Sau khi liệt A lỡ có con cùng đỉnh cấp đại lão - Chương 107
Minh Phỉ chỉ thả hai ngọn hoa đăng Vãng Sinh.ㅤ
ㅤ
Một chiếc thả cho bà nội, một chiếc thả cho 181 người của chi nhánh bộ tộc Timon.ㅤ
ㅤ
Sở dĩ nàng không thả đèn cho hai người mẹ của mình là vì đối với chuyện vẫn chưa có định luận cuối cùng, sâu thẳm trong lòng nàng vẫn còn tồn tại một tia hy vọng, dù nàng biết rõ hy vọng đó thật xa vời.ㅤ
ㅤ
Nhưng…ㅤ
ㅤ
Theo ánh đèn lồng dọc bờ sông đồng loạt sáng lên, nàng nhìn thấy cực kỳ rõ ràng, hai người đứng dưới ánh đèn kia giống như vượt qua thời không mà đến, hoàn toàn trùng khớp với hình ảnh của Ngôn Nam Chi và Ngọc Thanh Diêm trong đoạn phim toàn ảnh. Thời gian thậm chí còn chẳng để lại dấu vết già nua nào trên gương mặt họ.ㅤ
ㅤ
Nước mắt nóng hổi rơi xuống trước cả khi âm thanh kịp phát ra.ㅤ
ㅤ
Minh Phỉ lặng lẽ khóc.ㅤ
ㅤ
Ở khoảng cách hai mét, những giọt nước mắt của nàng dưới ánh đèn đêm cũng hiện rõ mồn một trong mắt Ngôn Nam Chi. Vì thế, Ngôn Nam Chi không khỏi thắc mắc, tại sao người lạ phía trước lại đột nhiên rơi lệ?ㅤ
ㅤ
Hơn nữa, tại sao trong lòng bà lại dâng lên một nỗi buồn vô cớ?ㅤ
ㅤ
Thật kỳ lạ.ㅤ
ㅤ
Bà định nói lại thôi, một cơn gió thổi qua làm tung bay làn tóc của người lạ, gương mặt thanh tú đẫm lệ ấy khiến bà cảm thấy càng thêm quen thuộc.ㅤ
ㅤ
Bà kéo kéo tay Ngọc Thanh Diêm bên cạnh, đang định hỏi xem đối phương có thấy người trước mặt quen thuộc không, thì Ngọc Thanh Diêm bỗng chốc siết chặt tay bà, ánh mắt dao động dữ dội như sóng triều.ㅤ
ㅤ
Ngọc Thanh Diêm đã nhìn thấy.ㅤ
ㅤ
Nhìn thấy vòng đeo tay tin tức tố trên tay nàng, nhìn thấy… vết bớt hình cánh hoa sau tai nàng.ㅤ
ㅤ
Giống hệt với vết bớt của con gái họ.ㅤ
ㅤ
Cành lá bên bờ sông xào xạc trong gió, lá xanh rơi rụng chồng chất trên mặt đất. Minh Tảo Tảo bé nhỏ chạy đến bên cạnh Minh Phỉ, lo lắng hỏi mẹ làm sao vậy. Chúc Nhất Kiều – người cũng từng xem qua đoạn phim toàn ảnh kia – khi nhìn rõ mặt hai người đối diện thì đã hiểu ra tất cả.ㅤ
ㅤ
Cô nghiêng người, dùng lòng bàn tay lau đi nước mắt cho Minh Phỉ. Thực ra Minh Phỉ không muốn khóc, nhưng những giọt lệ không tiếng động ấy căn bản không thể khống chế được.ㅤ
ㅤ
Cũng may, sự thất thố của nàng chỉ diễn ra trong thoáng chốc.ㅤ
ㅤ
Nàng chớp mắt, mỉm cười với Chúc Nhất Kiều và Minh Tảo Tảo, giọng nói mang theo ý trấn an.ㅤ
ㅤ
"Ta không sao, đừng lo lắng."ㅤ
ㅤ
Minh Tảo Tảo có chút không tin vì bé đã thấy giọt nước mắt đó. Mẹ buồn thì bé cũng buồn, bé muốn làm mẹ vui, đang định làm một trò ảo thuật để dỗ mẹ thì hai người lạ cách đó không xa chợt bước tới.ㅤ
ㅤ
Hay nói đúng hơn, ánh mắt của họ chưa từng rời khỏi Minh Phỉ dù chỉ một giây.ㅤ
ㅤ
Sự im lặng với đủ loại cảm xúc bao trùm lấy năm người.ㅤ
ㅤ
Khi khoảng cách rút ngắn, ánh mắt Ngôn Nam Chi khẽ động, bà nắm chặt ngón tay Ngọc Thanh Diêm đến mức trắng bệch. Bà nhìn Minh Phỉ, đôi môi run rẩy, khẽ thốt lên tiếng gọi chứa chan nỗi nhớ nhung, lo lắng và mong chờ.ㅤ
ㅤ
"… Tiểu Bảo."ㅤ
ㅤ
Trong nháy mắt, đê chắn nước mắt của Minh Phỉ hoàn toàn vỡ vụn.ㅤ
ㅤ
Hai người mẹ đã nhận ra nàng.ㅤ
ㅤ
Trước đó, họ chưa hề mở lời giao lưu, nàng chỉ thấy ánh mắt đầy vẻ xa lạ của hai người mẹ, vậy mà chỉ trong vài phút ngắn ngủi, họ đã nhận ra nàng.ㅤ
ㅤ
Nước mắt nàng tuôn rơi càng dữ dội hơn.ㅤ
ㅤ
Ngôn Nam Chi vội vàng an ủi: "Đừng khóc, đừng khóc mà."ㅤ
ㅤ
Giọng nói của người mẹ khiến Minh Phỉ – người vốn luôn lầm lũi tiến về phía trước trong đêm tuyết tối tăm – nhìn thấy ánh sáng. Nàng nghiêng đầu, vén lọn tóc sang một bên để lộ vết bớt bẩm sinh, giọng khàn đặc.ㅤ
ㅤ
"… Là, là ta."ㅤ
ㅤ
Vừa dứt lời, Ngôn Nam Chi đã lao tới ôm chầm lấy nàng. Một cái ôm đến muộn, vượt qua cả thời không, đong đầy nước mắt và nỗi nhớ, khiến mọi sự xa lạ đều tan biến thành hư không.ㅤ
ㅤ
Cảm xúc của Ngôn Nam Chi rất mãnh liệt, bà vừa bảo Minh Phỉ đừng khóc mà nước mắt mình lại rơi như chuỗi trân châu đứt dây, khóc đến thương tâm. Ngay sau đó, bà dường như không dám tin mà buông con gái ra, vỗ vỗ Ngọc Thanh Diêm bên cạnh.ㅤ
ㅤ
"Nhanh, nhéo ta một cái đi."ㅤ
ㅤ
Ngọc Thanh Diêm lặng lẽ nhìn Minh Phỉ, rồi thực sự đưa tay nhéo nhẹ lên mặt Ngôn Nam Chi một cái, như thể bất đắc dĩ lắm mới đáp ứng yêu cầu.ㅤ
ㅤ
Đối mặt với ba người lớn và một đứa trẻ, Ngôn Nam Chi che mặt, vừa khóc vừa cười: "Có cảm giác thực rồi, là thật. Thanh Diêm, chúng ta không nằm mơ."ㅤ
ㅤ
Ngọc Thanh Diêm cảm xúc nội liễm hơn: "… Ừ, là thật."ㅤ
ㅤ
Dưới ánh trăng sáng trong, Ngôn Nam Chi lại bắt đầu ngắm nghía đứa trẻ trước mặt, từ mắt, mũi, miệng đến vết bớt kia đều được bà nhìn kỹ, rồi bà đưa tay nặn nặn mặt Minh Phỉ, mỉm cười trong nước mắt.ㅤ
ㅤ
"Bảo bối của mẹ đã lớn thế này rồi."ㅤ
ㅤ
Minh Phỉ sững lại.ㅤ
ㅤ
Bảo bối của mẹ…ㅤ
ㅤ
Từ ngữ này chưa từng xuất hiện trong tuổi thơ của nàng. Dù là ở cô nhi viện hay trong thời gian ngắn ngủi được nhận nuôi, nàng luôn là người ít được để tâm nhất, là người có thể bị vứt bỏ bất cứ lúc nào. Dù qua phim ảnh nàng biết hai người mẹ yêu mình và không hề bỏ rơi mình, nhưng câu nói "Bảo bối của mẹ" vẫn khiến nàng ngẩn ngơ tại chỗ.ㅤ
ㅤ
Nàng để mặc Ngôn Nam Chi ôm, sau khi bình tâm lại mới khẽ gọi một tiếng.ㅤ
ㅤ
"… Mẹ."ㅤ
ㅤ
Ngôn Nam Chi hạnh phúc đến mức lại bật khóc.ㅤ
ㅤ
Bà tự biết mình và Ngọc Thanh Diêm chưa làm tròn trách nhiệm, những năm qua lúc nào cũng lo lắng cho hai bảo bối của mình. Nhưng thế giới quá lớn, vũ trụ cũng quá bao la, họ không thể quay về, chỉ có thể ngày qua ngày chờ đợi một cuộc hội ngộ không hẹn trước.ㅤ
ㅤ
May mắn thay ——ㅤ
ㅤ
Họ đã đợi được.ㅤ
ㅤ
Hơn nữa, bảo bối của bà vẫn nguyện ý nhận bà, ngay lần gặp đầu tiên đã nguyện ý gọi bà là mẹ.ㅤ
ㅤ
Bà khóc ướt đẫm vai áo Minh Phỉ, Ngọc Thanh Diêm bên cạnh kịp thời vỗ vai hai người, rồi ôm lấy cả hai vào lòng.ㅤ
ㅤ
Còn Minh Tảo Tảo hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra.ㅤ
ㅤ
Ban đầu, bé nhăn cái mặt bánh bao nhỏ, lo lắng nhìn mẹ và hai người lạ khiến mẹ rơi nước mắt kia.ㅤ
ㅤ
Chúc Nhất Kiều nhanh chóng phản ứng, bế bé lên, đi tới dưới một gốc cây khác, nhường lại thời gian và không gian cho ba mẹ con đã xa cách nhiều năm.ㅤ
ㅤ
Cô nặn nặn mặt Minh Tảo Tảo, thấp giọng giải thích cho bé nghe. Đôi mắt Minh Tảo Tảo tròn xoe, ánh sao trong mắt cũng sáng bừng lên.ㅤ
ㅤ
"Oa, vậy thì tốt quá rồi!"ㅤ
ㅤ
Chúc Nhất Kiều đáp: "Ừm, tốt lắm."ㅤ
ㅤ
Minh Tảo Tảo nhào vào lòng Chúc Nhất Kiều, thỉnh thoảng lại ngó nghiêng sang bên cạnh.ㅤ
ㅤ
—ㅤ
ㅤ
Trong khoang xe bay, Ngôn Nam Chi và Ngọc Thanh Diêm ngồi đối diện với gia đình ba người.ㅤ
ㅤ
Minh Tảo Tảo đã bắt đầu buồn ngủ. Bé rất vui và cũng đầy tò mò về hai người bà ngoại lạ mặt. Đôi mắt trong như lưu ly cứ xoay tròn nhìn chằm chằm hai người một lúc rồi không trụ vững được nữa mà thiếp đi.ㅤ
ㅤ
Thấy vậy, Ngôn Nam Chi đề nghị: "A Phỉ, để ta bế bé cho."ㅤ
ㅤ
Thực ra ban đầu khi đứng cạnh Minh Tảo Tảo, bà chỉ thấy đứa trẻ này quá đáng yêu và rất hợp duyên, sợ bé chơi một mình sẽ chạy ra mép nước nguy hiểm nên mới cùng Ngọc Thanh Diêm đứng trông chừng giúp. Không ngờ, duyên phận lại kỳ diệu như thế.ㅤ
ㅤ
Minh Phỉ đưa Minh Tảo Tảo qua, bé vừa chạm vào Ngôn Nam Chi đã nắm chặt lấy tay bà, lầm bầm nói mớ gì đó rồi ngủ say.ㅤ
ㅤ
Ngôn Nam Chi mỉm cười dịu dàng, rồi bỗng nhiên hỏi:ㅤ
ㅤ
"Nhất Kiều, ngươi là người của Vương thất Đế quốc?"ㅤ
ㅤ
Ở bờ sông, người đầu tiên họ nhận ra chính là Chúc Nhất Kiều. Danh tiếng của vị Chánh án này vang xa khắp trong và ngoài nước, từ tầng lớp cao tầng đến dân chúng hầu như không ai là không biết.ㅤ
ㅤ
Sau khi nhận nhau, Minh Phỉ giới thiệu Chúc Nhất Kiều và Minh Tảo Tảo, đồng thời giải thích rõ ngọn nguồn về vụ đánh cắp gen. Họ biết Chúc Nhất Kiều cũng là người xuyên việt thời không đến từ Đế quốc Áo Lai.ㅤ
ㅤ
Chúc Nhất Kiều thẳng thắn: "Đúng, tuy là người Vương thất, nhưng ta cũng là thành viên phái Mân Hách Tháp Ách."ㅤ
ㅤ
Ngôn Nam Chi ngắm nhìn gương mặt cô, càng thấy giống một cố nhân nên hỏi kỹ hơn một chút: "Có tiện nói rõ là gia tộc nào không?"ㅤ
ㅤ
Chúc Nhất Kiều: "Bắc cảnh Adrian."ㅤ
ㅤ
Không khí trong xe lặng đi một giây rồi lại tiếp tục lưu thông. Minh Phỉ nhận ra sự thay đổi cảm xúc của hai người mẹ, không chắc chắn hỏi: "Mẹ, có chuyện gì sao?"ㅤ
ㅤ
Ngôn Nam Chi lắc đầu, cười rạng rỡ: "Không có gì, chỉ là không ngờ, hóa ra lại là con của cố nhân."ㅤ
ㅤ
Minh Phỉ nhìn Chúc Nhất Kiều: "Cố nhân?"ㅤ
ㅤ
Chúc Nhất Kiều cũng có cùng nghi hoặc.ㅤ
ㅤ
Ngôn Nam Chi chủ động giải thích chuyện năm xưa: "Chúng ta và mẫu thân của ngươi, Đại Lệ, từng là bạn cũ."ㅤ
ㅤ
Nhắc đến chuyện cũ, bà mỉm cười: "Nếu không có những chuyện sau đó, ngươi và A Phỉ lẽ ra đã cùng nhau lớn lên."ㅤ
ㅤ
"Năm đó, ta, Thanh Diêm và Đại Lệ cùng nhau lớn lên từ nhỏ. Sau này ta và Thanh Diêm bí mật gia nhập phái Mân Hách Tháp Ách, Đại Lệ vô tình biết chuyện đã phản đối kịch liệt, khuyên chúng ta rút lui. Nàng tâm địa thiện lương, dù không khuyên được cũng không tố giác, chỉ là từ đó dần trở nên xa cách. Khi chúng ta rời Bắc cảnh thì cũng mất liên lạc."ㅤ
ㅤ
Ánh mắt Ngôn Nam Chi hiện lên sự hoài niệm: "Nàng là kẻ khẩu xà tâm phật, tuy không bao giờ trả lời tin nhắn nhưng năm thứ hai khi chúng ta đến Đông cảnh, nàng đã lén lút đến thăm chúng ta."ㅤ
ㅤ
Chúc Nhất Kiều không ngờ giữa cô và Minh Phỉ lại có duyên nợ sâu xa như thế. Cô nhớ lúc nhỏ, mẫu thân thỉnh thoảng lại nhìn một tấm ảnh cũ trong thư phòng mà thẫn thờ. Hóa ra, bà đang nhìn hai người bạn đã bị xóa sạch dấu vết kia.ㅤ
ㅤ
—ㅤ
ㅤ
Tại khách sạn, sau khi sắp xếp cho Minh Tảo Tảo ngủ ngon, Minh Phỉ nắm chặt tay Chúc Nhất Kiều, hôn lên má cô, đôi mắt cười cong cong.ㅤ
ㅤ
"Thật khéo quá, hóa ra chúng ta còn có tầng duyên phận này."ㅤ
ㅤ
Chúc Nhất Kiều cũng thấy khéo, nhưng cô cảm thấy thế vẫn chưa đủ. Lẽ ra duyên phận nên buộc chặt họ lại từ khi còn nhỏ mới tốt.ㅤ
ㅤ
Như vậy cô đã có thể gặp Minh Phỉ sớm hơn.ㅤ
ㅤ
Hiểu thấu tâm tư của cô, Minh Phỉ nghiêng người hôn cô. Họ trao nhau một nụ hôn sâu, lắng nghe nhịp tim của đối phương.ㅤ
ㅤ
Nụ hôn kết thúc, Minh Phỉ vốn hay ngượng ngùng nay lại ghé tai Chúc Nhất Kiều nói khẽ:ㅤ
ㅤ
"Ta cũng thấy chưa đủ."ㅤ
ㅤ
"Chúc Nhất Kiều, ta muốn đời đời kiếp kiếp đều ở bên cạnh ngươi."ㅤ
ㅤ
Đời người thực ra rất ngắn, nàng tham lam muốn có cả kiếp sau. Chúc Nhất Kiều hôn nàng lần nữa, trầm giọng đáp lại.ㅤ
ㅤ
"A Phỉ, ta cũng vậy."ㅤ