Cô Giáo Yêu Em Không - Chương 34
Thời gian ở bên cạnh An Nhiên, tưởng chừng như có thể kéo dài mãi mãi, nhưng suy cho cùng tất cả những cuộc gặp gỡ mong muốn, đều cũng phải đến lúc nói lời từ biệt
Sau khi kết thúc chuyến đi thiện nguyện, tôi trở về thành phố, lần này, không chỉ có cảm giác thanh thản vì đã làm được điều ý nghĩa cho xã hội, mà quan trọng hơn, tôi đã thực hiện được mong ước của mình là hóa giải khúc mắc với An Nhiên
Cô đã hoàn tất thủ tục ly hôn với người đàn ông kia, nhớ lại lần trước, khi nghe chị Huyền nhắc đến chuyện này, tôi vẫn luôn thắc mắc, làm thế nào mà cô có thể dứt khoát như vậy? Thiên Ân vốn không phải là kẻ dễ dàng buông bỏ, hắn ta điên cuồng theo đuổi cô, khư khư giữ lấy cô như một món đồ sở hữu, làm sao một người như hắn có thể chịu thua dễ dàng như vậy được
Nhưng khi An Nhiên bình thản giải thích, tôi mới hiểu ra, cô chỉ cần thu thập thêm một chút thông tin, tìm ra bằng chứng về người phụ nữ bên ngoài của hắn, cùng với đứa con riêng mà hắn ta che giấu, thêm một luật sư giỏi, chỉ cần đơn giản như vậy, mọi chuyện liền trở nên dễ dàng
Giờ đây, tôi có thể quang minh chính đại ở bên cạnh cô, không sợ bị gièm pha, không còn cảm giác bản thân không đủ tư cách, nhưng dù có đạt được điều này, tôi vẫn không thể xóa bỏ một rào cản lớn nhất, đó là gia đình cô
Mẹ của An Nhiên, có lẽ cả đời này cũng sẽ không tha thứ cho tôi, bởi vì trong mắt bà, tôi chính là kẻ đã cướp đi đứa con gái duy nhất của bà
Nếu tôi không xuất hiện, nếu tôi không phá vỡ mọi thứ, thì có lẽ giờ này An Nhiên vẫn sẽ ở bên người đàn ông đó
Dù cô đang âm thầm lập kế hoạch giành lại công ty, dù cô có mạnh mẽ đến mức nào, tôi vẫn không thể không lo lắng, nếu cô còn ở lại bên hắn thêm chút nữa, nếu hắn nhận ra cô không còn là con rối trong tay hắn nữa… liệu cô có thể an toàn thoát khỏi hắn không? Nghĩ đến đây, tôi chỉ cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng
Thời gian lặng lẽ trôi qua, tôi dần quay trở lại với nhịp sống bận rộn của mình, bệnh viện vẫn đông đúc như mọi khi, tiếng còi xe cấp cứu vang lên từng hồi, tiếng bước chân vội vã của đồng nghiệp hối hả qua lại trong hành lang, tôi vẫn như thường lệ, mặc áo blouse trắng, cầm tập hồ sơ bệnh nhân trên tay, nhưng lòng lại không cách nào tập trung được
Bởi vì trong tâm trí tôi, chỉ có một người
Nghĩ đến An Nhiên, tôi bất giác mỉm cười, cảm giác ấm áp lan tỏa trong lòng như một ánh nắng len lỏi vào ngày đông lạnh giá, cô ấy đã ở bên tôi rồi, không còn khoảng cách, không còn những ánh mắt ngập ngừng, không còn những giấc mơ xa vời tưởng chừng như mãi mãi không thể chạm đến
Tôi đang sống trong thực tại, nơi mà tôi có thể đường hoàng yêu cô ấy
Điện thoại trong túi áo khẽ rung, tôi lấy ra xem, một tin nhắn ngắn ngủi hiện lên trên màn hình
“Đừng làm việc quá sức”
Tôi khẽ bật cười, trái tim như mềm nhũn, một câu nói đơn giản thôi, nhưng đối với tôi, nó lại đáng quý biết bao, tôi mải mê đọc đi đọc lại dòng tin ấy, đến mức không để ý rằng khóe môi mình đã cong lên từ bao giờ
Đồng nghiệp bên cạnh thấy vậy liền huých nhẹ vào vai tôi, trêu chọc
“Khánh An, mới yêu mà hạnh phúc vậy rồi hả?”
Tôi giật mình, đỏ mặt, vội cúi xuống che đi nụ cười ngốc nghếch của mình, không trả lời cậu ấy, tôi chỉ nhẹ nhàng nhắn lại
“Cô cũng vậy nha”
Chúng tôi không thể gặp nhau thường xuyên, cô bận rộn với công việc, tôi kín lịch trực đến mức có khi chẳng có nổi một giấc ngủ trọn vẹn, nhưng chỉ cần tiếng chuông điện thoại reo lên, chỉ cần nghe được giọng cô ở đầu dây bên kia, tôi đã cảm thấy cả thế giới bỗng trở nên yên bình hơn
Có một lần, tôi vừa tan ca muộn, trời đêm lạnh buốt, tôi ngồi trên ghế đá trước bệnh viện, cầm điện thoại gọi cho An Nhiên, nghe tiếng chuông đổ dài, tim tôi lại đập nhanh hơn một nhịp
“Hôm nay cô có bận không?” Tôi hỏi, giọng cố gắng tỏ ra bình thường, nhưng thật ra, lòng đã sớm mong ngóng được nghe giọng cô
Bên kia vang lên chất giọng trầm nhẹ đầy quen thuộc
“Cũng khá bận, em thì sao, có thời gian gọi cho cô rồi à?”
Tôi bật cười, khẽ rụt cổ vì cơn gió lạnh lướt qua, giọng nói mang theo chút làm nũng vô thức
“Dạ, em vừa tan ca, nhưng mà vui ghê, được nghe giọng cô Nhiên rồi nè”
Đầu dây bên kia bỗng im lặng một chút, rồi tôi nghe thấy cô hắng giọng, giống như là đang che giấu sự ngượng ngùng của mình, tôi cười khẽ, lòng chợt dịu dàng đến lạ
Những buổi tối rảnh rỗi, tôi không ra ngoài, cũng chẳng làm gì nhiều, chỉ đơn giản nằm dài trên giường, đeo tai nghe, lắng nghe An Nhiên kể mấy chuyện vụn vặt, từ những cuộc họp mệt mỏi cho đến chuyện cô vô tình bắt gặp một con mèo hoang trên đường, tôi chẳng dám cắt ngang, chỉ im lặng lắng nghe, thỉnh thoảng cười khúc khích, cứ như thể cô đang ở ngay bên cạnh, cùng tôi chia sẻ từng khoảnh khắc nhỏ bé trong cuộc sống
Có lần, cô bỗng hỏi tôi
“Em không chán hả? Cô toàn kể mấy chuyện không đâu”
Tôi lắc đầu, dù biết cô không thể nhìn thấy, giọng khẽ cười mà đáp lại
“Không bao giờ chán, chỉ sợ cô không thèm gọi cho em thôi”
Bên kia truyền đến một tiếng cười khẽ, dịu dàng mà ấm áp
“Dẻo miệng”
Nhưng tôi biết, cô đang cười thật lòng
Những ngày tháng cứ như vậy trôi qua, bình yên nhưng đầy ngọt ngào, tôi đi làm, về nhà, nấu ăn, rồi chờ tin nhắn của cô, chỉ cần cô nói “Em ăn cơm chưa” hay đơn giản là “Đừng thức khuya quá”, tôi cũng đã thấy trái tim mình ấm áp như được bao bọc trong một vòng tay vô hình
Một ngày nọ, tôi đang giữa ca trực thì điện thoại rung lên, là tin nhắn từ cô
Là một tấm ảnh chụp vội, một ly cà phê đặt trên bàn làm việc của cô, kèm theo dòng chữ
“Nghĩ đến em”
Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình, tim bỗng trở nên mềm nhũn, cảm giác này là gì chứ? Cô chỉ đơn giản nhắn một câu thôi, nhưng lại khiến tôi muốn lao ngay đến bên cô, ôm cô vào lòng, nói rằng tôi cũng đang nhớ cô đến nhường nào
Ngón tay vô thức gõ một dòng tin nhắn
“Cô đừng làm em mong gặp cô quá nha”
Chẳng ngờ, cô nhắn lại ngay sau đó
“Vậy thì gặp đi”
Tôi giật mình, suýt chút nữa đánh rơi điện thoại, ngước mắt nhìn ra ngoài trời đêm, ánh đèn đường vàng vọt phủ xuống con đường phía trước, tôi muốn gặp cô ngay bây giờ
Tôi yêu cô ấy
Yêu đến mức dù chỉ là một tin nhắn đơn giản cũng đủ khiến cả ngày của tôi sáng lên, yêu đến mức dù không thể gặp nhau thường xuyên, tôi vẫn cảm nhận được cô luôn ở đó, trong từng cuộc gọi, từng dòng chữ, từng lời quan tâm nhỏ bé
Tôi không mong cầu gì hơn
Chỉ cần An Nhiên vẫn ở bên tôi như thế này thôi
Vậy là đủ rồi
—
Nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, tôi chợt cảm thấy lòng mình rạo rực đến lạ, cô Nhiên bảo “Vậy thì gặp đi” như thể đó là một chuyện đơn giản lắm, nhưng với tôi, nó lại có sức nặng đến mức khiến nhịp tim đập loạn
Tôi vội vàng đứng dậy, cầm lấy áo khoác rồi rời khỏi bệnh viện, lái xe giữa màn đêm, từng con phố vụt qua trong ánh đèn mờ nhạt, tôi chỉ mong con đường này ngắn lại để có thể gặp cô sớm hơn
Khi đến nơi, tôi nhắn tin cho An Nhiên, không đến một phút sau, cánh cổng nhà mở ra, bóng dáng quen thuộc xuất hiện trước mắt tôi, cô ấy mặc một chiếc áo len mỏng, mái tóc dài hơi rối, có lẽ là vừa xong việc, ánh đèn vàng hắt xuống gương mặt dịu dàng, khiến cô trông thật mềm mại và gần gũi đến mức tôi chỉ muốn ôm chặt lấy
Cô đứng ở bậc thềm, nhìn tôi một lát, rồi nhẹ giọng hỏi
“Em chạy đến thật à?”
Tôi không đáp, chỉ bước đến gần hơn, chậm rãi vươn tay ôm lấy eo cô, kéo cô vào lòng, một mùi hương nhàn nhạt quen thuộc bao trùm lấy tôi, mang theo hơi ấm khiến trái tim tôi dịu lại
Cô cũng không từ chối cái ôm này, thậm chí còn khẽ tựa cằm lên vai tôi, giọng nói như gió thoảng
“Lạnh không?”
Tôi cười, siết chặt vòng tay
“Lạnh chứ, nhưng ôm cô thế này thì ấm rồi”
An Nhiên khẽ bật cười, âm thanh nhẹ nhàng mà dịu dàng đến lạ, tôi cảm nhận được hơi thở của cô phả lên cổ mình, như một cơn gió xuân ấm áp giữa mùa đông
“Vào nhà đi, đứng ngoài này lâu sẽ lạnh đấy”
Tôi gật đầu, nhưng vẫn không buông tay ngay, một lát sau, tôi mới chịu thả cô ra, đi theo cô vào trong
An Nhiên đi trước, tôi theo sau, nhìn bóng dáng cô di chuyển trong không gian quen thuộc, tôi cảm thấy mọi thứ thật bình yên, đến phòng khách, cô quay lại nhìn tôi, ánh mắt dịu dàng nhưng cũng mang theo chút trách móc
“Lái xe qua đây chỉ để ôm cô thôi à?”
Tôi bật cười, kéo cô ngồi xuống ghế sofa, ngón tay vô thức vuốt nhẹ lên mu bàn tay cô
“Không chỉ ôm, em còn muốn nhìn cô, muốn nghe cô nói chuyện, muốn ở bên cô lâu một chút”
Cô ấy im lặng, ánh mắt có chút xao động, tôi có thể cảm nhận được lòng cô cũng đang mềm đi, những rào cản, những khoảng cách trước đây dần dần không còn nữa
Một lát sau, cô khẽ nói
“Muốn uống gì không?”
Tôi lắc đầu, chỉ nắm chặt lấy tay cô hơn
“Không cần đâu, chỉ cần cô ở đây với em là đủ rồi”
An Nhiên nhìn tôi, đôi môi khẽ cong lên thành một nụ cười nhẹ, cô không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ dựa vào tôi, để mặc tôi nắm tay cô như vậy
Căn phòng yên tĩnh, chỉ còn lại tiếng thở nhẹ nhàng của cả hai, giây phút ấy, tôi nhận ra rằng, dù có bận rộn thế nào, dù có xa cách ra sao, chỉ cần có cô, mọi thứ đều trở nên nhẹ nhàng hơn
Tôi khẽ nắm lấy tay An Nhiên, siết chặt, như muốn khắc ghi khoảnh khắc này mãi mãi
____
Thấm thoát ngày tết đến cận kề
Không khí rộn ràng khắp mọi nẻo đường, đâu đâu cũng ngập tràn sắc đỏ của câu đối, sắc vàng của hoa mai, mùi nhang trầm phảng phất trong không khí, mang theo cảm giác sum vầy
Thế nhưng, với tôi, Tết năm nay đặc biệt hơn bất cứ năm nào trước đây, bởi vì có An Nhiên
Cô ấy thu xếp mọi công việc, tranh thủ những ngày nghỉ hiếm hoi để đến nhà tôi, khi tôi mở cửa, trông thấy cô đứng đó, tay xách theo một túi quà lớn, tôi chỉ biết ngẩn người nhìn
“Cô mang gì nhiều vậy?” Tôi vội đỡ lấy, ánh mắt đầy yêu thương
An Nhiên hờ hững đáp, nhưng giọng nói lại có chút cưng chiều
“Em không biết đón Tết cho đàng hoàng, nên cô mang sang đây”
Tôi bật cười, kéo cô vào nhà
Căn hộ nhỏ hôm nay ấm áp hơn hẳn, một phần vì ánh đèn vàng, một phần vì có cô ở đây, tôi đã trang trí một chút, mua cành mai nhỏ, đặt vài hộp bánh trên bàn, nhưng vẫn cảm thấy thiếu thiếu, giờ thì tôi biết mình đã thiếu gì, là thiếu cô ấy
Tôi giúp cô sắp xếp đồ đạc, cùng nhau chuẩn bị một bữa tối đơn giản mà ấm cúng
“Cô ở đây luôn nha?” Tôi vừa xào rau vừa nói bâng quơ, nhưng tim lại đập loạn nhịp chờ đợi câu trả lời
An Nhiên ngồi trên ghế, tựa người vào bàn, đôi mắt lười biếng nhìn tôi, khóe môi khẽ cong lên
“Còn có chỗ nào để đi đâu”
Chỉ một câu đơn giản, nhưng lại khiến tôi vui đến mức suýt quên mất mình đang cầm đũa, tôi ngoái đầu nhìn cô, ánh mắt dịu dàng đến mức không che giấu được
Bữa tối kết thúc, chúng tôi cùng nhau dọn dẹp, rồi ngồi xuống ghế sofa, xem chương trình đón giao thừa, An Nhiên cầm một ly rượu vang, nhẹ nhàng lắc nhẹ, đôi mắt nhìn vào màn hình nhưng có vẻ không thật sự tập trung
Tôi quay sang cô, tựa đầu lên vai cô một cách tự nhiên
“Cô có thấy lạ không?” Tôi khẽ hỏi
“Lạ gì?”
“Lạ vì Tết năm nay chỉ có hai chúng ta”
An Nhiên im lặng một lúc, sau đó nhẹ nhàng đặt ly rượu xuống bàn, vươn tay nắm lấy bàn tay tôi, siết nhẹ
“Không lạ” Cô thì thầm “Chỉ thấy bình yên thôi”
Bên ngoài, tiếng pháo hoa bắt đầu vang lên, từng chùm sáng nở rộ trên bầu trời đêm, tôi không nhìn pháo hoa, chỉ nhìn người đang ngồi bên cạnh mình, cô ấy cũng quay sang tôi, ánh mắt phản chiếu những ánh sáng lấp lánh ngoài kia, nhưng sâu trong đáy mắt, tôi biết, chỉ có hình bóng tôi trong đó
Tết năm nay, không ồn ào, không rộn ràng, chỉ có chúng tôi, chỉ có những phút giây yên bình bên nhau
Tôi và An Nhiên ngồi cạnh nhau trên ghế sofa, ánh đèn ấm áp bao phủ lấy cả hai, bên ngoài trời vẫn còn rực sáng bởi những chùm pháo hoa nở rộ, giao thừa năm nay không còn cô đơn như trước, vì cô đã ở đây, ngay bên cạnh tôi
Cô nhẹ nhàng tựa vào vai tôi, bàn tay khẽ đan lấy tay tôi, dịu dàng và ấm áp, tôi nắm chặt tay cô hơn một chút, lòng chợt dâng lên những hoài niệm về ngày xưa
“Cô còn nhớ hồi trước, lúc còn đi học không?” Tôi khẽ hỏi, giọng trầm xuống như đang kéo mình về một quãng thời gian xa xôi
An Nhiên hơi ngẩng đầu, ánh mắt phản chiếu ánh sáng của những bông pháo hoa ngoài kia, mang theo chút hoài niệm
“Nhớ chứ” Cô khẽ cười “Cô làm sao quên được”
Tôi cũng bật cười, hình ảnh của những ngày tháng cũ cứ thế ùa về
Hồi ấy, cô là giáo viên ngoại ngữ của tôi, một người nghiêm túc, luôn giữ dáng vẻ lạnh nhạt nhưng lại khiến học trò trong lớp ai cũng âm thầm kính nể, tôi cũng không phải ngoại lệ, nhưng tôi đặc biệt hơn họ một chút, bởi tôi đã lỡ thích cô giáo của mình
Tôi nhớ những ngày đầu, tôi chẳng bao giờ chịu học hành nghiêm túc, bài tập về nhà lúc nào cũng qua loa, nhưng An Nhiên chưa từng quát mắng, cô chỉ lẳng lặng đặt bài của tôi trước mặt, tay cầm bút gạch dưới từng lỗi sai, ánh mắt bình tĩnh nhìn tôi
“Lần sau làm lại cho tốt hơn” Cô nói, giọng nhẹ như gió thoảng
Chính ánh mắt và giọng điệu ấy khiến tôi chẳng thể nào chểnh mảng nữa, từ lúc nào không hay, tôi đã muốn bản thân giỏi hơn, muốn cô nhìn tôi nhiều hơn
Tôi nhớ những lần ở lại lớp học thêm ở nhà cô, trời đã về đêm, tôi ngồi nghe cô giảng lại từng cấu trúc câu khó, từng từ vựng phức tạp, tôi chẳng rõ bản thân có thật sự tập trung vào bài học hay không, bởi vì tâm trí lúc đó chỉ có thể đặt ở người bên cạnh
Nhớ cả những lần tôi cố tình gây sự chú ý, cố tình trêu cô, nhưng cô chỉ liếc mắt nhìn tôi một cái, như thể đã sớm quen với sự bướng bỉnh của tôi
“Em nghịch ngợm quá”
“Vậy cô có ghét em không?”
Cô không đáp, chỉ lặng lẽ cúi xuống tiếp tục sửa bài tập của tôi, lúc đó, tôi không hiểu ánh mắt lặng yên ấy mang theo điều gì, nhưng bây giờ tôi đã hiểu
“Lúc đó, em có biết không?” An Nhiên bỗng hỏi, ngón tay chậm rãi lướt nhẹ lên mu bàn tay tôi
“Biết gì cơ?”
“Cô thích em từ rất lâu rồi”
Tôi giật mình quay sang nhìn cô, An Nhiên cũng đang nhìn tôi, ánh mắt bình thản nhưng sâu thẳm, mang theo những cảm xúc mà tôi không thể gọi tên
Cô ấy thích tôi từ rất lâu rồi
Tôi mím môi, một cảm giác nghẹn ngào dâng lên trong cổ họng, nếu như tôi nhận ra sớm hơn, nếu như tôi tinh ý hơn một chút, có lẽ chúng tôi đã không phải trải qua nhiều năm xa cách và đau lòng như vậy
Nhưng tôi không muốn nghĩ đến những điều đó nữa
Hiện tại, chúng tôi đang ở đây, bên nhau, không còn gì có thể chia cách nữa
___
Những ngày đầu năm trôi qua trong yên bình, tôi và An Nhiên tận dụng khoảng thời gian rảnh rỗi hiếm hoi để ở bên nhau, làm những điều mà trước đây chúng tôi chưa từng có cơ hội thực hiện
Không còn là những ánh mắt lén lút dõi theo nhau, không còn những lời nói nửa vời mang theo sự tiếc nuối, giờ đây, tôi có thể thoải mái nắm tay cô giữa phố đông, có thể cùng cô đi dạo qua những con đường rợp bóng cây, có thể lặng lẽ ngồi bên nhau trên băng ghế công viên, cùng chia sẻ một ly cà phê nóng giữa tiết trời se lạnh
Buổi chiều, tôi và cô đi dạo trong khu chợ hoa ngày Tết, những cánh mai vàng rực rỡ đong đưa trong gió, mùi hương thoang thoảng của những cành đào mới nở khiến lòng tôi cũng dịu lại, An Nhiên đứng trước một gian hàng bán câu đối đỏ, chăm chú nhìn những dòng chữ bay bổng được viết nắn nót trên giấy
“Cô thích cái nào?” Tôi hỏi, tay nắm nhẹ lấy tay cô, cảm nhận hơi ấm truyền qua da thịt
Cô nghiêng đầu suy nghĩ một chút, rồi chọn một câu đối với nét chữ mềm mại uyển chuyển, tôi đọc theo
“Tâm an, vạn sự an”
Tôi nhìn cô, bật cười “Đơn giản vậy thôi sao?”
“Ừ” Cô gật đầu, khẽ siết chặt tay tôi “Chỉ mong năm nay, cả em và cô đều bình an”
Tôi không nói gì nữa, chỉ lặng lẽ trả tiền, rồi cùng cô tiếp tục dạo quanh khu chợ, lòng bình yên đến lạ
Những ngày sau đó, chúng tôi cứ thế cùng nhau đi qua từng khoảnh khắc nhỏ bé nhưng đầy ý nghĩa, một buổi sáng đẹp trời, tôi kéo An Nhiên đi xem phim
Cô ngạc nhiên nhìn tôi khi thấy tôi đã đặt sẵn vé từ lúc nào “Em định xem phim gì?”
“Phim gì cũng được, miễn là có cô” Tôi cười hì hì, kéo tay cô vào rạp
Bộ phim hôm đó là một câu chuyện tình yêu nhẹ nhàng, nhưng tôi chẳng nhớ rõ nội dung lắm, bởi suốt thời gian xem phim, tôi chỉ mải mê nhìn người bên cạnh
An Nhiên cũng không trách tôi, khi ánh sáng trong rạp dịu xuống, cô khẽ nghiêng đầu tựa vào vai tôi, hơi thở nhẹ nhàng phả lên làn da tôi, khiến tim tôi đập rộn ràng
Tôi không cần một bộ phim đặc biệt, không cần một nơi hẹn hò xa hoa, chỉ cần có cô bên cạnh, thì dù đi đâu, làm gì, tôi cũng cảm thấy hạnh phúc
Những ngày tháng xa cách trước đây đã để lại quá nhiều khoảng trống trong tim tôi, nhưng bây giờ, từng chút một, tôi và An Nhiên đang cùng nhau lắp đầy tất cả
___
Tôi còn nhớ rõ ngày hôm đó, tôi bị kiệt sức sau một ca phẫu thuật kéo dài, vừa bước ra khỏi phòng mổ thì mắt hoa lên, chân không còn đứng vững, tiếng đồng nghiệp gọi tên tôi văng vẳng bên tai, nhưng tôi chẳng còn sức để đáp lại, chỉ cảm thấy cả thế giới chao đảo rồi rơi vào khoảng không vô tận
Khi tôi tỉnh lại, ánh đèn trắng của bệnh viện phản chiếu trên trần nhà khiến tôi chớp mắt vài cái mới thích nghi được, đầu óc còn hơi nặng nề, nhưng chưa kịp định thần, tôi đã nghe thấy giọng nói quen thuộc, mang theo chút nghẹn ngào
“Em tỉnh rồi sao?”
Tôi nghiêng đầu, thấy An Nhiên đang ngồi ngay bên cạnh giường bệnh, đôi mắt cô hoe đỏ, rõ ràng là vừa khóc
Tôi bất giác bật cười, giọng khàn đặc “Cô khóc à?”
Cô không trả lời, chỉ im lặng nhìn tôi một lúc lâu, rồi bỗng nhiên đưa tay nhéo mạnh vào tay tôi
“Đau!” Tôi nhíu mày kêu lên “Sao cô nhéo em?”
“Để xem em có còn cảm giác không!” An Nhiên hờn giận nói, nhưng mắt lại đỏ hoe “Em nghĩ em là siêu nhân chắc? Làm việc quên cả ăn uống, đến mức ngất xỉu luôn rồi! Em có biết em dọa mọi người sợ thế nào không?”
Tôi ngượng ngùng, cúi đầu lảng tránh ánh mắt cô “Em không sao mà, chỉ là hơi mệt thôi…”
“Không sao?” Cô trừng mắt nhìn tôi, rồi quay sang Nhật Minh đang đứng bên cạnh “Còn con nữa! Sao lại để Khánh An làm việc đến mức này? Con không biết nhắc nhở em ấy nghỉ ngơi sao?”
Nhật Minh giơ hai tay lên đầu hàng “Khoan, khoan, con có ngăn mà ai đó không chịu nghe đấy chứ! Dì muốn trách thì trách người cứng đầu kia kìa!”
Tôi phì cười, nhưng khi nhìn lại An Nhiên, thấy cô vẫn còn chưa hết lo lắng, trong lòng tôi lại dâng lên một cảm giác ấm áp khó tả
An Nhiên lúc nghiêm túc thì lạnh lùng, nhưng khi lo lắng cho tôi, cô ấy lại đáng yêu đến mức này đây
Tôi đưa tay lên, nhẹ nhàng nắm lấy ngón tay cô, giọng nói mềm mại “Cô đừng giận nữa, em hứa sau này sẽ chăm sóc bản thân tốt hơn”
An Nhiên im lặng một lát, rồi khẽ siết tay tôi, giọng nhỏ như thì thầm “Lần sau nếu còn như vậy, em sẽ biết tay cô”
Tôi bật cười, lòng tràn ngập hạnh phúc
Dù đang nằm trên giường bệnh, nhưng tôi lại cảm thấy đây là một trong những khoảnh khắc ngọt ngào nhất giữa tôi và cô
___
Tôi vừa mới mua được một chiếc máy quay, lòng háo hức như một đứa trẻ có món đồ chơi mới, cảm giác thật tuyệt, lần đầu tiên tôi có thể ghi lại từng khoảnh khắc của An Nhiên, từng cái nhíu mày, từng ánh mắt dịu dàng mà tôi sợ một ngày nào đó sẽ chỉ còn là ký ức
Mỗi lần chúng tôi gặp nhau, tôi đều tranh thủ quay lại, từ lúc cô ấy nghiêm túc làm việc đến khi lơ đãng nhìn ra cửa sổ, từ cái nhếch môi nhẹ khi đọc sách đến lúc bất giác cười theo một câu chuyện vớ vẩn tôi kể, An Nhiên lúc đầu còn lảng tránh, ánh mắt hơi mất tự nhiên khi thấy ống kính hướng về phía mình
“Em quay nhiều quá rồi đấy” Cô ấy khẽ nghiêng đầu, giọng điệu nửa trách móc nhưng không hề có ý ngăn cản
Tôi chỉ cười, tiếp tục ghi lại những thước phim ấy
“Cô không thích sao?” Tôi hỏi, tay vẫn giữ chặt máy quay
An Nhiên im lặng một lát, rồi nhẹ giọng nói “Không phải… chỉ là…”
Tôi tiến gần hơn, nhìn cô ấy đang né tránh ánh mắt tôi “Chỉ là gì?”
“Chỉ là… sợ em sẽ giữ lại những thứ này để sau này hoài niệm” Giọng cô ấy rất khẽ, như thể sợ chính mình sẽ nghe thấy câu nói ấy
Tôi khựng lại một giây, nhưng rồi vẫn mỉm cười, trong lòng có chút chua xót
“Em chỉ muốn ghi lại hết mọi khoảnh khắc của cô thôi, để nếu một ngày nào đó…”
An Nhiên bất ngờ giơ tay, che ống kính máy quay lại, ánh mắt nghiêm túc nhìn tôi
“Không có ngày đó” Cô ấy nói chậm rãi, giọng trầm ổn như muốn khắc sâu từng chữ vào tâm trí tôi “Chúng ta vẫn sẽ bên nhau, Khánh An”
Tôi ngẩn người, rồi bật cười khẽ, cảm thấy lòng mình như có gì đó dịu lại
Tôi đặt máy quay xuống, vươn tay ra trước mặt cô, đầu ngón tay hơi run run “Vậy hứa với em đi”
An Nhiên thoáng ngập ngừng, nhưng rồi cũng đưa tay lên, ngoắc lấy tay tôi
“Cô hứa”
Tiếng máy quay vẫn đang chạy, ghi lại khoảnh khắc ấy, khoảnh khắc giữa hoàng hôn nhạt dần, một lời hứa dịu dàng, và cả nỗi lo sợ chẳng ai dám nói thành lời
____
Có một ngày, chúng tôi ở giữa phố xá nhộn nhịp, những dãy đèn vàng hắt xuống con đường lát đá, phản chiếu lên đôi bàn tay đang nắm chặt nhau của tôi và An Nhiên, trời se lạnh, nhưng lòng tôi lại ấm áp đến lạ
Từ bao giờ, chúng tôi đã có thể thoải mái bước cạnh nhau như thế này, không cần lén lút, không cần do dự
An Nhiên siết nhẹ tay tôi, ngón tay cô ấy ấm áp trong lòng bàn tay, tôi nghiêng đầu nhìn cô, vừa đúng lúc cô cũng quay sang, ánh mắt dịu dàng đến mức tôi chỉ muốn giữ chặt khoảnh khắc này mãi mãi
Nhưng ngay khoảnh khắc ấy, một giọng nói quen thuộc vang lên
“Không ngờ đấy”
Tôi khựng lại, bàn tay vô thức siết chặt hơn, cả tôi và An Nhiên cùng dừng bước, quay lại nhìn người đang đứng cách chúng tôi vài bước chân, là Vũ Lâm
Cô ta vẫn vậy, mái tóc ngắn uốn nhẹ màu nâu nhạt, trên người là chiếc áo khoác màu beige đơn giản nhưng vẫn toát lên vẻ sang trọng, thế nhưng ánh mắt lại thoáng có chút ngỡ ngàng, dù rất nhanh liền che giấu đi
“Lại gặp nhau rồi” Vũ Lâm cười nhạt, ánh mắt lướt qua bàn tay đang đan chặt của tôi và An Nhiên, đáy mắt không rõ cảm xúc
Tôi không nói gì, chỉ bình thản nắm tay An Nhiên thật chặt, cô ấy cũng không rút tay về, chỉ khẽ gật đầu, như một lời chào nhẹ nhàng nhưng xa cách
Tôi nhớ lại, rất lâu trước đây, cũng chính người phụ nữ này đã từng mỉa mai tôi
“An Nhiên sẽ không dám công khai em đâu, cô ấy có thể yêu em, nhưng sẽ không bao giờ đặt em ở nơi mà ai cũng thấy”
Ngày đó, tôi đã im lặng, đã chấp nhận những lời đó như một nỗi đau không thể phản kháng, nhưng bây giờ, tôi đang đứng đây, cùng An Nhiên, giữa phố đông người, tay trong tay
Vũ Lâm đã từng là người sánh bước bên An Nhiên trước ánh nhìn của bao người, nhưng giờ phút này, chính cô ấy lại là người đứng ngoài, nhìn chúng tôi như một người xa lạ
Tôi không biết cô ta có cảm thấy chua xót không, nhưng tôi thấy rõ sự gượng gạo trong ánh mắt ấy
Vũ Lâm bật cười, nhưng không còn kiêu ngạo như trước
“Thôi, không làm phiền hai người nữa” Cô ta thản nhiên quay người, từng bước rời đi
Lần này, Vũ Lâm không còn gì để thách thức tôi nữa, và tôi cũng không còn gì để bận tâm đến cô ta
Tôi quay sang nhìn An Nhiên, cô ấy cũng đang nhìn tôi, trong đôi mắt ấy, không còn chút do dự nào nữa
Tôi khẽ cười, siết tay cô chặt hơn, cùng nhau tiếp tục bước đi, giữa những dòng người tấp nập
____
Cho đến một ngày
Hôm đó, trời vừa chập choạng tối, tôi vừa tan làm trở về nhà, trong lòng còn đang nghĩ đến việc lát nữa sẽ gọi cho An Nhiên, hỏi cô hôm nay có mệt không, có ăn uống đầy đủ không, nhưng khi bước đến trước cửa căn hộ, tôi khựng lại
Bà ấy đứng đó, dáng vẻ đoan trang nhưng ánh mắt sắc bén, lạnh lùng nhìn tôi từ trên cao như thể đang đánh giá một kẻ không cùng đẳng cấp
Mẹ của An Nhiên
Tôi bất giác nắm chặt chìa khóa trong tay, tim đập loạn nhịp, tôi đã nghĩ đến ngày này, nhưng không ngờ nó lại đến nhanh như vậy
Bà ấy không nói gì ngay, chỉ lặng lẽ quan sát tôi trong vài giây, rồi chậm rãi cất giọng, từng chữ như nhấn mạnh
“Cuối cùng, cũng gặp được cô rồi”
Tôi mím môi, trong lòng dâng lên một nỗi bất an khó tả
“Bác tìm con có chuyện gì ạ?” Tôi cố giữ giọng bình tĩnh, dù lòng bàn tay đã đổ mồ hôi
Bà ấy cười nhạt, nhưng ánh mắt lại chẳng hề có chút ấm áp nào
“Cô còn không biết sao? Từ khi cô xuất hiện, con gái tôi đã thay đổi, nó từ bỏ cuộc hôn nhân, chống lại gia đình, thậm chí còn vì cô mà chấp nhận làm kẻ bị cả dòng họ ghẻ lạnh”
Từng câu, từng chữ của bà ấy như mũi dao sắc bén cứa vào lòng tôi
Tôi biết, chuyện này không thể tránh khỏi, tôi biết, tôi chưa bao giờ được bà ấy chấp nhận, nhưng khi đối diện với ánh mắt khinh thường ấy, khi nghe từng lời trách móc ấy, tôi vẫn thấy tim mình đau nhói
“Chỉ cần cô rời xa An Nhiên, tôi có thể cho cô bất cứ thứ gì cô muốn”
Tôi cười khẽ, một nụ cười đầy chua xót
“Thứ con muốn, chỉ có An Nhiên mà thôi”
Ánh mắt bà ấy thoáng qua tia sắc lạnh, như thể đã đoán trước câu trả lời của tôi
“Nếu cô đã cố chấp như vậy, vậy thì đừng trách tôi nhẫn tâm”
Tôi nhìn theo bóng dáng bà ấy rời đi, lòng trĩu nặng, tôi không biết bà ấy sẽ làm gì, không biết những ngày tháng bình yên này sẽ kéo dài được bao lâu, nhưng tôi biết…
Khoảng thời gian hạnh phúc của tôi và An Nhiên sắp sửa bị phá vỡ rồi
____
Căn phòng chìm trong bóng tối, chỉ có ánh đèn mờ nhạt hắt lên tường, kéo theo bóng dáng tôi co ro trong một góc, tôi ngồi đó, ôm đầu gối, nước mắt lặng lẽ rơi xuống tay, không phát ra bất kỳ tiếng động nào
Lời nói của mẹ An Nhiên vẫn văng vẳng trong đầu tôi, từng câu từng chữ như từng nhát dao sắc lạnh đâm vào tim
“Cô có biết An Nhiên đã chịu khổ như thế nào không? Nó đã đánh đổi bao nhiêu thứ để có ngày hôm nay, vậy mà cô có thể cho nó được gì?”
Tôi không biết, thật sự không biết
Tôi chỉ có thể nhìn thấy An Nhiên của hiện tại, mạnh mẽ, kiên cường, một người phụ nữ đã vượt qua biết bao sóng gió để đứng vững trên đôi chân mình, nhưng tôi chưa từng thấy hết những gì cô ấy đã chịu đựng, chưa từng tận mắt chứng kiến cô ấy gục ngã trong những năm tháng tăm tối nhất
Tôi không giúp được cô ấy trong những ngày tháng đó, bây giờ, tôi cũng chẳng có cách nào khiến mẹ cô ấy chấp nhận tôi
Tôi yêu cô ấy nhiều như vậy, nhưng tình yêu đó có đủ để bảo vệ cô ấy khỏi những điều tàn nhẫn không?
Điện thoại bỗng rung lên, kéo tôi ra khỏi những suy nghĩ hỗn loạn
Là An Nhiên
Tôi vội vàng lau đi nước mắt, cố gắng điều chỉnh hơi thở trước khi nhấn nút nhận cuộc gọi
“Em đang làm gì đó?” Giọng cô ấy vang lên bên tai, vẫn nhẹ nhàng như mọi khi
Tôi siết chặt điện thoại, cố nặn ra một nụ cười dù biết cô ấy chẳng thể nhìn thấy
“Không có gì đâu, em chỉ đang nghỉ ngơi thôi”
“Giọng em lạ lắm” An Nhiên im lặng vài giây, giọng cô khẽ trầm xuống “Em khóc à?”
Tôi giật mình, vội lắc đầu, nhưng lại quên mất cô ấy không thể nhìn thấy động tác của mình
“Không có, em chỉ hơi mệt chút thôi” Tôi cười gượng, cố tình lảng đi “Còn cô thì sao? Công việc hôm nay có ổn không?”
Bên kia im lặng, tôi biết cô ấy đang suy nghĩ, đang nghi ngờ, nhưng tôi không muốn cô biết, không muốn cô lo lắng
Vài giây sau, An Nhiên khẽ thở dài
“Khánh An…” Giọng cô ấy dịu dàng, như thể đang muốn nói điều gì đó, nhưng rồi lại thôi
Tôi cắn môi, tựa đầu vào tường, nhắm mắt lại, cố gắng nuốt xuống cơn nghẹn trong cổ họng
Chỉ cần cô ấy không biết là được
Chỉ cần tôi có thể giấu đi nỗi đau này, thì mọi thứ sẽ ổn thôi
Sẽ không sao đâu
___
Một tuần trôi qua, mọi chuyện dường như lắng xuống, nhưng trong lòng tôi lại chẳng thể yên ổn, những lời nói của mẹ An Nhiên vẫn vang vọng trong tâm trí, như từng nhát dao cứa vào lòng, tôi muốn quên đi, muốn giả vờ như chẳng có gì xảy ra, nhưng dù cố gắng thế nào, cảm giác bất an vẫn đeo bám lấy tôi
Tôi không dám để An Nhiên biết, cô ấy đã gánh quá nhiều thứ trên vai, tôi không muốn trở thành gánh nặng của cô, vì thế, tôi cười như chưa từng có chuyện gì, giả vờ bận rộn với công việc, giả vờ rằng tôi vẫn ổn
Hôm nay, tôi đến tìm cô, định bụng chỉ đơn giản là gặp mặt, để nhìn thấy cô một chút, để được ở cạnh cô thêm một lúc
Vậy mà khi đứng trước cô, tôi lại chỉ biết lặng lẽ ngắm nhìn
Người phụ nữ mà tôi yêu, vẫn dịu dàng và kiên cường như thế
Cô ấy không hề hay biết rằng, tôi đang mang trong lòng những lo lắng không thể nói thành lời, tôi sợ cô biết, sợ cô đau lòng, sợ cô vì tôi mà phân tâm
Thế nên tôi chọn cách giấu đi tất cả, giấu đi những giấc ngủ không tròn, giấu đi những nỗi lo về tương lai, giấu đi cả sự bất lực của chính mình
Chỉ cần cô vẫn cười với tôi như thế này, dù có là giả vờ mạnh mẽ, tôi cũng cam lòng
An Nhiên tựa người vào bàn bếp, đôi tay thon dài cẩn thận bày biện thức ăn ra đĩa, tôi đứng bên cạnh, tay vẫn cầm muỗng khuấy nhẹ nồi canh, thỉnh thoảng liếc nhìn cô ấy, dưới ánh đèn vàng dịu, bóng cô hắt lên vách tường, mang theo một chút ấm áp khó tả
“Cô Nhiên, có phải cô cố ý nấu mặn để giữ em lại uống nước suốt đêm không?” Tôi hạ giọng, cố tình chọc ghẹo
An Nhiên ngẩng lên, đôi mắt long lanh nhìn tôi, rồi hừ nhẹ “Nói lung tung”
Tôi nhích lại gần, cúi xuống ghé sát tai cô, hơi thở phả nhẹ bên má “Nhưng mà em thích lắm”
An Nhiên khựng lại, rõ ràng đã bị bất ngờ, nhưng rồi nhanh chóng quay đi, che giấu vẻ bối rối, tôi bật cười, định trêu thêm vài câu thì cô bất ngờ múc một muỗng canh đưa đến trước mặt tôi
“Nếm thử đi”
Tôi ngoan ngoãn hé môi, để cô ấy đút cho mình, vị ngọt thanh xen chút chua nhẹ lan trên đầu lưỡi, ấm áp như cách cô đang dịu dàng chăm sóc tôi vậy
“Ngon lắm” Tôi cười tủm tỉm “Nhưng mà còn thiếu một thứ”
An Nhiên nhíu mày “Thiếu gì?”
Tôi chậm rãi nghiêng người, ánh mắt không rời khỏi cô “Thiếu một nụ hôn của cô”
Bàn tay cầm muỗng của An Nhiên run lên, đôi má lập tức đỏ ửng “Khánh An!”
Tôi bật cười, thích thú ngắm nhìn vẻ bối rối của cô ấy, đột nhiên, không gian xung quanh như lặng đi, chỉ còn lại tôi và cô ấy
Tôi nhẹ nhàng đặt muỗng xuống, chậm rãi tiến lại gần hơn
An Nhiên không né tránh
Tôi nâng bàn tay cô lên, những ngón tay đan vào nhau, hơi ấm lan tỏa giữa lòng bàn tay, cô ấy nhìn tôi, đôi mắt sâu thẳm ánh lên chút do dự, nhưng cũng có gì đó dịu dàng, ấm áp
Khoảng cách dần thu hẹp, tôi có thể nghe thấy nhịp tim của chính mình
Chúng tôi gần nhau đến mức chỉ cần hơi nghiêng đầu là có thể chạm môi
Ding-dong!
Tiếng chuông cửa vang lên phá vỡ khoảnh khắc ấy
Tôi và An Nhiên giật mình, cô ấy vội lùi lại, còn tôi thì cau mày nhìn ra cửa
“Ai đến giờ này nhỉ?” Tôi lẩm bẩm
An Nhiên đứng dậy, nhưng tôi đã nhanh hơn một bước, đi thẳng ra mở cửa
Cánh cửa vừa hé mở, gió lạnh ngoài hành lang thổi vào, mang theo một cơn ớn lạnh
Bà ấy đứng đó
Mẹ của An Nhiên
Ánh mắt bà sắc bén lướt qua tôi, tràn đầy tức giận, tôi chưa kịp phản ứng thì bà đã bước vào, nhìn thẳng vào con gái mình
“An Nhiên, rốt cuộc con đang làm gì vậy?!”
Tôi siết chặt tay, tôi biết, dù có chuẩn bị tâm lý thế nào, thì giây phút này vẫn không thể tránh khỏi
An Nhiên im lặng, nhưng ánh mắt cô ấy dần trở nên lạnh lẽo
Bà quay sang tôi, giọng nói đầy khinh miệt
“Tôi đã cảnh cáo cô rồi, vậy mà vẫn còn mặt dày bám lấy con bé?”
Tôi hít sâu, cố giữ bình tĩnh, An Nhiên đứng lên, giọng cô ấy trầm xuống
“Mẹ, mẹ đến đây làm gì?”
Bà quay sang, giọng đầy thất vọng và tức giận
“Mẹ hỏi con mới đúng! Tại sao con lại âm thầm ly dị với Thiên Ân? Rồi còn từ mặt gia đình, không thèm về nhà?”
Tôi nhìn sang An Nhiên, thấy cô ấy siết chặt tay mình, giọng cô vẫn điềm tĩnh như cũ
“Mẹ muốn con phải chịu đựng cuộc hôn nhân đó đến bao giờ?”
“Mẹ làm vậy là vì tốt cho con!” Bà cao giọng “Con có biết bây giờ Thiên Ân đang làm khó công ty không? Hắn ta muốn kiện tụng, còn đưa đơn tố cáo Minh Hải vì trục lợi từ công ty! Con có biết chuyện này nghiêm trọng thế nào không?”
Ánh mắt An Nhiên khẽ dao động, tôi biết, cô ấy không hề ngạc nhiên, cô ấy đã đoán trước được điều này
Nhưng tôi thì không
Tôi không biết Minh Hải đã làm gì, không biết công ty đang gặp nguy hiểm đến mức nào, tôi chỉ biết rằng, một lần nữa, An Nhiên lại bị đẩy vào sóng gió
Mà tôi… chẳng thể làm gì cho cô ấy
Căn phòng bỗng chốc trở nên ngột ngạt đến mức khó thở
Mẹ An Nhiên đứng đó, ánh mắt sắc bén lướt qua tôi như một con dao lạnh lẽo, giọng nói đầy châm biếm và khinh miệt
“Con là con gái của mẹ, con phải lấy chồng, sinh con, sống như bao người bình thường khác, mẹ đã tìm cho con bao nhiêu người tốt, còn Thiên Ân, không tốt sao? Vậy mà con lại chọn cái này, cái thứ bệnh hoạn! Con muốn mẹ chết không nhắm mắt sao?”
Tôi đứng chết lặng
Lời nói ấy như từng mũi dao đâm thẳng vào lồng ngực, rạch toạc hết mọi đau đớn trong lòng
Bà ta không gọi tôi bằng tên, không xem tôi là một con người, trong mắt bà, tôi chỉ là một thứ gì đó méo mó, đáng ghê tởm
Tôi không dám quay sang nhìn An Nhiên, tôi không biết trong khoảnh khắc này, cô ấy sẽ đối diện với mẹ mình như thế nào
Nhưng giọng nói của cô vang lên, không cao, không thấp, chỉ có sự kiên quyết lạnh lẽo
“Đủ rồi, mẹ”
An Nhiên bước lên chắn trước tôi, đôi mắt tối sầm lại, giấu đi hết thảy cảm xúc trong đáy lòng
“Nếu mẹ còn xúc phạm đến em ấy, xin mẹ rời khỏi đây”
Giọng cô không lớn, nhưng từng chữ đều mang theo sự kiên định đến đáng sợ
Mẹ cô bật cười, một tràng cười đầy cay độc
“Sao con ích kỷ như vậy? Vì một đứa không ra gì, mà từ mặt gia đình? Con muốn dòng họ nhà mình mang nhục à?”
Tôi khẽ siết chặt tay, móng tay ghim vào da thịt đến đau nhói, nhưng không bằng cơn đau đang lan rộng trong lồng ngực
Từng câu, từng chữ bà ta nói đều như đạp thẳng vào lòng tự trọng của tôi
Bà ta lại tiếp tục, giọng càng gay gắt hơn
“Còn ba con? Nếu ông ấy biết được chuyện này, ông ấy làm sao có thể chấp nhận được?”
Câu nói đó vừa vang lên, tôi cảm nhận được bàn tay An Nhiên khẽ run
Cô nắm chặt đến mức các khớp ngón tay trắng bệch
Giống như những đợt sóng ngầm bị kìm nén quá lâu, giờ phút này sắp sửa vỡ tan
Đôi mắt cô sâu thẳm, mang theo một nỗi đau không cách nào che giấu
Nhưng rồi, cô ngẩng đầu lên, đối diện thẳng với người phụ nữ trước mặt, gằn lên từng chữ
“Ba sẽ không như mẹ”
Căn phòng rơi vào tĩnh lặng đến đáng sợ
Tôi cảm nhận được rõ ràng từng nhịp tim đang đập dồn dập trong lồng ngực, như muốn vỡ tung
An Nhiên vẫn đứng thẳng lưng, không hề né tránh
Cô đã chịu đựng quá nhiều rồi
Tôi biết chứ
Căn phòng im lặng đến mức có thể nghe rõ từng nhịp thở gấp gáp
Mẹ An Nhiên nheo mắt nhìn con gái mình, dường như đã nhận ra dù có nói gì đi nữa, bà cũng không thể lay chuyển được cô
Thế là bà chuyển hướng, ánh mắt sắc lạnh quay sang tôi, giọng điệu lại càng cay độc hơn
“Cô giỏi thật đấy, Khánh An, từ đâu xuất hiện, đem hết mọi thứ của con gái tôi phá nát, cô có biết vì sao năm đó con bé chọn Thiên Ân không?”
Tôi cắn chặt môi, hai tay vô thức siết lại
“Là vì nó muốn có một gia đình đúng nghĩa! Nó đã phải cố gắng bao nhiêu để sống như một người bình thường, để được ba nó công nhận, để không bị dòng họ đàm tiếu, vậy mà cô lại khiến nó trở nên như thế này!”
Giọng bà ta đầy căm phẫn, từng lời nói ra như muốn xé nát lòng tôi
“Nó đã có một con đường ổn định, có danh phận đàng hoàng, vậy mà vì cô, tất cả lại rối tung lên hết, cô có tư cách gì mà kéo nó vào mớ hỗn độn này? Cô có gì để cho nó một tương lai?”
Tôi siết chặt tay, móng tay cắm sâu vào da thịt đến đau nhói, nhưng không đau bằng những lời bà ta vừa nói
Bà ta biết rõ điểm yếu của tôi
Tôi không thể cho An Nhiên một gia đình đúng nghĩa như bà ấy mong muốn
Tôi không có gì cả, không tiền tài, không địa vị, ngay cả việc bảo vệ cô khỏi những lời chỉ trích này, tôi cũng không làm được
Tôi cúi đầu, không dám nhìn sang An Nhiên
Chỉ sợ rằng nếu thấy ánh mắt cô lúc này, tôi sẽ hoàn toàn sụp đổ
An Nhiên khựng lại, đôi mắt cô lóe lên tia kinh ngạc
Không phải như vậy
Trước khi tôi kịp phản ứng, An Nhiên đã bước lên một bước, chắn trước mặt tôi, giọng cô lạnh như băng
“Mẹ, mẹ đang nói gì vậy?”
Mẹ cô thoáng sững sờ, có lẽ bà không ngờ con gái mình lại phản ứng mạnh đến thế
“Con lấy hắn ta không phải vì gia đình, cũng không phải vì danh phận hay sự công nhận gì cả, đừng dùng những lời đó để đổ lỗi cho em ấy”
Giọng cô run nhẹ, nhưng không phải vì sợ hãi, mà là vì tức giận
Mẹ An Nhiên nhíu mày, dường như có chút dao động, nhưng vẫn giữ giọng điệu gay gắt
“Vậy thì là vì cái gì? Con dám nói con không từng muốn sống một cuộc đời bình thường sao? Không từng muốn ba con tự hào về con sao?”
An Nhiên cười lạnh, ánh mắt cô tràn đầy châm chọc
“Mẹ nghĩ vậy thật sao? Mẹ nghĩ con lấy Thiên Ân vì con muốn có một gia đình?”
Cô hít sâu một hơi, đôi mắt u tối đầy nỗi đau bị kìm nén bấy lâu
“Con lấy hắn là vì mẹ”
Cả căn phòng chìm vào im lặng
Tôi ngước lên nhìn An Nhiên, trong lòng dâng lên cảm giác nghẹn ngào
Cô ấy… đã chịu đựng bao nhiêu thứ như vậy sao?
“Mẹ từng nói với con, chỉ cần con đồng ý lấy Thiên Ân, mẹ sẽ không làm khó ba nữa, mẹ sẽ không gây áp lực lên con nữa, mẹ từng nói nếu sau này có chuyện gì, con có thể tự ý quyết định, vì vậy con đã kết hôn”
Giọng cô sắc bén, nhưng trong đáy mắt là một nỗi buồn vô tận
“Vậy mà bây giờ mẹ lại nói con làm vậy vì muốn có một gia đình sao? Mẹ có từng thực sự nhìn thấy con đã sống thế nào trong cuộc hôn nhân đó không?”
Mẹ An Nhiên nhất thời không nói được gì, chỉ đứng lặng người
Tôi không biết lấy đâu ra can đảm, nhưng tôi nhẹ nhàng vươn tay ra, nắm lấy bàn tay đang run lên vì tức giận của An Nhiên
Cô giật mình, nhưng không rút tay lại
Rồi cô quay sang mẹ mình, ánh mắt sắc bén hơn bao giờ hết
“Mẹ về đi, hôm nay con không muốn nói chuyện này nữa”
Mẹ cô siết chặt túi xách, ánh mắt tràn đầy tức giận và bất mãn
“Con thật sự muốn vì cô ta mà từ bỏ tất cả sao?”
An Nhiên không do dự
“Tất cả những thứ mẹ nói, vốn dĩ chưa bao giờ là của con”
Không đợi mẹ phản ứng, An Nhiên dứt khoát mở cửa
“Về đi, mẹ”
Cuối cùng, mẹ cô hừ lạnh một tiếng, ánh mắt đầy thất vọng
“Rồi con sẽ hối hận”
Bà xoay người rời đi, cánh cửa đóng sầm lại sau lưng
Chỉ còn lại tôi và An Nhiên, cùng với một căn phòng tràn ngập bầu không khí ngột ngạt
Tôi siết chặt tay cô, khẽ gọi
“Cô Nhiên…”
An Nhiên không trả lời
Nhưng tôi có thể cảm nhận được, tay cô đang run lên trong tay tôi
***
Vừa viết vừa cay nam phụ Thiên Ân vãiii
Cái đà này chắc cỡ 40 là end luôn á
Chúc mọi người đọc truyện vui vẻ nha
🙇🏼♀️🙇🏼♀️🙇🏼♀️