Sau Khi Ly Hôn Bắt Đầu Yêu Đương - Chương 58
Tiệm nước đường muốn tuyển người, lại còn tuyển hai người.
Ninh Nhu trong lòng có chút vui vẻ, ngay cả học phí cũng không kịp hỏi, liền quay trở lại chỗ ngồi, lập tức chia sẻ tin tức tốt này cho Lạc Chân.
Hai người đang bàn bạc chuyện này. Ninh Bảo Bảo tự mình dùng cái muỗng múc nước đường uống. Bầu không khí ấm áp lại tươi đẹp.
"Tiểu Khương nói, họ muốn tuyển người đó."
"Không biết tôi có được không. Tôi chỉ có thể làm một vài món bánh ngọt đơn giản, bánh trôi còn chưa từng tự mình làm bao giờ."
Ninh Nhu lúc nói chuyện, mặt lại ửng đỏ. Đèn trong cửa hàng rất sáng, chiếu rõ ý mừng cùng sự rạng rỡ trong mắt nàng ra ngoài.
Lạc Chân chỉ nhìn thôi, lồng ngực liền như bị rót đầy mật đường, cảm giác còn ngọt ngào hơn cả nước đường vừa uống.
"Chị có thể làm được."
"Tôi tin tưởng chị."
Vừa dứt lời, cô liền giơ tay lên, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc vàng của Ninh Bảo Bảo, sau đó cúi đầu, hỏi Ninh Bảo Bảo một câu.
"Bảo Bảo tin tưởng mẹ không?"
Ninh Bảo Bảo không nghe nghiêm túc hai người lớn đang nói gì, nhưng điều này không hề cản trở nàng biểu thị sự cổ vũ dành cho mẹ.
Nghe thấy lời Lạc Chân, nàng buông chiếc muỗng đang cầm xuống, ngẩng đầu lên nhìn về phía Ninh Nhu, không chút suy nghĩ, học theo ngữ khí của Lạc Chân, kiên định đáp một tiếng.
"Bảo Bảo cũng tin tưởng mẹ ~"
Trên đời này, hai người có mối quan hệ thân mật nhất với mình, liên tiếp bày tỏ niềm tin vào chính mình, còn có chuyện gì có thể so sánh với điều này khiến người ta cảm thấy an lòng hơn không?
Ninh Nhu không nghĩ ra được.
Nàng nhìn Ninh Bảo Bảo, lại nhìn Lạc Chân, đôi môi phấn khẽ mím lại, thật lâu sau, nàng nhẹ giọng nói lời cảm ơn.
"Cảm ơn."
Là một câu cám ơn nói ra từ tận đáy lòng. Cảm tạ sự ủng hộ của Lạc Chân, cũng cảm tạ sự cổ vũ của Ninh Bảo Bảo.
Lạc Chân không từ chối, rất nhanh đưa ra câu trả lời.
"Đừng khách khí."
Ninh Bảo Bảo thấy, cũng cười nói ra lời nói tương tự.
"Đừng khách khí ~"
Một lớn một nhỏ, lúc nói chuyện hành động ngữ khí hầu như là đồng bộ.
Ninh Nhu nhìn cảnh tượng này, trong lòng ngọt ngào đan xen, môi nàng giãn ra lần này trên má cuối cùng cũng nở một nụ cười.
Trong quá trình chung sống không hề hay biết, nàng cũng giống như Ninh Bảo Bảo càng ngày càng không thể rời xa Lạc Chân.
Từ tiệm nước đường đi ra, liền phải đi quán bar. Ninh Nhu lần đầu tiên đưa con gái đi làm, dù sao cũng cảm thấy hơi ngượng ngùng.
Lạc Chân thì không có phản ứng gì, thoải mái ôm Ninh Bảo Bảo đi vào.
Phòng dưới tầng hầm rượu mới xây, là cô đặc biệt vì Ninh Nhu mở. Việc sửa chữa cũng là muốn Ninh Nhu ở cho thoải mái.
Bởi vì lo lắng có người ghen tị cô còn cố ý dặn dò người phụ trách quán bar: không có sự cho phép ngoại trừ Lưu Uy, bất cứ ai cũng không được đi phòng tầng hầm, càng không được tiến vào chỗ nghỉ ngơi của Ninh Nhu.
Phải nói rằng, lời cảnh cáo này rất hữu dụng. Ít nhất trong mấy ngày cô không ở đây, cũng không có người tìm Ninh Nhu gây rối
Bên trong phòng dưới tầng hầm, tổng cộng có hai gian phòng. Một gian dùng để cất rượu, một gian là chỗ nghỉ ngơi cho Ninh Nhu. Gian phòng cất rượu có nhiệt độ rất thấp, bình thường Ninh Nhu đều ở trong phòng nghỉ ngơi của mình.
Công việc cụ thể của nàng chỉ có hai việc. Một là kiểm tra camera giám sát, bảo đảm không có tình huống bất thường xảy ra; hai là mở cửa phòng rượu, để Lưu Uy tiện lấy rượu cho khách.
Chỉ có điều rượu ở đây quá đắt, một chai vài ngàn, căn bản là không bán được. Mấy ngày trôi qua, cửa phòng rượu vẫn chưa từng được mở.
Tiện nghi nghỉ ngơi thì rất đầy đủ, có phòng tắm và phòng vệ sinh, giống như một căn phòng khách sạn loại nhỏ.
Lạc Chân dựa người vào ghế trường kỷ, trong ngực ôm Ninh Bảo Bảo ánh mắt cô nhưng lúc nào cũng nhìn chằm chằm Ninh Nhu ở phía trước.
Tuy rằng chỉ là công việc đơn giản như kiểm tra giám sát, thái độ Ninh Nhu vẫn vô cùng nghiêm túc.
Lạc Chân nhìn đến say mê, mãi đến khi Ninh Bảo Bảo khẽ gọi một tiếng bên tai, cô mới hoàn hồn.
"Dì ơi, mẹ đi ra ngoài rồi, dì đang nhìn gì đấy?"
Nhìn lén Ninh Nhu, lại bị Ninh Bảo Bảo bắt gặp. Lạc Chân trên mặt có chút lúng túng, nhẹ nhàng ho một tiếng, khi trả lời, giọng nói cũng có phần không được tự nhiên.
"Dì vừa đang suy nghĩ chuyện gì thôi."
"Nghĩ chuyện" rõ ràng chính là đang nghĩ đến Ninh Nhu.
Vừa dứt lời, cô liền ngước mắt nhìn về phía trước, lúc này mới phát hiện Ninh Nhu đã đi khỏi từ lâu.
Cô ôm Ninh Bảo Bảo từ trên ghế sô pha đứng dậy, đi tới trước màn hình giám sát.
Xuyên qua màn hình, có thể thấy Ninh Nhu và Lưu Uy đều đang ở phòng rượu bên cạnh. Chắc hẳn lại có một vị khách giàu có đến, lại một lần nữa, gọi năm chai rượu.
Đừng nói Ninh Nhu sợ, ngay cả Lưu Uy cũng sợ. Năm chai rượu, một lần tiền hoa hồng đã là một ngàn tệ. Chuyện này mà đặt vào trước đây, Ninh Nhu một tháng cũng chưa chắc kiếm được nhiều tiền như vậy.
Lưu Uy biết tình cảnh của Ninh Nhu, chỉ hận không thể để nàng kiếm được nhiều tiền hơn để sớm đi chữa trị lỗ tai. Anh vui mừng cho nàng đồng thời, còn khẽ nhắc nhở một câu, bảo nàng tuyệt đối không được để những người khác biết chuyện này, kẻo rước lấy phiền phức.
Những lời này, Ninh Nhu đều nghe lọt tai, và ghi nhớ trong lòng.
Mãi đến khi trở lại phòng nghỉ, nàng vẫn cảm thấy khó mà tin nổi chỉ trong một buổi tối, nàng chẳng làm gì cả, liền kiếm được một ngàn tệ. Khoản tiền này giống như từ trên trời rơi xuống, khiến nàng ngẩn ngơ, cứ như thể đang nằm mơ vậy.
Thấy nàng đi vào, Lạc Chân ôm Ninh Bảo Bảo chủ động tiến lên đón.
"Có khách gọi rượu?"
Ninh Nhu mím môi, vẻ mặt lại hiện ra chút căng thẳng.
"Lưu ca nói, là bạn bè của ông chủ đến để ủng hộ chuyện làm ăn của ông chủ,vì thế gọi hơn hai vạn tệ rượu."
Lạc Chân nghe tiếng cười cười. Một tay ôm hài tử, một tay nắm Ninh Nhu đi về phía sô pha. Mãi đến khi ba người cùng ngồi xuống, mới cuối cùng mở môi lên tiếng.
"Xem ra, là vị khách rất có tiền."
Kỳ thực, dựa theo kế hoạch sớm định ra của cô, hôm nay chỉ nên cho Ninh Nhu bán ra một chai rượu lẻ. Bất đắc dĩ Ninh Nhu vì cô mà lắp điều hòa cho nhà, lại còn dự định mua thêm giường mới cô mới không thể không nghĩ biện pháp hỗ trợ thu nhập cho nàng. Phương thức tốt nhất, tự nhiên chính là tăng cường doanh số bán rượu để Ninh Nhu kiếm thêm tiền hoa hồng.
Tay của hai người, vẫn nắm lấy nhau.
Lông mày Ninh Nhu cau lại, nàng vẫn không thể nào lý giải được chuyện tốt tiền từ trên trời rơi xuống này lại xảy ra với mình.
Trước khi gặp lại Lạc Chân cuộc sống của nàng gian nan nghèo khó không nói đến chuyện gặp được chuyện tốt, không bị người ta lừa gạt tiền đã là may mắn rồi. Sau khi gặp lại Lạc Chân vận may của nàng vô hình trung trở nên tốt hơn rất nhiều.
Nàng được ăn bánh trôi mỹ vị lại thiết thực tại tiệm nước đường; được ăn cơm ngon rẻ tại chợ đêm; đúng lúc đang định từ chức, quán bar lại vừa vặn cho nàng thay đổi một công việc lý tưởng hơn; mấy ngày nữa nói không chừng còn được đi học làm bánh trôi.
Những điều may mắn nho nhỏ trong sinh hoạt hàng ngày này, khiến nàng cảm thấy cuộc sống càng ngày càng tốt, cũng khiến nàng đối với hai chữ 'Tương lai' này, lần đầu tiên nảy sinh tâm tư ngóng trông.
Có lẽ, nàng có thể mạnh dạn một chút, vừa hưởng thụ tự do đồng thời, vừa giữ Lạc Chân ở bên cạnh cả đời.
Từ khi sinh ra, nàng liền đã định chỉ là một vật thí nghiệm, không có tôn nghiêm, cũng không có nhân cách. Nàng sống nhục nhã trong bóng tối, nhưng cũng ngóng trông ánh mặt trời dưới bầu trời.
Chu Như Hồng cứu nàng, nàng rất cảm kích. Chu Như Hồng nói, nàng rời xa Lạc Chân là tốt cho tất cả mọi người, vì vậy nàng đã chọn rời đi.
Nhưng rõ ràng, nàng mới là người chịu đựng tổn thương nhiều nhất.
Trên đời này, người ích kỷ rất nhiều, tại sao không thể có thêm một người là nàng? Nàng không muốn nhường Lạc Chân cho bất kỳ ai, mặc dù Bùi Nghi là em gái của nàng, mặc dù yêu cầu này là do Chu Như Hồng đưa ra.
Nàng không muốn rời đi. Hơn nữa những người kia không biết nàng đang trốn ở Viên Hương. Chỉ cần Chu Như Hồng không nói liền vĩnh viễn sẽ không có người tìm tới nơi này.
Khóe môi Lạc Chân ngậm lấy nụ cười yếu ớt. Ninh Nhu nhìn thấy cái cười kia trong mắt, tim đập vô cớ đập nhanh hơn một chút.
Ngạc nhiên với những ý nghĩ mãnh liệt, không thể kiểm soát, việc chiếm hữu Lạc Chân vừa xuất hiện trong đầu của chính mình mặt nàng hơi ửng đỏ.
Nàng không có biểu lộ dục vọng chiếm hữu nội tâm, mà lại chỉ là trầm mặc nhìn Lạc Chân. Mãi đến khi nỗi lòng dần dần bình ổn, mới khẽ mấp máy môi, thấp giọng trả lời một câu.
"Ừm, Viên Hương rất nhỏ. Có rất ít khách hàng sẽ gọi rượu giá hơn ngàn. Ngay cả Lưu ca cũng chưa từng thấy khách hàng như vậy đấy."
Lạc Chân nghe được sự kinh ngạc giấu trong giọng nói Ninh Nhu, nhưng cũng không hề hoài nghi. Lòng cô hơi thả lỏng, thăm dò hỏi tiếp
"Nói không chừng, người đó ngày mai còn muốn đến tiêu tiền."
Ninh Nhu nghe thấy câu nói này, cũng không nghĩ nhiều, cười nói ra suy nghĩ thật của mình.
"Cái kia người đó cùng ông chủ nhất định là quan hệ bạn bè đặc biệt thân thiết."
Lạc Chân nghe tiếng, lắc lắc đầu tâm tình trong đôi mắt tối nghĩa khó hiểu.
"Cũng có thể, không phải bạn bè."
"Nói không chừng, người đó là yêu thích ông chủ"
Yêu thích?
Ninh Nhu ngẩn người, vẫn chưa kịp đáp lời, giọng Lạc Chân liền lại vang lên.
"Biết lão bản là ai sao?"
Công việc hằng ngày của quán bar, hoàn toàn giao cho hai vị giám đốc phụ trách, còn về lão bản, Ninh Nhu chưa từng thấy qua. Vẻ mặt của nàng rất mơ hồ, hiển nhiên không thể trả lời câu hỏi này.
Lạc Chân không nhịn được cười khẽ, năm ngón tay hơi dùng sức, liền nắm chặt lòng bàn tay dưới tay của Ninh Nhu hơn một chút.
"Một ngày nào đó, chị sẽ biết."
Tại Hải thị, nhà họ Bùi, Bùi Nghi một mình luyện đàn trong phòng. Một bản nhạc rất đơn giản, nhưng nàng lại liên tiếp gảy sai vài phím.
Bùi Huyên đứng ở cửa, sắc mặt có chút lo lắng. Do dự một chút, vẫn là đẩy cửa bước vào.
"Luyện một ngày rồi, nghỉ ngơi một chút đi."
Khoảng cách đến buổi biểu diễn chỉ còn không tới một tháng, nhưng trạng thái Bùi Nghi, so với tưởng tượng, lại kém rất nhiều.
Là bởi vì căng thẳng sao? Hay là bởi vì Đại tiểu thư nhà họ Lạc, Lạc Chân? Bùi Huyên không nhịn được suy đoán trong lòng.
Chưa kịp bà nghĩ ra đáp án, Bùi Nghi liền từ chỗ ngồi đứng lên.
Bùi Nghi rất thích mặc quần áo trắng, yêu thích từ nhỏ. Hôm nay nàng mặc, vẫn là một bộ đồ như vậy. Màu trắng rất tôn lên nàng, tôn lên làn da, và cả khí chất của nàng.
Bùi Huyên nhìn con gái, khẽ thở dài.
"Mẹ, xin lỗi, con có chút hồi hộp."
Bùi Nghi không ngờ Bùi Huyên lại đứng bên ngoài nghe mình luyện đàn, liền chủ động giải thích một câu. Bùi Huyên gật đầu, cũng không nghi ngờ tính chân thực của câu nói này.
"Buổi diễn tấu đầu tiên trong nước, căng thẳng là khó tránh khỏi."
"Ba ba con cũng nói với mẹ, còn bảo mẹ ở nhà thường xuyên ở bên con."
Chu Như Quang tuy rằng khắp nơi đề phòng người nhà, nhưng việc giao tiếp với Bùi Huyên liên quan đến chuyện con gái, cũng không tính là ít.
Bùi Nghi nghe thấy lời Bùi Huyên, vẻ mặt trên mặt không hề có gợn sóng.
"Ba ba sợ con phạm sai lầm."
"Đúng rồi, ba ba lần này mời những người bạn nào?"
"Con vẫn chưa chuẩn bị xong vé mời."
Hai người nói chuyện trong lúc đã bước ra khỏi Phòng Đàn.
Liên quan đến bạn bè của Chu Như Quang, Bùi Huyên cũng không rõ. Suy nghĩ một chút bà vẫn đi lấy sáu tấm danh thiếp trên đầu giường phòng ngủ ra.
"Chắc, chính là sáu vị này."
"Mẹ nghe thấy ba con gọi điện thoại cho họ, mời họ tham gia buổi biểu diễn của con."
Bùi Nghi cụp mắt, cầm danh thiếp lên lật qua lật lại. Càng xem, trái tim càng đập nhanh hơn sáu người bạn bè trong miệng Chu Như Quang, đến từ sáu công ty khác nhau.
Đều không ngoại lệ, mỗi người đều là đại nhân vật có uy tín hàng đầu rong giới kinh doanh Hải thị. Chu Như Quang tuy đạt được thành tựu cao trong lĩnh vực y học, nhưng nói cho cùng, hắn chỉ là một bác sĩ. Thấy thế nào, sáu người này cũng không thể có mối quan hệ cùng hắn.
Bùi Nghi không nghĩ ra, muốn hỏi Bùi Huyên, nhưng vừa nghĩ tới Bùi Huyên ngay cả tên sáu người cũng không thể nói ra nàng liền biết mình hỏi cũng vô ích.
Đáy mắt của nàng vẫn bình tĩnh không gợn sóng. Mãi đến khi đã nhớ kỹ tên sáu người, mới đem danh thiếp trả lại Bùi Huyên.
"Con biết rồi. Con mấy ngày nay sẽ chuẩn bị xong vé mời."
Rõ ràng tim đập nhanh như vậy, vẻ mặt lại vẫn bình tĩnh không nhìn ra một chút dị thường.
Bùi Huyên gật đầu, nghĩ đến Lạc Chân, trong lòng vẫn cảm thấy không yên lòng. Nhân lúc Bùi Nghi vào phòng phía trước vẫn hỏi thêm một câu.
"Con hiện tại, còn nhớ đến Đại tiểu thư nhà họ Lạc không?"
"Nói đến, cô ấy cùng em gái cô ấy đều được ba ba con đỡ đẻ, dì con cùng hiện tại là Lạc phu nhân, quan hệ cũng vẫn khá thân . Nhà chúng ta cùng nhà họ Lạc, dù sao cũng có chút duyên nợ."
"Con nếu như thật sự không buông bỏ được mẹ sẽ để cô cô con đi tìm Lạc phu nhân nói một chút thế nào?"
Để Chu Như Hồng đi tìm Thẩm Như Mi xin giúp đỡ sao?
Bùi Nghi vừa nghe thấy lời này, hai hàng lông mày nhất thời nhíu chặt hơn. Liền không hề nghĩ ngợi, liền trực tiếp từ chối đề nghị này.
"Mẹ, con cùng Lạc Chân không thể cùng một chỗ."
"Lạc Chân có người thích, người kia cũng rất thích cô ấy. Ít nhất, so với con càng yêu thích cô ấy."
"Đừng để cô cô đi nhà họ Lạc, cũng đừng nói chuyện này cho ba ba, được không?"
Nói chuyện này với Chu Như Quang, theo tính cách của ông ấy, chắc chắn sẽ đi điều tra lịch sử yêu đương của Lạc Chân. Cứ như vậy, nhất định sẽ tra ra Ninh Nhu.
Bùi Nghi không còn cách nào, chỉ đành lần thứ hai cầu xin Bùi Huyên, đừng tiết lộ sự việc.
"Ba ba vẫn luôn không muốn con đặt tâm tư vào chuyện khác ngoài việc chơi đàn. Nếu ông biết nửa tháng con đi Viên Hương không phải để giải khuây, mà là đi tìm Lạc Chân, ông nhất định sẽ nổi giận."
"Buổi biểu diễn cũng sắp bắt đầu rồi, con không muốn vì chuyện này mà cãi nhau với ba. Mẹ, giúp con giấu kín một lần được không?"
"Con bảo đảm, chuyện giữa con và Lạc Chân sẽ chấm dứt tại đây. Sau này, con nhất định sẽ tìm một đối tượng yêu đương khiến ba ba hài lòng."
Thái độ của Bùi Nghi vô cùng thành khẩn, trong giọng nói lại tràn đầy sự cầu xin.
Bùi Huyên không đành lòng từ chối, trong lòng bà cũng rõ ràng điều Bùi Nghi quan tâm nhất từ nhỏ đến lớn chính là sự tán thưởng của Chu Như Quang.
Nàng sau khi về nước mặc dù có thể rời nhà lâu như vậy, là bởi vì nàng đã nói với Chu Như Quang rằng, muốn đi du lịch giải sầu trước buổi biểu diễn. Nhưng trên thực tế, trong khoảng thời gian hơn mười ngày đó, nàng chỉ đi duy nhất một nơi là Viên Hương.
Đối với Chu Như Quang mà nói, đây ít nhiều cũng coi là một sự lừa dối.
Đáy mắt Bùi Huyên hiện lên chút do dự, nhưng nhìn cặp mắt màu xám nhạt kia của con gái, cuối cùng nàng vẫn gật đầu.
"Mẹ sẽ không nói với ba con."
"Thế nhưng chuyện yêu đương, mẹ hy vọng con là vì chính mình mà yêu, chứ không phải để ba con thỏa mãn mới đi yêu, biết không?"