Truyện Les
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp
Tìm Truyện
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp Truyện Người Lớn , Truyện Dâm ,Truyện 18+, Truyện xxx, Đọc Truyện Cô Giáo Thảo , Truyện Sex , Truyen Nguoi Lon Hay ,Truyen Nguoi Lon 18+ cho tuổi dậy thì
Prev
Next

Cô Giáo Yêu Em Không - Chương 32

  1. Home
  2. Cô Giáo Yêu Em Không
  3. Chương 32
Prev
Next

Ngay sau khi An Nhiên gật đầu đồng ý, chúng tôi lặng lẽ bước vào khách sạn, không ai nói với ai một lời nào, chỉ còn có mỗi tiếng bước chân chậm rãi vang lên trên hành lang dài, hòa vào ánh đèn vàng dịu nhẹ trải dài phía trước

Tôi khẽ nuốt nước bọt, dè dặt liếc nhìn người phụ nữ đi bên cạnh, ánh mắt dừng lại nơi chiếc mũi cao thanh thoát, rồi vô thức lướt xuống đôi môi mím nhẹ của cô, cảm giác trong lòng bỗng trở nên rối bời, không biết vì sao, một sự ngứa ngáy kỳ lạ lan rộng khắp lồng ngực, khiến tôi không dám nhìn thêm nữa, chỉ có thể quay đi, giả vờ như đang tập trung vào ánh sáng lờ mờ phía trước

An Nhiên lúc nào cũng xinh đẹp như vậy, một vẻ đẹp hoàn hảo đến mức khiến người ta không thể tìm ra bất kỳ khuyết điểm nào

Làn da trắng mịn, không tì vết, dưới ánh đèn ấm áp lại càng trở nên mờ ảo, tựa như một lớp sương mỏng ôm lấy từng đường nét tinh tế trên gương mặt cô ấy

Đôi mắt phượng dài, mỗi khi khẽ chớp đều phảng phất nét kiêu sa và bí ẩn, như thể chỉ cần một ánh nhìn thôi cũng đủ để làm người ta mất đi kiểm soát

Mái tóc đen dài mượt mà, tựa như dòng suối chảy nhẹ nhàng theo từng chuyển động, dù là buông thả tùy ý hay buộc lên đơn giản cũng không hề làm lu mờ khí chất thanh tao của cô, ngay cả dáng vẻ khi bước đi, từng động tác đều mang theo sự nhẹ nhàng, tao nhã, tự nhiên như dòng nước trôi, không một chút sơ hở

An Nhiên không chỉ đẹp ở vẻ ngoài, mà còn đẹp trong cách cô ấy tồn tại, bình tĩnh, thản nhiên, như một đoá hoa cao quý nở rộ giữa mùa đông lạnh giá, người ta có thể ngắm nhìn cô từ xa, nhưng rất khó để chạm vào, bởi cô vừa gần gũi nhưng cũng vừa rất xa vời

Một người hoàn mỹ đến vậy, thế mà theo dòng thời gian, lại từng bước bị tôi làm tổn thương hết lần này đến lần khác

Dư vị khi nãy vẫn còn vương vấn nơi đầu môi, khiến tôi một lần nữa muốn hôn cô ấy, cảm giác mềm mại, xen lẫn chút ngọt ngào vẫn chưa chịu tan biến, như thể đang quẩn quanh bên trong tâm trí, khiến tôi không thể nào dứt ra được

Khẽ siết chặt ngón tay, cố gắng ép mình bước tiếp, nhưng từng bước chân lại nặng trĩu những dòng suy nghĩ không tên, khi đến trước cửa phòng, tôi chậm rãi dừng lại, lặng lẽ nhìn theo An Nhiên, như chờ đợi xem cô sẽ nói gì

Thế nhưng, cô ấy lại chẳng có chút do dự nào, chỉ bình thản mở khóa cửa, sau đó thuận thế bước vào, dáng vẻ tự nhiên như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra giữa chúng tôi

Tôi còn chưa kịp phản ứng thì An Nhiên bất ngờ dừng lại ngay ngưỡng cửa, nghiêng đầu nhìn tôi, đôi mắt cô ánh lên nét trêu chọc, khóe môi khẽ nhếch lên, mang theo chút quyến rũ xen lẫn ám muội

“Muốn vào sao?” Giọng cô nhẹ nhàng nhưng lại khiến lòng tôi như bị quấy đảo, trái tim vì thế mà cũng muốn tan chảy

Bản thân thực sự là sắp hết thuốc chữa rồi

Tôi ngẩn người, trong lòng có chút bối rối, dáng vẻ của cô lúc này thật sự khiến tôi không thể nào chịu nổi, vừa thản nhiên lại vừa khiêu khích, như thể cô đang cố tình đùa giỡn với sự kiên nhẫn của tôi

Nhưng bản thân không muốn bị trêu chọc nữa

Không để mình suy nghĩ thêm, tôi bất ngờ vươn tay, nắm chặt lấy cổ tay An Nhiên, sau đó mạnh dạn bước lên một bước, trực tiếp đẩy cô vào bên trong phòng, bản thân cũng theo đó mà xông vào cùng

Cánh cửa “cạch” một tiếng đóng lại, chặn hết mọi khoảng trống giữa chúng tôi và thế giới bên ngoài

An Nhiên hơi ngạc nhiên, đôi mắt mở lớn nhìn tôi, nhưng ngay sau đó, cô lại khẽ nheo mắt, khóe môi cong lên, mang theo chút thú vị

“Cũng gan quá ha?” Giọng cô lướt qua tai tôi, mang theo hơi thở ấm áp

Tôi nuốt khan, nhưng vẫn cố gắng giữ vững tinh thần, dù bản thân đã đỏ mặt từ lúc nào không hay “Cô không định cho em vào đúng không?”

“Ừm… đúng là có ý đó” An Nhiên cười khẽ, dáng vẻ vẫn điềm tĩnh như thường ngày “Nhưng ai ngờ đâu, em lại dám chủ động như vậy?”

Tôi mím môi, cảm giác như mình vừa rơi vào bẫy của cô ấy mất rồi, nhưng lúc này, tôi đã vào đây rồi, có lẽ không cần phải lùi bước nữa

Bản thân chậm rãi siết chặt tay mình hơn, mắt không rời khỏi cô “Vậy… bây giờ em vào rồi, cô có muốn đuổi em ra không?”

An Nhiên im lặng một lúc, sau đó nhướng mày, khóe môi cong lên một đường cong đầy ý vị

“Muốn đuổi cũng không đuổi kịp nữa rồi”

Căn phòng rơi vào một khoảng lặng ngắn ngủi, ánh đèn vàng dịu nhẹ hắt xuống, phủ lên dáng người của An Nhiên một tầng ánh sáng mờ ảo

Mọi chuyện khi nãy, sau khi giải bày hết tất cả những uẩn khuất trong lòng, cả hai dường như không còn điều gì để vướng bận nữa, không còn những hiểu lầm, không còn những khoảng cách vô hình giam cầm cảm xúc của chúng tôi

An Nhiên vẫn đứng đó, đôi mắt sâu thẳm nhìn tôi, mang theo một thứ cảm xúc khó tả, tôi không biết phải làm gì tiếp theo, chỉ có thể ngượng ngùng đứng yên, lòng bàn tay vẫn còn vương lại hơi ấm từ cổ tay cô

Bỗng nhiên, An Nhiên chậm rãi tiến về phía tôi, từng bước từng bước một

Tôi vô thức lùi lại theo bản năng, nhưng chẳng mấy chốc lưng đã chạm vào cửa

“Chạy cái gì?” Cô khẽ cười, một tay chống lên cửa ngay cạnh mặt tôi, tư thế nửa như vây hãm, nửa như trêu chọc

Tôi cứng người, hơi thở có chút rối loạn “Em… em đâu có chạy”

An Nhiên nghiêng đầu, đôi mắt cong lên đầy vẻ giễu cợt “Không chạy? Vậy sao em lại lùi về sau?”

Tôi há miệng, nhưng không biết phải trả lời thế nào, lùi về sau là bản năng thôi mà

An Nhiên dường như rất thích thú với biểu cảm luống cuống của tôi, cô chậm rãi đưa tay lên, nhẹ nhàng vuốt qua mái tóc tôi, giọng nói mang theo chút ám muội

“Lúc nãy gan lớn lắm mà?”

Tôi nuốt khan, cảm giác hơi thở của cô lướt qua da thịt mình, khiến lòng tôi như có chút loạn nhịp “Thì… thì bây giờ cũng lớn mà”

Cô nhướng mày, ánh mắt như muốn dò xét xem tôi có thật sự “gan lớn” hay không

“Vậy sao?” Cô chậm rãi tiến gần đến, khoảng cách giữa hai người ngày càng thu hẹp, hơi thở ấm nóng của cô phả nhẹ lên môi tôi “Vậy để cô kiểm chứng một chút nhé?”

Tôi trợn mắt, trái tim gần như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực “Cô… cô đừng có chơi xấu, em không có quân tử gì đâu, cô chọc em nữa là em không nhịn được nữa đâu đó”

An Nhiên cười nhẹ, ánh mắt đầy trêu chọc, cô ấy chẳng hề tỏ ra sợ hãi trước lời đe dọa của tôi, ngược lại, còn cố tình tiến thêm một bước, khiến tôi không thể lùi lại được nữa

“Nhịn không được cũng phải nhịn, biết không?” Giọng cô ấy khẽ khàng, như một lời dỗ dành nhưng lại ẩn chứa sự khiêu khích rõ ràng

Tôi nuốt khan, cảm giác tai mình bắt đầu nóng lên, toàn thân cũng trở nên căng thẳng

An Nhiên vẫn không có ý định dừng lại, ánh mắt lướt qua gương mặt tôi, khóe môi khẽ nhếch lên

“Nhìn em kìa, đỏ hết cả mặt rồi” Cô ấy khẽ cười, ngón tay thon dài bất ngờ vươn lên, nhẹ nhàng lướt qua gò má tôi, chạm vào vành tai đang nóng bừng

Tôi giật mình, cơ thể cứng đờ, một luồng điện kỳ lạ chạy dọc sống lưng

“Cô…” Tôi khẽ lùi ra sau theo phản xạ, nhưng lập tức bị cô ấy giữ lại

An Nhiên nghiêng đầu, chớp mắt như đang cân nhắc điều gì đó, rồi chậm rãi cúi sát xuống, môi cô ấy lướt nhẹ qua phần má tôi, nhẹ đến mức gần như chỉ là ảo giác

Tôi nín thở, cả người như hóa đá

“Em nói xem, nếu em không nhịn được…” Giọng cô ấy vang lên bên tai, mềm mại nhưng đầy ẩn ý “Thì định làm gì?”

Tôi suýt thì nghiến răng, cảm giác bị trêu đến mức sắp phát điên

Cô ấy rõ ràng biết tôi đang nhịn khổ sở đến thế nào, nhưng vẫn cố tình khiêu khích, khiến tôi như con thú bị dồn vào góc nhưng lại không thể tùy tiện vồ lấy đối phương

An Nhiên thấy tôi im lặng không trả lời, ánh mắt càng trở nên thú vị hơn

“Không nói gì sao?” Cô ấy chậm rãi lướt ngón tay dọc theo cánh tay tôi, động tác nhẹ nhàng nhưng lại khiến tôi run rẩy

Tôi hít sâu, cảm giác đầu óc sắp bốc khói

Chết tiệt, ai mà nhịn được kiểu này chứ?

