Sau Khi Ly Hôn Bắt Đầu Yêu Đương - Chương 56
Âm thanh truyền đến bên tai, vừa nhỏ lại nhẹ.
Lạc Chân quay đầu, liền thấy Ninh Nhu nghiêng mặt áp vào vai mình. Màu da phản chiếu trong mắt cô trắng như tuyết, không hề có tỳ vết. Tóc mái Ninh Nhu hơi rối, trên trán đổ mấy hạt mồ hôi li ti đã tan ra, nhìn qua sinh động mà chân thực.
Cô nghe thấy hơi thở của Ninh Nhu, đều đặn mà có nhịp điệu, nhưng lại mang theo một chút gấp gáp. Âm thanh này làm cho cô cảm thấy Ninh Nhu rất gần mình, cũng làm cho cô ý thức được rào cản lớn đã từng ngăn cách giữa hai người, dường như trong khoảng thời gian chung sống ngày đêm này, đã lặng lẽ biến mất.
Nhưng cô lại không vừa lòng. Đối với Ninh Nhu cô vĩnh viễn sẽ không thỏa mãn. Cô muốn cách trái tim Ninh Nhu gần hơn một chút gần thêm chút nữa.
Cô vẫn còn nhớ những viên thuốc giảm đau kia.
"Đi làm, chắc mệt lắm."
Ninh Nhu quả thật có chút mệt mỏi. Làm việc chân tay, sự mệt mỏi trên thân thể là khó có thể chống cự. Tuy rằng sớm đã thành thói quen, nhưng được thổi điều hòa thoải mái như thế, ngồi trên giường mình, dựa vào vai người yêu, không có khoảnh khắc nào có thể khiến nàng cảm thấy thư giãn hơn lúc này.
Mắt nàng lim dim, theo bản năng gật gật đầu, nhẹ nhàng 'Ừ' một tiếng. Giọng mũi mềm mại đáng yêu giống tiếng mèo kêu.
Lạc Chân nghe được run rẩy, lại nghĩ tới cái hôn lướt nhanh vừa rồi. Không tự chủ, cô liền đưa tay ôm cái eo nhỏ bên cạnh.
"Bảo Bảo còn một giờ nữa mới tan học, chị có muốn ngủ một lát không?"
Ninh Nhu nghe thấy câu nói này con mắt đang nhắm hờ mở ra trước tiên gật gật đầu, lại lắc đầu.
"Tôi muốn tắm rửa sạch sẽ, rồi mới ngủ."
Chạy vội từ phòng ăn về, trên người nàng đổ chút mồ hôi. Không đợi Lạc Chân lên tiếng, nàng liền đứng dậy từ trên giường.
Cũng chính lúc này, nàng mới phát hiện tay Lạc Chân vẫn còn đặt bên hông mình. Cái hôn kia đã khiến bầu không khí trở nên ám muội. Giờ khắc này, nhiệt độ trong không khí lại tăng lên mấy phần.
Ninh Nhu đứng trước giường, má vẫn còn đỏ. Run rẩy vài giây mới hoảng loạn thu hồi ánh mắt khỏi bàn tay phải đang trống không kia của Lạc Chân.
Tắm nhanh chỉ mất mấy phút là xong. Lúc đi ra, Lạc Chân vẫn ngồi ở bên giường với tư thế cũ.
Ninh Nhu mặc váy ngủ, không biết vì sao không dám lên giường từ phía Lạc Chân mà lại bò lên giường từ cuối giường. Nàng ôm gối Cá Mập nhỏ của Ninh Bảo Bảo vào lòng, thân thể tựa vào vách tường. Hai chân hơi co lại do dự một chút, vẫn là chậm rãi dịch chuyển đến phía sau Lạc Chân cẩn thận chạm nhẹ vào vai Lạc Chân.
"Nằm cùng nhau một lát, được không?"
Lạc Chân cứ ngồi đó nàng phỏng chừng sẽ căng thẳng đến mức không thể nhắm mắt. Thà như vậy chi bằng để Lạc Chân cũng nằm xuống.
Lời thỉnh cầu này, Lạc Chân không có lý do từ chối.
Trong buổi chiều này Ninh Bảo Bảo không có ở nhà. Mẹ nàng và dì cơ thể áp sát cùng nhau nằm trên giường.
Tắm xong, cơn buồn ngủ của Ninh Nhu giảm đi hơn nửa. Nàng nghiêng người, lưng dựa vào tường, trước mặt là Lạc Chân. Cảnh tượng này tương tự với năm năm trước, nhưng lại có sự khác biệt lớn.
Lúc đó nàng sống trong nhà Lạc Chân mua tiêu tiền Lạc Chân cho. Tuy nói hai người là bạn đời hợp pháp nhưng cuộc sống hoàn toàn dựa dẫm người khác như vậy, thực ra rất tẻ nhạt.
Lúc Lạc Chân đi làm một mình nàng ở trong căn phòng lớn trống rỗng, cứ ở một mình cả ngày. Chỉ riêng việc không thể xem TV cũng đã khiến nàng cách biệt với phần lớn thiết bị giải trí.
Nàng không có sở thích gì. Điều duy nhất có thể làm, chính là chăm sóc hoa cỏ trong vườn hoa, sau đó trước khi Lạc Chân tan sở chuẩn bị xong một bàn cơm theo ý thích của Lạc Chân, cuộn mình trên ghế sô pha chờ Lạc Chân về nhà.
Mỗi giây ở bên Lạc Chân đều là hạnh phúc. Nhưng khi Lạc Chân không có ở nhà thời gian liền trở nên cực kỳ dài đằng đẵng.
Nhưng bây giờ không giống. Hiện tại, Lạc Chân sống trong nhà nàng thuê. Điều hòa Lạc Chân đang dùng là do tiền lương của nàng mua. Đi làm rất mệt, nhưng rất ý nghĩa. Nàng cũng không cảm thấy khổ sở đặc biệt là sau khi cảm nhận được cảm giác thỏa mãn vì tự tay dùng tiền mua sắm cho người mình thích càng là như vậy.
Nhìn mặt Lạc Chân, tâm tình của nàng vô cớ liền vui vẻ lên mấy phần. Đầu óc còn chưa kịp phản ứng, liền nói thẳng ra lời giấu ở trong lòng.
"Ban đầu, tôi còn muốn thay cái giường mới."
"Thế nhưng không đủ tiền rồi."
"Qua mấy ngày quán bar sẽ phát lương. Chờ nhận được tiền, là có thể đổi một cái giường lớn hơn."
Ngữ khí của nàng tràn đầy vui sướng. Giống như đang chia sẻ một niềm hài lòng.
Lạc Chân lắng nghe trong yên lặng, từ trong đôi mắt Ninh Nhu nhìn thấy một tia sáng lấp lánh, ánh sáng chói mắt. Đây là hào quang cảm động mà cô chưa bao giờ thấy trên người Ninh Nhu năm năm trước.
Lạc Chân chỉ cần nhìn, ngực liền mềm nhũn.
Khoảnh khắc này, cô cảm giác mình đã đúng khi không cưỡng ép Ninh Nhu từ chức khỏi phòng ăn. Cô có thể trực tiếp cho Ninh Nhu tiền, nhưng Ninh Nhu cần công việc.
Cô cong môi, tình yêu lưu luyến trong ánh mắt gần như sắp tràn ra. Mãi đến khi phát hiện Ninh Nhu đang nhìn mình, đang chờ mình trả lời, mới cuối cùng mở môi đỏ nhẹ giọng nói ra một câu thỉnh cầu chân thành.
"Lúc mua giường, tôi có thể đi cùng không?"
"Tôi có thể giúp trả giá."
Trả giá? Lạc Chân còn có thể trả giá sao?
Quen biết tám năm, Ninh Nhu vẫn là lần đầu tiên biết Lạc Chân có cái kỹ năng này.
Trong ánh mắt của nàng tràn ngập nghi hoặc.
Lạc Chân nhận ra ngay nàng đang nghĩ gì không khỏi nhắc nhở một tiếng.
"Tôi cũng có lúc thiếu tiền tiêu."
"Khi đó chưa thành niên, Lạc Chấn Đình quản lý tiền bạc rất chặt. Tôi ngay cả tiền mua sách cũng không có làm sao có thể không học cách tiết kiệm được?"
"Kỹ thuật trả giá của tôi rất tốt."
"Muốn học, tôi có thể dạy chị."
Lúc nói chuyện, tay Lạc Chân nhẹ nhàng đặt lên gương mặt Ninh Nhu,gạt những sợi tóc rối rải rác kia ra sau tai.
Hành động ôn nhu lại tràn đầy sự che chở không hề có ý vị dục vọng ở bên trong.
Việc thảo luận đề tài 'trả giá' cùng Lạc Chân khiến Ninh Nhu cảm thấy khoảng cách giữa hai người lại gần thêm một chút.
Thực ra ngẫm nghĩ kỹ, nàng và Lạc Chân không hề cósở thích chung. Trong ba năm hôn nhân phương thức hai người ở chung đều do Lạc Chân chủ đạo.
Lạc Chân muốn xem phim, nàng liền nép vào trong ngực Lạc Chân, cùng Lạc Chân xem; Lạc Chân muốn đọc sách, nàng liền chống cằm, lắng nghe Lạc Chân đọc nội dung bên trong sách cho mình. Nàng sẽ không từ chối, Lạc Chân muốn nàng làm cái gì, nàng thì làm cái đó. Mặc dù những bộ phim điện ảnh kia, những quyển sách kia, nàng xem không hiểu, cũng nghe không hiểu.
Nhưng giờ phút này, dường như tất cả đều thay đổi. Lạc Chân nói, có thể giúp nàng trả giá, cũng có thể dạy nàng trả giá. Câu nói này làm cho nàng cảm giác vị trí nàng và Lạc Chân như thể đã hoán đổi.
Nàng sửng sốt một lúc, vẫn là không thể tin được.
"Có thật không?"
Lạc Chân cười cười. Đầu ngón tay dừng lại trên tóc nàng. Ngón cái nhẹ nhàng vuốt ve trên mặt nàng.
"Tôi lừa dối chị lúc nào?"
Quả thật Lạc Chân chưa từng nói dối với nàng. Điểm này, Ninh Nhu khẳng định.
Suy nghĩ một phút, nàng cũng cắn môi cười cười, chấp nhận đề nghị này.
"Được."
Chuyện này, liền cứ thế thống nhất.
Ninh Nhu nói xong người lại bắt đầu rã rời. Lạc Chân thấy thế kéo nàng vào lòng, nhẹ giọng dỗ (ấm thanh hống) vài câu.
"Ngủ một lát."
"Lúc 5 giờ 15, tôi sẽ gọi chị."
"Sau đó chúng ta cùng nhau đi đón Bảo Bảo."
Âm thanh bên tai ôn nhu như nước, khiến cơn buồn ngủ của Ninh Nhu càng thêm sâu. Ngay lúc nàng mơ màng sắp ngủ, hai mảnh môi mỏng lại áp sát vào má.
"Trên người, có chỗ nào đau không?"
Ý thức Ninh Nhu không rõ ràng, hàng rào phòng vệ đã sớm dỡ xuống. Đối với vấn đề này, nàng không hề đề phòng.
Tai phải nàng vừa vặn dán vào ngực mềm mại của người phụ nữ, theo bản năng liền cách lớp áo sơ mi, cọ cọ vào chỗ mềm mại thơm tho .
Đây chính là nàng trả lời tai nàng đau.
Đáng tiếc là, hành động thân mật nhỏ bé này thực sự quá giống biểu hiện sự thân thiết hoặc làm nũng. Lạc Chân không hề nhận ra ý nghĩa thực sự bên trong. Huống chi, vị trí Ninh Nhu cọ vào, lại là vị trí nhạy cảm của cô.
Cô vẫn chưa đợi được trả lời, lòng đã rối loạn . Khi định hỏi lại người trong ngực đã ngủ say.
Nửa giờ sau, vừa vặn là năm giờ mười lăm.
Đã đến lúc đi đón Bảo Bảo tan học.
Nghĩ đến Ninh Bảo Bảo tâm tư Lạc Chân không khỏi bay xa chút. Cô đã xác định, Ninh Bảo Bảo là con gái của cô, nhưng trớ trêu thay Ninh Bảo Bảo lại có một khuôn mặt giống Ninh Nhu đến tám phần.
Thấy thế nào, cô cũng cảm thấy trên người Ninh Bảo Bảo vừa có rất nhiều đặc điểm của cô, lại có rất nhiều đặc điểm của Ninh Nhu. Cứ như thể máu chảy trong thân thể Ninh Bảo Bảo một nửa đến từ cô, một nửa đến từ Ninh Nhu.
Ninh Bảo Bảo thực ra là con của cô và Ninh Nhu.
Mặc dù biết khả năng này là bằng không. Nhưng cô, vẫn bị ma xui quỷ khiến rút ra vài sợi tóc từ trên đầu Ninh Nhu lúc nàng ngủ.
Lần sau quay lại Hải thị, cô phải làm một bản giám định ADN cho Ninh Nhu và Ninh Bảo Bảo.
Rút tóc xong lại trôi qua hai phút. Lạc Chân muốn giấu tóc vào trong túi màu trắng đựng laptop.
Cô định đứng dậy, nhưng tay Ninh Nhu đang ôm eo cô, nửa khuôn mặt chôn ở trước ngực cô khiến cô ngay cả cử động cũng không được.
Không còn cách nào, cô chỉ có thể tạm thời giấu mấy sợi tóc đen kia vào lòng bàn tay.
Hai phút trôi qua mới đưa tay ra, nhẹ nhàng vỗ vỗ mặt người phụ nữ trong ngực.
"Nên đi đón Bảo Bảo."
Ninh Nhu ngủ chưa đủ giấc, con mắt mở ra, thân thể lại không động đậy. Nghe thấy hai chữ 'Bảo Bảo', ánh mắt mới tỉnh táo trở lại.
"Năm giờ hai mươi."
"Tôi để tài xế lái xe đến, rất nhanh sẽ đến trường mẫu giáo."
Lạc Chân lại nằm nghiêng, không nhúc nhích.
Ninh Nhu lúc này mới phát hiện, chính mình đã lấy cánh tay Lạc Chân làm gối, vẫn đè ở sau gáy. Nàng lập tức ngồi dậy.
Lạc Chân rụt tay về xuống giường chủ động ra ban công thu quần áo sạch vào giúp Ninh Nhu. Cô sắp xếp mọi thứ đâu vào đấy vô cùng chu đáo.
"Thay quần áo xong là có thể đi được rồi."
Chờ một lát ăn cơm xong chúng ta còn có thể đi tiệm nước đường ngồi một chút."
"Chỗ chị làm việc không phải có phòng nghỉ sao?"
"Tôi và Bảo Bảo, đêm nay có thể sang ở cùng chị."
Ninh Nhu ngồi trên giường, nửa người dưới che một chiếc chăn mỏng. Tâm trí tnhảy nhót giữa thực tại và mộng ảo. Nàng đã rất lâu không được hưởng thụ cảm giác được người khác chăm sóc chu đáo này.
Có chút xa lạ, nhưng lại rất quen thuộc.
Mãi đến khi Lạc Chân đặt quần áo vào tay nàng, nàng mới tỉnh lại từ trạng thái ngây người.
"Mấy ngày tôi không có ở đây, chị có dẫn Bảo Bảo đi mua bánh trôi ăn không?"
Ninh Nhu nghe tiếng gật đầu, ôm y phục ngoan ngoãn đáp một tiếng.
"Ừm, thường xuyên đi."
"Bảo Bảo rất thích cái tiệm bánh trôi kia."
Đi rồi thì tốt.
Mặt Lạc Chân giãn ra đôi chút, cô đi đến bên cửa sổ kéo rèm lại. Ngay lập tức, căn phòng chìm vào một khoảng tối tăm mênh mông.
Xác nhận bên ngoài không thể nhìn thấy người trong phòng, cô mới xoay người, ánh mắt một lần nữa đặt trên mặt Ninh Nhu, hỏi một cách nghiêm túc và trịnh trọng.
"Cái đó chị muốn học không?"
"Học làm bánh trôi, sau này tự mình mở một cửa tiệm."