệt , Freen Sarocha Chankimha , cô kêu tôi làm nhanh để rồi tặng không cho người khác.
-“Đưa trả lại cho tôi.”
-“Sợi dây chuyền này là của tôi mà.
-“Của cô ? huh…Tôi nói cho cô biết , sợi dây chuyền cùng chiếc nhẫn này là do tôi thiết kế , chưa kịp tung ra thị trường , Freen Sarocha Chankimha bắt tôi phải hoàn thành nó trong vòng hai ngày , vậy mà lại đem tặng không cho cô ! Mau trả lại cho tôi.” Giản Tiểu Mạn hừ lạnh , rít lên từng tiếng.
Becky nhìn cô ta không khỏi kinh ngạc: “Là do cô hợp tác với chị ấy , thì chị ấy có quyền nói cô làm mẫu thử chứ !”
-“Im đi , mau đưa sợi dây chuyền đây.” Giản Tiểu Mạn hét lên .
Mọi người trong nhà hàng vì tiếng hét mà quay sang nhìn . Toey, Heng, Saint và Freen cũng kinh ngạc quay sang phía tiếng hét phát ra , chỉ thấy nàng đang bị bắt nạt .
Freen vội chạy lại. Giản Tiểu Mạn vốn định đưa tay giật sợi dây chuyền , nhưng rất nhanh , một bàn tay kéo Becky lùi lại .
– “Chậc…là con gái sao lại hung dữ như vậy ?”
Becky quay đầu lại nhìn.Nàng vô cùng kinh ngạc khi thấy người con trai ấy ,nàng lắp bắp nói : “Non…Non Armstrong…”
Non cúi xuống nhìn nàng , vui vẻ nói: “Đã lâu không gặp !” .
Anh là anh trai của Becky , tuy không cùng huyết thống nhưng từ nhỏ hai người đã xem nhau như anh em ruột.
Mười mấy năm nay anh sống bên Anh . Ngay cả tin tức cũng không có , vậy mà bây giờ anh lại ở đây . Anh…đã biết hết mọi chuyện .
Becky lo lắng nhìn Non. Nàng đang sợ…vô cùng sợ chính nàng sẽ nhận những lời oán trách , mỉa mai của Non…
Non Armstrong : 26 tuổi con của Armstrong gia , từ nhỏ đã ngang bướng cao ngạo ,và hay bốc đồng với Krik Armstrong nên khi lên 12 đã sang Anh du học và từ đó sinh sống ở bên Anh . Là tổng giám đốc công ty tài chính CNA. Một người rất mạo hiểm.
Nơi ban công của nhà hàng ,Becky đang đứng cúi mặt , đối diện với Non .Nàng không biết phải làm sao , phải nói gì với anh.
Lúc nãy , cũng may nhờ có Non nàng mới không bị thương , Freen đã rất tức ciận lúc đó cô như muốn giết chết Giản Tiểu Mạn , nàng đã can ngăn nên cô mới bỏ qua . Đã sai Heng lôi cô ta đi…lúc này đây nàng…không dám đối diện với anh.
-“Sao vậy ? Em không thấy mỏi cổ sao ? Ngẩng đầu lên đi.” Non lắc nhẹ ly rượu vang đỏ .
Mỉm cười: “Xin lỗi anh ! Non…em xin lỗi…”
-“Vì chuyện gì ?”
-“Vì em…đã làm hại gia đình anh , mẹ chết rồi…ba…cũng mất tích…Nếu…không phải vì em…mọi chuyện…sẽ không như vậy.” – Hai dòng nước ấm chảy dài trên khuôn mặt nhỏ bé . Cô siết chặt chiếc váy.
Non dựa người vào lan can , đôi mắt anh rũ xuống: “Không phải lỗi của em…”
Nàng ngước mặt lên , anh mỉm cười , đưa tay xoa đầu nàng :”Nếu có trách thì hãy trách ông ấy vì quá tham lam.”
-“Anh…”
-“Mọi chuyện ở Bangkok anh đều biết rõ , ông ấy ép hôn em , bắt cóc . Đánh đập em…anh đều biết . Không phải lỗi của em. Becky , anh thấy em có thể vui vẻ mà sống hạnh phúc cùng với Freen là được.”
-“Anh…anh không trách em sao ?”
-“Có chứ ! Trách em , vì đã đau buồn vì những truyện đã qua.”
Becky ôm chầm lấy anh , cô khóc nức nở , anh không giận nàng , không trách nàng .
Trong lòng Becky đã nhẹ hẳn đi .
Non khẽ cười , anh xoa đầu nàng: “Được rồi , ở ngoài này lạnh lắm . Vào trong thôi.”
-“Vâng.” Becky tươi tắn nói.
-“Anh à , P’Freen gửi thiệp mời cho anh sao ?”
-“Phải , Freen nói muốn anh đến dự , nhân tiện nói chuyện với em , để em không thấy bứt rứt trong lòng nữa.”
-“Anh…quen biết chị ấy sao ?”
-“Không , anh là đối tác làm ăn với Saint ở Anh . Freen đưa thiệp mời cho cậu ta mời anh.”
-“Ừm.” Becky gật đầu.
Nàng cùng Non bước vào trong .
Freen thấy nàng liền bước tới : “Nói chuyện xong rồi sao ?”
-“Ưm…P’Freen…cảm ơn chị.”
-“Không có chi.”
Vote.