Cơ Trưởng Nhà Bên Là Sói Đói - Chương 56
Thái Anh ôm Trân Ni tới phòng tắm, sau khi đã sạch sẽ, chị để cô nghỉ ngơi một lúc còn mình đi thu dọn nhà bếp, cầm váy áo với áo ngực của cô quay lại, còn quần lót đã rách không thể mặc được nữa.
Trân Ni đành phải chân không ra trận, hai người cùng nhau làm bánh táo rồi xuống lầu ăn cơm, cùng bà nội nói chuyện một lúc. Thái Anh chủ động muốn đưa Trân Ni trở về, chủ yếu là do thấy cô lúc nói chuyện thì ngáp liên hồi, bộ dáng rất mệt mỏi, thật sự có chút đau lòng.
Sau khi Jeff bị Phác Đình Thư lôi đi, hai người cùng chơi LOL, quên luôn mục đích của chuyến đi là gì, lúc Trân Ni gọi cho cậu thúc giục trở về, cậu còn cảm thấy luyến tiếc.
Thái Anh không lái xe mà để tài xế đưa bọn họ trở về, Jeff ngồi ở ghế phụ lái, Trân Ni cùng Thái Anh ngồi ghế sau.
Ngồi trên xe rồi, thấy không khí ái muội giữa Trân Ni cùng Thái Anh, quan hệ tựa hồ đã hoà hoãn hơn nhiều, Jeff lúc này mới khẩn trương lên. Lúc trước Trân Ni còn nói với cậu, người phụ nữ này dây dưa với cô không ngừng, muốn cậu cùng diễn trò ném rớt chị ta, bây giờ mới có qua ba bốn tiếng đồng hồ, sao lại thay đổi như vậy.
"Ni Ni, cậu có thấy cuộc bầu chọn cặp đôi xứng đôi nhất trên diễn đàn trường chưa? Hai chúng ta đang dẫn đầu đấy!" Jeff quay đầu hưng phấn nói với Trân Ni.
"Theo như tôi biết hai người còn không nói chuyện nhiều, tình nhân gì chứ?" Thái Anh mang ý cười nói.
Jeff xấu hổ cười nói: "Về sau hẳn là được, đúng không Ni Ni?" "Jeff, trở về rồi chúng ta nói nha." Trân Ni hoà hoãn.
"Trở về nói cái gì?" Jeff mù mờ hỏi.
"Nói với cậu, chúng tôi đã làm lành." Thái Anh nắm lấy bàn tay nhỏ xinh của Trân Ni giơ lên cho Jeff thấy.
Cậu ngây người vài giây, ương ngạnh đáp lời: "Không sao, tôi còn trẻ có thể chờ được, người chúng ta thường nói không được quên mục đích ban đầu mà."
Chuyện Trân Ni làm lành với Thái Anh thì liên quan gì đến câu này?
"Cô Phác nên giám sát chặt chẽ một chút, đừng để tôi chui vào chỗ trống, nếu không tôi sẽ lợi dụng, nước xa không cứu được lửa gần đấy."
Thái Anh tuy biết những lời này của cậu không có chút uy hiếp nào, nhưng nghĩ đến việc hai người mới chia tay hơn hai tháng, hết Lục Cảnh Hoán lại tới Jeff, cô có thể trêu hoa ghẹo nguyệt như vậy, trong lòng vẫn cảm thấy khó chịu.
Nhận thấy sắc mặt của chị rất không tốt, Trân Ni vội ngồi sát vào chị, nhỏ giọng làm nũng bên tai chị: "Chị đừng nghe cậu ta nói, Ni Ni vĩnh viễn chỉ có chị."
Cơ thể mềm mại của cô áp sát vào người mình, hơi thở ấm áp tản ra xung quanh, ấm ấm ngứa ngứa, nghĩ đến khung cảnh bên dưới váy của cô lúc này, lại cảm thấy ngứa ngáy trong lòng.
Bàn tay đang đặt trên đầu gối của cô không tự giác mà men theo bắp đùi trắng nõn vào trong váy.
Trân Ni hoảng sợ lập tức kẹp chặt hai chân lại bị chị tách ra dễ như trở bàn tay, ngón cái vỗ về bắp đùi, bốn ngón còn lại đã chen vào giữa hai chân thăm dò đến khe suối giữa hai cánh hoa khô mát.
"Ưm…" Âm thanh rên rỉ vừa định tràn ra khỏi miệng bị Trân Ni chịu đựng nuốt xuống.
Phía trước không chỉ có tài xế mà còn có Jeff, nếu như bị cậu phát hiện, lỡ như thẹn quá hoá giận truyền việc này ra ngoài, cô cũng không thể đi học được nữa.
Trân Ni đành phải dùng ánh mắt đáng thương nhìn chị, lắc đầu ý bảo cô không muốn.
Nhưng Thái Anh lại giương giọng nói tài xế mở nhạc, còn chỉ đích danh phải là Rock 'n Roll.
Jeff giật mình quay đầu lại nói: "Không nghĩ cô Phác nhìn văn nhã lại thích âm nhạc cuồng nhiệt như vậy, nhìn không ra nha."
Thái Anh cười nhạt gật đầu: "Thỉnh thoảng có nghe một chút." Động tác tay không ngừng giây nào, khe suối bị chị trêu chọc đã bắt đầu tiết dâm thuỷ, hai vỏ sò vốn dĩ khô mát trở nên ướt dầm dề.
"Ni Ni, sao mặt cậu lại đỏ như vậy? Không thoải mái à?" Jeff nhìn khuôn mặt ửng hồng của Trân Ni, lớn tiếng quan tâm hỏi.
Trân Ni cực lực ẩn nhẫn không rên ra tiếng, từ kẽ răng phát ra một tiếng: "Nóng."
Jeff vội quay sang nói với bác tài như đang muốn tranh ông: "Bác tài, phiền bác hạ nhiệt độ xuống, Ni Ni nhà cháu nóng ạ."
Nói xong còn đắc ý liếc nhìn Thái Anh, như thể Trân Ni thật sự là của cậu như trong lời nói, nhưng cậu lại hoàn toàn không biết ngón tay Thái Anh đã len vào trong mật động nhẹ nhàng cắm vào rút ra, ma sát từng tấc thịt mềm mại bên trong, tra tấn cô đổ đầy mồ hôi.
Chị ấn vào giữa điểm mẫn cảm của cô, lúc nặng lúc nhẹ, thỉnh thoảng còn xoa nắn trên dưới, Trân Ni cắn chặt môi dưới, bàn tay nhéo mạnh đùi chị. Khi cô đã đạt cao trào chị mới chịu rút tay ra.
Trân Ni vừa mới thở phào nhẹ nhõm lại bị Thái Anh ôm lên đùi, quay lưng về phía chị, động tác quá lớn làm Jeff phía trước giật mình quay đầu lại.
"Cô Phác, hai người ân ái có thể nể mặt cháu chút được không, tốt xấu gì cũng nên tôn trọng tình địch chứ, ài, mắt không thấy tâm không phiền." Nói xong liền tựa lên ghế nhắm mắt dưỡng thần.
Được tiếng nhạc che giấu, âm thanh kéo khoá quần của Thái Anh không bị ai phát hiện, đường đi vào Trân Ni sớm đã ướt át trơn trượt, chị nhẹ nhàng nâng mông cô lên đặt quy đ*u ngay huyệt khẩu rồi từ từ hạ xuống, cả cây gậy chống đỡ cơ thể cô dần dần lút cán.
"Ưm…ưm…"
Cảm giác căng trước thoải mái làm Trân Ni không nhịn được hừ ra tới, cũng may tiếng nhạc rất lớn, hai người ngồi trên không nghe ra được.
Nhưng tư thế Thái Anh bóp chặt eo cô nâng lên hạ xuống thì có thể bị nhìn thấy, doạ Trân Ni cả người căng chặt vì sợ bị phát hiện.
Nhưng Thái Anh lại thản nhiên ngồi thẳng dậy ôm lấy Trân Ni, phân phó tài xế đi đường Thanh Dương.
"Cô chủ, cô có chắc muốn đi đường Thanh Dương không? Tuy rằng có gần hơn nhưng đường đang cải tạo, rất khó đi."
Vì nhạc lớn nên mọi người đều phải lên giọng, nói to để nói chuyện. Thấy Thái Anh gật đầu, tài xế lập tức thay đổi lộ trình.
Đường Thanh Dương đáng ra phải được sửa chữa vì trên đường có rất nhiều ổ gà, nhưng do nội bộ các cấp lãnh đạo còn đang đấu tranh nên vẫn chưa người quan tâm, không phong tỏa cũng không trùng tu gì. Xe chạy trên đường bị xóc nảy như cưỡi ngựa, cho nên rất ít xe cộ qua lại.
Nhưng mà đúng là đi đường này sẽ gần trường học của cô hơn mười phút. Trân Ni lúc đầu chỉ nghĩ đi đường không tốt có thể che đậy được động tác của Thái Anh, nhưng lại không ngờ ổ gà trên đường lại nhiều như vậy, liên tục bị xóc nảy, nếu không phải có Thái Anh đỡ eo cô thì cả người đã rơi ra rồi.