Cơ Trưởng Nhà Bên Là Sói Đói - Chương 50
Lâm Mạn mới vừa hoan hô vừa nhảy nhót chạy tới bên giường Trân Ni thì thấy tin nhắn đầu tiên từ Thái Anh.
"Có hơi đường đột nhưng hy vọng cháu không kể cho Ni Ni nghe chuyện cô vừa thêm cháu."
Lâm Mạn vẻ mặt u sầu nhìn Trân Ni nỉ non nói: "Làm sao bây giờ, cô của cậu không cho tớ kể chuyện cô ấy vừa thêm tớ, nhưng tớ lỡ nói rồi, hay là cậu giả bộ không biết đi."
Trân Ni trong lòng âm thầm mắng chửi Thái Anh! Cái đồ ra vẻ quân tử, văn nhã bại hoại, làm bộ làm tịch xoá bạn với Lâm Mạn rồi lại lén thêm vào. Buổi chiều còn muốn tái hợp với cô, làm cô đứng còn không vững, bây giờ lại lén lút thêm bạn với Lâm Mạn.
Trân Ni trong lòng phức tạp, trên mặt lại ra vẻ không quan tâm: "Biết rồi, chuyện của hai người sau này cũng đừng nói với tớ!"
Dứt lời trực tiếp xoay người quay lưng về phía Lâm Mạn làm bộ buồn ngủ, Lâm Mạn lúc này mới cầm điện thoại vui vẻ rạo rực trở về giường của mình, chuẩn bị cùng nữ thần trò chuyện cả đêm.
"Cô thấy cháu rất thân với Ni Ni, tuổi cũng xấp xỉ, chắc là biết Ni Ni thích gì nhỉ? Tặng cô ấy cái gì sẽ làm cô ấy thấy vui vẻ đây?"
Thái Anh cầm lấy điện thoại màn hình đã vỡ nát, soạn tin nhắn dài nhất trong lịch sử, rồi kiên nhẫn ngồi đợi hồi âm.
Lúc WeChat vang lên âm thanh thông báo có tin nhắn mới, chị cầm điện thoại lên nhìn.
" Chị Thái anh, em có thể gọi chị như vậy không?"
"Em với Ni Ni tuy có thân nhưng thời gian ở chung còn quá ngắn, cũng không quá hiểu cô ấy, chị Thái Anh hỏi chị dâu của chị cho chắc đi." Thái Anh đọc mà không hiểu ra sao, dò hỏi: "Chị dâu gì cơ?"
"??? Chị Thái Anh không phải là cô của Ni Ni sao? Chị dâu của chị chính là mẹ của Ni Ni chứ còn ai…?"
Sau khi Lâm Mạn gửi tin nhắn, thật lâu không nhận được hồi âm của chị, chắc là chị đang đi hỏi chị dâu rồi, hoặc cũng có thể là chị đi ngủ rồi, Lâm Mạn ôm điện thoại chờ đến ngủ thiếp đi.
Mà giờ phút này Thái Anh lại bị bốn chữ "cô của Ni Ni" làm cho thể xác hay tinh thần đều đau đớn, ngón cái cũng vì kích động quá mà cào vào màn hình đã vỡ nát, máu đỏ loang lổ trên màn hình điện thoại, làm cho bốn chữ đó càng thêm bắt mắt.
Cô ấy thế mà lại dám nói với bạn cùng phòng mình là cô của cô. Cô thật sự không muốn hợp lại sao? Mấy cô gái ở tuổi này đều thất thường như vậy sao? Không lâu trước đây còn lôi kéo chị đòi quay lại, nhanh như vậy đã nghĩ thông rồi?
Nhưng rõ ràng chiều nay khi chị chạm vào cô, phản ứng của cô cũng không giống là không có cảm giác với chị. Lòng con gái quả nhiên là sâu như đáy biển, Thái Anh mút đầu ngón tay cái, âm thầm nghĩ.
Nhưng mặc dù đây là lần đầu tiên chị trải nghiệm cảm giác thất bại từ khi sinh ra, vẫn không muốn từ bỏ, còn muốn thử lại một lần, có lẽ cô sẽ hồi tâm chuyển ý.
Sáng sớm hôm sau Trân Ni nhận được tin nhắn từ Thái Anh, nói là bà nội không biết chuyện hai người chia tay, bây giờ muốn gặp cô, muốn cô làm bánh táo, hy vọng cô có thể giúp mình giả làm bạn gái một lần nữa. Nếu không chuyện ngày hôm qua, có khả năng cô sẽ mềm lòng đồng ý, nhưng nghĩ đến việc chị lén lút thêm bạn với Lâm Mạn, cô cảm thấy có chút thất vọng.
Vốn định trực tiếp từ chối, nhưng nghĩ lại nếu đồng ý cũng không có gì hại, nhấc chăn rời giường định vào nhà vệ sinh, còn cách vài bước, cô do dự mấy phút.
Liền nói với chị cô muốn gọi cho bà nội để xác nhận một chút, có phải thật sự bà nội muốn gặp cô hay không.
Thái Anh cũng không chút do dự trực tiếp đưa số của bà nội cho cô. Sau khi gọi điện, đúng là Thái Anh không nói dối, bà nội cũng đã biết tuổi thật của cô, nhưng việc Thái Anh thêm Wechat với Lâm Mạn, làm cô cảm thấy ghê tởm như nuốt phải ruồi bọ, mặc dù đã thật sự chia tay, cô vẫn chán ghét chị.
Nói với bà nội hai ngày nay cơ thể cô có chút không thoải mái, chờ khi đợt quân huấn kết thúc, chủ nhật sẽ đến thăm bà.
Lâm Mạn đi quân huấn, trong ký túc xá chỉ còn lại Trân Ni, tới buổi chiều Đường Hiểu Ngưng mới trở về, nói là thân thể không thoải mái nên cũng xin nghỉ. Trân Ni thấy sắc mặt cô ấy tiều tuỵ, bộ dáng lúc nước vào phòng ngủ cũng kỳ lạ, nghi hoặc hỏi:" Hôm qua cậu đi với anh trai à?" "Ừ." Đường Hiểu Ngưng thất thần trả lời, rồi leo lên giường nằm xuống. Trân Ni trong lòng phức tạp, nếu là trước kia cô khẳng định không có suy nghĩ gì, nhưng từ khi bị Thái Anh phá thân, cô lại suy nghĩ theo hướng kia, bởi vì lúc ở Paris cô cũng đi như thế, nên nghi ngờ Đường Hiểu Ngưng dan díu với anh trai.
Có thể là do cô đa nghi, tư thế đi đứng có kỳ lạ, cũng chưa chắc là do â/m h/ộ bị sưng.
Đảo mắt đã tới thời gian đã hẹn trước với Thái Anh, Trân Ni không đồng ý đề nghị được tới đón cô của Thái Anh, tránh cho chị tự ý đến trường đón cô, sáng sớm Trân Ni đã gọi taxi đi đến nhà họ Phác. Trước khi đến đó gửi tin nhắn cho chị, vừa xuống xe đã thấy Thái Anh tươi cười đi đến.
Nhưng nhìn thấy người bước xuống từ một cánh cửa khác, khuôn mặt của Jeff tươi tỉnh chào hỏi chị, ý cười của chị nháy mắt đã cứng lại.
"Em dẫn thằng đó tới làm gì?" Thái Anh mặc dù đã cố gắng ẩn nhẫn, nhưng âm thanh vẫn rất không vui.
"Dẫn tới chơi nha, em đã nói với bà nội sẽ đưa bạn tới, bà nội cũng nói bà thích náo nhiệt." Trân Ni ra vẻ bình tĩnh nói.
Jeff đi đến trước mặt Thái Anh, lễ phép nói: "Cô Phác, cháu biết cô cũng theo đuổi Trân Ni, nhưng cháu đã là bạn trai của cô ấy, người chúng ta thường nói, quân tử không đoạt người yêu của người khác, cô lớn rồi, sốt ruột muốn có bạn đời, chúng cháu hiểu, nhưng không thể đoạt bạn gái của người khác nha."
Trân Ni nhìn sắc mặt của Thái Anh đã nóng lên, trong lòng khỏi nói cũng biết đã có bao nhiêu tức giận, rốt cuộc cũng làm chị không thoải mái.
"Chú Hứa yên tâm! Em đã nói với Jeff, hôm nay cậu ấy sẽ cùng diễn kịch, không để bà nội phát hiện, là cậu ấy không yên tâm để em một mình tới đây."
Trân Ni vốn tưởng rằng Thái Anh sẽ tức đến dậm chân, ai ngờ mặt chị đỏ lên một lúc, nhưng vẫn vân đạm phong khinh nói: "Được, đã biết!"
Dứt lời túm lấy cánh tay Trân Ni, cánh tay dài duỗi ra ôm lấy vòng eo thon của cô, ôm vào trong ngực.
"Cô làm gì? Bạn trai của em còn ở đây đấy!" Trân Ni muốn giãy dụa thoát ra, lại bị Thái Anh ôm chặt lấy, không cho động đậy.
"Đã đồng ý đến đây diễn kịch, thì phải làm cho tới, hắn đã đồng ý tới đây, thì cứ để hắn nhìn, nếu không muốn, chị cho xe riêng đưa hắn về trường." Lời nói của chị đầy uy lực, không ai được xía vào.
Quả nhiên là cáo già, ăn cơm nhiều hơn mười một năm cũng không phải vô dụng, Jeff giương mắt nhìn, thật sự không biết nói gì! Trân Ni trong lúc nhất thời cũng không biết nói gì để phản đối.
Nhưng hai người cách nhau quá gần, Trân Ni có thể cảm nhận được, Thái Anh chỉ đang tỏ ra bình tĩnh, kỳ thật hơi thở đã hỗn loạn, lồng ngực phập phồng lên xuống.
Đáng đời! Thời thế thay đổi, Trân Ni trong lòng âm thầm phỉ nhổ.