Chị Dâu Không Chịu Buông Tay - Chương 1
Sáng sớm tỉnh dậy Tích Tiểu Mỹ sờ soạn bên cạnh phát hiện trống không thì tâm tình bực bội. Cô lấy khăn lớn quấn quanh người che đi cơ thể trần trụi đầy vết ái muội của trận kích tình đêm qua rồi đi vào phòng tắm.
Vừa bước vào nàng đã đụng phải một người phụ nữ cao lớn chuẩn bị bước ra làm nàng giật cả mình rơi khăn xuống đất lộ hết cảnh xuân ra ngoài.
” Chị… Chị chưa đi sao?”
Trước mặt nàng là người phụ nữ cao lớn thân hình rắn chắc chỉ quấn mỗi khăn tắm. Bên trên là 1 thân hình vạm vỡ khiến nhiều cô gái thèm nhỏ dãi. Cô cúi đầu xuống hơi thở phả vào tai nàng khiến nàngkhông khỏi đỏ mặt.
” Mới sáng sớm em đã câu dẫn tôi”.
” Thế thì sao”. Nàng híp mắt choàng ôm cổ cô rồi nhón chân hôn lên đôi môi cô.
Cô đương nhiên không phải thiện nam tính nữ gì. Thịt đưa đến tận miệng lẽ nào không ăn lại nói côn th*t của cô đã trướng đau từ khi nào rồi. Cô xoay người nàng lại trực tiếp cắm vào hoa huy*t đã sớm lầy lội của nàng. Bị tập kích bất ngờ làm nàng run rẩy co bóp dữ dội khiến cô suýt bắn ra.
“Đồ dâm đãng, em muốn kẹp chết tôi sao”.
“Ưm… ưm… sướng quá… sướng quá đi mất… sâu quá đi… ưm…”
Nghe tiếng nàng rên rỉ càng làm cô hưng phấn thêm. Đôi mắt đỏ ngầu nhiễm tình dục khiến cô càng điên cuồng đâm thọc vào hoa huy*t đáng thương của nàng hơn nữa.
“Ưm… ưm… sâu quá… nhanh quá… e… chịu không nổi mà… aaa… Chị dâu…”
“Đồ dâm đãng. Cả chị dâu cũng dám quyến rủ. Coi tôi làm sao chơi chết em”
Tiểu huyệt của nàng do đạt cao trào nên co bóp dữ dội khiến cô không thể kiên trì thêm nữa. Cô liền đâm thêm lúc nữa rồi bắn thẳng tinh dịch ấm nóng vào cơ thể của nàng.
Trận kích tình qua đi, phòng tắm truyền ra tiếng nước chảy róc rách. Bên trong là 2 thân ảnh đang kì cọ cho nhau thật tình tứ lãng mạng biết bao.
Sau đó họ cùng nhau ăn sáng, trước khi đi nàng còn hôn tạm biệt cô nữa. Cứ như vợ chồng mới cưới vậy, nồng ấm và ngọt ngào.
“Bảo bối ngoan, tối nay tôi bận. Ngủ sớm”
Sau khi cô rời đi, nàng chợt thất thần đôi lúc. Từ khi nào nàng trở nên như vậy, không biết xấu hổ. Nhưng cuộc đời này chằng khi nào đãi ngộ nàng cả, nàng biết phải làm sao đây. Những gì nàng đã trải qua có ai hiểu, có ai biết không. Những thứ đó đều do mẹ con kia ban tặng cho nàng. Nàng lại không phải nữ 9 ngôn tình nhu nhược ngu ngốc. Có thù ắc báo, có nợ phải trả.
Nàng hiểu rằng trên đời này không có gì là công bằng hết. Chỉ cần có tiền thì mới không bị người ta chà đạp, có địa vị mới không bị người ta nhục nhã. Đó là bài học mà xã hội này dạy cho nàng.
Những thứ ấy tất nhiên đều nằm trên người cô, người phụ nữ hoàng kim – Khương Duệ.
Nhưng ông trời lại thách thức nàng lần nữa. Cô lại trở thành chị dâu nàng nha. Như thế cũng không sao cả, chỉ cần đạt được mục đích. Nàng có thể chấp nhận tất cả, kể cả… làm tình nhân của cô.
Đang thơ thẩn nàng chợt nhớ có hẹn với Đan Đan, người bạn thân duy nhất của nàng. Chuyện khác tính sau đi, trễ mất rồi a.
Nàng chọn 1 bộ váy ôm sát cơ thể mình với màu vàng nhạt tôn lên cơ thể dạy thì thành công và làn da trắng noãn của mình. Nàng tô thêm chút son cho đôi môi thêm quyến rũ sau đó nhanh chóng bắt taxi đến khu thương mại.
vừa thấy nàng từ xa Đan Đan đã hét lên khiến nàng muốn tìm cái hố mà chui xuống.
“Mỹ Mỹ à, mau tới đây nhanh lên nào, hôm nay cậu chậm chạp thế trễ 20″ nhé”.
“Đan Đan cậu có thể nhỏ nhẹ 1 tí không, cậu thô bạo như thế sẽ không ai dám đến gần”.
“Mình cần gì đến đàn ông, có cậu là được”.
“Để mình xem. Vào nhanh thôi, cậu luyên thuyên mãi”.
Nàng và Đan Đan là bạn thân từ nhỏ. Nhà cũng gần nhau và tính tình cũng khá hợp nhau nên họ chơi thân đến tận bây giờ. Đôi lúc nàng cũng không hiểu sao Đan Đan lại chơi thân với vị thiên kim thất thế như nàng mà không phải là chị nàng Tích Tư Điềm. Nhưng thôi coi như ông trời còn thương xót nàng, mang đến cho nàng 1 người bạn nếu không nàng cũng không dám nghỉ mình sẽ vượt qua tuổi thơ thế nào.
Vừa vào trong nàng đã gặp phải người không muốn gặp, là mẹ kế và cô chị gái kia. Nàng lập tức kéo Đan Đan sang hướng khác tránh làm mất 1 ngày vui vẻ của nàng.
Dạo loanh quanh 1 vòng cũng chẳng có gì vừa ý, cô cùng Đan Đan đi uống trà sữa. Thật khó để có thể tận hưởng thế này nên nàng quyết định hôm này sẽ xõa hết mình. Bình thường nàng ăn uống đều là đc kiêng cữ, nàng sợ béo 1 tí cô lại chán mà gầy 1 tí cô ôm không thích. Nàng không biết từ bao giờ mình lại trở nên như vậy, nàng thề sau này sẽ trả lại gấp vạn lần, để cô phải nhìn sắc mặc nàng mà sống.
Nghỉ là nghỉ thế thôi chứ chủ tịch 1 tập đoàn hùng mạnh như cô, nàng… đành vậy. Vì nghiệp lớn nàng nhẫn nhịn, chỉ mong sau này thù hận báo thành, cô sẽ để nàng an yên rời đi là đủ. Còn bây giờ…. nhịn.
” chị ơi cho e 2 trà sữa bánh flan và 2 phần bông lan phô mai”. Cô vui vẻ gọi order
” Này Mỹ Mỹ mình nghe lầm không. Cậu không kiên nữa sao”.
” Lâu lâu cũng thôi ngược đãi bản thân 1 lần mà. Chẳng phải cậu muốn mình ăn nhiều 1 tí sao”.
” Cũng đúng. Có thực mới vực được đạo. Thỏa mản cái bụng trước đã… hihi”.
Sau khi ăn uống no say, cả 2 gọi tính tiền. Đan tính giành nhau trả tiền thì cô phục vụ đã tươi cười chỉ vào cái dáng người cao gầy mới lướt qua khỏi tiệm là đã thanh toán rồi. 2 cô đang ngơ ngác chưa nhận ra là ai thì cô phục vụ đã đưa cho Tiểu Mỹ 1 tờ giấy bảo là của người kia nhờ chuyển giúp.
Nàng nhanh chóng lật tờ giấy ra thì đập vào mắt cô “học tỷ Trịnh Thư” chị ấy về nước rồi ư. Ôi mối tình đầu của nàng, nếu chị không đi du học thì 2 người bây giờ sẽ ra sao. Nàng có còn muốn làm tình nhân của Khương Duệ nữa không? Nhưng thôi, số mệnh đã như vậy. Nàng cam chịu… không oán trách ai là do nàng lựa chọn.
“Là học tỷ, thật sự là chị ấy. Cậu không cần làm hòn vọng phu nữa rồi… haha”.
“Vọng nhà cậu. Mình đây không thiếu người theo đuổi. Chị ấy trở về thì sao, mình không dễ mềm lòng đâu nhé”.
” Phải phải. Mỹ Mỹ nhà chúng ta là đại mỹ nhân. Tên họ Trịnh kia dám rời đi lâu như vậy, lần này về phải cho chị ta một bài học để biết quý trọng”.
” Mình không cần, mình với chị ấy vẫn chưa chính thức hen hò. Mặc kệ chị ấy đi, dù sao cũng không thể trở lại”.
” ý cậu là sao. Có chuyện gì sao Mỹ Mỹ?”
” không có, mình về thôi”.
sau khi chia tay Đan Đan, cô trở về nhà 1 mình. Lòng ngổn ngang suy nghĩ, đêm nay cô về với vợ. Nàng nhớ cô… à không chỉ là cô không cam tâm thôi, nàng không thích chị ta nên mới muốn giành chị dâu. Là như vậy, nếu cô không phải chị dâu nàng, nàng sẽ không đến với cô, sẽ không…
Bíp bíp
Tiếng thông báo cắt ngang dòng suy nghỉ của nàng. Nàng lười biếng mở di động lên, 2 tin nhắn.
“Bảo bối ngủ ngoan, mai tôi đền cho e” cô nhắn cho nàng. Nàng chỉ cười nhẹ mà không trả lời.
Còn 1 tin nữa, là… của chị. Thật sự là chịrồi ” Mỹ Mỹ, chị về rồi”. Chị kết bạn với nàng, mà làm thế nào chị biết số của nàng. Nàng ngạc nhiên nhưng thôi, sao phải lo lắng, chắc gì a đã thích nàng đâu. Nàng đồng ý xong nhắn cho chị.
“Rất vui vì học tỷ đã về”.
“Chị gặp em được không”.
“Được”. Nàng quăng điện thoại 1 bên ôm gối ngủ, nàng hồi hợp… không… chỉ là, đây là lần đầu họ hẹn riêng. Nàng khá bất ngờ nhưng đã không quay lại được nữa rồi.