Nội dung truyện
-Kì này chị thắng chắc rồi!- Rồi chị dốc liền hai li rượu cuối cùng vào miệng, không bỏ sót giọt nào, sau cùng còn dốc li lên như muốn nói rằng thật sự đã hết rượu rồi. Tôi cắn môi trút bỏ hai vật nhỏ cuối cùng trên người xuống. Này thật sự rất ngượng nha! Nhưng mà, dù trong lòng sinh ra chút sợ hãi, người tôi vẫn rất nóng, rất… khó chịu… Ngước lên ánh mắt khó xử, lại chạm phải ánh mắt chị nhìn tôi chằm chằm.
-Cũng đã một năm rồi nhỉ… Từ cái lần đầu tiên tôi nhìn thấy thân thể em đấy?- Chị đây là đang cố ý hay vô tình làm em thêm khó xử vậy? Trong khoảnh khắc này lại còn có thể nói câu đó? Tôi nhíu mày nhắm mắt lại lao vào lòng chị, nũng nịu:
-Chị… Em chờ ngày này lâu lắm rồi, nhưng mà… có chút sợ…- Thân thể tôi khẽ run lên khi chị đặt tôi vào vòng ôm ấm áp. Chúng tôi ôm nhau thật yên bình, thế rồi…tôi bừng tỉnh. Khoảnh khắc ngay sau khoảnh khắc tôi thức dậy là khoảnh khắc tôi muốn tự tử nhất, tôi ngủ quên sao?!?! Làm sao có thể ngủ quên được trong giây phút đó chứ?! Còn nữa, người tôi thật sự không mặc gì mà, vậy là cẫn chưa có gì hả?!