Trâu Già Thích Gặm Cỏ Non - Chương 40
Ở trong một căn phòng phía bên kia của nhà hàng .
Heng ngồi ở chiếc ghế da , chân bắt chéo , trên tay cầm ly rượu vang . Ánh mắt nhìn người con gái ở góc tường . Mặt chẳng có chút biểu tình .
Anh cất tiếng: “Cô có biết , cô vừa gây sự với ai không ?”
Giản Tiểu Mạn hai tay bị trói chặt ở phía sau , khuôn mặt tái mét , lắc đầu.
-“Là vợ của Freen Sarocha Chankimha đấy.”
Anh đứng dậy , bước tới chỗ Giản Tiểu Mạn , ngồi xuống tiếp tục nói: “Công ty của nhà cô…chỉ là một công ty không quá to vậy mà dám làm phách với chúng tôi sao ? Giản Tiểu Mạn , nếu lúc đó Becky không ngăn cậu ta lại thì…cái mạng nhỏ này của cô đã mất rồi.”
-“Các người….tôi sẽ kiện các người.” – Giản Tiểu Mạn cắn răng nói.
-“Chậc…có có biết câu Ếch chết tại mồm không ? ” Heng lấy trong túi ra một con dao bấm , đặt lên má Giản Tiểu mạn , lưỡi dao sắc bén , khiến cô bật run “Anh….anh…muốn gì?”
-“Cô nhìn xem , tay tôi cầm con dao , dao thì đặt lên mặt cô…vậy cô nghĩ xem….tôi muốn gì ?”
-“Đừng….đừng mà…cầu xin anh …. đừng làm vậy ?” – Nước mắt Giản Tiểu mạn tuôn ra , cô gào thét lên.
-“Khuôn mặt cô cũng xinh đẹp…xem cách ăn mặc của cô kìa. Tôi là một người rất ham mê nữ sắc nhưng đối với loại phụ nữ như cô thì Heng tôi…không hứng thú. Con đây là tiền của cặp dây và nhẫn kia , đủ cho cô rồi đó.” Mặt anh đanh lại , ánh nhìn lạnh đến thấu xương , con dao bắt đầu đè mạnh.
-“Á…..ĐỪNGGGG…ÁÁÁÁÁÁAAAAAAAAA….” Tiếng kêu thống khổ phát ra từ cửa phòng bên kia , nhưng chẳng ai nghe được , ít phút sau Heng thong thả bước ra , tiến đến nhà hàng , lại vui vẻ bước vào…
—————–
Sau khi buổi tiệc kết thúc , Becky cùng mọi người đều đi về. Freen nắm tay nàng đi ra , để nàng ở phía bên này , cô vốn định đi vào xe thì một người đàn ông khá già chợt gọi cô .
Freen để nàng lại cho Non, sau đó bước đến chỗ người đàn ông kia.
-“Anh à , bây giờ anh định đi đâu ?” Becky hỏi Non.
Anh quay đầu lại khẽ cười: “À…anh ở khách sạn.Anh chỉ ở đây vài hôm thôi.”
-“Vậy à !?”
-“Becky …” Non chợt gọi tên nàng ,Becky ngước mắt nhìn anh , anh lại nói tiếp “Em…yêu cô ấy sao ?”
Câu hỏi của anh khiến cho hai gò má của nàng ửng đỏ , nàng bối rối gật đầu .
Non đứng nhìn dáng vẻ của nàng , đôi mắt chợt rũ xuống . Trong lòng chợt nhói lên , từ nhỏ đến lớn thì ra cô đối với anh không khác gì một người anh trai. Còn đối với anh , tình yêu thương anh dành cho cô không đơn thuần là một người anh trai đối với em gái mà đó chính là tình yêu của nam nữ.
Anh cười khổ , đưa tay xoa đầu nàng: “Nếu cô ta ăn hiếp em , cứ nói với anh anh sẽ cho cô ta biết tay.”
-“Em biết rồi , mà anh yên tâm chị ấy không ăn hiếp em đâu ” – Becky tươi cười nói , vẻ mặt cô lúc này rất hạnh phúc , nhưng niềm hạnh phúc của nàng lại khiến cho anh có chút nhói.
Chợt Becky giật mình khi thấy một người lái xe mô tô đứng cách Freen không xa đang chĩa súng vào người cô nhưng cô thì đang bận nói chuyện nên không biết, Becky sợ hãi hét lên : ” P’Freen, cẩn thận.”
Không cần nghĩ ngợi , cả cơ thể nàng vô thức lao nhanh về phía cô. Freen quay đầu lại thấy viên đạn đang bay tới vội đưa tay đỡ nàng né sang bên.
*Đoàng…
Tiếng súng vang lên , viên cắm ngay trên vai Becky , cô rút súng ra nhắm ngay chân tên lái xe ấy bắn
*Đoàng…
Một lần nữa tiếng súng lại vang lên ,Heng cùng Toey chạy lại ra sức bắt tên bắn súng . Mọi người đều hoảng loạng vì tiếng súng phát ra mà hét ầm lên.
-“Becky…Becky …” Freen lo lắng gọi nàng.
-“P’Freen..chị không sao ?…Có…phải khô…ng ?” Becky thở dốc ,nàng cố gắng để hỏi cô.
-“Chị không sao ? Đồ ngốc , em đang làm gì vậy ?”
-“Becky…” Non sợ hãi ngồi kế bên gọi nàng , anh đã không kịp ngăn nàng lại , không kịp níu tay nàng nếu không người nằm dưới đất bây giờ đã không phải là Becky .
-“Freen , mau đưa cô ấy lên xe , chúng ta phải tới bệnh viện.” Saint chạy đến nói .
Freen đưa nàng lên xe , Saint ngồi đằng trước lái xe , còn Non thì lái theo sau.
Mọi y tá và bác sĩ trong bệnh viện đều rất khẩn trương : “Mau lên , mau truyền máu .”
-“Cầm máu lại mau lên…”
-“Huyết áp đang giảm…”
-“Mau chuẩn bị dũng cụ phẫu thuật.”
Freen , Saint và Non chạy theo sau . Đến phòng cấp cứu , ba người buộc phải ở ngoài , Freen ngồi trên băng ghế , hai tay đan lại , khắp người cô đầy máu tươi , là do cô vô dụng nên mới không thể kéo nàng né ra .
Ít phút sau , bác sĩ trong phòng cấp cứu hối hả đi ra nói : “Trong ba vị ai tên Freen Sarocha Chankimha, vết thương này cần phải mổ sống , cô ấy đang rất sợ , cô ấy đang không ngừng gọi tên đó.”
-“Là tôi.” Freen đứng dậy.
-“Không được , hãy để tôi vào.” Non ngăn lại , nhưng Saint vội kéo anh lại.
– “Không được , chỉ có Freen có thể vào ,lúc này Becky đang rất cần cậu ấy.”
Non đành phải ở lại , anh đau đớn , ngồi bệt xuống đất , tại sao ngay lúc nàng nguy hiểm nhất , anh lại không được ở bên nàng chứ ?? Nàng…lại chọn Freen Sarocha Chankimha?
Freen cùng bác sĩ đi vào , Becky đang nằm trên giường , vết thương ở vai đang được mở rộng mặt nàng tái xanh , run bần bật , tuy đã được tiêm thuốc tê , nhưng nàng không ngừng la lên , nước mắt cứ thế mà trào ra .
Cô vội chạy đến , nắm chặt lấy tay nàng: “Becky , đừng sợ có chị ở đây , không cần lo.”
-“P’Freen…họ…đang làm gì vai em vậy…? Đá…ng sợ…quá…huhuhhh” Becky siết chặt lấy tay của cô , sợ hãi khóc thét lên , mồ hôi thấm đầy tràn nàng.
-“Vai của…em…”
-“Vết thương thế nào ?” Freen quay mặt hỏi bác sĩ.
-“Tuy viên đạn không cắm sâu vào thịt , nhưng cần phải lấy vỏ đạn ra ngoài , vì vậy cần phải có thời gian để tìm xem vỏ đạn nằm ở đâu .”
Becky nằm trên giường , tuy không đau nhưng nàng có thể cảm nhận được , những người ở trong đây , thay phiên nhau đưa kẹp vào từng tấc da thịt nàng tìm kiếm , chiếc kẹp bằng kim loại lạnh buốt chạm vào nàng khiến nàng không ngừng run rẩy , nó cứ đưa qua đưa lại sâu trong người nàng.
Freen thấy nàng khổ sở như vậy , trong lòng thật rất đau :”Becky, đừng sợ …. Không sao sẽ nhanh thôi….nhanh thôi.”
-“Á…đau quá…Hic…Á…” Becky thống khổ kêu lên , thuốc tê đã hết tác dụng , vai nàng như đang bị siết chặt vậy , đau đớn kinh khủng , đôi môi nàng nhợt nhạt , nước mắt càng lúc càng tuôn ra nhiều hơn , nàng vùng vẫy: “Đau quá…Freen..Freen…cứu …. em…”
-“Mau tiêm thuốc tê cho cô ấy.” Freen tức giận kêu lên .
Y tá trong phòng sợ hãi , tay run run tiêm thuốc mê cho nàng, bàn tay mảnh khành vừa nãy nắm chặt tay cô đang dần nới lỏng…Becky kinh hoàng sau cơn đau vừa rồi…
-“Hức…đau quá…huhu…” Freen đưa tay vuốt trán nàng , cô cố kiềm nén cho giọng nói bớt run: “Xin lỗi…Becky…cố gắng lên…”
-“Đã lấy được mảnh đạn thứ hai còn một mảnh nữa.” Một vị bác sĩ vừa gắp mảnh đạn ra liền lên tiếng: “mau truyền thêm máu.”
Freen ngồi bên cạnh nàng cũng đang rất lo lắng , cơ thể bắt đầu run lên , cô cũng đã từng bị trúng đạn , cô rất hiểu cảm giác nàng bây giờ , chỉ là…nàng quá nhỏ , quá yếu ớt làm sao có thể chịu được đây .
Cô thật đáng chết , tại sao lại vô dụng như vậy ? Khóe mắt cô bắt đầu cay….Becky cắn chặt môi , nàng thở dốc , bây giờ ngay cả khóc cũng không còn sức chứ nói chi là kêu la, cảm giác lạnh buốt từ kim loại cứ luân phiên nhau cắm vào người nàng , bàn tay nàng lúc này không còn sức để nắm tay cô , khuôn mặt nàng ngày một nhợt nhạt….nàng không đau…chỉ thấy sợ…dù đã tiêm thuốc tê nhưng cảm giác một thứ kim loại sắc bén cứ lục lọi cái gì đó trong từng lớp thịt của cô thì vẫn còn. Nàng sợ…Thật sự rất sợ…
-“Xong rồi , đã tìm ra mảnh đạn cuối cùng , mau băng bó lại.”
Vote.