Cơ Trưởng Nhà Bên Là Sói Đói - Chương 23
Ánh dương rực rỡ dịu dàng chiếu lên người Thái Anh, nhận thấy Trân Ni đang xuống lầu, chị ngẩng đầu tặng Trân Ni một nụ cười rạng rỡ, giống như cô bé mặt trời thuần khiết.
"Ni Ni, đi rửa mặt đã, thay quần áo rồi xuống ăn sáng."
Ngữ điệu của chị đã khôi phục lại sự ôn hoà trong sáng như bình thường. Một khắc kia Trân Ni cảm thấy, Thái Anh hiện tại cùng Thái Anh đêm qua làm cô chết đi sống lại không phải một người.
Trân Ni ngoan ngoãn gật đầu, đi lên lầu rửa mặt, phát hiện Thái Anh không những chuẩn bị đầy đủ khăn lông đồ dùng tẩy rửa cho cô, mà ly súc miệng và kem đánh răng cũng rất đầy đủ. Tuy không nhiều, nhưng Trân Ni vẫn cảm thấy trong lòng ấm áp, hoàn toàn quên mất chuyện đêm qua, rằng bà chị này đã hành hạ mình như thế nào.
Trở lại phòng ngủ, Trân Ni mở vali chuẩn bị thay quần áo, lại đột nhiên bước nhanh đến phòng thay quần áo, nhìn mặt kính đã được lau sạch sẽ, sàn nhà cũng đã được dọn dẹp. Nghĩ đến hình ảnh tối hôm qua, mặc dù hiện tại hai cánh bướm vẫn sưng đỏ, nhưng tiểu huyệt vẫn không khống chế được tiết ra dâm thuỷ.
Trân Ni lắc lắc đầu chạy nhanh, không cho chính mình nhớ lại chuyện tối qua, nếu không nếu bị chị phát hiện mình ra nước, không chừng lại bị làm. Trân Ni đánh giá phòng thay quần áo, phát hiện chị hình như có chứng cưỡng chế, quần áo chỉ có 2 màu trắng đen, được sắp xếp dựa theo màu sắc, có một màu denim duy nhất cũng được xếp vào một ngăn riêng. Trân Ni tiện tay cầm lấy một chiếc áo sơ mi trắng, mặc lên người.
Đây là chuyện mà cô vẫn luôn muốn làm. Sau khi lên giường với chị , cả người trần trụi mặc sơmi của chị, cô cảm thấy chuyện này rất thú vị và lãng mạn.
Trân Ni soi mình trước gương, sau đó cột gọn mái tóc rối lại, vài sợi rũ xuống hai bên má, thoạt nhìn vừa thanh thuần vừa quyến rũ, lúc này mới hài lòng đi xuống.
Xuống dưới lầu, Thái Anh cũng vừa vặn dọn xong bữa sáng, ngẩng đầu nhìn cô nhóc mặc áo sơ mi của mình, vài nút áo trước ngực không được cài, hai vú trắng nõn như ẩn như hiện, áo chỉ dài tới mông, lộ ra hai đùi thon dài thẳng tắp, vô cùng gợi tình.
Thái Anh giơ lên cánh tay dài, đem người con gái nhỏ xanh yểu điệu vào trong ngực, nói: "Tối hôm qua chưa bị làm đủ, còn muốn sao?"
"Không có!" Trân Ni cuống quít phủ nhận, sau đó hờn dỗi nói: "Chị, em đói bụng, muốn ăn."
Tối hôm qua cô bị làm lâu như vậy, thể lực hao hết, đói lả, Thái Anh lúc này mới buông tay.
Sau khi ngồi xuống, Thái Anh phết bơ dâu tây lên bánh mì nướng, cùng một dĩa dâu tây đã được rửa sạch sẽ, đẩy đến trước mặt Trân Ni: "Vừa mua dâu tây lúc sáng, mứt dâu tây cũng là do chị làm, mau nếm thử."
Trân Ni nhận lấy, mặt đầy kinh hỉ dò hỏi: "Chị, làm sao biết em thích ăn dâu tây với mứt dâu."
"362 bài đăng trên vòng bạn bè, có đến 214 bài có hình ảnh của dâu với mứt dâu, chị có thể không biết sao?" Thái Anh cười nhạt trả lời.
Nghĩ đến việc chị xem xét cẩn thận vòng bạn bè của mình, Trân Ni nhớ tới vòng bạn bè của mình hồi cấp 2, chỉ đăng mỗi dâu với mứt dâu, nếu không có mứt dâu trên đời, Trân Ni cũng không thiết sống nữa. Nháy mắt mặt đã đỏ đến tận mang tai, vội lảng sang chuyện khác: "Chị…sao Wechat của chị không có bài đăng nào vậy? Có phải chị cho em tài khoản phụ không?" Thái Anh lập tức bắt lấy điện thoại trên tay Trân Ni, tay trái nghịch điện thoại của mình một chút, rồi ngước mắt nhìn về phía Trân Ni: "Mật khẩu là gì?"
Trân Ni miệng nhanh hơn não, trực tiếp nói ra mật khẩu: "Sáu số 8." Ngón tay thon dài bấm vài cái lên điện thoại của cô, rồi đưa cả hai cho Trân Ni, thong dong trả lời: "Không phải nick phụ, chỉ là không thích đăng bài, cũng không có gì để đăng."
Trân Ni cúi đầu nhìn Wechat của Thái Anh, chị đã thêm lại Wechat của cô, tài khoản của chị đều có bạn học, đồng nghiệp, bằng hữu, không phải là nick ảo. Chẳng qua toàn bộ tin nhắn đến đều bị tắt thông báo, ngoại trừ tin nhắn của cô là đứng đầu tiên.
"Chị, có phải chị đã sớm để ý em không, dục cự còn nghênh cố ý dụ dỗ em chủ động hiến thân?" Trân Ni cười nhẹ nhàng, đôi mắt tròn xoe cười rộ lên cong cong giống trăng non, đáng yêu vô cùng.
Thái Anh cầm lấy một trái dâu tây, nhét vào miệng Trân Ni, nghiêm túc trả lời: "Ăn đi, đừng suy nghĩ vớ vẩn."