Sau khi liệt A lỡ có con cùng đỉnh cấp đại lão - Chương 106
Thành thật mà nói, Chúc Nhất Kiều không thích sự mất khống chế.ㅤ
ㅤ
Nhưng kể từ giây phút cô bắt đầu yêu Minh Phỉ, cô liền luôn ở trong trạng thái bên bờ vực của sự mất khống chế, vô số lần mấp mé, hay có lẽ là đã sớm rơi vào sự mất tự chủ và lạc lối.ㅤ
ㅤ
Tất cả đều do Minh Phỉ mang đến.ㅤ
ㅤ
Và cô yêu tất cả những gì liên quan đến Minh Phỉ.ㅤ
ㅤ
Nếu bắt đầu tính toán từ khoảnh khắc này, nhìn đôi tai đỏ bừng của chính mình trong gương, nhìn gương mặt đỏ ửng cùng vệt nước bên môi Minh Phỉ, nghe nàng hỏi:ㅤ
ㅤ
"Tỷ tỷ có thích không?"ㅤ
ㅤ
Chúc Nhất Kiều không cách nào suy nghĩ thêm được nữa, hàng mi dường như cũng nhuốm chút hơi ẩm ướt. Chờ đến khi Minh Phỉ lại hôn cô, làm tan biến cái cảm giác mông lung, khó tả khiến người ta không thể tự kìm chế ấy, cô mới hôn trả lên mặt nàng.ㅤ
ㅤ
Sau khi buông ra, cô thẳng thắn thừa nhận: "… Ta thích."ㅤ
ㅤ
Minh Phỉ hiểu rõ mọi ẩn ý của cô.ㅤ
ㅤ
Vì vậy, từ ngày đầu tiên của kỳ tình nhiệt đến tận hoàng hôn ngày thứ hai, nàng đều không hề dè dặt mà phô bày sự bám người, ý muốn chiếm hữu và sự thân mật của mình đối với Chúc Nhất Kiều.ㅤ
ㅤ
Kiểu bám lấy này là từ cả hai phía, tựa như keo sơn, gắn chặt hai người lại làm một.ㅤ
ㅤ
Về cơ bản, họ không hề rời khỏi tầm mắt của đối phương.ㅤ
ㅤ
Chỉ cần đưa tay ra là có thể nắm lấy, sát lại gần là có thể ôm ấp, nghiêng đầu là có thể hôn môi. Mỗi khi ánh mắt giao nhau, tin tức tố của họ lại bắt đầu dập dềnh, tiếp đó là những nụ hôn, những dấu đánh dấu… Cuối cùng là ôm nhau ngủ, cùng chung một giấc mộng đẹp.ㅤ
ㅤ
Đến sáng ngày mốt, kỳ tình nhiệt của Chúc Nhất Kiều đã hoàn toàn rút đi.ㅤ
ㅤ
Khi cô tỉnh lại, không thấy Minh Phỉ đâu, chỉ thấy một đóa hoa hồng xanh đặt trên tủ đầu giường.ㅤ
ㅤ
Đó là đóa hoa vừa được hái từ trong vườn, cánh hoa còn đọng hơi sương.ㅤ
ㅤ
Cô ngồi dậy, cầm đóa hoa lên, hương thơm xộc vào mũi khiến đôi mắt xanh thẳm cũng hiện lên ý cười.ㅤ
ㅤ
Mỗi ngày Minh Phỉ đều tặng hoa cho cô, có khi là một bó, có khi là một cành. Cô không hỏi dụng ý của Minh Phỉ, cũng giống như Minh Phỉ không bao giờ hỏi cô tại sao đêm nào cô cũng kiên trì viết vào "Nhật ký yêu đương với mèo con" một câu: "Ta yêu ngươi".ㅤ
ㅤ
Đây là điều chỉ có hai người họ mới hiểu, là sự ăn ý riêng tư giữa đôi bên.ㅤ
ㅤ
Sau khi vệ sinh và thay quần áo, Chúc Nhất Kiều cắm hoa vào chiếc bình lưu ly trong thư phòng. Khi xuống lầu tìm Minh Phỉ, nàng đang bận rộn chuẩn bị bữa sáng trong bếp.ㅤ
ㅤ
Cô bước tới: "A Phỉ."ㅤ
ㅤ
Minh Phỉ ngoái đầu lại, hôn lên gò má cô: "Ngươi tỉnh rồi à."ㅤ
ㅤ
"Ừm, để ta giúp ngươi."ㅤ
ㅤ
Minh Phỉ khẽ cười: "Nếu ta từ chối thì sao?"ㅤ
ㅤ
Chúc Nhất Kiều: "Tay nghề của ta cũng không tệ."ㅤ
ㅤ
Minh Phỉ rất nghiêm túc: "Ta biết, nhưng ngươi không thích làm, đây là hai việc hoàn toàn khác nhau."ㅤ
ㅤ
"Chuyện gì tỷ tỷ không thích thì không cần làm." Minh Phỉ nắm chặt tay cô, "Vả lại ta cũng sắp làm xong rồi."ㅤ
ㅤ
Lúc trước ở học viện quý tộc Omega, Điện hạ Lloris từng phải kìm nén, ngụy trang để học lễ nghi, tài nghệ, nấu nướng… thực tế cô không hề thích những thứ này.ㅤ
ㅤ
Hai ngày qua, ngoài những cử chỉ thân mật, họ đã trò chuyện rất nhiều về chuyện xưa. Minh Phỉ có thể đoán ra những điều này cũng không khiến Chúc Nhất Kiều ngạc nhiên, cô bình thản nhìn lúm đồng tiền dịu dàng của Minh Phỉ, hôn lên môi nàng.ㅤ
ㅤ
Minh Phỉ hôn trả cô, trao nhau nụ hôn đầu tiên của buổi sáng.ㅤ
ㅤ
Sau nụ hôn, Chúc Nhất Kiều ra quầy bar xử lý công việc, còn Minh Phỉ cũng nhanh chóng làm xong điểm tâm.ㅤ
ㅤ
Họ giải quyết bữa sáng trong hai mươi phút, chuẩn bị mang theo hành lý đã xếp gọn từ tối qua để đi đón Minh Tảo Tảo. Chúc Nhất Kiều thấy Minh Phỉ đi vào bếp, một lát sau xách ra một chiếc túi du lịch lớn.ㅤ
ㅤ
Chúc Nhất Kiều hỏi: "A Phỉ, cái gì vậy?"ㅤ
ㅤ
Minh Phỉ giải thích: "Là bánh ngọt ta chuẩn bị cho ngươi và Tảo Tảo. Năm ngoái khi ta về làng Đào Khâu, ở thị trấn vẫn chưa có tiệm đồ ngọt nào ngon cả. Ngươi và Tảo Tảo đều thích đồ ngọt nên ta dậy sớm làm một ít."ㅤ
ㅤ
Chúc Nhất Kiều nhìn chiếc túi đầy ắp, biết chắc bên trong không chỉ có bấy nhiêu.ㅤ
ㅤ
Cô không nói gì, chỉ nghiêng đầu hôn lên má Minh Phỉ, xoa đầu nàng như xoa mèo, rồi nặn nặn gương mặt vốn chẳng có mấy thịt của nàng.ㅤ
ㅤ
Sau khi thực hiện xong bộ kỹ thuật xoa bóp chỉ dành riêng cho chú mèo nhỏ dịu dàng này, Chúc Nhất Kiều mới nắm lấy tay nàng.ㅤ
ㅤ
"Đi thôi."ㅤ
ㅤ
"Ừm."ㅤ
ㅤ
Nhanh chóng, xe bay rời khỏi biệt thự, dọc theo con đường núi đầy tuyết tiến vào đường ray, lướt nhanh qua các khu vực.ㅤ
ㅤ
Chưa đầy hai mươi phút, xe đã đến biệt thự của Tự Trú, vừa vặn chín giờ rưỡi.ㅤ
ㅤ
Vì lần này chủ yếu là về để tế bái, cả hai đều mặc một cây đen, dáng người cao ráo thanh mảnh như những rặng trúc. Minh Tảo Tảo hiện đã cao gần 90cm, trông như một mầm non vừa mới nhú, chạy ùa về phía họ.ㅤ
ㅤ
"Mẹ!"ㅤ
ㅤ
"Mommy!"ㅤ
ㅤ
Minh Phỉ nhẹ nhàng bế bé lên: "Tảo Tảo ăn sáng chưa?"ㅤ
ㅤ
Minh Tảo Tảo gật đầu lia lịa như gà mổ thóc, rồi lần lượt hôn lên mặt hai người một cái rõ kêu "ba tức". Hôn xong, bé cười ngọt ngào với hai người mẹ rồi bắt đầu líu lo kể chuyện.ㅤ
ㅤ
Vì sáng nay có một cuộc họp quốc tế, Tự Trú sau khi cùng Minh Tảo Tảo ăn sáng xong, xác định mười phút nữa Minh Phỉ sẽ tới nên mới để ba robot quản gia trông nom bé rồi rời đi sớm mười phút.ㅤ
ㅤ
Minh Phỉ lấy từ trong túi ra một chiếc hộp màu tím nhạt đưa cho robot quản gia Bố Bố, ôn tồn bảo nó nhớ nhắc Tự Trú ăn trong vòng hai ngày. Bố Bố đáp: "Đảm bảo hoàn thành nhiệm vụ ^^*"ㅤ
ㅤ
Tiếp đó, Minh Phỉ ra lệnh trở về cho 008 và 0619, bảo chúng mang theo cả Đoàn Đoàn Viên Viên.ㅤ
ㅤ
008 và 0619 cũng hứa hoàn thành nhiệm vụ.ㅤ
ㅤ
Lúc chia tay Minh Tảo Tảo, hai con robot vẫn diễn lại vở kịch "robot cũng biết rơi nước mắt".ㅤ
ㅤ
Minh Tảo Tảo vẫy tay chào chúng.ㅤ
ㅤ
Minh Phỉ và Chúc Nhất Kiều nhìn nhau, mỉm cười.ㅤ
ㅤ
Từ trạm hàng không thành phố Tây Hòa đi chuyến bay đến thành phố Đông Duyên chỉ mất nửa giờ.ㅤ
ㅤ
Đây là lần đầu Minh Tảo Tảo đi xa cùng cả hai mẹ, bé rất vui, thỉnh thoảng lại nhìn mẹ bên trái rồi lại nhìn Mommy bên phải.ㅤ
ㅤ
Chúc Nhất Kiều bị vẻ đáng yêu của con gái chinh phục, hôn lên khuôn mặt tròn vo của bé, rồi mở sữa dâu và phim hoạt hình cho bé xem.ㅤ
ㅤ
Minh Tảo Tảo xem một lát rồi ngủ say suốt dọc đường.ㅤ
ㅤ
Khi máy bay hạ cánh, Minh Tảo Tảo vẫn chưa tỉnh. Mãi đến khi đi từ trung tâm thành phố Đông Duyên về vùng nông thôn bằng xe bay đã đặt trước, đi thêm một tiếng nữa bé mới tỉnh dậy.ㅤ
ㅤ
Bé dụi dụi mắt, gương mặt hồng hào vì ngủ say, bé rúc vào lòng Chúc Nhất Kiều, bi bô hỏi.ㅤ
ㅤ
"Mommy, chúng ta tới đâu rồi ạ?"ㅤ
ㅤ
Chúc Nhất Kiều đáp: "Tảo Tảo có đói không? Còn nửa giờ nữa mới tới thị trấn."ㅤ
ㅤ
Minh Tảo Tảo lộ ra lúm đồng tiền nhỏ: "Mommy ơi, Tiểu Bảo thật không dễ dàng mà."ㅤ
ㅤ
Bé rất ngoan, ngồi xe lâu như vậy mà không hề quấy khóc, chỉ rúc trong lòng Chúc Nhất Kiều xem phim. Đến thị trấn, sau khi xuống xe nghỉ ngơi mười phút, Minh Tảo Tảo lại ngồi giữa hai người, chơi món đồ chơi ghép hình mà Minh Phỉ mang theo.ㅤ
ㅤ
Chúc Nhất Kiều mở văn bản, xem tin tức nội bộ.ㅤ
ㅤ
Do tiến độ thuận lợi, tòa án bắt đầu nghỉ đông từ ngày mùng 5. Nhưng vì vụ án Esther quá phức tạp nên thỉnh thoảng vẫn có những cuộc họp trực tuyến hoặc xử lý công việc liên quan.ㅤ
ㅤ
Ngoài ra, vì hội nghị mười nước vẫn chưa đưa ra kết luận thảo luận, nên tòa án vẫn chưa công bố sự thật đằng sau vụ án đánh cắp gen và phòng thí nghiệm ra bên ngoài.ㅤ
ㅤ
Bên cạnh, Minh Phỉ đang tải lên bảng điểm cuối kỳ của học sinh.ㅤ
ㅤ
Xử lý xong xuôi, nàng đặt điện thoại xuống, nhìn sang hai người một lớn một nhỏ bên cạnh. Thấy Minh Tảo Tảo đã ghép xong hình, nàng liền khen bé thật giỏi.ㅤ
ㅤ
Minh Tảo Tảo cười tươi như một đóa hoa hướng dương.ㅤ
ㅤ
Thời gian trôi qua trong sự bình yên và hạnh phúc.ㅤ
ㅤ
Rất nhanh, họ đã tới thị trấn Bình Bình, cách làng Đào Khâu mười phút đi đường.ㅤ
ㅤ
Hai người nắm tay Minh Tảo Tảo xuống xe. Vì xe bay không tiện đi lại trong trấn, họ đã thuê một chiếc xe hoa tự động bằng mây dành riêng cho gia đình ba người.ㅤ
ㅤ
So với thành phố, trấn Bình Bình cổ kính như một di tích được lưu lại từ thời xa xưa, phố xá ngõ hẻm được trang trí bằng những nhành hoa mây màu tím nhạt, khắp nơi đều thấy đặc sản của địa phương.ㅤ
ㅤ
Những ngọn núi, cây cầu đá, dòng suối nhỏ, những cửa tiệm rực rỡ khói lửa, những chiếc chuông mây vang vọng trong gió cùng những nụ cười rạng rỡ của người dân đã tạo nên một bức tranh cổ kính.ㅤ
ㅤ
Dạo quanh một vòng, trên xe hoa đã chất đầy đồ ăn vặt. Minh Tảo Tảo nếm thử món bánh táo nếp đặc sản địa phương, vui đến mức cái đuôi (ẩn dụ) muốn vểnh lên.ㅤ
ㅤ
"Ngon quá! Tiểu Bảo thích lắm!"ㅤ
ㅤ
Chúc Nhất Kiều cũng nếm một miếng: "Ừm, ngon thật."ㅤ
ㅤ
Thấy vậy, Minh Phỉ lộ ra lúm đồng tiền: "Ngày trước ta thích nhất là món bánh táo nếp này, còn một tiệm bánh mây hương thơm cũng rất ngon, các ngươi có muốn thử không?"ㅤ
ㅤ
Minh Tảo Tảo dõng dạc đáp: "Có ạ!"ㅤ
ㅤ
Đón nhận ánh mắt mong chờ của Minh Phỉ, Chúc Nhất Kiều cũng mỉm cười đồng ý.ㅤ
ㅤ
Trấn Bình Bình rất nhỏ, ngồi xe dạo một tiếng là gần đủ.ㅤ
ㅤ
Vì phong tục địa phương luôn tế bái vào sáng sớm, nên khi đến làng Đào Khâu vào buổi chiều, ba người không ghé qua mộ ngay. Sau khi xem qua địa chỉ cũ, Minh Phỉ dẫn họ đi quanh những nơi nàng từng sinh sống.ㅤ
ㅤ
Nhiều năm qua, nhờ sự hỗ trợ của chính phủ và các nhà hảo tâm, làng Đào Khâu đã tốt hơn trước rất nhiều. Tuy nhiên do vị trí địa lý đặc thù, so với vùng ngoại ô thành phố Tây Hòa thì vẫn có sự khác biệt một trời một vực.ㅤ
ㅤ
Núi non uốn lượn, ánh hoàng hôn phủ xuống những thửa ruộng đan xen. Minh Phỉ và Chúc Nhất Kiều nắm tay Minh Tảo Tảo đang đầy tò mò, đi tới dòng suối trước căn nhà cũ của bà nội.ㅤ
ㅤ
Một lát sau, Minh Phỉ lấy dụng cụ dã ngoại đã chuẩn bị sẵn từ cốp xe, sắp xếp mọi thứ và bắt đầu nướng thịt cho hai người.ㅤ
ㅤ
Minh Tảo Tảo từ khi sinh ra đều ở thành phố Tây Hòa, nhưng khi đến nơi mới này bé không hề thấy lạ lẫm. Trong lúc chờ mẹ nướng thịt, bé còn hát tặng hai người mẹ bài hát mới học ngày hôm qua dưới ánh ráng chiều.ㅤ
ㅤ
"Thỏ con thỏ con, đôi tai dài dài, chó con chó con…"ㅤ
ㅤ
Cả hai bị vẻ đáng yêu của bé làm cho tan chảy, không ngừng dành những lời khen ngợi cho bé.ㅤ
ㅤ
Chúc Nhất Kiều khen con gái xong, liền dùng máy ảnh ghi lại khoảnh khắc này.ㅤ
ㅤ
Bữa tiệc nướng dã ngoại khiến bụng Minh Tảo Tảo tròn căng.ㅤ
ㅤ
Trước khi quay về khách sạn ở trấn Bình Bình, Minh Phỉ đưa hai người đến dòng sông Vãng Sinh cách làng không xa.ㅤ
ㅤ
Sông Vãng Sinh, đúng như tên gọi của nó, là dòng sông mà người dân địa phương tin rằng sẽ dẫn thẳng đến cõi thiên thai. Mỗi khi đến lễ tết hoặc dịp tế bái, dân làng Đào Khâu và các làng lân cận đều tổ chức thả thuyền giấy hoặc hoa đăng xuống sông.ㅤ
ㅤ
Ngoài những dịp đặc biệt, bình thường vẫn có người đến đây thả hoa đăng cho người thân hoặc cố nhân đã khuất.ㅤ
ㅤ
Dần dần, bên bờ sông mọc lên một cửa tiệm nhỏ chuyên bán thuyền giấy và hoa đăng.ㅤ
ㅤ
Trước đây, Minh Phỉ từng đến đây thả đèn cho bà nội sáu lần. Hôm nay trời đã tối, bên bờ sông không có ai khác, ngoại trừ ba người họ thì chỉ còn cửa tiệm cũ đứng lặng lẽ bên sông.ㅤ
ㅤ
Theo phong tục địa phương, mua đồ Vãng Sinh nhất định phải dùng tiền của chính mình, không được mua giúp người khác. Minh Phỉ khẽ giải thích cho Chúc Nhất Kiều hiểu rồi để cô tự mua hai chiếc hoa đăng.ㅤ
ㅤ
Minh Phỉ cũng tự trả tiền mua hai chiếc.ㅤ
ㅤ
Vì bờ sông không có nhiều rào chắn, khá nguy hiểm cho trẻ nhỏ hơn hai tuổi nên Minh Tảo Tảo ngoan ngoãn đứng chờ ở khu vực an toàn.ㅤ
ㅤ
Khoảng cách chỉ chừng hai mét, Minh Phỉ và Chúc Nhất Kiều viết tên những người họ muốn gửi gắm nguyện ước lên tờ giấy.ㅤ
ㅤ
Khi cùng nhau hướng về dòng sông, Minh Phỉ thoáng nhìn thấy dòng chữ trên chiếc hoa đăng bên phải của Chúc Nhất Kiều, nàng mới nhận ra vị Chánh án này thực sự có một trái tim vô cùng mềm yếu.ㅤ
ㅤ
— "181 người của chi nhánh bộ tộc Timon."ㅤ
ㅤ
Ngoài những cố nhân đã khuất, họ đều không hẹn mà cùng thả một chiếc hoa đăng cho những người thuộc bộ tộc Timon bị vùi lấp dưới chân núi tuyết.ㅤ
ㅤ
Gió đêm thổi bay làn tóc, bốn chiếc hoa đăng theo làn sóng trôi xa dần. Minh Phỉ mỉm cười, khi quay đầu lại, nàng thấy có hai người đang đứng cạnh Minh Tảo Tảo.ㅤ
ㅤ
Chắc cũng là đến thả đèn Vãng Sinh, nàng nghĩ.ㅤ
ㅤ
Nàng bước nhanh qua. Ánh chiều tà mờ ảo, khi ánh đèn sáng lên vừa đủ để nàng nhìn rõ gương mặt hai người đó, cả người nàng sững sờ tại chỗ như bị đóng băng.ㅤ
ㅤ
Phải.ㅤ
ㅤ
Họ mang những nét đặc trưng ngoại hình giống hệt nhau, nhưng vì những lý do tàn khốc mà chưa từng được gặp mặt, chỉ từng thấy qua trong đoạn phim bóng mờ ngắn ngủi ấy…ㅤ
ㅤ