Truyện Les
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp
Tìm Truyện
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp Truyện Người Lớn , Truyện Dâm ,Truyện 18+, Truyện xxx, Đọc Truyện Cô Giáo Thảo , Truyện Sex , Truyen Nguoi Lon Hay ,Truyen Nguoi Lon 18+ cho tuổi dậy thì
Prev
Next

AllLiz - Chương 37

  1. Home
  2. AllLiz
  3. Chương 37 - Reiliz : Nghiện game 🔞
Prev
Next

Ánh nắng ban mai dịu nhẹ chiếu qua tấm rèm cửa sổ, hắt lên căn phòng ngủ ấm cúng của hai vợ chồng. Những hạt bụi li ti nhảy múa trong luồng sáng vàng ruộm, phủ lên chiếc giường lớn một lớp ánh sáng mơ màng như trong tranh vẽ. Rei đã thức dậy từ sớm, cô ngồi bên mép giường, chậm rãi sửa soạn từng nếp áo sơ mi trắng phẳng phiu, cài từng chiếc cúc một cách tỉ mỉ chuẩn bị cho một ngày làm việc dài sắp tới.

Trước khi rời nhà, cô ngoái đầu nhìn về phía chiếc giường. Jiwon vẫn còn đang cuộn tròn trong chăn như một chú mèo lười, gương mặt bầu bĩnh vùi sâu vào gối, đôi môi mọng khẽ hé mở thở đều đều. Mái tóc nâu mềm xõa tung trên nền gối trắng, hàng mi dài cong vút khẽ rung động theo từng nhịp thở. Trái tim Rei mềm nhũn trong lồng ngực. Cô không kìm lòng được mà trèo trở lại giường, nệm lún xuống một chút, Rei nhẹ nhàng vòng tay ôm siết lấy vòng eo mềm mại của vợ từ phía sau. Cô vùi mặt vào hõm cổ thơm tho của em mà hít hà thật sâu, mùi hương sữa tắm dịu ngọt quen thuộc len lỏi vào khoang phổi khiến mọi mệt mỏi trong cô tan biến hết.

Rei liên tục rải những nụ hôn ngọt ngào, từ bờ vai gầy mịn màng, dọc lên vành tai nhỏ xinh rồi dừng lại trên đôi má phính hồng của Jiwon. Bị những cái chạm ấm nóng làm phiền, Jiwon khẽ cựa quậy trong vòng tay cô, đôi mắt lim dim ngái ngủ từ từ mở ra, còn đọng một lớp sương mờ chưa tỉnh hẳn. Nhìn thấy gương mặt cưng chiều của Rei ngay sát bên cạnh, đôi mắt sâu thẳm đang dịu dàng nhìn em, Jiwon liền mỉm cười nũng nịu. Em rướn người lên một chút, đặt lên môi Rei một nụ hôn chụt thật kêu, âm thanh vang lên giòn tan trong căn phòng yên ắng, rồi lí nhí bằng giọng ngọt như đường:

"Cậu đi làm ngoan nhé, chiều về em làm món ngon cho mà ăn. Hôm qua em thấy trong tủ còn thịt bò, để tối em xào với ớt chuông cho cậu nha."

Rei mỉm cười dịu dàng, bàn tay to lớn xoa nhẹ mái đầu rối bù của em, ngón tay cái miết nhẹ qua gò má mềm như bánh bao của vợ. Cô cúi xuống, lưu luyến hôn thêm vài cái nữa lên khóe môi, lên cằm, lên chóp mũi của em. Mỗi nụ hôn đều mang theo sự cưng chiều vô hạn.

"Ừ, Rei đi đây. Vợ ở nhà nhớ ăn sáng đàng hoàng, đừng có nhịn đó rồi lại đau bao tử đấy."

"Biết rồi mà~"

Rei cuối cùng cũng chịu xách túi rời khỏi nhà, tiếng cửa đóng khẽ vang lên sau lưng cô. Jiwon nằm thêm một lúc nữa, tay ôm lấy chiếc gối còn vương hơi ấm của Rei mà mỉm cười hạnh phúc. Chừng một tiếng sau, em mới thực sự uể oải ngồi dậy, duỗi người một cái thật dài rồi với tay lấy điện thoại trên tủ đầu giường. Trong lúc lướt mạng xã hội giết thời gian, một tin nhắn bất ngờ từ đứa bạn thân đại học hiện lên trên màn hình.

Minju: "Jiwon ơi! Mày rảnh không? Tải thử game này với tao đi!"

Jiwon: "Game gì cơ? Tao không có hứng lắm đâu, hôm nay tao còn phải dọn nhà nấu cơm nữa."

Minju: "Game mới ra mắt đó, đang top 1 bảng xếp hạng luôn! Đồ họa xinh cực kỳ, tạo nhân vật cũng đẹp nữa. Mày tải đi rồi tao với mày lập team cày chung!"

Jiwon: "Thôi mà, chồng tao không thích tao chơi game linh tinh đâu…"

Minju: "Chơi tí thôi có ai biết đâu! Với lại Rei đi làm cả ngày cơ mà? Tải đi, tạo acc xong add tao liền nha!"

Jiwon phân vân một hồi, ngón tay lơ lửng trên màn hình. Em nghĩ bụng cũng chỉ là chơi giải trí một chút cho đỡ chán, chắc cũng chẳng sao. Nghĩ vậy, em liền bấm tải game về máy. Ai ngờ đâu, đồ họa bắt mắt cùng lối chơi đầy kích thích của tựa game ấy đã hoàn toàn hút hồn Jiwon ngay từ những ván đầu tiên. Hệ thống nhiệm vụ đa dạng, event liên tục, bảng xếp hạng cạnh tranh khốc liệt, tất cả khiến em bị cuốn vào những chuỗi trận thắng thua không dứt ra được.

Một tiếng đồng hồ trôi qua.

Rồi hai tiếng.

Thấm thoắt đã đến đầu giờ chiều. Jiwon hoàn toàn quên mất việc phải ăn trưa, quên mất việc phải dọn dẹp nhà cửa, quên mất cả việc phải ra chợ mua nguyên liệu để tối nấu món thịt bò xào ớt chuông cho Rei như đã hứa. Em ngồi bó gối trên sofa, lưng dựa vào gối ôm, hai mắt dán chặt vào màn hình điện thoại, hai ngón tay cái bấm liên tục không ngừng nghỉ. Thỉnh thoảng em lại reo lên sung sướng khi hạ được boss, hoặc bực bội càu nhàu khi đồng đội feed mạng.

Chiều muộn dần buông. Ánh nắng vàng bên ngoài cửa sổ chuyển sang sắc cam đỏ rồi tắt hẳn.

Rei trở về nhà sau một ngày làm việc mệt mỏi. Hôm nay công ty có cuộc họp quan trọng kéo dài, cô đã phải thuyết trình trước ban giám đốc suốt hai tiếng đồng hồ, cổ họng khô khốc, hai vai đau nhức. Điều duy nhất khiến cô có động lực về nhà chính là nghĩ đến bữa tối ấm cúng bên vợ, nghĩ đến mùi thịt bò xào thơm lừng mà Jiwon đã hứa sáng nay.

Vậy mà bước qua cánh cửa, Rei ngỡ ngàng đứng sững lại. Căn nhà tối om, không một ngọn đèn nào được bật lên. Căn bếp lạnh ngắt, không có lấy một cái nồi trên bếp, không một mùi thơm của thức ăn như mọi khi. Bồn rửa bát vẫn còn nguyên mấy cái đĩa từ bữa sáng chưa rửa. Rei khẽ cau mày, tháo giày rồi bước vào trong.

Đi qua phòng khách, cô thấy mấy cái áo cần giặt vẫn vứt lăn lóc trên sàn. Tiến vào phòng ngủ, khung cảnh trước mắt khiến đôi lông mày Rei càng nhíu chặt hơn: Jiwon vẫn đang dán chặt mắt vào màn hình điện thoại sáng rực, hai tay bấm liên tục không ngừng nghỉ, gương mặt vô cùng căng thẳng tập trung. Em thậm chí còn chưa thay đồ, vẫn mặc nguyên bộ đồ ngủ từ sáng. Mái tóc bù xù, gương mặt lấm lém vì chưa rửa mặt buổi chiều. Bên cạnh em trên sofa là mấy cái vỏ snack rỗng và lon nước ngọt đã uống cạn. Rei tiến lại gần, đứng ngay trước mặt em, lên tiếng hỏi, giọng trầm thấp nhưng vẫn giữ được sự kiềm chế:

"Jiwon. Vợ ơi, hôm nay em không nấu cơm tối hả?"

Jiwon thậm chí chẳng thèm ngẩng đầu lên nhìn Rei lấy một cái. Đôi mắt em vẫn dán chặt vào trận đấu đang diễn ra gay cấn, hai ngón tay cái vẫn bấm điên cuồng. Giọng em hời hợt đầy qua loa, vang lên như một cái máy:

"Cậu tự lo đi, hoặc đặt đồ ăn ngoài về ăn tạm nhé. Em đang dở trận quan trọng lắm, sắp thăng hạng rồi, đừng làm phiền em. À, cậu đặt luôn phần em nhé, em ăn gì cũng được."

Nói rồi em lại lẩm bẩm chửi rủa gì đó về đồng đội trong game, hoàn toàn không để ý đến Rei vẫn đang đứng chôn chân ngay trước mặt mình.

Rei thoáng chút hụt hẫng, một cảm giác trống rỗng khó chịu lan ra trong lồng ngực. Nhưng nghĩ bụng chắc vợ chỉ ham vui nhất thời, có thể hôm nay em hơi mệt nên không muốn nấu nướng, cô liền lẳng lặng thở dài rồi quay ra phòng khách, tự mình mở ứng dụng đặt đồ ăn về. Cô ngồi một mình trên bàn ăn lạnh lẽo, trước mặt là những hộp đồ ăn ngoài đựng trong túi nilon, chẳng có chút hơi ấm nào của một bữa cơm nhà.

Thế nhưng, tình trạng này không dừng lại ở đó.

Ngày thứ hai, Rei về nhà, căn bếp vẫn tối thui lạnh lẽo. Jiwon vẫn ngồi trên sofa trong bộ đồ ngủ nhàu nhĩ, mắt dán vào màn hình điện thoại.

Ngày thứ ba, quần áo bẩn chất thành một đống cao ngất trong góc phòng, không ai giặt. Bồn rửa bát đầy ứ những đĩa dơ. Jiwon hoàn toàn bỏ bê việc nhà, tuyệt nhiên không hề nấu một bữa cơm nào cho Rei.

Ngày thứ tư, Rei cố gắng giao tiếp. Buổi tối, sau khi tự mình dọn dẹp bãi chiến trường trong bếp, cô vào phòng ngủ, thấy Jiwon vẫn đang cắm mặt vào game. Cô nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh em, vòng tay qua eo, đặt cằm lên vai em thì thầm:

"Vợ à, mấy hôm nay em cứ cắm mặt vào điện thoại suốt thế. Rei nhớ em…"

"Ưm… chút nữa đi, em sắp xong trận này rồi." Jiwon hơi nghiêng vai ra, hất nhẹ cằm Rei khỏi vai mình, mắt vẫn không rời màn hình.

Đêm đến, Rei muốn ôm ấp, muốn làm tình để giải tỏa những mệt mỏi tích tụ sau những ngày làm việc căng thẳng. Cô nhích lại gần, tay luồn xuống dưới lớp áo ngủ của vợ, môi tìm đến cổ em mà hôn nhẹ. Nhưng Jiwon lập tức bực bội gạt tay cô ra, giọng cáu kỉnh:

"Rei à, hôm nay đừng có làm phiền em nữa được không? Sự kiện game đang mở, em phải cày cho kịp, không là mất phần thưởng giới hạn bây giờ! Cậu ngủ trước đi!"

Nói rồi em bật dậy, ôm điện thoại ra ngoài phòng khách, bỏ lại Rei nằm một mình trên chiếc giường lạnh lẽo, tay vẫn còn lơ lửng trên nệm. Rei nằm đó, mở mắt nhìn trần nhà tối om, lắng nghe những âm thanh "ting ting" cùng tiếng bấm lạch cạch của điện thoại vọng vào từ phòng khách. Lồng ngực cô có một ngọn lửa đang âm ỉ, từng ngày một tích tụ, trướng căng lên qua từng cái lạnh nhạt, từng cái gạt tay, từng cái nhìn không thèm ngước lên của Jiwon.

Ngày thứ năm. Đỉnh điểm của mọi thứ.

Hôm ấy Rei về trễ hơn mọi ngày. Cô đã trải qua một ngày làm việc tồi tệ nhất trong suốt nhiều tháng qua. Cuộc họp với ban giám đốc kéo dài suốt bốn tiếng đồng hồ, cô bị chất vấn về doanh số quý này, bị ép deadline, bị áp lực từ mọi phía. Đầu cô đau như búa bổ, hai thái dương giần giật từng hồi khó chịu. Cổ họng cô khô khốc. Đôi mắt cô mỏi nhừ vì nhìn màn hình máy tính cả ngày.

9 giờ tối. Cô bước qua cánh cửa nhà.

Căn bếp tối thui lạnh lẽo. Mùi chua từ bồn rửa bát bốc lên nồng nặc. Rác trong thùng đã tràn ra sàn nhà. Quần áo bẩn chất đống trong góc như một ngọn núi nhỏ. Và từ trong phòng ngủ, tiếng hò hét của Jiwon vang lên chói tai:

"Bọn mày có bám tao không thì bảo?! Để tao chết một mình thế à?! Ngu vãi ra!"

Rei đứng ở cửa phòng ngủ. Cô nhìn Jiwon – vợ cô – người mà cô yêu thương nhất trên đời, đang nằm ườn trên giường, tóc tai bù xù như tổ quạ, mặt mũi lấm lém, hai tay bấm điện thoại điên cuồng, miệng không ngừng chửi rủa đồng đội. Em thậm chí còn không nhận ra Rei đã về. Em không thèm quay đầu lại. Không một lời chào. Không một cái nhìn.

Ngọn lửa trong lồng ngực Rei chính thức bùng nổ.

Cô không nói một lời. Mặt cô lạnh tanh, không một chút biểu cảm. Đôi mắt đen sâu thẳm tối lại như đáy vực. Cô chậm rãi tháo chiếc cà vạt đang thắt quanh cổ, từng ngón tay di chuyển một cách chậm rãi đến đáng sợ. Cô quăng mạnh chiếc cà vạt xuống ghế sofa. Tiếng vải va vào nệm vang lên một tiếng "phập" khô khốc.

Cô sầm sập bước vào phòng. Từng bước chân nặng nề như nện vào sàn nhà. Jiwon vẫn không hay biết gì, vẫn đang bấm điện thoại, vẫn đang hò hét với đồng đội.

Cho đến khi bàn tay Rei vươn ra, giật phăng chiếc điện thoại khỏi tay em.

Jiwon giật bắn mình. Em ngẩng phắt đầu lên, mắt mở to, mặt đỏ bừng vì tức giận:

"Rei! Cậu làm cái gì vậy hả?! Em đang chuỗi trận thắng! Sắp lên rank Kim Cương rồi! Trả điện thoại cho em ngay!"

Không nói không rằng, Rei thẳng tay quăng mạnh chiếc điện thoại lên ghế sofa. Nó nảy lên một cái rồi rơi xuống sàn, vang lên tiếng "cộc" khô khốc. Jiwon định bật dậy chạy ra nhặt, nhưng Rei đã nắm lấy cổ áo em, đẩy mạnh em ngã nhào xuống nệm giường.

Jiwon ngã ngửa ra, mái tóc nâu xõa tung trên nền ga trắng. Em định chống tay ngồi dậy, định phản kháng, định hét lên – nhưng rồi khoảnh khắc nhìn thấy gương mặt của Rei, mọi lời định nói đều nghẹn ứ trong cổ họng.

Gương mặt Rei lạnh tanh. Đôi mắt đen sâu thẳm nhìn em chằm chằm, không có lửa giận bùng cháy, chỉ có một sự tĩnh lặng đến đáng sợ. Như bề mặt của đại dương trước cơn bão. Hàm răng cô nghiến chặt, cơ quai hàm bạnh ra. Đôi vai rộng của cô đổ bóng xuống toàn bộ cơ thể nhỏ bé của em.

Sống lưng Jiwon lạnh toát. Một nỗi sợ hãi muộn màng bắt đầu dâng lên từ thắt lưng, lan dọc sống lưng, nghẹn ứ ở cổ họng.

"R-Rei ơi…?"

Rei không trả lời. Cô quỳ một gối lên giường, giữa hai chân Jiwon đang bắt đầu run rẩy. Những ngón tay cô chậm rãi, thong thả cởi từng chiếc cúc áo sơ mi đi làm. Từng chiếc. Từng chiếc. Rồi quăng phăng chiếc áo xuống sàn nhà, để lộ ra bờ vai rộng và cơ thể săn chắc. Những đường cơ bụng mờ ẩn hiện dưới ánh đèn ngủ vàng nhạt. Sự thong thả lạnh lùng của Rei giống như một bản án tử hình treo lơ lửng trên đầu, không vội vàng, không hấp tấp, chỉ có sự chắc chắn tuyệt đối.

Jiwon bắt đầu run lên bần bật. Em lùi người về phía đầu giường, hai tay bấu chặt vào ga trải giường, mắt đã rưng rưng nước:

"Rei ơi… cậu đừng im lặng như vậy mà… nói gì đi… em sợ…"

Rei vẫn không nói gì. Cô trèo hẳn lên giường, một tay nắm lấy hai cổ tay mảnh khảnh của Jiwon kéo giật lên đỉnh đầu, ghì chặt xuống nệm. Bàn tay to lớn của cô bao trọn lấy hai cổ tay nhỏ xíu của em, khóa chặt như một chiếc còng sắt. Tay còn lại, cô dứt khoát lột phăng chiếc quần ngủ bằng cotton của Jiwon ra, rồi đến chiếc quần lót ren mỏng manh. Tất cả bị quăng thẳng xuống sàn nhà.

Jiwon giờ chỉ còn mỗi chiếc áo thun rộng, để lộ đôi chân thon dài trắng ngần đang run rẩy. Em khóc thút thít, nước mắt bắt đầu lăn dài xuống hai bên thái dương, thấm ướt gối:

"Hức… Rei ơi… em xin lỗi… em biết lỗi rồi… cậu tha cho em đi… hức…"

Rei cuối cùng cũng cất lời. Nhưng giọng cô trầm thấp, lạnh lẽo, không một chút ấm áp:

"Mấy ngày nay em giỏi lắm đúng không? Bỏ bê nhà cửa. Bỏ bê cơm nước. Bỏ bê cả tôi. Chỉ vì cái màn hình nhỏ xíu kia."

"Hức… không phải đâu… em chỉ chơi một tí thôi mà… hức… em định nấu cơm rồi nhưng mà…"

"Một tí? Cả tuần nay rồi, Jiwon. Cả tuần. Tôi về nhà không có lấy một bữa cơm nóng. Cả tuần quần áo bẩn chất đống không ai giặt. Cả tuần ngay cả một cái nhìn em cũng không thèm cho tôi."

Jiwon khóc nấc lên, ngực phập phồng kịch liệt. Nước mắt em tuôn ra như mưa, thấm đẫm cả gối:

"Hức… huhu… em sai rồi… em biết lỗi rồi… cậu đừng giận em nữa mà… huhu…"

"Giận? Tôi không giận. Tôi chỉ đang tự hỏi, có phải tôi đã quá nuông chiều em rồi không."

Nói rồi, Rei dứt khoát lật úp Jiwon lại. Em bị lật sấp xuống nệm, mặt úp vào gối, mái tóc nâu xõa tung tứ phía. Rei một tay giữ chặt gáy em, ấn mặt em xuống gối, tay kia túm lấy hông em kéo lên, ép em phải chổng mông lên trong tư thế vô cùng nhục nhã.

Jiwon hoảng hồn, em giãy giụa, hai chân đạp loạn xạ, nhưng sức Rei quá lớn. Em không thể cựa quậy nổi:

"Hức… Rei ơi… cậu làm gì vậy… bỏ em ra… huhu… em sợ lắm… cậu đừng như vậy mà…"

Rei không thèm trả lời. Cô giải phóng sự to lớn, trướng căng đầy giận dữ của mình. Quy đầu thô to, nóng hổi, ửng đỏ vì bị dồn nén quá lâu, bật ra khỏi lớp quần lót. Nhưng thay vì đâm vào lối nhỏ phía trước như mọi khi, cô dùng tay banh rộng hai cánh mông trắng ngần của Jiwon ra, để lộ cửa hậu nhỏ xíu, hồng hào, vẫn còn khít rịt chưa từng được khai phá.

Jiwon cảm nhận được ánh mắt Rei đang dán chặt vào nơi đó, và em hoảng loạn thực sự. Em khóc to hơn, giọng the thé đầy hoảng sợ:

"Rei ơi!!! Đừng!! Đừng mà!! Chỗ đó không được đâu!! Huhu… em xin cậu đấy… đừng đâm vào đó… em sợ lắm… huhu…"

"Không được? Em bỏ bê tôi cả tuần, giờ lại bảo tôi không được?"

"Huhu… em xin cậu mà… em sẽ nấu cơm… em sẽ dọn nhà… em sẽ xóa game… em hứa đấy… huhu… đừng mà…"

"Muộn rồi."

Rei không thèm bôi trơn. Cô chỉ nhổ một bãi nước bọt vào tay, xoa sơ qua quy đầu đang căng trướng, rồi dí thẳng vào cửa hậu nhỏ xíu của Jiwon.

Jiwon gào lên, nước mắt nước mũi tèm lem khắp mặt, giọng khản đặc vì hoảng sợ:

"KHÔNG!!! HUHU… REI ƠI… ĐỪNG MÀ… EM SỢ… EM SỢ LẮM… HUHU…"

Rei dứt khoát ấn mạnh. Quy đầu thô to căng trướng từ từ chui vào bên trong cửa hậu chật hẹp, khô khốc. Jiwon hét lên một tiếng đau đớn xé lòng, toàn thân co rúm lại, mồ hôi túa ra ướt đẫm lưng áo. Cảm giác bị xé toạc từ bên trong khiến em khóc không thành tiếng, chỉ có thể huhu khe khẽ trong cổ họng.

"Đau… huhu… đau quá… Rei ơi… đau chết em mất… huhu… rút ra đi… em xin cậu… huhu…"

Rei nghiến răng. Vách trực tràng của Jiwon siết chặt đến nghẹt thở, ấm nóng và khít rịt hơn cả phía trước. Cô giữ nguyên vị trí một lúc, để em quen dần, rồi từ từ đẩy sâu thêm từng chút một. Mỗi milimet cô tiến vào, Jiwon lại gào lên một tiếng đau đớn, móng tay em cào cấu xuống ga giường, để lại những vệt nhăn dài.

"Hức… huhu… sâu quá… trướng quá… em không chịu nổi đâu… huhu… tha cho em đi mà…"

"Chịu không nổi cũng phải chịu. Cả tuần nay em có nghĩ tới tôi không? Có nghĩ tới cảm giác của tôi khi về nhà không thấy vợ đâu, chỉ thấy một con nghiện game không?"

"Huhu… em xin lỗi… em biết lỗi rồi… em không dám nữa đâu… huhu… đau lắm… rút ra đi… huhuhu…"

Rei bắt đầu chuyển động. Cô không tăng tốc dồn dập ngay, mà cứ găm chặt ở nơi sâu nhất, luân hông một cách nặng nề và chuẩn xác. Mỗi cú rút ra gần hết, rồi lại đâm thẳng vào tận sâu bên trong. Tiếng thịt va chạm "bạch bạch" khô khốc vang lên trong căn phòng, hòa lẫn với tiếng khóc ấm ức của Jiwon.

Jiwon khóc nấc lên từng hồi, mặt úp sâu vào gối, nước mắt nước mũi thấm ướt đẫm cả một mảng lớn. Em không còn sức mà giãy giụa nữa, chỉ còn biết nằm đó, chịu đựng từng cú đâm của Rei, miệng không ngừng mè nheo cầu xin trong vô vọng:

"Huhu… Rei ơi… đau quá… em không dám chơi game nữa đâu… huhu… em sẽ ngoan… em sẽ nấu cơm… em sẽ dọn nhà… huhu… cậu đừng đâm nữa mà…"

Rei cúi xuống, ghé sát tai Jiwon, giọng trầm thấp nhưng đầy uy quyền:

"Bây giờ em nói vậy, nhưng ngày mai đâu lại vào đấy thì sao?"

"Hức… không đâu… em hứa đấy… huhu… em xóa game rồi… em không chơi nữa đâu… huhu… cậu tin em đi…"

"Tin em? Vậy thì chứng minh đi. Chịu hết cho tôi tối nay, thì tôi sẽ cân nhắc."

"Huhu… hết tối nay là sao… em chịu không nổi đâu…"

"Chịu không nổi cũng phải chịu. Đây là hình phạt cho một tuần em bỏ bê tôi."

Nói rồi, Rei tăng tốc. Cô nắm chặt lấy hông Jiwon, những ngón tay in hằn lên làn da mềm mại, và bắt đầu thúc nhanh hơn, mạnh hơn, sâu hơn. Mỗi cú đâm đều như muốn xuyên thủng em ra. Tiếng "bạch bạch" khô khốc ban đầu dần chuyển thành tiếng "nhóp nhép" ướt át khi cơ thể Jiwon bắt đầu phản bội lại em, tiết ra chất nhờn bôi trơn trong vô thức.

Jiwon khóc đến lạc cả giọng, cổ họng em khản đặc, chỉ còn có thể phát ra những tiếng nức nở nhỏ xíu đầy ấm ức. Nhưng dần dần, dưới những cú thúc không ngừng nghỉ của Rei, cơn đau bắt đầu pha lẫn với một khoái cảm kỳ lạ mà em chưa từng trải qua. Một khoái cảm khác hẳn, đến từ nơi em chưa từng được khai phá. Em hoảng hồn nhận ra mình bắt đầu có phản ứng:

"Hức… huhu… kỳ quá… sao lại sướng… em không muốn… huhu…"

Rei nghe thấy, khóe môi cô cong lên một nụ cười nửa miệng. Cô tiếp tục thúc mạnh, tay luồn ra phía trước, tìm lấy hạt đậu nhỏ đã cương cứng từ bao giờ của Jiwon mà xoa nắn:

"Sướng rồi à? Tưởng em chỉ thích game thôi chứ?"

"Hức… không… huhu… em thích Rei cơ… em chỉ thích Rei thôi… huhu… em không thích game đâu… em…"

Khoái cảm dồn dập từ cả phía trước lẫn phía sau khiến Jiwon gần như phát điên. Em run rẩy kịch liệt, toàn thân co giật theo từng nhịp thúc của Rei. Bụng dưới em co thắt dữ dội, dấu hiệu của cao trào đang đến gần. Em khóc nấc lên, giọng mè nheo cầu xin:

"Hức… huhu… Rei ơi… em sắp… em sắp ra mất… cho em ra đi… huhu… em xin cậu…"

"Ra đi. Nhưng chưa xong đâu."

"H-hả…? Chưa xong là sao…?"

"Tôi vẫn chưa ra. Mà hình phạt thì chỉ kết thúc khi cả hai cùng ra."

Jiwon khóc rống lên, nhưng cơ thể em đã không thể chịu đựng thêm được nữa. Một cơn co thắt cực mạnh quét qua toàn thân em, và em bắn ra, tinh dịch từ dương vật nhỏ của em phun trào xuống nệm, thấm ướt một mảng ga giường. Em co giật liên hồi, miệng lẩm bẩm vô thức:

"Huhu… ra rồi… sướng quá… huhu…"

Nhưng Rei vẫn chưa dừng. Cô tiếp tục thúc vào lỗ đít đã sưng đỏ của Jiwon, mỗi cú đâm đều mạnh mẽ và sâu hoắm. Jiwon vừa mới đạt cao trào, cơ thể cực kỳ nhạy cảm, giờ lại bị kích thích thêm nữa khiến em gần như phát cuồng:

"Hức… Rei ơi… em không chịu nổi nữa đâu… huhu… dừng lại đi… em van cậu… huhu…"

"Chịu đi. Tôi sắp ra rồi."

Rei dồn toàn bộ sức lực vào những cú thúc cuối cùng. Tốc độ cô tăng lên điên cuồng, mỗi cú đâm đều mạnh đến mức khiến toàn thân Jiwon nảy lên bần bật trên nệm. Cuối cùng, cô gầm lên một tiếng trầm đục trong cổ họng, đâm mạnh một cú lút cán vào tận sâu bên trong trực tràng, và bắt đầu phun trào.

Luồng tinh dịch đặc quánh, nóng hổi bắn mạnh vào sâu trong ruột Jiwon, lấp đầy toàn bộ khoang trực tràng của em. Từng đợt. Từng đợt phun ra, nhiều đến mức Jiwon có thể cảm nhận rõ ràng dòng chất lỏng nóng hổi đang lan tỏa bên trong bụng mình.

"Huhu… nóng quá… nhiều quá… trướng bụng em rồi… huhu…"

Rei giữ nguyên vị trí một lúc lâu, để từng giọt tinh dịch cuối cùng chảy vào sâu bên trong em, rồi mới từ từ rút ra. Cửa hậu nhỏ xíu của Jiwon giờ đã sưng đỏ, không thể khép lại ngay được, và một dòng chất lỏng trắng đục bắt đầu trào ra từ bên trong, chảy dọc xuống đùi em, thấm ướt một mảng ga giường lớn.

Jiwon hoàn toàn nhũn người, nằm sấp trên vũng ướt, hai tay ôm lấy bụng dưới đang hơi nhô lên vì bị lấp đầy mà thút thít khóc, bờ vai gầy vẫn còn run lên từng chập đầy ấm ức. Tiếng khóc nhỏ xíu của em vang lên trong căn phòng tối, nghe thảm thương vô cùng.

Rei thở dốc một hơi, những giọt mồ hôi lăn dài trên sống lưng trần. Cô nhìn vợ nhỏ khóc đến tội nghiệp, lòng bỗng mềm nhũn. Cơn giận lúc nãy giờ đã tan biến hoàn toàn, chỉ còn lại sự xót xa và thương yêu vô hạn. Cô kéo chiếc chăn bông mềm mại đắp kín cho cả hai, che đi thân thể trần trụi và bãi chiến trường ướt át bên dưới.

Rồi cô dang tay kéo Jiwon vào lòng, ôm chặt lấy em. Một tay cô luồn xuống dưới gáy em làm gối, tay kia vòng qua eo kéo sát em vào lồng ngực ấm áp của mình. Cô nhẹ nhàng cúi xuống, hôn lên những giọt nước mắt còn vương trên mi em, hôn lên đôi má phính đỏ bừng vì khóc, hôn lên đôi môi mọng đang run lên vì lạnh và vì nấc. Cô thì thầm, giọng đã dịu dàng trở lại như buổi sáng:

"Rei xin lỗi… Rei không nên mạnh tay như vậy… Nhưng em cũng sai lắm, có biết không? Cả tuần nay Rei nhớ em muốn chết… Nhớ vợ của Rei… nhớ người yêu thương Rei mỗi ngày…"

"Huhu… em xin lỗi… em cũng nhớ Rei… huhu… nhưng mà game nó cuốn quá… em không cưỡng lại được… huhu… em hư quá phải không…"

"Ừ, em hư lắm. Nhưng Rei tha rồi."

"Tha thiệt không…?"

"Tha thiệt. Nhưng còn lần sau nữa, Rei sẽ phạt nặng hơn đấy."

Jiwon rùng mình trong lòng Rei, lắc đầu nguầy nguậy:

"Không có lần sau đâu… huhu… em sợ lắm rồi… em xóa game ngay bây giờ… huhu…"

"Ừ, ngoan. Ngủ đi."

Jiwon dù vẫn còn khóc vì đau và vì dỗi, nhưng cơ thể mệt lử đã tự động rúc sâu vào lồng ngực ấm áp của Rei. Em vùi mặt vào hõm cổ Rei, hít hà mùi hương quen thuộc – thứ mùi mà cả tuần nay em đã bỏ quên mất để chạy theo những thứ hư ảo trên màn hình điện thoại.

Rei cứ thế ôm chặt lấy vợ, tay vỗ về tấm lưng gầy đã dần thôi run rẩy. Cô thầm thì những lời yêu thương đầy cưng chiều vào mái tóc em, cho đến khi hơi thở của Jiwon dần đều đặn, và cả hai cùng chìm vào giấc ngủ sâu đến tận sáng hôm sau.

_____

: tắt mic chưa vậy ta?

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

Giọng Nói Gợi Cảm_truyenles.net
Giọng Nói Gợi Cảm
Tháng 6 27, 2025
SẮC TÌNH, MUỐN ĐỘC CHIẾM EM
Tháng 2 22, 2026
Đêm Mưa Của Hai Nữ Sinh
Đêm Mưa Của Hai Nữ Sinh
Tháng 6 17, 2025
LIÊU THẤT THẦN NHAN_truyenles.net
LIÊU THẤT THẦN NHAN
Tháng 9 6, 2025
Truyện Les Hay
Những Mẫu Truyện Girl love SM_truyenles.net
Những Mẫu Truyện Girl love SM
Chương 4 Tháng 7 6, 2025
Chương 3 Tháng 7 6, 2025
Công Chúa Điện Hạ, Sám Hối Vô Dụng_truyenles.net
Công Chúa Điện Hạ, Sám Hối Vô Dụng
37 Tháng 7 27, 2025
36 Tháng 7 27, 2025
Yêu Đương Bằng Ảnh Nóng với ‘Con Nhà Người Ta’
Chương 10 Tháng 1 29, 2026
Chương 9 Tháng 1 29, 2026
Chuyển sinh tìm chị ở một thế giới khác
Chương 10 Tháng 4 26, 2026
Chương 9 Tháng 4 26, 2026
Hãy nắm lấy tay em_truyenles.net
Hãy nắm lấy tay em
15 Tháng 7 12, 2025
14 Tháng 7 11, 2025
BÌNH YÊN BÊN CHỊ
Chương 14 Tháng 10 8, 2025
Chương 13 Tháng 10 8, 2025
Mẹ Nuôi Tại Thượng_truyenles.net
Mẹ Nuôi Tại Thượng
chương 49 Tháng 6 30, 2025
chương 48 Tháng 6 30, 2025
Tuổi 16 Dâm Đãng
Chương 1 Tháng mười một 2, 2025
Cô Gái bên cạnh nhà tôi
Chương 18 Tháng 1 2, 2026
Chương 17 Tháng 1 2, 2026
Yêu thầm
Chương 21 Tháng 5 23, 2026
Chương 20 Tháng 5 23, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved