Truyện Les
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp
Tìm Truyện
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp Truyện Người Lớn , Truyện Dâm ,Truyện 18+, Truyện xxx, Đọc Truyện Cô Giáo Thảo , Truyện Sex , Truyen Nguoi Lon Hay ,Truyen Nguoi Lon 18+ cho tuổi dậy thì
Prev
Next

Vợ Trước Omega Của Tôi Có Chút Bất Thường - Chương 47

  1. Home
  2. Vợ Trước Omega Của Tôi Có Chút Bất Thường
  3. Chương 47 - Chương 46
Prev
Next

Cuối cùng cũng đến buổi học thêm toán nâng cao cuối cùng của Trương Văn Dân trong kỳ nghỉ hè.

Mặt trời treo cao trên bầu trời, rực rỡ đến mức những người đứng dưới ánh nắng như bị thiêu đốt.

Mỗi năm vào thời điểm này đều là cao điểm phân hóa của những thiếu niên mười lăm, mười sáu tuổi, hai mươi người trong lớp đã thiếu mất gần một phần ba học sinh.

Phòng học hơi vắng vẻ trong ngày hè ngược lại cũng không còn oi bức như vậy.

"Đề này hẳn là phải bắt đầu giải từ chỗ này…" Trương Văn Dân đứng trên bục giảng cầm phấn, giọng nói vang dội giảng giải bài tập vừa phát.

Ngu Mặc tuy mắt đang nhìn Trương Văn Dân trên bảng đen nhưng tâm trí đã sớm bay đến nơi khác.

Tối qua Ngu Mặc ngủ khá sớm, sáng nay nhìn thấy nụ cười không sao giấu nổi trên mặt Ngu Đức Tài, cô mới biết chuyện tập đoàn Chu thị quyết định hợp tác với khách sạn nhà mình tối qua.

Đấu thầu thành công, bốn chữ to đùng này xoay vòng quanh đầu Ngu Mặc.

Đây chính là thành quả sau những tháng ngày liều mạng đuổi theo Thẩm Sơ Vũ mà cô tích lũy được.

Theo Thẩm Sơ Vũ nghiền ngẫm hết quyển sách chuyên ngành này đến quyển sách chuyên ngành khác.

Từ sự tự mãn ban đầu đến khi bị những kiến thức chuyên ngành không thể hiểu nổi đả kích, rồi sau đó lại nhanh chóng trưởng thành dưới sự giúp đỡ của Thẩm Sơ Vũ.

Lần này khách sạn nhà mình có được cơ hội đấu thầu quý giá này, Ngu Mặc càng bỏ ra 1000% nỗ lực.

Mỗi ngày thức dậy đón ánh bình minh, mãi đến khi đèn đường ngoài cửa sổ tắt vào rạng sáng mới đi ngủ.

Có lẽ là tuổi trẻ tràn đầy sức sống, Ngu Mặc cũng không cảm thấy mệt mỏi.

Cuối cùng, mọi vất vả đều được đền đáp.

Cô đã thành công, cô cuối cùng cũng thành công.

Ngu Mặc cuối cùng cũng có thể buông xuống cảm giác tự trách vì lần trước suýt khiến khách sạn trong nhà bị người ta lừa.

Cô nhìn Trương Văn Dân viết những dòng chữ phấn trắng trên bảng, nghe tiếng phấn gõ lên bảng đen lộc cộc giòn tan, khóe môi không kìm được mà cong lên.

Thẩm Sơ Vũ lén dùng khóe mắt thu lấy nụ cười này của Ngu Mặc vào đáy mắt.

"Này, sắp đến giờ rồi." Ngu Mặc nhìn đồng hồ phía trên bảng đen, nói với Thẩm Sơ Vũ.

Thẩm Sơ Vũ vội thu hồi ánh mắt đang lén nhìn Ngu Mặc, gật đầu nói. "Ừ."

May mà Ngu Mặc vẫn luôn chú ý thời gian, hoàn toàn không nhận ra vừa rồi Thẩm Sơ Vũ vẫn luôn nhìn mình.

Cô lén lấy chiếc điện thoại đã chuẩn bị sẵn từ trong ngăn bàn ra, Thẩm Sơ Vũ ngồi ngay ngắn lại, cũng hơi nghiêng người về phía Ngu Mặc, cùng cô chứng kiến khoảnh khắc này.

12 giờ trưa, tập đoàn Chu thị sẽ công bố công khai thông báo về công ty trúng thầu thành công dự án lần này.

Thời gian trên điện thoại từ 11:59 chuyển thành 12:00, âm thanh trong lòng ngực Ngu Mặc đập như trống, cô vừa thấp thỏm vừa mong chờ làm mới trang web chính thức.

Thông báo mà cô đã tưởng tượng không biết bao nhiêu lần bất ngờ xuất hiện.

Dù đã biết đáp án khi công bố chuyện này, Ngu Mặc vẫn thấp thỏm không thôi.

Bởi vì quá mức để tâm nên càng đến gần sự thật lại càng sợ sẽ xảy ra biến cố.

Ngay dòng đầu tiên của thông báo, Ngu Mặc đã nhìn thấy hai chữ "Du Hạ" xa lạ mà quen thuộc. Cô sững sờ trong vài giây đầu tiên, sau đó ngón tay chợt siết chặt, cố gắng nhẫn nhịn mới không để chính mình bật cười thành tiếng.

