Truyện Les
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp
Tìm Truyện
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp Truyện Người Lớn , Truyện Dâm ,Truyện 18+, Truyện xxx, Đọc Truyện Cô Giáo Thảo , Truyện Sex , Truyen Nguoi Lon Hay ,Truyen Nguoi Lon 18+ cho tuổi dậy thì
Prev
Next

Cô Giáo Yêu Em Không - Chương 28

  1. Home
  2. Cô Giáo Yêu Em Không
  3. Chương 28
Prev
Next

Tuần tiếp theo, tôi và Nhật Minh cùng đoàn thiện nguyện lên đường đến những vùng quê thôn xóm xa xôi, nơi mà những ánh mắt cần lắm sự giúp đỡ, nơi mà những người dân nghèo khó không có điều kiện tiếp cận y tế

Cảnh vật nơi đây dường như bị bỏ quên bởi sự vất vả của đời sống, nhưng những con người nơi đây lại luôn giữ trong mình một sự ấm áp, một tinh thần mạnh mẽ và kiên cường

Ánh nắng oi ả chiếu xuống, nắng hạ đổ thẳng trên đầu, làm cho những cái bóng dài lê thê, như thể thời gian cũng kéo dài thêm trong những giờ phút lao động không ngừng nghỉ

Tôi lau đi những giọt mồ hôi đang lăn dài trên trán, tay cầm chiếc bút, nhìn mọi người xung quanh đang sắp xếp rạp, chuẩn bị thuốc men, từng khuôn mặt hiện lên những nét vất vả nhưng cũng đầy hy vọng

Đối với tôi, công việc này không chỉ đơn giản là chữa trị, mỗi lần chạm vào một bàn tay già nua, mỗi lần nghe một câu nói của người bà, người mẹ mong muốn được khỏe lại để tiếp tục sống vì con, vì cháu, tôi lại cảm nhận được sâu sắc hơn nỗi niềm riêng của mình

Bản thân không chỉ đang chữa bệnh cho họ, mà dường như là một phần của họ, mỗi câu chuyện, mỗi ánh mắt, như thể tôi đang chữa lành cho những vết thương trong lòng mình

Kể từ khi bắt đầu công việc thiện nguyện này, thứ mà tôi mong ước không chỉ là điều trị cho người khác, mà còn là được làm điều gì đó để xoa dịu nỗi hối hận trong lòng mình

Tôi nhớ mẹ, nhớ những ngày tháng đã qua, khi mình vẫn còn kịp có thời gian để yêu thương, chăm sóc, nhưng vì một lý do nào đó, tôi lại không thể làm được

Trong những phút giây ấy, tôi ước mình có thể chữa trị cho mẹ như chữa bệnh cho những người này, để có thể xóa đi nỗi đau trong lòng mình

Bản thân làm việc không phải vì tìm kiếm sự đền đáp hay lời khen, mà vì một niềm hy vọng âm thầm, rằng một ngày nào đó, tôi có thể làm được điều gì đó cho người mẹ mà tôi yêu thương.

Những ngày làm thiện nguyện này là cơ hội để tôi tìm thấy sự an ủi, để giảm bớt nỗi hối hận, và cũng là cơ hội để tôi nhìn lại chính mình, cảm nhận những gì mình đang làm cho người khác, đồng thời là cách để tôi chữa lành vết thương lòng, dù chỉ là một chút

—

Chiều hôm đó, tôi lang thang dọc theo con đường đất đỏ vắng lặng, những bước chân nặng nề, tựa như mỗi bước đều kéo theo một mảng ký ức mơ hồ từ những ngày xa xưa

Trong sự tĩnh lặng ấy, một hình ảnh bất chợt hiện lên, khiến lòng tôi se lại, tôi nhớ cô Nhiên

Không biết hiện giờ cô đang làm gì, liệu có nhớ đến tôi hay không

Lần đó, An Nhiên lấp lửng trước câu hỏi của tôi, cô không thừa nhận là sẽ bỏ qua cho tôi, cũng không thẳng thừng từ chối, hay vạch rõ giới hạn

Tôi tự trách bản thân, chỉ vì sự ngu ngốc và thiếu suy nghĩ của mình mà đã đẩy tình yêu này vào ngõ cụt, vào một con đường không có lối thoát

