Cơ Trưởng Nhà Bên Là Sói Đói - Chương 8
Thái Anh đột ngột bị lời tỏ tình của cô nhóc này làm cho ngốc vài giây. Thời học sinh của chị chưa từng thiếu nữ sinh hâm mộ, cũng đã trải qua vài mối tình, nhưng ở tuổi hiện tại, đã sớm không còn hứng thú với tình yêu.
Hôm nay bị cô gái nhỏ kéo vào WC thổ lộ, tuy không đến nỗi mặt đỏ tim đập, nhưng vẫn có chút rung động.
Ai ngờ cô nàng thừa lúc chị ngây người, chủ động kéo khóa quần chị, đưa tay nhỏ đi vào, cách quần lót xoa xoa hạ thân chị.
Chạm vào phần nóng bỏng của Thái Anh, Trân Ni có chút nhát rút tay về, cô phát hiện gia hỏa này không thể cầm được bằng một tay, so với diễn viên AV nước ngoài còn to hơn, Hạ Toàn nói trúng rồi, của anh vừa to lại vừa dài.
"Cái này là ai dạy cho em? Bạn thân của em à?" Thái Anh nắm tay Trân Ni, kéo ra khỏi quần mình.
"Làm sao chú biết?" Trân Ni theo bản năng hỏi ngược lại.
Đêm đó cử chỉ lời nói của cô có chút lớn mật, nhưng vừa nhìn là biết vẫn còn non nớt, nhưng đêm nay dám khiêu khích người khác, ngôn ngữ còn phóng đãng hơn nhiều, không cần đoán cũng biết người dạy là ai. Cô bạn tốt của Trân Ni, mới 16 tuổi đã được lão Tống bao nuôi, đã sớm lão luyện, là cao thủ câu dẫn người khác.
Cô gái này nếu cùng cô ta thường xuyên chơi cùng nhau, thì dù chỉ học được chút da lông, cũng có thể làm người khác không chống đỡ được.
"Về sau bớt học những thứ này lại, đi học trên trường mới là quan trọng." Thái Anh buông tay Trân Ni ra, cúi đầu kéo khoá quần mình lại, xoay người mở cửa muốn đi.
" Phác Thái Anh! Cô là gì của em chứ? Thầy giáo hay người nhà? Em nên học gì đâu liên quan đến cô. Cô giả bộ đúng đắn làm em cảm thấy ghê tởm." Trân Ni đã hơi say, nói to với Thái Anh.
Từ trước tới nay, đều là người khác vây quanh cô, lần đầu cô bỏ đi tự tôn của mình đi câu dẫn một người phụ nữ. Nhưng đã làm đến bước này, người phụ nữ này lại thờ ơ, nghiêm túc dạy dỗ cô. Thất bại, hổ thẹn nhất thời mất trí quên mất bên cạnh còn có một đôi uyên ương đang giao hoan, tức giận mắng Thái Anh.
Vừa dứt lời, âm thanh cách vách đột nhiên im bặt.
Thái Anh thấy Trân Ni nóng giận cũng không giận, cúi đầu nhìn đồng hồ, từ từ nói: "10 giờ rồi, em còn nhỏ như vậy, ở quán bar không an toàn, có cần tôi gọi giúp xe về nhà không?"
"Không cần!!"
Trân Ni đẩy Thái Anh ra, nổi giận đùng đùng đi ra toilet, lại thấy người phụ nữ lúc nãy ngồi cạnh Thái Anh, đang chờ ngoài cửa toilet.
Thấy Trân Ni bước ra lại cười cười gật đầu, người phụ nữ này làn da trắng nõn, trang điểm tinh xảo, váy màu đỏ rực ôm sát thân, mỹ lệ mà không hề dung tục.
Nhan sắc không phân cao thấp với Trân Ni, nhưng lại thành thục hơn cô, Trân Ni tuy hôm nay trang điểm cũng có phần trưởng thành gợi cảm, nhưng trong xương cốt vẫn không giấu được nét thiếu nữ, nhìn vài lần là biết vẫn còn là cô gái thanh niên.
Người phụ nữ váy đỏ nhìn thấy Thái Anh bước ra, ôn nhu nói: " Thái Anh, em hơi mệt rồi, phiền chị đưa em về nhé."
Trân Ni nghe giọng nói của người phụ nữ, lập tức đứng lại, chăm chú nghe Thái Anh đáp lại, ai ngờ chị lại sảng khoái đồng ý, liền đi nhanh trở về ghế sô pha.
Trân Ni vừa mới ngồi xuống, Hạ Toàn đã làm mặt quỷ với cô, nhỏ giọng hỏi: "Thế nào, thành công không?"