Cảm giác dốc hết tâm huyết cuối cùng cũng đạt được điều mong muốn khiến trong lòng Ngu Mặc dâng lên những con sóng vui sướng cuồn cuộn.

Cô chỉ vào hai chữ "Du Hạ" cho Thẩm Sơ Vũ xem. "Thành công! Được chọn rồi!!!"

Thật ra Thẩm Sơ Vũ đã sớm biết từ chỗ Chu Nghiên rằng khách sạn thương vụ Du Hạ của nhà Ngu Mặc đã đấu thầu thành công nhưng khi nhìn thấy Ngu Mặc lúc này vui mừng phấn khích, nở nụ cười đặc biệt rạng rỡ với mình, trong lòng nàng cũng bất giác vui theo.

"Ừ, chúc mừng cậu." Giọng nói trước giờ luôn bình thản của Thẩm Sơ Vũ cũng mang theo chút vui vẻ.

Thẩm Sơ Vũ không nhận ra rằng hiện tại nàng sẽ cô đơn vì Ngu Mặc cô đơn hay càng sẽ vui vẻ vì cô vui vẻ.

Những cành liễu ngoài cửa sổ nhảy múa hỗn loạn trong cơn gió lớn bất chợt nổi lên. Bầu trời xanh thẳm thổi qua mấy đám mây mũm mĩm, che khuất hơn nửa ánh mặt trời.

Giống như bạn vĩnh viễn không biết may mắn và vận rủi, cái nào sẽ đến trước.

Bạn cũng sẽ không biết chính xác vào ngày nào, thời điểm nào, vận rủi sẽ giống như chuỗi ngọc trai bị đứt, rơi lộn xộn đầy đất khiến cả căn phòng trở nên hỗn loạn và chật vật.

Ngay lúc Ngu Mặc và Thẩm Sơ Vũ đang nhìn thông báo trúng thầu thành công, một nơi nào đó trong lớp đột nhiên phát ra một tiếng động vang trời.

Viên phấn trong tay Trương Văn Dân theo tiếng động mà gãy đôi, bụi phấn đón lấy ánh nắng ảm đạm bay phất phơ trong không trung.

Ánh mắt mọi người đều nhìn về phía phát ra âm thanh, một cô gái ôm bụng cuộn tròn người ngã xuống đất. Tiếng động lớn kia chính là do chiếc cốc trên bàn cô gái ấy rơi xuống đất tạo thành.

Mọi người vẫn còn đang trong trạng thái chưa kịp phản ứng, một mùi hương hoa dạ lai nồng đậm đã lan ra khắp căn phòng học kín.

Ngay giây đầu tiên ngửi thấy mùi hương này, đầu óc Thẩm Sơ Vũ đã ong lên.

Cô gái kia đang đau đớn kia đang trải qua kỳ phân hóa!

Mùi hoa nồng đậm mang theo pheromone Alpha có tính xâm lược cực mạnh của cô bé không chút kiêng dè xâm nhập vào Thẩm Sơ Vũ không hề phòng bị.

Ý thức được, Thẩm Sơ Vũ lập tức siết chặt lấy lưng ghế. Nàng cảm nhận được tuyến thể đang dán miếng dán ức chế điên cuồng kêu gào, muốn nghênh đón Alpha có cấp bậc ít nhất là A này.

Cảm giác bất lực khi bị pheromone Alpha dụ dỗ kia được đánh thức trên người Thẩm Sơ Vũ, hơn nữa còn lan ra với tốc độ cực nhanh.

Thẩm Sơ Vũ cảm thấy ngay cả hơi thở của mình cũng bắt đầu hỗn loạn.

"Cậu làm sao vậy?" Tất cả mọi người đều tụ tập bên chỗ bạn học đang phân hóa, chỉ có Ngu Mặc chú ý đến sự khác thường của Thẩm Sơ Vũ.

"… Mình không sao." Thẩm Sơ Vũ vẫn luôn quay lưng về phía Ngu Mặc, nàng chống người muốn đứng dậy khỏi chỗ ngồi.

Nàng phải rời khỏi đây, rời khỏi phòng học nguy hiểm này.

Thẩm Sơ Vũ miễn cưỡng đứng dậy khỏi ghế nhưng hai chân lại không còn sức chống đỡ, đột nhiên khuỵu xuống. 

Mái tóc dài rối tung của Thẩm Sơ Vũ từ sau lưng rủ xuống trước ngực, để lộ một mảng trắng nõn thấp thoáng, cùng với một miếng dán ức chế nhỏ xíu.

Nếu thật sự là một thiếu nữ mười lăm tuổi chưa phân hóa, có lẽ thật sự sẽ không nhận ra thứ này là gì nhưng Ngu Mặc đã hai mươi ba tuổi, cô rõ ràng nhận ra và hiểu được thứ dán trên cổ Thẩm Sơ Vũ.

Một sự thật khiến cô khó lòng tin nổi ầm ầm nổ tung trong đầu.

Thẩm Sơ Vũ đã phân hóa thành Omega từ sớm!

Nàng phân hóa thành Omega từ khi nào?

"Thẩm Sơ Vũ." Lần này Ngu Mặc không gọi Thẩm Sơ Vũ là "lớp phó" nữa, mà gọi thẳng tên nàng.

Thẩm Sơ Vũ nghe vậy, cơ thể bất giác run lên, nàng chột dạ sờ lên chiếc cổ đang lộ ra của mình rồi cố gắng quay người lại nhìn về phía Ngu Mặc.

Một luồng hơi nóng không kiểm soát được thở ra, làm mờ đi tầm mắt giữa hai người.

"Cậu đã phân hóa." Giọng Ngu Mặc không lớn, nhẹ nhàng như một chiếc lông vũ nhưng rơi vào lòng Thẩm Sơ Vũ, lại nặng nề hơn cả một tảng đá.

Thẩm Sơ Vũ khó khăn thở hổn hển, nàng rõ ràng nhìn thấy sự thất vọng trong ánh mắt Ngu Mặc.

Từng đợt sóng nhiệt nhỏ vỗ lên mặt đất đang bị ánh mặt trời thiêu đốt, khói nóng bốc lên cuộn xoáy, làm nghẽn cả đầu óc Thẩm Sơ Vũ.

Nàng há miệng, lại không còn sức nói ra bất kỳ lời biện giải nào.

Trong phòng học ngột ngạt, đủ loại pheromone đan xen vào nhau

Bởi vì bạn học kia đột nhiên phân hóa kia, trong lớp đã có mấy bạn Omega bị ép bước vào kỳ phát tình.

Ngu Mặc nhìn người trước mặt đang khó chịu khắp người, dù đã dán miếng dán ức chế, mùi hương trà rượu mơ vẫn không thể hoàn toàn che giấu mà tiết ra.

Cô phát hiện Thẩm Sơ Vũ đã nói dối mình, trong lòng bùng lên một ngọn lửa nhưng chuyện gì cũng có trước có sau.

Chuyện Thẩm Sơ Vũ lừa mình có thể đợi sau này chất vấn.

Nếu vì pheromone Alpha có tính xâm lược cực mạnh lúc vừa phân hóa của người kia mà mất kiểm soát thì không ổn.

"Đi." Ngu Mặc khẽ cắn môi trong, một tay túm lấy cánh tay Thẩm Sơ Vũ kéo nàng đứng dậy. 

Tay chân Thẩm Sơ Vũ đều mềm nhũn, căn bản không thể dùng sức, càng đừng nói đến chuyện chạy theo Ngu Mặc ra khỏi nơi này nhưng còn chưa đợi Thẩm Sơ Vũ tuyệt vọng, nàng liền cảm thấy cơ thể nhẹ bẫng, một bàn tay ấm áp kề sát bên eo nàng.

Ngu Mặc ôm nửa eo nàng, đỡ nàng đứng lên.

Nàng nhìn vẻ chuyên chú và kiên định giữa mày Ngu Mặc, trái tim đang hoảng loạn bất an lập tức được bao phủ bởi một cảm giác ấm áp và an toàn.

Cửa phòng học mở rộng, mùi pheromone hoa dạ lai kia hung hăng đuổi theo hai người vừa thoát khỏi tay nó.

Cửa sổ hành lang mở toang, gió cuốn vào vừa làm loãng mùi hương này, vừa mang theo những phân tử pheromone rơi xuống người Thẩm Sơ Vũ.

Có lẽ vì lúc mới phân hóa Thẩm Sơ Vũ đã sử dụng thuốc ức chế quá liều, khiến lượng pheromone vốn nên được tiết ra đều bị dồn nén trong cơ thể.

Lần này bị Alpha vừa mới phân hóa kia kích thích, nàng liền cảm thấy pheromone trong cơ thể mình giống như một nồi nước sôi đang cuồn cuộn, tranh nhau muốn hòa vào mùi hoa dạ lai kia.

Ngu Mặc có thể rõ ràng cảm nhận được nhiệt độ cơ thể người trong lòng không ngừng tăng lên, cô vội tìm một góc tương đối râm mát, thông thoáng, đỡ Thẩm Sơ Vũ ngồi xuống.

Cả người Thẩm Sơ Vũ đều vô lực dựa vào Ngu Mặc, hơi nóng nhuộm đỏ gương mặt, đuôi mắt, thậm chí cả khuỷu tay và đầu gối của nàng.

Cảm giác thiếu thốn gần như muốn đánh sập lý trí của Thẩm Sơ Vũ, ánh mắt mê ly ngẩng đầu nhìn gương mặt quen thuộc này.

Hơi nóng say lòng người không thể kiểm soát mang theo mùi hương trà rượu mận mà Ngu Mặc từng vô số lần nếm qua, tất cả đều phả lên gương mặt cô.

Mặc dù Ngu Mặc chưa phân hóa nhưng mùi trà rượu mơ này vương bên môi nàng vẫn khiến cô cảm thấy mê người xao động.

Nếm một lần liền không thể dừng lại, chẳng qua cũng chỉ như vậy.

Ngu Mặc khó khăn nuốt xuống một ngụm nước bọt, sợi dây lý trí trước sau vẫn căng chặt. "Thẩm Sơ Vũ, cậu cố chịu một chút, cậu nói cho mình biết, trên người cậu có thuốc ức chế không?"

"Không có." Giọng Thẩm Sơ Vũ nhẹ như lông ngỗng, gió thổi một cái liền tan biến.

Nếu không phải nàng vừa nói vừa lắc đầu, Ngu Mặc chưa chắc đã nghe rõ.

Lần này khiến Ngu Mặc khó xử, cô nhìn Thẩm Sơ Vũ trong lòng, không còn cách nào khác, chỉ có thể tạm thời để nàng ở đây, còn cô một mình đi tìm thuốc ức chế giúp nàng.

Thẩm Sơ Vũ giãy giụa trong cơn mê loạn, vòng tay ấm áp đang ôm chặt nàng phía sau đột nhiên rút ra, nàng gần như theo bản năng kéo lấy tay Ngu Mặc, giống như người chết đuối bắt được cành cây chìa ra từ bờ, dùng hết sức nắm chặt không chịu buông.

Giọng nàng run rẩy, tràn đầy cầu xin. "Đừng đi…"

Trong lòng Ngu Mặc không biết vì sao lại đau nhói như bị ai đó véo một cái.

Dù vậy, cô vẫn không thể không nhẫn tâm nói. "Mình phải đi tìm thuốc ức chế cho cậu mà, Thẩm Sơ Vũ."

Thẩm Sơ Vũ chẳng quan tâm Ngu Mặc đang nói đạo lý gì với mình.

Lún sâu trong vũng lầy của kỳ phát tình, hiện tại nàng đã hoàn toàn mất đi lý trí, cảm thấy đầu óc mình hỗn loạn như một đống cát lún đủ màu sắc, hỗn độn không theo quy luật.

Nàng chẳng biết gì khác, nàng chỉ biết mình không thể mất đi người trước mặt này.

Giống như chỉ cần Ngu Mặc ở đây, cho dù giây tiếp theo thế giới có sụp đổ, Thẩm Sơ Vũ cũng sẽ không sợ hãi.

"Đừng, cậu đừng đi…"

Đôi mắt Thẩm Sơ Vũ bị hơi nước phủ lên, mê ly, như chứa một vầng nước mùa xuân nóng bỏng, đáng thương nhìn Ngu Mặc.

Nàng khao khát mình có thể nhận được sự thương xót của người trước mặt, được người ấy ban cho một chút cảm giác an toàn.

Xung quanh đều tối tăm, chỉ có Thẩm Sơ Vũ là tia sáng yếu ớt đang tỏa sáng trong mắt Ngu Mặc giữa bóng tối.

Ngu Mặc bị ánh mắt ấy làm cho lòng dạ rối bời.

Cô cũng chẳng màng gì nữa, quay trở lại bên Thẩm Sơ Vũ, ngồi xổm xuống cạnh nàng trấn an. "Được rồi, được rồi, mình không đi nữa."

Nghe vậy, trên khuôn mặt nhỏ nhợt nhạt của Thẩm Sơ Vũ lập tức nở ra một đóa hoa cúc non yếu ớt, giống như một chú mèo con, mềm mại cuộn tròn trong lòng Ngu Mặc.

Ngu Mặc cúi đầu nhìn Thẩm Sơ Vũ chật vật không chịu nổi, cẩn thận giúp nàng chỉnh lại mái tóc rối trước mặt, đồng thời lấy điện thoại ra, gọi cho Trương Văn Dân.

Trong không gian vô cùng yên tĩnh, tiếng "tút tút" từ đầu bên kia điện thoại từng tiếng từng tiếng gõ vào trái tim Ngu Mặc.

Cuối cùng, vào tiếng "tút" cuối cùng, điện thoại cũng được kết nối.

Ngu Mặc không dám chậm trễ, vội nói. "Thưa thầy, vừa rồi em đỡ bạn học Thẩm ra ngoài."

"Thẩm Sơ Vũ cũng là Omega?" Trương Văn Dân nhìn mấy học sinh Omega vừa được trấn an, những người bị ảnh hưởng đến mức cơ thể khó chịu, khó xử đưa tay sờ trán.

"Đúng vậy." Ngu Mặc liếc nhìn Thẩm Sơ Vũ đang cuộn người càng chặt hơn trong lòng mình, trong lòng cũng theo đó thắt lại. "Tình hình rất tệ… Thầy có thể giúp em tìm một liều thuốc ức chế được không? Bọn em đang ở phía Tây Nam, sau giếng trời."

"Được được được, thầy đi lấy ngay, em trấn an Thẩm Sơ Vũ cho tốt, đừng để em ấy mất kiểm soát, được không?" Trương Văn Dân liên tục gật đầu, dặn dò.

Chưa đợi Ngu Mặc trả lời, đôi tay đang ửng hồng của Thẩm Sơ Vũ đã nhẹ nhàng vòng qua cổ Ngu Mặc.

Làn da nóng rực của Thẩm Sơ Vũ áp sát chiếc cổ hơi lạnh của Ngu Mặc, từng chút kéo khoảng cách giữa nàng và cô lại gần.

Đôi mắt Ngu Mặc chợt mở lớn, miễn cưỡng đẩy Thẩm Sơ Vũ ra, vội trả lời Trương Văn Dân. "Được được, thầy nhanh lên ạ."

Trương Văn Dân cũng không nói thêm gì với Ngu Mặc, dứt khoát cúp máy, vội vàng chạy đi tìm thuốc ức chế cho Thẩm Sơ Vũ.

Ngu Mặc còn chưa kịp cất điện thoại vào túi, Thẩm Sơ Vũ đã lại tiến đến.