Tôi không muốn làm cô ấy đau khổ nữa, không muốn khiến cô ấy phải thất vọng, nhưng thực tế, tôi lại là người khiến cô phải chịu đựng nỗi đau ấy, cảm giác tội lỗi trào dâng trong lòng, khiến bản thân không thể nào thoát ra được

Bất giác, hình ảnh của cô Nhiên lại hiện lên trong tâm trí, như một bức tranh hoàn hảo với tà áo dài thướt tha, dịu dàng đến mức khiến tôi phải nghẹn ngào

Nhìn thấy dáng vẻ ấy, tôi bất chợt nghĩ

Người phụ nữ xinh đẹp này, từng như thuộc về tôi, nhưng cũng như chưa từng là của tôi, gần đến mức chạm tay, lại xa đến mức cả đời chẳng thể giữ

Vô thức nhìn lên bầu trời, ánh trăng lấp lánh giữa không gian tĩnh lặng, bỗng tôi nhận ra một sự thật cay đắng, cô ấy và ánh trăng, thật đẹp, nhưng tôi lại không thể với tay ra để nắm lấy

Không khí ở vùng nông thôn vẫn vẹn nguyên sự yên tĩnh và trong lành, tôi hít sâu một hơi, cố gắng bình tĩnh lại

Tay tôi nắm chặt chiếc điện thoại, ngón tay run rẩy một chút, cả tuần rồi tôi không được nghe giọng của cô ấy, không được trò chuyện, chỉ một lần thôi, tôi muốn được nghe lại tiếng nói ấy, tiếng nói mà giờ đây đã trở thành niềm khao khát trong lòng

Tôi siết chặt chiếc điện thoại trong tay, lòng cứ như bị một luồng điện xẹt qua, quyết định đã đến, tôi ấn phím gọi, từng đợt rung nhẹ theo nhịp tim, khiến trái tim đập nhanh hơn, cảm giác căng thẳng, lo lắng lẫn hồi hộp bao trùm lấy cơ thể, không thể dừng lại

Đầu dây bên kia, cuối cùng cũng có tiếng động, và giọng nói dịu dàng quen thuộc của cô Nhiên nhẹ nhàng vang lên, như một cơn gió êm đềm xoa dịu tâm hồn

“Có thời gian gọi cho cô rồi sao?”

Tôi mấp máy môi, nhưng không sao kiềm chế được sự run rẩy trong giọng nói “Dạ, hiện tại không còn nhiều việc nữa” Lời nói ra như thoát ra một cách vô thức, chỉ muốn nhanh chóng làm cho cô ấy biết rằng tôi thực sự đã có thời gian, và không chỉ vì công việc mà là vì một lý do khác

Vì tôi nhớ cô

Một khoảnh khắc im lặng, chỉ còn nghe tiếng thở nhẹ của cô từ đầu dây bên kia, rồi cô lên tiếng, thanh âm vẫn đầy nhẹ nhàng nhưng lại mang một sự quan tâm ấm áp “Có vất vả không, cô có thấy em trên tin tức, khá bận rộn”

Trong lòng dâng lên một cảm giác kỳ lạ, như thể mọi lo lắng trước đó chợt tan biến, nhưng đồng thời, tôi cũng cảm thấy mình phải nhanh chóng nói ra những điều đã chất chứa trong lòng mấy ngày nay

Tôi nói, giọng tôi lắng xuống “Nhưng… hiện tại em chỉ muốn nói chuyện với cô thôi, cô đang làm gì vậy? Cô vẫn rảnh không, có thể nói chuyện một chút với em không?”

Cô im lặng một chút, và rồi giọng cô Nhiên trở nên ấm áp hơn, như thể thật sự dành cho tôi một chút thời gian quý giá “Ừm… vẫn rảnh, em nói đi, cô nghe đây”

Tôi nắm chặt điện thoại thêm lần nữa, như thể muốn giữ tất cả cảm xúc, những suy nghĩ đang trào dâng trong lòng

Tôi ngước nhìn lên bầu trời, nơi những đám mây nhẹ nhàng trôi qua, và rồi vô thức, tôi nói nhỏ, như thể tự nói với chính mình, nhưng cũng như để cô nghe thấy

“An Nhiên, em nhớ cô.”

