Đoản Văn Bách Hợp - Chương 60
Có một số người, chỉ vì quá yêu đối phương, họ đã lựa chọn cách không tiếp nhận sự thật để đoạn tình cảm này sẽ không bao giờ bị tổn thương.
.
.
.
Năm đó, cô gặp chị trong một buổi phỏng vấn. Đó cũng là lần đầu cô hiểu được thế nào là yêu từ cái nhìn đầu tiên.
Năm đó, một cô gái vốn nhút nhát đã rời khỏi bỏ bọc của mình để theo đuổi tình yêu mới mẻ, một tình yêu đặc biệt mà đến nay trong lòng cô vẫn run lên những nhịp đập thuở ban đầu.
Năm đó, là năm cô quyết tâm nhất trong cuộc đời. Cô thay đổi bản thân để trở nên hoàn hảo hơn khi cạnh chị. Cô mạnh mẽ hơn để đủ làm bờ vai bên cạnh mỗi khi chị buồn. Cô bớt yêu bản thân lại để dành phần tình yêu ấy cho chị nốt. Cô cứ thế mà cho đi, nếu thật sự chị không đáp trả lại, cô không biết bản thân sẽ như thế nào nữa? Cô là toàn tâm yêu chị.
Năm đó, cô quyết định tỏ tình. Chị ngạc nhiên, nhưng rồi chấp nhận làm một phần cuộc sống của cô. Chị năm đó cũng chẳng hiểu lòng mình là mấy, nếu phải từ bỏ đi một người tốt chẳng phải là tiếc nuối lắm sao? Suy nghĩ của chị, cô không quản, có được chị là niềm hạnh phúc nhất trong cuộc đời này. Cô nghĩ mình đã bắt đầu bước vào một trang tình yêu đẹp đẽ.
Năm đó, cô chưa bao giờ là quên năm đó.
Vậy mà,
Sau năm đó, cô phát hiện tình cảm không còn mặn nồng như ban đầu. Những cử chỉ, lời nói mà chị dành cho cô dường như chỉ còn là nghĩa vụ. Chúng hoàn toàn không một cảm xúc chân thật nào. Không, cô trấn an mình rằng cả hai đều đã trưởng thành, không thể cứ hành động như thiếu niên được. Nhưng chẳng lẽ người trong cuộc không nhận ra nếu đối phương đang thay đổi sao? Lần thứ nhất cô từ chối sự thật.
Sau năm đó, những cuộc xung đột của cả hai dần càng tăng lên. Chị dễ cáu gắt hơn, cô cũng dễ nhạy cảm theo. Cô đau lòng, đau lòng cho những gì cả hai cố gắng vun đắp lên, giờ đây ngày ngày đang bị phá hủy. Và những lần như thế cô luôn là người giảng hòa trước, bỏ hết tất cả tự tôn của bản thân chỉ để bên cạnh chị. Cô nghĩ như thế là xứng đáng. Nhưng chẳng lẽ một cuộc tình gay go và không có sự trân trọng từ hai phía thì liệu bền vững sao? Lần thứ hai cô từ chối sự thật.
Sau năm đó, cô bắt gặp chị đi cùng người khác. Cô lại an ủi bản thân rằng chị có nhiều mối quan hệ, bạn bè nhiều là đương nhiên, không sao cả. Cô phát hiện chị nói dối cô để đi cùng người khác. Cô chẳng dám nghĩ gì ngoài chuyện tiếp tục an ủi mình rằng mọi chuyện chị làm đều có lí do riêng của chị, không sao cả. Cho đến khi cô tận mắt thay chị cùng người khác âu yếm, cô không còn lời gì để ngụy biện cho chị nữa. Nhưng cô giữ trong lòng, giữ riêng khoảng đau thương cho mình. Lần thứ ba cô từ chối sự thật.
Sau năm đó, cuối cùng chị cũng nói lời chia tay. Cô không ngạc nhiên gì mấy, trong cô giờ đây chỉ còn cảm giác đau khổ tột cùng. Cô không khóc, phải nói là không thể khóc. Trái tim đã đủ tổn thương rồi, nếu nước mắt cứ chảy nữa thì cô sẽ khinh thường bản thân cô mất. Cuối cùng, cô không còn từ chối sự thật nữa, cô mất chị thật rồi. Một đoạn tình yêu tưởng chừng là hạnh phúc vĩnh cửu, giờ đây trong cô cũng tan biến như cát bụi. Yêu một người, không phải cứ muốn là cứ yêu, vì yêu họ là chuyện của ta, và yêu ta là chuyện của họ. Chẳng ai có thể quản ai. Nhưng cô cho rằng chị không sai, vì cô quá tốt để chị từ bỏ mỗi khi cô đơn, cho đến khi chị nhận ra cảm giác chị đối với cô không phải là yêu. Người ta nói, không biết không có tội, cô không trách chị, chưa bao giờ trách chị.
Có người hỏi cô sao cô không níu kéo chị. Cô khẽ cười: "Tôi bị người mình yêu thương nhất quay lưng lại sau bao nhiêu lần cứu vãn, tôi còn dám níu kéo họ nữa sao? Tôi đủ thảm hại lắm rồi."
Sau năm đó, cô dọn đi, cô không còn yêu ai nữa.