Răng nàng giống như trong giấc mơ ngày hôm đó của Ngu Mặc, khẽ cắn lên vành tai cô. Từng câu từng chữ khẽ rên rỉ bên tai Ngu Mặc. "Khó chịu…"

Khi giấc mơ xâm lấn hiện thực, cả trái tim Ngu Mặc lập tức đập dữ dội khác thường.

Ngu Mặc nhìn Thẩm Sơ Vũ vòng tay qua cổ mình, hơi nghiêng người tiến lại gần. Chiếc áo thun thoát khỏi sự gò bó của váy dài, để lộ một đoạn eo trắng nõn mảnh khảnh.

Một đường cong nhàn nhạt kéo dài về phía khu vườn bí mật cấm người qua lại.

Môi đỏ Thẩm Sơ Vũ khẽ mở, chậm rãi phả một luồng hơi nóng dịu nhẹ về phía Ngu Mặc.

Đây đâu phải mèo con, rõ ràng là mèo hoang.

Gió mùa hạ mang theo sự xao động đặc trưng, kéo theo mùi trà rượu mơ phả hết lên người Ngu Mặc.

Ngu Mặc nhìn chằm chằm đôi môi đỏ ướt át quyến rũ của Thẩm Sơ Vũ, thoáng thất thần.

Thời gian dường như quay ngược, giống như mùa hè năm ấy khi cô và Thẩm Sơ Vũ chia xa, từng khoảnh khắc tâm trí rối loạn lại hết sức phóng túng.

Chợt, Ngu Mặc hung hăng véo vào đùi mình một cái.

Mày đang nghĩ cái gì vậy.

Người ta đang trong kỳ phát tình, còn mày thì không.

Mày có thể tỉnh táo một chút được không, nhìn rõ người trước mặt mày là ai đi.

Người ta là Thẩm Sơ Vũ!

Sáu chữ đơn giản ấy khiến Ngu Mặc lập tức tỉnh táo, cô xoay tay kéo cánh tay Thẩm Sơ Vũ đang ôm cổ mình ra phía sau nàng, cố ý giữ khoảng cách với nàng.

Thẩm Sơ Vũ hoang mang cực kỳ, nàng nhìn người đang mạnh mẽ giữ mình lại, trong mắt tràn đầy vẻ tủi thân như muốn khóc.

Gió mùa hạ xao động đem mùi trà rượu mơ phủ kín góc nhỏ hẻo lánh này, bóng trúc lay động khiến lòng người rối bời.

Cuối cùng, Trương Văn Dân hốt hoảng cầm thuốc ức chế tìm đến.

Thuốc ức chế màu trắng chậm rãi được tiêm vào cánh tay Thẩm Sơ Vũ.

Thẩm Sơ Vũ chỉ cảm thấy cơ thể mình lâng lâng, nàng ngẩng đầu nhìn gương mặt Ngu Mặc, đôi mắt cuối cùng cũng không chống đỡ nổi mà khép lại.

Đêm hè cũng không mát mẻ như những mùa khác, hơi nóng trong thành phố luân chuyển dưới đêm trăng yên tĩnh.

Đã gần mười hai giờ đêm, khu nội trú của Bệnh viện Nhân dân số 1 thành phố A giống như một người khổng lồ đang say ngủ.

Xung quanh đều vô cùng yên tĩnh, ánh đèn vàng ấm mờ nhạt chỉ lác đác sáng lên trước cửa sổ của một vài phòng bệnh.

Thẩm Sơ Vũ nằm thẳng trên giường bệnh, chiếc chăn mỏng phủ trên người nàng, phác họa thân hình mảnh khảnh.

Đôi mắt nàng khép hờ, sắc mặt bình tĩnh, hàng mi dày như chiếc quạt nhỏ rũ xuống trước mắt.

Nhìn từ xa, yên tĩnh xinh đẹp, giống như một cảnh đẹp trong tranh.

Chợt, những ngón tay buông bên người Thẩm Sơ Vũ run lên, hàng mi cũng theo đó run rẩy hai lần.

Một đôi mắt màu bạc chậm rãi mở ra, Thẩm Sơ Vũ ngủ mê man suốt một ngày cuối cùng cũng tỉnh lại vào thời điểm một ngày sắp kết thúc.

Nàng mơ màng nhìn căn phòng bệnh, ánh đèn nhàn nhạt chiếu lên bức tường trắng tinh, ngoài sạch sẽ còn mang theo vẻ lạnh lẽo.

Thẩm Sơ Vũ nhìn quanh một vòng nhưng không thấy ai ở lại chăm sóc mình.

Hàng mi dài chậm rãi rũ xuống, nàng khẽ thở dài, khó nén vẻ cô đơn.

"Tỉnh rồi?" Giọng Ngu Mặc lại truyền đến bên tai Thẩm Sơ Vũ, cô cầm một bình nước từ căn phòng nhỏ bên cạnh đi ra.

Thẩm Sơ Vũ khẽ siết góc chăn trên người, cố nén niềm vui trong lòng, gật đầu. "Ừ."

"Cảm thấy khá hơn chút nào chưa?" Ngu Mặc hỏi, rồi mặt không cảm xúc đặt bình nước trong tay lên tủ đầu giường Thẩm Sơ Vũ.