Tôi nghiến răng, cảm giác nhẫn nhịn đã đạt đến cực hạn, người phụ nữ này rõ ràng là đang chơi đùa với tôi

Hít lấy một hơi thật sâu, ánh mắt dần tối lại, vừa định vươn tay giữ chặt eo lấy cô ấy, không cho cô trốn thoát

Thì An Nhiên bỗng nhiên dừng lại

Khóe môi cô nhếch lên, ánh mắt ánh lên tia hài lòng như thể đã đạt được mục đích, cô khẽ nghiêng đầu, giọng điệu lười biếng mà chậm rãi nói

“Xem ra, em sắp không nhịn được thật rồi”

Tôi cứng đờ

An Nhiên nhìn tôi một lúc, rồi bất ngờ rút tay về, ung dung chỉnh lại mái tóc dài một cách tao nhã, dáng vẻ thản nhiên như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra

“Thôi, muộn rồi, cô đi tắm đây”

Cô ấy quay người, thong thả bước đi, để lại tôi đứng đó, cả người cứng ngắc, máu nóng sôi trào mà không có cách nào phát tiết

Tôi nhìn theo bóng lưng cô ấy, cảm giác không thể nào bất lực hơn được nữa

“An Nhiên!” Tôi nghiến răng gọi tên cô

Cô dừng bước, quay đầu lại, gương mặt vẫn giữ nguyên vẻ điềm tĩnh nhưng trong đáy mắt lại ánh lên sự trêu chọc đầy ám muội

“Gì thế?”

Tôi siết chặt nắm tay, cơn tức không biết nên trút vào đâu, chỉ có thể hít sâu cố gắng kiềm chế

An Nhiên bật cười nhẹ, dáng vẻ đắc ý vô cùng, vừa xoay người định bước vào phòng tắm, tôi đã nhanh hơn một bước

Không để cô kịp phản ứng, tôi vươn tay ôm chặt lấy eo cô, nhấc bổng lên

“Ơ..?” An Nhiên chỉ kịp thốt lên một tiếng, cả người đã bị tôi đặt ngay ngắn xuống giường

Cô Nhiên chớp mắt nhìn tôi, có vẻ hơi bất ngờ, nhưng ngay sau đó lại nở một nụ cười nhẹ, như thể tất cả đều nằm trong dự đoán của mình

Tôi chống tay hai bên người cô, ánh mắt tối lại, hơi thở có chút rối loạn

Rõ ràng cô ấy biết tôi không giỏi nhịn, biết tôi chỉ cần bị trêu chọc một chút là có thể mất kiểm soát

Thế mà vẫn cứ cố tình khiêu khích tôi như vậy

Là do cô ấy thực sự đề cao nhân phẩm của tôi, hay cô vốn dĩ là đang đợi tôi hành động?

Tôi nuốt khan, ánh mắt khóa chặt lấy gương mặt tinh xảo trước mặt

“Cô làm vậy là cố ý đúng không?” Tôi trầm giọng hỏi, đầu ngón tay vô thức lướt nhẹ trên eo cô, cảm nhận hơi ấm mềm mại từ cơ thể cô ấy

An Nhiên vẫn giữ nguyên nụ cười nhẹ, đôi mắt xinh đẹp nửa hờ nửa khép, như đang cân nhắc điều gì đó

“Là em không tự chủ được, chứ đâu phải lỗi của cô” Cô ấy chậm rãi nói, giọng điệu nhẹ bẫng nhưng lại như một nhát dao đâm thẳng vào sự tự tôn của tôi

Tôi siết chặt hàm răng, nhìn gương mặt đầy khiêu khích kia, trong lòng tràn ngập cảm giác không cam tâm

“Cô thật sự không sợ sao?” Tôi khẽ cúi đầu, hơi thở gần như phả lên làn da cô, giọng nói cũng trầm khàn hơn mấy phần

An Nhiên không hề lùi bước, đôi mắt cong lên đầy hứng thú

“Sợ gì chứ?”

Tôi nhìn cô ấy, trong lòng như có một ngọn lửa âm ỉ cháy lan, càng lúc càng mạnh mẽ

Người phụ nữ này… đúng là muốn ép tôi phát điên mà

An Nhiên tựa như đang cân nhắc điều gì đó, rồi nhàn nhạt tiếp lời

“Trước đây cũng đâu thấy em kiêng nể gì…” Cô ấy chậm rãi nói, ánh mắt ánh lên chút trêu chọc “Nhưng mà lần này, cô có một điều kiện”

Tôi nhíu mày nhìn cô, chờ đợi

“Chỉ được nhìn, không được chạm” Cô nhấn mạnh từng chữ, khóe môi hơi nhếch lên như đang khiêu khích “Nếu em mà dám manh động…”

Cô ấy chậm rãi vươn tay nâng cằm tôi lên, ánh mắt lướt qua từng biểu cảm biến đổi trên gương mặt tôi, giọng điệu nhẹ nhàng mà mang theo uy hiếp

“Thì lập tức đi về phòng mình mà ngủ”

Tôi hít sâu một hơi, cảm giác như sắp bùng nổ tại chỗ

Rõ ràng là cô ấy cố ý, tuyệt đối là cố ý trêu đùa tôi

Đã biết tôi không nhịn được, lại còn đưa ra điều kiện này… Đây chẳng phải là đang thách thức tôi hay sao?

Tôi nheo mắt nhìn cô, giọng nói khàn đi mấy phần

“Cô chắc chứ?”

An Nhiên không nói gì, chỉ chớp mắt, đôi mắt xinh đẹp cong lên đầy ý cười, tựa như đang chờ xem tôi sẽ làm gì tiếp theo

Tôi cắn răng, nhìn người phụ nữ trước mặt đang ung dung tận hưởng trò đùa của mình, mà tôi thì không thể làm gì khác ngoài nhẫn nhịn

Rõ ràng là cô Nhiên cố tình

Biết tôi từng không khống chế được, biết tôi đang sợ mất cô ấy, cho nên mới nhân cơ hội này mà trêu chọc tôi đến phát điên

Càng đáng giận hơn là… cô ấy biết rõ tôi sẽ chẳng dám làm gì cả

An Nhiên hơi nghiêng đầu, mái tóc dài trượt xuống, để lộ ra phần xương quai xanh mảnh mai quyến rũ

Mắt tôi tối sầm lại

“Cô…” Tôi nghiến răng, hô hấp đã có chút rối loạn

“Hmm?” Cô ấy chớp mắt, làm như vô tình đưa tay vuốt nhẹ lên cổ, động tác tùy ý nhưng lại cực kỳ khiêu khích

Tôi nắm chặt tay, cảm giác lý trí đã bị đẩy đến bờ vực

An Nhiên cong môi cười nhẹ, ngón tay vờ như chỉnh lại sợi dây áo trên vai, để lộ thêm một khoảng da thịt trắng nõn

Không khí như ngưng đọng

Tôi siết chặt tay thành nắm đấm, gần như muốn nín thở tại chỗ

“Cô thật sự đang thử thách giới hạn của em đấy, cô biết không?” Giọng tôi trầm khàn, tựa như nhắc nhở, nhưng cũng mang theo cảnh cáo

An Nhiên lại chỉ nhún vai, ánh mắt lộ vẻ vô tội “Cô nào có làm gì đâu? Chẳng qua là em nhạy cảm quá thôi”

Tôi hít sâu một hơi, cố gắng giữ bình tĩnh

Nhưng ngay khoảnh khắc tôi sắp nhịn không nổi mà vươn tay về phía đối phương…

An Nhiên bỗng bật dậy, nhanh như chớp xoay người chạy về phía cửa phòng tắm

Tôi trợn mắt nhìn cô biến mất sau cánh cửa, còn chưa kịp hoàn hồn đã nghe thấy giọng nói vui vẻ vọng ra

“Em nhớ kỹ nhé, chỉ được nhìn thôi đấy”

Cửa khóa lại một tiếng “cạch”, để lại tôi một mình trong căn phòng rộng lớn, lửa giận và bức bối chưa kịp trút ra, chỉ có thể bất lực siết chặt tay

Tôi mệt mỏi ngã người ra giường, đưa tay day trán, cảm thấy bản thân sắp bị An Nhiên xoay đến phát điên

Rốt cuộc là cô ấy có đang trả đũa tôi không?

Rõ ràng mới khi nãy còn gục trên vai tôi khóc, vậy mà bây giờ lại nhởn nhơ trêu chọc, khiến cho tôi hết lần này đến lần khác rơi vào cạm bẫy

Tôi nặng nề đứng dậy, đưa tay cởi bỏ chiếc áo khoác ngoài, chỉ còn lại chiếc áo sơ mi đen ôm người, cảm giác nóng bức vẫn chưa tan đi, tôi cũng không nghĩ nhiều mà tùy ý tháo đi hai cúc áo trên cùng, để lộ phần xương quai xanh cùng đường nét cứng cáp nơi cổ

Thôi kệ, đợi An Nhiên ra rồi tôi cũng vào tắm một chút, cho tỉnh táo lại

Tôi ngồi xuống mép giường, hơi ngửa đầu ra sau, nhắm mắt dưỡng thần, nhưng dư âm từ những hành động vừa rồi của An Nhiên vẫn quanh quẩn trong đầu, khiến tôi chẳng thể nào yên

Không biết qua bao lâu, tôi nghe thấy tiếng cửa phòng tắm mở ra

Bản năng khiến tôi ngước mắt nhìn về phía đó

Và ngay khoảnh khắc ấy, tôi suýt chút nữa cắn phải lưỡi mình

An Nhiên bước ra trong bộ đồ ngủ của khách sạn, chiếc áo choàng tắm màu trắng mềm mại, thắt lưng buộc hờ hững, để lộ một khoảng da thịt mịn màng thoáng ẩn thoáng hiện bên trong

Tôi vô thức đưa tay bịt miệng, không thể tin được những gì mình đang thấy

Cô ấy… cô ấy có biết mình đang mặc cái gì không vậy?

Tôi nuốt khan, ánh mắt không tự chủ được mà lướt dọc theo đường nét quyến rũ của người phụ nữ trước mặt

An Nhiên liếc nhìn tôi một cái, tựa như nhận ra sự thất thố của tôi, khóe môi khẽ cong lên, chậm rãi bước tới

“Em sao vậy?” Cô ấy nghiêng đầu, cố tình bước gần hơn một chút, giọng nói mang theo tia trêu chọc

Tôi cứng đờ người, ánh mắt dán chặt vào chiếc đai lưng mỏng manh trên eo cô ấy, cảm giác như vừa rơi vào một cái bẫy khác

Người phụ nữ này…

Cô thật sự muốn tôi sống không bằng chết sao

Tôi ngồi chết trân trên giường, không dám nhúc nhích, ánh mắt lén lút dõi theo từng động tác của An Nhiên

Cô ấy không thèm nhìn đến tôi nữa, cứ thế tự nhiên đứng trước gương, bắt đầu chăm sóc dưỡng da như thể tôi không hề tồn tại

Tôi hít sâu, cố gắng dời mắt đi chỗ khác, nhưng lại không khống chế được mà liếc trộm bóng dáng cô ấy phản chiếu trong gương

Chỉ thấy An Nhiên ung dung vén mái tóc dài ra sau, để lộ cần cổ trắng mịn cùng bờ vai mảnh mai, cô ấy dùng đầu ngón tay lấy một ít kem dưỡng, nhẹ nhàng thoa lên hai bên má, sau đó là dọc theo cần cổ thon dài, từng động tác đều chậm rãi mà gợi cảm đến mức khiến tôi muốn ngừng thở

Tôi siết chặt hai tay, tự nhủ bản thân đừng suy nghĩ lung tung

Nhưng ác mộng thật sự còn chưa bắt đầu

Ở bước cuối cùng, An Nhiên hơi cúi người xuống, lấy thêm một ít kem dưỡng, rồi chậm rãi đặt lên bắp chân thon dài

Tôi trợn tròn mắt nhìn cô ấy nhấc một chân đặt lên ghế, tay mảnh mai chậm rãi xoa đều kem dưỡng lên làn da trắng nõn

Cổ họng tôi khô khốc, gần như không thể nuốt trôi cơn nghẹn

Cô ấy nhất định là cố ý!

Bình thường tôi có thấy An Nhiên dưỡng da tỉ mỉ đến mức này đâu?

Càng quá đáng hơn là cô ấy còn nhẹ nhàng vuốt dọc từ mắt cá chân lên bắp chân, động tác đầy quyến rũ, chậm rãi xoa đều rồi lại tiếp tục kéo dài lên trên…

Tôi không chịu nổi nữa, suýt chút nữa thì bật người ngồi dậy

Nhưng An Nhiên dường như đã đoán trước được phản ứng của tôi, khóe môi cô ấy khẽ nhếch lên đầy đắc ý, tiếp tục giả vờ như không thấy gì, thong thả thoa kem dưỡng đến tận đầu gối, rồi mới lười biếng rút tay về, chỉnh lại dây thắt lưng trên eo

Cô ấy quay sang nhìn tôi, chớp mắt một cái, giọng điệu có phần vô tội

“Em sao thế? Nhìn cô chằm chằm như vậy làm gì?”

Tôi nghẹn lời, cảm giác như sắp phát điên đến nơi

Cô ấy còn hỏi tôi nhìn cái gì?!

An Nhiên ung dung bước tới mép giường, đứng ngay trước mặt tôi, ánh mắt đầy ẩn ý, cúi người xuống gần hơn một chút

“Em nhìn đủ chưa?” Giọng cô ấy nhẹ như lông vũ, nhưng lại khiến toàn thân tôi tê dại

Tôi cắn răng, bàn tay đặt trên đầu gối siết chặt đến mức nổi gân xanh, cố gắng đè nén sự bùng nổ sắp sửa mất kiểm soát

Cô ấy thật sự không biết sợ tôi sẽ làm gì sao?

Tôi nuốt khan, cả người như đóng băng khi An Nhiên thản nhiên ngồi xuống ngay bên cạnh.

Hương thơm nhàn nhạt từ cơ thể cô ấy lập tức tràn ngập bên cánh mũi, khiến tôi không tự chủ được mà hít sâu một hơi

Mùi hương quen thuộc nhưng lại pha lẫn chút hơi nước dịu dàng sau khi tắm, tựa như cám dỗ vô hình quấn lấy tôi, khiến lòng tôi càng nóng rực

Tôi bối rối, bàn tay theo bản năng siết chặt lấy ga giường, cố gắng trấn tĩnh, miệng lắp bắp muốn mở lời, nhưng vừa định nói gì đó, thì An Nhiên lại thản nhiên kiểm tra điện thoại trong tay, như thể hoàn toàn không để ý đến tôi đang ngồi ngay bên cạnh, quẫn bách đến mức nào

Cô ấy lật xem nội dung gì đó trên màn hình, vẻ mặt có chút tùy ý, nhưng ngay sau đó, ánh mắt vô tình lướt qua khung cổ của tôi, động tác chợt khựng lại, tôi không kịp phản ứng, chỉ thấy cô ấy nghiêng đầu, ánh mắt dừng lại trên vùng da nơi cổ áo tôi để lộ

Không biết cô ấy nhìn thấy gì, nhưng ánh mắt thoáng chớp một cái, rồi ngay sau đó, cô Nhiên lại bình thản như không có chuyện gì, nhẹ giọng lên tiếng

“Em đi tắm đi, tranh thủ một chút”

Giọng điệu có vẻ như chỉ là lời nhắc nhở bình thường, nhưng cũng không hiểu vì sao, lại cảm thấy có gì đó rất kỳ quái trong câu nói này

Tôi cụp mi mắt, cố gắng hít sâu một hơi

Câu nói này… nghe kiểu gì cũng thấy mập mờ đến lạ

Bản thân lại bắt đầu nghĩ linh tinh nữa rồi

—

Sau khi tắm rửa xong, tôi cứ ngỡ rằng bản thân đã có thể tỉnh táo hơn một chút, nhưng không thể phủ nhận rằng cơ thể vẫn còn âm ỉ nhiệt, như một đốm lửa nhỏ chưa thể dập tắt hoàn toàn, cảm xúc vẫn hỗn loạn, quẩn quanh, không chịu buông tha

Tôi vỗ nhẹ lên mặt vài cái, cố gắng trấn an bản thân trước khi bước ra khỏi phòng, lần này, tôi đã chuẩn bị sẵn tâm lý, sẽ không để bản thân lung lay dễ dàng nữa

Nhưng ngay khi cánh cửa khẽ mở ra, sự kiên định vừa rồi lập tức lung lay

An Nhiên ngồi đó, dáng vẻ vừa điềm tĩnh vừa nghiêm nghị, đôi mắt chăm chú vào màn hình máy tính, mái tóc đen mượt khẽ trượt xuống vai, từng lọn tóc rơi tự nhiên lại khiến cô ấy trông quyến rũ đến mức khiến người khác không thể dời mắt, không gian tĩnh lặng, chỉ có tiếng gõ phím đều đặn vang lên, nhưng trong tôi, dường như mọi thứ khác đều đã bị xóa nhòa

Thần thái của An Nhiên hoàn mỹ đến mức khiến người ta vừa say mê, vừa bất lực, cô ấy luôn giữ mọi thứ trong tầm kiểm soát, ngay cả lúc này, dường như tôi cũng chỉ là một quân cờ nằm trong kế hoạch trêu đùa của cô, tôi cầm ly nước trên tay, nhưng mãi vẫn không uống, cổ họng thì bỗng khô khốc

Dù đã tự nhắc nhở bản thân không nên nhìn lâu, nhưng ánh mắt vẫn vô thức lướt qua phần cổ trắng ngần của cô, và rồi, tôi vô tình trông thấy một dấu vết mờ hồng còn sót lại từ lần bất cẩn trước đó, nó không quá rõ ràng, nhưng vẫn đủ để tôi nhận ra, giống như một minh chứng cho điều gì đó đã xảy ra giữa chúng tôi, nhưng chẳng ai chịu thừa nhận

Đúng lúc đó, An Nhiên ngẩng đầu lên

Ánh mắt cô lướt qua tôi, khựng lại một chút, rồi cong lên đầy ý vị, một nụ cười nhạt thoáng qua trên môi, như thể cô vừa nắm bắt được một điều thú vị nào đó

Cô đặt máy tính sang một bên, cử chỉ thong thả đến mức khiến người khác không thể đoán được cô đang nghĩ gì, không gian giữa hai chúng tôi bỗng trở nên im lặng đến lạ thường, căng thẳng một cách vô hình

“Sao còn đứng đó?” Cô cất giọng, âm điệu mềm mại nhưng lại mang theo một tầng ẩn ý khó lường “Lại đây”

Một câu nói đơn giản, nhưng trong tình huống này, nó giống như một cái bẫy, tôi không biết mình có nên bước đến hay không, nhưng cơ thể lại vô thức làm theo lời cô, giống như bị một sợi dây vô hình kéo về phía trước

Tôi chậm rãi bước lên giường, mỗi bước đi đều cẩn trọng, như thể lo sợ sẽ rơi vào kế hoạch của cô, ánh mắt An Nhiên vẫn dõi theo tôi, khiến lòng tôi càng lúc càng căng thẳng hơn

Khi đã yên vị bên cạnh, tôi ho nhẹ một tiếng, cố tìm một chủ đề để xoa dịu bầu không khí có phần ám muội này

“Cô còn bận việc ạ?” Giọng tôi khẽ hơn bình thường, mang theo một chút dè dặt

An Nhiên khẽ nghiêng đầu, như suy nghĩ gì đó, rồi nhẹ nhàng kéo tấm chăn qua ngang người, một hành động tưởng chừng vô tình, nhưng lại để lộ một ít da thịt nơi cổ áo, đôi vai trần thấp thoáng, làn da trắng mịn không tỳ vết khiến ánh mắt tôi như bị hút vào

“Không có” Cô ấy đáp, giọng điệu vẫn nhẹ nhàng như cũ “Còn em thì sao?”

Tôi nuốt khan, cảm giác đầu ngón tay có chút lạnh, nhưng trong người lại nóng ran, tôi cố gắng không để lộ sự mất tự nhiên của bản thân, xoa nhẹ ngón tay, cố gắng trả lời một cách bình thường nhất

“Em thì… không ạ”

Nhưng có lẽ, câu trả lời này chính là khởi đầu cho một cuộc chơi mà tôi chưa kịp nhận ra

Bởi ngay khoảnh khắc tôi vừa nói xong, An Nhiên khẽ nghiêng người về phía tôi một chút, ánh mắt thoáng ánh lên tia tinh nghịch, cô ấy đang nhìn tôi chằm chằm, nhưng không phải với vẻ lạnh lùng như mọi khi, mà là một ánh nhìn có phần trêu đùa, như thể cô đang nắm trong tay tất cả mọi nhược điểm của tôi

Tôi chợt có cảm giác, đêm nay sẽ không dễ dàng trôi qua như tôi nghĩ

An Nhiên thoáng dừng lại, ánh mắt khẽ dao động khi nhận ra tôi vẫn còn đang lén nhìn cô ấy, một cái liếc mắt nhẹ nhàng nhưng đầy ẩn ý, khóe môi cô khẽ nhếch lên, như thể vừa bắt gặp một điều thú vị

Tôi giật mình khi phát hiện bản thân lại thất thần đến mức quên cả việc che giấu ánh nhìn, ngay lập tức, tôi vội vàng dời mắt, cúi đầu xuống, cố gắng làm ra vẻ tự nhiên bằng cách cầm ly nước lên uống một ngụm, nhưng còn chưa kịp chạm môi vào mép ly, An Nhiên đã chậm rãi lên tiếng

“Em đang nhìn cái gì vậy?”

Tôi suýt chút nữa sặc nước, bàn tay khẽ run lên, may mắn là vẫn kịp giữ lại để không làm đổ, cố gắng duy trì vẻ mặt bình thản, tôi đặt ly nước xuống, giả vờ không hiểu

“Dạ? Em có nhìn gì đâu”

An Nhiên nhướng mày, rõ ràng không tin, cô chống cằm, ánh mắt lười biếng nhưng lại ẩn chứa một tia sắc bén

“Thật sao?”

Tôi mím môi, cố tỏ ra nghiêm túc “Thật mà”

Nhưng An Nhiên không dễ dàng bỏ qua như vậy, cô hơi nghiêng người về phía tôi, khoảng cách giữa hai chúng tôi lập tức thu hẹp lại, một tay cô chống lên giường, tư thế có chút lười nhác, nhưng lại khiến tôi không tự chủ được mà nín thở

“Vậy em thử nói xem…” Giọng cô trầm thấp hơn một chút, mang theo ý cười nhàn nhạt “Tại sao nãy giờ em cứ lén lút nhìn chỗ này?”

Dứt lời, cô chậm rãi giơ tay, đầu ngón tay nhẹ nhàng lướt qua phần cổ áo, nơi mà làn da trắng mịn vừa rồi tôi không kìm được mà liếc mắt đến

Cả người tôi cứng đờ, tai bỗng chốc nóng bừng, tôi lúng túng xoa xoa đầu ngón tay, miệng mở ra định nói gì đó, nhưng cổ họng lại khô khốc đến mức chẳng thốt nên lời

An Nhiên trông thấy biểu hiện này, ý cười trong mắt càng sâu hơn, cô không tiếp tục vạch trần nữa, mà chỉ lặng lẽ dựa lưng vào đầu giường, giọng nói mang theo chút chọc ghẹo

“Chẳng lẽ… em đang suy nghĩ linh tinh?”

Tôi vội vàng xua tay, lắc đầu như trống bỏi “Không có! Em chỉ là… chỉ là thấy cổ cô có chút đỏ, nên…”

“Ừm?” An Nhiên kéo dài giọng, ra vẻ chờ đợi câu tiếp theo của tôi

Nhưng tôi còn chưa kịp nghĩ xem phải tiếp tục như thế nào, thì cô ấy đã nghiêng đầu, như thể vừa phát hiện ra điều gì đó

“À…” Cô chống cằm, đôi mắt hơi nheo lại “Không phải do em làm sao?”

Câu nói này khiến tôi nghẹn họng, không biết phải phản ứng ra sao

An Nhiên thấy vậy liền bật cười, có vẻ như cuối cùng cũng hài lòng với kết quả trêu chọc này, cô không tiếp tục ép tôi nữa, chỉ khẽ duỗi người, đưa tay kéo chăn cao lên một chút, sau đó nghiêng đầu nhìn tôi đầy ý vị

“Muộn rồi, em có định ngủ không?”

Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng điều chỉnh lại nhịp thở của mình, bị cô trêu đến mức này, sao tôi có thể ngủ yên được chứ?

Tôi cảm thấy mình sắp chịu không nổi nữa

An Nhiên rõ ràng là đang cố ý trêu chọc tôi, ánh mắt cô ấy lúc nào cũng mang theo tia giảo hoạt, khóe môi còn nhàn nhạt ý cười, tôi biết bản thân không được phép manh động, biết rằng nếu dám vượt quá giới hạn, tôi nhất định sẽ bị đuổi ra khỏi phòng ngay lập tức, nhưng lý trí của tôi lúc này đã bị kéo căng đến cực hạn

Cô ấy ở ngay trước mặt tôi, chỉ cách một khoảng rất nhỏ, hương thơm quen thuộc quẩn quanh, đôi mắt ấy cứ như có ma lực hút lấy tôi, khiến tôi chẳng thể rời đi được, tôi muốn hôn An Nhiên, muốn chạm vào cô, muốn kéo cô vào lòng, để cô ấy hoàn toàn bị tôi ôm trọn trong vòng tay

Hơi thở tôi có phần rối loạn, bàn tay đặt trên ga giường vô thức siết chặt, tôi không tự chủ được mà tiến gần hơn một chút

An Nhiên khẽ nghiêng đầu, đôi mắt đen nhánh khẽ dao động khi nhận ra sự khác lạ của tôi

“Em định làm gì?” Giọng cô trầm xuống, nhưng không có chút tức giận nào, chỉ là một câu hỏi nhẹ nhàng, nhưng lại như một lời cảnh cáo

Tôi dừng lại một chút, trái tim đập mạnh đến mức có thể nghe rõ trong lồng ngực

“Em…” Tôi mở miệng, nhưng lại không thể nói tiếp

An Nhiên im lặng nhìn tôi, biểu cảm không hề thay đổi, nhưng ánh mắt ấy lại sâu đến mức khiến tôi không đoán ra được cô đang nghĩ gì, rồi cô khẽ nghiêng đầu, mái tóc lướt nhẹ trên vai, tạo ra một khoảng hở nhỏ trên cổ áo, vô tình để lộ một mảng da trắng ngần

Tôi nuốt khan

Cô ấy rõ ràng là cố ý

Không đợi được nữa

Tôi vươn tay, nắm lấy cổ tay An Nhiên, kéo cô ấy về phía mình, cô hơi giật mình, nhưng không hề phản kháng, chỉ hơi nhướng mày nhìn tôi, tôi có thể thấy rõ trong mắt cô là một chút bất ngờ, nhưng không có ý định đẩy tôi ra

Tôi hít sâu, không cho mình cơ hội do dự nữa, cúi người xuống, ánh mắt không rời khỏi cô

Nhưng đúng vào giây phút môi tôi sắp chạm vào cô ấy, An Nhiên đột nhiên nghiêng đầu, né đi trong gang tấc

Cả người tôi cứng đờ

Cô bật cười, giọng nói mang theo ý trêu đùa đầy ác ý

“Em quên rồi sao?”

Một bàn tay nhẹ nhàng đặt lên ngực tôi, hơi đẩy tôi ra xa một chút

“Chỉ được nhìn, không được chạm”

Tôi cắn chặt răng, cảm giác như bị một gáo nước lạnh dội thẳng vào người

An Nhiên nhìn tôi, ánh mắt đầy khiêu khích, như thể đang chờ xem tôi sẽ làm gì tiếp theo

Tôi thật sự… muốn lật bàn rồi!

Tôi siết chặt bàn tay, cảm giác bị trêu chọc đến cực hạn khiến lòng tôi như bốc cháy

“Chỉ được nhìn, không được chạm?” Tôi nhắc lại lời cô ấy, giọng có chút khàn khàn vì kìm nén

An Nhiên dựa lưng vào đầu giường, đôi mắt cong lên đầy ý cười, nhìn tôi như thể đang thưởng thức phản ứng của tôi một cách đầy thích thú

Lửa giận lẫn khao khát trong tôi dường như bùng nổ cùng một lúc, tôi không chịu được nữa

Lật bàn!

Tôi nghiêng người, một tay chống lên giường, một tay luồn qua eo An Nhiên, mạnh mẽ kéo cô ấy về phía mình, cô hơi bất ngờ, nhưng chỉ trong chốc lát, khóe môi lại nhếch lên, ánh mắt như nói “Xem em có thể làm gì”

Tôi không cho cô cơ hội trốn tránh nữa

“Em nhịn đủ rồi!” Tôi nói xong liền cúi đầu xuống, khoảng cách giữa hai chúng tôi bị rút ngắn đến mức gần như không còn khe hở

An Nhiên lần đầu tiên có chút dao động, tôi có thể cảm nhận được hơi thở của cô khẽ loạn nhịp, dù chỉ là trong thoáng chốc

“Em đang…”

Lời nói của cô ấy bị cắt ngang khi tôi nghiêng đầu, kề sát vào tai cô, giọng trầm thấp đầy nguy hiểm

“Không chạm thì cũng phải có giới hạn thôi, cô ạ”

Tôi không cho cô cơ hội phản bác nữa

Hơi thở nóng rực lướt qua làn da mịn màng của cô ấy, tôi không hôn ngay, mà chỉ mơn trớn một cách đầy trêu chọc, như chính cách cô ấy đã hành hạ tôi suốt cả buổi tối nay

An Nhiên hít nhẹ một hơi, nhưng không hề tránh né

Tốt thôi

Tôi nắm lấy cằm cô, ép cô đối diện với mình

“Cô cũng đừng có trêu em quá đà”

Lần này, đến lượt tôi là người kiểm soát

Môi tôi chạm nhẹ vào môi An Nhiên, như một lời cảnh cáo

Tôi biết mình không nên làm vậy, tôi biết đã trái lời cô ấy, nhưng bị trêu chọc đến mức này, tôi thật sự không thể nhịn được nữa

Tất cả là do cô ấy giựt dây quá đà, không thể trách tôi được

An Nhiên không né tránh, cũng không phản ứng ngay lập tức, tôi có thể cảm nhận được hơi thở của cô khẽ dừng lại trong thoáng chốc

Tôi nhích người gần hơn, cảm giác như bản thân đang tiến vào một khu vực nguy hiểm, nhưng lại không muốn dừng lại

“Em trái lời rồi” Cô ấy thì thầm, giọng điệu không mang ý trách móc

Tôi nhìn vào đôi mắt đen láy của cô, nơi phản chiếu rõ ràng sự bình tĩnh đến đáng sợ

“Vậy cô định phạt em sao?” Tôi thì thầm, tay vẫn giữ nhẹ lấy cằm cô, ngón cái khẽ lướt qua gò má mịn màng

An Nhiên nghiêng đầu, ánh mắt sắc sảo hơn một chút, nhưng nụ cười bên môi lại càng sâu

“Ừm… có lẽ nên phạt nặng một chút, để em nhớ mà ngoan hơn”

Câu nói ấy khiến tôi có một dự cảm chẳng lành

Rồi ngay khoảnh khắc tiếp theo, tôi phát hiện mình đã bị cô ấy xoay người, áp sát xuống giường

Tôi trừng mắt nhìn cô, chưa kịp phản ứng thì đã thấy ánh mắt An Nhiên phủ xuống, một tay chống bên cạnh tôi, tạo thành một khoảng không vừa đủ để tôi cảm nhận hơi thở của cô sát bên tai

“Cô..”

Tôi chưa kịp nói xong, An Nhiên đã ghé sát vào, cất giọng chậm rãi

“Em nghĩ ai mới là người không chịu nổi trước?”

Tôi cứng người, hoàn toàn không đoán trước được tình huống này

Trước giờ, tôi luôn là người chủ động, còn An Nhiên lúc nào cũng giữ vẻ nghiêm nghị, thậm chí là lạnh lùng, mọi thứ tôi có được từ cô ấy, đôi khi chỉ là sự nhượng bộ, giống như cô miễn cưỡng để tôi làm theo ý mình, chứ chưa từng thật sự đáp lại

Nhưng lần này…

An Nhiên không những không né tránh mà còn đang chiếm lấy quyền chủ động

Ánh mắt cô ấy như có chút nghiền ngẫm, quan sát từng phản ứng của tôi

“Sao thế? Lần đầu tiên bị ép đến mức không nói nên lời à?” An Nhiên khẽ nghiêng đầu, giọng điệu nhàn nhạt nhưng lại có chút trêu chọc, hoàn toàn đối lập với dáng vẻ thường ngày

Tôi nuốt khan, cảm thấy có gì đó sai sai

Người nên luống cuống phải là cô ấy, không phải tôi mới đúng

“Không có…” Tôi lầm bầm, cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng lại không tự chủ mà dời mắt đi, không dám nhìn thẳng vào cô ấy

An Nhiên mỉm cười như thể đã nắm chắc phần thắng

Cô ấy đưa tay, nhẹ nhàng vuốt qua cổ áo tôi, động tác tưởng chừng vô tình nhưng lại khiến tôi căng cứng cả người

“Nói cô nghe xem, em thật sự muốn ở bên người phụ nữ đó, rồi cùng người ta di cư ra nước ngoài?”

Tôi giật mình, tim lỡ một nhịp

Câu hỏi này…

Sao cô ấy lại biết?

Tôi mở miệng nhưng không nói ra được lời nào, chỉ có thể nhìn cô với ánh mắt đầy hoang mang, không dự liệu được đối phương sẽ nói ra một câu như vậy, nhưng cuối cùng thế nào lại chuyển sang chủ đề này rồi

Ánh mắt An Nhiên dần trầm xuống, nụ cười trên môi cũng nhạt đi, giọng nói không còn vẻ trêu đùa nữa, thay vào đó là sự điềm đạm đến đáng sợ

“Khánh An, nhược điểm của cô chính là em”

Cô ấy dừng lại một chút, khóe môi chậm rãi nhếch lên, nhưng nụ cười ấy lại không mang theo chút ấm áp nào

“Ai muốn tiếp cận em, chẳng lẽ cô lại không biết sao?”

Tôi ngẩn ra

“Sao ạ?”

Không để ý đến sự bối rối của tôi, từng lời tiếp theo của An Nhiên như một lưỡi dao sắc bén cứa sâu vào tâm can, khiến tim tôi không khỏi nhói lên

“Cô biết em tổn thương” Cô ấy thì thầm, giọng nói trầm thấp mang theo một chút dịu dàng lẫn đau lòng “Cũng biết em có lý do để làm vậy, nhưng dù là vậy, khi nhìn thấy em cùng người phụ nữ đó thân thiết, cô lại nhịn không được”

Tôi nhìn cô, đôi mắt đen láy của cô phản chiếu hình ảnh tôi trong đó, như thể đang giam cầm tôi lại trong thế giới của cô

“Khó chịu không?” An Nhiên nghiêng đầu, ánh mắt sắc bén như nhìn thấu suy nghĩ trong tôi “Nếu như cô cũng thân thiết với người khác, em cảm thấy thế nào?”

Câu hỏi này như một hồi chuông cảnh tỉnh

Tôi lập tức hoảng sợ

Không được! Đương nhiên là không được!

Không ai có thể chạm vào An Nhiên, không ai có thể thay thế vị trí của tôi bên cạnh cô ấy, ý nghĩ này tràn qua đầu nhanh đến mức khiến tôi rơi vào hoảng loạn, lập tức muốn mở miệng, nhưng cổ họng lại khô khốc, không thể nói ra được lời nào

An Nhiên nhìn tôi một lúc lâu, như thể đã nhận được câu trả lời từ sự bối rối của tôi, đôi mắt cô dần dịu xuống, không còn sự lạnh lùng sắc bén ban nãy, mà thay vào đó là sự mềm mại hiếm có

Cô ấy cúi người xuống, chậm rãi di chuyển, đặt cả cơ thể lên trên người tôi

Tôi giật mình, trái tim bắt đầu loạn nhịp

Hơi ấm của An Nhiên bao trùm lấy tôi, nhịp tim của cô thật gần, như muốn hòa làm một với tôi

“Cô mệt rồi” Giọng cô khẽ vang lên, mang theo sự uể oải của một người đã phải chịu đựng quá nhiều chuyện bi thương

Cô nhắm mắt lại, hơi thở dần đều đặn, như thể đã buông xuống mọi đề phòng, tin tưởng mà nằm lên trên người tôi

Chỉ còn lại tôi với trái tim đang đập mạnh mẽ đến mức như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực

Nhưng ngay giây tiếp theo, tôi không khỏi nuốt khan, cảm giác hình như có gì đó sai sai

Lớp chăn bao phủ cả hai, nhưng lại không thể ngăn được sự va chạm của da thịt, sự ấm áp từ cơ thể An Nhiên len lỏi qua từng thớ vải, khiến tâm trí tôi càng thêm căng thẳng, đôi chân thon dài của cô ấy như vô tình, nhưng cũng có thể là cố ý, nhẹ nhàng chạm vào tôi

Bản thân liền lập tức cứng đờ

Bàn tay theo bản năng vươn tới, ôm lấy vòng eo nhỏ nhắn

Rồi như không thể kìm nén hơn, tôi chậm rãi di chuyển, đầu ngón tay chạm nhẹ vào mép áo, như muốn tìm cách len lỏi vào bên trong

“Có muốn bị đuổi ra ngoài không?”

Giọng nói lạnh nhạt vang lên, mang theo sự cảnh cáo không thể lẫn vào đâu

Tôi khựng lại, chớp mắt suy nghĩ

An Nhiên chưa bao giờ thích loại chuyện này, cô luôn giữ mình trong khuôn khổ, chưa từng để bản thân buông thả, nếu không phải do tôi ép buộc, hoặc tìm cách khống chế, thì chưa từng có lần nào cô ấy muốn chủ động, duy nhất ngoại trừ cái lần cô ấy uống say…

Nhưng liệu tôi có ích kỷ quá không khi lại muốn ép buộc cô ấy thêm một lần nữa?

Người phụ nữ này, rõ ràng không nhận ra bản thân quyến rũ đến mức nào, và rõ ràng cũng không ý thức được khoảng cách gần gũi này có thể nguy hiểm như thế nào đối với tôi, cho nên không thể trách tôi làm càn được

Cô cứ thế dựa vào, từng hơi thở nhẹ phả vào cổ, vòng tay mềm mại đặt hờ hững lên trên người tôi

Tôi thực sự… chịu không nổi nữa

Chẳng buồn quan tâm đến lời cảnh cáo, chỉ thuận theo cảm xúc mà tiếp tục tiến lên

Ngay khoảnh khắc môi tôi lướt nhẹ qua làn da mềm mại trên cổ An Nhiên, tôi cảm nhận được cả người cô ấy khẽ run lên, ngón tay vô thức siết chặt lấy vai áo tôi, hơi thở có phần mất đi nhịp điệu vốn có

Tôi biết, cô ấy cũng không hoàn toàn lạnh nhạt như vẻ ngoài vẫn thể hiện

Nhưng đúng lúc ấy, giọng nói mang theo sự cảnh cáo quen thuộc lại vang lên

“Khánh An, em biến thái cũng vừa thôi, trong đầu em chỉ nghĩ được như thế này thôi phải không?”

Tôi bật cười, nhưng không dừng lại, hương thơm trên làn da cô ấy khiến tôi càng thêm mê muội, cúi đầu sát hơn, tôi khẽ thì thầm bên tai

“Cô ơi, một lần này thôi nha, được không?”

Cảm nhận được người trong lòng hơi giật mình, tôi biết mình vừa đánh trúng điểm yếu của An Nhiên

Nhưng ngay sau đó, cô ấy cố gắng trấn tĩnh lại, giọng nói có chút bất ổn nhưng vẫn kiên quyết đe dọa

“Em… khoan… Em mà làm thật là cô cho em ra ngoài liền đó, biết không hả?”

Tôi bật cười, nhưng không trả lời, chỉ nhẹ nhàng siết chặt vòng tay hơn

An Nhiên, cô ấy có thực sự nỡ đẩy tôi ra không?

Ngay khoảnh khắc ấy, tim tôi như thắt lại, rõ ràng, An Nhiên yêu tôi nhiều như vậy, tôi có thể cảm nhận được điều đó trong từng cử chỉ, từng ánh mắt cô dành cho tôi

Vậy mà suốt thời gian qua, chúng tôi chỉ biết giày vò nhau, tự tạo ra những vết thương mà cả hai đều không mong muốn

Tôi đã quá nhớ cô ấy, nhớ đến mức không thể phân biệt đúng sai, nhớ đến mức ngay cả bản thân cũng chẳng hiểu nổi được chính mình nữa

Từng giây phút đau lòng trong quá khứ cứ thế ùa về, khiến tôi chỉ càng muốn ôm chặt lấy người phụ nữ này hơn, muốn lấp đầy những khoảng trống giữa chúng tôi, không để lại bất kỳ khe hở nào

“An Nhiên…” Tôi gọi tên cô, giọng cũng khàn đi

Từ lần đầu tiên chúng tôi nói chuyện với nhau, tim tôi chưa bao giờ thực sự bình tĩnh, nó luôn vô thức đập nhanh, luôn hoảng loạn trước cô, luôn bất lực trước từng cử chỉ nhỏ nhặt nhất của cô

Xin cô, đừng rời xa tôi, đừng để ai khác bắt lấy cô đi thêm một lần nào nữa

Càng nghĩ đến điều đó, tôi càng cảm thấy sóng mũi cay xè, cả người như bị cảm xúc lấn át, tôi cúi đầu, đặt môi lên cổ An Nhiên, như muốn khắc ghi khoảnh khắc này vào tận đáy tim

Bàn tay run nhẹ, nhưng vẫn không ngăn được mà đưa lên, chậm rãi vén cổ áo đối phương, để lại những dấu vết trải dài xuống

Tôi yêu cô ấy

Yêu đến mức, ngay cả lý trí cũng không thể kiểm soát được nữa

An Nhiên khẽ rùng mình, hơi thở chợt ngắt quãng khi cảm nhận được môi tôi lướt qua làn da mẫn cảm của cô ấy, cô có lẽ không ngờ tôi sẽ đột nhiên trở nên táo bạo như vậy, bàn tay đang đặt trên vai tôi cứ thế vô thức siết chặt, đầu ngón tay bấu nhẹ vào lớp áo mỏng

“Khánh An…” Giọng cô khàn đi một chút, có vẻ như muốn lên tiếng ngăn lại, nhưng ngay sau đó, tôi đã nghiêng đầu, đặt thêm một nụ hôn lên xương quai xanh của cô ấy, không hề có ý định dừng lại

Tôi nhớ An Nhiên

Nhớ đến mức gần như phát điên

Nhớ đến từng ánh mắt, từng nụ cười, nhớ đến cả cách cô ấy luôn tỏ ra điềm tĩnh nhưng lại vô thức cau mày khi tôi làm trái ý

Khoảng thời gian xa cách kia, mỗi ngày trôi qua đều giống như một sự dày vò, tôi cứ lặp đi lặp lại những ký ức về đối phương, tự hỏi liệu bây giờ cô đang làm gì, có mệt không, có còn nhớ đến tôi dù chỉ một chút hay không

Vậy mà lúc này đây, cô ấy đang ở ngay trước mặt, nằm dưới tay tôi, hơi thở vương vấn trong từng khoảng cách nhỏ bé

Cảm xúc dồn nén bao ngày như một dòng thác lũ trào dâng, khiến tôi không thể dừng lại

Bàn tay ôm lấy eo An Nhiên càng siết chặt hơn, như muốn khẳng định sự tồn tại của cô ấy, muốn cô biết rằng tôi sẽ không bao giờ để cô biến mất khỏi cuộc đời mình nữa

“An Nhiên…” Tôi gọi tên cô một lần nữa, giọng khàn hẳn đi vì kích động “Em nhớ cô, nhớ rất nhiều…”

An Nhiên không trả lời ngay, nhưng tôi có thể cảm nhận được người cô ấy đang cứng lại, như thể không biết phải phản ứng thế nào trước lời nói đầy thẳng thắn này

Một lúc lâu sau, cô mới chậm rãi thở ra, đôi mắt vốn luôn trầm tĩnh nay lại có chút dao động

“Em…” Cô ngừng lại, như đang suy nghĩ nên nói gì tiếp theo

Tôi không chờ cô ấy suy nghĩ

Không muốn chờ đợi thêm nữa

Tôi cúi xuống, nhẹ nhàng hôn lên gò má An Nhiên, rồi đến trán, sau đó chậm rãi trượt xuống chóp mũi cô ấy

“Khánh An…” Cô ấy lần nữa gọi tên tôi, nhưng giọng nói này đã không còn nghiêm nghị nữa

Nó có chút bối rối

Có chút mềm mại

Tôi nhìn cô ấy, thấy đôi mắt sâu thẳm của cô ấy ánh lên những cảm xúc phức tạp, không còn vẻ điềm tĩnh như thường ngày

Đây là cơ hội, là khoảnh khắc mà tôi không muốn bỏ lỡ

Tôi hít sâu, ghé sát lại hơn, thì thầm ngay bên tai cô ấy

“Cô… cũng nhớ em đúng không?”

An Nhiên khẽ giật mình khi nghe câu hỏi của tôi, cô ấy không trả lời ngay, chỉ im lặng, đôi mắt hơi dao động như thể đang tìm kiếm một lời phản bác, nhưng tôi biết rõ, cô không thể phủ nhận được

Khoảng cách giữa hai chúng tôi quá gần, gần đến mức tôi có thể cảm nhận được từng nhịp thở khẽ run rẩy của cô, làn da mịn màng của An Nhiên khẽ nóng lên dưới ánh đèn dịu nhẹ, ngay cả đôi tai cũng đã ửng đỏ

Tôi bật cười nhỏ, ánh mắt tràn đầy ý cười nhìn chằm chằm vào cô ấy “Cô không nói gì, vậy là thừa nhận đúng không?”

An Nhiên hơi nghiêng đầu, tránh đi ánh mắt của tôi, nhưng tôi vẫn không bỏ qua, liền đưa tay nâng nhẹ cằm cô ấy, buộc cô phải đối diện với mình

“Không có” Giọng cô ấy khẽ khàng, nhưng sự chậm trễ trong câu trả lời khiến tôi càng chắc chắn hơn

“Thật không?” Tôi nghiêng đầu, cố ý tiến lại gần hơn “Nếu không có, vậy tại sao cô lại đỏ mặt?”

Tôi có thể cảm nhận được cơ thể An Nhiên đang cứng đờ, hơi thở cũng không còn đều đặn như trước, ánh mắt cô dao động, dường như đang đấu tranh với chính mình

Tôi cười khẽ, cố tình hạ giọng, mang theo chút nũng nịu “Cô ơi, nói dối là không tốt đâu nha…”

Câu nói này rõ ràng khiến An Nhiên mất tự nhiên hơn, cô khẽ nhắm mắt lại như muốn lấy lại bình tĩnh, nhưng khi mở ra, ánh mắt vẫn còn sót lại chút bối rối hiếm thấy

“Em…” Cô ấy định nói gì đó, nhưng chưa kịp mở miệng, tôi đã nhanh chóng hôn nhẹ lên chóp mũi cô

Đôi mắt An Nhiên mở to, rõ ràng là bị hành động đột ngột của tôi làm cho bất ngờ

Tôi cười tủm tỉm “Cô thấy không, nếu cô không nói thật, em sẽ còn trêu cô nữa đó”

Cô ấy cứng người mất vài giây, sau đó nhanh chóng quay mặt đi, giọng nói có chút lúng túng “Đừng có tùy tiện làm bậy”

“Vậy cô trả lời em trước đã, cô có nhớ em không?”

An Nhiên im lặng, gương mặt vẫn còn vương chút ngượng ngùng

Tôi không vội, chỉ nhẹ nhàng siết chặt vòng tay ôm lấy eo người nọ, đặt cằm lên vai cô, cảm nhận được từng nhịp thở của nhau

Rồi, trong một khoảnh khắc rất khẽ, giọng nói của cô ấy vang lên, nhỏ đến mức gần như bị hòa lẫn vào không khí

“…Có”

Tôi sững người

Cô ấy nói rồi

Tôi tròn mắt nhìn An Nhiên, nhưng cô lại nhanh chóng xoay người, đưa lưng về phía tôi, như muốn giấu đi khuôn mặt đang nóng bừng của mình

Tôi bật cười khẽ, áp sát vào lưng cô, vòng tay ôm lấy cô chặt hơn

“Em cũng nhớ cô nhiều lắm”

Tôi chớp mắt, khóe môi khẽ nhếch lên khi nhìn thấy An Nhiên vùi mặt vào gối, lưng quay về phía tôi, cố gắng che giấu sự ngượng ngùng hiếm hoi của mình

Cô ấy ban nãy còn trêu đùa tôi đến mức muốn phát điên, giờ thì sao?

Tôi nhẹ nhàng dịch người đến gần hơn, cánh tay vòng qua eo cô ấy, kéo sát vào lòng

“Cô ơi~” Tôi cố tình kéo dài giọng, hơi thở phả nhẹ bên tai An Nhiên, thấy rõ bờ vai mảnh khảnh của cô khẽ run lên

“Khánh An” Giọng cô ấy trầm xuống, mang theo cảnh cáo

“Ơ kìa, sao lúc nãy cô trêu em thì không thấy cô nói gì?” Tôi cười nhẹ, đầu hơi nghiêng, chóp mũi vô thức cọ nhẹ vào phần gáy trắng nõn của cô ấy

An Nhiên giật mình, vội né ra, nhưng tôi đã nhanh chóng giữ chặt, không cho cô chạy thoát

“Em đang làm gì?” Giọng cô ấy có chút mất kiên nhẫn, nhưng lại không che giấu được sự bối rối

Tôi cười khẽ, nhẹ giọng nũng nịu “Trả đũa”

Rồi, không đợi đối phương phản ứng, tôi chậm rãi cúi đầu xuống, đặt một nụ hôn thật nhẹ lên vành tai cô ấy

Khoảnh khắc đó, tôi có thể cảm nhận rõ ràng cơ thể An Nhiên khẽ cứng lại, hơi thở của cô cũng không còn đều đặn

Tôi được đà lấn tới, tiếp tục lướt môi xuống dọc theo đường cong bên cổ, cố ý dùng giọng điệu nũng nịu

“Cô ơi..”

“Gì nữa?” Giọng An Nhiên khàn nhẹ, có chút lạc đi

Tôi áp môi xuống cổ cô thêm một lần nữa, khẽ cười “Cô trả lời lại được không, em muốn nghe”

An Nhiên hít vào một hơi, rõ ràng là bị tôi trêu đến mức khó chịu, nhưng lại không thể phát tác

Tôi vẫn không buông tha, lại tiếp tục trượt môi đến sát xương quai xanh của cô, cố ý chậm rãi cọ nhẹ “Sao cô không trả lời? Hay là để em hôn đến khi cô chịu nói thì thôi?”

“Khánh An!”

Tôi bật cười khi nghe thấy giọng cô ấy gắt lên, đôi tay đang đặt lên eo tôi khẽ siết lại, nhưng vẫn không đẩy tôi ra

“Vậy cô trả lời em đi, em sẽ dừng lại” Tôi cười xấu xa, ngẩng đầu nhìn cô ấy đầy chờ mong

An Nhiên nghiến răng, lồng ngực phập phồng như đang cố nén xuống sự khó chịu do cái đứa không biết tốt xấu như tôi gây ra, một lúc sau, cô ấy rốt cuộc cũng chịu mở miệng, giọng nói mang theo chút nghiến răng nghiến lợi

“Nhớ.. được chưa”

Tôi hài lòng nhoẻn cười

“Nhớ nhiều không?” Tôi cố tình hỏi thêm, giọng điệu đáng ghét vô cùng

An Nhiên lập tức quay người lại, ánh mắt sắc bén nhìn tôi đầy cảnh cáo

“Khánh An, em có tin là nếu em còn nói thêm một câu nữa, cô sẽ..”

Tôi chưa kịp nghe hết, đã nhanh chóng hôn nhẹ lên môi cô ấy một cái

“Tin chứ! Nhưng em vẫn muốn nghe thêm một chút nữa~”

Tôi thấy rõ bầu không khí xung quanh An Nhiên như muốn bùng nổ, mà tôi thì chỉ cười rạng rỡ, vui vẻ tận hưởng khoảnh khắc hiếm hoi này

Bởi vì, tôi biết rằng lần này, người bị trêu đến phát điên không còn là tôi nữa rồi

An Nhiên cố gắng giữ sự điềm tĩnh, nhưng khuôn mặt cô đã đỏ đến mức không thể giấu được sự ngượng ngùng, đôi mắt sáng ngời của cô ấy đang cố gắng tìm cách thoát khỏi ánh nhìn của tôi, nhưng càng né tránh, tôi càng cảm nhận rõ ràng sự lo lắng trong cơ thể cô ấy

Cô ấy muốn lên tiếng, có lẽ là để cảnh cáo tôi một lần nữa, nhưng trước khi kịp làm gì, tôi đã không cho đối phương cơ hội đó

Chỉ một động tác nhanh chóng, tôi đã kéo gần cô lại, không để cô kịp phản ứng, một tay tôi giữ chặt lấy eo cô, tay kia nhanh chóng luồn vào phía sau gáy, kéo người nọ sát vào người mình

Và rồi, không kịp cho An Nhiên một chút thời gian để chuẩn bị, tôi hôn cô ấy

Nụ hôn cứ thế vừa nhẹ nhàng nhưng cũng đầy sự chiếm hữu, như thể muốn phủ kín tất cả những cảm xúc mà tôi đã kìm nén suốt bấy lâu nay

An Nhiên giật mình, nhưng không kịp giằng co, cô đã bị tôi khóa chặt trong vòng tay, không thể trốn thoát, đôi môi đỏ mọng của cô ấy, vốn là thứ mà tôi đã khao khát, giờ đây lại bị tôi chiếm lấy một cách mãnh liệt

Cảm giác ngọt ngào lan tỏa trong khoang miệng, khiến tôi như chìm vào trong đó, không muốn rời ra, cảm giác này khiến tim tôi đập loạn nhịp, và càng thêm phần không muốn dừng lại

Chiếc lưỡi nhỏ nhắn vụn về tránh né, nhưng lại cứ thế bất lực bị tôi cuốn lấy, cô ấy cứ muốn trốn tránh đến đâu, tôi lại càng gắt gao bắt kịp đến đó, không chừa cho đối phương một đường lui

