Sau khi liệt A lỡ có con cùng đỉnh cấp đại lão - Chương 49
Đối với lời xin lỗi bất ngờ này, Minh Phỉ có vài phần không hiểu, nhưng nàng cũng không giục Chúc Nhất Kiều phải giải thích ngay lập tức, mà chỉ giống như đóa hoa chuông gió nơi góc tường, lặng lẽ chờ đợi.ㅤ
ㅤ
Dáng vẻ hiếu kỳ mà lại ngây ngô của nàng rơi vào mắt Chúc Nhất Kiều, trông giống như một chú hươu tuyết vừa linh động vừa ôn nhu.ㅤ
ㅤ
Cùng lúc đó, trận bão tuyết kéo dài không dứt trong lòng cô cũng dần có xu hướng chậm lại.ㅤ
ㅤ
Kể từ khi đảm nhận chức Chánh án tòa thẩm phán đến nay, Chúc Nhất Kiều hầu như chưa bao giờ có những giây phút chần chừ, thiếu quyết đoán như thế này.ㅤ
ㅤ
Cô mím môi, lại thấp giọng nói thêm một lần nữa:ㅤ
ㅤ
"… Minh Phỉ, xin lỗi."ㅤ
ㅤ
Minh Phỉ nhận được lời xin lỗi thì càng thêm nghi hoặc: "Tại sao ngài lại nói như vậy?"ㅤ
ㅤ
Chúc Nhất Kiều đáp: "Ban đầu vì sự việc đánh cắp gen, ta đã có ấn tượng không công bằng về ngươi. Khi Lộ Bạch nói ngươi rất ưu tú, ta đã nói ngươi là một mọt sách, một… kẻ mọt sách vô năng."ㅤ
ㅤ
"Xin lỗi, ta không nên đưa ra bình luận đầy cảm tính về ngươi khi chưa tìm hiểu rõ ràng."ㅤ
ㅤ
Cuối cùng khi mở lời lại, trong đôi mắt Chúc Nhất Kiều đã có thêm vài phần ôn nhu hiếm thấy.ㅤ
ㅤ
"Ngươi giống như đóa 'Trác Lan Thanh Mộng', không cần bất kỳ ai phải phán xét."ㅤ
ㅤ
"Trác Lan Thanh Mộng" là ngôi sao chủ chốt trong triển lãm đá quý của ba nước vào năm ngoái. Nó được mệnh danh là viên kim cương xanh tự nhiên đẹp nhất thế kỷ này, tựa như một giấc mộng chèo thuyền trên làn sóng xanh biếc mênh mông. Vì cực kỳ quý hiếm nên nó không được đem ra mua bán, sau khi cấp cao thương lượng, cuối cùng nó được gửi gắm tại bảo tàng quốc gia của nước Y Minh độc lập.ㅤ
ㅤ
Minh Phỉ hiểu được lời khen ngợi ẩn dụ của Chúc Nhất Kiều. Rằng nàng tỏa sáng và rực rỡ như viên kim cương ấy.ㅤ
ㅤ
Trong khoảng thời gian ngắn mà vừa nhận được lời xin lỗi lẫn khen ngợi, Minh Phỉ ngại ngùng mỉm cười, để lộ lúm đồng tiền nhỏ bên má phải.ㅤ
ㅤ
"Cảm ơn tỷ tỷ."ㅤ
ㅤ
Nàng nói: "Không sao đâu, vì lúc đó trong lòng ta cũng âm thầm thấy Chúc Chánh án…"ㅤ
ㅤ
Chúc Nhất Kiều hỏi: "Chúc Chánh án làm sao?"ㅤ
ㅤ
Minh Phỉ cười đến híp cả mắt, để bầu không khí thêm thoải mái, nàng cố ý nói quá lên một chút:ㅤ
ㅤ
"Cảm thấy Chúc Chánh án thật đáng ghét, dùng súng chỉ vào đầu ta, tống ta vào phòng giam đã đành, giải trừ nghi ngờ rồi mà vẫn không chịu buông tha cho ta." Minh Phỉ nói vừa đủ rồi dừng lại, "Cho nên lúc đó chúng ta đều có vấn đề về tâm trạng như nhau, thực sự không sao đâu tỷ tỷ."ㅤ
ㅤ
"Những chuyện đó ta đều không để tâm, huống hồ sau đó tỷ tỷ còn giúp đỡ ta rất nhiều."ㅤ
ㅤ
Vừa dứt lời, cửa phòng bỗng vang lên tiếng động lạ. Qua màn hình hệ thống liên kết, Minh Phỉ nhìn thấy người đứng ngoài cửa chính là Minh Tảo Tảo.ㅤ
ㅤ
Hai người liếc nhìn nhau rồi cùng bước về phía cửa phòng hộ thông minh. Cửa tự động mở ra, Minh Phỉ cúi người ôm lấy một đoàn nhỏ xíu là Minh Tảo Tảo, ôn tồn hỏi sao bé lại tỉnh dậy rồi tìm tới đây?ㅤ
ㅤ
Minh Tảo Tảo nằm trên vai Minh Phỉ, giọng ngái ngủ nói: "Tiểu Bảo nằm mơ, tỉnh dậy không thấy mẹ đâu. Tiểu Bảo hỏi Hoa Hoa (robot), Hoa Hoa nói không biết. Tiểu Bảo lo cho mẹ nên đi thang máy lên đây, muốn nhờ dì giúp Tiểu Bảo tìm mẹ."ㅤ
ㅤ
Tối nay đi hơi vội nên Minh Phỉ không mang điện thoại, Minh Tảo Tảo có gọi điện nàng cũng không nhận được. Nàng nhỏ giọng giải thích với bé, đồng thời khen bé là một em bé dũng cảm.ㅤ
ㅤ
Lúc này Minh Tảo Tảo đã hết buồn ngủ, được mẹ khen thì vui rạo rực, đôi mắt đen tròn xoe chớp chớp.ㅤ
ㅤ
Đây là lần đầu tiên bé tới phòng ngủ của Chúc Nhất Kiều. Bé không tự ý đánh giá hay nghịch ngợm, mà bất chợt vươn tay muốn Chúc Nhất Kiều ôm.ㅤ
ㅤ
Chúc Nhất Kiều vừa đón lấy Minh Tảo Tảo, bé đã nhìn cô đầy mong chờ hỏi:ㅤ
ㅤ
"Dì ơi, Tiểu Bảo có thể ngủ cùng dì không?"ㅤ
ㅤ
Chúc Nhất Kiều không do dự: "Được."ㅤ
ㅤ
Minh Tảo Tảo nở nụ cười hạnh phúc: "Vậy mẹ cũng có thể chứ ạ?"ㅤ
ㅤ
"Tiểu Bảo rất thích dì, mẹ cũng rất thích dì. Trong rừng các bạn gấu nhỏ ngủ cùng nhau, thỏ nhỏ ngủ cùng nhau, mèo nhỏ chó nhỏ cũng ngủ cùng nhau mà. Tiểu Bảo ngủ ở giữa, dì và mẹ ngủ hai bên nha~"ㅤ
ㅤ
Minh Phỉ đứng bên cạnh như bị túm trúng đuôi thỏ, đang cuống cuồng tìm lý do để lảng tránh chủ đề này, thì giọng của Chúc Nhất Kiều đã vang lên trước một bước.ㅤ
ㅤ
"Được."ㅤ
ㅤ
Trong nháy mắt, Minh Tảo Tảo cười rạng rỡ hơn cả hoa: "Tuyệt quá! Cảm ơn dì!"ㅤ
ㅤ
Sau khi đạt thành thống nhất, một lớn một nhỏ bắt đầu trò chuyện sang chủ đề khác. Để lại Minh Phỉ như chú thỏ đâm đầu vào tường đến choáng váng, mắt nổ đom đóm.ㅤ
ㅤ
Đến lúc lên giường nghỉ ngơi, em bé mềm mại nằm giữa hai người. Minh Phỉ nằm bên phải, loáng thoáng vẫn cảm nhận được từng sợi hương gỗ đang tỏa ra, nhưng rất nhanh sau đó lại tan biến ngay khi nàng vừa nhận ra.ㅤ
ㅤ
Nàng thấy hơi lạ, nhưng vì tình cảnh hiện tại nên không hỏi nhiều, bắt đầu kể cho Minh Tảo Tảo nghe câu chuyện trước khi ngủ đã thuộc lòng.ㅤ
ㅤ
"Gấu nhỏ bắc cầu gỗ, thiên nga trên dòng sông…"ㅤ
ㅤ
Khác với mọi khi, đêm nay người nghe có thêm Chúc Nhất Kiều.ㅤ
ㅤ
Điều này làm Minh Phỉ thấy thẹn thùng, nàng hạ giọng thật thấp và không dùng tay làm kịch bóng như trước nữa.ㅤ
ㅤ
Bất kể lúc nào, Minh Tảo Tảo luôn là "fan cuồng" trung thành nhất của Minh Phỉ. Nghe xong truyện, bé hỏi vài câu rồi khen mẹ kể hay quá trời.ㅤ
ㅤ
Sau một hồi líu lo, Minh Tảo Tảo ngoan ngoãn chúc hai người lớn ngủ ngon.ㅤ
ㅤ
Minh Phỉ dịu dàng đáp: "Ngủ ngon."ㅤ
ㅤ
Ngoài cửa sổ tuyết vẫn rơi dày. Khi Minh Tảo Tảo đã ngủ say ở giữa, Minh Phỉ vốn tưởng đêm nay mình sẽ mất ngủ. Bởi đây không chỉ là môi trường xa lạ như ở khách sạn Thái Á, mà còn là lãnh địa riêng tư của Chúc Nhất Kiều.ㅤ
ㅤ
Nhưng thực tế, trong hương thơm thanh nhã của chăn gối, nàng nhanh chóng chìm vào giấc ngủ và có một giấc mơ đẹp.ㅤ
ㅤ
Giữa tháng mười một tại nước Y Minh độc lập, trời đã vào đầu đông.ㅤ
ㅤ
Sắc tuyết mênh mông không át được ánh dương sắp ló rạng. Khi chân trời hửng sáng, Minh Phỉ trong phòng ngủ chính ở tầng ba dần tỉnh giấc.ㅤ
ㅤ
Nàng ngồi dậy, xác định Minh Tảo Tảo vẫn đang ngủ ngon lành ở giữa, nàng và Chúc Nhất Kiều vẫn bình an vô sự, không có bất kỳ sự cố mất khoảng cách nào xảy ra, lúc này tảng đá trong lòng nàng mới thực sự hạ xuống.ㅤ
ㅤ
Kỳ nghỉ lễ pháp định đã kết thúc, thời khóa biểu của Đại học Q có chút điều chỉnh, nên đối với Minh Phỉ, hôm nay nàng vẫn có thể nghỉ thêm một ngày.ㅤ
ㅤ
Nàng không gây ra bất kỳ tiếng động nào, rón rén xuống giường xỏ giày. Trở về tầng hai vệ sinh cá nhân xong, nàng đi xuống tầng một thì gặp Tuyết Tâm cũng dậy sớm.ㅤ
ㅤ
"Chào buổi sáng, Tiểu Phỉ lão sư."ㅤ
ㅤ
"Chào buổi sáng, Tuyết Tâm tỷ."ㅤ
ㅤ
Tuyết Tâm thuận miệng hỏi: "Tảo Tảo chưa tỉnh sao?"ㅤ
ㅤ
"Vâng." Minh Phỉ đáp, "Các nàng vẫn còn đang ngủ."ㅤ
ㅤ
Tuyết Tâm dừng bước, nụ cười dần hiện rõ: "Các nàng?"ㅤ
ㅤ
Đối mặt với ẩn ý của Tuyết Tâm, bộ não của Minh Phỉ hoạt động hết công suất, lập tức nặn ra một cái cớ.ㅤ
ㅤ
"Vâng, Tảo Tảo chưa tỉnh, lúc ta xuống đây cũng không thấy Chúc Chánh án nên đoán là mọi người vẫn đang ngủ."ㅤ
ㅤ
Sống qua nhiều năm tận thế, Tuyết Tâm đã gặp đủ loại người, hiểu thấu sự đáng sợ của lòng người. Nghe cái lý do gượng gạo này, nàng cảm thấy vị Alpha nhỏ này trong nhà bạn mình… quá đỗi đáng yêu. Tính cách này thực sự hợp làm giảng viên đại học nghiên cứu khoa học, chứ nếu quăng vào thương trường hay chính trường, chắc chắn sẽ là chú thỏ bị bầy sói săn đuổi.ㅤ
ㅤ
Tất nhiên, những suy nghĩ này là vì nàng chưa thấy lúc Minh Phỉ nổ súng quyết đoán và gọn gàng thế nào.ㅤ
ㅤ
Nàng hứng thú quan sát Minh Phỉ, nhớ lại lời bạn mình nói, thực sự tìm không ra điểm nào chứng minh người trước mặt là Alpha.ㅤ
ㅤ
Cán cân trong lòng nàng lại nghiêng thêm một chút. Nàng không trêu Minh Phỉ nữa, giả vờ tin lời nàng: "Vậy sao."ㅤ
ㅤ
"Vâng."ㅤ
ㅤ
Minh Phỉ chào tạm biệt rồi đi hướng về phía nhà bếp.ㅤ
ㅤ
Đầu bếp mới của biệt thự đã có mặt, thấy nàng đến thì hơi ngạc nhiên. Minh Phỉ lễ phép chào hỏi và giải thích vài câu đơn giản.ㅤ
ㅤ
Trong thời gian sau đó, vị đầu bếp thỉnh thoảng lại giúp đỡ và chỉ điểm cho Minh Phỉ một chút. Đến khi Chúc Nhất Kiều và Minh Tảo Tảo xuống lầu, Minh Phỉ đã nấu xong món cháo táo ngọt mà bé thích.ㅤ
ㅤ
Đây là món cháo Minh Tảo Tảo yêu nhất, được Minh Phỉ đặc chế riêng theo khẩu vị và dinh dưỡng của bé. Cháo thơm ngọt, mềm mịn, vừa có vị ngọt của táo, vừa có hương vị nguyên bản của bảy loại nguyên liệu khác.ㅤ
ㅤ
Bữa sáng hôm đó Minh Tảo Tảo ăn no căng bụng, không ngớt lời khen tay nghề của mẹ. Tuyết Tâm ngồi bên cạnh thỉnh thoảng cũng góp vui khen ngợi.ㅤ
ㅤ
Sau bữa sáng, Minh Phỉ vào thư phòng xử lý công việc trong hai tiếng.ㅤ
ㅤ
Nàng định dùng thời gian rảnh còn lại để tiếp tục làm lan cổ Đào Diện Lục Lạc tặng Chúc Nhất Kiều, nhưng nghĩ tới việc sau khi đi công tác về vẫn chưa dành thời gian chơi với con, nàng liền đóng cửa phòng dụng cụ, đi xuống phòng khách tầng một.ㅤ
ㅤ
Lúc này mới hơn 11 giờ, Minh Tảo Tảo đang ngồi bên cửa sổ sát đất xếp gỗ, trông như một cây nấm nhỏ yên tĩnh. Bé định hỏi robot 008 xem bao giờ tuyết ngừng rơi thì thấy mẹ đi xuống.ㅤ
ㅤ
Mắt Minh Tảo Tảo sáng rực, lập tức bỏ đống gỗ xuống, quên sạch câu hỏi ban nãy.ㅤ
ㅤ
"Mẹ ơi~"ㅤ
ㅤ
"Ừ, Tảo Tảo xếp xong chưa?"ㅤ
ㅤ
Bé lắc đầu: "Vẫn chưa ạ, mẹ xếp cùng Tiểu Bảo nhé?"ㅤ
ㅤ
"Được chứ."ㅤ
ㅤ
Minh Phỉ cùng bé xếp gỗ, theo lệ cũ, hai mẹ con thi đấu xem ai xếp nhanh hơn, người chậm sẽ bị phạt.ㅤ
ㅤ
Và "Tiểu Phỉ lão sư" – giảng viên ưu tú của đại học danh giá nhất nước Y Minh – hầu như lần nào cũng thua.ㅤ
ㅤ
Lần này cũng không ngoại lệ. Minh Tảo Tảo hoàn thành trước, phát hiện mẹ lại thua, bé đưa ra một hình phạt rất đáng yêu.ㅤ
ㅤ
"Vậy mẹ làm hổ con, Tiểu Bảo làm mẹ của mèo con."ㅤ
ㅤ
Minh Phỉ cười đáp: "Được luôn."ㅤ
ㅤ
Thế là…ㅤ
ㅤ
Chúc Nhất Kiều vừa về đến nhà, đi ngang qua vườn hoa nhìn vào cửa sổ sát đất thì tình cờ thấy cảnh này.ㅤ
ㅤ
Minh Tảo Tảo mặc bộ đồ lông màu cam nhạt, mặt vẽ vài sợi râu, đầu đội bờm tai mèo, trông chẳng khác nào một chú mèo mướp nhỏ đang giương nanh múa vuốt.ㅤ
ㅤ
Còn Minh Phỉ đối diện bé, mặt cũng vẽ râu, giữa trán trắng ngần còn viết một chữ "Vương" màu đen. Khi Minh Tảo Tảo lao về phía nàng, nàng liền giả vờ làm một con hổ dữ hung tợn.ㅤ
ㅤ
Nhưng ngay giây tiếp theo khi đón được bé vào lòng, "con hổ dữ" Minh Phỉ liền bật cười rạng rỡ. Đó là nụ cười trong sáng, hạnh phúc, không chút ưu phiền, tràn đầy sức sống như mùa xuân vậy.ㅤ
ㅤ
Chúc Nhất Kiều dừng bước, mãi đến khi gió tuyết tạt qua vai, cô mới đi vòng đường khác vào phòng khách.ㅤ
ㅤ
Sau trò xếp gỗ, Minh Phỉ lại chiều theo ý con chơi trò trốn tìm. Phạm vi trò chơi chỉ giới hạn trong phòng khách chính, vòng đầu tiên Minh Phỉ đi tìm.ㅤ
ㅤ
Trước khi bắt đầu, nàng dặn bé tuyệt đối không được chạy ra ngoài vì trời tuyết rất lạnh. Minh Tảo Tảo hứa sẽ ngoan ngoãn nghe lời.ㅤ
ㅤ
Minh Phỉ đeo băng bịt mắt, sau khi đếm ngược kết thúc, nàng cười thông báo: "Bắt đầu tìm nhé!"ㅤ
ㅤ
Ngay sau đó, nàng nghe thấy tiếng Minh Tảo Tảo đáp lại đầy phấn khích: "Dạ được ạ!"ㅤ
ㅤ
Hoàn toàn để lộ vị trí của mình mà không hề hay biết.ㅤ
ㅤ
Nụ cười trên môi Minh Phỉ càng đậm, nàng cố tình đi ngược hướng với bé để bé chơi được lâu và vui hơn.ㅤ
ㅤ
Nàng thoải mái chơi đùa như vậy là vì tin rằng Chúc Nhất Kiều không có nhà. Lúc sáng đi, Chúc Nhất Kiều bảo tối mới về.ㅤ
ㅤ
Vì quá chìm đắm vào trò chơi và quá yên tâm, Minh Phỉ bỏ qua những tiếng động nhỏ. Khi nàng đi tới cạnh sofa, nàng biết bé đang trốn ở hướng khác nhưng vẫn giả vờ ôm chầm lấy phía trước.ㅤ
ㅤ
"Bắt được con rồi nhé!"ㅤ
ㅤ
Kết quả…ㅤ
ㅤ
Mèo con bỗng biến thành Đại miêu.ㅤ
ㅤ
Nàng vừa vặn ôm trọn lấy Chúc Nhất Kiều, người chẳng biết đã xuất hiện ở phòng khách từ lúc nào.ㅤ
ㅤ
Sau khi ôm đầy vòng tay, Minh Phỉ nhận ra có gì đó sai sai, tay trái chưa kịp buông ra thì tay phải đã vội vàng tháo băng bịt mắt xuống.ㅤ
ㅤ
Bốn mắt chạm nhau, trong không khí bất chợt bùng nổ hương tin tức tố, bao trùm lấy vị trí của Minh Phỉ.ㅤ
ㅤ
Chúc Nhất Kiều trong vòng tay nàng đang mặc bộ đồng phục tòa án, trông như thể sắp rút còng tay ra để khóa chặt lấy Minh Phỉ đang bị tin tức tố bao vây.ㅤ
ㅤ
Minh Phỉ thấp giọng hỏi: "Tỷ tỷ, ngài sao vậy?"ㅤ
ㅤ
Chúc Nhất Kiều không nói một lời.ㅤ
ㅤ
Hương gỗ nồng nàn hơn bao giờ hết, không ngừng tiết lộ sự dị thường, giống như lời cảnh báo cuối cùng trước khi cuộc săn bắt đầu. Rõ ràng là dấu hiệu của kỳ tình nhiệt đang ập đến.ㅤ
ㅤ
Nhưng Minh Phỉ vẫn tin chắc vào thân phận Alpha của người trước mắt. Nàng chưa bao giờ nghĩ rằng, vị Thượng tá Chúc – người từng là "át chủ bài" của quân đội, người nắm giữ nhiều kỷ lục bắn tỉa và chiến đấu – lại để tình cảnh hiện tại trở nên như thế này.ㅤ
ㅤ
Tại sao cô ấy lại tiến gần đến vậy?ㅤ
ㅤ
Tại sao không tránh né?ㅤ
ㅤ
Tại sao lại tùy ý để nàng ôm?ㅤ
ㅤ
Từ đầu đến cuối, Minh Phỉ đều tự nhiên coi chú Đại miêu đang ẩn mình trên cao nguyên tuyết này như một chú mèo nhỏ đang sưởi nắng dưới mặt trời mà đối đãi.ㅤ
ㅤ
Nàng lo lắng, ướm lời hỏi: "Là… kỳ mẫn cảm sao?"ㅤ