Huấn Luyện Viên Đừng Mà - Chương 46
Trời đã tối.
Bà nội rửa mặt xong trở về phòng, Freen nói muốn dọn dẹp phòng Heng một chút, lúc sau đóng cửa lại, nằm trên giường, vừa khẩn trương vừa bất an tách chân mình ra.
Điện thoại đặt ở trên chăn, phản chiếu hình ảnh huyệt nhỏ phấn hồng.
-“Tách nó ra, bảo bối, dùng tay mình xoa nó.” Giọng Becky rất trầm, cô hận không thể chui tọt vào màn hình liếm nó, huyệt múp như cái màn thầu, khe huyệt đỏ ửng, bị tay nhỏ run rẩy tách ra, lộ ra lối vào xinh đẹp bên trong.
Freen xấu hổ đến cả người đều run rẩy: “Huấn luyện viên…”
-“Ngón tay xoa huyệt, vú cũng xoa cho chị xem.” Becky như một tên háo sắc mà nhìn chằm chằm vào nơi mềm mại của cô gái, năm ngón tay thô lỗ lên xuống của mình, cổ họng tràn ra tiếng thở dốc..
Freen cởi quần áo ra, cởi áo ngực xuống, hơi xấu hổ nắm lấy bầu vú của mình, nhẹ nhàng xoa đều, tay nàng nhỏ không thể nắm hết bầu vú của mình, nàng xoa nhẹ vài cái, vì quá thẹn nên dần thả chậm tốc độ.
Hình ảnh này khiến tròng mắt Becky đều đỏ lên, ngón tay nàng tinh tế, không thể cầm hết bầu vú của mình, nhéo được vài cái, núm vú đã dựng thẳng, thịt vú trắng nõn cùng với điểm hồng xinh xắn như hoa anh đào, thật muốn cắn một ngụm.
Becky thở hổn hển: “Huyệt múp có chảy nước không,hửm?”
Freen duỗi tay thăm dò, đầu ngón tay dính một ít chất lỏng nhớp nháp, thân thể nàng run run, đỏ mặt nói: “Có.”
-“Đệt!” Becky bị một màn này kích kích, lại trướng to thêm một vòng, tay to vòng qua của mình, luận động lên xuống mấy chục lần, nói với Freen: “Bảo bối, gọi ông xã.”
Freen ngượng ngùng nghe lời cô: “Ông xã.”
Cổ họng Becky gầm nhẹ, đồ vật trong tay đã bắn ra, ngực cô phập phồng lên xuống, hầu kết lăn lộn, hơi thở mạnh tràn ngập hormone.
Freen nhìn cô, phía dưới đã ướt lại càng ướt.
Becky tùy tiện lau tay, cầm điện thoại nói với Freen: “Bảo bối, thật muốn làm em.”
Freen đỏ mặt không nói gì, quần lót đang yên vị dưới mắt chân giờ đây đã mặc vào gọn gàng, lại nghe thấy tiếng Becky: “Có muốn chị làm em không?”
Freen: “…”
Nàng nên trả lời như thế nào?
Becky căn bản không cần nàng trả lời, nhướng mi nói: “Chị biết em cũng muốn, chờ chị về rồi làm.”
Freen: “…”
Bởi vì cuộc gọi video ban nãy, ban đêm Freen nằm mơ thấy nàng bị cô lăn lộn qua lại rồi đè ra làm, cô vừa đưa đẩy trong nàng vừa nói những lời cợt nhả, nàng nghe được những lời này, hạ thân lại ướt.
Khi nàng tỉnh dậy, phát hiện quần lót của mình đã ướt hết, là tới kì kinh nguyệt.
Giữa trưa Becky nhận được điện thoại của Freen, vừa vặn lúc cô cùng với mọi người ra ngoài ăn cơm, cả đám người đang đi trên đường thì nghe Becky lớn giọng: “Tìm chị à?”
Mọi người: “…”
Freen ở đầu dây bên kia nhỏ giọng hỏi: “Chị đang dùng cơm sao?”
-“Chị đang định đi đây.” Mặt mày Becky giãn ra, trong lòng thầm vui vẻ.
Freen ồ một tiếng: “Vậy chị đi ăn đi.”
Nói xong, nàng liền muốn cúp điện thoại
Mày rậm Becky nhíu lại: “Chỉ thế thôi hả?”
Freen ngơ ngác: “Dạ?”
-“Còn gì nữa không?” Becky hỏi
Nàng không hiểu: “Còn cái gì ạ?”
-“Có nhớ ông xã không?” Becky bực bội hỏi: “Không muốn biết khi nào ông xã trở về sao?”
Mặt Freen đỏ lên, tuy nàng rất muốn, nhưng vì quá xấu hổ nên không dám nói.
-“Hỏi đi.” Becky thúc giục nàng.
Hồi lâu sau Freen mới nhỏ giọng hỏi cô: “Ông xã… Khi nào chị về?”.
Becky cảm nhận được một luồng khí nóng từ bụng lan tỏa tới đầu, cô hít sâu một hơi: “Bảo bối à, bây giờ chị muốn trở về làm em liền.”
Cuộc xả giao với huấn luyện viên hồi lâu mới xong, Becky nôn nóng muốn tới chỗ Freen, cô về đến câu lạc bộ thì nhận được điện thoại trong nhà, hỏi khi nào cô mới dẫn bạn gái về nhà ra mắt.
Ban đầu mẹ Armstrong cho rằng mấy ngày sau cô sẽ dẫn người về nhà, nhưng đã trôi qua một tuần rồi mà vẫn chưa có động tĩnh gì, bà đành phải gọi điện thoại hỏi thăm một chút, xem thử có chuyện gì không.
Becky nói: “Cô ấy tạm thời không muốn đi.”
-“Tại sao?”
Mẹ Armstrong không hiểu: “Tại sao con biết không?”
-“Còn sao với trăng gì nữa, cô ấy chê con thô kệch, chỉ mở được cái câu lạc bộ, chê con là người vô văn hóa, mở mồm ra chỉ biết nói tục nói tằng, tính tình quá tệ.”
Mẹ Armstrong nghe được, gật gù đồng ý, đúng là con của bà thật sự quá bồng bột, một lời khó nói hết.
Freen so với những cô gái khác thì quả thật rất khác nhau, gương mặt sạch sẽ, tính tình lại tốt, có thể cảm nhận được nàng có thể chịu đựng được tính khí của Becky, mẹ Armstrong càng nghĩ càng thấy Freen hợp ý với bà: “Con biểu hiện cho tốt, mẹ thấy cô bé ấy rất được, mẹ đã nói với ba rồi, ông ấy cũng muốn gặp.”
-“Cô ấy thất học.” Lời nói trong lòng Becky phun ra hết: “Mẹ, nếu mọi người chấp nhận cô ấy thì con đưa cô ấy về gặp mặt, còn nếu không, sau này điện thoại cũng đừng hòng gọi.”
Mẹ Armstrong giật thảy mình, hết hồn: “Cô bé đó thất học, là không đi học đại học à?”
-“Cấp 2 cũng chưa học xong.” Becky móc ra một điếu thuốc.
Con dâu của bạn mẹ Armstrong, không phải học Harvard thì cũng học giỏi cả nước không ít người đều là du học sinh nước ngoài, thậm chí đã về nước để làm giáo sư.
Hoàn cảnh nhà cô gái đó như thế nào mà học cấp hai cũng chưa xong?
Mẹ Armstrong định khuyên nhủ cô, thì điện thoại đã bị bố Armstrong giật lấy: “Không thể chấp nhận được! Sau này nhà tao không gọi cho mày nữa, mày muốn làm gì thì mặc xác mày, lăn xa xa một chút! Sau này cũng đừng có về nhà.”
Điện thoại đã cúp.
Becky hút hết một điếu thuốc, cười lạnh một tiếng, nhấc chân đi ra ngoài.
Trời đã tối, bây giờ là 9 giờ, cô lái xe đi tìm Freen, cô gái ngốc này vẫn chưa về nhà,nàng đang ở kho hàng trong siêu thị kiểm kê lại giá cả hàng hóa, mấy ngày nay nàng đã quen cách thức hoạt động ở siêu thị, còn đang tính toán hàng hóa nhập về hôm nay, thậm chí nàng còn so sánh giá cả chênh lệch giữa giá bán hàng hóa, ghi chú trên giấy nhớ.
Khi nàng nhận được điện thoại của Becky thì có chút khẩn trương, vì hôm nay nàng đã quên gọi điện thoại cho cô.
-“Em đang ở đâu?” giọng cô như đang đè nén cơn hỏa hoạn trong người, hình như đang rất tức giận.
Freen khẩn trương hơn nữa: “Em, em sai rồi, em đang ở siêu thị, trong kho hàng, em mải kiểm hàng nên quên gọi cho chị.”
Becky không nói gì khác, chỉ nói: “Chờ chị.”
Freen biết cô đã trở về, trong lòng thấp thỏm không yên, vì nàng tới kì kinh nguyệt, nếu hôm nay cô tới đây vì muốn làm nàng, rồi phát hiện không thể được, có phải lại tức giận nữa hay không?Lisa chạy xe tới trước cửa siêu thị, tốc độ của cô rất nhanh, từ trên xe
Porsche nhảy xuống, mặt hầm hầm bước vào siêu thị, nhân viên thu ngân nhận ra cô, nghĩ rằng cô muốn tới đánh ai đó, bị cô dọa mà tự giác cách xa 3 thước, thấy cô đang đi vào trong phòng kho hàng, mọi người nhịn không được cảm giác vui sướng khi người nào đó gặp họa:
-“Wow, chị ta hình như đang nổi điên, ai chọc chị ta vậy?”
-“Còn ai trồng khoai đất này, chắc chắn là Freen.”
-“Bây giờ Freen đang ở trong phòng kho hàng sao?”
-“Chắc Freen đã làm gì chị ta rồi, nên giờ muốn chia tay với cô ta.”
-“Tôi cũng nghĩ vậy, Freen xui rồi đây.”
-“Nói gì vậy hả?”
Aon hừ lạnh: “Các cô không phải ganh tỵ cô ấy tìm được người yêu vừa có tiền vừa đẹp như chị ta sao? Có bản lĩnh thì các cô cũng tìm cho mình đi chứ.”
Những thu ngân khác nghẹn không nói được câu nào, âm thầm trợn mắt trắng, có người còn nhỏ giọng mắng: “Sủa gì thế không biết, cô có bản lĩnh thì tìm đi.”
***
Vote.