Sau khi liệt A lỡ có con cùng đỉnh cấp đại lão - Chương 93
Phía xa trên sườn núi, khói hoa đã tan đi.ㅤ
ㅤ
Sau khi cái ôm kết thúc, trong lòng Minh Phỉ ngọt ngào như vừa được ăn mật.ㅤ
ㅤ
Nàng thừa nhận mình hơi ngốc, vì muốn xác nhận lại lần nữa, nàng khẽ hỏi: "Vậy chúng ta hiện tại…?"ㅤ
ㅤ
Chúc Nhất Kiều nắm chặt tay nàng: "Tiểu Phỉ lão sư chắc là sẽ không lật lọng chứ?"ㅤ
ㅤ
Minh Phỉ vội vàng lắc đầu: "Ta sẽ không."ㅤ
ㅤ
Cả tòa biệt thự khôi phục vẻ sáng sủa, Chúc Nhất Kiều bình tĩnh quan sát Minh Phỉ hai giây, cũng vô cùng kiên định đáp.ㅤ
ㅤ
"Ừm, ta cũng vậy."ㅤ
ㅤ
Nói xong, cô lại bổ sung: "Dựa theo những cuốn sách ngươi từng xem, chúng ta hiện tại đang ở giai đoạn nào rồi?"ㅤ
ㅤ
Minh Phỉ suy nghĩ một chút: "Giai đoạn yêu đương."ㅤ
ㅤ
Cứ nhắc đến sách vở và chân lý tình yêu, Minh Phỉ có chút không đoán được Chúc Nhất Kiều sẽ nói gì. Nàng đoán chắc hẳn cô sẽ dùng từ "Ừ" hoặc "Biết rồi" quen thuộc nhất, nhưng sự thực lại không phải như vậy.ㅤ
ㅤ
Chúc Nhất Kiều rất nghiêm túc hỏi: "Giai đoạn yêu đương thì có thể ngủ cùng nhau không? Phòng khách của biệt thự vẫn chưa dọn dẹp xong."ㅤ
ㅤ
Ít nhất vào lúc này, Minh Phỉ nghe ra được Chúc Nhất Kiều đang trêu chọc mình.ㅤ
ㅤ
Mặc dù vậy, tai nàng vẫn nóng bừng lên, định nói gì đó rồi lại thôi, cuối cùng giống như chịu thua mà tựa đầu vào vai Chúc Nhất Kiều.ㅤ
ㅤ
"… Có thể."ㅤ
ㅤ
Chúc Nhất Kiều khẽ cười một tiếng, như một con mèo tinh quái vừa đạt được mục đích, cô nặn nặn vành tai nàng.ㅤ
ㅤ
"Ừm, ta muốn ngủ cùng A Phỉ."ㅤ
ㅤ
Tim Minh Phỉ đập liên hồi như đánh trống.ㅤ
ㅤ
Nàng không tìm được lý do để từ chối, cũng không muốn nghĩ một đằng nói một nẻo, bèn ôm Chúc Nhất Kiều chặt hơn một chút.ㅤ
ㅤ
Nhiệt độ ngày đêm trong núi chênh lệch rất lớn, chẳng bao lâu sau bên ngoài đã gió tuyết đan xen. Cái ôm thứ hai khiến họ đều nghe thấy nhịp tim của đối phương. Một lát sau, Chúc Nhất Kiều đi vào thư phòng xử lý nốt chút công việc cuối cùng, Minh Phỉ ngồi ở sảnh đa năng tầng hai xem lại video trước khi đi ngủ của Minh Tảo Tảo gửi tới.ㅤ
ㅤ
Sau khi hứa với Đại vương Tảo Tảo ngày mai sẽ đón bé về nhà, Minh Phỉ đi vào phòng ngủ chính ở tầng hai trước.ㅤ
ㅤ
Trong phòng ngủ chính đã chuẩn bị đầy đủ mọi thứ. Minh Phỉ rửa mặt xong, thay bộ đồ ngủ sạch sẽ mềm mại. Nàng soi gương kiểm tra vùng tuyến thể sau gáy, xác nhận nơi đó không có gì bất thường mới lau khô tóc rồi bước ra khỏi phòng tắm.ㅤ
ㅤ
Thời gian xử lý công việc của Chúc Nhất Kiều vượt quá dự tính của chính nàng.ㅤ
ㅤ
Mãi đến tận 11 giờ, khi Minh Phỉ sắp đọc xong cuốn sách "Cuộc sống thế kỷ mười một", Chúc Nhất Kiều mới quay về phòng ngủ chính để rửa mặt. Chờ Chúc Nhất Kiều từ phòng tắm bước ra, Minh Phỉ đặt máy đọc sách xuống, giúp cô sấy khô mái tóc đen dài còn ướt.ㅤ
ㅤ
Toàn bộ quá trình đều diễn ra rất tự nhiên, như thể cảnh tượng này đã xuất hiện vô số lần trong cuộc sống của họ.ㅤ
ㅤ
Giường trong phòng ngủ chính rất rộng rãi, Minh Phỉ ngủ ở phía bên phải. Khi Chúc Nhất Kiều tắt chiếc đèn tường bên trái và xích lại gần, Minh Phỉ cảm nhận được hương tin tức tố của cô.ㅤ
ㅤ
Chỉ một chút thôi.ㅤ
ㅤ
Như hương mầm non của cây bồ sam.ㅤ
ㅤ
Khoảng cách nằm ngang giữa hai người cuối cùng cũng tan biến, giọng nói của Chúc Nhất Kiều vang lên bên tai Minh Phỉ.ㅤ
ㅤ
"Vừa rồi cách nhau tận một mét, A Phỉ muốn giữ khoảng cách với ta sao?"ㅤ
ㅤ
Minh Phỉ đã có kinh nghiệm rồi.ㅤ
ㅤ
Nàng nghe ra được Chúc Nhất Kiều chỉ đang trêu mình, nhưng vẫn đàng hoàng trịnh trọng giải thích: "Không phải giữ khoảng cách, là vì ta rất tôn trọng tỷ tỷ, trong tình yêu thì sự tôn trọng cũng rất quan trọng."ㅤ
ㅤ
Hai người kề sát bên nhau, Chúc Nhất Kiều nắm lấy tay nàng. Dần dần, Minh Phỉ chuyển từ nắm tay sang mười ngón đan chặt vào nhau.ㅤ
ㅤ
Nàng thẳng thắn nói: "Tỷ tỷ, đây là lần đầu tiên ta thích một người, lần đầu tiên biết yêu đương. Ta không phải đang bao biện cho những thiếu sót hay sai lầm của mình, nhưng chắc chắn sẽ có lúc làm chưa tốt. Bất kể lúc nào, nếu có tình huống đó xảy ra, ta đều hy vọng tỷ tỷ có thể trực tiếp nói cho ta biết."ㅤ
ㅤ
Ánh sáng dịu nhẹ từ đèn tường nhụy hoa tỏa xuống, trong mắt Minh Phỉ tràn đầy hình bóng của Chúc Nhất Kiều.ㅤ
ㅤ
Nàng cam đoan: "Ta sẽ sửa đổi, cũng sẽ học cách làm ngày một tốt hơn."ㅤ
ㅤ
Trên thực tế, nếu để vị Chánh án Chúc giữ chức vụ cao đánh giá, thì đây chẳng phải lời nói gì hoa mỹ. Năm đầu tiên nhậm chức, cô đã nghe qua vô số lời bày tỏ lòng thành, nóng rực hay những lời thề thốt nồng nàn hơn thế này nhiều.ㅤ
ㅤ
Nhưng trong mắt Chúc Nhất Kiều, không một ai có thể so bì được với Minh Phỉ. Minh Phỉ là duy nhất, đây chính là lời tình tự hoàn mỹ và chân thành nhất.ㅤ
ㅤ
Ánh mắt cô thêm vài phần ôn nhu: "Ừm, ta cũng vậy."ㅤ
ㅤ
"Lần đầu tiên thích một người, lần đầu tiên yêu đương."ㅤ
ㅤ
Minh Phỉ khẽ hỏi: "Vậy trong lòng tỷ tỷ, ta như thế này có phải hơi tẻ nhạt không?"ㅤ
ㅤ
"Ta rất thích."ㅤ
ㅤ
Minh Phỉ vì sự trực tiếp của Chúc Nhất Kiều mà sững sờ mất một nhịp.ㅤ
ㅤ
Chúc Nhất Kiều nói tiếp: "Đối với ta, toàn bộ quá trình ở chung với ngươi đều rất vui vẻ. Ví dụ như nhìn ngươi lộ ra lúm đồng tiền bên má phải, hay như nhìn ngươi từ từ đỏ mặt tía tai… những điều đó đều thú vị hơn bất cứ chuyện gì khác."ㅤ
ㅤ
Nói xong, cô thực hành ngay sự tôn trọng trong tình yêu vừa học được: "A Phỉ, ta có thể ôm ngươi không?"ㅤ
ㅤ
Minh Phỉ lại muốn phủ định kết luận của chính mình.ㅤ
ㅤ
Loại tôn trọng này hình như cũng không quá cần thiết, ít nhất là trong mối quan hệ của họ.ㅤ
ㅤ
Thế là, nàng chủ động ôm lấy Chúc Nhất Kiều trước, nhỏ giọng nói: "Có thể không cần hỏi đâu."ㅤ
ㅤ
Chúc Nhất Kiều "ừm" một tiếng: "Hôn môi cũng vậy sao?"ㅤ
ㅤ
Minh Phỉ không lên tiếng.ㅤ
ㅤ
Tai nóng bừng, nàng bèn lảng sang chuyện khác: "Tỷ tỷ, ngươi định khi nào thì nói thật với Tảo Tảo?"ㅤ
ㅤ
Trước đây, Chúc Nhất Kiều chưa bao giờ nhắc đến chuyện này, Minh Phỉ cũng không nghĩ sâu xa vì nàng tin cô có sự sắp xếp riêng. Bây giờ, quan hệ của hai người đã có chuyển biến lớn, nhìn Minh Tảo Tảo ngày càng quấn quýt Chúc Nhất Kiều, Minh Phỉ mới không nhịn được mà hỏi.ㅤ
ㅤ
Khoảng cách cuối cùng giữa hai người hoàn toàn bị xóa bỏ.ㅤ
ㅤ
Họ ôm nhau, nhìn sâu vào mắt đối phương. Trong ánh mắt dịu dàng của Minh Phỉ, Chúc Nhất Kiều nhắc lại chuyện cũ của mình.ㅤ
ㅤ
"A Phỉ, ta chưa bao giờ kể với ngươi về những người mẹ của ta."ㅤ
ㅤ
"Họ để ta sở hữu tài phú, địa vị, gia thế ngay từ khi sinh ra, nhưng tình yêu của họ cũng khiến ta mỗi giờ mỗi khắc đều sống dưới sự giám sát và áp lực nặng nề. Ta không thể làm bất cứ điều gì mình muốn, không thể có sở thích thực sự, càng không thể bộc lộ tính cách thật của mình."ㅤ
ㅤ
Cô đã bỏ lỡ rất nhiều thứ: "Ta giống như một con rối bị điều khiển, ban ngày diễn ra dáng vẻ họ yêu thích, chờ họ ngủ rồi mới có được chút thời gian ngắn ngủi để thở."ㅤ
ㅤ
"Lúc nhỏ, ta từng đọc một cuốn sách, trong đó có nhắc đến một câu hỏi —— giữa đứa trẻ và người mẹ, rốt cuộc ai mới là người được lựa chọn? Ta đã suy nghĩ về vấn đề này không chỉ một lần, mãi vẫn không có đáp án. Cho đến tận khi người mẹ Omega của ta qua đời, để lại cho ta cơ hội được tự lựa chọn, ta mới hiểu rằng trong mối liên hệ máu mủ này, chúng ta đều là sự lựa chọn và bị lựa chọn của nhau."ㅤ
ㅤ
Nghe thấy từ "qua đời", lòng bàn tay Minh Phỉ khẽ vuốt ve mu bàn tay Chúc Nhất Kiều, lặng lẽ an ủi cô.ㅤ
ㅤ
Chúc Nhất Kiều thấp giọng giải thích: "Vì vậy, ta muốn sau khi đã ở chung đủ lâu, để Tảo Tảo có sự hiểu biết về ta, để chính bé tự đưa ra lựa chọn. Chứ không phải trực tiếp can thiệp vào cuộc sống của bé, đột ngột nói cho bé biết ta là một người mẹ khác của bé."ㅤ
ㅤ
"Chỉ là, vẫn còn một nguyên nhân rất quan trọng nữa."ㅤ
ㅤ
Minh Phỉ nhìn cô: "Là gì vậy?"ㅤ
ㅤ
Chúc Nhất Kiều hỏi: "Điều này có liên quan đến ngươi, ngươi muốn biết không?"ㅤ
ㅤ
Minh Phỉ đáp: "Muốn."ㅤ
ㅤ
Chúc Nhất Kiều dùng đầu ngón tay lướt nhẹ qua đôi lông mày của nàng: "Ngươi có lẽ đã không nhớ rõ. Lần trước ngươi uống say đã nói với ta rất nhiều chuyện trước kia. Cũng chính vì vậy, ta mới hiểu rõ hơn về quá trình trưởng thành của ngươi, từ đó mới quyết định lùi chuyện của Tảo Tảo và chuyện tỏ tình với ngươi lại một thời gian."ㅤ
ㅤ
"Trong ba lần được nhận nuôi đó, ngươi luôn là phía bị lựa chọn. Cũng chính vào lúc đó, ta lần nữa kiên định rằng mình muốn dành nhiều thời gian hơn để Tảo Tảo được làm người lựa chọn."ㅤ
ㅤ
Nghe xong, lòng Minh Phỉ hồi lâu không thể bình lặng.ㅤ
ㅤ
Trong lòng nàng, ngay từ lần đầu gặp gỡ, Chúc Nhất Kiều đã đối xử rất tốt với Tảo Tảo. Chúc Nhất Kiều sẽ vì Tảo Tảo mà mỉm cười, sẽ nhớ kỹ từng lời bé nói. Có khi Tảo Tảo chỉ thuận miệng nói thôi, nhưng ngày hôm sau bé sẽ nhận được món quà thực hiện nguyện vọng đó.ㅤ
ㅤ
Dù rất bận, Chúc Nhất Kiều cũng sẽ dành thời gian đưa Tảo Tảo đi thủy cung chơi.ㅤ
ㅤ
Minh Phỉ lộ ra lúm đồng tiền nhỏ: "Tảo Tảo biết những điều này chắc chắn sẽ vui lắm. Bé rất thích tỷ tỷ, mỗi lần tỷ tỷ đi công tác, ngày nào bé cũng phải hỏi mấy lần xem khi nào ngươi về."ㅤ
ㅤ
"Ừm." Chúc Nhất Kiều nói, "Ngày mai đón bé về nhà xong, ta sẽ nói thật với bé."ㅤ
ㅤ
Minh Phỉ ôn nhu đáp: "Được."ㅤ
ㅤ
Chúc Nhất Kiều dùng đầu ngón tay chọc chọc vào lúm đồng tiền của nàng: "A Phỉ, đêm hôm đó, ta đã rất đau lòng, ta rất muốn hôn đi những giọt nước mắt của ngươi."ㅤ
ㅤ
Quả bóng này bay tới khiến Minh Phỉ không kịp đỡ.ㅤ
ㅤ
Cũng chính vì câu nói này, Minh Phỉ vốn chậm chạp nay mới sực nhớ ra mà hỏi: "Tỷ tỷ nhận ra mình thích ta từ lúc nào vậy?"ㅤ
ㅤ
"Sớm hơn ngươi nhiều."ㅤ
ㅤ
Minh Phỉ không hỏi tới cùng, chỉ nhìn cô không chớp mắt. Sau khi nói một câu "Ta cũng rất thích tỷ tỷ", nàng trân trọng đặt một nụ hôn lên trán Chúc Nhất Kiều.ㅤ
ㅤ
Như chuồn chuồn lướt nước, vừa chạm đã rời.ㅤ
ㅤ
Nàng vừa lùi lại, Chúc Nhất Kiều đã dùng tay che mắt nàng, hôn lên lúm đồng tiền nhỏ của nàng. Ngay sau đó, Minh Phỉ cảm nhận được một cảm giác mềm mại ấm áp truyền đến bên khóe môi, giống như đôi môi mềm mại nhẹ nhàng lướt qua.ㅤ
ㅤ
Khi buông tay ra, tầm mắt khôi phục vẻ thanh tỉnh, Minh Phỉ nghe thấy người trong lòng mình hỏi với giọng đầy ý vị.ㅤ
ㅤ
"Có muốn học cách hôn môi không? A Phỉ."ㅤ
ㅤ