Giọng tôi nghẹn lại trong khoảnh khắc ấy, nhưng cũng như một lời thú nhận giản dị, chân thành

Một nỗi nhớ vẹn nguyên, và dù chỉ là một câu nói nhỏ, nó như một nhịp đập trong lòng tôi

Cô Nhiên, người mà tôi nghĩ về mỗi ngày, bây giờ cuối cùng cũng có mặt ở đây, trong cuộc trò chuyện này, dù là qua màn hình điện thoại

___

Chuyến thiện nguyện kết thúc, mọi người trong nhóm ngồi lại cùng nhau, chẳng ai vội vã rời đi, không gian như lắng xuống, chỉ còn tiếng cười nói khe khẽ, đôi khi là những khoảng lặng đầy suy tư

Có người dựa lưng vào ghế, khẽ thở phào, như trút đi cả một hành trình dài, có người im lặng nhìn vào khoảng không, đôi mắt vẫn còn ánh lên những dư âm của những điều vừa trải qua

Không ai nói ra, nhưng dường như ai cũng cảm nhận được một sự nhẹ nhõm len lỏi trong lòng, một thứ cảm giác vừa ấm áp, vừa man mác khó gọi thành tên

Ở đâu đó, một giọng nói vang lên, nhẹ nhàng mà chân thành:

“Vậy là xong rồi nhỉ?”

Không ai đáp ngay, chỉ có một nụ cười chợt hiện trên gương mặt ai đó, dịu dàng mà sâu lắng

Tôi nhìn Nhật Minh, cảm giác như cả hai vừa cùng nhau bước qua một chặng đường thật dài

Cậu ấy cũng nhìn tôi, đôi mắt ánh lên chút mệt mỏi nhưng đầy nhẹ nhõm, rồi bất chợt, cậu ta khoác vai tôi, thở hắt ra một hơi thật mạnh, bật cười sảng khoái

“Cuối cùng cũng xong rồi! Liên hoan thôi!”

—

Trên đường trở về, lòng tôi nôn nao đến lạ, tôi chỉ muốn nhanh chóng gặp lại An Nhiên, muốn được nhìn thấy gương mặt lạnh lùng của đối phương, lại riêng đối với tôi, dịu dàng đến ấm áp

Mọi khoảnh khắc tôi mong chờ, mọi điều tôi hướng đến, tất cả đều là An Nhiên

Nhật Minh khều nhẹ vai tôi, cười đầy ẩn ý

“Nè, lần này về cũng gần một tháng rồi, tranh thủ ở bên người ta đi nha”

Cậu ta ngừng một chút, rồi lại chậm rãi nói thêm

“Còn chuyện cấm trại, chắc cũng sắp tới rồi, lúc đó chịu khó dỗ dành dì út đi, tao thấy chỉ cần mày mặt dày một chút, dì cũng nguôi giận thôi à”

Tôi liếc qua Nhật Minh, có chút cạn lời, tôi đã bao nhiêu lần mặt dày đến mức khiến người ta chỉ muốn chôn sống tôi luôn rồi, cứ như tôi không biết điều đó vậy

Nghĩ đến đây, tôi chợt nhớ ra, mai rảnh, có khi lại ghé trường một chuyến, cũng chỉ là muốn nhìn cô Nhiên mặc áo dài thôi, lần nào trông thấy cũng chịu không nổi

___

Ánh nắng buổi sáng nhẹ nhàng xuyên qua tán lá, từng tia sáng lấp lánh rơi xuống mặt đất, tạo nên những vệt sáng long lanh trên con đường tôi đi

Cảm giác ấm áp từ những tia nắng len lỏi vào từng ngóc ngách, khiến tâm trạng trở nên nhẹ nhõm hơn, tôi bước qua cổng trường, nhìn ngắm khung cảnh quen thuộc, từng góc cây, con đường, mọi thứ như vẫn giữ nguyên, cũng chỉ có mình tôi là đã thay đổi

Những học sinh vui vẻ, hồn nhiên, đang ra vào, cười đùa rôm rả, tạo nên một không khí sống động mà ấm áp, cảnh tượng ấy khiến lòng tôi bỗng dưng trở nên dịu nhẹ, như thể bao nhiêu kỷ niệm xưa lại ùa về, đọng lại trong một khoảnh khắc đầy yên bình

Thời điểm ấy, có lẽ tôi chỉ đứng lặng lẽ ở một góc, lơ đãng quan sát, nhưng ngay cả khi ấy, tôi cũng đã cảm nhận được sự trọn vẹn của thanh xuân mình, dù chẳng thể thay đổi hay làm gì, nhưng khi nhìn bóng dáng thướt tha của người phụ nữ ấy, tôi chợt nhận ra, những giây phút như vậy đã đủ làm cho thanh xuân của tôi trở nên trọn vẹn

