Truyện Les
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp
Tìm Truyện
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp Truyện Người Lớn , Truyện Dâm ,Truyện 18+, Truyện xxx, Đọc Truyện Cô Giáo Thảo , Truyện Sex , Truyen Nguoi Lon Hay ,Truyen Nguoi Lon 18+ cho tuổi dậy thì
Prev
Next

AllLiz - Chương 28

  1. Home
  2. AllLiz
  3. Chương 28 - Reiliz : New York 🔞
Prev
Next

Tiếng gót giày cao gót nện xuống sàn đá cẩm thạch của nhà hàng L'Amour vang lên đều đặn, khô khốc như tiếng đếm ngược của một bản án tử hình. Jiwon đứng trước cánh cửa gỗ sồi chạm khắc tinh xảo, hít một hơi thật sâu để nén lại sự hồi hộp. Đây là cơ hội cả đời em mơ ước: vị trí đầu bếp bánh ngọt tại nhà hàng đạt sao Michelin danh giá nhất thành phố.

Nhưng ngay khi cánh cửa mở ra, toàn bộ dưỡng khí trong lồng ngực Jiwon như bị rút cạn.

Ngồi sau chiếc bàn dài không phải là một vị bếp trưởng già dặn, mà là một người phụ nữ với khí chất vương giả, đôi mắt sắc lạnh như dao cạo ẩn sau cặp kính gọng vàng. Naoi Rei.

Trái tim Jiwon thắt lại. Tại sao? Tại sao người yêu cũ mà em đã tàn nhẫn bỏ rơi ba năm trước lại ngồi ở đây?

Rei không hề ngẩng lên, ngón tay thon dài lật dở xấp hồ sơ của Jiwon một cách hờ hững. Vẻ mặt cô ấy bình thản đến đáng sợ, như thể cái tên "Kim Jiwon" chỉ là một dãy ký tự vô hồn.

"Bắt đầu đi. Em có 60 phút để hoàn thành món bánh sừng bò đặc trưng của nhà hàng." Giọng Rei trầm thấp, xa cách.

Jiwon cắn môi, ép mình phải bước vào bếp. Đôi bàn tay em run rẩy khi chạm vào khối bột, nhưng bản năng của một thợ làm bánh dần kéo em lại với thực tại. Jiwon dồn hết tâm huyết vào từng lớp bơ, từng nhịp nhào nặn. Em muốn chứng minh cho Rei thấy em đã đi xa đến nhường nào kể từ ngày rời bỏ cô.

Khi những chiếc bánh vàng ruộm, thơm nồng mùi bơ được đặt lên bàn, Rei thong thả nếm thử. Cô ấy nhai chậm rãi, uống một ngụm nước lạnh để tẩy vị, rồi buông một câu xanh rờn:

"Thời gian lên men lệch 5 phút, cấu trúc tổ ong bên trong chưa đủ độ thoáng, kết cấu thiếu đi sự bông xốp cần thiết. Jiwon à, em có tiến bộ, nhưng vẫn chưa đủ để đứng trong căn bếp này."

Hy vọng của Jiwon sụp đổ hoàn toàn. Sự tự tôn bị chà đạp khiến em không thể nhẫn nhịn thêm nữa. Em dứt khoát cởi chiếc áo đầu bếp trắng tinh ra, ném lên bàn, đôi mắt ngấn lệ nhìn thẳng vào Rei.

"Chị thắng rồi đấy. Nhưng tôi nhớ chị làm trong ngành tài chính cơ mà? Tại sao một kẻ chỉ biết đến con số như chị lại ngồi đây phán xét bánh của tôi?"

Rei lúc này mới thong thả tháo kính, tựa lưng vào ghế, đôi mắt rực lên một tia sáng nguy hiểm: "Tôi đã mua lại toàn bộ chuỗi nhà hàng này vào ba ngày trước. Chỉ để đợi em nộp đơn vào đây."

Jiwon cười khẩy, giọng đầy châm chọc: "Vậy là chị không thể quên được tôi? Chị bỏ ra cả gia tài chỉ để làm khó tôi thôi sao? Naoi Rei, chị thật thảm hại."

Dưới cái không gian sang trọng và lạnh lẽo của phòng phỏng vấn, bầu không khí bỗng chốc đặc quánh sự thù hằn xen lẫn nhục dục. Jiwon bướng bỉnh, đôi mắt ướt át nhưng vẫn trừng trừng nhìn Rei, không hề có ý định nhún nhường dù đang ở thế yếu.

"Em nghĩ em có thể dễ dàng bỏ tôi mà không có bất kỳ hậu quả nào sao?"

Câu nói của Rei nhẹ tênh nhưng lại mang sức nặng của một tảng đá ngàn cân. Jiwon cười khẩy, em cố tình tiến lại gần, dùng ngón tay thon dài gõ nhẹ lên ngực áo vest của Rei, giọng đầy thách thức:

"Hậu quả? Chị định làm gì tôi? Đuổi việc tôi khi tôi còn chưa bắt đầu sao? Hay là định dùng tiền để ép tôi quỳ xuống? Naoi Rei, chị vẫn chẳng thay đổi chút nào, vẫn là kẻ cậy tiền cậy thế phát gớm!"

Ánh mắt Rei tối sầm lại. Sự bướng bỉnh của Jiwon như đổ thêm dầu vào lửa dục vọng đang âm ỉ cháy suốt ba năm qua. Cô bất ngờ túm chặt lấy cổ tay Jiwon, xoay người em lại rồi ép mạnh mặt em xuống chiếc bàn đá lạnh buốt, nơi những chiếc bánh sừng bò vẫn còn tỏa hương thơm dịu nhẹ.

"Á! Buông ra! Chị điên rồi sao Rei?" Jiwon giãy giụa, đôi chân thon dài đá loạn xạ vào không trung. "Đồ biến thái! Thả tôi ra ngay!"

"Biến thái? Em vẫn chưa thấy gì gọi là biến thái đâu Jiwon ạ."

Rei thong thả tháo chiếc thắt lưng da đắt tiền, tiếng kim loại va chạm lạch cạch khiến tim Jiwon đập liên hồi. Không một chút báo trước, Rei thô bạo xé toạc chiếc váy ngắn của Jiwon, để lộ cặp đùi trắng nõn và chiếc quần lót ren mỏng manh.

"Dám bỏ trốn ba năm, dám chặn số tôi, giờ còn dám đứng đây mắng tôi?" Rei gầm gừ, bàn tay to lớn vỗ mạnh một cái 'Chát' vào mông Jiwon khiến em giật bắn người, da thịt đỏ ửng lên ngay lập tức.

"Huhu… chị… chị dám đánh tôi? Đồ tồi! Tôi ghét chị!" Jiwon khóc nấc lên nhưng vẫn không chịu thua, miệng vẫn không ngừng mắng chửi.

Rei không nói thêm lời nào. Cô tháo phăng quần mình, để lộ dương vật thật khổng lồ, gân guốc đang trướng căng đến mức đỏ rực. Chẳng có dạo đầu, chẳng có bôi trơn, Rei cầm lấy thắt lưng của Jiwon, nhắm thẳng vào lỗ nhỏ đang khô khốc mà thúc mạnh một cú lút cán.

Cú thúc lút cán đột ngột khiến Jiwon trợn ngược mắt, cuống họng phát ra tiếng nghẹn đắng. Nhưng thay vì run rẩy cầu xin, cơn giận dữ và sự tự trọng bị xúc phạm khiến em nghiến răng, đôi bàn tay nhỏ bé đẩy mạnh vào lồng ngực bọc trong lớp áo vest đắt tiền của Rei.

"Naoi Rei… chị… chị là đồ khốn… biến thái! Bỏ tôi ra… hức… tôi thà chết đói còn hơn làm việc cho chị!"

Rei khựng lại một nhịp, đôi mắt nheo lại đầy nguy hiểm. Cô không giận, mà lại nở một nụ cười nửa miệng đầy dâm dật. Bàn tay thon dài thô bạo bóp chặt lấy cằm Jiwon, ép em phải nhìn thẳng vào sự điên cuồng trong mắt mình.

"Bướng nhỉ? Em vẫn cái tính bướng bỉnh đáng ghét đó. Để xem cái lỗ nhỏ này của em có cứng đầu được như cái miệng của em không."

Rei bất ngờ rút dương vật ra khỏi người Jiwon, tiếng 'chậc' nhớp nháp vang lên giữa căn phòng tĩnh mịch. Jiwon chưa kịp thở phào thì Rei đã thô bạo lật úp em xuống mặt bàn đá lạnh buốt, ép gương mặt xinh xắn của em dính chặt vào đĩa bánh sừng bò vừa nãy.

"Bánh sừng bò em làm không đạt chuẩn… nên nó chỉ xứng đáng để lót mặt cho em khi bị tôi đụ thôi."

Rei nắm lấy hai cổ tay Jiwon, dùng chiếc cà vạt lụa bản to trói chặt ra sau lưng. Sau đó, cô tháo chiếc thắt lưng da, quất mạnh một phát vào bờ mông trắng ngần đang run rẩy của em.

Chát!

"AAAA! Đau… chị… hức… đồ điên… dừng lại đi… huhu!"

"Hét lớn lên! Để xem nhân viên bên ngoài có ai dám vào cứu 'đầu bếp bánh ngọt' tương lai đang bị chủ tịch chịch nát bấy không?"

Rei không hề dùng bôi trơn, cô nhắm thẳng vào lỗ nhỏ đang rỉ máu mà đâm mạnh liên tiếp. Kích thước thô đại của Rei xé toạc mọi sự kháng cự cuối cùng. Jiwon đau đến mức hai chân co quắp, em muốn vùng vẫy nhưng sức nặng của Rei đè lên lưng em như một ngọn núi.

Bạch! Bạch! Bạch!

Tiếng va chạm chát chúa vang lên liên hồi. Rei nện những cú cực sâu, cực mạnh, mỗi lần thúc vào đều khiến cơ thể Jiwon trượt về phía trước, va vào cạnh bàn đá.

"Nói! Ai là chủ của em?" Rei gầm lên, bàn tay siết chặt lấy eo Jiwon đến mức hằn rõ dấu vân tay tím tái.

"Hức… không… không có chủ nào hết… chị… chị chỉ là kẻ thua cuộc bị tôi bỏ rơi thôi… ưm… hức…!" Jiwon dù đau đến phát khóc vẫn cố tình dùng lời lẽ châm chọc.

Câu nói đó như đổ thêm dầu vào lửa. Rei điên cuồng tăng tốc độ, dương vật khổng lồ ma sát mạnh bạo với vách thành nội cung nhạy cảm của Jiwon. Cô vừa đụ vừa dùng tay nhào nặn hai bầu ngực của em như nhào bột bánh, thô bạo đến mức khiến Jiwon phải thốt lên những tiếng rên rỉ dâm đãng, đứt quãng.

"Huhu… đau… sâu quá… chị… em sai rồi… hức… rách mất… dừng lại… huhu hức…"

Thấy Jiwon bắt đầu nức nở rưng rức, Rei mới giảm nhịp độ, nhưng lại thay bằng những cú thúc chậm, sâu và xoáy vòng bên trong tử cung của em. Cô ghé sát tai Jiwon, thì thầm bằng giọng điệu vừa dâm vừa dỗ dành:

"Ngoan… nói 'Em là của Rei' đi, chị sẽ nhẹ nhàng lại. Đừng bướng nữa, em biết là em không thắng nổi chị mà."

"Hức… em… em là… của Rei… huhu… nhẹ thôi… Jiwon chết mất… hức…" Cuối cùng, sự đau đớn thể xác đã đánh bại cái tôi bướng bỉnh. Jiwon khóc nấc lên, toàn thân mềm nhũn, lỗ nhỏ mút chặt lấy dương vật đang hành hạ mình như một bản năng cầu cứu.

Rei hài lòng cười biến thái. Cô nhấc bổng Jiwon lên, xoay người em lại để em ngồi đối diện trên đùi mình. Hai chân Jiwon bị bẻ rộng hết cỡ sang hai bên, phơi bày toàn bộ cảnh giao hợp đẫm dịch lỏng và tơ máu.

"Tốt lắm. Giờ thì… ăn hết chỗ bánh này đi, bằng cái lỗ phía dưới của em ấy."

Nói rồi, Rei tiếp tục màn tra tấn dục vọng điên cuồng. Tiếng rên rỉ nghẹn ngào của Jiwon hòa cùng tiếng thở dốc dâm đãng của Rei kéo dài suốt cả buổi chiều trong văn phòng đóng kín. Đến khi Jiwon hoàn toàn lịm đi, bụng dưới trướng đầy tinh dịch đặc quánh, Rei mới thỏa mãn hôn lên đôi môi sưng mọng của em.

"Hợp đồng lao động của em… là cả đời, Jiwon ạ."

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

Hạnh Phúc Và Thước Đo Thời Gian
Hạnh Phúc Và Thước Đo Thời Gian
Tháng 6 18, 2025
Vết Cắt Chí Mạng
Tháng 4 13, 2026
Mùa hè vĩnh cửu
Tháng 9 22, 2025
Nam Chính Cho Rằng Tôi Bỏ Bùa Người Yêu Của Anh Ấy_truyenles.net
Nam Chính Cho Rằng Tôi Bỏ Bùa Người Yêu Của Anh Ấy
Tháng 6 28, 2025
Truyện Les Hay
Chị Dâu Không Chịu Buông Tay
chương 30 Tháng 12 8, 2025
chương 29 Tháng 12 8, 2025
Hệ Thống Cải Tạo
chương 35 Tháng 5 31, 2026
chương 34 Tháng 5 31, 2026
Cô giáo_truyenles.net
Cô giáo
Chap 43 Tháng 6 22, 2025
Chap 42 Tháng 6 22, 2025
Đồng học không làm yêu_truyenles.net
Đồng học không làm yêu
Chương 140 Tháng 8 8, 2025
Chương 139 Tháng 8 8, 2025
Cưng chiều đồ ngốc
Chương 37 Tháng 3 8, 2026
Chương 36 Tháng 3 8, 2026
TÔI, NGƯỜI YÊU CỦA EM & NGƯỜI NHÀ CỦA CÔ ẤY_truyenles.net
TÔI, NGƯỜI YÊU CỦA EM & NGƯỜI NHÀ CỦA CÔ ẤY
Đôi lời tác giả Tháng 7 17, 2025
Chương 36 Tháng 7 17, 2025
Hạng nhất vào tim em
52 Tháng 9 16, 2025
51 Tháng 9 16, 2025
Về thăm trường, thăm cả cô giáo_truyenles.net
Về thăm trường, thăm cả cô giáo
48 Tháng 7 27, 2025
47 Tháng 7 27, 2025
Người Tôi Yêu Qua Mạng Lại Là Giáo Viên Cấp 3 Của Tôi_truyenles.net
Người Tôi Yêu Qua Mạng Lại Là Giáo Viên Cấp 3 Của Tôi?!
chương 24 Tháng 9 4, 2025
chương 23 Tháng 9 4, 2025
Cô giáo chung trọ
Chương 45 Tháng 4 25, 2026
Chương 44 Tháng 4 25, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved