Cơ Trưởng Nhà Bên Là Sói Đói - Chương 32
Vốn dĩ Trân Ni sẽ ở lại bệnh viện chăm sóc cho Hạ Toàn, ai ngờ Tống Khải một thân phong trần mệt mỏi từ đâu trở về. Trân Ni không muốn quấy rầy thế giới của hai người, ở đây xem họ ân ái, trong lòng càng thêm chua xót.
Nghĩ đến Tống Khải khi nhìn cả người đầy vết thương của Hạ Toàn, mặc dù đã cố giấu cảm xúc nhưng cũng có thể thấy được sự đau lòng trong ánh mắt. Nghe họ nói chuyện, hình như Tống Khải đang bàn chuyện làm ăn quan trọng, gọi điện nghe giọng nói Hạ Toàn có chỗ không thích hợp, lại có tiếng của y tá, biết cô ấy đang nằm viện, lập tức ném hết chuyện công tác, ngồi chuyến máy bay gần nhất trở về.
Lúc Trân Ni rời đi, nghe Tống Khải đang nói chuyện điện thoại ở hành lang bệnh viện, vì Hạ Toàn không chịu nói ai đã động tay, Tống Khải phân phó thuộc hạ phải mau chóng tìm ra ai đã đánh cô ấy.
Trân Ni thật sự cảm thấy vui thay cho Hạ Toàn, có một người đàn ông vì cô ấy không màng tất cả, bảo vệ chiếu cố cô ấy, cô suy nghĩ nếu mình bị thương nằm viện, Thái Anh sẽ đau lòng, vì mình không màng tất cả, chống lưng cho mình hay không.
Nhưng nghĩ lại thái độ của chị hôm nay, Trân Ni cười khổ, cảm thấy mình là người si ảo tưởng, Thái Anh chỉ hận không thể tránh xa cô, làm sao có thể đau lòng vì mình cơ chứ.
Sau khi về đến nhà, nhìn sô pha cô lại nhớ đến hình ảnh ngày hôm đó, Thái Anh đè mình ở đó vuốt ve hôn môi. Để không cho mình miên man suy nghĩ, Trân Ni cởi quần áo, vào phòng tắm tắm nước lạnh, để bản thân mình phải thật bình tĩnh.
Dưới vòi sen, Trân Ni nghĩ đến việc từng tấc da tấc thịt trên người mình đều đã được Thái Anh chạm qua, hôn qua. Cô không có cách nào bình tĩnh được, nếu sớm biết mình và chị sẽ bất hoà như vậy, cô sẽ không si mê chị đến vậy, cũng sẽ không bị chị ám ảnh.
Trân Ni đang đắm chìm trong ký ức, đột nhiên chốt cửa phòng tắm bị người nào đó mở từ bên ngoài, cửa vừa lộ ra một khe hở, một cỗ mùi rượu đã xông thẳng vào phòng tắm.
Trân Ni bị doạ lông tơ dựng thẳng, nhà mới của cô trừ Hạ Toàn không ai biết cả. Nhưng cô ấy đang nằm viện, không có khả năng đến đây.
"Ai?" Trân Ni run giọng hỏi.
Ánh mắt hoảng loạn nhìn quanh phòng tắm tìm vật phòng thân, nhưng lại không có thu hoạch gì, chỉ có thể nắm chặt đầu vòi sen, chỉ có cái này là có lực.
Cửa phòng tắm bị người bên ngoài mạnh mẽ đẩy ra, mà người đó lại là Thái Anh.
"Thái Anh? Chị tới đây làm gì? Chị vào bằng cách nào?" Trân Ni lạnh giọng chất vấn.
Thái Anh mở cúc áo trên tây trang, cởi đồ ra, giọng nói khàn khàn: "Mật mã nhà em quá khó đoán hay gì? Giống y như mật khẩu điện thoại, đều là sáu số 8."
Hình như chị có hơi say, trên người phảng phất mùi rượu, trong mắt lại có tơ máu.
"Chị cởi đồ làm gì? Không phải chị chê tôi phiền sao? Còn dám tới đây tìm tôi?"
Thái Anh đã cởi hết phần thân trên, từng bước tới gần, Trân Ni theo bản năng lùi về sau, lưng đã dán lên tường gạch men sứ lạnh lẽo, không đường chạy thoát, thân hình cao lớn của Thái Anh lại áp sát theo.
Một tay chị chống lên tường, giam Trân Ni trong lòng ngực, một tay mở thắt lưng, cởi quần, lấy ra côn th*t đã cương cứng.
Thái Anh không màng Trân Ni đang giãy dụa, nâng một chân của cô quấn lấy eo mình, sau đó đỡ lấy côn th*t, quy đ*u đặt lên hai cánh hoa còn chưa hết sưng của Trân Ni.
"Rốt cuộc chị có ý gì? Thái Anh!"
Cô mới tắm nước lạnh, cả người lạnh lẽo, cơ thể Thái Anh lại ấm áp, chạm vào thật thoải mái, quy đ*u nóng bỏng của chị cũng làm cô thoải mái, nhưng Trân Ni nhất quyết không cho mình rên rỉ.
Đúng là cô thích chị, nhưng không đến mức cho chị quyền muốn ném thì ném, muốn làm thì lại phải dạng chân cho chị.
"Ni Ni…chị sai rồi" Thái Anh vùi đầu ở cổ Trân Ni, hôn nhẹ nhàng.
"Chị không nên bởi vì khoảng cách tuổi tác mà chia tay em, chị cho rằng chị có thể quên em, nhưng lại phát hiện mình làm không được." Thái Anh lúc này giống như một đứa trẻ mắc lỗi, cầu xin Trân Ni tha thứ. Tim Trân Ni nháy mắt liền mềm xuống, mắt rưng rưng lẩm bẩm: "Lần sau không được như vậy nữa, mấy ngày nay em rất khổ sở, em không nghĩ là mình sẽ khóc vì chị, nếu còn có lần sau, em không bao giờ tha thứ cho chị."
Thái Anh mãn nguyện chân thành gật đầu, cúi người hôn nhẹ lên môi Trân Ni, thấp giọng hỏi: "Chị có thể không?"
"Chị, chị nhẹ một chút, phía dưới vẫn chưa hết sưng, hơi đau." Trân Ni lẩm bẩm.
"Ni Ni nhịn chút, chị mấy ngày nay không làm, sợ không khống chế được."
"Nào có mấy ngày, mới hai ngày thôi."
Khi nói chuyện, tiểu huyệt Trân Ni đã bị cọ xát, tiết ra không ít dâm thuỷ, nhưng hai ngày không chạm vào cô, huyệt khẩu đã lại chật hẹp, mặc dù có nước bôi trơn, quy đ*u vẫn đi vào khó khăn.
"Mới hai ngày không làm, sao lại giống xử nữ thế này?" Thái Anh nâng cao chân Trân Ni, để â/m h/ộ lộ rõ ra trước mắt.
Đỡ côn th*t nhấn một cái, một nửa đi vào. "Chị…có hơi đau…ưm…"
Sàn phòng tắm còn nhiều vệt nước, Trân Ni đưa tay ôm chặt lấy cổ Thái Anh, để không bị chị đâm ngã, khi chị làm cô, động tác mạnh mẽ như thế nào, cô đã có nghiệm qua.
"Mới cắm một nửa đã đau? Nhịn một chút." Thái Anh đặt chân cô lên khuỷu tay mình, sau đó luồn tay qua thắt lưng, đỡ mông cố định cơ thể cô, một tay khác phủ lên vú, dùng sức xoa nắn.
Mặc dù bị Thái Anh bóp mạnh lên ngực, dâm thuỷ Trân Ni vẫn tràn lan, từ chỗ giao hợp chảy ra, nhận thấy có từng luồng dâm thuỷ ấm áp cọ rửa quy đ*u của mình, Thái Anh lại động thân một cái, cắm toàn bộ đi vào.
"A…sâu quá…lớn quá."
Đã được Thái Anh làm nhiều lần, nhưng Trân Ni vẫn không thể chứa chấp toàn bộ thô tráng của chị, mỗi lần tiến vào, đều làm cô có cảm giác như bị xé rách, nhưng càng được lấp đầy lại càng sướng.
Vừa vào đến tiểu tao bức ướt nóng của Trân Ni, Thái Anh sảng khoái gầm nhẹ một tiếng, không chờ cô thích ứng, liền ấn vào mông nhỏ của cô, chính mình mạnh mẽ xuyên qua.
Trân Ni đã hai ngày không làm, tự nhiên là không chịu được, nhưng lưng cô đã dán chặt lên vách tường không có chỗ trốn, thân thể mềm nhũn, nhiều lần bị đảo lạn mềm như bùn.
"A…ưm…a"
Trân Ni muốn xin tha, nhưng Thái Anh làm quá mạnh bạo, khiến cô không còn sức lực, chỉ có thể liên tục rên rỉ.
Nhưng Thái Anh còn thấy chưa thoải mái, lại bế thân hình nhỏ xinh lên, thân người chống lên vách tường, một tay đỡ lấy một chân của cô, tách bắp đùi ra, tư thế này giúp chị thâm nhập đủ sâu.
Chuẩn bị xong tư thế, Thái Anh càng ra sức đỉnh eo, tốc độ như máy đóng cọc, côn th*t nhiều lần đi vào toàn bộ.
"Ni Ni, nhìn thấy không, tiểu tao bức bị chị làm này."