Trâu Già Thích Gặm Cỏ Non - Chương 41
Trải qua một hồi mệt mỏi , Becky ngất đi…nàng không còn cảm nhận được gì nữa . Nàng chỉ thấy cả người nàng mệt mỏi như không còn sức.
Freen cũng cảm thấy mệt mỏi . Sau khi băng bó vết thương xong , nàng được thay quần áo sạch và chuyển sang phòng Vip .
Non và Saint chờ ở ngoài cuối cùng cũng nhận được tin tốt liền thở phào nhẹ nhõm….
Từ đằng xa , Heng cùng Toey chạy lại lo lắng hỏi :”Sao rồi ?”
-“Đã xong rồi ! Không nguy hiểm đến tính mạng cũng may là viên đạn không cắm sau vào vai . Tạm thời tay phải sẽ không cử động được.” Saint trả lời.
-“Freen đâu ?”
-” Đang ở trong phòng chăm sóc cô ấy , phiền cậu ra xe tôi có cái áo nào đem vào đây , áo của Freen dính đầy máu rồi.” -Saint nói.
-“Được !” Toey liền chạy đi .
Còn ba người họ thì đi vào phòng Vip để thăm nàng. Cửa phòng mở ra , Freen đang ngồi canh chừng nàng.
-“Freen…” Heng chợt lên tiếng .
Freen quay lại ,cô đứng dậy tiến đến gần Non: “Xin lỗi , là do lỗi của tôi.”
*Bốp…rầm…
Non hung hăng tát Freen một cái thật mạnh.
Đôi mắt Non tóe lửa : “Phải , là do lỗi của cô , tại sao lại đứng ở đó nói chuyện ? Tại sao lại không đưa Becky về nhà ? Tất cả là do cô ?”
Dứt câu , anh lại xông đến túm lấy cổ áo của Freen mà đánh .Cô cũng không phản kháng , đứng im mặc cho Non chửi rủa , đánh đấm.
-“Dừng lại , cậu điên rồi sao.” Heng cùng Saint can ngan Non lại , kéo anh ra xa khỏi Freen.
*Bốp…
Heng tức giận đấm Non: “Tên điên , cậu nghĩ Freen không đau lòng sao ? Vậy tại sao lúc đó , cậu không ngăn Becky lại . Không giữ tay cô ấy ? Nếu có trách thì hãy trách tên lái môtô kia đi. Đừng đổ lỗi cho cậu ấy.”
-“Heng…” Saint lên tiếng . Anh tiến lại đỡ Freen đứng dậy.
Non thì vẫn ngồi dưới đất , anh tự hỏi anh đang làm gì vậy ? Tại sao lại đỗ lỗi cho Freen , chẳng phải anh cũng là người có lỗi sao ? Hay chỉ vì anh ghen tị với Freen , vì Becky đã chọn anh ta lúc nguy cấp nhất ở bên cạnh .
Non đứng dậy , anh thở dài , bước đến Freen cúi đầu nói: “Tôi xin lỗi !”
-“Không sao ! không phải lỗi của cậu.” Freen lên tiếng ,cô kéo ghế ngồi xuống bên giường của nàng.
Đôi mắt màu hổ phách lặng đi , nhìn chăm chú khuôn mặt tái nhợt của Becky . Mọi đau khổ của nàng cô đều muốn đẩy hết sang cho mình , thay nàng nhận lấy hết tất cả .
Becky yên giấc trên giường. Freen ngồi canh chừng nàng cả đêm không ngủ. Sáng sớm ,cô đã chuẩn bị cháo cho nàng.
Becky mệt mỏi tỉnh dậy , vai của nàng không có cảm giác gì , thấy cô đang ngồi say sưa làm việc, giọng nàng thều thào gọi cô: “P’Freen … !”
Freen ngước mắt nhìn nàng, cô bước đến bên giường, lolắng hỏi : “Em thấy thế nào rồi?”
-“Mặt chị bị…s.ao vậy ?” Becky thấy khóe miệng cô bị trầy , nàng đưa tay lên hỏi.
-“Không sao ! Có đói không ?” Cô cầm lấy bàn tay đang vươn ra đặt lên mặt mình ,khẽ nói.
-“Ừm..”
Cô đưa tay nâng người nàng dậy , lấy cháo đút cho nàng: “Tạm thời tay phải em sẽ không cử động được !”
-“Em biết rồi.”
Nàng vừa ăn vừa trả lời , ánh mắt dừng lại ngay vết thương trên miệng cô, nàng đưa tay chạm vào , yếu ớt nói: “Là Non đánh chị sao ?”
-“Không phải .”
-“P’Freen…”
-“Ngoan ngoãn dưỡng bệnh . Đừng nghĩ lung tung.” Freen ngắt lời nàng,cô lên tiếng . Cô không muốn Becky phải lo , dù sao cô cũng đáng bị như vậy.
Becky cũng không hỏi thêm , ăn từng muỗng cháo mà cô đút . Ăn xong có uống thuốc rồi lại nằm , nàng nhớ lại cái cảm giác hôm qua ,đau đến khó tả ,nàng tự hỏi nếu lỡ như thuốc tê lại hết tác dụng thì nàng sẽ như thế nào .
Becky chợt thở dài , nàng nhìn theo bóng dáng cô đứng kéo rèm cửa sổ , sau đó lại tiếp tục làm việc .
Vote.