An Nhiên cuối cùng cũng không thể chịu đựng được nữa, hơi thở trở nên dồn dập, cô cố gắng đẩy tôi ra, nhưng tôi vẫn không buông tay, cơ thể cô không ngừng run rẩy, khiến tôi lại càng thêm quyết tâm, như thể muốn hòa tan vào trong nụ hôn này, để cho cả hai cùng quên hết mọi thứ xung quanh

Tôi kéo môi mình ra một chút, chỉ để lại một nụ hôn nhẹ trên trán đối phương, rồi lại tiếp tục dán môi mình vào đôi môi đỏ mọng, như thể không muốn rời xa nữa

An Nhiên thở hổn hển, mắt cô ấy mở to, dường như chưa kịp tiêu hóa hết những gì đang xảy ra, nhưng cũng không còn phản kháng mạnh mẽ nữa

“Em biết em đang làm gì không?” Cô ấy cố gắng lên tiếng, nhưng giọng nói lạc đi vì hơi thở không đều

Tôi chỉ mỉm cười, dịu dàng nhìn vào mắt cô, rồi khẽ thì thầm “Em biết chứ, và em không muốn dừng lại”

Dứt câu, tôi chuyển hướng hôn xuống cằm của đối phương, rồi từng chút di chuyển đến cổ, cơ thể từ từ chuyển động, cho đến khi tầm mắt đối diện với vị trí xương quai xanh của An Nhiên, liền không chần chừ mà đưa tay tháo gạt đi chiếc áo trên người cô ấy

Ngay lúc này, thứ mềm mại đầy đặn của cô Nhiên cứ thế hiện ra ngay trước mắt, khẽ nuốt khanh, tôi chuyển mắt nhìn xem thái độ của cô ấy, thì chỉ thấy cô Nhiên gương mặt đỏ bừng, mi mắt lúc này khẽ cụp xuống, bàn tay thì vô thức bám lấy vai tôi

Trong không khí đầy ám muội, tôi luồng tay vào siết lấy vòng eo nhỏ nhắn cùng trơn mịn, không để cho đối phương kịp phản ứng, môi tôi tiến đến nhẹ hôn lấy phần ngực trần của An Nhiên, bắt lấy điểm chính giữa, nhẹ nhàng giày vò nó

Cảm thấy phần vai của mình bị đối phương gắt gao siết lấy, hơi thở của cô ấy bắt đầu nặng nề, tôi như càng si mê hơn, triền miên hôn lấy, từng cử chỉ nhẹ nhàng dần trở trên mạnh hơn

Cùng lúc đó, ở phía dưới, chân tôi vô tình cử động vô thức di chuyển vào giữa hai chân An Nhiên, cứ thế theo động tác tôi cố ý đưa lên, như vô tội mà ma xát từng chút một

“Khánh An, khoan đã..” Giọng nói cô ấy như mèo kêu, không một lực sát thương nào mà đánh vào vai của tôi, chỉ để lại hơi thở không đều đặn

Nhớ đến lúc nãy cô Nhiên còn cố ý trêu đùa tôi, còn thoa kem dưỡng đến mức chậm rãi tỉ mỉ như vậy, cảm giác muốn chạm vào đôi chân thon dài đó cứ thế tràn ngập trong tâm trí, suy nghĩ còn chưa dứt hẳn, tôi đã đưa tay từ eo chậm rãi di chuyển xuống dưới, người cũng theo đó mà bật dậy

An Nhiên không khỏi ngỡ ngàng trước hành động bất ngờ của tôi, khi tôi nhẹ nhàng đưa tay chạm vào đôi chân trần mềm mại, từng cảm giác mịn màng như lướt qua tay, cô ấy liền lập tức giật mình, muốn bật dậy khỏi giường

Tôi mỉm cười, đương nhiên là không để cho người nọ phản kháng, liền lập tức khoá chặt đối phương dưới thân mình, ánh mắt chăm chú nhìn cô ấy

“An Nhiên, đừng sợ được không, tin tưởng em có được không”

An Nhiên cúi đầu, ánh mắt cô vội vàng dời đi, không dám nhìn thẳng vào tôi, khuôn mặt cô đỏ bừng, như thể không thể chịu đựng được sự gần gũi này, cả không gian như ngưng đọng, chỉ còn lại âm thanh nhè nhẹ của hơi thở gấp gáp

Cô một phần là vì xấu hổ, phần còn lại là không biết phải làm sao khi đối diện với tôi trong tình huống này, cô Nhiên không phải là kiểu người dễ dàng để người khác tiếp cận, và những gì xảy ra lúc này khiến cô cảm thấy lúng túng, khó xử, mặc dù người đó hiện tại là tôi

Bản thân có thể cảm nhận được sự rối rắm trong ánh mắt của cô ấy, sự xáo trộn giữa việc muốn đẩy tôi ra, nhưng lại không thể nào dứt khoát làm thế được, cô khẽ hít một hơi thật sâu, đôi môi mím chặt, dường như đang tìm cách bình tĩnh lại, nhưng lại không thể, cả người cô cứng đờ, như thể muốn bỏ chạy nhưng lại không biết phải đi đâu

Tôi nhận thấy sự bất lực trong từng cử động của cô ấy, và một phần trong tôi không khỏi cảm thấy thích thú, như thể mình đã chạm đến một ngưỡng mà cô ấy không thể dễ dàng vượt qua

“Cô ơi” Tôi gọi khẽ, muốn lấy lại sự chú ý từ đối phương, ngay lúc tôi đưa tay mơn trớn di chuyển lên phía trên, ánh mắt của cô ấy lúc này mới có dấu hiệu dao động

Không gian xung quanh như ngưng đọng, yên tĩnh đến mức mỗi âm thanh đều trở nên rõ ràng, từ tiếng máy lạnh thổi nhẹ cho đến nhịp đập nhanh chóng của trái tim tôi, thời gian như ngừng ngay tại giây phút tôi dần tiến vào, gần đến khi sắp chạm vào điểm sâu hút kia, thì ngay giây tiếp theo, một bàn tay thanh mảnh đã đưa đến chặn ngay hành động mất kiểm soát của tôi

Ánh mắt An Nhiên nhuốm màu phức tạp, như mặt hồ sâu thẳm, chất chứa những điều tôi không thể nắm bắt, có nỗi buồn, có sự kiềm chế, và còn cả một cảm xúc nào đó như muốn vỡ òa, cô cất giọng, thanh âm trầm thấp nhưng sắc bén như lưỡi dao lạnh lẽo, cứ thế cắt thẳng vào tim tôi, để lại từng vết rạn đau đớn

“Khánh An, lần này đừng khiến cô thất vọng”

Giọng cô run rẩy, nhưng từng chữ đều mang theo sự nghiêm túc đến đáng sợ

“Cô không phải là nơi để em thỏa mãn, được không?”

Sự kiên nhẫn của cô dường như đã chạm đến giới hạn, lớp vỏ lạnh lùng thường ngày không còn che giấu nổi nữa, để lộ một người con gái yếu đuối đến mức khiến tôi nghẹn thở

Cô ấy không van nài, không trách móc, nhưng lại như đang đặt cược tất cả niềm tin còn sót lại vào tôi, trao cho tôi cơ hội cuối cùng để giữ lấy cô ấy

“Em chỉ được phép nhìn mỗi cô thôi, có nghe không?” Cô ngước mắt lên, trong ánh nhìn ấy là sự mong chờ đầy bất lực “Nếu như một lần nữa em làm cô thất vọng… thì chúng ta thật sự sẽ chấm dứt, lúc đó, đừng cố tìm cô nữa”

Những lời nói nhẹ nhàng nhưng mang theo sức nặng tựa hàng ngàn mũi kim nhọn, từng nhát từng nhát xuyên qua lồng ngực tôi, đau đến mức không thể thở nổi

Hóa ra nỗi đau này lại sâu đến vậy, không chỉ là sự tổn thương của ngày hôm qua, mà còn là vực thẳm của những lần lạc mất nhau trong tiếc nuối, một nỗi đau không thể lấp đầy, chỉ có thể bám víu vào chút niềm tin mỏng manh, mong rằng nó đủ mạnh để giữ lấy người trước mặt

Tôi nhìn cô ấy thật lâu, cảm nhận được sự run rẩy trên hàng mi khẽ chớp, rồi không do dự nữa, chậm rãi tiến đến, tôi cúi xuống, trao cho cô một nụ hôn, nhẹ nhàng, dịu dàng, không vội vã, chỉ đơn thuần là sự trân trọng, một nụ hôn mang theo tất cả những gì tôi không thể nói thành lời, một lời hứa, một sự đáp lại, một mong muốn được ở bên cô, mãi mãi

Tôi kéo cô ấy day dưa vào nụ hôn triền miên này, ngay sau đó, ngón tay như tiếp thêm sức mạnh, tiếp tục di chuyển, cứ thế chạm vào đi đến nơi nhạy cảm của An Nhiên, cẩn thận ma xát qua lớp vải mỏng

An Nhiên khẽ nhíu mày, hàng mi dài rung nhẹ như cánh bướm, bàn tay cô chỉ nắm hờ lấy cánh tay tôi, yếu ớt đến mức như chỉ cần một chút lực cũng có thể gạt đi, đến khi tôi buông tha chiếc lưỡi nhỏ nhắn mang hương thơm ngọt ngào kia, cô mới khẽ hé môi, hơi thở còn vương chút hỗn loạn

Tôi chậm rãi ngồi dậy, đôi mắt không dời khỏi cô ấy dù chỉ một giây, An Nhiên nghiêng đầu, mái tóc dài buông xõa, từng sợi tán loạn trên bờ vai mảnh khảnh, càng tô điểm thêm cho vẻ đẹp quyến rũ của cô

Ánh đèn ngủ hắt lên làn da trắng mịn, tạo thành một lớp ánh sáng mờ ảo khiến cô càng thêm phần mê hoặc

Cô mím môi, tựa như đang cố gắng đè nén một cảm xúc khó tả đang lan tràn khắp cơ thể, ánh mắt ấy mang theo sự rối bời, nhưng không còn quyết liệt kháng cự nữa

Tôi nhìn cô thật lâu, cảm nhận được sự dịu dàng và mềm mại trong từng đường nét, An Nhiên dường như đã buông bỏ tất cả phòng bị, lặng lẽ nằm đó, tùy ý để mặc tôi quyết định

“An Nhiên, cô có biết mình đẹp đến mức nào hay không?”

Giọng tôi khàn đi, ánh mắt dán chặt vào người con gái trước mặt, tôi gần như mất kiểm soát, lý trí bị sự mê hoặc của cô ấy nhấn chìm từng chút một

An Nhiên, người luôn lạnh lùng, kiêu hãnh, là giấc mơ xa vời của bao người, vậy mà lúc này đây lại mềm yếu đến thế ngay ở trước mắt tôi

Cô ấy không còn là An Nhiên khó đoán, không còn giữ vẻ ngoài băng lãnh mà người đời vẫn thấy, ở khoảnh khắc này, tôi mới là người duy nhất có thể nhìn thấy cô trong dáng vẻ yếu ớt, mong manh và đầy cám dỗ

Càng nghĩ, dục vọng càng trào dâng mãnh liệt, tôi không thể chịu nổi, chỉ muốn giữ chặt cô ấy bên mình, muốn chiếm lấy hết tất cả

Ngay giây tiếp theo, tôi không do dự nữa cứ thế trực tiếp luồng qua lớp vải mỏng, ngón tay thon dài chậm rãi di chuyển vào bên trong, từng chút một cảm nhận được sự mềm mại, ấm nóng, và không ổn hơn, là sự ướt át đó, không khỏi khiến trái tim tôi đập loạn nhịp

An Nhiên khẽ nhắm mắt, gương mặt vùi sâu vào gối, như muốn trốn tránh ánh nhìn của tôi, làn tóc mềm mại xõa rối, ôm lấy khuôn mặt nhỏ nhắn, tôn lên chiếc cằm tinh tế và đôi môi đỏ mọng đang bị chính chủ nhân cắn chặt, như cố gắng kìm nén điều gì đó

“An Nhiên, cô thích không?”

Giọng tôi khàn hẳn đi, mang theo chút trêu chọc, chút khao khát muốn nghe thấy thanh âm quyến rũ của cô, nhưng An Nhiên vẫn cứ bướng bỉnh không chịu mở miệng, chỉ mím môi càng chặt hơn, đến mức tôi sợ rằng nếu tiếp tục như vậy, cô ấy sẽ cắn đến bật máu cũng không chịu để lộ sự xấu hổ của mình

Thấy như vậy, tôi quyết sẽ phá vỡ đi sự kiên quyết của đối phương, nghĩ là làm, cơ thể liền dịch chuyển về phía bên dưới, nhẹ nhàng nâng lên bắp đùi non trắng như tuyết của người nọ

Không để cho An Nhiên kịp phản ứng, tôi đáp xuống, hôn lấy nơi nhạy cảm của cô ấy, ngay khoảnh khắc đó, như thể có một luồng điện chạy dọc sống lưng, An Nhiên đột ngột mở bừng mắt, trong đáy mắt còn đọng lại chút hoang mang chưa kịp che giấu

Cô lập tức hướng ánh nhìn về phía tôi, hơi thở rối loạn, bờ môi khẽ hé như muốn nói gì đó nhưng lại ngập ngừng

“Khánh An… không nhất thiết phải như vậy đâu…”

Giọng cô khàn khàn, gần như chỉ là một tiếng thở nhẹ, nhưng lại mang theo sự run rẩy khó nhận ra, đôi bàn tay vô thức siết chặt lấy ga giường, như thể đó là điểm tựa duy nhất giữa cơn sóng cảm xúc đang nhấn chìm cô

Tôi không trả lời, cứ thế trầm luân rơi vào sự mê hoặc trước mắt, tay nhẹ siết lấy cổ chân của đối phương, hôn đến những ngóc ngách không chừa lại đường lui, chỉ thấy An Nhiên đưa bàn tay vô lực của mình cố đẩy tôi ra, nhưng khi cô ấy muốn trốn chạy, tôi lại liền khoá chặt, không để cô cứ như thế mà trốn thoát khỏi nanh vuốt của mình

Bao phủ lấy điểm nhô, tôi từng chút trêu đùa, đem An Nhiên hơi thở ngắt quảng, đến cuối cùng cũng đã khiến nơi cổ họng cô ấy vang lên từng trận nỉ non

Sau đó tôi chậm rãi rời khỏi nơi đó, đôi môi khẽ di dời lên trên, hôn lấy từng nấc thịt non mềm, cơ thể cô ấy thơm đến mức khiến đầu óc tôi mụ mị, lần nữa tiến đến khuôn ngực, bao trọn lấy điểm nhô đó thêm một lần nữa

Ánh sáng mờ nhạt len lỏi qua tấm rèm cửa, phủ lên An Nhiên một lớp ánh sáng dịu dàng, tôn lên từng đường nét tinh tế trên gương mặt cô

Làn da trắng mịn như tuyết, ánh lên vẻ mềm mại khiến người ta muốn chạm vào, hàng mi dài run rẩy, đôi mắt khép hờ như phủ một lớp sương mờ, vừa mông lung, vừa ẩn chứa sự kiềm nén đến cực hạn

Gương mặt ấy đẹp đến kinh diễm, như một bức tranh hoàn mỹ mà người họa sĩ đã dốc hết tâm huyết để khắc họa, lại mang theo một sự bất lực đến đáng thương

Bờ môi đỏ mộng khẽ hé, tựa như muốn nói gì đó nhưng rồi lại cắn nhẹ để ngăn lại thanh âm sắp bật ra, ngón tay mảnh khảnh vô thức siết chặt lấy tấm ga giường, như cố tìm một điểm tựa giữa cơn hỗn loạn

Tôi nghiêng người, hơi thở phả nhẹ bên tai cô, giọng trầm thấp như dỗ dành

“An Nhiên, chịu đựng một chút nha”

Không có câu trả lời, chỉ có một sự im lặng chết người, sự kiềm chế yếu ớt hiện lên qua từng cử động khẽ khàng, càng khiến tôi mê đắm đến không thể dừng lại

Chậm rãi, tôi để ngón tay nhẹ nhàng đưa vào, ngay tại giây phút đó, thời gian cứ như vô tình ngừng lại

Sự kiên cường thường ngày của cô ấy hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại dáng vẻ yếu đuối đến động lòng, khoé mắt phiếm hồng, đôi môi khẽ run, như đang cố gắng giấu đi sự mong manh của chính mình

Ngón tay cô siết chặt lấy cánh tay tôi, bờ vai nhỏ bé khẽ rung lên, tựa như đang đấu tranh với chính cảm xúc trong lòng, đến cuối cùng, sự tự tôn cũng không thể nào chống lại được cơn sóng cảm xúc đang dâng trào

Giọng cô nhẹ bẫng, mềm đến mức khiến trái tim tôi thắt lại, mang theo chút run rẩy, lại như một lời thỉnh cầu đầy bất lực

“Khánh An, hôn cô đi”

Tôi sững người, trong khoảnh khắc ấy, mọi lý trí như đều tan rã, nhìn người con gái trước mắt, xinh đẹp đến nao lòng, yếu đuối đến mức chỉ muốn nâng niu cả đời

Tôi cúi xuống, môi khẽ chạm vào cô, nhẹ nhàng nhưng lại mang theo một sự si mê khó cưỡng, hơi thở An Nhiên khựng lại, đôi mi dài run rẩy, rồi cuối cùng cũng khẽ nhắm lại, buông xuôi theo cảm xúc

Nụ hôn ban đầu chỉ là chạm nhẹ, nhưng ngay sau đó, tôi không còn kiểm soát được mình nữa, tôi càng lúc càng siết chặt vòng tay, kéo cô ấy gần hơn, muốn cảm nhận trọn vẹn hơi ấm nơi này

Bên dưới lực tay rốt cuộc nhịn không được, lại liên tục ra vào, ngón tay cứ thế được bao phủ lấy một sự mềm mại ấm áp khó cưỡng

Đối phương cũng không còn né tránh, bàn tay mềm mại lần tìm lấy bờ vai tôi, đầu ngón tay khẽ bấu chặt như muốn níu giữ điều gì đó

Trong không gian chỉ còn tiếng thở dốc xen lẫn những âm thanh mơ hồ, thân thể mềm mại của An Nhiên dần dần thả lỏng, đến khi hơi thở cô ấy cũng trở nên hỗn loạn, cả hai cùng nhau chìm vào cơn triền miên không hồi kết

Bên ngoài, gió nhẹ lùa qua khe cửa, mặt trăng treo lơ lửng trên bầu trời, chứng kiến khoảnh khắc này, một khoảnh khắc mà tôi nguyện khắc sâu vào tâm khảm, đến suốt cuộc đời cũng không thể quên

______

Một giờ sau

“Cô ơi, một lần nữa nha”

An Nhiên: “….”

Hai giờ sau

“Cô ơi..”

“Khánh An, em vừa vừa phải phải thôi”

Bốn giờ sáng

“Cô ơi, cô ra nhiều quá nè, ướt hết cả giường luôn”

Một giây sau

CHÁT

“Vô liêm sỉ, cút ra ngoài, ngày mai đừng có mà xuất hiện trước mặt tôi”

Hình như cô Nhiên giận thật rồi, phải không ta, thử ôm một cái xem

***

Vui vẻ trước đã, ngọt của thím nào muốn nè

Chán mình ghê, không có bao nhiêu chương mà tận mấy năm trời vẫn chưa viết xong

Mà cũng không muốn kết thúc vội, sợ cái kết không đâu vào đâu

Thật ra lúc mới mở hố chuyện tình của hai người này là nghĩ luôn cái kết buồn rồi, tự nhiên viết đến giờ toàn ngược không nên cuối cùng không nở, lại nghĩ thêm cái kết nào đó ý nghĩa hơn

Cảm ơn mọi người vẫn còn theo dõi truyện mình nhaa 🙇🏼‍♀️

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

Về thăm trường, thăm cả cô giáo_truyenles.net
Về thăm trường, thăm cả cô giáo
Tháng 7 27, 2025
Nâng cốc nói chuyện dưỡng ngô
Tháng 9 8, 2025
LIÊU THẤT THẦN NHAN_truyenles.net
LIÊU THẤT THẦN NHAN
Tháng 9 6, 2025
Mạo Phạm
Tháng 10 4, 2025
Truyện Les Hay
Vy Và Hằng
Vy Và Hằng
Chương 2 Tháng 6 17, 2025
Chương 1 Tháng 6 17, 2025
Đôi Mắt Của Seungcheol_truyenles.net
Đôi Mắt Của Seungcheol
quả dâu số 23 Tháng 6 24, 2025
quả dâu số 22 Tháng 6 24, 2025
Good Girl
Chương 30 Tháng 12 24, 2025
Chương 29 Tháng 12 24, 2025
PHÒ MÃ GIA! THỈNH ĐI LỐI NÀY_truyenles.net
PHÒ MÃ GIA! THỈNH ĐI LỐI NÀY
Chương 92 Tháng 7 1, 2025
Chương 91 Tháng 7 1, 2025
Gấu Nho – Ngọc Lan X Thùy Trang
Chương 27 Tháng 1 8, 2026
Chương 26 Tháng 1 8, 2026
Làm thế nào để trả thù
Chương 15 Tháng 4 19, 2026
Chương 14 Tháng 4 19, 2026
Trót yêu người hắc ám_truyenles.net
Trót yêu người hắc ám
Chap 23 Tháng 8 1, 2025
Chap 22 Tháng 8 1, 2025
Bạn gì ơi!!! yêu nha_truyenles.net
Bạn gì ơi!!! yêu nha
chương 50 Tháng 8 29, 2025
Chương 49 Tháng 8 29, 2025
Trả thù mọt sách
Chương 18 Tháng 1 18, 2026
Chương 17 Tháng 1 18, 2026
end-fiction-citadel-18-lesbian-85647105
Citadel Truyện Les 18+
70.7 Tháng 6 20, 2025
70.6 Tháng 6 20, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved