Đế Vương Luyến - Chương 43
Nhược Thủy ngay lập tức quỳ xuống ôm lấy chân Cảnh Tịch, nàng khóc lóc bảo mình biết lỗi rồi, biết tội rồi. Cảnh Tịch thấy tâm mình đau nhói, còn đem Nhược Thủy làm bạn của mình, không ngờ đến một ngày bị tình bạn phản bội như vậy. Mặc dù Cảnh Tịch sớm biết đáp án, nhưng đáp án này cũng khiến cho nàng đau đớn không thôi.
Một chưởng giáng xuống bả vai Nhược Thủy, nàng hộc máu, ngã dài trên sàn. Nhược Vân hoảng hốt chạy tới ôm lấy Nhược Thủy, vừa ngẩng đầu liền thấy sắc mặt Cảnh Tịch tối đen như mực.
Nước mắt nàng trào ra khi thấy Cảnh Tịch từng bước, từng bước chậm rãi tiến về phía hai tỷ muội họ.
Hoàng thượng muốn trút cơn thịnh nộ lên tỷ tỷ nàng. Nàng không thể để tỷ tỷ mình chịu thêm một chưởng nào nữa, nghĩ vậy, Nhược Vân liền đem mình bao bọc lấy Nhược Thủy. Không cho Cảnh Tịch tổn hại đến nàng.
– Ngươi sợ mất người trọng yếu. Vậy khi trẫm mất cả hai thì sao?
Cảnh Tịch lạnh lùng quát: – Tránh ra!
Nàng hung hăng kéo Nhược Vân ra khỏi Nhược Thủy, giơ chưởng lên, sát ý dâng tràn, quyết một chưởng kết liễu tính mạng nàng ta.
– Nhưng… hai vị nương nương vẫn chưa chết, không phải sao? Xin ngài tha cho tỷ tỷ ta…
Nàng ôm chặt lấy đầu Nhược Thủy, che chắn kín mít, không chừa một kẽ hở nào.
Nội công ở trên tay phải thu lại, Cảnh Tịch thở dài một tiếng kêu quân lính gỡ hai người ra. Lạnh lùng thông báo rằng:
– Nhược Thủy mưu hại quý phi, giờ ngọ ngày mai xử trảm.
Sau một hồi huyên náo, đến nửa đêm tân thứ sử cùng phu nhân mới được trở về. Nhược Vân báo bệnh nên quay về phòng không hầu hạ Cảnh Tịch nữa, Cảnh Tịch cũng cho nàng lui. Nàng đi vào bên trong nội điện Cần Khải nhìn hai vị phu nhân của mình đang nằm say ngủ. Mới vài canh giờ trước Ngải Lệ Tư còn líu lo kể nàng nghe vài câu chuyện bằng chất giọng lớ lớ của nàng, An Trúc thì dịu dàng ôn nhu ôm lấy nàng khi hai người vô tình gặp nhau ở góc nhỏ sau điện Thái Hòa. Bây giờ đây lại ngủ ngoan đến thế.
Nhiễm Tâm thấy hoàng thượng tới cũng không hành lễ, nàng ngồi ở mép giường vuốt lấy mái tóc mềm của An Trúc. An Trúc dù có thế nào cũng là cháu gái ruột của nàng, bảo không thương, không yêu cũng không phải. Là rất thương, rất để tâm.
– Nàng về ngủ đi, để trẫm ở đây với hai nàng.
Nhiễm Tâm lắc đầu: – Nếu nàng ở lại đây ngủ cùng ba người bọn thiếp, e rằng đến ngày mai thế nào cũng dấy lên lời đàm tiếu, nói nàng hoang dâm vô độ. Nàng mau về điện Bàng Thế nghỉ ngơi đi, thiếp ở lại đây, nàng cứ yên tâm.
– Trẫm sợ bọn họ ư? – Cảnh Tịch nói.
Nhiễm Tâm chau mày lại nhìn nàng, nàng ấy không vui, trong mặt đều thể hiện rõ.
– Được rồi, được rồi, trẫm về là được chứ gì? Trẫm không sợ họ, nhưng sợ nàng – Cảnh Tịch lấy lòng, Nhiễm Tâm cũng cười, gật nhẹ đầu.- Về đi.
Cảnh Tịch không dùng kiệu mà đi bộ về điện Bàng Thế. Dù cho hơi xa một tí nhưng nàng muốn tận hưởng không khí mát mẻ ít ỏi của mùa hạ. Ánh trăng trên cao vằng vặc, báo hiệu với nàng hôm nay là trăng rằm. Nàng thong thả dạo bước, theo sau là Xuân Phúc công công, ngài không nói gì, chỉ yên lặng đi theo sau Cảnh Tịch.
– Ngươi nói xem, trẫm xử tử Nhược Thủy như vậy ngươi có buồn không?
Ngươi có buồn không? Trẫm thì có. Lời nói lại chẳng thể nói ra câu, giết đi người bạn của nàng, làm sao không buồn? Xuân Phúc công công cung kính nói:
– Buồn thì có, nhưng Nhược Thủy làm vậy là sai, không có phép tắc.
Ông không siểm nịnh, không kiêng dè đáp. Cảnh Tịch cười ha một tiếng, sau đó đi về điện Bàng Thế của mình. Bước sau vào bên trong nội điện, cho Xuân Phúc công công lui ra ngoài, nàng ngay cả đốt nến lên còn không buồn đốt. Chỉ có ánh sáng nhàn nhạt của dạ minh châu buông xuống mặt sàn lạnh giá, miễn cưỡng Cảnh Tịch có thể đi lại an toàn.
Cởi bỏ áo bào nặng trịch trên người xuống, Cảnh Tịch tối cũng không có tâm trạng nào mà ngủ liền, bèn men theo ánh sáng của dạ minh châu đi tắm đêm. Nàng leo vào bên trong bồn nước cảm nhận từng làn nước ôm ấp lấy cơ thể nàng, cảm giác thư giãn tuyệt đối. Cảnh Tịch hít một hơi sâu rồi lặn xuống dưới đáy bồn, để nước trôi mái tóc nàng bồng bềnh phía trên. Nếu nói không có cảm tình thì là nói dối, nuôi một thú cưng mười năm thì đó chính là người nhà, không phải thú cưng rồi. Nếu mà có một người bạn mười năm, đó không phải bạn, đó đã là thân thuộc rồi.
Sau khi tắm xong, Cảnh Tịch cũng không mặc gì đi về phía giường ngủ. Tốt nhất là ngủ một giấc, có lẽ ngày mai tâm trạng sẽ tốt hơn. Nàng leo lên giường, chưa kịp với tay lấy chăn đã bị cái gì chặn lấy, đẩy nàng ngã xuống giường rồi ngồi lên bụng nàng.
Cảnh Tịch không đánh người này, bởi khí tức trên người của ngoại nhân này cực kì quen thuộc. Là Nhược Vân, tiểu cô nương cùng nàng lớn lên. Nhược Vân càn rỡ hôn môi nàng, cực kì mạnh mẽ, đôi môi mềm mại quấn quít môi dưới nàng. Tay của Cảnh Tịch cũng bị Nhược Vân giữ lại, nàng không vùng ra, không hiểu tại sao lại để yên cho Nhược Vân tùy ý hôn lấy nàng.
– Nhược Vân.
Khi nụ hôn chấm dứt, Cảnh Tịch gọi.
– Hoàng thượng…
– Ngươi muốn dùng bản thân mình trao đổi sao?
Nhược Vân ngưng trọng động tác của mình, nhẹ nhàng gật đầu.
– Ta đã mất đi Nhược Thủy. Hiện tại chẳng lẽ lại phải mất luôn cả ngươi?
Nhược Vân vội vàng quỳ xuống, nước mắt rơi như hoa lê trong mưa, đầu nàng thậm chí còn cúi thấp đến không thể thấp hơn.
– Nô tì hiện tại không thể tìm cách khác để cứu thân tỷ… Chỉ còn duy nhất một tấm thân đáng giá.
Cảnh Tịch lạnh lùng ngồi dựa người vào đầu giường, tâm trạng nàng rất phức tạp, nếu nói tình cảm của nàng với Nhược Vân là tình yêu cũng không phải, mà hoàn toàn là tình bạn cũng không. Chẳng qua giữa hai người không ai chọc thủng một lớp giấy sự thật, không cho mối quan hệ này tiến xa hơn một bước. Nhưng Cảnh Tịch không muốn trao đổi như thế này, tình cảm của nàng vốn không phải thứ đổi chác.
– Nếu lúc này trẫm đuổi nàng ra khỏi phòng, tội danh ngang nhiên xông vào tẩm điện quấy nhiễu thánh giá, nàng gánh nổi không?
– Bẩm không…
Nước mắt Nhược Vân rơi xuống long sàn, từng giọt từng giọt đau đớn, vốn đơn phương đã khổ, đến mức còn phải mang tình cảm ra đánh đổi càng khổ hơn.
– Nô tì không mong ngài vẫn giữ thân tỷ bên cạnh, chỉ mong ngài lưu lại cho thân tỷ một con đường sống, về sau nguyện vì ngài mà vào sống ra chết…
Danh tiếng của nữ nhi là thứ quan trọng, đêm nay Nhược Vân quấy nhiễu thánh giá cũng đã được nội quan ghi chép lại, nếu nàng không đuổi ra thì đó là tình thú, nhưng nếu nàng đuổi Nhược Vân ra, đó chính là tử tội. Đến mức này rồi Cảnh Tịch cũng chỉ còn cách đem nàng ấy nạp vào hậu cung, tha tội chết cho tỷ tỷ của nàng.
Thế nhưng việc này cũng đem nàng rơi vào thế khó xử, hai nữ nhân của nàng tỉnh dậy phát hiện nàng đã nạp thêm một người, e rằng khó lòng giải thích.
– Được, theo ý nàng. Từ nay nàng sẽ là nha hoàn thông phòng của trẫm.
Nhược Vân mỉm cười, một giọt lệ rơi xuống bên khóe mắt:
– Đa tạ hoàng thượng.
– Ngày mai đến Nhất Phương Cung thỉnh an Hiền phi và Tư mỹ nhân, đem chuyện hôm nay bẩm rõ với hai nàng, hiểu không?
Bằng không, khó lòng Cảnh Tịch có thể giải thích với hai vị ái phi của mình.