Truyện Les
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp
Tìm Truyện
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp Truyện Người Lớn , Truyện Dâm ,Truyện 18+, Truyện xxx, Đọc Truyện Cô Giáo Thảo , Truyện Sex , Truyen Nguoi Lon Hay ,Truyen Nguoi Lon 18+ cho tuổi dậy thì
Prev
Next

[ BHTT - EDIT ] Nằm Mơ Cũng Muốn Cùng Nàng Ly Hôn - Chương 106

  1. Home
  2. [ BHTT - EDIT ] Nằm Mơ Cũng Muốn Cùng Nàng Ly Hôn
  3. Chương 106
Prev
Next

Do xảy ra sự cố ngoài ý muốn nên lịch quay quảng cáo phải tạm hoãn, thời gian cụ thể sẽ được thông báo sau. Văn Khuynh cũng không quá để tâm đến chuyện này. Trên đường trở về, Mộ Nam tức giận suốt dọc đường.

"Chị Văn Khuynh, sao tên đạo diễn khốn kiếp đó lại vô liêm sỉ như vậy chứ? Không thể nói chuyện lịch sự với chị hơn một chút sao?"

Văn Khuynh cười nhạt. : "Kệ đi, dù sao hắn cũng chẳng làm gì được chị."

Mộ Nam bĩu môi.: "Thật ra vừa nhìn là biết Tô Lê Dạng chẳng phải người tốt lành gì. Cô ta tưởng mình là ai mà bày ra bộ dạng ngây thơ vô tội như thế? Chỉ có đạo diễn mới bị cô ta lừa thôi."

Văn Khuynh ho khẽ một tiếng. "Tuổi còn nhỏ mà mắt nhìn người cũng tinh thật đấy. Chỉ nhìn qua đã nhận ra ngay rồi."

Mộ Nam thẳng thắn nói: "Ai có mắt cũng nhìn ra được mà. Lúc quay phim vừa rồi cô ta còn cố tình giẫm lên chị nữa. Nếu thật sự giẫm trúng chị, em đã xông lên tát cô ta rồi."

Văn Khuynh nghiêng đầu, vỗ vai cô ấy.: "đừng lúc nào cũng nghĩ đến chuyện dùng bạo lực giải quyết vấn đề."

Mộ Nam chớp chớp mắt.

"Em biết chứ, chị Văn Khuynh, nhưng vừa rồi đúng là trùng hợp thật. Tự nhiên cô ta lại ngã nhào xuống, xem ra người xấu rồi cũng sẽ gặp báo ứng."

Văn Khuynh không nói gì thêm, Mộ Nam nhắm mắt nghỉ ngơi, trong xe dần trở nên yên tĩnh. Một lúc sau, như chợt nhớ ra điều gì đó, Văn Khuynh quay sang hỏi: "Em có thuốc lá không?"

Mộ Nam giật mình: "Hả? Chị Văn Khuynh, chị hút thuốc sao?"

Văn Khuynh lắc đầu.: "Không, chỉ là chị muốn mang theo một bao phòng thân thôi."

Dù không hiểu cô đang nói gì, Mộ Nam vẫn lập tức đáp: "Được, lát nữa em mua cho chị một bao."

Văn Khuynh mỉm cười:  "Cảm ơn em."

Tài xế của công ty Thiên Thịnh đưa cô thẳng về căn hộ. Cùng lúc đó, Trần Lan gọi điện báo rằng buổi chiều giáo viên dạy diễn xuất sẽ tới căn hộ. Cô dặn Văn Khuynh chuẩn bị trước, cư xử lễ phép với giáo viên, còn mình thì phải về nhà có việc.

Nghe vậy, Văn Khuynh rất vui,nhưng giọng điệu của Trần Lan qua điện thoại có phần lạnh nhạt. Có lẽ vì lần quay quảng cáo đầu tiên gặp trục trặc nên Trần Lan bắt đầu nghi ngờ năng lực làm việc của cô. Nhưng Văn Khuynh không hề để tâm, ít nhất cô không cần phải tới phòng tập công ty để học nhảy với vị giáo viên nam nóng tính kia.

Khi trở về căn hộ, Tiểu Hắc vẫn đang ngồi trên ghế sofa trong phòng khách, dưới sàn chất đầy cát mèo, thức ăn cho mèo và đồ hộp.

Điện thoại rung lên, là tin nhắn của Giang Vân Quyển.

-【Tiểu Hắc đã được đưa tới cho em rồi.】

Văn Khuynh cất điện thoại đi, ban đầu không định trả lời, một lúc sau, tin nhắn khác lại gửi tới.

-【Sợ em không nhận được nên chị bảo người mang tới tận nơi. Chị không theo dõi em đâu, là Ngụy Phỉ Thần giúp chị giao đồ.】

Văn Khuynh đáp lại:【 cảm ơn chị.】

Giang Vân Quyển gần như trả lời ngay lập tức【Ngụy Phỉ Thần biết mật khẩu căn hộ của em. Nhớ đổi mật khẩu đi, không an toàn đâu.】

Văn Khuynh: "…"

Giang Vân Quyển bây giờ còn biết chủ động quan tâm người khác nữa sao? Cô đi tới ghế sofa nhìn Tiểu Hắc. Nhìn thấy cô, Tiểu Hắc có vẻ rất vui vẻ, còn vẫy vẫy cái đuôi nhỏ.

Văn Khuynh ôm nó vào lòng một lúc, nhưng chưa kịp tận hưởng khoảng thời gian quý giá bên ' con gái ' thì điện thoại của Giang Vân Quyển đã gọi tới. Vì đang bế Tiểu Hắc nên Văn Khuynh không tiện cầm điện thoại, đành bật loa ngoài rồi đặt lên bàn trà bằng kính.

Sau khi cuộc gọi được kết nối, Giang Vân Quyển im lặng vài giây mới hỏi: "Hôm nay công việc thế nào?"

Văn Khuynh : "Cũng ổn."

Nghe thấy giọng của Giang Vân Quyển, Tiểu Hắc lập tức có vẻ khó chịu, bắt đầu vùng vẫy trong lòng cô, Văn Khuynh vội dỗ dành: "Đừng nghịch nữa."

Nhưng Tiểu Hắc chẳng thèm để ý, còn dùng hai chân trước liên tục chạm vào điện thoại, Giang Vân Quyển hỏi:

"Em đang nói chuyện với ai vậy?"

Văn Khuynh đáp:

"Tiểu Hắc của em, cảm ơn chị đã đưa nó tới."

Giang Vân Quyển khẽ nói: "Không có gì, em vui là được."

Văn Khuynh ho nhẹ.

"Em vui lắm, một mình ở đây cũng khá buồn, có Tiểu Hắc bầu bạn sẽ tốt hơn nhiều."

Bên kia đầu dây im lặng vài giây, sau đó Giang Vân Quyển đột nhiên hỏi: "Hay là em chuyển tới ở với chị đi?"

Văn Khuynh: "…Không cần đâu."

Giang Vân Quyển lại nói: "Hoặc em về nhà cũng được, chị sẽ sắp xếp tài xế đưa đón em đi làm."

Văn Khuynh vội vàng đáp: "À, chuyện đó thì…"

Nhưng chưa kịp nói hết câu, Tiểu Hắc đã giãy khỏi vòng tay cô, nhảy lên bàn trà rồi dùng chân hất điện thoại xuống đất.

Cạch! Điện thoại lập tức tắt nguồn.

Văn Khuynh: "…"

Sao cô lại có cảm giác Tiểu Hắc còn ghét Giang Vân Quyển hơn cả cô vậy? Văn Khuynh nhanh chóng nhặt điện thoại lên rồi thử mở nguồn. May mà chỉ là hết pin chứ không bị hỏng.

Nhưng Tiểu Hắc hoàn toàn không có chút hối lỗi nào, chạy thẳng vào phòng ngủ của Văn Khuynh rồi nhảy lên giường, Văn Khuynh bất đắc dĩ đi theo: "chưa rửa chân đã leo lên giường, như vậy là không đúng đâu nhé?"

Tiểu Hắc hoàn toàn phớt lờ cô, nó còn cố tình nhảy lên chăn, giẫm tới giẫm lui mấy cái. Không còn cách nào khác, Văn Khuynh đành bế nó vào phòng tắm, trong suốt quá trình tắm, Tiểu Hắc cực kỳ không hợp tác, cái đuôi luôn cụp xuống, cuối cùng còn làm ướt cả người Văn Khuynh.

Sau khi tắm xong, Văn Khuynh nhìn nó: " con thấy ngại hả ?"

Tiểu Hắc: "…"

Văn Khuynh nhìn nó đầy hứng thú: " Con còn biết thế nào là xấu hổ nữa sao ."

Tiểu Hắc: "…"

Văn Khuynh dùng máy sấy hong khô bộ lông cho nó, sau đó đặt nó trở lại giường rồi nằm xuống bên cạnh. chú mèo đen nhỏ dùng cả bốn chân ôm chặt lấy cánh tay cô.

Đôi mắt nheo lại đầy hưởng thụ, chẳng mấy chốc đã ngủ thiếp đi, nhìn dáng vẻ ngủ say đáng yêu ấy, Văn Khuynh cũng thấy mềm lòng.

Ngay lúc cô chuẩn bị chợp mắt, giọng nói của Lý Doanh Doanh đột nhiên vang lên bên tai: "Văn Khuynh, chẳng phải đã đến lúc cô thực hiện lời hứa rồi sao?"

Văn Khuynh lập tức mở mắt, nhìn thấy Lý Doanh Doanh đang lơ lửng trên không trung phía trên mình, cô bất lực nói:"Lần sau cô chỉ xuất hiện khi tôi gọi được không? Cô làm tôi giật mình chết khiếp đấy."

Lý Doanh Doanh cúi đầu nhìn cô: "Tối nay chúng ta ngủ cùng nhau."

Văn Khuynh: "…"

Thấy cô do dự, Lý Doanh Doanh lạnh lùng hỏi: "cô định nuốt lời sao?"

Văn Khuynh theo bản năng đáp: "tôi nuốt lời cái gì chứ?"

Lý Doanh Doanh hừ lạnh: "Tốt nhất là không ."

Văn Khuynh lập tức lòng vòng :"Nhưng bây giờ còn chưa tối mà, trời chưa tối thì ngủ kiểu gì được?"

Lý Doanh Doanh nhíu mày: "Vậy tại sao cô lại ngủ với nó?"

Văn Khuynh ngẩn người. "Nó á? Chỉ là một con mèo thôi mà, cô không đến mức ghen với cả mèo đấy chứ?"

Lý Doanh Doanh nhíu mày nhìn Tiểu Hắc; "cô không cảm thấy nó đã ngừng thở rồi sao?"

Văn Khuynh lay lay Tiểu Hắc, quả nhiên Tiểu Hắc không có phản ứng.

"Trời ơi, vừa mới tắm xong mà đã chết rồi sao?"

Lý Doanh Doanh lắc đầu. "Tôi đã nói với cô rồi, trên người cô có một loại năng lượng kỳ lạ có thể ảnh hưởng đến tôi, có lẽ …"

Văn Khuynh lập tức bật dậy.

"Tôi lười nghe cô nói nhảm lắm rồi, tôi đưa 'con gái' đến bệnh viện đây, tạm biệt!"

Ngay khi cô định bế Tiểu Hắc chạy ra ngoài, Tiểu Hắc đột nhiên mở mắt, từ trong lòng cô nhảy xuống rồi lao trở lại giường. Thấy Tiểu Hắc tỉnh lại, Văn Khuynh cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.

"Con yêu, con làm mẹ sợ chết khiếp."

Lý Doanh Doanh nhìn Tiểu Hắc, Văn Khuynh xoay người đi về phía tủ lạnh định lấy một chai sữa. Ngay khi cô rời đi, Lý Doanh Doanh vẫn nhìn Tiểu Hắc rồi hỏi:

"Vậy ra ở gần cô ấy thật sự có thể giúp tôi tạm thời thoát khỏi sự giam cầm của 'người đó' sao?"

Tiểu Hắc nhảy từ trên giường lên chiếc tủ đầu giường, hai chân trước giẫm lên điều khiển từ xa, chiếc tivi trong phòng ngủ lập tức được bật lên. Nó bấm liên tục vài nút, chuyển sang một chương trình tin tức giải trí.

Trên màn hình, nữ MC đang đọc bản tin:

"Người thừa kế duy nhất của tập đoàn đa quốc gia, Ngu Tang, đã tỉnh lại, theo bác sĩ điều trị, tình trạng hiện tại của cô ấy khá ổn định. Tuy nhiên, sau khi tỉnh dậy, cô ấy dường như liên tục gọi tên một người phụ nữ, sau đó lại rơi vào trạng thái hôn mê…"

Tiểu Hắc tắt tivi, đôi mắt nó đầy vẻ cảnh giác khi nhìn Lý Doanh Doanh.

Lý Doanh Doanh trầm ngâm một lát rồi thẳng thắn nói: "Tôi biết cô đang bảo vệ cô ấy, vì vậy tôi sẽ không có ý định giết cô ấy thêm lần nữa. Tôi chỉ muốn nhanh chóng lấy lại tự do và rời xa cô ấy. Dù sao thì từ lúc cô ấy rời khỏi phòng ngủ, ý thức của tôi cũng bắt đầu trở nên mơ hồ, nhưng có một điều tôi rất chắc chắn, tôi không bị bùa hộ mệnh của cô ấy khống chế, có lẽ chỉ cần ở gần cô ấy, tôi có thể trở lại làm người…"

Tiểu Hắc lập tức nhìn cô như nhìn một kẻ ngốc, Lý Doanh Doanh bị ánh mắt đó chọc tức.

Cô mất kiên nhẫn nói:"Tóm lại, Văn Khuynh là người quan trọng nhất."

Tiểu Hắc chớp mắt, ý như đang hỏi: "Rồi sao?"

Lý Doanh Doanh nói: "Chỉ cần tôi đạt được mục đích của mình, tôi sẽ không còn nghĩ đến chuyện giết cô ấy nữa, thậm chí còn bảo đảm cô ấy có thể sống thật tốt."

Tiểu Hắc lập tức trở nên cảnh giác hơn, nó giơ móng vuốt lên, hung dữ quơ về phía Lý Doanh Doanh.

Lý Doanh Doanh gật đầu: "Tôi đã bỏ lỡ cơ hội đầu thai rồi, hưng nếu có thể trở lại làm người, đó sẽ là món quà lớn nhất ông trời ban cho tôi, Đến lúc đó, tôi sẽ cân nhắc việc buông tha cho cô ấy."

.

.

.

Buổi tối, khi Văn Khuynh đang dọn dẹp phòng, cô nhận được điện thoại của Trần Lan: "Văn Khuynh, giáo viên mà chúng ta sắp xếp cho cô đã tới rồi, nhớ ra mở cửa nhé."

Văn Khuynh ngạc nhiên hỏi: "Không phải giáo viên sẽ tới từ chiều sao? Sao bây giờ mới đến?"

Trần La cũng có chút khó hiểu: "Có lẽ cô ấy đang chuẩn bị tài liệu giảng dạy cho em. Cô ấy từng huấn luyện thử vai cho rất nhiều nghệ sĩ , tỷ lệ nổi tiếng cũng rất cao. Chắc là đủ thời gian huấn luyện cho buổi thử vai của bộ phim 《Kiếm Chí Quốc》 vào tuần tới."

Văn Khuynh đáp: "Vâng, nhưng em cảm thấy điều hòa trong nhà hình như bị hỏng rồi, em mới chỉnh hai mươi bảy độ thôi mà gió thổi ra cứ như âm hai mươi bảy độ vậy, em có nên gọi người tới sửa không?"

Trần Lan bật cười: "Sao điều hòa có thể hỏng được chứ? Tất cả đồ điện trong căn hộ của cô đều là đồ mới, trước khi bàn giao cũng đã kiểm tra kỹ rồi, chắc chắn không có vấn đề gì đâu."

Văn Khuynh đáp: "Vâng, để em kiểm tra lại."

Văn Khuynh vốn đã định chui vào chăn để sưởi ấm, nhưng đột nhiên nghĩ tới điều gì đó, cô quay đầu nhìn lại, quả nhiên Lý Doanh Doanh đang đứng ở đó, trên người không ngừng tỏa ra hơi lạnh, giống hệt một chiếc tủ đông vừa mở cửa.

Văn Khuynh cố nén cơn tức.

"Chị gái à, cô có thể bình thường một chút được không? tôi là người sống sờ sờ đấy nhé, đừng biến cả căn nhà thành kho đông lạnh nữa được không?"

Nhưng chẳng hiểu vì sao Lý Doanh Doanh hoàn toàn phớt lờ lời cô, thậm chí mỗi lần mở miệng, hơi lạnh còn tỏa ra nhiều hơn, Văn Khuynh bị lạnh đến mức liên tục run rẩy.

Đây là ma hay là xác sống vậy? Đúng là vô lý mà!

Đúng lúc ấy, chuông cửa vang lên, Văn Khuynh vội vàng bảo Lý Doanh Doanh biến mất, Lý Doanh Doanh lập tức làm theo, thoắt một cái đã không còn bóng dáng. Nhưng nhiệt độ trong phòng vẫn lạnh đến đáng sợ,Văn Khuynh chỉ đành lấy hết can đảm đi mở cửa.

Cửa mở ra, bên ngoài là một cô gái thấp hơn cô một chút, cô gái mặc đồ màu hồng, đội mũ lưỡi trai và đeo khẩu trang, trẻ trung, xinh đẹp, Văn Khuynh gần như nhận ra ngay lập tức. Người đứng trước cửa không ai khác ngoài Hàn Hi, chính là người mà cô đã cố gắng tránh mặt suốt thời gian qua.

Văn Khuynh hoàn toàn không ngờ người mà Trần Lan sắp xếp làm giáo viên diễn xuất cho mình lại là Hàn Hi. Nhưng rõ ràng Hàn Hi còn căng thẳng hơn cả cô, khuôn mặt dưới lớp khẩu trang đỏ bừng lên một cách mất tự nhiên.

Hàn Hi khẽ gọi: "Chị…"

Văn Khuynh mời cô vào nhà rồi rót cho cô một cốc nước, Hàn Hi nhận lấy: "Cảm ơn chị…"

Văn Khuynh gật đầu, lúc này cô mới nhớ lại lời Trần Lan từng nói, giáo viên diễn xuất này từng tham gia thử vai cho rất nhiều bộ phim và có tỷ lệ nổi tiếng cực cao. Trước đây cô đã tra cứu toàn bộ nghệ sĩ dưới trướng của công ty Thiên Thịnh, nhưng chưa từng nghĩ người đó lại là Hàn Hi.

Văn Khuynh ngượng ngùng hỏi: "Thật ra tôi không ngờ người tới dạy tôi lại là em."

Hàn Hi khựng lại một chút, sau đó ngẩng đầu lên, nhẹ giọng hỏi: "Vậy… chúng ta nên bắt đầu từ đâu đây ạ?"

Văn Khuynh sửng sốt: "Chuyện đó chẳng phải nên do em quyết định sao? em là giáo viên mà, sao lại hỏi tôi?"

Nghe vậy, Hàn Hi càng căng thẳng hơn: "Em sợ mình dạy không tốt…"

Văn Khuynh vội vàng xua tay; "Không đâu, không đâu. Chị Lan để em dạy tôi là vì chị ấy tin tưởng năng lực của em. Em chắc chắn sẽ dạy rất tốt, tự tin lên."

Hàn Hi nhỏ giọng nói:n "Thật ra…là em chủ động nói với chị Lan rằng em muốn phụ trách dạy chị."

Văn Khuynh: "…"

Hàn Hi tiếp tục:"Như vậy em sẽ được gặp chị thường xuyên hơn."

Văn Khuynh: "…………"

Văn Khuynh lập tức kéo cuộc trò chuyện quay trở lại chủ đề chính; "Không sao đâu, em cứ nói cho tôi biết những điều cần chú ý là được."

Hàn Hi ngoan ngoãn gật đầu; "Vâng, em sẽ cố gắng hết sức."

Buổi học cứ thế bắt đầu, Văn Khuynh phát hiện thái độ của Hàn Hi với mình vô cùng cẩn thận và dè dặt, cảm giác như cô mới là giáo viên, còn Hàn Hi mới là học sinh. Mỗi lần nói được vài câu, Hàn Hi lại thấp thỏm hỏi: "Chị  như vậy có được không ạ?"

Văn Khuynh chỉ có thể liên tục đáp: "Được, không vấn đề gì."

Trong lúc Hàn Hi giảng bài, Tiểu Hắc vẫn ngồi xổm ở một bên quan sát hai người, khi nhìn Hàn Hi, ánh mắt nó rõ ràng mang theo vài phần cảnh giác, Hàn Hi hiển nhiên nhận ra ánh mắt của Tiểu Hắc đang nhìn mình. Nhưng cô chỉ khẽ nhướng mày nhìn lại Tiểu Hắc, sau đó quay sang Văn Khuynh: "Chị học lâu như vậy rồi, có mệt không? Có muốn nghỉ ngơi một lát không?"

Văn Khuynh lập tức lắc đầu: "Không sao đâu, cũng không còn sớm nữa, để tránh làm mất quá nhiều thời gian của em, em cứ dạy xong rồi về nghỉ ngơi sớm đi."

Trong mắt Hàn Hi thoáng hiện vẻ thất vọng, sau đó cô nhỏ giọng hỏi: "hôm nay là ngày đầu tiên em đến đây…Em có thể ở lại thêm một lúc với chị không?"

Văn Khuynh lập tức trợn tròn mắt: "Đừng nói là em cũng muốn ngủ với tôi đấy nhé?"

Hàn Hi: "…"

Hàn Hi lập tức nhận ra có gì đó không đúng: "Còn có người khác muốn ngủ với chị nữa sao?"

Văn Khuynh vội vàng lắc đầu: "Không có, không có, nhà tôi nhỏ lắm, không thể giữ em ở lại được, cho nên không thể giữ em lại đâu."

Hàn Hi cụp mắt xuống: "Được rồi…"

Đúng lúc đó, Tiểu Hắc đột nhiên kêu một tiếng:

"Meo~"

Hàn Hi quay đầu lườm nó, Tiểu Hắc cũng không chịu yếu thế, lập tức trừng mắt nhìn lại, Văn Khuynh hoàn toàn ngơ ngác, một người một mèo này đang làm gì vậy, khi Hàn Hi rời đi, Văn Khuynh khách sáo nói rất nhiều lời tiễn biệt.

Nhưng càng khách sáo, vẻ mặt Hàn Hi càng trở nên không vui, mãi đến khi tiễn người đi, Tiểu Hắc đột nhiên nhảy vào lòng cô, ngẩng đầu nhìn cô đầy mong đợi.

Văn Khuynh sửng sốt: "con cũng không thích cô ấy sao?"

Tiểu Hắc lập tức kêu lên: "ngaoo~ ô!"

Văn Khuynh gật đầu:"con cũng thấy cô ta kỳ quái đúng không? Mẹ cũng cảm thấy như vậy, cho nên tốt nhất sau này đừng qua lại nhiều nữa."

Tiểu Hắc lại kêu thêm một tiếng, Văn Khuynh bật tivi lên, tùy tiện chuyển sang một kênh tin tức. Căn nhà quá yên tĩnh, dù cô không xem tivi nhưng có chút âm thanh vẫn tốt hơn.

Cô ngồi xuống ghế sofa, ôm Tiểu Hắc vào lòng, đúng lúc đó, Lý Doanh Doanh đột nhiên xuất hiện rồi ngồi xuống bên cạnh, ánh mắt cô chăm chú nhìn màn hình tivi, Văn Khuynh liếc nhìn cô một cái rồi giả vờ như không thấy. Một lúc sau, Lý Doanh Doanh đột nhiên hỏi:

"Sao cô không xem phim truyền hình?"

Văn Khuynh lắc đầu: "tôi không thích xem."

Lý Doanh Doanh có chút buồn bã: "Nhưng tôi thích."

Văn Khuynh cạn lời: "Vậy thì liên quan gì đến tôi?"

Lý Doanh Doanh chậm rãi nói: "Lúc còn ở dưới giếng, tôi chưa từng xem phim truyền hình. Nhưng tôi nghe những con quỷ hàng xóm nói phim cổ trang bây giờ rất hay."

Văn Khuynh nghiêng đầu nhìn cô: "Phim cổ trang à? À đúng rồi, tôi quên mất, cô là người cổ đại mà ."

Lý Doanh Doanh gật đầu.

"Ừm, cho nên tôi đặc biệt thích những bộ phim có thư sinh và tiểu thư khuê các."

Văn Khuynh cầm điều khiển chuyển kênh, nhưng bây giờ đang là khung giờ bản tin buổi tối. Đừng nói phim cổ trang, ngay cả phim điện ảnh cũng không có. Đột nhiên cô lấy điện thoại ra đưa cho Lý Doanh Doanh.

– "Để tôi nói cho chị biết, bây giờ có rất nhiều hình thức giải trí, phim truyền hình rất nổi tiếng, nhưng trò chơi điện tử cũng thú vị lắm. Trong điện thoại tôi có một trò chơi, lâu rồi chưa đăng nhập, cô thử chơi xem."

Lý Doanh Doanh nghi ngờ nhận lấy điện thoại, Văn Khuynh đang định mở khóa bằng vân tay thì thấy Lý Doanh Doanh chỉ tùy tiện vuốt màn hình vài cái.

Tách.

Điện thoại mở khóa, Văn Khuynh trợn mắt : "Ngoài mở khóa điện thoại ra thì cô còn làm được gì nữa?"

Lý Doanh Doanh lạnh lùng nhìn cô: " cô đang nghĩ cái gì vậy?"

Văn Khuynh im lặng vài giây rồi dè dặt đáp:

"Ví dụ như…"

"Máy ATM…"

"Khụ khụ…"

Lý Doanh Doanh: "…"

Văn Khuynh lập tức sửa lời: "tôi chỉ nói đùa thôi! Đùa thôi! Chuyện đó là phạm pháp! Chúng ta tuyệt đối không thể làm được! tôi không phải loại người đó! cô tin tôi đi!"

Lý Doanh Doanh hoàn toàn mặc kệ cô, tùy tiện mở một trò chơi rồi bắt đầu chơi, Văn Khuynh phát hiện âm thanh trò chơi hơi lớn.Cô đang định bảo Lý Doanh Doanh giảm âm lượng thì đối phương đã hoàn toàn đắm chìm vào trò chơi, Văn Khuynh cảm thấy cho dù là nữ quỷ lạnh lùng nhất cũng có thể biến thành con quỷ nghiện game, xem ra trò chơi thật sự đáng sợ.

Cô thử hỏi:

"Này, sao cô lại ở trong cái giếng đó nhiều năm như vậy? cô chưa từng nghĩ đến chuyện đi ra ngoài sao?"

Lý Doanh Doanh vừa thao tác trên màn hình vừa đáp:

"Từng nghĩ, nhưng chị không thể rời khỏi phạm vi một cây số quanh cái giếng đó. Giống như bị nhốt trong một kết giới vậy. Chỉ khi có người tới cúng đồ ăn cho tôi, tôi mới không bị đói."

Văn Khuynh nhất thời không biết nên nói gì, một lúc sau cô mới dò hỏi:

"Vậy bây giờ…cô có muốn ăn không ?"

Lý Doanh Doanh đáp; " tôi không định tiếp tục ăn nữa, bây giờ tôi muốn trở thành người. Cho nên tôi quyết định tuân theo quy tắc của loài người."

Văn Khuynh cau mày: "Quỷ cũng có thể biến thành người sao?"

Thế giới trong tiểu thuyết này đúng là chuyện gì cũng có thể xảy ra. Lúc này Lý Doanh Doanh mới ngẩng đầu khỏi màn hình điện thoại.

"Đúng vậy, chỉ cần cô gả cho tôi, rồi mỗi ngày ngủ cùng tôi thì tôi nhất định sẽ trở thành người."

Văn Khuynh cười khan."…cô đánh giá tôi cao quá rồi."

Ngay cả khi không nhìn màn hình, ngón tay Lý Doanh Doanh vẫn liên tục thao tác. Không lâu sau, Văn Khuynh nghe thấy âm thanh thông báo hoàn thành trò chơi, đó là âm thanh khi đánh bại trùm cuối, từ lúc bắt đầu đến lúc kết thúc còn chưa tới mười phút, Văn Khuynh bắt đầu lo tài khoản của mình sẽ bị công ty game khóa vì nghi ngờ gian lận.

Lý Doanh Doanh đặt điện thoại xuống rồi hỏi:

"Tối nay cô sẽ ngủ với tôi chứ? cô đã hứa rồi."

Văn Khuynh lập tức gật đầu.

"Tất nhiên rồi, tôi có bao giờ thất hứa đâu."

Lý Doanh Doanh nhìn Văn Khuynh đầy nghi ngờ.

"Sao tôi lại có cảm giác không thể tin cô được?"

Văn Khuynh cười gượng: " Chắc là cô nghĩ nhiều thôi."

Đúng lúc đó điện thoại reo lên, Văn Khuynh nhanh chóng nghe máy, đầu dây bên kia là giọng của một người đàn ông trung niên.

"Cô Văn, chiếc giường cô đặt đã được chuyển tới dưới lầu rồi, cô có ở nhà không?"

Văn Khuynh lập tức đứng dậy.

"Có, có, tôi xuống ngay, đúng rồi, các anh có phụ trách lắp đặt luôn phải không?"

Người đàn ông bật cười.

"Tất nhiên rồi, giao hàng và lắp đặt hoàn toàn miễn phí."

Sau khi cúp điện thoại, Văn Khuynh quay sang dặn dò Lý Doanh Doanh:

"Nếu có người lạ tới thì cô trốn trước nhé."

Lý Doanh Doanh hỏi:" cô mua gì vậy?"

Văn Khuynh cười đáp:

"Một cái giường, cô chẳng phải muốn ngủ với tôi sao? Vậy thì đương nhiên phải có một chiếc giường phù hợp rồi."

Lý Doanh Doanh không nói gì thêm, thân ảnh cô lập tức biến mất, Văn Khuynh xuống lầu đón nhân viên giao hàng. Hai người đàn ông một trước một sau khiêng từng tấm ván giường và khung sắt đã tháo rời lên căn hộ, sau khi đưa họ vào phòng, Văn Khuynh còn rót nước mời họ rồi đứng bên cạnh xem lắp đặt.

Nửa tiếng sau, chiếc giường cuối cùng cũng được dựng xong, một người trong số họ tò mò hỏi:

– "Cô Văn sống một mình mà lại mua giường tầng sao?"

Văn Khuynh lập tức bịa đại một lý do.

– "Em gái tôi sắp tới ở cùng tôi một thời gian."

Người đàn ông mỉm cười gật đầu rồi không hỏi thêm nữa, sau khi tiễn họ đi, Văn Khuynh vừa quay lại phòng khách đã nhìn thấy Lý Doanh Doanh, cô đang lạnh lùng nhìn chằm chằm vào mình. Hơi lạnh quanh người càng lúc càng nặng, cả căn phòng như giảm thêm vài độ.

Văn Khuynh bất lực thở dài.

– "Đừng như vậy nữa, tôi thật sự không muốn ngủ chung giường với cô. Chúng ta ngủ giường tầng là được rồi."

Lý Doanh Doanh không nói gì. Cô nhìn Văn Khuynh bằng ánh mắt lạnh lẽo rồi trực tiếp đi vào phòng ngủ, Văn Khuynh lập tức đi theo, Lý Doanh Doanh đứng trước chiếc giường tầng nhìn thật lâu, sau đó đột nhiên quay đầu lại hỏi:

"Nếu nửa đêm tôi từ giường trên thò đầu xuống nhìn cô, rồi gọi cô dậy, lúc đó cô có thấy phiền không?"

Văn Khuynh: "…"

*****

Edit : mình cảm ơn các bạn đã bình luận chỉ ra những điểm sai với chính trong truyện để mình sửa truyện mỗi ngày tốt hơn, mình sẽ không drop truyện đâu, cảm ơn các bạn đã xem truyện

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

Phò Mã 16 Tuổi_truyenles.net
Phò Mã 16 Tuổi
Tháng 9 2, 2025
276896823-256-k444666-1
Ân sủng của tạo hoá
Tháng 8 30, 2026
DỤC VỌNG CHIẾM HỮU CỦA TIỂU CHÓ SĂN
Tháng 12 12, 2025
Em ấy thuộc về tôi_truyenles.net
Em ấy thuộc về tôi
Tháng 7 2, 2025
Truyện Les Hay
Mẹ Nuôi Tại Thượng_truyenles.net
Mẹ Nuôi Tại Thượng
chương 49 Tháng 6 30, 2025
chương 48 Tháng 6 30, 2025
Trà Xanh Không Thể Chạy
Chương 59 Tháng 6 19, 2026
Chương 58 Tháng 6 19, 2026
63926932-256-k270494
Tôi là bác sỹ phụ khoa
Chương 7 Tháng 7 19, 2026
Chương 6 Tháng 7 19, 2026
gl-thuan-viet-tu-viet-kiep-chong-chung-289655793
Kiếp Chồng Chung
Ngoại truyện 10 Tháng 6 18, 2025
Ngoại truyện 9 Tháng 6 18, 2025
gl-full-xuat-ban-vo-quy-178765889
Vợ Quỷ
Chương 21 Tháng 7 6, 2025
Chương 20 Tháng 7 6, 2025
LỰA CHỌN_truyenles.net
LỰA CHỌN
Chương 40 Tháng 8 1, 2025
Chương 39 Tháng 8 1, 2025
Trăng tròn rồi Mợ gả cho em nghe_truyenles.net
Trăng tròn rồi Mợ gả cho em nghe
Ngoại truyện Tháng 8 15, 2025
Chương 44 Tháng 8 15, 2025
BÌNH YÊN BÊN CHỊ
Chương 14 Tháng 10 8, 2025
Chương 13 Tháng 10 8, 2025
NGÀY MÙA HÈ MẤT KHỐNG CHẾ NÓI DỐI_truyenles.net
NGÀY MÙA HÈ MẤT KHỐNG CHẾ NÓI DỐI
KIÊM GIA NGOẠI TRUYỆN 3 Tháng 8 28, 2025
KIÊM GIA NGOẠI TRUYỆN 2 Tháng 8 28, 2025
Cô Gái bên cạnh nhà tôi
Chương 18 Tháng 1 2, 2026
Chương 17 Tháng 1 2, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved