[ BHTT - EDIT ] Nằm Mơ Cũng Muốn Cùng Nàng Ly Hôn - Chương 107
Dưới ánh mắt lạnh lẽo của Lý Doanh Doanh, Văn Khuynh vẫn kiên quyết không từ bỏ kế hoạch ngủ giường tầng.
Cô sắp xếp cho Lý Doanh Doanh ngủ ở giường dưới, còn mình ngủ ở giường trên. Về phần Tiểu Hắc, đương nhiên được độc chiếm chiếc giường lớn 1 người .
Trước khi đi ngủ, Văn Khuynh có thể cảm nhận rõ ánh mắt đầy oán niệm của Lý Doanh Doanh.
Nhưng biết làm sao được?
Thà để người khác khó chịu còn hơn để bản thân chịu khổ.
Mặc dù cô vẫn không hiểu cái gọi là "nguồn năng lượng kỳ lạ" mà Lý Doanh Doanh nhắc tới là gì, nhưng dù thế nào đi nữa ngủ chung giường với ma còn đáng sợ hơn cả cái chết. Cho nên chuyện đó tuyệt đối không thể đồng ý.
Nửa đêm đầu tiên, vì sự tồn tại của Lý Doanh Doanh mà cô ngủ không yên chút nào.
Trước khi ngủ, Lý Doanh Doanh còn cố tình nhìn cô bằng ánh mắt đầy uy hiếp.
"Nếu tôi ngủ ở dưới…cô không cảm thấy đầu của tôi có thể thò lên giường trên bất cứ lúc nào sao?"
Văn Khuynh bị dọa đến mức lập tức kéo chăn trùm kín đầu. Nhưng dù vậy, cả đêm cô vẫn liên tục gặp ác mộng.
Trong mơ, cô lại nhìn thấy hệ thống, chỉ là lần này hệ thống đó không giống Như Hoa, giọng nói của nó nghiêm túc hơn rất nhiều còn Như Hoa bình thường chỉ thích nói linh tinh với cô.
Nhưng hệ thống kia lại liên tục yêu cầu cô ở bên Giang Vân Quyển, sau khi ra lệnh xong liền biến mất.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, Văn Khuynh ngồi ngẩn người trên giường, cô chợt nhớ ra mình hình như từng mơ thấy những chuyện tương tự.
Chỉ là những lần trước ký ức rất mơ hồ, cô luôn cho rằng đó chỉ là ác mộng, nhưng nếu những gì xảy ra tối qua đều là thật… Vậy Như Hoa đâu ? Lẽ nào trên người cô tồn tại hai hệ thống?
Nghĩ đến đây, Văn Khuynh cảm thấy da đầu tê dại, cô vội vàng xuống giường.
May mắn thay, Lý Doanh Doanh đã biến mất từ lâu.
Nếu vừa mở mắt đã nhìn thấy nữ quỷ kia đứng bên giường nhìn mình bằng khuôn mặt trắng bệt cô sẽ trực tiếp ngã xuống đất vì sợ hãi.
Lúc này vẫn còn sớm, yêu cầu của công ty Thiên Thịnh là cô phải có mặt ở công ty trước chín giờ sáng. Ngoại trừ những trường hợp đặc biệt, hiện tại cô vẫn làm việc theo giờ hành chính bình thường.
Sau khi ăn sáng xong, Văn Khuynh suy nghĩ rất lâu rồi quyết định gọi Như Hoa ra. Nhưng gọi mãi cũng không thấy phản ứng.
Nửa tiếng sau, cô lại thử lần nữa.
– "Hệ thống chết tiệt."
– "Hệ thống chết tiệt."
– "Như Hoa, cô còn ở đó không?"
Một giọng điện tử máy móc đột nhiên vang lên.
– "Chủ nhân… xin chào…"
Văn Khuynh sửng sốt.
" Như Hoa, cô vẫn còn ở đây thật à? Chẳng phải cô nghỉ thai sản rồi sao?"
Giọng nói điện tử ngắt quãng từng đoạn.
"Văn… Khuynh…Thời gian… không còn nhiều.Tôi có chuyện rất quan trọng muốn nói với cô…"
Văn Khuynh lập tức căng thẳng.
"Chuyện gì vậy? Như Hoa, sao hôm nay cô nghiêm túc thế? Đừng nói là cô bị sảy thai đấy nhé…?"
Như Hoa :"Đúng vậy."
Sau một khoảng im lặng ngắn ngủi, tiếng cười ngốc nghếch quen thuộc của Như Hoa đột nhiên vang lên.
"Ha ha ha! Văn Khuynh, cô đang nói linh tinh gì vậy?"
Văn Khuynh: "…" Cô lập tức nổi giận:" hệ thống chết tiệt này! Không phải cô nói có chuyện cực kỳ quan trọng muốn nói với tôi sao?"
Như Hoa cười hì hì.
"Tôi chỉ muốn thông báo rằng hệ thống hiện đang trong quá trình bảo trì. Nếu cô nhìn thấy điều gì bất thường thì cứ mặc kệ đi, đó đều là lỗi hệ thống."
Văn Khuynh hoàn toàn cạn lời.
"Làm sao có thể chứ? Cô nghĩ tôi đủ thông minh để phát hiện lỗi sao? Hơn nữa cái hệ thống của cô vốn đã chẳng có tác dụng gì rồi, có lỗi hay không cũng đâu khác biệt."
Như Hoa lập tức trở nên buồn bã.
"Văn Khuynh, cô làm tôi tổn thương rồi."
Văn Khuynh trợn mắt.
"Thôi đi, cô là hệ thống mà, một hệ thống biết tức giận và biết buồn thì còn ra thể thống gì nữa? À đúng rồi, trước đây cô thật sự là con người à?"
Giọng Như Hoa đột nhiên trầm xuống.
"Ừm…Trước đây tôi đúng là con người."
Văn Khuynh tò mò hỏi tiếp:
"Vậy còn 'người yêu' của cô? Cũng là con người sao?"
Như Hoa lập tức phản bác.
"Tất nhiên là không, tôi là trường hợp đặc biệt, nhờ thành tích quá xuất sắc nên mới được thăng cấp trở thành hệ thống."
Văn Khuynh thở dài đầy ngưỡng mộ.
"Hay thật, tôi cũng muốn làm hệ thống, cuộc sống vô tận, muốn làm gì thì làm."
Như Hoa im lặng vài giây rồi nói:
"Không đẹp đẽ như cô nghĩ đâu, sinh mệnh vô tận, đồng nghĩa với cô độc vô tận."
Văn Khuynh chớp mắt.
"Không phải cô có 'người yêu' sao? Có rồi vẫn cô đơn à? Đừng nói là cô không yêu ' người yêu ' của mình đấy nhé? Đồ hệ thống tồi!"
Như Hoa lập tức nổi giận.
"Hừ!"
"Hừ!"
"Hừ!"
"Cô nói linh tinh gì vậy? Tôi không phải loại người đó. Nếu tôi yêu ai tôi nhất định sẽ bảo vệ người đó, và mãi mãi ở bên cạnh người đó."
Văn Khuynh chống cằm:" ồ …"
Như Hoa tức giận :"Tạm biệt!"
Văn Khuynh phất tay.
"Đi thong thả, không tiễn."
Sau khi cắt liên lạc với Như Hoa, Văn Khuynh ngồi xuống ghế sofa. Cô cầm ly sữa uống vài ngụm, tay còn tiện thể vuốt ve bộ lông mềm mại của Tiểu Hắc.
Đột nhiên, cô bật cười, thế giới này quả thật quá kỳ quái. Mọi thứ dường như hoàn toàn khác với những gì cô từng nghĩ.
Hoặc có lẽ… Ngay từ đầu, mọi chuyện vốn chưa từng đơn giản như vậy. Văn Khuynh suy nghĩ một lúc rồi quyết định gọi cho Giang Vân Quyển.
Cuộc gọi nhanh chóng được kết nối, người ở đầu dây bên kia dường như hơi bất ngờ.
"Văn Khuynh, em chủ động gọi cho chị sao?"
Văn Khuynh hỏi: "Chị ăn sáng chưa?"
Giang Vân Quyển khựng lại một chút rồi đáp: "Chưa."
Văn Khuynh mỉm cười:
"Nhớ ăn nhé."
Giang Vân Quyển đáp:
"Ừ."
Giang Vân Quyển dường như suy nghĩ một lát rồi hỏi:
"Em ăn chưa? Hay là sang đây ăn sáng với chị?"
Văn Khuynh vội vàng nói: "Không cần đâu, em ăn từ lâu rồi, giờ gần như là ăn trưa luôn rồi."
Giang Vân Quyển cười: "Được."
Văn Khuynh: "Ừm, bây giờ em sẽ đến công ty Thiên Thịnh, có thời gian mời chị ăn trưa ."
Giang Vân Quyển lập tức đồng ý: "Được."
Sau khi cúp điện thoại, Văn Khuynh xuống lầu đi đến công ty, Văn Khuynh cảm thấy công việc từ chín giờ sáng đến năm giờ chiều hiện tại của mình rất giống với trước khi xuyên vào thế giới này. Điểm khác biệt duy nhất là trước đây cô phải thức khuya dậy sớm để hoàn thành các bản thiết kế, còn bây giờ thì nhẹ nhàng hơn rất nhiều.
Có lẽ vì cô vẫn chưa nổi tiếng, nên lúc này cô mới nhận ra làm người không nổi tiếng hóa ra cũng có thể thoải mái đến vậy.
Dường như nhiệm vụ của hệ thống là để cô vả mặt "bạch liên hoa" khi đối phương tung hoành trong giới giải trí. Vì vậy, từ khi gia nhập Thiên Thịnh đến nay, cô hoàn toàn không có tham vọng gì. Trong đầu cô chỉ nghĩ đến việc làm thế nào để vả mặt Tô Lê Dạng, khiến đối phương thân bại danh liệt, hoàn toàn không hề suy nghĩ đến sự nghiệp của bản thân.
Chẳng bao lâu sau, xe đã đến tòa nhà Thiên Thịnh. Vừa gặp mặt, Trần Lan đã bảo cô đi thay bộ váy mà công ty chuẩn bị.
Văn Khuynh hỏi:
"Chị Lan, chúng ta đi đâu vậy?"
Trần Lam đáp:
"Chị đã sắp xếp cho em một buổi phỏng vấn tạp chí."
Văn Khuynh: "…"
Cô suy nghĩ rất lâu rồi hỏi: "Chị nghĩ với độ nổi tiếng hiện tại của em, em đủ tư cách được phỏng vấn tạp chí sao? Chị không cảm thấy em vẫn chưa đủ trình để xuất hiện trên tạp chí thời trang à?"
Trần Lan lắc đầu cười:" em nghĩ nhiều quá rồi phải không "
Văn Khuynh:
"Hả?"
Trần Lam nói:
"'Phỏng vấn tạp chí ẩm thực thì có liên quan gì đến tạp chí thời trang chứ?"
Văn Khuynh: "…………"
Thấy vẻ mặt sửng sốt của cô, Trần Lan vội vàng bổ sung: "Nhưng được phỏng vấn trên tạp chí ẩm thực cũng rất đáng nể rồi. Tạp chí đó rất được các bà nội trợ trung niên và các bác lớn tuổi yêu thích, cho nên việc em được lên trang bìa là chuyện cực kỳ hiếm. Tổng biên tập thật sự rất thích em."
Văn Khuynh vội đáp:
"Em không có ý xem thường đâu, chỉ là hơi ngạc nhiên thôi. Em thật sự không hiểu mình có điểm gì mà lại đủ tư cách xuất hiện trên tạp chí ẩm thực."
Trần Lan nói:
"Tổng biên tập bảo bà ấy thích em vì em có khuôn mặt nhìn là thấy rất biết ăn."
Văn Khuynh: "???"
Trần Lam nói tiếp: "Văn Khuynh, em không cảm thấy mình nên giảm cân sao?"
Văn Khuynh: "…"
Vừa nói, Trần Lam vừa đưa tay véo má cô, Văn Khuynh theo bản năng né tránh. Khi lùi lại phía sau, cô suýt nữa ngã xuống, may mà có người phía sau kịp đỡ lấy cô, Văn Khuynh quay đầu lại, phát hiện người đó là Ngụy Phỉ Thần.
Ngụy Phỉ Thần mỉm cười nhìn cô: "Mọi người đang nói gì vậy?"
Trần Lan cười đáp:
" Ngụy tổng , chúng tôi đang nói về chuyện giảm cân của Văn Khuynh."
Ngụy Phỉ Thần vuốt cằm rồi đột nhiên hỏi: "Nhóc con, em cảm thấy mình cần giảm cân sao?"
Văn Khuynh hơi đỏ mặt:
"Chắc là cần, để không làm mất mặt nghề diễn viên nữ, tôi vẫn nên giảm cân."
Ngụy Phỉ Thần bật cười: "Em hoàn toàn ổn mà, ngoại hình của em rất đẹp, tại sao phải giảm cân?"
Văn Khuynh ngẩn người:
"Hả? Thật sự không cần sao?
Ngụy Phỉ Thần nhìn cô rồi lại nhìn Trần Lan: " Tất nhiên là em không cần giảm cân. Cùng lắm sau này không nhận cho em những vai diễn gợi cảm hoặc cần khoe dáng là được."
Văn Khuynh: "…"
Trần Lan cố nhịn cười, nói: "Được "
.
.
.
Văn Khuynh đi theo Trần Lan đến tòa soạn tạp chí. Tòa soạn nằm trong một tòa nhà văn phòng.
Trước khi đi vào, Văn Khuynh gửi tin nhắn cho Giang Vân Quyển, nói rằng hôm nay cô có thể sẽ không có thời gian ăn trưa, cũng không biết khi nào mới kết thúc công việc.
Không ngờ Giang Vân Quyển lập tức gọi điện tới, Văn Khuynh cầm điện thoại, áy náy nhìn Trần Lan.
Trần Lan hiểu ý gật đầu, Văn Khuynh lập tức đi sang một bên nghe máy.
Giang Vân Quyển hỏi: "Em có việc à?"
Văn Khuynh đáp: "Vâng."
Giang Vân Quyển hỏi tiếp: "Việc gì vậy?"
Văn Khuynh nói: "Phỏng vấn cho một tạp chí ẩm thực thôi, không có gì đặc biệt."
Giang Vân Quyển im lặng một lúc rồi đột nhiên nói: "Gần đây có một tạp chí tài chính rất nổi tiếng muốn phỏng vấn chị."
Văn Khuynh lập tức nịnh nọt:
"Chị giỏi thật đấy."
Giang Vân Quyển nói:
"Tổng biên tập của tạp chí đó quen biết rất nhiều người. Nếu em thích phỏng vấn tạp chí, chị có thể nhờ cô ấy giúp."
Văn Khuynh vội vàng từ chối:
"Không, không, không. Ý em là em thích tạp chí ẩm thực, chị hiểu không? Chính là loại tạp chí mà các cô chú lớn tuổi hay đọc ấy, em thật sự rất thích."
Giang Vân Quyển khẽ cười:
"Được, em thích là tốt rồi."
Văn Khuynh ngập ngừng nói:
"Em chỉ muốn báo với chị một tiếng là hôm nay không ăn trưa nữa, hôm khác chúng ta gặp lại nhé."
Giang Vân Quyển bình thản đáp:
"Được."
Sau khi cúp điện thoại, Văn Khuynh đi theo Trần Lan vào bên trong. Điều hòa trong tòa nhà mở khá thấp, Văn Khuynh cảm thấy hơi lạnh.
Nhưng những nhân viên văn phòng đi qua đi lại dường như chẳng cảm thấy gì cả. Thậm chí có người còn đổ mồ hôi trên trán.
Tổng biên tập của tạp chí là một phụ nữ khoảng bốn mươi tuổi, bà mặc trang phục gọn gàng sạch sẽ, mái tóc được chải chuốt cẩn thận, đeo kính gọng vàng và cầm theo một cuốn sổ tay, trông bà vô cùng già dặn và có năng lực.
Trước khi phỏng vấn chính thức bắt đầu, bà cùng Văn Khuynh đối lại kịch bản một lượt, đồng thời nói trước những câu hỏi sẽ được đặt ra để cô chuẩn bị.
Buổi phỏng vấn kéo dài suốt ba tiếng đồng hồ.
Sau khi kết thúc và đi ra ngoài, Văn Khuynh nhận được điện thoại của Ngụy Phỉ Thần nói đã sắp xếp người đến đón cô.
Khi bước ra khỏi tòa nhà văn phòng, Văn Khuynh vừa nhìn đã thấy một chiếc xe quen thuộc đang đỗ trước cửa.
Biển số xe toàn là số 8, đúng kiểu xe mà một tổng tài bá đạo sẽ sử dụng.