Chị Dâu Không Chịu Buông Tay - chương 3
Nàng chọn váy dài công sở màu trắng tinh khôi càng tôn lên làn da trắng nõn nà của nàng hơn. Thoa chút son môi cho đôi môi mọng đỏ càng làm thêm thu hút và trong quyến rũ hơn. Nếu cô còn ở đây thì… ahh… sao nàng lại nghỉ đến cô chứ. Đúng là gần mực thì đen mà vì quen phải cô, tên dâm đãng tinh trùng lên não đó. Mà bây giờ toàn nghỉ mấy chuyện ái muội kia thôi. Phải thanh tẩy, thanh tẩy hết, nhất định phải thanh tẩy chị.
Gạt cô ra phía sau việc quan trọng bây giờ là nhanh chóng đến buổi phỏng vấn. Cơ hội lần này không dễ gì có được nha, nàng đã phải cất công mong ngóng rất lâu mới nhận được tin trúng vòng sơ tuyển. Nhất định không để mất cơ hội lần này được, công việc này không chỉ là chén cơm mà còn la con đường sống duy nhất sau này của nàng. Vì chỉ có duy nhất công ty này không chịu sự thao túng của cô, tên đại ma vương hỗn đãn kia – Khương Duệ.
Đến nơi phỏng vấn cũng đã 7h, đứng dưới tòa cao ốc to lớn. Nàng không khỏi ngơ ngác vài phút. Làm việc ở một nơi như thế này đúng là mơ ước của ngàn vạn con người nha. Nàng không được thua, nhất định không được thua. Trịnh thị – nàng đến đây nha.
Trịnh thị là một tập đoàn lâu lớn mạnh lâu đời. Nó được gầy dựng và duy trì qua các đời rất tốt. Còn Khương thị thì lại khác, do chính cô gây dựng nên chỉ trong thời gian ngắn. Không thể không thừa nhận, cô ta thật sự rất tài giỏi lại đẹp nhưng có điều vừa háo sắc vừa biến thái. Nàng không thể ở bên cạnh cô được, người như vậy sẽ không 1 lòng 1 dạ yêu ai cả. Nàng sẽ không ngu ngốc hy vọng.
Bỏ qua đi, không nghỉ đến hắn nữa. Nàng nhanh chân đi vào trong cho kịp giờ phỏng vấn.
Sau khi hoàn tất đăng ký hồ sơ, được lễ tân hướng dẫn đi lên tầng 20 phỏng vấn. Ngồi bên ngoài chờ đợi thật hồi hợp, cái gì lần đầu tiên cũng như thế.
“Số 24 – Tích Tiểu Mỹ, mời vào “.
Cô nhanh chân bước vào, bên trong là vị giám đốc già bụng mỡ ngồi trên ghế xoay cười cười nhìn cô. Nàng nhẹ nhàng ngồi xuống ghế và mỉm cười đáp trả.
“Em tên Tích Tiểu Mỹ”
” Vâng”
“Sinh viên mới tốt nghiệp?”
” Vâng”
“Mới tốt nghiệp thì không có kinh nghiệm rồi mà Trịnh thị lại là công ty lớn. E là… ”
” Tôi tốt nghiệp rất tốt lại rất chăm chỉ. Năng suất làm việc của tôi sẽ không thua kém nhân viên khác, mong giám đốc xem xét lại”.
“Tôi cũng xem qua hồ sơ của em rồi, thành tích rất tốt. Đúng là vừa giỏi lại… rất đẹp”
Thật chán ghét nha, nàng đã cố gắng đơn giản nhất có thể rồi. Nàng thực muốn vào công ty này bằng năng lực vì sao ông trời cứ trêu đùa nàng. Dù có dùng thân đi lên nàng cũng phải oanh oanh liệt liệt tìm một người không cho phép thua kém Khương Duệ. Nhưng mà hình như… rất khó.
“Xin lỗi đã làm mất thời gian của giám đốc. Tôi xin phép”.
“Thức thời một chút sẽ sung sướng biết bao. Nếu suy nghỉ lại thì đến đây tìm tôi nhé mỹ nhân à”.
Tiếng lão mập đáng ghét kia vọng lại phía sau lưng nàng. Thật đáng ghét mà, trên đời lại có người đáng ghét như lão ta. Tuổi của lão làm cha nàng còn thừa sức vậy mà mỡ miệng một câu em hai câu cũng em. Vợ lão cũng thật đáng thương nha, nếu nàng có cơ hội nhất định sẽ cho lão một bài học thích đáng.
Hôm nay đáng lẽ nàng đã rất vui vẻ rồi nhưng bây giờ thì thành thế này. Nàng tức vì không phải nàng không có năng lực kia mà là vì nàng không chịu nhượng bộ lão già đó. Chỉ công việc cỏn con thôi mà, bắt nàng lăn giường ư. Mơ đi…
Phải tìm Đan Đan thôi, để có người an ủi tâm hồn mỏng manh dễ vỡ của nàng. Tổn thương nha, thật sự buồn lòng quá đi thôi mà.
Nàng quyết định rút điện thoại ra gọi cho Đan Đan yêu dấu ngay. Chỉ mới nghỉ tới con bạn đanh đá kia là nàng vui trở lại. Cuộc đời cũng còn ưu ái nàng một chút…
Vừa lấy điện thoại ra tính gọi cho Đan Đan thì nàng đã nhận được một cuộc gọi từ số lạ. Số của nàng rất ít người biết, chắc không phải nhầm lẫn gì chứ. Nghỉ vậy nhưng nàng vẫn quyết định nghe máy.
” alo. xin chào”
“Cho hỏi đây có phải số điện thoại của nàng Tích Tiểu Mỹ”
“Vâng, là tôi”
“Chúng tôi gọi từ phòng nhân sự của công ty Trịnh thị. Ngày mai cô có thể đi là”.
” Vâng, cám ơn”
Cúp điện thoại được một hồi mà nàng vẫn chưa hoàn hồn được. Chuyện gì thế này, không phải lúc nãy nàng không thông qua sao. Thế bây giờ sao lại… mặc kệ đi. Nếu đã thông qua thì làm thôi, để xem lão già kia làm gì được nàng.
Phải gọi điện báo tin cho Đan Đan, sẳn thể ăn mừng luôn nha.
“Alo, Đan Đan. Mình trúng tuyển rồi”.
” Thật sao, Trịnh thị là công ty lớn nha, rất khó đậu vào”
“Bởi vậy phải ăn mừng 1 trận hoành tráng nha”
“Tất nhiên rồi. Tối nay ở bar cũ nha, lâu rồi không đi. Quẩy thôi nào”.
” Nhất trí”.
Thật là một ngày may mắn mà. Nhớ lúc trước nàng vì cô nên mới ghé qua thử bar này nhiều lần, lúc thành công rồi thì cũng là lúc nàng nhận ra nơi đó cũng thú vị không ít. Đến đó thâth thoải mái nghe mấy tin bát quái cũng không tệ.
……..
Tối đến, nàng chọn cho mình bộ bấy khá sexy hợp với dáng người. Áo 2 dây lưng khoét sâu, phía trước lộ ra khe ngực phập phồng đầy đặn. Đuôi váy xòe trẻ trung năng động màu trà rất nhu hòa. Tôn lên làn da nõn nà nhìn là muốn căn một miếng thôi.
Nàng đến bar đã thấy Đan Đan đợi sẳn ỡ đó rồi. Họ vui vẻ khoác tay nhau vào trong, từ khi quen cô cả hai đều không ghé lại đây. Nàng cũng không lo lắng sẽ bị bắt đâu nha, đã thống nhất là mỗi người đều có tự do riêng rồi. Không ràng buộc, không hờn ghen cho nên mối quan hệ này mới kéo dài như thế.
Vào trong hai người chọn bàn khá khuất một chút, tiện quan sát và ít bị chú ý hơn.
“Mỹ Mỹ xem soái ca đằng kia kìa. Thật lãng tử”.
“Ừ, cũng được”
” Mỹ Mỹ còn đằng kia. Thật cool ngầu nha”
“Ừ, cũng được”
“Mỹ Mỹ cậu xem đằng này. Thật chất quá đi là ca sỹ hay diễn viên vậy”
“Mình không biết”
“Mỹ Mỹ cậu thật quá đáng, mình biết học tỷ của cậu rất ưu tú nhưng mà không thì vì thế mà phớt lờ hết biết bao giai nhân nha”
“Mình không có, chỉ là thấy không hứng thú thôi. Cậu nhìn xem, có ai được mình sẽ giúp cậu mà”
“Có thế chứ, phải tìm một soái ca chính hiệu cho mình”
“Tuân lệnh”
Đáng lẽ nàng phải thật vui vẻ vì đến đây là để cùng Đan Đan ăn mừng trúng tuyển kia mà. Nhưng sao nàng cứ cảm thấy khó chịu, bất an trong lòng.
Đang ngồi tám chuyện linh tinh thì bất thình lình xuất hiên hai soái ca đến làm quen mời rượu hai người. Nhìn kỹ cũng không tệ nên nàng vui vẻ đáp lời coi như quen thêm vài người bạn mới vậy.
Soái ca tiếp chuyện cùng nàng khá vui tính và hay bày trò làm nàng cười tít mắt. Anh ta còn dùng cái trò cũ rích xem bói tay để lấy lòng nàng, biết thế nhưng vì cách pha trò của anh ta rất khôi hài nên nàng cũng cảm thấy khá mới mẻ.
Trò chuyện được một lúc cô lúc nàng xin phép đi vệ sinh. Nhưng từ lúc đầu vào quán nàng luôn cảm thấy có ánh mắt dõi theo mình. Lúc này đây càng ngày càng gần, thật khó để hiểu nổi. Chắc do cô nghỉ nhiều quá thôi… không sao đâu mà.