Tôi đi qua khuôn viên, bước chân nhẹ nhàng hướng về ghế đá nơi tôi vẫn ngồi ngày xưa, lần nào ngồi đây, cũng đều cảm nhận được sự bình yên, nhẹ nhàng của không gian này

Tôi hít một hơi thật sâu, tận hưởng không khí trong lành, cảm giác thật thanh thản

Ánh mắt vô tình dừng lại ở khu vực thể thao, mới sáng sớm mà sân bóng đã rộn ràng tiếng bước chân và những pha bóng dồn dập

Một nhóm học sinh đang hăng say chơi bóng rổ, những cú ném bóng, tiếng thở hổn hển xen lẫn tiếng cổ vũ của bạn bè, dù chỉ là một góc nhỏ trong sân trường, nhưng lại khiến tôi nhớ về những ngày tháng cũ, những buổi sáng như thế này, tôi cũng từng đam mê chơi bóng rổ, nhưng buồn cười ở chỗ là chẳng ai muốn chơi cùng tôi

Chỉ đợi cho đến khi Nhật Minh xuất hiện

Tôi bất giác cảm thấy muốn bước vào sân, muốn hòa mình vào những đứa trẻ đầy năng lượng ấy, như thể tìm lại một phần ký ức đã mất

Bọn trẻ năng động thật, mới sáng sớm đã chăm chỉ luyện tập như vậy

Bước vào sân, tôi không thể không nhận ra sự chú ý của mọi người, dáng người cao ráo của tôi đã vô tình thu hút ánh mắt của một số học sinh

Một bạn nam, có lẽ là một trong những người chơi bóng, bỗng nhiên chạy lại gần, ánh mắt tò mò nhìn tôi rồi cười nó

“Chị vào chơi hả? Chị học ở lớp nào vậy?”

Tôi mỉm cười nhẹ, cảm thấy có chút vui vui khi được hỏi như vậy, tôi đáp lại, giọng nhẹ nhàng

“Chị chỉ về thăm trường thôi, cho chị mượn bóng một chút nha”

Cậu bé nhìn tôi một lúc, như chưa hiểu hết câu trả lời của tôi, rồi cậu ngượng ngùng gãi đầu, có vẻ hơi lúng túng

Sau một thoáng im lặng, cậu nhanh chóng chạy đi lấy một quả bóng rổ, tay cầm bóng và hướng về phía tôi, ngập ngừng hỏi

“Chị chơi được không? Để em hướng dẫn giúp chị”

Tôi không đáp lại câu hỏi của cậu bé, chỉ mỉm cười một cách nhẹ nhàng rồi đưa tay ra nhận lấy quả bóng

Một thoáng im lặng, tôi đứng thẳng, điều chỉnh tư thế, rồi không nói gì nữa, chỉ khẽ vung tay lên, ba lần liên tiếp đập bóng xuống đất một cách điêu luyện, chưa kịp để cậu bé hiểu chuyện gì đang xảy ra, tôi đã nhanh chóng ném bóng vào rổ, khiến cậu ấy ngẩn người, mắt tròn xoe ngạc nhiên

Cậu bé đứng đó, ngơ ngác nhìn tôi, miệng há hốc, không tin vào những gì vừa xảy ra

“Ở độ xa như vậy mà cũng ném được, chị giỏi thiệt!”

Cậu bé nhìn tôi với ánh mắt đầy ngưỡng mộ, khiến tôi không khỏi bật cười

“Chỉ có vậy thôi mà cũng ngạc nhiên, làm lố quá rồi đấy”

Đột nhiên, một giọng nói châm biếm xen vào, khiến tôi không khỏi chú ý, tôi nghiêng đầu nhìn qua, nhíu mày, cảm giác như đã từng nghe giọng nói này ở đâu đó

À, chẳng phải cô bé hôm trước đã tỏ tình với cô Nhiên sao?

Tôi không đáp lại, chỉ mỉm cười rồi đi tìm một góc để đứng, lặng lẽ quan sát mọi người chơi đùa

Một lúc sau, một trái bóng bất ngờ vụt tới, phản xạ tự nhiên, tôi lập tức chụp lấy

Ngước lên, tôi thấy cô bé kia đang đứng đó, vẻ mặt kiêu ngạo, nhìn tôi đầy thách thức

Tôi mỉm cười hỏi “Sao thế, nhóc?”

Cô bé mặc bộ đồ thể thao màu đen, vẻ mặt ngạo mạn đáp lại

“Tôi muốn chơi bóng với chị, chị chơi không?”

Tôi giả vờ vặn vẹo người, làm ra vẻ khó khăn, không nghiêm túc nói

“Chị già rồi, không đấu lại em đâu, thôi thì thôi đi”

Dường như không cam tâm, cô bé liếc mắt nhìn đi đâu đó, rồi lại quay lại nhìn tôi, ánh mắt đầy kiên quyết như thể ép buộc tôi phải chơi cùng cô ta

“Chị sợ sao? Sợ thì vào đây làm gì?”

Câu nói khiêu khích khiến tôi không khỏi bật cười, tôi tự hỏi không biết mình đã đắc tội gì với cô bé này mà khiến cho nhỏ thù ghét đến vậy

Bất đắc dĩ, tôi đáp lại “Chị vào xem thôi mà, bọn em chơi giỏi nên chị muốn nhìn một chút”

“Đúng rồi, người ta vào xem chút thôi mà, cậu thái độ gì đấy?” Cậu bé lúc nãy lên tiếng, có vẻ như muốn bênh vực cho tôi

“Mày im đi, tao cần mày xen vào à?” Giọng cô bé gằn lại, rồi chỉ tay về phía tôi “Còn chị, qua đây đấu với tôi một trận, xem ai mới xứng đáng theo đuổi cô ấy”

Nghe có vẻ sai sai

Cô ấy ở đây là đang nói về cô Nhiên à?

Gì vậy trời…

Lúc này, đám đông xung quanh đã tụ lại, những ánh mắt tò mò, những tiếng xì xào bàn tán vang lên

Mọi người đều dừng lại, nhìn tôi và cô bé như đang chờ xem tôi sẽ phản ứng thế nào, thở dài một hơi, không biết phải làm gì lúc này, chỉ có thể tiếp tục đi theo dòng chảy

Bất lực, tôi bước về phía sân bóng, cầm lấy quả bóng trong tay, cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí

Bước đi nhẹ nhàng, tôi tiến ra giữa sân, mỉm cười nhìn cô bé với thái độ hòa nhã, mặc dù trong lòng cũng không hề thoải mái

“Được rồi, bắt đầu thôi”

Cô bé không nói gì, chỉ nhếch môi cười, bước vào sân với dáng vẻ kiêu ngạo, ánh mắt của đối phương toát lên sự khinh thường, tay thủ thế sẵn sàng

Lúc này, mọi sự chú ý đều đổ dồn về phía chúng tôi, không khí trong sân như chùng xuống, chỉ còn tiếng bước chân của cô bé vang lên từng nhịp mạnh mẽ

Khung cảnh lúc này như nín thở, ánh mắt của mọi người đều đổ dồn vào sân bóng

Cô bé kia đứng đối diện, mắt như sắc bén, khí thế hừng hực, cảm giác căng thẳng trong không khí như thể có thể cắt ra được, nhưng bản thân cũng không hề nao núng

Hít một hơi thật sâu, rồi nhẹ nhàng thả bước về phía đối phương, bóng lăn đều dưới tay

Cô bé nhếch môi, chuẩn bị lao vào, cái kiểu nhìn từ trên cao xuống, muốn tôi phải run rẩy chùn bước

Có chút buồn cười

Thực tế, tôi có thể cảm nhận được sự căng thẳng từ phía đám đông, nhưng đó cũng chính là nguồn năng lượng hiện tại, cách họ đang nhìn vào tôi, và đương cũng không muốn để họ thất vọng

Tôi khéo léo dribble quả bóng, giữ vững thế trận, đôi mắt không rời cô bé đối diện

Cô nhóc chờ đợi, không vội vã, nhưng có lẽ trong lòng đang tự tin quá mức

Đột nhiên, đối phương lao đến, nhanh như một cơn gió, nhưng tôi sớm đã đoán được

Với một động tác xoay người thật nhanh, tôi tránh cú lao của cô nhóc, rồi xoay lại và tung cú ném một cách hoàn hảo vào rổ, bóng bay trong không trung, dường như thời gian chậm lại, rồi rơi xuống, vang lên tiếng “xẹt” khi bóng lọt vào rổ, cả sân im lặng trong một khoảnh khắc, rồi đột ngột bùng nổ tiếng reo hò

Không dừng lại ở đó, tôi tiếp tục tăng tốc, cô nhóc chưa kịp hồi phục, tôi đập bóng xuống đất ba lần liên tiếp rồi bỗng nhiên phóng lên, nhẹ nhàng ném một cú ba điểm cực kỳ chính xác, bóng vẽ một đường cong tuyệt đẹp trong không gian rồi lại rơi vào rổ

Cả đám đông xung quanh lại vỗ tay vang dội

Cô bé lúc này đã có chút mất bình tĩnh, dáng vẻ kiêu ngạo ban đầu dần dần thay bằng sự hoang mang, không để đối phương có cơ hội nghỉ ngơi

Lần này, tôi nhấn mạnh bước di chuyển, bóng trong tay như một phần của cơ thể, tôi quay người, tung ra một cú ném nữa, lại là một điểm

Mỗi cú ném, mỗi bước đi đều đầy khí thế, tựa như những vũ điệu tự tin không thể bị ngừng lại

Đám đông xung quanh bắt đầu vỗ tay không ngớt, cái cảm giác họ đang ngưỡng mộ khiến tôi cảm thấy như thể mình đang ở đỉnh cao của chính mình

Nhớ lúc trước, bản thân bởi vì không có bạn bè, nên cũng không có tinh thần đồng đội, mỗi cuộc giao chiến đều rất ngang tàn, có phần đơn độc ích kỉ, nếu đấu đơn, tôi vẫn có rất nhiều tự tin

Cô bé không còn vẻ kiêu ngạo, chỉ đứng đó, thở hổn hển, gương mặt đỏ bừng vì tức giận và bất ngờ

Cuối cùng, khi trận đấu gần kết thúc, cô bé đứng im lặng, không còn sức để đuổi theo nữa, mặt tôi vẫn giữ nguyên nụ cười nhàn nhạt

Nhóc ta vẫn đứng đó, mặt đầy vẻ không cam tâm, dù đã thua, nhưng rõ ràng cô nhóc không muốn dễ dàng từ bỏ

Một lúc sau, đối phương bất ngờ lao đến lần nữa, ánh mắt như muốn khẳng định rằng mình sẽ không chịu thất bại một cách dễ dàng, nhưng lần này, tôi vẫn đoán trước được động tác của người nọ

Khi cô bé lao về phía tôi, liền nhẹ nhàng lách người sang một bên, khiến đối phương hụt hơi, không kịp điều chỉnh, chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, cô bé loạng choạng và mất thăng bằng, suýt ngã xuống đất

Tôi không kịp nghĩ nhiều, vội vàng bước tới đỡ lấy, tay vòng qua eo nhóc ta, giữ cô nhóc lại ngay trước khi người nọ có thể ngã xuống

Cảm nhận được sự căng cứng trong cơ thể của cô nhóc này khi bị đỡ, nhưng cũng nhận ra sự bất ngờ trong ánh mắt của đối phương, đối diện với đôi mắt tròn xoe đầy vẻ khó chịu và tức giận, nhìn biểu cảm ấy, bất giác không kìm nổi mà cười nhẹ, rồi trêu ghẹo cô nhóc một câu

“Giao diện thì dễ thương, mà hệ điều hành thì nóng quá nha” Tôi nói, giọng cợt nhả, đầy vẻ tinh nghịch

Cô bé đứng đó, hơi ngượng ngùng, mặt đỏ lên như quả cà chua

Cả sân bóng lúc này đều im lặng, rồi đột nhiên vang lên tiếng cười khúc khích từ đám đông, cô bé lúc này không nói gì, chỉ đứng im, mắt trừng trừng nhìn tôi, nhưng trong đó cũng có chút xíu sự ngượng ngùng, không biết phải làm gì tiếp theo

Tôi mỉm cười, nhẹ nhàng đặt người nọ lại đúng vị trí cũ, rồi lùi lại một bước, nhìn đối phương với vẻ đầy thách thức nhưng cũng không kém phần hài hước

Cô nhóc chẳng nói gì, chỉ hừ một tiếng rồi quay đi, không dám nhìn tôi nữa

Thở nhẹ một hơi, tôi gật đầu với đám đông, rồi quay lưng bước đi, đôi chân nhẹ nhàng di chuyển nhưng trong lòng lại có chút bồn chồn

Cảm giác khát nước bất chợt ùa đến, tôi quyết định sẽ đi căn tin mua một chai nước khoáng

Chợt, ánh mắt vô tình dừng lại, và trong khoảnh khắc, tôi nhìn thấy một hình dáng quen thuộc từ trên lầu hai của lớp học, không thể nào nhầm lẫn được

Đó chính là An Nhiên

Cô ấy đứng đó, khuôn mặt không một chút biểu cảm rõ ràng, nhưng đôi mắt thì sáng rực, như thể đang quan sát tất cả mọi thứ xung quanh

Một tay cô ấy chống cằm, thái độ bình thản, nhưng cũng có một nét gì đó sắc bén, như thể không bỏ lỡ bất kỳ chi tiết nhỏ nào

Khi tôi ngước lên, ánh mắt chúng tôi chạm nhau

Chưa cần lời nói, cô ấy chỉ khẽ nở một nụ cười nhàn nhạt, một nụ cười không quá rõ ràng nhưng lại khiến tôi cảm thấy như có một thứ gì đó lạ lẫm trong lòng

Nụ cười ấy hướng thẳng về phía tôi, nhẹ nhàng nhưng có sức thu hút kỳ lạ, khiến tôi không thể rời mắt

Quả nhiên, như tôi nghĩ, đứa nhóc kia hành động bốc đồng là có lí do cả, mọi thứ tôi làm dường như đã nằm trong tầm mắt của cô ấy, như thể cô ấy đã luôn biết trước mọi chuyện, sự bình thản ấy không chỉ là vẻ ngoài, mà là sự hiểu biết sâu sắc về những gì đang diễn ra

Tôi đứng đó một lúc, cảm giác như thời gian dừng lại

An Nhiên vẫn đứng đó, không nói gì, nhưng ánh mắt cô ấy lại như đang chờ đợi điều gì đó từ tôi

____

Quằn quá trời, ráng lết cho tới khi nào end thì thôi

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

Xuyên Thư Xong, Nữ Chính Tóm Được Tôi
Tháng 10 4, 2025
Tình Không Thể Cưỡng_truyenles.net
Tình Không Thể Cưỡng
Tháng 6 28, 2025
Tôi lại say đắm cô giáo cấp 2 của tôi rồi!!!
Tháng 4 3, 2026
KHI NỮ CHÍNH PHẢI LÒNG NỮ PHỤ
Tháng 9 22, 2025
Truyện Les Hay
Cô giúp việc dâm đãng
Phần 3 Tháng 6 17, 2025
Phần 3 Tháng 6 17, 2025
TÔI, NGƯỜI YÊU CỦA EM & NGƯỜI NHÀ CỦA CÔ ẤY_truyenles.net
TÔI, NGƯỜI YÊU CỦA EM & NGƯỜI NHÀ CỦA CÔ ẤY
Đôi lời tác giả Tháng 7 17, 2025
Chương 36 Tháng 7 17, 2025
Hạng nhất vào tim em
52 Tháng 9 16, 2025
51 Tháng 9 16, 2025
Cô Gái bên cạnh nhà tôi
Chương 18 Tháng 1 2, 2026
Chương 17 Tháng 1 2, 2026
Người Tôi Yêu Qua Mạng Lại Là Giáo Viên Cấp 3 Của Tôi_truyenles.net
Người Tôi Yêu Qua Mạng Lại Là Giáo Viên Cấp 3 Của Tôi?!
chương 24 Tháng 9 4, 2025
chương 23 Tháng 9 4, 2025
CÔ GÁI KHÔNG THÍCH ĐÀN ÔNG
CHƯƠNG 4 Tháng 1 31, 2026
CHƯƠNG 3 Tháng 1 31, 2026
Phòng Phụ Khoa Nữ – Truyện LES DÂM
Phòng Phụ Khoa Nữ – Truyện LES DÂM
Chương 3 Tháng 6 17, 2025
Chương 2 Tháng 6 17, 2025
Lão sư lão bà
Chương 8 Tháng 3 18, 2026
Chương 7 Tháng 3 18, 2026
Những Mẫu Truyện Girl love SM_truyenles.net
Những Mẫu Truyện Girl love SM
Chương 4 Tháng 7 6, 2025
Chương 3 Tháng 7 6, 2025
Công Chúa Điện Hạ, Sám Hối Vô Dụng_truyenles.net
Công Chúa Điện Hạ, Sám Hối Vô Dụng
37 Tháng 7 27, 2025
36 Tháng 7 27, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved