Sau khi liệt A lỡ có con cùng đỉnh cấp đại lão - Chương 15
Hoàng hôn mênh mông, gió thổi mưa tạnh.ㅤ
ㅤ
Minh Phỉ ngồi trên chiếc ghế mây ở chính giữa sân thượng, hai bên trái phải giàn hoa bày biện đủ loại bồn hoa muôn hình vạn trạng, hương hoa dìu dịu thấm đẫm lòng người.ㅤ
ㅤ
Nàng tháo chiếc kính gọng đen xuống, đổ phần nước trà còn sót lại trong ấm vào chén, đầu ngón tay vỗ về chiếc quai chén thanh mảnh trong suốt.ㅤ
ㅤ
Uống xong chén trà cuối cùng, Minh Phỉ đang định đi chuẩn bị bữa tối thì Minh Tảo Tảo chợt chạy tới, nũng nịu muốn nàng ôm.ㅤ
ㅤ
Minh Phỉ mỉm cười, nhẹ nhàng ôm lấy "cục bột nhỏ" vào lòng, rồi ôn tồn nhỏ tiếng hỏi bé có chuyện gì.ㅤ
ㅤ
"Mẹ ơi."ㅤ
ㅤ
"Hả?"ㅤ
ㅤ
Chiều hôm nay Minh Tảo Tảo đã chơi đùa cùng Lam Lộ Bạch và Mẫn Mạn đến tận năm giờ, lúc Minh Phỉ trở về thì Minh Tảo Tảo đã chơi mệt mà ngủ thiếp đi. Lúc này đã là sáu giờ rưỡi, Minh Tảo Tảo mới vừa tỉnh dậy một lát, bím tóc bên phải còn ngủ đến mức hơi tuột ra.ㅤ
ㅤ
Trong lòng bé ôm một con chó con nhồi bông, đôi mắt đen tròn vo linh động sáng sủa.ㅤ
ㅤ
"Dì xinh đẹp hôm nay lúc nào thì về vậy mẹ?"ㅤ
ㅤ
Minh Phỉ vẫn chưa nói cho nhóc con ngoan ngoãn trong lòng biết rằng vị dì xinh đẹp mà bé hằng mong nhớ sẽ phải rời đi một thời gian. Nàng nựng đôi má mềm mại của con gái, giọng nói khi trò chuyện so với lúc ở cùng Chúc Nhất Kiều thì ôn nhu hơn rất nhiều.ㅤ
ㅤ
"Hôm nay nàng không về đâu."ㅤ
ㅤ
Minh Tảo Tảo vội vàng ngẩng đầu hỏi: "Dì bị làm sao ạ?"ㅤ
ㅤ
"Nàng có công việc rất quan trọng phải bận rộn, giải quyết xong mới trở về được." Minh Phỉ phỏng đoán cẩn thận: "Chắc là phải bận khoảng một tuần lễ."ㅤ
ㅤ
Nghe thấy tin này, Minh Tảo Tảo hiển nhiên có chút mất mát, hàng lông mi dài dày khẽ rung động, khuôn mặt tròn nhỏ tràn đầy ba chữ "không nỡ rời".ㅤ
ㅤ
Thấy thế, Minh Phỉ hỏi: "Tảo Tảo rất thích vị dì đó sao?"ㅤ
ㅤ
Minh Tảo Tảo gật đầu: "Dạ!"ㅤ
ㅤ
Bé bắt đầu liệt kê lý do: "Dì xinh đẹp dẫn Tiểu Bảo đi tìm mẹ nè, tặng Tiểu Bảo thật nhiều quà nè, giúp Tiểu Bảo rửa tay nè, nói sẽ dẫn Tiểu Bảo đi công viên đại dương chơi nè, còn tặng Tiểu Bảo… chiếc máy chơi game cực hay kia nữa."ㅤ
ㅤ
Minh Tảo Tảo cuối cùng kết luận: "Tiểu Bảo thích dì lắm!"ㅤ
ㅤ
Sự yêu thích của trẻ con rất đơn giản và thuần túy, Minh Phỉ có thể nhìn ra Minh Tảo Tảo thực sự… rất thích Chúc Nhất Kiều, hơn nữa sự yêu thích này rõ ràng vượt xa Lam Lộ Bạch và Mẫn Mạn, mặc dù thời gian quen biết cả ba người là như nhau. Nàng không khỏi cảm thán… có lẽ đây chính là sự kỳ diệu của liên kết máu mủ.ㅤ
ㅤ
"Mẹ ơi!"ㅤ
ㅤ
"Hả?"ㅤ
ㅤ
Minh Tảo Tảo vẻ mặt ngây thơ hỏi: "Vậy mẹ có thích dì không?"ㅤ
ㅤ
Câu hỏi này đã kéo tâm tư của Minh Phỉ quay ngược về vòng xoáy bão táp mang tên Chúc Nhất Kiều, cảnh tượng lúc chia tay buổi chiều vẫn còn rõ mồn một trước mắt.ㅤ
ㅤ
"– Minh Phỉ."ㅤ
ㅤ
"– Hiện tại ngươi có người mình thích không?"ㅤ
ㅤ
Lúc đó nàng gần như ngẩn người ra.ㅤ
ㅤ
Sau khi phản ứng lại, nàng không chút do dự mà trả lời: "Không có."ㅤ
ㅤ
Khi đó bầu không khí một lần nữa rơi vào trạng thái quỷ dị, Chúc Nhất Kiều không có bất kỳ lời giải thích nào, chỉ liếc nhìn thời gian rồi đứng dậy rời đi.ㅤ
ㅤ
Lúc đi ngang qua bên cạnh nàng, bước chân của Chúc Nhất Kiều đột nhiên dừng lại.ㅤ
ㅤ
"– Minh Phỉ."ㅤ
ㅤ
Nghe vậy, nàng vừa định đứng lên thì Chúc Nhất Kiều đã nhanh hơn một bước đặt một vật lên phía bên phải của nàng.ㅤ
ㅤ
Vì sự chênh lệch giữa chiều cao và mặt bàn, Chúc Nhất Kiều hơi cúi người, và cũng chính vì thế mà nàng ngửi thấy mùi hương lạnh thanh khiết thoang thoảng kia, như ngắm hoa trong màn sương, mông lung không rõ rệt.ㅤ
ㅤ
Lúc nàng theo bản năng muốn phân tích rõ mùi hương cụ thể đó là gì thì Chúc Nhất Kiều đã thu tay về.ㅤ
ㅤ
"Vật về chủ cũ."ㅤ
ㅤ
Minh Phỉ định thần nhìn lại, mới phát hiện đó là chiếc vòng tay thắt nút hình bướm bị thất lạc trước đó. Nàng vẫn luôn nhớ chuyện bị mất vòng, nhưng vì không chắc có phải rơi ở Phòng xét xử hay không, cộng thêm việc ngại làm phiền nên vẫn chưa mở lời.ㅤ
ㅤ
Không ngờ… Chúc Nhất Kiều lại giúp nàng cầm về.ㅤ
ㅤ
Minh Tảo Tảo lại kiên trì hỏi thêm một lần nữa: "Mẹ ơi, mẹ có thích dì không?"ㅤ
ㅤ
Sự yêu thích của người trưởng thành hoàn toàn khác với trẻ nhỏ. Không thể lập tức đưa ra đáp án, Minh Phỉ quyết định nói một lời nói dối thiện ý.ㅤ
ㅤ
"Mẹ đương nhiên là thích rồi." Nàng nói, "Nước độc lập Y Minh không có ai là không thích nàng cả."ㅤ
ㅤ
Minh Tảo Tảo vỗ tay: "Tiểu Bảo cũng vậy! Mẹ ơi, vậy Tiểu Bảo có thể gọi video cho dì không?"ㅤ
ㅤ
Minh Phỉ không chút nghĩ ngợi: "Có thể chứ, nàng nhận được video của Tảo Tảo chắc sẽ vui lắm."ㅤ
ㅤ
Được cổ vũ, Minh Tảo Tảo liền gọi robot thông minh 008 ở bên cạnh.ㅤ
ㅤ
"Hoa Hoa, Tiểu Bảo nhớ dì rồi, ngươi giúp Tiểu Bảo gọi video cho dì đi nha."ㅤ
ㅤ
Minh Phỉ còn chưa kịp ngăn cản, robot 008 nhận được chỉ thị liền lập tức khởi tạo cuộc gọi video.ㅤ
ㅤ
"Được rồi, bảo bảo ^^"ㅤ
ㅤ
"Xin chờ một chút, đang gọi cho dì rồi đây."ㅤ
ㅤ
Minh Tảo Tảo cười rạng rỡ đầy mãn nguyện: "Cảm ơn Hoa Hoa ~"ㅤ
ㅤ
Lúc này đã là giờ cơm tối, Minh Phỉ cho rằng Chúc Nhất Kiều vừa tới ngoại quốc bận rộn xử lý việc đại sự thì khả năng cao sẽ không nghe máy. Nhưng sự thực lại nằm ngoài dự đoán của nàng, cuộc gọi video của 008 chỉ mới khởi tạo 5 giây đã được kết nối.ㅤ
ㅤ
Màn hình trắng hiện lên khuôn mặt của Chúc Nhất Kiều.ㅤ
ㅤ
Nàng ta dường như đang ở trong vườn sau của một buổi tiệc tối nào đó, hoa tươi khắp vườn cũng không giấu nổi vẻ sắc sảo trầm mặc giữa đôi lông mày.ㅤ
ㅤ
Minh Tảo Tảo lễ phép chào hỏi: "Dì xinh đẹp, chào buổi tối ạ."ㅤ
ㅤ
"Ừm."ㅤ
ㅤ
Đầu dây bên kia, Chúc Nhất Kiều hỏi: "Tảo Tảo ăn cơm chưa?"ㅤ
ㅤ
Minh Tảo Tảo trả lời: "Dạ vẫn chưa. Dì ơi, lúc nào dì mới về vậy ạ?"ㅤ
ㅤ
"Tiểu Bảo thích dì lắm, sẽ nhớ dì nhiều lắm đó."ㅤ
ㅤ
Bé hì hì cười một tiếng, đôi mắt cười cong cong trông như một chú mèo nhỏ tinh nghịch, sau đó từng chữ từng câu nói thật rõ ràng.ㅤ
ㅤ
"Mẹ ta cũng vậy nha, mẹ nói với Tiểu Bảo là mẹ cũng thích dì nữa."ㅤ
ㅤ
"Thích lắm thích lắm luôn ~"ㅤ
ㅤ
Vốn dĩ đang định làm "phông nền" đứng bên cạnh, Minh Phỉ bỗng dưng phát ra tiếng ho khanh kịch liệt.ㅤ
ㅤ
"Khụ khụ –"ㅤ
ㅤ
Đón lấy ánh mắt đánh giá của Chúc Nhất Kiều, Minh Phỉ quả thực lúng túng đến mức chân tay không biết để vào đâu, khuôn mặt trắng nõn cũng nhanh chóng đỏ bừng lên như bị hơi nóng bủa vây, chỉ trong chớp mắt đã thành một trái đào chín mọng.ㅤ
ㅤ
—ㅤ
ㅤ
**Lời của tác giả:**ㅤ
ㅤ
Tảo Tảo: Hi hi (๑>◡<๑)ㅤ
ㅤ
Chương này mang tính chất chuyển giao một chút, dự kiến cuối tuần mời mọi người tham gia hôn lễ của hai người họ qwq. Và nếu đã thích thì hãy bắt chước Tảo Tảo mà nói to lên nhé!!!!!!! (Ghé tai nghe trộm xem mọi người có thích gia đình ba người này không nào hi hi).ㅤ