Vợ Trước Omega Của Tôi Có Chút Bất Thường - Chương 49
Trong nháy mắt, Ngu Mặc cảm thấy toàn bộ thế giới đều yên tĩnh không một tiếng động.
Thẩm Lâm không nói một lời đứng trước mặt cô, bà vẫn giống như trong ký ức, khí thế lấn át người khác.
Dáng người cao gầy hơn 1m7 còn đi một đôi giày cao gót bảy tám centimet, đường cong cơ thể bà thẳng tắp, vẻ mạnh mẽ của Alpha pha lẫn vài phần mềm mại vốn có của nữ giới.
Ngu Mặc lễ phép chào hỏi Thẩm Lâm. "Cháu chào dì."
"Ừ." Thẩm Lâm chỉ nhàn nhạt gật đầu, vòng qua Ngu Mặc đi thẳng vào phòng bệnh.
"Bạn nhỏ là tới thăm Sơ Vũ sao? Bây giờ muốn đi rồi hả?" Chu Nghiên so với Thẩm Lâm thì thân thiện hơn nhiều, bà nhẹ nhàng đặt một tay lên vai Ngu Mặc, dịu giọng hỏi.
Ngu Mặc nhìn nụ cười rực rỡ như ngọn lửa của Chu Nghiên, trong bầu không khí nặng nề bị khí thế mạnh mẽ của Thẩm Lâm bao phủ này, cô cảm thấy đặc biệt thân thiết.
Đời trước Chu Nghiên là một trong số ít người ở Thượng Thành nội không có thành kiến với thân phận người Hạ Thành nội của cô.
"Dạ, cũng không còn sớm nữa, lớp học nâng cao còn có tiết ạ." Ngu Mặc đáp.
"Vậy mau về đi." Chu Nghiên nói rồi rút tay khỏi vai Ngu Mặc.
Ngu Mặc hơi cúi người, nhấc chân rời đi nhưng ánh mắt Chu Nghiên vẫn luôn dõi theo Ngu Mặc, mãi đến khi cô bước vào thang máy, hoàn toàn biến mất.
Đôi mắt màu hổ phách của bà nhìn chằm chằm cánh cửa thang máy trống rỗng kia, thoáng hiện lên một tia sáng khó dò.
Dì Triệu và A Thiến thấy Thẩm Lâm đi vào, lập tức nhanh chóng thu dọn đồ đạc.
Chẳng mấy chốc đã thu dọn xong tất cả, Thẩm Lâm đang ngồi trên sô pha bên cạnh hơi khom người, ra hiệu cho hai người nhanh chóng lui ra ngoài.
Không khí trong phòng bệnh càng thêm ngột ngạt.
Thẩm Lâm hơi nghiêng đôi chân dài, hai cánh tay mảnh khảnh khoanh trước ngực, chiếc áo sơ mi xanh xám để lộ một đoạn cổ tay dù đeo vòng tay vẫn không che nổi những lỗ kim dày đặc.
"Ta đã xem báo cáo kiểm tra sức khỏe của con, bây giờ còn thấy khó chịu ở đâu không?" Thẩm Lâm lạnh lùng hỏi.
Thẩm Sơ Vũ vẫn ngồi trước chiếc bàn nhỏ, nhìn thẳng Thẩm Lâm đáp. "Không có ạ."
"Tại sao phải giấu chuyện mình phân hóa thành Omega?" Thẩm Lâm lại hỏi.
Thẩm Sơ Vũ im lặng, nếu Thẩm Lâm đã hỏi mình như vậy, còn cùng Chu Nghiên đến đây… hẳn là chuyện nàng làm ở công ty hơn một tháng nay bà đã biết.
Nếu đã vậy, nàng có giải thích thêm cũng vô ích.
Thẩm Lâm không chút khách khí vạch trần. "Là sợ ta biết chuyện này rồi từ nước ngoài vội vàng trở về, phá hỏng chuyện tốt của con phải không?"
"Bỏ qua ta, tự tiện sử dụng tài nguyên của công ty, hợp tác với công ty của dì Chu của con để làm dự án của chính phủ. Con gái của ta thật sự càng ngày càng lợi hại." Thẩm Lâm nói rồi cười một tiếng.
Lúc trước khi ở nước ngoài nhìn thấy tập đoàn Chu thị công khai đấu thầu dự án Thiên Thành cho ba công ty Hạ Thành nội, Thẩm Lâm đã không đồng tình, thậm chí còn khuyên Chu Nghiên.
Theo bà thấy, dự án này chẳng khác nào tự biến mình thành chim đầu đàn để người khác bắn. Đám người bảo thủ ở Thượng Thành nội sẽ nghĩ thế nào, bà còn không rõ sao? Hưởng vinh hoa phú quý bao nhiêu năm như vậy, làm sao chịu để đám tiện dân Hạ Thành nội bước một chân vào Thượng Thành nội?
Sau đó Chu Nghiên vẫn quyết định làm, Thẩm Lâm cũng chỉ có thể tán thưởng Chu Nghiên một câu rằng có quyết đoán phi thường.
Chỉ là bà không ngờ, sự quyết đoán này vậy mà cũng có một phần công sức của con gái mình.
Tập đoàn Thẩm thị dưới sự giám sát của nhiều tai mắt như vậy mà vẫn được nàng giấu phía sau tập đoàn Chu thị, cùng tham gia vào dự án này của Chu Nghiên.
Con gái bà vậy mà lại tính kế luôn cả bà.
Nếu không phải chuyện không thể kiểm soát việc nàng phân hóa thành Omega, sự tính toán này quả thực có thể nói là không một kẽ hở.
"Con cảm thấy đây thật sự là một dự án không tồi, có thể thử." Thẩm Sơ Vũ thản nhiên đáp.
"Không tồi? Con nói ta nghe xem, con cảm thấy nó không tồi ở chỗ nào?" Thẩm Lâm lại hỏi.
Thẩm Sơ Vũ ngồi ngay ngắn hơn một chút, nàng đã sớm biết sẽ có một ngày Thẩm Lâm biết chuyện này, cũng đã sớm hình dung qua trong đầu cảnh tượng nàng và Thẩm Lâm đối chất.
Nàng khẽ hắng giọng. "Mami không cảm thấy sự cân bằng kỳ lạ giữa Thượng Thành nội và Hạ Thành nội này đã duy trì quá lâu rồi sao? Có bao nhiêu người có năng lực ở Hạ Thành nội bị một số công ty Thượng Thành nội liên kết chèn ép, vất vả lắm mới bước được vào Thượng Thành nội, lại hận không thể bị lột sống một lớp da. Căn bệnh này cũng đến lúc nên thay đổi rồi."
"Vậy con không cảm thấy thật ra là do năng lực của bọn họ không đủ sao? Muốn leo lên trên thì phải trả giá." Thẩm Lâm hỏi ngược lại.
"Nhưng chưa từng có một con đường chính đáng, công bằng để người Hạ Thành nội có thể hướng về Thượng Thành nội để chứng minh năng lực của mình." Thẩm Sơ Vũ nói. "Con và dì Chu đã điều tra, tầng dưới khu A có không ít công ty lấy danh nghĩa hợp tác với công ty Hạ Thành nội, cố tình ép giá báo của Hạ Thành nội, ác ý kiếm lời. Phía chính phủ vẫn luôn ra sức đả kích, mấy năm gần đây cũng rất có hiệu quả nhưng quả thật nó đã phản ánh một vấn đề, người có năng lực không có chỗ cầu tài, người không có năng lực lại ngồi ở địa vị cao mà kiêu ngạo."
"Con cảm thấy chi bằng nhân lúc lần này chính phủ ban hành chính sách, thu hút thêm nhiều nhân tài, những công ty có tiềm năng phát triển hơn tiến vào Thượng Thành nội. Thượng thành nội không chỉ là vinh dự nhất thời, nó nên là thứ có thể kéo dài mãi mãi. Còn một vũng nước tù đọng thì chắc chắn không thể duy trì vinh quang lâu dài, chỉ biết sinh sôi sâu mọt, không ngừng làm mâu thuẫn giữa hai khu vực thêm gay gắt." Thẩm Sơ Vũ nói xong, đôi mắt trong trẻo như mặt hồ lặng lẽ nhìn Thẩm Lâm.
Từng lời nàng nói đều đanh thép, có lý lẽ, từng câu đều chạm đúng vào điểm đau của Thượng Thành nội nhưng nếu không có việc sống lại ở đời này, vì Ngu Mặc, nàng cũng sẽ không chịu buông bỏ vẻ kiêu ngạo của mình để suy nghĩ về mâu thuẫn giữa Thượng Thành nội và Hạ Thành nội.
Người Thượng Thành nội ai nấy đều mang vẻ kiêu ngạo, đôi mắt như mọc trên đỉnh đầu, coi thường tất cả người Hạ Thành nội.
Cho dù nàng có cố gắng đến đâu, có ý tưởng gì, vì sửa lại số mệnh mà trả giá tất cả thì nàng vẫn từng cũng là một trong số những người đó, một người cực kỳ đáng ghét.
Chu Nghiên ngồi bên cạnh Thẩm Lâm, đặt tay lên mu bàn tay nàng, phụ họa. "Đúng vậy, mình cảm thấy Sơ Vũ nói rất có lý. A Lâm, cậu nghĩ xem, cái nhà họ Vương kia hồi chúng ta học cấp ba đã dựa vào chút quyền thế của mình mà ngang ngược thế nào, chẳng lẽ cậu quên lúc đó mình đã nói gì sao?"
Thẩm Lâm trầm ngâm một chút.
Lúc đó Vương Thiện lời dụng Ngô Giác có gia thế không được tốt mà đẩy ngã xuống đất, bà nhìn không thuận mắt liền xông lên chỉ vào mũi Vương Thiện mắng một trận, mắng đến mức Vương Thiện không thể phản bác một câu, tức tối bỏ đi.
Nhưng lúc đó mình đã nói gì, hiện tại đã hơn bốn mươi tuổi, bà cũng gần như quên mất.
Chỉ có câu nói kia, bà thế nào cũng không thể quên được.
"Nhà họ Ngô dù không tính là lớn nhưng cũng chẳng hề kém hơn nhà họ Vương chỉ biết ôm khư khư chút vinh dự của mình rồi dương dương tự đắc!"
Khi đó bà cũng chỉ mới mười lăm, mười sáu tuổi, bằng tuổi Thẩm Sơ Vũ hiện tại.
Ở trong tháp ngà voi, bà vẫn cảm thấy thế gian chỉ có trắng và đen, thiện ác đều có báo ứng.
Sau này, Thẩm Lâm gặp Vương Thiện trên thương trường.
Nhà họ Vương vẫn là nhà họ Vương, chút vinh dự của nhà họ vẫn mãi còn đó, tựa như có thể tự mình sinh ra vàng, vĩnh viễn dùng không hết.
Câu nói năm xưa của bà về việc Ngô Giác vừa gặp đã yêu lại trở thành trò cười để Vương Thiện chế giễu.
Sau đó Thẩm Lâm hao hết tâm huyết, mưu tính ba bốn năm, mới có thể nhổ tận gốc nhà họ Vương khỏi thượng thành nội.
Cả gốc rễ cũng bị bà hất văng ra ngoài.
Bây giờ nghĩ lại, Thẩm Sơ Vũ cũng đã lớn bằng tuổi nàng khi ấy, hơn nữa còn có suy nghĩ không khác gì bà lúc đó.
Thậm chí còn gan dạ, có mưu lược hơn bà khi ấy.
Tầm mắt của nàng cũng xa hơn bà, không chỉ dừng lại ở một gia tộc, mà là toàn bộ Thượng Thành nội.
Ánh mắt Thẩm Lâm dừng trên bó hoa đặt ở bàn trà, cảm xúc trong đôi mắt đen nhánh khó phân biệt. "Lần sau có ý tưởng gì, nhớ giống như cách con thuyết phục dì Chu, trước tiên phải thuyết phục ta."
Chu Nghiên vừa cho rằng Thẩm Lâm xem như đã bỏ qua chuyện này, Thẩm Lâm lại lạnh lùng nói. "Còn nữa, năm nay lễ cúng mộ ở Ninh Viên, con ở nhà tự kiểm điểm, đừng đi nữa."
Trong lòng Thẩm Sơ Vũ lộp bộp một tiếng, năm ngón tay giấu dưới bàn siết chặt lấy góc áo của mình.
Chu Nghiên nghe được những lời này của Thẩm Lâm, nắm chặt tay Thẩm Lâm cười tủm tỉm cong mắt, hòa giải nói. "A Lâm, như vậy không tốt lắm đâu, con bé thế nào cũng phải đi tận hiếu với bà nội chứ?"
Thẩm Lâm vẫn lạnh mặt, chẳng mảy may dao động trước lời Chu Nghiên. "Tôi mệt rồi, phải về nghỉ ngơi."
Chu Nghiên cũng hiểu Thẩm Lâm đây là nể mặt mình, thuận theo đề tài của bà mà nói. "Vậy mình ở lại đi, cậu đã bôn ba cả ngày rồi, xuống máy bay đã chạy thẳng tới đây, mau về nghỉ ngơi đi."
Thẩm Lâm gật đầu, xem như đồng ý.
Chuyện của Thẩm Sơ Vũ xảy ra oanh tạc trong đầu, sau khi lên máy bay bà lúc tỉnh lúc mơ màng, muốn ngủ cũng ngủ không yên.
Cơ thể vẫn đang trong quá trình điều trị điều dưỡng không chịu nổi kiểu bôn ba như vậy, vừa rồi sau khi biết chuyện Thẩm Sơ Vũ tự ý quyết định thậm chí còn có chút dấu hiệu muốn tái phát.
Thẩm Lâm đứng dậy rời đi, cửa phòng bệnh vừa mở ra rồi khép lại, trong không gian yên tĩnh cũng chỉ còn lại hai người Thẩm Sơ Vũ và Chu Nghiên.
Chu Nghiên nhìn Thẩm Lâm rời đi, nhìn Thẩm Sơ Vũ mang vẻ bệnh tật uể oải, chủ động ngồi xuống bên cạnh nàng, ôm lấy vai nàng an ủi nói. "Không sao đâu, đợi khi nào mẹ cháu không để ý, dì lén đưa cháu đi Ninh Viên."
Giọng Chu Nghiên dịu dàng hơn Thẩm Lâm rất nhiều, không khí trong phòng bệnh lập tức trở nên nhẹ nhàng hơn.
Thẩm Sơ Vũ biết Chu Nghiên có ý tốt nhưng cũng không muốn khiến bà gặp phiền phức, khéo léo từ chối. "Cảm ơn dì, cháu vẫn là không nên gây thêm phiền phức cho dì."
Chu Nghiên nhìn Thẩm Sơ Vũ, cô bé thân hình gầy gò, bộ đồ bệnh nhân rộng thùng thình.
Không biết là vì tối qua bị giày vò như vậy, hay vốn dĩ đã như thế nhưng bất kể là thế nào, đều gầy đến mức khiến người ta đau lòng.
Chu Nghiên nảy ra ý nghĩ muốn khiến Thẩm Sơ Vũ không còn u ám như vậy nữa.
Bà chớp mắt, để lộ vài phần tinh quái, chuyển chủ đề nói. "Ai da, cô bé vừa rồi rời đi kia sao dì nhìn quen mắt thế nhỉ, con bé là ai vậy?"
Thẩm Sơ Vũ nhàn nhạt trả lời. "Ngu Mặc, bạn… của cháu."
Chu Nghiên nghe đến hai chữ "Ngu Mặc", đột nhiên ánh mắt sáng lên, lại hỏi. "Có phải cô bé nhà họ Ngu kia không?"
Từ lúc vừa nhìn thấy Ngu Mặc nàng đã cảm thấy cô quen mắt, vừa rồi trải qua Thẩm Sơ Vũ nhắc đến, lập tức nhớ tới Ngu Đức Tài mà mình nhìn thấy hôm đấu thầu.
Tuy hai cha con dáng người chiều cao khác nhau nhưng thần thái trong ánh mắt, tư thế đi đường lại giống như cùng một khuôn đúc ra, đều mang theo một vẻ phóng khoáng ấy.
Thẩm Sơ Vũ ngẩng đầu nhìn Chu Nghiên, tự biết cũng không thể phủ nhận, nàng không trả lời, xem như ngầm thừa nhận.
Chu Nghiên nhìn phản ứng này của Thẩm Sơ Vũ, tựa lưng vào ghế, tám chuyện trêu ghẹo nói. "Vậy chuyện này của cháu có tính là lạm dụng chức quyền không?"
Giọng Thẩm Sơ Vũ bình tĩnh, hoàn toàn không có vẻ hoảng hốt khi bị Chu Nghiên vạch trần. "Cháu chỉ đưa cơ hội cho cậu ấy, là cậu ấy tự nắm bắt được."
Chu Nghiên cười. "Dì thấy cháu đây là đã trải sẵn đường cho con bé đó rồi, con bé chỉ cần đi qua là được."
Thẩm Sơ Vũ đối mặt với lời trêu chọc của Chu Nghiên cũng không hoảng hốt, chỉ đẩy ngược lại cái bẫy nàng đã chôn cho Chu Nghiên từ trước. "Vậy cũng phải là cậu ấy có bản lĩnh chứ, dì Chu chẳng phải cũng đã khen ngợi sự can đảm và quyết đoán của người viết bản đấu thầu nhà họ Ngu sao?"
Chu Nghiên chẳng những không tức giận mà ngược lại còn cười sâu hơn. "Được lắm, hóa ra con cáo nhỏ nhà cháu đã chờ dì ở đây rồi?"
Cười một lúc, Chu Nghiên thu lại ý cười trên mặt, vẻ mặt nghiêm túc hơn vài phần. "Dì biết cháu thừa nhận chuyện này với dì là vì tin tưởng dì, dì nhất định sẽ giữ bí mật cho cháu nhưng dì cũng muốn nhắc cháu một câu, con đường sau này sẽ rất khó đi, cháu phải nghĩ cho kỹ, cuộc đời còn rất dài."
Lời này của Chu Nghiên y hệt lời Lý Khanh Khanh từng nói với Thẩm Sơ Vũ.
Bất kể là kiếp này hay kiếp trước, nàng và Ngu Mặc đều không được người khác chúc phúc.
Lúc này điện thoại Thẩm Sơ Vũ rung lên một cái, Ngu Mặc gửi tới một tin nhắn.
【Không sao chứ?】
Thẩm Sơ Vũ không hiểu vì sao vừa nhìn thấy tin nhắn này, nàng siết chặt điện thoại rồi đi về phía cửa sổ.
Quả nhiên, dưới con đường đan xen bóng cây bên dưới, nàng nhìn thấy bóng dáng nhỏ bé của Ngu Mặc đang bị những tán cây che khuất.
Cô vẫn còn nhớ sự sắc bén của Thẩm Lâm, cho nên mới không yên tâm về mình sao?
Cô vẫn luôn chờ dưới lầu, nhìn thấy Thẩm Lâm rời đi liền nhanh chóng gửi tin nhắn đến hỏi mình sao?
Mảnh ruộng hoa từng bị hủy hoại trong lòng Thẩm Sơ Vũ lại một lần nữa nở rộ..
Những tia sáng Ngu Mặc trao cho nàng được nàng cẩn thận treo thật cao trên bầu trời, sưởi ấm nội tâm vốn hoang vu của nàng.
Nét mặt thanh lãnh của Thẩm Sơ Vũ dịu xuống, trả lời Chu Nghiên.
"Nhưng cháu nguyện ý đặt quãng đời còn lại của mình vào cậu ấy."