Sau khi liệt A lỡ có con cùng đỉnh cấp đại lão - Chương 55
Tai Minh Phỉ "xoạt" một cái đỏ bừng lên.ㅤ
ㅤ
Sau khi ý thức được tối qua rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nàng đem mọi chuyện xâu chuỗi lại với nhau.ㅤ
ㅤ
Bắt đầu là việc nàng uống món đồ uống mà robot 0619 mang đến, vì không chịu nổi tửu lượng nên trực tiếp say đến mức rối rắm hỗn loạn, mà Chúc Nhất Kiều vừa trở về từ tòa án thẩm phán lại đúng lúc gặp được nàng trong cơn say.ㅤ
ㅤ
Tiếp đó, chẳng biết vì sao… nàng bỗng nhiên kéo Chúc Nhất Kiều lại, còn trực tiếp kéo cô ngồi lên đùi mình, dùng tay quấn lấy không cho đối phương rời đi.ㅤ
ㅤ
Có lẽ mối quan hệ của họ qua thời gian chung sống đã có sự hòa hoãn và thay đổi, Chúc Nhất Kiều không hề rút súng chỉ vào đầu nàng, mà trong những câu hỏi sau đó, cô còn vô cùng khẳng định nói rằng họ là bạn bè.ㅤ
ㅤ
Điều quan trọng nhất chính là ——ㅤ
ㅤ
Chúc Nhất Kiều đã thẳng thắn thừa nhận với nàng, rằng cô chính là "Một Ly Chỉ Khâu".ㅤ
ㅤ
Là người bạn đầu tiên mà nàng quen biết từ rất sớm và vô cùng trân trọng.ㅤ
ㅤ
Cuối cùng, sau khi nhận ra nhau, nàng vì niềm vui sướng khi gặp lại sau bao năm xa cách mà ôm chặt Chúc Nhất Kiều không buông tay, không chỉ gọi Chúc Nhất Kiều là "mèo con", mà còn… dùng gò má phải của mình áp vào gò má trái của Chúc Nhất Kiều, trước khi mệt mỏi đến mức mí mắt díp lại vì buồn ngủ, nàng còn lưu luyến nói với cô.ㅤ
ㅤ
"Ta buồn ngủ rồi, mèo con không được đi đâu đấy."ㅤ
ㅤ
Mỗi một chuyện trong số này đều khiến Minh Phỉ xấu hổ và quẫn bách đến mức chỉ muốn trốn biệt vào phòng ngủ, đợi đến khi sắp xếp lại được mớ tâm tư hỗn độn mới dám ra ngoài.ㅤ
ㅤ
Nhưng nàng không có cơ hội đó.ㅤ
ㅤ
Bởi vì ngay lúc này đây, người mà tối qua nàng ôm chặt không buông đang đứng trước mặt nàng, ung dung thong thả đánh giá nàng, nhìn sắc đỏ từ tai lan dần ra đuôi mắt, gò má, thậm chí là xuống tận cổ.ㅤ
ㅤ
Khi nàng sắp sửa "bốc cháy" vì ngượng ngùng, Chúc Nhất Kiều – người vốn đang giữ thế tấn công – lại chủ động lùi một bước.ㅤ
ㅤ
"Nhớ uống canh giải rượu."ㅤ
ㅤ
Nói xong, cô liền xoay người rời đi, chỉ để lại robot 0619 đang bưng canh giải rượu đứng ngây ra tại chỗ. Màn hình của 0619 hiện lên biểu tượng nụ cười, sau khi phát hiện gò má Minh Phỉ đỏ rực và lộ vẻ luống cuống, nó tự động khởi động chế độ quan tâm và lo lắng hỏi.ㅤ
ㅤ
"Thầy Tiểu Phỉ, ngươi làm sao vậy?"ㅤ
ㅤ
Âm thanh máy móc nghịch ngợm vang lên, Minh Phỉ hoàn hồn hỏi lại.ㅤ
ㅤ
"Ta không sao. Món đồ uống tối qua ngươi đưa cho ta là rượu à?"ㅤ
ㅤ
0619 nói: "Là nước trái cây mà, chỉ là quả thực có chứa cồn. Nhưng ta đã đo lường rồi, hàm lượng cồn của nó rất thấp."ㅤ
ㅤ
Minh Phỉ im lặng, dù sao thì nàng cũng sẽ không để có lần sau nữa. Nàng uống cạn chén canh giải rượu, đang định xoay người về phòng ngủ để tĩnh tâm một chút, 0619 đã kịp thời nhắc nhở.ㅤ
ㅤ
"Thầy Tiểu Phỉ, Chánh án Chúc dặn ngươi mười lăm phút sau xuống lầu ăn điểm tâm."ㅤ
ㅤ
Đôi mắt tròn của 0619 biến thành hai dấu hỏi chấm: "Thầy Tiểu Phỉ, mặt ngươi sao lại đỏ thế kia? Có phải điều hòa trong biệt thự chỉnh nhiệt độ cao quá không?"ㅤ
ㅤ
Minh Phỉ lắc đầu, đưa ra một chỉ thị cho 0619. Nhận lệnh xong, 0619 lập tức chạy xuống lầu tìm robot 008 chơi.ㅤ
ㅤ
Hành lang trở lại với sự tĩnh lặng, Minh Phỉ đóng cửa phòng lại, vùi đầu vào chiếc gối trên sofa. Nàng vừa mừng vừa sợ, vui vì bản thân và người bạn cũ đã tương phùng tại dị thời không này, nhưng cũng giật mình, xấu hổ và không biết làm sao trước những cử chỉ mạo phạm tối qua.ㅤ
ㅤ
Chúc Nhất Kiều chính là "Một Ly Chỉ Khâu".ㅤ
ㅤ
Sự thật này khiến nàng liên tưởng đến món quà là đóa hoa hồng xanh sống mãi kia. Nàng ngẩng đầu đứng dậy, đi đến trước giá sưu tập trong thư phòng, tỉ mỉ quan sát đóa hoa hồng xanh nhân tạo rực rỡ dưới dải ngân hà, nơi mà nhật nguyệt cùng tồn tại.ㅤ
ㅤ
Nàng nghĩ, hóa ra đó không phải là trùng hợp.ㅤ
ㅤ
Là vì Một Ly Chỉ Khâu năm xưa vẫn còn nhớ nàng từng chia sẻ về cuốn sách "Hoa Hồng Và Tình Yêu".ㅤ
ㅤ
Ngoài cuốn sách đó ra, còn có cả những câu hỏi dồn dập sau khi thấy chậu lan hồ điệp xanh trước đây, tất cả đều chứa đựng sự khác thường.ㅤ
ㅤ
Nàng lẽ ra nên nghĩ đến từ sớm, là do nàng quá chậm chạp.ㅤ
ㅤ
Ánh sao lưu chuyển trên những cánh hoa hồng ở vị trí trung tâm, Minh Phỉ không nói rõ được cảm xúc lúc này là gì, nhưng không thể phủ nhận rằng nàng thấy rất hạnh phúc vì Chúc Nhất Kiều chính là Một Ly Chỉ Khâu. Nàng tựa vào tường, lấy điện thoại ra mở giao diện trò chuyện với Chúc Nhất Kiều, sau một hồi do dự ngắn ngủi, nàng gửi đi hai biểu tượng cảm xúc.ㅤ
ㅤ
[ Hình ảnh mèo con xin lỗi.gif ]ㅤ
ㅤ
[ Hình ảnh mèo con dâng cá lớn.gif ]ㅤ
ㅤ
[ Tỷ tỷ, chuyện tối qua ta đều nhớ ra cả rồi. Xin lỗi nhé, ta không biết trong ly đồ uống đó có chứa cồn. Về tất cả những việc ta đã làm sau khi uống say, ta đều xin lỗi ngươi. ]ㅤ
ㅤ
Minh Phỉ nảy sinh một chút căng thẳng khó hiểu, ánh mắt không rời khỏi màn hình.ㅤ
ㅤ
Thông báo tin nhắn mới vang lên, câu trả lời của Chúc Nhất Kiều lập tức hiện đến.ㅤ
ㅤ
[ Tại sao phải xin lỗi? ]ㅤ
ㅤ
Minh Phỉ thực ra không muốn nhớ lại những cử chỉ quá giới hạn kia, nhưng vẫn thành thật biên tập tin nhắn kể lại chuyện tối qua. Khi nàng đang xóa đi viết lại mãi không xong, tin nhắn của Chúc Nhất Kiều đã gửi tới trước một bước.ㅤ
ㅤ
[ Tối qua ngươi rất ngoan. ]ㅤ
ㅤ
[ Xuống ăn điểm tâm đi. ]ㅤ
ㅤ
Nhịp tim của Minh Phỉ nhanh hơn một chút so với lúc trước.ㅤ
ㅤ
Ngoan?ㅤ
ㅤ
Rõ ràng là chẳng ngoan chút nào.ㅤ
ㅤ
Thậm chí đã đến mức quấy nhiễu rồi.ㅤ
ㅤ
Nàng chớp mắt, quyết định tạm thời bỏ qua đề tài này. Sau khi xóa sạch đoạn văn bản đang soạn thảo, nàng chỉ gửi lại một biểu tượng cảm xúc đơn giản.ㅤ
ㅤ
[ Hình ảnh mèo con đang chạy trốn tốc độ cao.jpg ]ㅤ
ㅤ
Đây là điểm trọng yếu được nhắc đến trong cuốn sách bán chạy về kỹ năng giao tiếp xã hội: khi ngươi không biết nên trả lời thế nào nhưng lại không thể không trả lời, thì hãy dùng một biểu tượng cảm xúc vạn năng là được.ㅤ
ㅤ
Minh Phỉ ghi nhớ rất kỹ điểm này và thực hiện vô cùng đúng lúc.ㅤ
ㅤ
Mỗi bước chân từ thư phòng tầng hai xuống phòng ăn đều khiến nhịp tim của Minh Phỉ tăng dần.ㅤ
ㅤ
Nàng liếc nhìn vòng đeo tay đo tin tức tố, khi phát hiện nhịp tim sắp vượt mức cảnh báo, nàng dừng lại hít sâu mấy lần.ㅤ
ㅤ
Nàng cảm thấy có chút kỳ lạ, vì nàng cũng không căng thẳng đến mức độ này. Nếu dùng tỷ lệ phần trăm để hình dung, sự căng thẳng chỉ chiếm 10%, còn lại 70% là niềm vui, 20% là sự xấu hổ quẫn bách do hành vi say rượu tối qua mang lại.ㅤ
ㅤ
Hơn nữa, ngoài việc nhịp tim sắp vượt mức, vòng đeo tay còn đo được tin tức tố của nàng cũng có sự gợn sóng nhẹ.ㅤ
ㅤ
Có lẽ là do vẫn chưa hoàn toàn học được cách khống chế tin tức tố nên mới dẫn đến những đợt sóng nhỏ này, Minh Phỉ thầm nghĩ.ㅤ
ㅤ
Vì còn có chuyện quan trọng hơn, nàng cũng không mấy bận tâm đến sự xao động nhỏ nhặt này.ㅤ
ㅤ
Khi đi đến phòng ăn, bữa sáng vừa vặn được bày biện xong. Minh Phỉ không dám nhìn Chúc Nhất Kiều đang ngồi ở ghế chủ tọa, chỉ bước nhanh tới vị trí của mình rồi ngồi xuống.ㅤ
ㅤ
Tuyết ngoài cửa sổ sắp ngừng rơi.ㅤ
ㅤ
Đợi sau khi robot 008 rời đi, Minh Phỉ mới ngẩng mắt nhìn Chúc Nhất Kiều, và Chúc Nhất Kiều cũng vừa hay đang nhìn nàng. Khoảnh khắc bốn mắt chạm nhau, gió cuốn theo những bông tuyết bay vụt qua, làm những đóa hoa trong vườn rung rinh không ngớt.ㅤ
ㅤ
Giọng Minh Phỉ hơi thấp, lộ ra vài phần ngượng nghịu.ㅤ
ㅤ
"…Tỷ tỷ."ㅤ
ㅤ
"Ừm."ㅤ
ㅤ
Minh Phỉ để lộ một nụ cười vừa ngại ngùng vừa nhẹ nhàng: "Ta rất vui vì có thể thực sự được gặp ngươi."ㅤ
ㅤ
Nếu là lúc mười mấy tuổi, dù Minh Phỉ có ngại ngùng nội tâm đến đâu, đại khái nàng vẫn sẽ trao cho Một Ly Chỉ Khâu một cái ôm khi thực sự gặp mặt. Nhưng hiện tại nàng đã hai mươi lăm tuổi, mọi niềm vui, kinh ngạc, kích động đều hóa thành một câu "Ta rất vui vì được gặp ngươi" vào giây phút tương phùng này.ㅤ
ㅤ
Là thực sự rất vui vẻ.ㅤ
ㅤ
Nếu là trước đây, nàng sẽ viết ngày hôm nay vào nhật ký, và bây giờ cũng vậy.ㅤ
ㅤ
Nghe vậy, Chúc Nhất Kiều không hề che giấu mà nhìn chằm chằm vào nàng.ㅤ
ㅤ
"Không hỏi ta tại sao lại lẳng lặng xóa tài khoản mà không nói lời nào sao?"ㅤ
ㅤ
Minh Phỉ ngậm ý cười: "Không quan trọng, ta cũng chưa bao giờ trách tỷ tỷ."ㅤ
ㅤ
Nàng giải thích: "Tỷ tỷ là thành viên Hoàng thất, lại là người ủng hộ phe Manhatan, khó tránh khỏi sẽ có những lúc thân bất do kỷ. Hơn nữa, ta đã nhận được câu trả lời mà mình rất muốn rồi, đóa hoa hồng xanh ngươi tặng cũng đã nói lên suy nghĩ của ngươi."ㅤ
ㅤ
Thế giới rộng lớn như vậy, họ có thể tương phùng đã là một chuyện vô cùng may mắn, huống chi cả hai đều chưa từng quên mất đối phương.ㅤ
ㅤ
Bầu trời đen kịt như khung vải lộ ra ánh sáng mờ ảo, báo hiệu trận tuyết rơi cả đêm này có lẽ sẽ sớm ngừng lại.ㅤ
ㅤ
Minh Phỉ đang định húp cháo thì video của Minh Tảo Tảo đột ngột nhảy ra.ㅤ
ㅤ
Nàng kết nối video, trên màn hình hiện lên khuôn mặt tròn nhỏ của Minh Tảo Tảo, âm thanh cũng theo đó vang lên.ㅤ
ㅤ
"Mẹ ơi!"ㅤ
ㅤ
"Ừm." Minh Phỉ ôn nhu hỏi, "Tảo Tảo ăn sáng chưa?"ㅤ
ㅤ
"Tiểu Bảo ăn rồi ạ!"ㅤ
ㅤ
Minh Tảo Tảo tiếp tục liến thoắng: "Mẹ ơi, lát nữa mẹ đến đón Tiểu Bảo có được không?"ㅤ
ㅤ
"Được chứ." Minh Phỉ hỏi, "Mấy giờ nào?"ㅤ
ㅤ
"11 giờ ạ!"ㅤ
ㅤ
"Vậy chúng ta hẹn 11 giờ gặp nhé."ㅤ
ㅤ
"Vâng ạ!"ㅤ
ㅤ
Sau khi Minh Tảo Tảo tắt video, Chúc Nhất Kiều lên tiếng: "Ta cùng ngươi đi đón Tảo Tảo."ㅤ
ㅤ
"Được."ㅤ
ㅤ
Minh Phỉ vừa định đổi chủ đề, nhưng thoáng thấy vòng đeo tay đo tin tức tố của Chúc Nhất Kiều bỗng nhiên sáng lên. Nàng định hỏi nguyên nhân thì Chúc Nhất Kiều đã đứng dậy.ㅤ
ㅤ
"Ta còn chút việc chưa xử lý xong, ngươi ăn sáng xong thì nghỉ ngơi một lát đi."ㅤ
ㅤ
Minh Phỉ gật đầu: "Ừm, vậy tỷ tỷ cứ bận việc trước đi."ㅤ
ㅤ
Phòng ăn rộng rãi chỉ còn lại một mình Minh Phỉ, nàng thưởng thức cảnh sắc trong vườn hoa, ánh mắt liên tục nhìn về phía những cây bách hợp Lam Phỉ Á mới được trồng.ㅤ
ㅤ
Nửa giờ sau, tuyết ngừng rơi.ㅤ
ㅤ
—ㅤ
ㅤ
Minh Phỉ ngủ được 40 phút.ㅤ
ㅤ
Mười giờ hơn, nàng nhận được định vị từ Lam Lộ Bạch gửi tới, bèn đi vào phòng thay đồ đổi một bộ quần áo, đồng thời gửi tin nhắn cho Chúc Nhất Kiều, chuẩn bị cùng đi đón Minh Tảo Tảo.ㅤ
ㅤ
Nàng vốn tưởng Chúc Nhất Kiều đang ở tầng ba, nhận được tin nhắn trả lời mới biết đối phương đã chờ sẵn ở tầng một. Thế là nàng vội vội vàng vàng xuống lầu, nhìn thấy bóng dáng Chúc Nhất Kiều bên khung cửa sổ sát đất ở tầng một.ㅤ
ㅤ
"Tỷ tỷ."ㅤ
ㅤ
Ánh mặt trời ấm áp chiếu rọi lên người Chúc Nhất Kiều, ngay cả đôi mắt xanh vốn luôn phủ sương lạnh quanh năm cũng bớt đi vài phần băng giá.ㅤ
ㅤ
Minh Phỉ nở nụ cười với cô: "Xuất phát thôi."ㅤ
ㅤ
"Ừm."ㅤ
ㅤ
Hai người lên xe bay rời đi, dọc đường Chúc Nhất Kiều toàn tâm xử lý chuyện làm ăn, Minh Phỉ không lên tiếng quấy rầy, yên lặng đọc sách suốt mười lăm phút.ㅤ
ㅤ
Xe bay đến điểm hẹn, Minh Phỉ xuống xe trước, và sau khi Chúc Nhất Kiều xuống xe, nàng đã nắm chặt lấy tay cô. Bởi vì hiện tại đang ở bên ngoài, họ cần duy trì sự thân mật ở nơi công cộng.ㅤ
ㅤ
Bước vào trung tâm Dejade, tuyến thể của Minh Phỉ truyền đến một cơn đau nhói, cảm giác đau này hoàn toàn giống hệt với cơn đau trước khi phát sinh tin tức tố, thời gian kéo dài cũng rất ngắn.ㅤ
ㅤ
Nhưng vì đang ở bên ngoài nên Minh Phỉ không để lộ bất kỳ sự bất thường nào, nàng nắm tay Chúc Nhất Kiều đi thẳng thang máy lên tầng mười chín. Họ vừa đi đến dưới bức tranh sơn dầu lơ lửng thì Lam Lộ Bạch cũng vừa lúc dắt Minh Tảo Tảo đi ra.ㅤ
ㅤ
Minh Tảo Tảo nhìn thấy họ, lập tức buông tay Lam Lộ Bạch ra chạy về phía hai người.ㅤ
ㅤ
"Mẹ ơi! Dì xinh đẹp!"ㅤ
ㅤ
Minh Phỉ đón lấy con bé, xoa xoa cái đầu nhỏ.ㅤ
ㅤ
Lam Lộ Bạch cười trêu chọc: "Ái chà, thế là buông tay dì Lộ Lộ ra luôn rồi."ㅤ
ㅤ
Vì vị trí của họ khá gần thang máy nên khi thang máy vang lên tiếng "đinh", Minh Phỉ chú ý thấy Tuyết Tâm trong bộ đồ màu đỏ bước ra khỏi thang máy.ㅤ
ㅤ
Nàng vốn tưởng Tuyết Tâm đến tìm Lam Lộ Bạch, nhưng Tuyết Tâm – người vốn luôn mang nụ cười rạng rỡ phô trương – lúc này lại đầy vẻ lạnh lùng, đuôi mắt lộ ra sắc đỏ gay gắt, thậm chí còn không chú ý đến bốn người bọn họ mà trực tiếp rẽ sang hướng khác.ㅤ
ㅤ
Dù Minh Phỉ không tiếp xúc nhiều với Tuyết Tâm nhưng cũng liếc mắt là nhận ra trạng thái của cô ấy rất không ổn.ㅤ
ㅤ
Lam Lộ Bạch cũng phát hiện ra Tuyết Tâm: "Cô ấy bị sao vậy? Chúng ta qua xem thử đi?"ㅤ
ㅤ
Chúc Nhất Kiều: "Ừm."ㅤ
ㅤ
Minh Phỉ cũng có chút lo lắng, nàng dắt Minh Tảo Tảo đi theo sau. Khi họ lần theo dấu vết của Tuyết Tâm đi đến cuối hành lang, từ trong gian phòng Sương Các truyền đến tiếng thủy tinh vỡ tan tành.ㅤ
ㅤ
Minh Phỉ theo bản năng che tai Minh Tảo Tảo lại.ㅤ
ㅤ
Giọng của Tuyết Tâm lập tức vang lên.ㅤ
ㅤ
"Xin mời Bùi tiểu thư rời đi cho, ta có chuyện muốn nói với Tư tổng."ㅤ
ㅤ
Cửa phòng Sương Các đang mở, ngoài Tuyết Tâm ra, Minh Phỉ còn nhìn thấy một người phụ nữ lạ mặt mặc váy dài màu tím, cùng với người nắm quyền của tập đoàn Luci mà nàng vừa gặp ở phòng thí nghiệm học viện cách đây không lâu.ㅤ
ㅤ
Bởi vì học viện khả năng cao sẽ đạt thành hợp tác với tập đoàn Luci nên tối qua trên đường về Minh Phỉ đã đăng nhập mạng xã hội và xem qua trang cá nhân của tập đoàn này.ㅤ
ㅤ
Trong thông tin trên trang web chính thức của tập đoàn Luci, Minh Phỉ đã chú ý nhìn kỹ Tư tổng ở vị trí trung tâm trong bức ảnh chụp chung, biết tên cô ấy là Tư Trú, năm nay hai mươi lăm tuổi, ba năm trước tay trắng lập nghiệp, vụt sáng trở thành quý tộc mới trong giới kinh doanh của nước Y Minh độc lập.ㅤ
ㅤ
Bầu không khí trong Sương Các vô cùng quỷ dị. So với Tuyết Tâm, hai người còn lại đều trấn định tự nhiên. Ánh mắt Tư Trú nhìn Tuyết Tâm giống như đang nhìn một người lạ lần đầu gặp mặt.ㅤ
ㅤ
Điều kỳ quái hơn chính là ——ㅤ
ㅤ
Vị Tư tổng của tập đoàn Luci này hôm nay đã vén mái tóc đen vừa chạm vai ra sau tai. Từ góc độ Minh Phỉ đang đứng lúc này, khi Tư Trú nghiêng mặt, để lộ ra hình xăm sau tai, nó cực kỳ giống với bớt sau tai của nàng.ㅤ
ㅤ
Đều là những đường nét màu hồng nhạt không quá rõ ràng, đều nằm ở vị trí sau tai phải có thể dùng tóc che khuất, ngay cả hình dáng và kích thước cũng đều là hình cánh hoa to bằng nửa móng tay.ㅤ
ㅤ
Bất kể là điểm nào, đều hoàn toàn giống hệt nhau.ㅤ
ㅤ
Minh Phỉ kinh ngạc đứng sững tại chỗ.ㅤ
ㅤ
Nhưng… đây là vết bớt bẩm sinh của nàng mà, tại sao Tư Trú lại có một vết bớt y hệt như nàng chứ?ㅤ
ㅤ