Thẩm Sơ Vũ nhận ra một chút khác thường của Ngu Mặc, nhẹ liếm đôi môi khô khốc, nói. "Khá hơn nhiều rồi."

Ngu Mặc trầm giọng, cầm tờ báo cáo kiểm tra sức khỏe Thẩm Sơ Vũ mà bác sĩ vừa đưa cho cô.

Trên đó rõ ràng ghi ngày Thẩm Sơ Vũ phân hóa là giữa đến cuối tháng Bảy

"Hóa ra cậu đã phân hóa một tháng trước." Giọng Ngu Mặc bình tĩnh khác thường, thậm chí còn bình tĩnh đến mức trong đêm nóng bức này tỏa ra hơi lạnh.

Thẩm Sơ Vũ nhìn tờ báo cáo bị Ngu Mặc nắm đến nhăn nhúm, trong lòng chùng xuống.

Ngu Mặc dựa vào tủ đầu giường, đầu lưỡi liếm nhẹ hàm răng, hỏi. "Có phải là ngày chúng ta đi dạo chợ đêm không? Lúc đó cậu suýt ngã là vì vừa mới phân hóa, thể lực không chống đỡ nổi, đúng không?"

Tim Thẩm Sơ Vũ đập dữ dội.

Ngu Mặc đã biết, biết không sai chút nào.

Nàng cố gắng kìm nén, khiến giọng mình nghe có vẻ bình tĩnh. "Đúng vậy."

Ngu Mặc nghe Thẩm Sơ Vũ xác nhận suy đoán của mình, chân mày nhíu chặt. "Cậu có biết làm như vậy nguy hiểm đến mức nào không?"

Ngu Mặc vừa nói vừa đặt tờ báo cáo kiểm tra sức khỏe trước mặt Thẩm Sơ Vũ, chỉ vào đường biểu đồ hình răng cưa màu đỏ gần như đã vượt khỏi giới hạn trên đó, nói với Thẩm Sơ Vũ. "Cậu nhìn báo cáo sức khỏe của mình đi! Pheromone Omega suýt mất cân bằng, cậu có biết không?"

Cho dù lúc quan hệ giữa Thẩm Sơ Vũ và Ngu Mặc còn chưa hòa hoãn, Ngu Mặc cũng chưa từng nói chuyện với Thẩm Sơ Vũ như bây giờ.

Trong giọng nói của cô tràn đầy tức giận và trách móc.

"Xin lỗi." Thẩm Sơ Vũ đầy áy náy nói với Ngu Mặc.

Nàng cúi đầu siết tờ báo cáo kiểm tra sức khỏe kia, không biện giải với Ngu Mặc, cũng không giống trước đây mở to đôi mắt cầu xin Ngu Mặc thương hại.

Nàng biết lần này mình thật sự đã làm sai.

Ngu Mặc nhìn Thẩm Sơ Vũ, có chút hận nàng không biết tự lo cho bản thân mà lắc đầu. "Không, Thẩm Sơ Vũ, cậu không cần xin lỗi mình, cậu đang giày vò chính cơ thể mình, cậu có hiểu không?!?"

Ngu Mặc im lặng một chút, hỏi ra nghi vấn đã chôn sâu trong lòng từ lúc nhìn thấy tờ báo cáo kiểm tra sức khỏe này. "Bây giờ cậu nói cho mình biết, tại sao cậu phải giấu mình chuyện cậu là Omega? Có phải vì lúc đó mình từng nói với cậu, nếu cậu phân hóa thành Omega thì mình sẽ không chơi với cậu nữa, đúng không?"

Thẩm Sơ Vũ biết mình không thể tiếp tục nói dối Ngu Mặc, dưới ánh mắt chăm chú của cô, nàng chậm rãi nhưng nặng nề gật đầu. "Đúng vậy."

Ngu Mặc nhất thời sững người.

Hóa ra thật sự giống như cô đã nghĩ lúc đó, Thẩm Sơ Vũ thật sự vì nguyên nhân này mà giấu cô.

Ngu Mặc siết chặt nắm tay, móng tay ghim vào lòng bàn tay, tự trách và áy náy quanh quẩn trong lòng. Cô nhìn Thẩm Sơ Vũ, khó hiểu hỏi. "Cậu bao nhiêu tuổi rồi? Cậu có thể đừng trẻ con như vậy được không! Mình quan trọng hay cơ thể cậu quan trọng?"

Thẩm Sơ Vũ cắn chặt phần thịt bên trong môi, nàng liên tục nói thầm trong lòng.

 Là cậu đó, là cậu quan trọng hơn đó…

Nhưng nàng không thể thốt thành lời.

Nàng biết nếu bây giờ mình nói ra những lời mang ý nghĩa mập mờ như vậy, Ngu Mặc của kiếp này, người không muốn nảy sinh bất kỳ tình cảm nào với mình, sẽ lập tức xoay người rời đi, không bao giờ quay đầu lại.

Những tâm tư nàng hao hết sức, những bước đi nàng cẩn thận từng chút, tất cả sẽ tan thành mây khói.

Thẩm Sơ Vũ khàn giọng giải thích với Ngu Mặc. "Mình chỉ là… rất trân trọng tình bạn giữa mình và cậu, rất trân trọng… người bạn này… của cậu."

Không phải người yêu.

Chỉ là bạn bè.

Khóe mắt Thẩm Sơ Vũ hơi đỏ.

Nàng yêu cô, nguyện ý dùng mạng sống của mình để rút ngắn khoảng cách giữa hai người nhưng nàng giống như một nàng công chúa bị nguyền rủa, không thể nói với Ngu Mặc một chữ "yêu".

Mũi Ngu Mặc bỗng nhiên có chút chua xót.

Đây là lần đầu tiên trong cả hai kiếp, Thẩm Sơ Vũ nói với cô rằng nàng "trân trọng" mối quan hệ giữa hai người nhưng "trân trọng" mà nàng nói lại hư ảo đến vậy.

Giống như bọt biển, không thể gặp ánh mặt trời, ảo tưởng mà nàng xây dựng cũng theo đó tan biến hoàn toàn.

Cho dù có rực rỡ đến đâu, dưới ánh sáng vẫn chưa đến một giây đã tan biến.

Ngu Mặc hỏi ngược lại. "Thẩm Sơ Vũ, cậu cảm thấy làm như vậy là đang trân trọng tình bạn giữa mình và cậu sao? Cậu còn từng hỏi mình có phải mình ghét bị người khác lừa dối không? Cậu còn nhớ mình đã nói gì với cậu không?"

Đối mặt với chất vấn của Ngu Mặc, Thẩm Sơ Vũ im lặng.

Ngu Mặc khẽ hít một hơi, trả lời thay nàng. "Mình nói ghét."

Môi Thẩm Sơ Vũ bị nàng cắn đến mất đi sắc máu.

Thật ra ngay từ ngày nàng hỏi Ngu Mặc câu hỏi này, nàng đã dự đoán được lời nói dối mong manh này khi bị vạch trần sẽ không thể nào có kết cục tốt đẹp.

Chỉ là nàng chưa từng nghĩ, sẽ đau đớn xé lòng như hiện tại.

"Xin lỗi, mình không cố ý muốn lừa cậu. Mình chỉ sợ cậu sẽ không làm bạn với mình nữa vì mình phân hóa thành Omega, mình cảm thấy…" Giọng Thẩm Sơ Vũ rất nhẹ, như thể sắp vỡ vụn nhưng vẫn bị Ngu Mặc không chút lưu tình ngắt lời.

"Mình không cần cậu nghĩ như vậy! Tại sao cậu không hỏi mình? Tại sao chuyện gì cậu cũng tự cho rằng mình nên như thế nào, rồi sẽ như thế đó?"

Lời này không chỉ là Ngu Mặc nói với Thẩm Sơ Vũ của kiếp này, mà còn là lời cô nói với Thẩm Sơ Vũ của kiếp trước.

Nàng luôn như vậy, bất kể cô có đồng ý hay không, bất kể cô có thể gánh vác hay không, nàng đều lấy danh nghĩa mình là vợ của cô, tự quyết định mọi thứ giữa hai người theo ý nghĩ và mong muốn của nàng.

Ngu Mặc siết chặt nắm tay, kìm nén xúc động muốn trút những oán hận của kiếp trước lên Thẩm Sơ Vũ của kiếp này, giọng nói cũng dịu xuống một chút. "Khúc Văn Yểu, Lý Khanh Khanh, thậm chí cả Chu Tần vừa mới phân hóa tuần trước, các cậu ấy đều là Omega, cậu cũng thấy rồi, mình đâu có nói không để ý đến họ. Mình chỉ dựa trên tiền đề mình sẽ phân hóa thành Alpha, lựa chọn giữ khoảng cách thích hợp với họ nhưng điều đó không ảnh hưởng đến tình bạn giữa chúng ta."

"Tại sao cậu không nói thật với mình?" Đôi mắt Ngu Mặc ảm đạm, giọng nói trầm xuống mang theo thất vọng, cô nghĩ đến Thẩm Sơ Vũ vừa rồi trên xe cấp cứu sắc mặt vàng như nến, điện tâm đồ hỗn loạn, thậm chí còn căm hận chính câu nói mình đã từng nói lúc đó. "Cậu cảm thấy giữa chúng ta, ngay cả sự tin tưởng cơ bản nhất của bạn bè cũng không có sao?"

Thẩm Sơ Vũ vội vàng lắc đầu. "Không phải."

Nàng chỉ sợ, nàng sợ sợi dây mình khó khăn lắm mới buộc được trên cổ tay Ngu Mặc sẽ bị biến cố mới xuất hiện này cắt đứt.

Bởi vì quá mức trân trọng nên thà rằng cứ mãi duy trì nguyên trạng, cũng không muốn thay đổi dù chỉ một chút.

Nhưng Thẩm Sơ Vũ đã sai, đây không phải biến cố, mà giống như một miếng vá trong trò chơi, là phụ kiện có thể khiến hệ thống này ổn định hơn.

Đôi mắt Ngu Mặc lặng lẽ nhìn thẳng vào mắt Thẩm Sơ Vũ, bên trong tràn đầy những cảm xúc phức tạp mà chính cô cũng không thể nhìn thấu.

Ngu Mặc không hiểu được, chỉ dùng kinh nghiệm sống của kiếp trước để khuyên Thẩm Sơ Vũ. "Cậu biết sinh mạng quý giá đến mức nào không? Cậu cảm thấy vì người khác mà đánh đổi cả mạng sống của mình, có đáng không?"

Nghe lời Ngu Mặc nói, Thẩm Sơ Vũ chỉ cảm thấy tình cảnh kiếp trước lại hiện ra trước mắt.

Hai lần mười ngón tay nhuốm đầy máu tươi của nàng từng chút xâm chiếm, khiến những ngón tay đang siết chặt chăn lúc này run lên.

"Thẩm Sơ Vũ, mình không đáng để cậu vì mình mà hy sinh lớn đến vậy, nếu tình bạn giữa chúng ta phải dựa vào một mối ràng buộc mong manh như vậy để duy trì, vậy mình thà không cần."

Cho dù đây vốn chính là món nợ cậu thiếu mình ở kiếp trước.

Thẩm Sơ Vũ run lên, mối ràng buộc giữa nàng và Ngu Mặc ở kiếp trước chẳng phải cũng được tạo nên từ sự hy sinh đơn phương của Ngu Mặc hay sao?

Bởi vì đã trải qua những gì Ngu Mặc từng trải qua, nàng không muốn bản thân ở kiếp này lại giống Ngu Mặc của kiếp trước.

Ngu Mặc nhìn Thẩm Sơ Vũ, ánh đèn vàng ấm áp cũng không thể sưởi ấm gương mặt tái nhợt của nàng.

Không biết có phải vì đã phân hóa thành Omega hay không, vẻ sắc bén xa cách giữa đôi mắt đã yếu đi, thay vào đó là vài phần mong manh khiến người ta thương tiếc.

Cho dù là bộ quần áo bệnh nhân nhỏ nhất, nàng mặc lên người cũng rộng thùng thình.

Ngu Mặc khẽ mím môi, không đành lòng trách cứ Thẩm Sơ Vũ thêm nữa nhưng căn phòng bệnh yên tĩnh này lại quá mức ngột ngạt, mỗi tiếng thở trong im lặng đều khiến Ngu Mặc không thể ở lại thêm.

Thẩm Sơ Vũ nhận ra Ngu Mặc muốn rời đi, bất kỳ lời níu kéo nào lúc này cũng đều trở nên nhợt nhạt.

Thẩm Sơ Vũ chỉ muốn đưa tay tìm lấy bàn tay đang buông bên người của Ngu Mặc, giữ cô lại nhưng đầu ngón tay nàng chỉ khẽ lướt qua mu bàn tay Ngu Mặc, lưu lại một chút ấm áp thoáng qua.

Sau đó, Thẩm Sơ Vũ và Ngu Mặc đã bỏ lỡ nhau.

Ánh trăng bị tầng mây đen thổi qua che phủ, ánh sáng rực rỡ từng rải xuống nhân gian cũng bị thu hồi hết thảy.

Ánh mắt Thẩm Sơ Vũ ảm đạm, nàng vẫn siết chặt đầu ngón tay, giữ lấy chút hơi ấm có lẽ đã sớm tan biến. 

_____

Editor: Thí dụ mọi người thấy xưng hô chỗ nào không đồng nhất thì giả bộ nhắc mình với nha, mình cảm ơn:>

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

414989533-256-k779159-1
Hẹn Em Dưới Hoàng Hôn
Tháng 8 22, 2026
Mẹ Này, Yêu Con Nhé_truyenles.net
Mẹ Này, Yêu Con Nhé
Tháng 6 24, 2025
Định Bao Giờ Ngỏ Lời?
Tháng 1 22, 2026
373869766-256-k392887
NGƯỜI ĐẸP ĐÊM TRĂNG
Tháng 8 8, 2026
Truyện Les Hay
gl-tieng-hat-nguoi-thuong-378844694
Tiếng Hát Người Thương
Chương 47 Tháng 6 21, 2025
Chương 46 Tháng 6 21, 2025
TÔI CẦN BỜ VAI, CẬU CẦN MỘT CÁNH TAY_truyenles.net
TÔI CẦN BỜ VAI, CẬU CẦN MỘT CÁNH TAY
CHƯƠNG 18 Tháng 7 8, 2025
CHƯƠNG 17 Tháng 7 8, 2025
TIÊU CHUẨN DỰNG VỢ GẢ CHỒNG
Chương 71 Tháng 10 1, 2025
Chương 70 Tháng 10 1, 2025
Mơ Ước Đã Lâu
Phiên ngoại 2 Tháng 5 1, 2026
Phiên ngoại 1 Tháng 5 1, 2026
Tô An cưới vợ
Chương 71 Tháng 7 6, 2026
Chương 70 Tháng 7 6, 2026
Chị Ấy Không Yêu Tôi_truyenles.net
Chị Ấy Không Yêu Tôi
chương 17 Tháng 8 22, 2025
chương 16 Tháng 8 22, 2025
Tiểu Bạch Thỏ, Em Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 98 Tháng 6 16, 2026
Chương 97 Tháng 6 16, 2026
Vô Tình Ái Thất Nữ Lão Sư_truyenles.net
Vô Tình Ái Thất Nữ Lão Sư
Chương 133 Tháng 7 26, 2025
Chương 132 Tháng 7 26, 2025
Tôi và Cô_truyenles.net
Tôi và Cô
Phần 30 Tháng 8 29, 2025
Phần 29 Tháng 8 29, 2025
Vết Cắt Chí Mạng
Chương 13 Tháng 4 13, 2026
Chương 12 Tháng 4 13, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved